<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Blog by Huỳnh Khải Đan</title>
      <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story</link>
      <description>About my life</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-04-14 04:45:02 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-03-18 03:32:57 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f516.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>[Con số hoàn hảo nhất là số 0] </title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143413788</link>
         <description><![CDATA[<div>Trước giờ mình vẫn muốn chỉ up những dòng stt vui vẻ và những tấm hình mang lại điều tích cực cho mọi người. Đời đã đủ mệt rồi, ngồi lướt facebook giải trí gặp thêm mấy dòng than thở nữa thì ai mà chịu cho nổi. Nhưng mà mọi người yên tâm, bài viết hôm nay mình muốn đem đến một chút mật ong cho những người đã và đang gặp phải những quả đắng của cuộc sống có thêm niềm tin. Bạn hãy nhớ rằng, dù bạn có đau đến nghẹt thở, có muốn từ bỏ cuộc sống đi nữa, thì Trái đất vẫn xoay, chẳng ai đến xoa dịu giúp bạn, nhưng họ sẽ sẵn sàng chia sẻ niềm vui khi bạn tìm đến họ. Bạn có thể yếu đuối, có thể khóc, có thể làm bất kỳ điều gì bạn muốn, nhưng đừng để đắm chìm trong sự tiêu cực. Đứng dậy và bắt đầu xây dựng lại cảm xúc của mình, ngày mới tốt đẹp hơn vẫn đang chờ bạn.</div><div>Nói thêm một chút về việc mình hút thuốc. Cách đây hai năm mình cũng tập tành thử một, hai điếu và thấy nó dở. Mình đem gói thuốc còn thừa lại cho người khác, rồi tặc lưỡi cho rằng mấy người nghiện thuốc thật quái dị. Nhưng mà bây giờ, mình biết tại sao người ta lại hút thuốc dù biết nó độc hại. Mình biết rằng hút thuốc thì sẽ chết sớm đấy, nhưng chết sớm vẫn còn tốt hơn là chết liền ngay lập tức, vì không thể chịu đựng nổi cơn đau mà cảm xúc mang lại. Mọi người đừng trách mình tại sao lại đi self-harm, mình self-harm chỉ là để ngăn việc suicide, mình đang tự cứu mình đấy. Rồi mình thấy get a tattoo tốt hơn là self-harm, nỗi đau nó mang lại mình nghĩ là đủ để bạn đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực. Mình hối tiếc vì đã self-harm, tay mình để lại mấy cái vết hơi xu. Phải chi mình nghĩ xa hơn đến việc get a tattoo thì đã vừa chữa được bệnh đau lòng, vừa có dấu ấn đẹp.&nbsp;</div><div>Những ngày vụn vỡ, mình không biết mình đã dùng bao nhiêu nicotine, nhưng mình đã không khóc, không self-harm. Vậy thì thuốc có thật sự xấu hay không? Nguyên một đêm cảm xúc của bạn dưới vực thẳm, nếu không có nicotine, liệu sáng mai bạn có thể quần áo chỉn chu, xịt nước hoa thơm nức để đi làm không?&nbsp;</div><div>Mình đã yêu hết lòng, chuyện tan vỡ làm sao tránh khỏi tình trạng linh hồn bị nhàu nát, nhưng nếu mình cứ để linh hồn cho cảm xúc tiêu cực gặm nhấm, thì mình không thể đạt được mục tiêu lớn. Mình muốn sống, học tập và làm việc. Mình cũng thèm yêu lắm chứ, nhưng mình không vã và không lụy. Tình yêu khiến mình mệt mỏi, ngăn mình bước về phía trước thì đó có thể gọi là tình yêu không? Hay vì sự dày vò tệ hại núp bóng tình yêu?</div><div>Mình thích nói chuyện với những người hơn tuổi. Cũng có đôi lúc mình trẻ trâu đấy, nhưng chung quy thì mình cũng bị già hơn tuổi, về cả ngoại hình lẫn suy nghĩ. Một người anh trong công ty đã cho mình rất nhiều lời khuyên. Mình rất thích nói chuyện với anh. Một người đàn ông hơn 30, từng trải qua nhiều thăng trầm, với nhiều triết lý hay trong cuộc sống.