<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Chuyện của người truyền lửa by Uyên Nguyễn Ái Minh</title>
      <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-05 14:58:55 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-09-22 16:17:28 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f495.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Home sweet home ❤️</title>
         <author>namuyen</author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1874465683</link>
         <description><![CDATA[<div>Xin mời quý anh chị em chia sẻ ký ức về những người đồng nghiệp của mình và cùng lan toả yêu thương…</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1318394948/80b16ef204e7fea3c9ab3c4db506d616/D3354177-1194-44B0-A6CE-DF493A3CAF7E.jpg" />
         <pubDate>2021-11-08 08:20:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1874465683</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lời khuyên của Cô</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1885686866</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;   Trong đời học sinh khi nhắc về giáo viên chủ nhiệm của mình, chắc hẳn mọi người ít khi có giáo viên chủ nhiệm dạy môn Thể dục. Có lẽ thầy cô dạy Thể dục làm phong trào nhiều, hoạt động ngoài trời là chủ yếu nên ít có thời gian theo lớp&nbsp; nên đa phần Ban giám hiệu ít phân công họ làm công tác chủ nhiệm.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;   Đối với tôi được làm công tác chủ nhiệm là một mơ ước. Khi tôi còn là học sinh, cô chủ nhiệm của tôi đã động viên tôi khi tôi khó khăn, khi tôi bế tắc cuộc sống để tôi trưởng thành.Vì vậy, tôi nguyện trong lòng, sau này nếu tôi có là giáo viên, tôi mong mình được làm công tác chủ nhiệm để dìu dắt, chia sẻ, động viên học trò.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Về trường Trung học Thực hành Sài Gòn hai năm, tôi cũng được làm công tác chủ nhiệm. Lớp tôi chủ nhiệm là lớp 7, lớp Anh văn tăng cường theo đề án 2020. Cô giáo chủ nhiệm lớp 6 của các em là một giáo viên Tiếng Anh giỏi chuyên môn, khá năng động và luôn gần gũi với học sinh. Với học sinh, cô không chỉ là cô giáo mà còn là người bạn của các em. Vì vậy, học sinh lớp tôi chủ nhiệm rất mến mộ cô chủ nhiệm cũ của mình. Khi biết tôi làm chủ nhiệm, các em thất vọng và bất mãn vô cùng. Vì tôi từng làm giám thị, các em biết tôi rất nghiêm khắc, bên cạnh đó tôi là giáo viên Thể dục nên các em không tin tưởng và có phần phản đối. Ngay ngày đầu tôi bước vào lớp đã có một học sinh đứng dậy và nói rằng “Cô trả cô chủ nhiệm cũ cho các con”. Tôi sững người một lúc, trấn tĩnh lại và cố lờ đi lời nói đó. Tôi nghĩ đó là lời nói của con trẻ, và tôi nghĩ mình sẽ cố gắng làm cho các em chấp nhận tôi.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Công tác chủ nhiệm rất khó khăn trong hai tuần đầu tiên, tôi tưởng chừng như muốn xin Ban giám hiệu không chủ nhiệm nữa. Lớp trưởng và ban cán sự lớp không hợp tác với tôi, lớp tẩy chay một bạn học trường quốc tế chuyển vào học, và nghiêm trọng hơn cả là cô giáo bộ môn Tiếng Anh mới không thể dạy các em vì các em không hợp tác. Học sinh lấy lý do là cô đọc khó nghe do tiếng vùng miền nhưng tôi biết nguyên nhân sâu xa là các em quá mến mộ giáo viên tiếng Anh cũ cũng là giáo viên củ nhiệm cũ, nên các em không chịu hoc. Giáo viên hỏi các em không phát biểu, lớp học nặng nề. Giáo viên mới bế tắc và tôi cũng bế tắc. Có lúc, tôi định từ bỏ làm chủ nhiệm, nhưng nếu tôi từ bỏ thì chính tôi thừa nhận mình không có khả năng chủ nhiệm và cái ước mơ làm chủ nhiệm từ nhỏ tôi sẽ bị đánh mất.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Đang lúc đó, một cô giáo trong trường thấy tôi ngồi buồn bã, cô mới hỏi, và cô lắng nghe tôi kể khó khăn, bế tắc trông công tác chủ nhiêm. Cô kiên trì ngồi nghe tôi thao thao câu chuyện trong buồn bã và chán chường. Sau đó cô điềm tĩnh chỉ cho tôi hiểu rõ tâm lý học trò tôi đang chủ nhiệm và tôi cần phải làm gì. Cô nói với tôi “Vấn đề quan trọng hiện nay là em làm sao cho cô giáo Tiếng Anh mới và học sinh hiểu nhau, chấp nhận nhau và tương tác với nhau. Và em hãy là người tháo gỡ những gút mắc trong tâm lý của hai bên. Nếu em làm được điều đó, lớp sẽ không chỉ công nhận cô giáo Tiếng Anh mới mà còn công nhận em là chủ nhiệm của lớp”. Cô bảo tôi: “Em hãy dành ra thời gian một tiết, cho các con ghi rõ ưu và nhược điểm của cô giáo Tiếng Anh mới, sau đó em tổng