<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>[10CA] ĐV VỀ CHI TIẾT NGỌC TRAI - GIẾNG NƯỚC TRONG TT AN DƯƠNG VƯƠNG VÀ MỊ CHÂU - TRỌNG THUỶ by A KHƯƠNG LÝ TRẦN</title>
      <link>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v</link>
      <description>Hãy chia sẻ đoạn văn của mình và chọn ít nhất 2 đoạn văn của bạn bè để góp ý, xây dựng bài. Nội dung bình luận: 3 điều em tâm đắc (kinh nghiệm viết đoạn của em sau khi tham khảo bài bạn); 2 điều hạn chế mà em nhận ra được ở bài bạn và 1 góp ý của em dành cho bạn.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-16 21:13:51 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-10-25 01:16:07 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f60a.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Lê Huyền Trâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1830698565</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>------------ Mở đoạn</strong><br>Tình yêu luôn là thứ tình cảm đẹp đẽ nhất nhưng đôi khi nó là sự tin tưởng mù quáng mà ta dành cho người một người . Và ta có thể thấy điều đó thông qua <strong>chi tiết ngọc trai và giếng nước </strong>trong<strong> phần cuối </strong>tác phẩm <strong>“Truyện An Dương Vương và Mị Châu Trọng Thủy”</strong> . <br><strong>------------ Thân đoạn<br>------------ Ý 1</strong><br>Vốn tưởng có được tình yêu đích thực nhưng Mị Châu lại không ngờ rằng nàng cũng chỉ là một con cờ trong mưu đồ chính trị của những kẻ đứng đầu. “ <strong>Ngọc trai” là hình ảnh dùng để giải oan cho Mị Châu. </strong>Trước khi bị cha chém đầu nàng đã khấn: <em>“Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù”.</em>&nbsp; Mị Châu không có ý phản nước cũng như giết hại cha mình, chỉ là do nàng đã quá dại khờ trót tin vào lời nói của người mình yêu thương&nbsp; nên đã bị lừa gạt. Sau khi chết, lời nói của nàng đã thành sự thật, nàng đã thật sự biến thành ngọc trai, điều đó thể hiện những lời nàng nói là thật. <br><strong>------------ Ý 2</strong><br>Còn “giếng nước” là tấm gương phản chiếu những lỗi lầm của Trọng Thủy. Có thể thấy Trọng Thủy cũng chỉ vì báo hiếu cho cha nên mới lừa dối Mị Châu chứ hơn ai hết Trọng Thủy cũng thật lòng yêu Mị Châu. Hắn đau xót khôn xiết khi thấy vợ mình chết và nhìn lầm hình bóng vợ mà lao đầu vào giếng chết. <br><strong>------------ Ý 3</strong><br>Sau này người ta có truyền nhau rằng ngọc trai mà đem rửa ở giếng nước ấy thì trở nên sáng hơn. Có lẽ nó đại diện cho sự tha thứ của Mị Châu dành cho Trọng Thủy. <br><strong><mark>------------ Ý bổ sung<br></mark></strong><mark>Sự hoá giải cho một bi kịch tình yêu đầy oan khuất<br></mark><strong>------------ Ý 4 - Nên đưa xuống kết đoạn</strong><br>Hình ảnh “ngọc trai - giếng nước” là một hình ảnh nghệ thuật đẹp, đầy sự sáng tạo để kết thúc cho một mối tình đầy mưu tính. <br><strong>------------ Tổng kết (khái quát lại giá trị của chi tiết đối với kết thúc truyền thuyết: về nội dung và nghệ thuật)<br></strong><br><strong>------------ Kết đoạn</strong><br>Nếu kiếp này vì vướng trong một âm mưu chính trị mà không thể trao những lời ngọt ngào thạt lòng thì hãy để kiếp sau họ lại được bên nhau, được đến với nhau trong sự chân thành nhất.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-20 15:04:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1830698565</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Võ Ngọc Minh Như</title>