&nbsp;</div><div>Kì lạ là mình đen tình, mấy đứa bạn cấp III rủ mình đi xòe bài, mình đi ngay và chắc mẩm kì này sẽ hốt bạc. Nhưng kì lạ thay, 5-10-20-50, mình gấp đôi tới chết và bạn Dang Thi Khanh Du đã nhẹ nhàng ăn hết. Mình không hiểu và cũng không muốn hiểu&nbsp; Một cô bạn khác có người yêu 30+, sự nghiệp ổn định, nhưng bạn vẫn chưa chấp nhận lời cầu hôn của anh. Bạn nói: "Không lẽ tao vừa ẵm con tao vừa xòe bài chứ trời?" Bỗng nhiên mình thấy, việc tiêu cực hay tích cực, là do cách bạn suy nghĩ thôi. Cố gắng lái tâm trí đi theo con đường đúng, và cơn đau sẽ qua đi.</div><div>Cũng muốn nói là hút thuốc không tốt cho sức khỏe, nên mình chỉ hút với những người hút thuốc, hoặc hút một mình. Đi với những non-smoking, mình tuyệt đối không hút. Và mình dùng nicotine vì mục đích tốt cho bản thân, chứ không phải để ngầu hay thể hiện cái gì cả. Như mình đã nói, hút thuốc thì chết sớm, nhưng không hút thuốc thì chết ngay lập tức.&nbsp;</div><div>Mình còn muốn cống hiến cho cuộc đời.</div><div>Trưa đi làm thấy cặp đôi trong nhà mình nấu ăn cùng nhau, tụi nó chửi nhau chí chóe xong vẫn ngồi ăn cùng mâm cơm, giống như một gia đình nhỏ. Ghen tị ghê. Lúc nào bọn nó cũng luôn miệng "mày, tao" với nhau, "đòi đấm nhau" nhưng vẫn ở bên cạnh nhau qua nhiều ngày dài tháng rộng. Nhìn người ta xong mình nhẹ nhàng lắc đầu, thầm nghĩ: "Ai có được hạnh phúc như thế thì hãy ráng trân trọng, tui đây đi tìm hoài mà ngọt ngào đến mấy cũng tan thành mây."</div><div>09/02/2022</div><div>Quận 1, TPHCM</div><div>[Viết cho những ngày tập làm người lớn]</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-14 04:46:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143413788</guid>
      </item>
      <item>
         <title>[Hôm nay tôi chuyển nhà]</title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143415876</link>
         <description><![CDATA[<div>Chuyển nhà cũng giống như việc chia tay.</div><div>Trước khi đi đến quyết định chuyển nhà, bạn cũng đã suy nghĩ và đắn đo nhiều lần. Chẳng ai tự dưng đang ở yên ấm lại muốn chuyển đi. Cũng giống như chẳng ai đang hạnh phúc lại đòi chia tay. Đúng. Phải có cái gì đó khiến người ta không thể tiếp tục ở nơi đó nữa, và phải có điều gì đó khiến người ta không thể yêu tiếp nữa.&nbsp;</div><div>Sau nhiều lần chỉ nghĩ đến việc chuyển nhà, rồi cũng đến cái ngày thật sự chuyển nhà. Bạn không thể mang đi hết tất cả đồ đạc qua nhà mới. Có rất nhiều lí do. Thứ nhất, một số thứ đã cũ và kh dùng được nữa. Thứ hai, một số thiết bị tháo lắp sẽ không thể di chuyển (di chuyển xong là nó còn đống sắt vụn, ví dụ như cái kệ dép Shopee). Thứ ba, có những thứ nó chỉ hợp với nhà cũ, đem vô nhà mới nó trở thành thứ vô dụng, không cần thiết. Thứ tư, thứ năm, thứ sáu,... mình vẫn chưa nghĩ ra. Nhưng mình biết chắc là sẽ có hàng ngàn lí do để chúng ta không thể giữ nguyên mọi đồ đạc từ nhà cũ sang nhà mới. Giống như tình yêu, ta đem hết chân thành đặt vào, rồi đến khi rời đi, sự chân thành ấy cũng chẳng còn nguyên vẹn nữa. Ta bỏ đi những sở thích cũ, tâm tính ta trở nên méo mó hơn so với ngày ta chưa yêu. Ta rời đi và vứt bỏ lại những thứ mà trong lòng cảm thấy nuối tiếc không đành...</div><div>Dạo này mình có cảm hứng nên mình phải viết. Chẳng mấy khi mà cõi lòng này đâm lên một chồi non của sự trải nghiệm.&nbsp;</div><div>Dĩ An, 12/02/2022</div><div>Viết cho những ngày tập làm người lớn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-14 04:49:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143415876</guid>