hợp lại các ưu nhược điểm, em phân tích và đẩy ưu điểm cô giáo lên và phân tích nhược điểm của cô giáo là có thể điều chỉnh. Bên cạnh đó, em nên động viên học sinh tương tác với giáo viên để cô trò có cơ hội làm việc với nhau. Về phía giáo viên mới, em cũng phân tích lớp cũng có tình cảm và đánh giá cao giáo viên nên nhìn thấy những ưu điểm của cô giáo, đồng thời động viên giáo viên tạo điều kiện cô trò hiểu nhau và kiên trì tương tác với học trò”. Tôi đã làm theo, cô giáo đó còn động viên và chỉ tôi một số phương pháp chủ nhiệm. Sau hai tuần, giáo viên Anh văn mới và học trò đã hợp tác, giờ học vui vẻ, sinh động. Cô trò tương tác, gần gũi và hiểu nhau hơn. Và điều đặc biệt là học sinh đã dần dần chấp nhận tôi. Cuối cùng, sau bao cố gắng trong công tác chủ nhiệm năm học đó, học sinh và phụ huynh đều mong muốn tôi tiếp tục chủ nhiệm các em năm lớp 8. Thế là cô trò chúng tôi đã đồng hành hai năm học liên tục với nhau với nhiều hoạt động đạt thành tích nổi bật cấp trường, cấp quận và cấp thành phố. Từ đó đến nay, tôi vẫn làm tốt vai trò chủ nhiệm suốt mười năm - dù tôi là giáo viên dạy bộ môn Thể dục.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nếu ngày hôm đó, trong phòng giáo viên, tôi không gặp cô giáo ấy, một cô giáo dạy môn Văn, không có cô tư vấn và thắp lên cho tôi ngon lửa của nghề, ngọn lửa thiếu chút nữa bị tắt lịm vì tôi chán nản và không tin vào năng lực của mình. Tôi muốn dành lòng biết ơn đến cô Bùi Mỹ Hạnh - cựu tổ trưởng tổ Văn trường Trung học Thực hành Sài Gòn này. Dù bây giờ cô đã nghỉ hưu nhưng cô vẫn hợp tác giảng dạy với trường. Cô là một giáo viên nhẹ nhàng, dịu dàng, ít nói và điều quan trong cô giúp tôi có ngọn lửa yêu nghề hơn.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu chuyện này tôi để trong lòng, hôm nay tôi kể các bạn nghe và chắc là cô Mỹ Hạnh cũng không còn nhớ tới câu chuyện cô ấy đã giúp tôi. Tôi&nbsp; cũng chưa bao giờ nói với cô là nhờ cô mà tôi đã làm tốt chủ nhiệm hai năm đó. Bởi có thể, cô&nbsp; nghĩ đó là chuyện bình thường giữa những người đồng nghiệp. Nhưng đối với tôi, đó là sự chia sẻ chân thành và hữu ích đã giúp tôi được truyền lửa và giữ lửa đến ngày hôm nay. Tôi xin kết thúc bài viết này bằng một câu nói chân thành nhất: “Em cám ơn CÔ MỸ HẠNH”.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>                                                            &nbsp; &nbsp; Tp.HCM 11/11/2021<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;P.H<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1318394948/b680b9eee7791d571eb00b78c59f98e3/z2925858629268_3b79fe1a35e1b29cb3e0f5f38909f589.jpg" />
         <pubDate>2021-11-12 02:59:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1885686866</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cảm ơn Thầy Cô</title>
         <author>nmcuong</author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1886184582</link>
         <description><![CDATA[<div>Gửi đến thầy cô, những người đã dành trọn tâm, trí, lực cho nghiệp giáo. Khi em mới chập chững vào nghề, non nớt, ngây thơ thì ba thầy cô (trong ảnh) đã nhẹ nhàng, ung dung, gác lại con đò nhỏ sớm hôm đưa các thế hệ học sinh đến bờ tri thức. Nghề giáo chưa bao giờ là nghề dễ nhưng các thầy, cô đã dành trọn tâm tư, nhiệt huyết, lòng yêu trẻ cho nghề, ngót bốn mươi năm nay. Đó là bản lĩnh, là một sự lựa chọn với tấm lòng cao đẹp. Em nể thầy cô với gần bốn mươi năm phụng sự, đã can trường vượt qua bão tố, đập tan áp lực, căng thẳng và khảng khái trên vai trọng trách "trăm năm trồng người".<br><br></div><div>Làm việc nhiệt tâm, thân trường, mến lớp, yêu thương học trò, giờ dừng lại, làm sao tránh được những bùi ngùi, lưu luyến. Còn mấy chục năm nữa, nhưng khi nghĩ đến đấy, bản thân em cũng thấy rưng rưng, cay cay khóe mắt. Dà, thôi thì “người ngồi giữa cuộc đổi thay, lặng nhìn nước chảy, mây bay … mỉm cười”.<br><br></div><div>12.11.2021</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1320370505/9f017296b965099fca344c86ad1669e0/d10e09abdb2d13734a3c.jpg" />
         <pubDate>2021-11-12 08:43:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1886184582</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thưa Thầy!</title>