         <author>lunavo9116</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1830714376</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>------------ Mở đoạn</strong><br>Ai cũng đã từng được nghe qua <mark>“Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thuỷ”</mark> ít nhất một lần trong đời. Thế nhưng ở <strong>đoạn cuối</strong> của truyện, <mark>chi tiết ngọc trai- giếng nước</mark> đã để lại cho ta nhiều suy ngẫm. Chi tiết này thể hiện sự nhân hậu, bao dung, độ lượng đậm chất nhân văn của nhân dân với mối tình Mị Châu- Trọng Thủy. <br><strong>------------ Thân đoạn</strong><br><strong>------------ Ý 1</strong><br>Sau khi An Dương Vương chém Mị Châu, nàng đã hoá thành ngọc trai. Còn Trọng Thủy sau đó cũng vì thương nhớ vợ khôn xiết mà nhảy xuống giếng tự tử. Tại sao hai hình ảnh này lại thể hiện sự bao dung của nhân dân? Đó là vì nếu chỉ đơn thuần là cái chết kết thúc một cuộc đời đầy đau thương thì câu chuyện thật sự quá man rợ. Thay vào đó, tổ tiên ta đã dựng nên hình ảnh ngọc trai- giếng nước để thể hiện sự tha thứ cho tội lỗi của nàng, và cũng như nỗi ân hận xót xa của chàng trước cái chết của vợ. <mark>Không những vậy, hình ảnh này còn mang ý nghĩa giải oan, chiêu tuyết cho linh hồn Mị Châu</mark>. <br><strong>------------ Ý 2</strong><br>Tương tự như ngọc trai, tình yêu của Mị Châu dành cho Trọng Thủy cũng trong trắng, cũng thuần khiết mà không có lấy một chút toan tính. Thế nhưng người con gái ngây thơ trong sáng này lại phải mang theo nỗi oan phản nước, bất hiếu mà chết chưa kịp nhắm mắt. <mark>Hình ảnh ngọc trai chính là tượng trưng cho tâm hồn trong trắng của Mị Châu, đồng thời cũng tẩy trắng cho tội lỗi không thể bào chữa của nàng.</mark> <br><strong>------------ Ý 3</strong><br><mark>Và ta có thể thấy, chi tiết ngọc trai- giếng nước đã nêu lên quan niệm về công lí của nhân dân:</mark> kẻ mang tội nặng phải bị trừng trị bởi án tử hình, nhưng người oan ức thì cũng cần được giải oan. Dù cho Mị Châu có là tội đồ của đất nước đi chăng nữa, nàng cũng là người bị hại, cũng cần được rửa sạch nỗi oan.<br><strong>------------ Tổng kết (khái quát lại giá trị của chi tiết đối với kết thúc truyền thuyết: về nội dung và nghệ thuật)<br><br>------------ Kết đoạn</strong><br>Không thể không nói, Mị Châu và Trọng Thủy cũng chỉ là nạn nhân của cuộc chiến tranh chính trị giữa hai quốc gia mà thôi. Nếu không có tình yêu lứa đôi thì hình ảnh ngọc trai- giếng nước cũng sẽ không tồn tại. Nó chính là sự hóa giải cho bi kịch tình yêu đầy oan khuất giữa hai người.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-20 15:08:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1830714376</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1832206869</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>----------- Mở đoạn</strong><br><strong>----------- Dẫn dắt</strong><br><em>“Một đôi kẻ Việt người Tần</em></div><div><em>Nửa phần ân ái, nửa phần oán thương</em></div><div><em>Vuốt rùa chàng đổi máy</em></div><div><em>Lông ngỗng thiếp đưa đường</em></div><div><em>Thề nguyền phu phụ</em></div><div><em>Lòng nhi nữ</em></div><div><em>Việc quân vương</em></div><div><em>Duyên nọ tình kia dở dở dang!</em></div><div><em>Nệm gấm vó câu</em></div><div><em>Trăm năm giọt lệ</em></div><div><em>Ngọc trai nước giếng</em></div><div><em>Nghìn thu khói nhang”</em></div><div>(Tản Đà, <em>Vân thê</em>)</div><div>Sau khi bị chính cha của mình tuốt kiếm chém, trai sò ăn phải máu của Mị Châu đều biến thành ngọc trai, còn Trọng Thủy vì ngỡ tưởng nhìn thấy vợ nên lao đầu xuống giếng mà chết.