<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Nhịp đập trái tim không chỉ cho riêng mình 💕💕💕 by Phùng Minh Phượng</title>
      <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p</link>
      <description>Yêu thương A4 🥰</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-06-06 04:38:36 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-07-05 00:28:20 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f970.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author>minhphuong02082015</author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3019854596</link>
         <description><![CDATA[<div>Yêu thương chúc các tình yêu của cô đủ sức khoẻ; đủ tự tin; đủ quyết tâm; đủ khát khao chiến thắng…để đỗ nv như mình mong muốn! 🍀🍀🍀<br>Tin yêu A4 thật nhiều 🥰🥰🥰</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1314803877/7cceb6d3c8749b949cf2e6ffddc7bf23/IMG_3301.jpg" />
         <pubDate>2024-06-06 04:47:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3019854596</guid>
      </item>
      <item>
         <title>tình yêu to lớn của đăng minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3019946543</link>
         <description><![CDATA[<p>thời gian trôi nhanh như một cơn gió, chẳng vì ai mà lặng lẽ trôi chậm cũng chẳng vì ai mà trôi nhanh hơn. có lẽ thời gian bên nhau của cô đối với chúng con là dài nhất, vô cùng gắn bó như một sợi dây không thể bị đứt.</p><p>cảm ơn cô vì những bài học, sự bao dung ân cần mà cô dành cho con nói riêng(ở mục bao dung) và lớp. con hiểu rằng không chỉ chúng con mang trong mình áp lực mà ngay cả các cô cũng vậy, nên con biết đôi lúc mình còn làm cô phiền lòng, không vừa ý vì những lần nghĩ lại thật thiếu ý thức của con, thật may mắn vì cô vẫn kiên nhẫn với con, bởi lẽ kiên nhẫn là dấu ấn của tình yêu thương. đây là lời cảm ơn song cũng là lời xin lỗi cuối cùng trước khi con ra trận, yêu cô của con nhiều.</p><p>dẫu rằng dòng chảy thời gian vẫn cứ chảy qua năm tháng, nhưng con tin hình bóng cô cùng những ngày tháng qua sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí con. </p><p>chúc cô luôn khoẻ mạnh, thành công trong công tác giảng dạy để đưa nhiều chuyến đò tiếp theo tới bến.</p><p>thương yêu cô giáo văn- người giáo viên văn con yêu nhất của con rất nhiều.</p><p>hẹn ngày gặp lại trong màu áo mới với trái tim cùng tình yêu thương cũ.</p><p><br/></p><p>kí tên: đăng minh- cậu học trò lười học nhất của cô</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-06 06:54:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3019946543</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngỡ như dài lắm, mà khép lại ngay trước mắt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3026634277</link>
         <description><![CDATA[<p>Bốn năm học, tưởng chừng dài như mấy thập kỉ, mà chỉ một cái chớp mắt, đã qua nhanh vậy rồi…</p><p><br/></p><p>Mới ngày nào cô đặt chân đến lớp A4 bọn con, trở thành người đồng hành trong những năm tháng tuổi dậy thì đầy nổi loạn, đồng hành với chúng con cả một mùa dịch khó khăn vất vả, và đến cả những ngày nước rút cuối cùng của kì thi cuối cấp, cô vẫn luôn ở bên A4 chúng con.</p><p><br/></p><p>Dường như chúng con qua bốn năm ấy, lớn cũng đã lớn phần nào, nhưng tuổi học trò vẫn chẳng thể thiếu đi những lần lười biếng, bỏ bê bài tập, ăn chơi quên lối về để rồi cô từ trách mắng xong cũng lực bất tòng tâm:)</p><p><br/></p><p>Nhưng con cũng biết ơn vì suốt mấy năm trời gắn bó với mái trường này, có một bóng hình vẫn mãi sát cánh bên chúng con, từ đầu năm lớp 6 đến cuối năm lớp 9, một điều đặc biệt mà những giáo viên khác không có.