         <author>nnpv</author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1887245756</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>"</strong><strong><em>Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy</em></strong></div><div><strong><em>Tôi đến trường để dạy các em thơ</em></strong></div><div><strong><em>Thực hành Sài Gòn trong nắng sớm tinh mơ</em></strong></div><div><strong><em>Ở nơi đó có Thầy Đồng Thanh Triết!"</em></strong><em><br><br></em>Thời gian trôi qua thật nhanh!</div><div>Vậy là đã hơn một năm, kể từ ngày đầu tiên tôi đặt chân đến ngôi trường Trung học Thực hành Sài Gòn - nhận công việc mới – giáo viên giảng dạy bộ môn Toán. Trang đầu tiên trong sự nghiệp dạy học của tôi được mở ra tại nơi đây.<br><br></div><div>Ngày tôi vào trường thi vòng phỏng vấn, tất cả đều mới, tất cả đều làm tôi bỡ ngỡ, tôi thật sự rất lo lắng cho đến khi… tôi được gặp Thầy Đồng Thanh Triết - nguyên Phó hiệu trưởng nhà trường và cũng là giám khảo chính trong buổi phỏng vấn hôm ấy. Giọng nói Thầy nhẹ nhàng, trầm ấm, những băn khoăn, lo lắng trong tôi cứ thế mà dần tan biến.</div><div>Tôi vẫn còn nhớ như in vào một buổi sáng đầu tháng 10, Thầy bất ngờ bước vào lớp dự giờ tiết học của mình.&nbsp; Tôi run lắm, trong lúc sửa một bài tập hình học, tôi bị mắc một sơ suất. Tôi cứ nghĩ Thầy sẽ chê trách, sẽ phê bình. Vậy mà trái lại, kết thúc tiết dạy Thầy ân cần và tỉ mỉ sửa cho tôi. Thầy luôn đặt mình vào vị trí của giáo viên, của&nbsp; phụ huynh và của chính người học để cân nhắc, đưa ra những phương án tối ưu nhất. Chính sự cẩn thận và chỉnh chu của Thầy là tấm gương thực tiễn và thuyết phục để một giáo viên trẻ như tôi nhìn vào đó học tập.<br><br></div><div>May mắn cho tôi khi nhân dịp 20/11 năm nay, Công đoàn đã tổ chức cuộc thi viết <strong>“Chuyện của người truyền lửa”,</strong> tôi có cơ hội nói lên những tình cảm trong lòng mình về Thầy, về một người đồng nghiệp đáng kính. Còn nhiều thầy cô nữa, nhưng trong khuôn khổ những trang giấy này, tôi không thể kể lên hết được. Qua đây, tôi kính chúc và luôn mong những Thầy Cô đã và đang công tác dưới mái trường Thực hành Sài Gòn luôn&nbsp; khỏe mạnh, hạnh phúc để mãi là người truyền lửa, soi sáng đường cho các em.&nbsp;<br><br></div><div><em>LA, ngày 13 tháng 11 năm 2021.</em><br><br></div><div><em><br></em><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1328685837/9049b595b34b3fc1c64cc4d83de5c265/unnamed.jpg" />
         <pubDate>2021-11-12 18:14:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1887245756</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Câu chuyện về  Đồng Nghiệp</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1888849712</link>
         <description><![CDATA[<div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hôm nay Sài Gòn có vẻ yên bình hơn về những tin tức về dịch covid vừa qua. Nhìn vào tin báo thì chợt nhân ra ngày “ Ngày nhà giáo Việt Nam 20-11” đã đến gần. Tới những ngày này lại làm cho bản thân luôn nhớ đến các&nbsp; đồng nghiệp đang công tác và đã về hưu, những kỷ niệm buồn, vui với nhau trong khoảng thời gian công tác cùng nhau. Dịch bệnh đã làm cho việc dạy học trực tiếp bị gián đoạn nên việc đến trường của học sinh, giáo viên tạm thời chưa đến trường làm việc và học tập. Điều đó cũng làm Tôi thêm nhớ trường , nhớ học sinh và đồng nghiệp yêu quý của mình. Nhưng rồi lẽ thường nổi nhớ cũng chóng qua đi khi phải đối diện với bao khó khăn, lo lắng&nbsp; về công tác giảng dạy trong tình hình mới, nổi lo về kinh tế “ cơm, áo, gạo, tiền” cho cuộc sống. Bản thân Tôi đã công tác giảng dạy 20 năm trong giáo dục. Đôi lúc vì cuộc sống quá chật vật, khó khăn với đồng lương dạy môn phụ nên muốn bỏ nghề giáo. Bao lần tâm tư suy nghĩ giữ lòng yêu nghề và giá trị vật chất. Người ta thường nói khi vào hoàn cảnh bi quan thì thường tìm điều gì đó để vực dậy tinh thần để vượt qua khó khăn thử trách trong cuộc sống. Chính lúc khó khăn đó Tôi đã nhận ra người đồng nghiệp, người Chị - Cô Dương Thị Mỹ Hạnh dạy môn Âm Nhạc tổ tôi đã tạo nơi tôi thêm nghị lực vững vàng để tiếp tục với lòng yêu nghề, khắc phục hoàn cảnh để tiếp tục đứng trên bục giảng, được làm người Thầy và sống hết mình với nghề cao quý của mình. Tôi tự nhủ những khó khăn của tôi so với Cô Mỹ Hạnh thì mình chẳng là gì. Cô đã chinh phục mọi khó khăn của về hoàn cảnh gia đình , vửa phải chăm các cháu vừa dạy vừa công tác trường, tổ. Tham gia các hoạt động phong trào và giảng dạy rất nhiều tiết đến lúc Cô phải kiệt sức về sức lực của mình trên bục giảng. Nhưng Cô Mỹ Hạnh vẫn vui tươi, yêu thương học trò, chưa bao giờ nghe Cô có thái độ khó chịu với học sinh hay đồng nghiệp trong công tác( bao đau khổ, khó khăn tự Cô đã khóa chăt nó lại để nó không phải trút giận lên mọi người). Cô luôn yêu nghề và nhiệt huyết với công việc, luôn coi trọng lời nói, ăn mặc và nghiêm túc trong giảng dạy. Cứ tưởng rằng với các khó khăn về hoàn cảnh gia đình, về sức khỏe về cuộc sống thì Cô có thể cho mình được quyền bê bối hơn nhưng không Cô Mỹ Hạnh luôn chuẩn mực trong tác phong sư phạm.