      </item>
      <item>
         <title>[Tôi không ngưỡng mộ mẹ. Tôi thương mẹ]</title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143420756</link>
         <description><![CDATA[<div>Mẹ mình là một người phụ nữ bất hạnh. Ngày còn trẻ, mẹ mình học giỏi Sinh học lắm. Mẹ ước mơ thi vào ngành Y. Gần đến ngày thi, do công việc của ông bà ngoại khá bận rộn, mẹ lại là người khá nhút nhát, nên không dám một mình lên Sài Gòn dự thi. Cuối cùng, mẹ chọn ở lại quê, tiếp tục nối nghiệp của bà ngoại là may vá. Năm hai mươi bốn tuổi, mẹ nghe theo sự sắp xếp của ba mẹ và kết hôn. Cuộc hôn nhân đó không hạnh phúc và chỉ tồn tại được hơn ba năm. Và sự kết thúc của cuộc hôn nhân đó là do quyết định của ông bà ngoại, vì không nỡ nhìn thấy con gái mình cực khổ. Khi mình lớn lên, có những lần mình vòi mẹ mua xe đạp điện, mua máy tính,... mẹ đều không mua ngay cho mình mà lại đem chuyện đó đi hỏi ý kiến của anh chị em. Bất cứ việc gì, mẹ đều không dám tự quyết định mà luôn phải hỏi những người tin tưởng. Thật ra mình không chê trách hành động này của mẹ. Tham khảo ý kiến của người thân vẫn hay mà. Nhưng quan trọng, người quyết định vẫn là mình. Mẹ đã sống trong cái vỏ ốc của sự tự ti hơn nửa đời người, mẹ không dám vươn mình để nắm lấy ước mơ. Mẹ luôn sống và nghĩ cho người khác, còn bản thân mẹ mẹ lại không để tâm. Mẹ lựa chọn làm mẹ đơn thân nuôi mình vì mẹ sợ bố dượng sẽ không yêu thương mình. Mẹ làm bất cứ việc gì cũng nghĩ đến người khác trước tiên. Mẹ mình là người như thế.</div><div>Bây giờ con đã lớn. Con muốn mẹ hãy để con tự quyết định cho tương lai của con. Con mong mẹ hãy sống cho bản thân nhiều hơn. Mẹ thích gì, mẹ cứ mua, mẹ muốn yêu ai, mẹ cứ yêu, mẹ muốn đi đâu chơi, mẹ cứ đi. Mẹ hãy tận hưởng cuộc sống của chính mẹ, dù bây giờ có là muộn đi nữa, thì vẫn hơn là không. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 47 của mẹ, con chỉ hy vọng mẹ hãy sống thật mạnh khoẻ, hạnh phúc. Mẹ hãy sống cho mẹ, đừng vì con mà quên đi những niềm vui của bản thân mình. Cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con, yêu thương con và chấp nhận con.&nbsp;</div><div>Con không ngưỡng mộ mẹ, nhưng con thương mẹ. Nửa đời sau này, con sẽ cố gắng để chăm sóc và trả hiếu cho mẹ đủ đầy.</div><div>13/02/2022</div><div>Con trai cưng của mẹ,</div><div>Sagi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-14 04:55:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143420756</guid>
      </item>
      <item>
         <title>[Nếu một ngày mình chết đi, xin đừng bảo mình dại dột…]</title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143423295</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi người sinh ra sẽ có số mệnh khác nhau. Có kẻ đã ngậm thìa vàng từ lúc lọt lòng, và cũng có kẻ khởi điểm là con số âm – còn không được ở con số 0. Những đứa trẻ thì luôn vô tư, bọn chúng là những tờ giấy trắng. Rồi đến một ngày đứa trẻ đó biết thế nào là sự bất công, mực đen bắt đầu nhuốm trên tờ giấy trắng đó. Là một sự bất hạnh, và cũng có thể gọi là động lực, khi mình sinh ra ở con số âm. Suốt 21 năm trên đời, mình luôn phải cố gắng chạy về phía vạch 0 – cái vạch mà người khác đã ở sẵn ngay từ khi sinh ra. Mình sợ người khác coi thường. Mình sợ lắm. Nên lúc nào mình cũng phải cố hết sức để có được những thành quả nho nhỏ, cốt chỉ để đưa bản thân đến gần hơn với vạch 0. Trong trạng thái lo sợ, cứ phải lao lực để tiến về phía trước, đã có những lần mình định buông bỏ, mình đã nhiều lần suy nghĩ “Hay là mình chết đi để không phải tiếp tục cuộc hành trình vô tận này? Mình có đáng sống trên đời hay không khi những gì mình cố gắng đều không có được kết quả như mong đợi? Là do mình bất tài hay chỉ vì mình sinh ra nhầm cơ thể? …” Có vô vàn lí do để mình dừng lại việc sống, nhưng cũng có nhiều lí do khiến mình phải tiếp tục rướn người lên khỏi mặt nước chỉ chực chờ nhấn chìm mình.