<strong><em>“Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thuỷ”</em></strong><strong> </strong>không chỉ thuật lại bi kịch mất nước của nhân dân ta, mà còn thể hiện mối tình đầy oan trái của cặp đôi Mị Châu - Trọng Thủy, để lại trong lòng bạn đọc bao thế hệ dư âm của sự day dứt khôn nguôi với <strong>chi tiết ngọc trai - giếng nước</strong>. <br><strong>----------- Thân đoạn<br>----------- Ý 1 (gộp với ý 2 và viết gọn lại)</strong></div><ul><li>Mị Châu và Trọng Thủy, hai người đều mang trong mình chữ “Trung” và chữ “Tình”. Về phần Mị Châu, vì ngây thơ vào tình yêu, đặt niềm tin ở sai người mà phải dùng cả mạng sống của mình để minh oan cho chữ “Trung”. </li></ul><div><strong>----------- Ý 2 </strong><br><mark>Hình ảnh ngọc trai đây chính là hóa thân của Mị Châu, là sự giải oan và thanh minh cho tội lỗi của nàng. T</mark>rước khi chết, Mị Châu đã khấn rằng: <em>“Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù.”</em> <br><strong>----------- Ý 3 (gộp với ý 4 và viết gọn lại)</strong></div><ul><li>Còn về phần Trọng Thủy, vì những trọng trách đặt nặng trên vai, vì chữ “Trung” với nước nhà mà đã gián tiếp hại chết người mình yêu.&nbsp;</li></ul><div><strong>----------- Ý 4</strong><br><mark>Hình ảnh giếng nước chính là sự thức tỉnh, ân hận muộn màng của Trọng Thủy,</mark> từ đó cũng cho ta thấy hình ảnh chung tình, nặng nghĩa của chàng. Vì nhận ra tình cảm của mình quá muộn màng, <em>“Trọng Thủy thương tiếc vô cùng, khi đi tắm tưởng như thấy bóng dáng Mị Châu, bèn lao đầu xuống giếng mà chết.” <br></em><strong>----------- Ý 5</strong><em><br></em>Chi tiết ngọc trai - giếng nước đã mang lại một kết thúc không mấy tốt đẹp cho Mị Châu và Trọng Thủy khi Mị Châu phải dùng mạng sống của mình để minh oan cho sự trung hiếu với đất nước, còn Trọng Thủy vì hối hận những tội lỗi của mình nên đã lao xuống giếng mà chết. <mark>Kết cục của hai nhân vật vừa thể hiện tinh thần nhân đạo của nhân dân khi để lời khấn của Mị Châu thành hiện thực và giải oan cho nàng, vừa thể hiện lòng tự tôn dân tộc, thái độ nghiêm khắc, không khoan dung với những lỗi lầm của Trọng Thủy. </mark><br><strong>----------- Ý 6</strong><br>Từ đó, ta đúc kết được bài học kinh nghiệm sâu sắc về việc nên thận trọng hơn với kẻ thù, nên cẩn thận xem người mình đặt lòng tin tưởng vào là ai để không phải nhận về kết thúc đau đớn như Mị Châu hay sự ân hận muộn màng như Trọng Thủy. <br><strong>----------- Kết đoạn</strong><br>Chi tiết ngọc trai - giếng nước không chỉ giúp chúng ta hiểu thêm về diễn biến tâm lý hai nhân vật Mị Châu - Trọng Thủy mà còn thể hiện <mark>giá trị nhân văn, sự thấu tình đạt lý</mark> của nhân dân ta cùng sự cảm thông nhưng chẳng thể tha thứ với những hành vi lừa gạt dẫn đến bi kịch nước mất nhà tan.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 02:08:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1832206869</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1833465397</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu&nbsp;<br>Trái tim lầm chỗ để trên đầu<br>Nỏ thần vô ý trao tay giặc&nbsp;<br>Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu…</div><div>( Tâm sự - Tố Hữu )</div><div>Cuối ‘‘Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy’’ , chắc hẳn các bạn độc giả đều rất ấn tượng với chi tiết ngọc trai - giếng nước trong câu chuyện. Ngọc trai chính là sự hóa thân của Mị Châu. Sau khi nàng chết dưới tay