</p><p><br/></p><p>Thời gian, cảm thấy lúc dài lúc ngắn, nhưng cái quan trọng là thời gian của quá khứ, làm nên kỉ niệm đáng quý theo ta đến hiện tại, hiện hữu ở tương lai và in dấu cả đời người.</p><p><br/></p><p>Vì vậy mà giờ đây, khi đã bước sang một trang mới, con mong rằng dù là ở một môi trường mới, dù chúng ta đã thay đổi và trở thành một phiên bản hoàn hảo và mới mẻ, mang theo sự trưởng thành và chín chắn hơn, thì tình yêu chúng ta dành cho cô Phượng vẫn vẹn nguyên, mãi như vậy. Để khi có dịp trở về, chúng ta lại đến thăm cô, tâm sự thủ thỉ những ngày xưa cũ, vẫn nguyên vẹn cảm xúc chân thật ngày nào.</p><p><br/></p><p>Và mối quan hệ con với cô đặc biệt lắm đấy ạ( con cảm thấy vậy), nếu như năm lớp 7 ấy, con không giơ tay xin vào đội tuyển văn, không biết giờ này con có thể có được những kỉ niệm quý giá với cô không nữa.</p><p><br/></p><p>Học sinh này của cô, lúc thì lên voi, khi lại xuống chó, lúc thì xuất sắc, khi lại kém đến lạ. Thật ra, con cũng không hiểu sao lại thế đâu ạ:)))</p><p><br/></p><p>Nhưng dù là con ở thời điểm nào, cô vẫn rất yêu quý và quan tâm con, con hiểu được và rất trân trọng những điều đó. Có lẽ vì vậy mà con sẽ nhớ cô lắm đâyyy</p><p><br/></p><p>Con chúc cô sự nghiệp sẽ ngày càng phất lên như diều gặp gió, mong những điều may mắn và hạnh phúc sẽ đến với cô, mong rằng dù cái nghề mình cũng không đam mê lắm nhưng vẫn sẽ nhiệt huyết vì học trò,…mà con cũng không biết chúc gì tại mấy cái này mình tự nói với mình cũng được á cô:))))</p><p><br/></p><p>Con cũng không biết phải bày tỏ cảm xúc của mình ra sao, cảm thấy có rất nhiều điều muốn nói, nhưng chỉ có thể cảm thán trước sự vội vã của thời gian.</p><p><br/></p><p>Đến lúc con phải nói lời tạm biệt mất rồi, học trò nghịch ngợm này của cô dù chưa đủ lông đủ cánh nhưng đã phải bay đến chân trời mới, phải chia xa mái trường thân thương, phải học cách tự lập, tự mình đứng lên chứ chẳng còn đâu những lời mắng yêu của các thầy các cô nữa. Nhưng con có thể chắc chắn rắng, dù là học sinh nào lớp A4, sau này khi trở về thăm cô, có thêm chín chắn hơn bao nhiêu, vẫn sẽ mãi là những học trò “nhỏ” của cô.</p><p><br/></p><p>Iu cô</p><p><br/></p><p>                                  Học sinh cô Phượng</p><p>                          </p><p>                               Nguyễn Bình Châu Anh</p><p><br/></p><p>     </p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-13 04:32:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3026634277</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Điều con muốn nói</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3028224590</link>
         <description><![CDATA[<p>Thời gian trôi qua thật nhanh, đã gần 4 năm kể từ ngày đầu tiên cô trò mình học cùng nhau. Quãng thời gian ấy tuy có thể không dài nhưng đủ để lại cho con và các bạn thật nhiều kỉ niệm đẹp và ấn tượng sâu sắc về cô Phượng.