&nbsp;</div><div>Mấy hôm nay, cư dân mạng không ai tin được chuyện cậu sinh viên 2003 đã tự sát, chứ không phải bị giết. “Cậu ta có cuộc sống tốt mà? Sao lại có thể tự vẫn?” Đúng. Cuộc sống tốt mà các người nhìn thấy là bề nổi của tảng băng trôi, chỉ có duy nhất cậu ấy mới biết được phần chìm dưới đáy có gì. Rất nhiều người không chịu hiểu điều đó. Và cũng có rất nhiều người xem nhẹ nỗi đau của người khác. “Nhiều người còn khổ hơn mày mà?”, “Chuyện có tí cũng đòi chết”, “Thôi cố lên nào”,… Những câu nói đó nghe có vẻ là một câu “an ủi”, nhưng thật ra nó khiến người khác đến gần hơn với việc tự sát. Vì ngưỡng đau của tôi tới đây là đã không thể chịu được, là các người nghĩ việc đó là “có tí”, nhưng với tôi nó to tát hơn rất nhiều, là tôi không thể cố được nữa chứ không phải là chưa từng cố gắng.&nbsp;</div><div>Là một đứa từng có ý định tự sát 7 lần, tôi cảm thấy nhẹ nhõm thay cho cậu bé ấy. Cuối cùng thì cậu cũng đã có đủ can đảm để chấm dứt chuỗi ngày đau đớn mà không ai thấu hiểu. Trước khi quyết định tự sát, người đó cũng phải trải qua rất nhiều lần suy nghĩ, rất nhiều lần cố gắng tự cứu mình, và rất nhiều lần trì hoãn. Chẳng ai muốn từ bỏ sự sống, người ta chỉ từ bỏ sự sống khi sống mà không cảm thấy mình đang sống mà thôi.&nbsp;</div><div>Nếu một ngày tôi có chết đi, xin đừng bảo tôi thiếu suy nghĩ và dại dột. Bởi vì tôi đã dành hơn 8 năm để suy nghĩ về việc này, và cũng đã nỗ lực life saver rất nhiều. Chết đi không phải để người khác thương hại, mà chết đi là chọn cách giải thoát khỏi những cơn đau mà khi bạn nói ra chẳng ai hiểu cho mình…</div><div>Một buổi chiều thứ Bảy,</div><div>Sagi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-14 04:58:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143423295</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cảm ơn vì mình đã quyết định nhìn thấy ánh Mặt trời ngày hôm nay]</title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143424369</link>
         <description><![CDATA[<div>Gửi Hubert-chan, lần đầu tiên em và anh có dịp ngồi lại và nói chuyện lâu đến như vậy. Em chỉ mới biết anh 2 tháng trước, và add friend anh vào vài ngày trước, nhưng anh đã tạo cho em cảm giác an toàn để kể về những mặt tối của cuộc đời em. Nếu như em không đủ mạnh mẽ để vượt qua, có lẽ đã không có cuộc hẹn này. Em biết mình không nhìn lầm người, vì Hubert hôm nay mà em gặp, khác hẳn với Hubert ở công ty. Em đã có niềm tin rằng, Hubert-chan không giống như những người khác. Trên đời này vẫn còn rất nhiều người phù hợp với mình, hãy cố sống để gặp họ.</div><div>Thức Cafe, Pasteur.&nbsp;</div><div>20/02/2022.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-14 04:59:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143424369</guid>
      </item>
      <item>
         <title>[Smoking causes cancer]</title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143426299</link>
