<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Tổ 4 Văn by 11D1.21.Thảo Linh</title>
      <link>https://padlet.com/doanthaolinh2005/911n5fggwwzbo1ey</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-01-18 15:17:09 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-01-26 17:22:12 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>phần 3 &#39;&#39;Hầu trời&#39;&#39;</title>
         <author>k61d1trangdt16</author>
         <link>https://padlet.com/doanthaolinh2005/911n5fggwwzbo1ey/wish/2000002942</link>
         <description><![CDATA[<div><br><strong>Chư tiên nghe thơ</strong> rất tán thưởng, hâm mộ<br><br></div><div>- Trời đánh giá cao không tiếc lời tán dương<br><br></div><div>- Nghệ thuật so sánh đã làm nổi bật vẻ đẹp từ ngôn ngữ thơ đến chí khí, tâm hồn của thi sĩ</div><div><br>Một con người có cái tính rất ngông: hạ giới khinh rẻ tài năng Tản Đà lên tận trời cao để thể hiện<br><br></div><div>- <strong>Một con người ý về cá nhân rất cao</strong>, dám tự mình khen mình. Đây không phải là sự tự kiêu mà là cá nhân tự ý thức được tài năng thực sự của mình<br><br></div><div>- Giọng kể hào <strong>hứng, phấn chấn, tự hào</strong><br><br></div><div><br><strong>Thi sĩ giới thiệu về mình</strong></div><div>- Họ - tên, quê sông Đà, núi Tản nước Nam Việt -&gt; <strong>ý thức cá nhân, dân tộc </strong>đậm nét</div><div>- Thân thế: Một vị trích tiên bị đày xuống hạ giới vì tội ngông</div><div>- Thiên chức: Truyền bá thiên lương, làm hưng thịnh ở hạ giới -&gt; cao cả, tốt đẹp</div><div><strong>=&gt; Ý thức trách nhiệm và khát khao được gánh vác việc đời</strong></div><div>.<br>&nbsp;Lời trần tình của tác giả về cảnh ngộ ở trần gian, về nghề văn của mình</div><div>- Được trời hỏi thăm về tình hình văn chương dưới hạ giới thi sĩ liền trình bày tình cảnh khốn khổ của kẻ theo đuổi nghề văn trong xã hội thực dân phong kiến lúc bấy giờ:</div><div>+ không tấc đất cắm dùi</div><div>+ văn chương bị rẻ rúng</div><div>+ làm chẳng đủ ăn</div><div>+ bị o ép đủ chiều</div><div>-&gt; Nghề văn cũng là một nghề kiếm sống nhưng <strong>bèo bọt</strong>, cuộc sống <strong>cơ cực, nghèo khó</strong></div><div>=&gt; Giọng thơ <strong>chua chát, xót xa</strong></div><div>.<br>&nbsp;Cảm nghĩ của tác giả khi về lại trần gian</div><div>- Trách nhiệm và khát vọng của thi nhân:</div><div>+ Nhiệm vụ trời giao: Truyền bá thiên lương.</div><div>=&gt; Tản Đà lãng mạn chứ không hoàn toàn thoát li cuộc sống. Ông vẫn <strong>ý thức về nghĩa vụ, trách nhiệm</strong> đối với đời để đem lại cuộc sống ấm no hạnh phúc hơn.</div><div>+ Thi nhân khát khao được gánh vác việc đời =&gt; Một cách tự <strong>khẳng định mình</strong> trước thời cuộc.</div><div>=&gt; Trong thơ Tản Đà cảm hứng<strong> lãng mạn</strong> và cảm hứng <strong>hiện thực</strong> đan xen khăng khít với nhau.<br>.<br><br></div><ul><li>Tan mộng, bị ném về thực tại, tiếc nuối, ngậm ngùi, 1 nỗi buồn man mác. Tản Đà – 1 hồn thơ lãng mạn, mang nặng cái sầu, mộng, ngông, bất hòa với hiện thực tù túng, ngột ngạt khiến họ u uất, bất đắc chí, thoát li hiện thực bằng mộng tưởng. Bất hòa với xã hội càng sâu sắc thì giấc mộng thoát li càng đắm say, càng ngông tạo nên một bi kịch.</li></ul><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-19 09:51:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthaolinh2005/911n5fggwwzbo1ey/wish/2000002942</guid>
      </item>
      <item>
         <title>VỘI VÀNG- tác giả tác phẩm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/doanthaolinh2005/911n5fggwwzbo1ey/wish/2014085417</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>I. Tác giả</strong><br>- Xuân Diệu (1916-1985) được mệnh danh là ông hoàng thơ tình<br>- Được Hoài Thanh nhận xét là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới<br>- Có người đã từng nói rằng Xuân Diệu đã đem đến một nguồn sống rào rạt, chưa từng thấy ở chốn nước non lặng lẽ này.<br>- Phong cách thơ của Xuân Diệu mang 1 nguồn cảm xúc mới, quan niệm sống mới mẻ với những cách tân nghệ thuật sáng tạo.<br>- Thơ Xuân Diệu thể hiện một hồn thơ khát khao giao cảm với đời, ở đây chính là cuộc đời theo nghĩa trần thế<br>- Là nhà thơ của tình yêu, tuổi trẻ với giọng thơ sôi nổi, đăm say và yêu đời thắm thiết.<br>=&gt; Xuân Diệu là một cây bút có sức sáng tạo dồi dào, mãnh liệt và bền bỉ, có đóng góp lớn cho nền văn học Việt Nam hiện đại<br><strong>II. Tác phẩm<br></strong>- Được in trong tập Thơ Thơ, xuất bản vào năm 1938<br>- Đây là một trong những bài thơ tiêu biểu thể hiện cho sự bùng nổ mãnh liệt của cái tôi trong thơ mới nói chung, thơ Xuân Diệu nói riêng, đồng thời in dấu khá đậm hồn thơ XD( thiết tha, rạo rực và băn khoăn), tiêu biểu cho sự cách tân táo bạo, độc đáo trong nghệ thuật thơ ông.<br>- Bố cục<br>+ bài thơ dc chia thành 13 câu đầu, 16 câu tiếp, 10 câu cuối theo mạch cảm xúc<br>+ 13 câu đầu và 16 câu tiếp chính là vì sao phải sống vội vàng dc chia theo mạch luận lí<br>+ 10 câu cuối là sống vội vàng là như thế nào cũng dc chia theo mạch luận lí<br>=&gt; Lối cấu tứ đan xen hòa kết nhuần nhuyễn giữa mạch cảm xúc và mạch luận lí.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-26 17:22:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/doanthaolinh2005/911n5fggwwzbo1ey/wish/2014085417</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