</p><p><br/></p><p>Từ hồi mới vào lớp 6, con đã từng học rất kém môn văn và không thích học văn thế nhưng khi con lên lớp 9 mọi thứ đã thay đổi. Con dành thời gian nhiều với môn văn hơn, cố gắng nhiều hơn và rồi sau những cố gắng ấy con đã được nhận lại những lời khen những lời động viên cố gắng của cô. Những lời khen ấy dù đơn giản nhưng lại tạo cho con một động lực to lớn để con tiến bộ rất nhiều trong môn văn nói riêng và rất nhiều những môn học khác nói chung. Có những lần có bạn ngủ quên, cô hỏi bạn rất nhẹ nhàng là có cần đi rửa mặt không, điều mà con chưa từng được nghe ở những giáo viên khác. Ngày đi học lại  sau tết và buổi học văn cuối vừa rồi, con đã viết thêm một vài lời con muốn gửi đến cô vào trong bài kiểm tra và con rất vui khi cô trân trọng và yêu thích chúng. Cô đã viết "cô rất yêu và kì vọng nhiều ở Quang Anh", những lời nói đã làm con vô cùng xúc động. Tuy có nhiều lúc cô nghiêm khắc nhưng con cảm nhận được tình yêu thương to lớn, sự quan tâm cô dành cho con và cả lớp 9A4. Suốt 4 năm qua con đã gắn bó cùng một người giáo viên tuyệt vời như thế đấy.</p><p><br/></p><p>Sau một quãng thời gian dài ôn thi vất vả, đã đến lúc cô được nghỉ ngơi và giải toả những căng thẳng trong suốt năm học qua. Về bài thi vào 10, bài làm của con đã không được như kì vọng nhưng dù kết quả ra sao thì những kỉ niệm đẹp về cô Phượng và những cảm xúc bồi hồi trong con như hiện tại sẽ không bao giờ phai nhạt đi. Con muốn gửi đến cô một lời cảm ơn sâu sắc bởi nhờ có cô, nhờ có những hành động của cô tuy nhỏ nhưng thực sự nó đã giúp con rất nhiều để con tiến bộ hơn mỗi ngày. </p><p><br/></p><p>Giờ phút chia tay đã đến, sau này không còn được nghe cô Phượng mắng, không còn những lần cô "dỗi" con và các bạn nữa. Mong cho cô Phượng yêu dấu, người đã dẫn lối con trên con đường tri thức luôn mạnh khoẻ, luôn tươi trẻ rạng rỡ như hiện tại và tiếp tục vững tin, thành công trên sự nghiệp trồng người cao quý. Cuộc vui nào cũng có lúc kết thúc nhưng những kí ức đẹp sẽ mãi theo con. Sau này khi đã bước  sang một ngôi trường mới, dù cuộc sống bao la có thêm bao điều mới mẻ nhưng tình yêu cậu học trò này dành cho cô Phượng vẫn sẽ mãi vẹn nguyên như vậy.</p><p> </p><p>      Học sinh ngoan của cô Phượng</p><p>             Đào Quang Anh</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-14 12:27:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3028224590</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bốn năm tưởng chừng thật dài, nhưng trôi qua thật nhanh</title>
         <author>chickenpiggay</author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3028267961</link>
         <description><![CDATA[<p>Tony Stark đã từng nói: "Part of the journey is the end."</p><p><br/></p><p>Bốn năm. 1460 ngày. 35040 giờ. Tưởng chừng thời gian ấy là rất dài, đủ lâu, nhưng nó đã trôi nhanh hơn cả một cái chớp mắt. Đã bao lâu rồi từ ngày cô đến với lớp A4, cùng nhau trải qua những tháng ngày khó khăn trong đại dịch, cô đã trở thành người bạn, người đồng hành trong những năm tháng ôn thi đầy vất vả của bọn con? Bốn năm ấy, ai cũng đã lớn lên một chút, ai cũng đã thay đổi đi đôi chút, ai cũng có những cá tính của riêng mình nhưng đâu đó trong năm tháng tuổi học trò, vẫn là những lần không thuộc bài, không làm bài.</p><p>           </p><p>Mượn lời bài hát Thời gian của Thủy Triều Đỏ:                          "Thời gian trôi qua kẽ tay</p><p>Còn đâu hơi ấm ngày nào</p><p>Hình bóng ai trong giấc mơ</p><p>Cũng còn đâu như ngày xưa</p><p>Chợt nghe trong gió thở than"</p><p><br/></p><p>Thời gian trôi đi bạc bẽo, vô tình. Không một ai ở lại sau những tháng ngày mệt mỏi, gian khổ. Những bàn ghế, lớp học ấy, nó vẫn như vậy. Nhưng người ngồi đó không phải là con, cũng không phải là cô nữa. Trưởng thành hơn,ta rồi sẽ phải rời đi vì đâu ai cố định mãi một nơi bất kì nào được. Bước sang một trang mới của cuộc đời, khi ta vẫn chưa là phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình, thì những kỷ niệm trong những năm tháng cấp II ấy sẽ mãi luôn in sâu trong tâm trí con, ddể khi trở về thăm mái trường mến yêu, gặp lại người cô cũ, những kỷ niệm ấy bỗng như ùa về, vẫn chứa chan cảm xúc như ngày nào.  