         <description><![CDATA[<div>Như các bạn đã thấy, ở hầu hết các hộp thuốc lá, đều ghi dòng cảnh báo tương tự thế này. Mẹ mình bảo mình bỏ thuốc, đồng nghiệp cũ khuyên mình bỏ thuốc, người yêu mình cũng bảo vậy, bạn thân mình cũng bảo thế. Nhưng mình xin thừa nhận, mình đã phải phụ thuộc vào nicotine để giải quyết những vấn đề của bản thân. Chẳng ai hút thuốc mà không biết tác hại của nó, nhưng họ vẫn hút. Lí do của họ là gì thì mình không rõ, nhưng với mình, đó là cách để mình ổn định tinh thần hơn. Mình cũng muốn tìm cách healing bản thân bằng những phương pháp lành mạnh, nhưng hiện giờ mình không thể. Nhưng mình vẫn đang cố gắng để giảm số lượng điếu mỗi ngày, cố gắng tìm những thú vui lành mạnh để chữa lành vết thương trong tâm hồn.&nbsp;</div><div>Xin lỗi vì những lần đã để người quen phải hít khói thuốc thụ động. Mình sẽ cố gắng bỏ dần, dù không biết khi nào bỏ hẳn được, hay có quay lại hút khi bế tắc hay không. Dù thế nào đi nữa, mình cũng sẽ cố gắng từ bỏ vì sức khoẻ của chính mình, và những người xung quanh.</div><div>Dĩ An,</div><div>21/02/2022.</div><div>P/s: Những ai chưa bỏ được thuốc lá, nếu cần tìm chỗ mua tốt, giá rẻ thì liên hệ mình, mình chỉ người bán cho&nbsp; Bỏ từ từ chứ ai bỏ liền được đâu đúng khum&nbsp; ?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-14 05:01:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143426299</guid>
      </item>
      <item>
         <title>“Khi bạn thực sự mong muốn một điều gì, cả vũ trụ sẽ hợp lại giúp bạn đạt được nó.”</title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143427658</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi buồn ngủ lắm rồi nhưng tôi vẫn cố thức đến ngày 22/02/2022 để kể cho các ông các bà nghe về chuyện của HAI CHÚNG TÔI.</div><div>Tối qua là một buổi tối dài bất tận, tôi đã trải đủ các cung bậc cảm xúc, tôi nói nhiều đến mức khô cả họng, tôi buộc phải dùng một điếu thuốc để lấy lại bình tĩnh mà nói tiếp. Lần đầu tiên tôi quỳ xuống trước một người con gái, chấp nhận vứt bỏ lòng tự tôn của một đứa luôn bị nhận xét là tự cao và ngang bướng. Tôi học được cách chấp nhận sai lầm của bản thân, học được cách bao dung cho sai lầm của người khác, và học được cách thể hiện cảm xúc chân thành bằng lời nói. Chỉ có những lời chân thành mới chạm được đến Trái tim của người đối diện.&nbsp;</div><div>Cảm ơn những bài tình ca rất hợp cảnh được phát lên suốt buổi tối ngày hôm qua. Cảm ơn ông Trời đã giấu đi chiếc nhẫn đôi và khiến nó hiện diện vào lúc mọi chuyện đã trở nên tươi sáng. Đến ông Trời còn đang cố gắng giữ em lại bên anh, thì lí do gì để anh ngừng cố gắng thực hiện điều đó?</div><div>Tôi bắt đầu nhận ra thêm một khía cạnh giá trị khác của bản thân, tôi có thể nắm giữ lấy chính hạnh phúc của tôi, không trao nó cho bất kỳ ai khác. Tôi yêu em như cách tôi yêu Thế giới này - một Thế giới khắc nghiệt rèn giũa tôi trưởng thành hơn từng ngày.</div><div>Và sắp tới đây, tôi sẽ cố gắng vun đắp, hàn gắn cho một tình yêu khác ngoài tình yêu của tôi và em - đó là tình yêu của ba mẹ tôi&nbsp;</div><div>Dĩ An,&nbsp;</div><div>Nửa đêm...</div><div>22/02/2022</div><div>Sagi,</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-14 05:03:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2143427658</guid>
      </item>
      <item>