</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Rồi một ngày khó khăn nhất đã đến với Cô như một định mệnh và cũng chính lúc này đã làm cho bản thân tôi thêm một lần nửa cảm nhận được sự yêu quý nghề giáo của Cô. Cô thật sự là người truyền lửa thêm cho tôi vững bước sự nghiệp giáo dục</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi đang đứng lớp thì nghe tin “ dữ” về Cô những tưởng Cô không qua khỏi, khó hồi phục sau chấn thương. Trong lúc nằm trên giường bệnh nhưng Cô vấn mong muốn sớm phục hồi sức khỏe để đến lớp, đến với học trò, đồng nghiệp của mình và với nghề sư phạm đã chọn. Cũng vì sự yêu nghề giáo mãnh liệt đó đã cho Cô một nghị lực để vượt qua bệnh và phục hồi một cách vi diệu. Sự phục hồi vi diệu đó có thể&nbsp; là một phép màu nào đó nữa nhưng sự vi diệu còn bằng lòng yêu nghề cao quý đầy mãnh liệt trong Cô đã làm tôi phải rung động.</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Hoàn cảnh thì luôn có, khó khăn thì luôn hiện hữu. Hết khó khăn này lại tới khó khăn khác. Nhưng đối với Cô Mỹ Hạnh thì tôi tin rằng Cô sẽ vượt qua mọi khó khăn để sống và gắn bó với nghề sư phạm. Vì lòng yêu nghề đã truyền&nbsp; cho Cô nghị lực trong cuộc sống và giúp tôi thêm vững tin vào nghề giáo viên của mình. Đối với tôi Cô Mỹ Hạnh còn là người giữ ngọn lửa yêu nghề sáng mãi. Như thể một người đi trong đường hầm tối khi nhận thấy có ánh sáng của ngọn lửa làm cho mình thêm ấm áp trong đêm tối sợ hãi.</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Vài dòng suy nghĩ về Cô Mỹ Hạnh tổ Âm Nhạc - Mỹ Thuật- TD yêu thương của chúng tôi. Tận đáy lòng Em “ xin chúc Chị thật thật khỏe và hạnh phúc nha Chị!”.&nbsp;</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; “ Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc Thầy……” và “tóc có bạc thêm” nhưng câu chuyện về Cô giáo Dương Thị Mỹ Hạnh tổ tôi sẽ không phai bạc!!!</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thương nhiều! Người đồng nghiệp Cô Mỹ Hạnh</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Em Chị</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nguyễn Xuân Trí Nghĩa<br>&nbsp;</div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1229824440/caaeb4fa0450c18ab13364767b9b0c1d/z2933284308661_f13cd6659d5e47397833921e64bdae3b.jpg" />
         <pubDate>2021-11-14 06:31:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1888849712</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiệt thòi danh nghĩa Thanh liêm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1888868385</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>THIỆT THÒI DANH NGHĨA THANH LIÊM<br><br></strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;“Danh nghĩa thanh liêm có giá trị gì? Không có giá trị vật chất gì hết. Người thanh liêm luôn phải chịu thiệt thòi, con ơi!”. “Cả đời sống thanh liêm, không màn danh lợi để rồi mình cũng phải lao động cực khổ như bao người; vào bệnh viện cũng phải mòn mỏi xếp hàng, bị la lối như những người già cả khác”. “Nguồn động viên lớn nhất để Thầy luôn sống thanh bạch trong chức vụ lãnh đạo chính là kính trọng giá trị cao quý của nghề giáo, tình yêu thương của đồng nghiệp, lòng kính trọng của phụ huynh và học sinh”.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thỉnh thoảng, Thầy vẫn khuyên dạy và kể tôi nghe đôi điều về lẽ sống, về chuyện đời xót xa như vậy. Một đời sống thanh liêm, mẫu mực của Thầy được gì và mất gì? Chỉ được giá trị tinh thần. Tuy nhiên, Thầy tôn trọng danh nghĩa đó và gìn giữ đức tính ấy đến tận cuối đời, thanh thản kết thúc đường trần trong lặng lẽ, không vướng nợ trần ai.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Gần 20 năm trôi qua kể từ ngày tôi về mái trường Thực hành Sài Gòn, trong đó có 8 năm đầu được làm việc với Thầy. Đôi lần uất ức vì bất công, tôi muốn rời bỏ trường, nhưng Thầy luôn là người động viên tôi tiếp tục cố gắng. Cuộc sống vô thường này không thể đánh giá chính xác một người bằng những thứ vật chất mà họ sở hữu. Những lời Thầy dạy và hình ảnh Thầy vẫn sống mãi trong tôi, từ đức hy sinh đến lòng yêu nghề tận tụy vì lợi ích chung và danh tiếng của ngôi trường mà mình gắn bó. Cảm ơn Thầy Nguyễn Tá Quốc – nguyên Hiệu trưởng Nhà trường từ năm 1997 - 2010.<br>- Bạch Liên -</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1449306538/5cbab32078a760135066faae52338d7d/Nguyen_Ta_Quoc___Duong_Anh_Tuyet.jpg" />