Cô! Dẫu những năm tháng vừa qua, con đôi khi đã phải làm cho cô phiền lòng, mệt mỏi vì con, nhưng con vẫn luôn biết ơn công dạy dỗ của cô. Con biết sự lo lắng của cô dành cho con là cho tương lai của con, cho cuộc đời của con. Nhờ những bài giảng của cô, mà giờ đây, bọn con đã có thể vững bước hơn trên hành trình của cuộc đời. Con chúc cô thành công trong sự nghiệp, những điều may mắn, hạnh phúc sẽ đến với cô. Mong cô có thể vững chắc tay để có thể đưa những chuyến đò tiếp theo tới bờ thành công.</p><p><br/></p><p>Học trò của cô - Minh Trí </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-14 13:31:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3028267961</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ILY</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3028608818</link>
         <description><![CDATA[<p>    Ngày tốt nghiệp có lẽ là niềm hạnh phúc và là giấc mơ ai cũng muốn thực hiện trong cuộc đời học sinh bởi vì khi đó con đã trưởng thành hơn sau bao tháng năm học tập và mở ra cánh cửa cuộc đời. Tuy nhiên, để có chặng đường dài như vậy, bên cạnh ba mẹ, bạn bè thì người đồng hành, hỗ trợ con thành công đó chính là cô Phượng iu quý của con. Sự dạy dỗ, chỉ bảo ấy đã cho con được bài học mở rộng tương lai.</p><p>    Cô đã dạy cho con phải suy nghĩ tích cực và truyền cảm hứng cho con. Cảm ơn cô vì tất cả những gì cô đã làm cho con.</p><p>    Cô là người giáo viên tuyệt vời là món quà quý giá của đời học sinh và con cảm thấy thật may mắn khi được cô dạy dỗ. Cảm ơn cô vì đã chỉ bảo và yêu thương em vô điều kiện.</p><p>    Con xin gửi lời cảm ơn và tri ân sâu sắc nhất đến cô, cảm ơn cô đã luôn đồng hành, động viên con những lúc chểnh mảng học hành, cảm ơn cô đã hết lòng dạy dỗ.</p><p>Cô Phượng yêu quý, con có được ngày hôm nay phần nhiều là do công cô.</p><p>    Tự hào và cảm động trước thành tích và công lao của cô, con xin gửi tới người mẹ thứ hai của mình lời tri ân sâu sắc nhất.</p><p>😻❤️Mãi iu cô Phượng ❤️😻</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-15 04:16:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3028608818</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thân gửi cô giáo Phùng Mình Phượng</title>
         <author>phamminhphu</author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3035095189</link>
         <description><![CDATA[<p>Lẫn lộn, đó chính là từ ngữ đơn giản nhất để nói ra suy nghĩ của con lúc này. Bỏ mặc sự hụt hẫng khi không còn được đến lớp, trong đầu con vẫn còn y nguyên bóng dáng và giọng nói ấy, cái thứ tưởng chừng chúng con phải đối diện hàng ngày như một thử thách nhưng hóa ra giờ lại chẳng còn nữa.</p><p>Môn văn thực sự là một thử thách lớn với con, việc phải nhồi nhét hàng tá nét chữ thơ văn là điều rất khó nhằn, nhất là sau một ngày dài mệt mỏi với lịch trình dày đặc, thứ duy nhất con muốn nghĩ tới chính là được nghỉ ngơi. Con chỉ có một suy nghĩ đơn giản rằng, mình phải nghỉ mới có sức về đích, phải nghỉ thì mới có thể đuổi kịp những nhà leo núi khác, nhưng với cô thì ngược lại,mặc cho sức khỏe không được ổn định, những cơn đau bệnh có thể khiến cô gục ngã bất cứ lúc nào.Cô vẫn ở đó, vẫn luôn ân cần dạy dỗ chúng con, là người sẵn sàng bầu bạn và chia sẻ, luôn chỉ cho chúng con những kinh nghiệm quý báu nhất trong cuộc thi định mệnh này.