         <title>[Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi sự thao túng]</title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2144802067</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi vừa thoát khỏi căn nhà đó.<br>Thoát khỏi mối tình ngõ cụt.<br>Thoát khỏi một thằng ngáo quyền lực và một thằng chỉ biết vạch lá tìm sâu lỗi lầm của người khác nhưng khiếm khuyết của bản thân thì lấp liếm cho qua.<br>Tôi chịu đựng gaslighting theo hiệu ứng domino. Vì bị người này thao túng nên chấp nhận cả những sự thao túng có liên quan. Sự cố chấp của bản thân đã đẩy tôi vào tình trạng đó.<br>Trước đây tôi rất sợ đánh mất mối quan hệ. Nhưng bây giờ tôi nhận ra, cách yêu thương bản thân tốt nhất là delete những mối quan hệ toxic. Không cần phải bám víu vào những kẻ đang cố gắng điều khiển mình.<br>Tôi không chọn cách phản kháng những kẻ đó. Tôi chọn xoá sổ. Xoá sạch sự liên quan giữa tôi và họ.<br>Muốn tâm hồn trong sạch, tâm trí bền vững, mạnh dạn cắt đứt những sợi dây liên kết với kẻ đang cố thao túng bạn.<br>Thật nhẹ nhõm khi thoát khỏi một kẻ ngáo quyền lực, à không, tận hai kẻ!<br>Gia trưởng, ngáo quyền lực, transphobic, rude. Chẳng hiểu sao mình có thể chịu đựng nổi BỐN điều trên tận NĂM tháng&nbsp;<br>Ở một mình, một phòng, một chiếc gối là đủ!<br>15/04/2022,<br>Sagi.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-15 09:46:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2144802067</guid>
      </item>
      <item>
         <title>[Cửa hiệu tự sát - Khi việc tự sát được bình thường hoá]</title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2161926672</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Bài viết không nhằm mục đích than vãn hay kêu gọi sự thương hại. Vui lòng không áp đặt hay phán xét dựa trên chủ quan cá nhân.&nbsp;</div><div>Lúc mình viết những dòng này, mình đang ở trạng thái cực kỳ muốn sống. Mình - đang uống thuốc chống trầm cảm từ năm 2017, từng có ý định (lẫn công tác chuẩn bị) tự sát 8 lần. Lần gần đây nhất là cuối tháng 1/2022. Trải qua rất nhiều bài học, đón nhận rất nhiều sự vứt bỏ từ người khác, mình học được cách "tự băng bó" cho tâm hồn. Mình học được cách bình thản đón nhận sự mất mát, học được cách bước đi một mình không cần bất cứ một chỗ dựa tinh thần nào. Mình dần dần tìm được niềm vui khi ở một mình, học một mình, ngủ một mình, ăn một mình. Dĩ nhiên là việc ở cùng, học cùng, ở cùng, ăn cùng những người yêu thương làm mình vui hơn chứ. Nhưng mình không khiến nó trở thành thói quen, không khiến điều đó trở thành nỗi kỳ vọng lớn. Niềm vui từ người khác mang đến thì hạnh phúc thật, nhưng đừng để không có nó khiến bạn mất thăng bằng.&nbsp;</div><div>Mình đã tìm thấy nụ cười bên trong bản thân. Cảm ơn anh <a href="https://www.facebook.com/lee.huynh.142?__cft__%5B0%5D=AZWb5G2_2qKARsWj19Xfu_zM378pKmXan-KFxZNzUjz5AlYLqn0s1WuyioYK5pzNBUNfAGfKWMvRosRdJ4YRtRqezlTCf3vI55AvG4IpGNWFz-TjBIkDMoEbzok6K8WyZjQFx0XsRFabYlTpXgfMgU6A&amp;__tn__=-%5DK-R">Huỳnh Nguyễn</a> đã khắc vào trong tâm trí mình một câu nói: "Bất cứ khi nào em muốn tìm đến cái chết, hãy tự nhủ rằng KHÔNG PHẢI HÔM NAY."</div><div>Còn riêng bản thân mình, thì sẽ tự vực dậy bằng: "Tôi sẽ chết, sẽ chết khi không còn lời hứa nào chưa thực hiện."</div><div>Lời hứa với gia đình, các mối quan hệ xã hội và hơn hết là lời hứa với chính bản thân.</div><div>Cảm ơn chúa tể cục súc <a href="https://www.facebook.com/anhpeace98?__cft__%5B0%5D=AZWb5G2_2qKARsWj19Xfu_zM378pKmXan-KFxZNzUjz5AlYLqn0s1WuyioYK5pzNBUNfAGfKWMvRosRdJ4YRtRqezlTCf3vI55AvG4IpGNWFz-TjBIkDMoEbzok6K8WyZjQFx0XsRFabYlTpXgfMgU6A&amp;__tn__=-%5DK-R">Quynh Anh</a> đã để lại một quyển sách cực kỳ thú vị như thế này. Một người như tui, lại học được cách trở nên dịu dàng hơn từ một người cục súc như bà. Kì lạ thay&nbsp;</div><div>25/04/2022</div><div>Vừa thăm bệnh viện xong lại bắt đầu deep.</div><div>Sagi,</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-04-28 10:23:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2161926672</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2182977722</link>