         <pubDate>2021-11-14 07:03:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1888868385</guid>
      </item>
      <item>
         <title>THẦY – NHỊP CẦU TOÁN HỌC VÀ THƠ CA</title>
         <author>luongtungnguyen</author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1889316536</link>
         <description><![CDATA[<div>Thầy nguyên là Bí thư Chi bộ, Phó Hiệu trưởng phụ trách cấp Trung học phổ thông của trường. Nhắc đến thầy, mọi người đều nhớ đến hình ảnh một người với nụ cười hiền hậu, giọng nói âm vang – thầy Nguyễn Quốc Luận.&nbsp;<br>Nhớ thời gian đầu lúc thầy mới về trường, giọng nói Nghệ An của thầy chưa dễ nghe, tính thầy lại rất thẳng thắn nên thầy đã phải mất một thời gian để mọi người trong trường quen với thầy. Sau này, mọi người lại yêu quý thầy vì hiểu được tấm lòng, sự nhiệt huyết và tình cảm của thầy. Phụ trách cấp Ba, trách nhiệm mà thầy mang không hề nhẹ. Với kinh nghiệm, sự tận tâm, thầy đã cùng Ban giám hiệu đặt những nền móng đầu tiên để gầy dựng tên tuổi cho cấp học mới của trường. Nhà thầy xa, những hôm làm việc khuya, thầy phải ở lại trường. Tôi thật sự cảm phục thầy vì tất cả những tình cảm thầy dành cho trường, cho học sinh. Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh một người thầy dạy Toán nhưng đam mê thơ ca. Những lúc trường có dịp họp mặt, thầy lại sáng tác những bài thơ rất hay dành tặng mọi người. Lần đầu tiên nghe thầy đọc thơ, tôi thật sự ngạc nhiên vì cứ ngỡ thầy chỉ tiếp xúc với những con số nên sẽ khô khan. Tôi đã học được từ thầy cách làm việc khoa học, niềm đam mê với nghề.<br>Hình ảnh của thầy chắc chắn sẽ được lưu giữ mãi trong lòng tôi, và nhiều giáo viên cũng như học sinh.<br>“Em cảm ơn thầy bài học hôm nay<br>Cho em hiểu thế nào là lẽ sống” &nbsp;<br>                                    (NLT - Tổ Sinh học)</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/130255378/edaba80aeea35b040a81983c7c6df65d/Thay_Luan.JPG" />
         <pubDate>2021-11-14 15:03:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1889316536</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tiên-hắc-ám của tôi</title>
         <author>namuyen</author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1889460148</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi chẳng biết phải bắt đầu bài viết này từ đâu, chỉ có một câu tự hỏi mình thế này.&nbsp;<br><br></div><div><em>“Có hay không một Tiên-hắc-ám trong công việc của bạn?”&nbsp;<br></em><br></div><div>Một người đẩy bạn vào con đường gồ ghề nhấp nhô đá, rồi một ngày buông tay cho bạn tự thân vận động. Một người vắt kiệt sức bạn rồi sau đó khiển trách khi bạn làm sai. Một người khiến bạn tin rằng mình đang bị “đì” ấy.&nbsp;<br><br></div><div>Thật muốn khóc vì tôi đã gặp một người như vậy.<br><br></div><div>Thuở mới ra trường, tôi còn không tin là mình có thể làm giáo viên. Sau 2 tháng thử việc tôi muốn từ bỏ ngay và chắc chắn là công việc này không dành cho mình. Mặc dù vậy, tôi đã tin vào câu nói “vạn sự khởi đầu nan” mà tiếp tục con đường này đến hôm nay.&nbsp;<br><br></div><div>Áp lực công việc lên đến đỉnh điểm khi tôi được giao chủ nhiệm một lớp 6 tiếng Anh, liên tục triển khai những cái gọi là dạy-học-theo-dự-án, lớp đề án, tích hợp liên môn với hàng loạt những văn bản nhìn thôi đã mệt. Người ấy luôn ở đó giao việc, hối thúc deadline, rồi khiển trách khi tôi không hoàn thành. Tôi đã sụt 8 kí lô đấy.<br><br></div><div>Thế nhưng, tôi cũng luôn biết ơn vì đã tìm được một người dẫn dắt tuyệt vời …&nbsp;<br><br></div><div>Giữa lúc tôi hoang mang không biết nên bước tiếp hay quay đầu thì có người đã thúc cho một cái để tôi chạy cho nhanh. Sự ngu si được cải thiện nhiều vì tôi luôn được tạo điều kiện tham dự tập huấn trong và ngoài nhà trường. Mỗi deadline tôi hoàn thành cho tôi thêm nhiều kỹ năng. Mỗi kế hoạch tôi thực hiện cho tôi thêm năng lượng và nguồn cảm hứng. Chẳng hề trực tiếp động viên tôi cố lên nhưng cũng chính người ấy luôn khen ngợi tôi trước mặt mọi người. Con đường người ấy cố kéo tôi vào tuy không bằng phẳng nhưng không hề đơn độc cằn cỗi mà đủ đầy hoa thơm trái ngọt. Việc ốm đi vài cân cũng không phải là điều xấu mà, phải không! <em>Tiên-hắc-ám</em> cũng chính là <em>Mẹ-đỡ-đầu</em> đấy thôi!