</p><p>Nó khó tả lắm cô à, gặp cô bên ngoài con bị sượng nhiều lắm luôn, con không biết con còn nhiều cơ hội để sửa sai và suy nghĩ lại không nữa. Con chỉ mong rằng vẫn sẽ là hình ảnh thân thuộc ấy, giọng nói và cử chỉ thân quen sẽ không chỉ giúp chúng con mà cả thế hệ sau có thể bước tiếp cho mục tiêu riêng của chính mình.</p><p>Cảm ơn cô vì sự nhiệt huyết trong mình,của ý chí và tinh thần thép mà cô đã truyền cho chúng con. Chúng con sẽ nhìn về cô như một niềm tự hào to lớn, niềm hạnh phúc về khoảng thời gian dài được đồng hành và sẻ chia cùng nhau. Không gì là không thể, cô cũng vậy, con tin rằng cô sẽ còn phi thường hơn nữa nhờ nội lực bên trong mình. Chính cô, một phần thanh xuân tươi đẹp của con ! chụt chụt</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-22 16:54:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3035095189</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gửi cô Phượng thân yêu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3038739194</link>
         <description><![CDATA[<p>Tới những ngày này, có lẽ trong con chỉ còn những kỉ niệm về cô. Giờ đây sẽ không con những ngày được nghe cô giảng, nghe cô mắng cả lớp hay nghe mắng vì không thuộc phân tích, con nhớ những lần cô mắng con lắm. Những lần ấy đã tiếp thêm động lực cho con, để con tiếp tục có động lực học văn hơn. Con luôn nhớ những lời dạy của cô, con chỉ mong có thêm những tiết học văn, để có thêm những giây phút đáng nhớ.</p><p>Trong suy nghĩ của con, môn văn vẫn luôn khó nhằn, con nghĩ không biết tới khi nào con có thể tự mình cảm nhận được các tác phẩm, có thể tự mình trả lời được các câu hỏi một cách trơn tru. Giờ đây, khi thi xog, có lẽ các kiến thức ấy không còn dùng tới nữa nhưng con vẫn thuộc các bài phân tích, có lẽ nó đã in sâu vào tiềm thức. Con vẫn mong còn 1 ngày được cô kiểm tra, có lẽ để được sống tiếp những năm tháng cấp 2, để được nghe cô giảng, nghe cô mắng vì chưa thuộc kĩ hay được nghe cô động viên.</p><p>Con không biết cảm ơn cô thế nào vì cô đã dạy dỗ con, là 1 phần kí ức tươi đẹp của con, giúp con có kết quả tốt như hôm nay. Con cảm ơn cô rất nhiều. Con mong cô sẽ luôn mạnh khỏe, sẽ luôn yêu đời, sẽ dạy dỗ các em, sẽ truyền cho các em tình yêu với môn văn. Con cảm ơn cô rất nhiều</p><p>Học sinh của cô - Trung Hiếu</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-26 13:58:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3038739194</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gửi cô Phượng thân yêu của chúng con </title>
         <author>phuongthaocao109</author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3041388865</link>