         <description><![CDATA[<div>Nếu chúng ta đem sự dày vò từ người cũ "tặng" cho mình đem "tặng" lại cho những người đến sau thì kết quả cuối cùng sẽ là gì?</div><div>Không một ai được hạnh phúc.&nbsp;</div><div>Tôi có một người bạn. Cô ấy từng khóc rất nhiều ở những mối tình cũ. Và rồi cô ấy chọn cách không để ai làm mình đau nữa, trở thành một người không trao trọn trái tim cho bất kỳ người đàn ông nào. Cô ấy vui chơi, cô ấy đưa đẩy với những ai có tình ý với mình. Cô ấy chọn cách sống trong thứ tình yêu nông cạn, đắm chìm với niềm vui bề nổi mà cô ấy cho rằng điều đó sẽ tốt với bản thân. Vì cứ hời hợt như thế mà khoẻ, không phải yêu khắc cốt ghi tâm thì sẽ không đau vật vã. Nhưng mà...</div><div>Giả sử có một người đem hết chân thành yêu cô ấy thật sự, và rồi anh ta nhận lại những thứ không rõ ràng như vậy thì? Rốt cục thì bạn tôi đã vô tình mang nỗi đau người trước đặt vào cô ấy tiếp tục gán cho người sau.&nbsp;</div><div>Vì cô ấy là bạn tôi, và tôi cũng không thể hiểu được hết những tổn thương cô ấy từng trải qua, tôi không phán xét cách cô ấy làm. Người yêu cũ của tôi cũng giống như thế. Cô ấy nhớ mãi mối tình đầu, cô ấy từng trở thành "người thay thế" ở mối tình sau. Kể từ đó, cô ấy quyết định chỉ yêu một nửa. Ngày còn yêu, cô ấy đã nói với tôi rằng: "Thà làm người khác đau khổ còn hơn là bản thân em phải chịu tổn thương thêm nhiều lần nữa." Đúng, cô ấy yêu bản thân, và điều đó không có gì sai cả. Nhưng để bản thân mình không đau mà để người khác phải gánh chịu, thì mình là kẻ ích kỷ.&nbsp;</div><div>Tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu nói như này: Nếu bạn yêu đúng người, bạn sẽ nhìn thấy Thế giới. Còn nếu bạn yêu sai người, Thế giới của bạn chỉ có mỗi người ấy. Tôi so sánh với bản thân mình và thấy điều này không sai chút nào. Nhiều cuộc tình đi qua khiến tôi nhận ra rằng, không cần phải vội yêu. Tình yêu thật sự sẽ là đôi cánh giúp bạn bay cao và xa hơn, chứ không phải là sợi xích nặng trịch ghì mỗi bước chân. Tôi và bạn, nên sống những ngày tháng một mình trong sự an yên, đọc thêm một vài quyển sách, nghe thêm một vài bản nhạc, học thêm một vài thứ mình thích hay chỉ đơn giản là ngủ một giấc thật ngon không suy nghĩ về bất cứ nỗi muộn phiền nào.&nbsp;</div><div>Ta còn cả đời để Yêu và học cách Yêu, cứ thong thả mà đi.&nbsp;</div><div>Ảnh: Mình tự chụp bằng máy ảnh &amp; blend bằng Lightroom, tại một quán cafe trên đường Võ Văn Kiệt. Tại đây mình đã được gửi thông điệp "Hãy (buông) tha cho người yêu cũ".&nbsp;</div><div>Toti Coffee, 12/05/2022.</div><div>Sagi,</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-05-13 14:33:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/2182977722</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>oxford_oxford</author>
         <link>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/3265051312</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://open.spotify.com/track/3a4R6IalZwL92SY1dTweVs?si=53741a7155824b89" />
         <pubDate>2024-12-17 15:16:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/oxford_oxford/story/wish/3265051312</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