&nbsp;<br><br></div><div>Còn nhớ cách đây 3 năm khi tôi phải tự lập với nhiệm vụ mới, cũng chính là lúc người ấy về hưu. Đã có nhiều việc xảy ra khiến cô trò ôm nhau mà khóc. Nhưng thật kỳ lạ, tôi chẳng thấy mình yếu đuối nhu nhược như thuở trước. Tôi biết rằng người dẫn đường đã hoàn thành sứ mệnh, tuy không còn ở phía trước dẫn đường cho tôi nữa nhưng sẽ dõi theo con đường tôi đi.<br><br>Chúng ta đã và sẽ gặp rất nhiều người trong cuộc đời mình nhưng ai đó đã nói rằng thời điểm chính là yếu tố quyết định. Ở phút 89 tôi đã may mắn gặp được đúng người. Cảm ơn Cô thật nhiều, Cô Bùi Thủy Ngân. Xin hãy giữ gìn sức khoẻ.<br><br></div><div><em>From Minh Uyên with love </em>❤️ <em><br></em><br></div><div><em>P.S. Con không hi vọng cô cảm thấy áp lực khi đọc những dòng chia sẻ này đâu. Take it easy và enjoy life thôi cô nhé!&nbsp; </em><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1318394948/50738802e8ab89fcbfca1fab860653e9/IMG_4977.jpg" />
         <pubDate>2021-11-14 17:12:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1889460148</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người Thầy đáng kính!</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1889889968</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, tôi luôn dành những lời chúc tốt đẹp nhất để gửi đến những người Cô, người Thầy, cả những người bạn đã và đang gắn bó với nghề giáo. Năm nay, tôi muốn dành thêm một điều gì đó thật ý nghĩa đến một người Thầy mà tôi vẫn hằng kính trọng đó là được viết, được kể đôi chút về Thầy…<br></strong>Thấm thoát đã được 5 năm, kể từ ngày tôi về trường dạy học. Từ lúc còn chập chững lên những tiết dạy tập sự cho tới khi chính thức được nhận, tôi đã được gặp gỡ, tiếp xúc và làm việc cùng Thầy.<br>Thầy vừa là Giáo viên Bộ môn, vừa là Tổ trưởng, vậy nên tôi có cơ hội được tiếp xúc với thầy nhiều hơn, dần dà tôi đã hiểu và quý mến thầy rất nhiều. Sự nghiêm túc trong những giờ lên lớp, trong các buổi họp phân công công tác, cho đến sự hết mình tham gia trong các hoạt động của nhà trường dành cho học sinh lẫn giáo viên chính là lý do kiến tôi cảm thấy yêu quý Thầy nhiều hơn. &nbsp;<br>Qua những lần dự giờ tiết dạy mẫu của Thầy, tôi đã&nbsp; nhận thấy sự tâm huyết và công sức mà thầy đã bỏ ra. Thầy đã hướng dẫn, góp ý tôi rất nhiều trong các tiết dạy. Từ việc kẻ bảng, phân chia nội dung dạy sao cho hợp lý cho đến cách truyền đạt kiến thức cho học sinh sao cho dễ hiểu và đạt hiệu quả cao nhất. Cho đến ngày nay, cách đứng lớp, cách trình bày bảng của tôi vẫn chịu ảnh hưởng phần nhiều từ những gì Thầy đã góp ý. Ngoài công tác giảng dạy, Thầy còn rất tận tâm với lớp chủ nhiệm của mình qua những hoạt động ngoại khoá. Tôi còn nhớ ngày ấy, Thầy dù đang có bệnh trong người nhưng vẫn ở lại đêm với lớp trong đêm lửa trại chỉ vì lo lắng cho các em.&nbsp;<br>Không chỉ là người Thầy tận tình giúp đỡ tôi, Thầy còn là người “partner” của tôi trong các hoạt động thể thao ở trường. Có những hôm gần đến ngày thi đấu, Thầy sẵn sàng ở lại tập cho tôi đến tận trưa, mặc dù lúc đó tôi biết Thầy đã rất mệt.&nbsp;<br>Thời gian lặng lẽ trôi, nhưng ấn tượng về thầy trong tôi mãi không phai mờ. Với tôi, Thầy không chỉ là một người Thầy, mà còn là một người Cha, người bạn đồng nghiệp luôn bên tôi, tiếp bước cho tôi trong những chặn đường sau này. Mong Thầy mãi luôn mạnh khoẻ, vui tươi và giữ vững nhiệt huyết đam mê ấy!<br>Người Thầy của tôi đơn giản như vậy đấy! Thầy Huỳnh Minh Hải!<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1455406427/cffc243dc76d8d385e7e706716f7f3e7/DFC685F1_6C2C_4C51_BC64_274A8F1ADBE9.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-15 01:03:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1889889968</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ôn cố tri tân</title>
         <author>namuyen</author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1890538720</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://www.youtube.com/watch?v=p3DBHlm4fMY" />
         <pubDate>2021-11-15 06:50:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1890538720</guid>
      </item>
      <item>