         <description><![CDATA[<p>Thật hạnh phúc biết bao vì trong quãng thời gian đẹp đẽ nhất của thanh xuân- 4 năm cấp 2- chúng con luôn có cô đồng hành cạnh bên. Mặc cho năm tháng đổi thay bao điều, cô vẫn ở đó, bền bỉ, nhờ những đêm miệt mài giáo án lặng lẽ xây nên cây cầu tri thức đưa chúng con đến những bến bờ mới của cuộc đời. Vậy mà giờ đây, con sẽ chẳng còn được nghe lại tiếng giảng bài sâu lắng dạt dào xúc cảm của cô, cái âm thanh thân thương đã khiến con đem lòng yêu mến môn Văn ấy. Dẫu cho bao lần chúng con khiến cô nhọc lòng phiền muộn, con vẫn mong kỉ niệm bên con và A4 như trạm kí ức đẹp đẽ để đôi lúc nghỉ chân cô sẽ hoài niệm tìm về, là dòng suối mát xoa dịu tâm hồn, tiếp thêm nhiệt huyết, sức mạnh trong hành trình sự nghiệp của cô. Cảm ơn cô suốt thời gian qua đã tin tưởng, yêu thương, dìu dắt đứa học trò nhỏ nhút nhát này, truyền lửa dũng khí để con tự tin chinh phục ước mơ, viết tiếp con đường phía trước. Thật muốn quay lại quá khứ, dũng cảm mở lời để trò chuyện với cô nhiều hơn, con sẽ nhớ cô lắm 🥺. Rồi mai đây con sẽ phải hòa mình vào nhịp sống cấp 3 hối hả, nhưng bánh xe thời gian dù quay vội vã nhường nào, cũng vĩnh viễn không thể mang đi kỉ niệm và tình yêu của con dành cho cô. 🥰</p><p>Iu cô nhìu nhìu~~</p><p>Cao Phương Thảo. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-06-30 02:50:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3041388865</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cô Phượng thân mến!</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3042435911</link>
         <description><![CDATA[<p>Cô đã đồng hành cùng lớp A4 trong suốt bốn năm học cấp hai, đã truyền dạy cho chúng con biết bao nhiêu kiến thức và kỹ năng, khuyên dạy chúng con biết bao nhiêu điều hay lẽ phải để sau này chúng con lấy nó làm nền tảng và vững bước hơn trên đường đời…Biết bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu công lao cô bỏ ra cho chúng con thì không thể nào đếm xuể, chúng con có cảm ơn bao nhiêu đi chăng nữa cũng không bao trọn được hết những tâm huyết và nỗ lực cô dành ra. Nhưng cô có biết không, bây giờ con đã đạt được điều mình mong muốn rồi, con lại cảm thấy hối hận vì đã không làm được gì báo đáp lại tấm lòng thành của cô , con cũng mong chờ đến một dịp nào đó con có thể trở về trường và ôm chầm lấy cô, bởi “ ngàn lần cảm ơn cũng không bằng một lần cúi chào người thầy cũ” ạ!</p><p>Nhưng cô giống như một vị hiền triết, cô không mong chờ lời cảm ơn hay nịnh nọt từ bất kỳ ai, cô nhiệt tình và tận tâm như vậy cũng chỉ mong chúng con sau này có công việc ổn định và tương lai rộng mở hơn, đó là điều duy nhất khiến con càng trân trọng và kính trọng cô nhiều hơn! </p><p>Con cảm ơn cô vì những gì cô đã đem lại cho con và cả tập thể lớp A4 này, con mong cô luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người!!</p><p>-Lê Hà Chi-</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-07-01 14:32:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3042435911</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Duy gửi cô Phượng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3043377274</link>
         <description><![CDATA[<p>“ Thời gian như một dòng chảy dài vô tận , không bao giờ dừng lại cũng như sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại nhưng năm tháng đã qua “</p><p>4 năm dài của Trung học cơ sở đã trôi qua, 4 năm học Duy được học, được nhìn thấy hình ảnh cô say sưa trên bục giảng , 4 năm được nghe được học được tiếp thu những bài học những phần phân tích của cô , 4 năm được đồng hành với cô đã đang và mãi mãi là một kỉ niệm đẹp đẽ với con mà con sẽ không bao giờ có thể quên. Thời gian trôi nhanh cô nhỉ ! Mới ngày nào con còn mới chập chững bước vào lớp, được nghe những lời giảng của cô trong những buổi học đầu tiên mà giờ đây con sẽ chẳng có cơ hội được nghe lại một lần nữa. Thật sự con không biết