         <title>THƠ TOÁN KẾT GIAO, TÂM TẦM HỘI TỤ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1891514489</link>
         <description><![CDATA[<div>Gian nan bao chuyến đò tri thức<br>Tâm tầm sáng mãi lửa yêu thương<br>💐💐💐💐💐💐💐💐💐💐💐💐<br>Kính gửi thầy Nguyễn Quốc Luận, người thầy đáng kính,</div><div>Thầy là một trong những giáo viên mà em yêu quý nhất kể từ khi về tập sự rồi chính thức công tác dưới mái trường Trung học Thực hành Sài Gòn này. Đối đối em, thầy là một giáo viên tận tâm với học trò, tình cảm với đồng nghiệp và công tâm trong vai trò quản lý.</div><div>Nhà thầy xa trường nhưng hầu như lúc nào thầy cũng đến trường từ rất sớm và đôi khi về rất muộn. Giáo viên dạy cấp 3 tại cơ sở Ngô Thời Nhiệm cứ nhớ mãi hình ảnh thầy sáng sáng trên ban công đối diện nhà xe quan sát giáo viên và học sinh vào trường. Em thật sự khâm phục những cống hiến, tình cảm mà thầy đã dành cho bao thế hệ học sinh và giáo viên nhà trường.</div><div>Ngày mới về trường, em là một giáo viên trẻ có nhiệt huyết nhưng còn nhiều thiếu sót, chưa có kinh nghiệm và thậm chí có cả cái ngông của tuổi trẻ. Có nhiều lúc em thiếu sót, thầy lại với vai trò là người đi trước, với trách nhiệm của người quản lí lại tận tình góp ý, chỉ dẫn như một người cha, người anh lớn trong gia đình. Chính hình ảnh của thầy đã giúp em điều chỉnh mình, điềm đạm hơn, biết học hỏi hơn.</div><div>Rồi em tìm thấy điểm chung giữa em và nơi thầy. Là giáo viên dạy Toán, nhưng thầy yêu thơ và làm thơ rất hay, rất tình cảm. Thầy thích hát và hát cũng rất hay. Em thích nghe những bài thơ của thầy sáng tác và cả bài hát “tủ” thầy hay hát.</div><div>Nụ cười phúc hậu và giọng nói trầm ấm của thầy sẽ mãi mãi khắc ghi trong lòng em. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, em kính chúc thầy nhiều sức khỏe, hạnh phúc và an vui. Em mong rằng sẽ còn nhiều dịp được gặp gỡ thầy và lại nghe thầy nói những câu chuyện về nghề, về đời và về hạnh phúc.<br>(HT - Tổ Toán-Tin)</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1453613048/f0dfddb5d443b6f5a4bdb4df42ed8a9c/D6258C71_5D94_4B27_AB6F_32645157E8B3.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-15 15:01:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1891514489</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người Thầy!</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1894254769</link>
         <description><![CDATA[<div>Cứ mỗi khi thời tiết trở lạnh sang đông, ngày 20/11 lại đến gần lòng tôi lại nôn nao nhớ những kỉ niệm và công lao to lớn của tất cả quý thầy cô. Và người Thầy với vẻ giản dị, mộc mạc, đơn sơ mà làm tôi nhớ mãi khi ngày đầu tiên bước chân về trường đó là thầy Đồng Thanh Triết - nguyên Phó Hiệu trưởng phụ trách Trường Trung học Thực hành Sài Gòn nơi tôi đang công tác.<br><br>Thời gian thấm thoát trôi qua, ngón nghét cũng đã gần 2 năm tôi về công tác tại trường. Tôi nhớ như in buổi chiều hôm ấy, tôi vào trường thi vòng phỏng vấn. Mọi thứ lúc đó đối với tôi đều mới mẻ, bỡ ngỡ, lại mang một tâm trạng lo lắng, hồi hộp. Khi bước vào trường, người&nbsp; đầu tiên tôi gặp chính là thầy và thầy cũng là giám khảo trong buổi phỏng vấn hôm ấy. Lo lắng thay, khi tôi phải ngồi đối diện với 3 giám khảo. Lúc đó tâm trạng của một con bé vừa mới ra trường còn nhút nhát với nét mặt lo sợ hiện rõ trên khuôn mặt. Và thầy là giám khảo đầu tiên đặt câu hỏi cho tôi, sau khi trả lời xong câu hỏi của thầy tôi đã nhẹ đi phần nào lo lắng, hồi hộp bởi tôi thấy thầy có vẻ gần gũi, thân thiện với giọng nói nhẹ nhàng, đầm ấm nên lo lắng trong tôi đã giảm đi phần nào.<br><br>Khi về trường chính thức nhận công tác tôi thấy trong công việc thầy rất chu đáo, tỉ mỉ, luôn đặt mình vào vị trí của người khác để cân nhắc và đưa ra cách xử lí tốt nhất. Chính sự cẩn thận và chu đáo của thầy đã làm tấm gương sáng cho tập thể giáo viên và nhân viên của trường noi theo và học tập.<br><br>Tôi rất cảm ơn công đoàn trường đã tổ chức cuộc thi viết: ''Chuyện của người truyền lửa'', để tôi có thể nói lên&nbsp;những dòng tâm sự này về người thầy đáng kính. Qua đây, tôi xin kính chúc tất cả quý thầy cô đang công tác tại trường Thực hành Sài Gòn thật nhiều sức khỏe, tiếp tục chèo lái con đò để đưa các thế hệ học sinh sang sông.<br>16.11.2021</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454933101/611c786a1832e7f5ff26f386bfcc9897/h_nh_thi_vi_t_ng__i_truy_n_l_a.jpg" />