sẽ phải diễn tả những cảm xúc lúc nãy của mình như thế nào. Vừa vui vì những tiết văn vốn rất thử thách đối với con đã qua, vừa buồn khi giờ đây những tiết học mà mình vốn phải trải qua mỗi giờ, mỗi ngày, mỗi tuần như một lẽ sống tất yếu và thường xuyên chỉ còn là những kỉ niệm đẹp trong tâm trí. Con chỉ muốn nói thật nhiều lời cảm ơn và xin lỗi đối với cô. Cảm ơn cô đã luôn đồng hành yêu thương và giúp đỡ con trong suốt 4 năm học vừa qua, nếu không có cô con sẽ không thể hoàn thiện được ước mơ bước chân vào ngưỡng cửa cấp 3 mình mong muốn. Cảm ơn cô vì đã luôn nhiệt tình, luôn cố gắng trong từng tiết học mặc dù có những ngày sức khoẻ của cô không được tốt . Cảm ơn cô vì những lời động viên những lời an ủi và cả những lời nhắc nhở vừa chí tình vừa nghiêm khắc của cô đã giúp con tiến bộ hơn, khắc phục được những thiếu sót của bản thân và có được kết quả tốt trong kì thi khó khăn vừa qua. Con cũng muốn xin lỗi cô vì những lần bản thân đã không cố gắng, không nỗ lực để kết quả của mình không tốt và làm cô phiền lòng . Xin lỗi cô vì những sai lầm mà con đã mắc phải trong những năm học qua . Cảm ơn cô và xin lỗi cô thật nhìu. Được học văn với cô siu vuii Duy iu cô nhiều . Con chúc cô luôn mạnh khoẻ như những người dân làng chài, luôn lạc quan yêu đời mặc kệ khó khăn như những người lính lái xe , chúc cô luôn xinh đẹp như Thuý Kiều và luôn yêu nghề như anh thanh niên làm công tác khí tượng cô nha. Duy yêu cô Phượng nhiều ❤️❤️❤️❤️❤️</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-07-02 13:18:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3043377274</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cuộc đời không bán vé khứ hồi một khi đã ra đi thì không bao giờ có thể nhìn lại</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3045364139</link>
         <description><![CDATA[<p>Bốn năm cấp hai đã trôi qua  bốn năm đầy kỉ niệm với bao vui buồn. Nếu ai hỏi giáo viên " đáng sợ" nhất là ai, con sẽ không chần chừ trả lời ngay đó chính là giáo viên dạy văn của con  cô Phương ( hehe ). Thú thực, con sợ cô cực ý, mỗi lần con đang nói chuyện, nhìn thấy ánh mắt của cô cùng nụ cười thân thiện làm con đứng hình, tự nhiên chẳng dám nói nữa ;-;. Hôm nào mà kiểm tra miệng là đúng ác mộng với con luôn tại con siêu lười học thuộc:(. Con sợ nhìn thấy cô thở dài xong bảo đi về đi , chẳng mắng gì nhưng còn đau hơn bị mắng nữa. Con biết cô rất đau đầu về cô học trò lười học vô đối này và con cũng nhận ra sự nghiêm khắc của cô đối với con tất cả chỉ là vì muốn con học tốt môn văn hơn . Con muốn gửi lời cảm ơn đến cô đã luôn qua tâm và dốc thúc con học tập để đô được vào PĐP_ ngôi trường con mơ ước bấy lâu. </p><p>Cuộc đời không bán vé khứ hồi một khi đã ra đi thì không bao giờ có thể nhìn lại. Những kỉ niệm cùng với cô, những kiến thức mà cô đã truyền đạt cho con, con xin giữ lại, lấy đó làm hành trang để bước vào ba năm học cấp ba và xa hơn nữa là vào đời. Vàaaa con iu cô nhìu nhắm ❤</p><p>Học sinh</p><p>Đào Minh Anh _ niên khóa 2020 - 2024</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-07-04 12:59:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3045364139</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gửi cô Phượng thân yêu của con&lt;3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3045458246</link>
         <description><![CDATA[<p>     Người mà gắn bó được lâu nhất với A4 chúng con có lẽ là cô, đồng hành với chúng con khi còn là những cậu học sinh mới lớn đến khi trở thành những cô cậu thanh niên tràn đầy nhiệt huyết và mạnh mẽ suốt 4 năm liền. Nhớ cái trời lá thu lặng lẽ rơi, buổi học phụ đạo văn đầu tiên cùng với cô, con chỉ mới là cô bé với vô vàn ước mơ cần được thực hiện, loay hoay cầm cây bút bi mới chưa quen để hoàn thành đề bài cô ghi trên bảng. Lúc ấy, con cứ viết ý gì là gạch ý đấy, chẳng tự tin chút nào, thế mà chỉ cần cô hướng dẫn chút, vẽ ra khung đường cho con đi thì con lại dễ dàng làm được luôn. Nó giống như cách mà cô đã truyền cảm hứng cho con trong môn Văn học đầy phức tạp này vậy. Con vốn là đứa không quá thích văn thơ, lại còn ghét đọc sách thế mà vẫn có thể kiên nhẫn đọc hết 16 quyển hạt giống tâm hồn mà cô giao cho. Đến giờ con vẫn thấy nó kì diệu lắm:))))</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cứ thế con lớn dần trong lời văn tiếng dạy của cô, càng ngầm càng thấy lời văn cô giảng hay và cuốn hút vô cùng. Ấy vậy mà nhanh thật, vèo một cái là con đã trở thành học sinh lớp 9, thời gian gắn bó với mái trường cấp 2 thân yêu chỉ còn vỏn vẹn 1 năm. Lúc đó cảm xúc con khó tả lắm, vừa tiếc nuối, vừa lo sợ xen lẫn với một chút hồi hợp khi phải đối mặt với vô vàn kì thi khắc nghiệt. Trong tất cả môn văn vẫn là một thứ quá đáng sợ với con, chỉ mấy tháng đầu năm học thôi điểm văn đã làm con thất vọng vô cùng nhưng cũng nhờ đôi lời an ủi của cô “thôi, lần sau đừng mắc lỗi sai như vậy nữa”, “nếu là cô, cô sẽ cho đoạn này 3 điểm thay vì 2,5 điểm” và ánh mắt thất vọng ấy thì con lại càng muốn chinh phục môn học này hơn bao giờ. Và rồi con đã làm được, dù điểm không quá cao những cũng đủ để làm cô tự hào đôi chút:3333Với thế mạnh là học thuộc nhanh (và quên nhanh), con cũng ko làm cô quá nóng giận trong việc ôn phân tích và còn được cô tin tưởng giao đi kiểm tra các bạn nữa:))) Trong tất cả các loại ánh mắt trên đời này, có lẽ ánh mắt của cô nhìn chúng con sẽ làm con xao xuyến nhất:)))Đặc biệt là mỗi lần cô đứng từ sau nhìn, ánh mắt cô chứa đựng tình yêu thương tràn ngập đến nỗi khiến con ko biết phải nói gì, làm gì tiếp theo:))</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng mà cuộc vui hay chặng đường dài nào cũng có điểm kết thức của nó. Trong suốt hành trình chinh phục ước mơ, đi đến tương lại rạng rỡ, cô chính là ngọn lửa tinh thần quan trọng đối với A4 chúng con. Dẫu biết chặng đường ấy, bọn con căng thẳng có, mệt mỏi có, muốn bỏ cuộc cũng có nhưng đó chẳng là gì so với cô. Cô dù có ốm, kiệt sức đến mấy nhưng điều mà cô nghĩ đến đầu tiên nào có phải là bản thân mà là ‘liệu rằng mình ốm thế này, bọn nó có học ko, có tự kiểm tra cho nhau được ko?’. Giờ nghĩ lại thì thương cô quá trời;&lt;Đến giờ phút con không biết phải cảm ơn cô bao nhiêu cho hết nữa. Nhưng dù gì cũng cảm ơn cô vì đã đồng hành cùng bọn con suốt 4 năm học, cảm ơn cô vì đã nhiệt tình giảng dạy bọn con, cảm ơn cô vì đã truyền một tình yêu to lớn đối với môn văn cho bọn con. Một lần nữa, con thực sự cảm ơn cô rất nhiều. Con chúc cô mãi luôn mạnh khỏe trẻ trung, xinh đẹp và luôn nhiệt huyết, thành công trên con đường trồng người.</p><p>Học sinh từng được 6,75 văn của cô Phượng-Nguyễn Nhật Mai:3333</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-07-04 15:34:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhphuong02082015/98tyl6f6lc53zq7p/wish/3045458246</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