         <pubDate>2021-11-16 14:22:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1894254769</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LỜI TRI ÂN</title>
         <author>namuyen</author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1894649005</link>
         <description><![CDATA[<div>Có lẽ những dòng tâm sự sẽ khiến cho bài của tôi – một người từng là giáo viên ở mái nhà Thực hành Sài Gòn trở nên đặc biệt nhất trong các bài. Bài viết này tôi xin dành tặng tất cả những thầy cô, anh chị, bạn bè đồng nghiệp “trường mình” (cách gọi thân thương) như một lời tri ân trong ngày của nghề.</div><div>Trường là nơi tôi đã gắn bó 15 năm, là nơi tôi dành trọn tuổi thanh xuân cho công việc. Nhớ thời gian đầu, khi mới về trường, tôi bỡ ngỡ có kém gì các em học sinh đầu cấp đâu. Tôi phải đối diện với những tình huống không có trong lí thuyết sư phạm, những công việc không xuất hiện trong bài giảng của thầy cô thời còn đi học. Nếu không có sự tận tình chỉ bảo, kinh nghiệm của những thầy cô đi trước thì tôi đã không trưởng thành như hôm nay? Nếu không có sự quan tâm, động viên, hỗ trợ của các anh chị, các bạn đồng nghiệp thì làm sao tôi vượt qua những khó khăn? Rồi dần dần, tôi có thêm những đồng nghiệp là những bạn trẻ. Tôi lại học được ở các bạn sự nhiệt tình, sự sáng tạo và biết bao bài học không tên khác.</div><div>Thời gian vẫn cứ trôi lặng lẽ, tôi và tất cả những đồng nghiệp yêu quý ở mái nhà Thực nghiệm Sư phạm – Thực hành Sài Gòn vẫn tiếp tục công việc truyền lửa – ngọn lửa yêu nghề, ngọn lửa nhiệt huyết, ngọn lửa yêu thương để giữ cho nguồn sáng tri thức lan toả mãi. Ngày Nhà giáo Việt Nam năm nay thật đặc biệt khi không có lễ hội, không có cờ hoa tôn vinh ngày của nghề. Nhưng điều đó cũng chính là một cơ hội cho chúng ta tự soi rọi, tự nhìn nhận và tự động viên nhau cùng vững bước trên con đường lắm khó khăn. Tôi muốn gửi đến tất cả những thầy cô, anh chị và các bạn đã và đang công tác ở “trường mình” lời chúc nhân ngày của nghề: sức khoẻ, bình an.</div><div><em>“Yêu biết mấy những người truyền lửa</em><br><em>Đem yêu thương, tri thức gửi vào trò</em><br><em>Khách sang sông liệu quay về lần nữa</em><br><em>Vẹn nghĩa thầy – trò, những chuyến đò đưa?”</em></div><div>THANH GIANG</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1318394948/eecfeacf0a4ccbf61d93e3ec3c667285/71B62432_85D2_4B14_A7A0_5F77783440F6.jpg" />
         <pubDate>2021-11-16 16:39:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1894649005</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Một ký ức khó quên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1898555866</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi đã công tác tại trường Trung học Thực hành Sài Gòn gần bốn năm; khoảng thời gian ấy tuy chưa đủ dài, nhưng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp nơi đây.</div><div>&nbsp;</div><div>Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên tôi về trường nhận công tác, tôi được mọi người chào đón bằng một tràng vỗ tay vui vẻ, thân tình. Mặc dù trong môi trường mới không quen biết ai, vả lại khi tôi về trường nhận công tác thì tuổi đời của tôi không còn trẻ nữa. Tôi thấy một số ánh mắt nhìn mình ngạc nhiên, có thể họ thấy tôi khá cứng tuổi mà còn xin làm công việc mới. Giữa lúc tôi khá bối rối, lạc lõng thì em đã tới chào tôi, ngồi bắt chuyện với tôi, tuy rằng chúng tôi chỉ trao đổi với nhau một vài câu thông thường, nhưng ánh mắt em nhìn tôi khá thân thiện và vui vẻ. Em làm tôi cảm thấy vơi bớt không khí bỡ ngỡ và yên lòng hơn. Sau này&nbsp; tôi được phân công công tác chung phòng Thư viện với em, tôi càng ngưỡng mộ em hơn. Tôi nhận thấy em ấy luôn hăng say làm việc, rất yêu nghề, tràn đầy nhiệt huyết với công việc và đặc biệt yêu quý học sinh.</div><div>&nbsp;</div><div>Cho dù bây giờ tôi có thêm nhiều kỷ niệm đẹp với em và những người đồng nghiệp đáng mến khác, nhưng kí ức về ngày đầu tiên đi làm của tôi luôn mãi đẹp trong tôi, tôi không thể nào quên bầu không khí ấm áp, thân thiện trong phòng hội đồng nhà trường, nơi tôi đã gặp em Bùi Thị Thu Thảo, cô thủ thư yêu quý của trường chúng ta.</div><div>&nbsp;</div><div>Tuyết Sương</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1449306538/d13c520a57e3069066d4773928f30608/Suong.jpg" />
         <pubDate>2021-11-18 03:21:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/namuyen/8jzvxins8aj84ofs/wish/1898555866</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