cha, xác biến thành ngọc thạch. Còn hình ảnh giếng nước chính là tấm gương phản chiếu những lỗi lầm mà Trọng Thủy đã mắc phải vô tình đẩy người mình yêu thương vào con đường chết. Trọng thủy vô cùng thương xót, mỗi khi đi tắm tưởng như thấy bóng dáng Mị Châu , bèn lao đầu xuống giếng mà chết. Hình ảnh ngọc trai - giếng nước như giúp hoàn thiện phẩm chất của cả hai nhân vật. Hình ảnh ngọc trai như lời minh oan, rửa tội cho Mị Châu, chứng minh rằng nàng không chủ ý trở thành kẻ phản nghịch. Còn về Trọng Thủy - chàng trai đặt chữ ‘‘ trung’’ và ‘‘ hiếu’’ lên trên tình yêu đôi lứa của bản thân- đến khi chết cũng đã có thể nhìn nhận lại những hành động của mình. Mặt giếng giờ đây như một tấm gương phản chiếu mọi sai lầm của chàng trong quá khứ để rồi phải làm khổ người mình yêu. Đến cuối cùng, Trọng Thủy cũng đã nhận ra và lựa chọn ở bên Mị Châu. Bên cạnh đó, hình ảnh này còn tượng trưng cho sự tha thứ của Mị Châu dành cho Trọng Thủy khi tất cả những viên ngọc được người đời sau mò được sau khi rửa qua nước giếng này thì đều trong sáng thêm. Qua đó ta có thể thấy được tinh yêu mà cả hai dành cho nhau đều vô cùng mãnh liệt. Hình ảnh ngọc trai - giếng nước chính là cái kết vô cùng hợp lí khép lại chuyện tình Mị Châu và Trọng Thủy, đồng thời giúp độc giả hiểu rõ những ý nghĩa nhân văn của câu chuyện. Dù cả hai nều đã mắc phải những lỗi lầm to lớn trong quá khứ nhưng suy cho cùng những lỗi lầm ấy đều xuất phát từ sự trung hiếu, từ tình cảm ngây thơ dại khờ mà thôi. Qua đó, tác giả dân gian cũng muốn gửi đến chúng ta một bài học lịch sử về tinh thần cảnh giác với kẻ thù cũng như có những cách xử lí đúng đắn trong mối quan hệ tình cảm cá nhân và việc chung của xã hội, tập thể</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 13:26:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1833465397</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Nguyễn Vân Anh</title>
         <author>vananh12102006</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1834156086</link>
         <description><![CDATA[<div><em>"Em lang thang suốt một kiếp đời</em></div><div><em>Lạnh như mùa đông, vô hình như gió</em></div><div><em>Vẫn rải lông ngỗng bằng lá thu rực đỏ</em></div><div><em>Để tìm đường níu lại&nbsp;</em></div><div><em>Một</em></div><div><em>Bàn&nbsp;</em></div><div><em>Tay...."</em></div><div>( <em>Huyền thoại trong tay, Phạm Anh</em>)</div><div><mark>Nàng vẫn rải lông ngỗng dẫn đường mặc cho tim rỉ máu, hỏi nàng chờ đợi điều gì ở một nhân duyên vốn không nên gặp gỡ huống chi là hai chữ mãi mãi?</mark> Ở cuối truyện<em> "An Dương Vương, Mị Châu, Trọng Thuỷ"</em>, Mị Châu chết dưới lưỡi kiếm của cha, xác nàng hoá thành châu ngọc. Trọng Thuỷ vì thấy bóng vợ dưới giếng mà cũng lao đầu xuống tự vẫn theo. Từ đó tạo ra cặp hình ảnh ngọc trai- giếng nước, một chi tiết nghệ thuật đắt giá của tác phẩm được lưu truyền qua bao thế hệ.&nbsp;</div><div><strong>----------- Thân đoạn<br>----------- Ý 1</strong><br><strong><mark>Hình ảnh ngọc trai là lời giản oan cho linh hồn Mị Châu</mark></strong>. Nàng hoá thành ngọc như đáp lại lời khấn trước khi chết rằng:<em>" Thiếp là phận nữ nhi, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ hoá thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu chết đi sẽ hoá thành châu ngọc để hoá giải mối nhục thù".</em> Thật vậy, nàng đã sống một đời thuần khiết và hết mình dâng hiến, đến lời kêu oan lúc chết cũng chẳng dám bộc bạch. Hình ảnh ngọc trai đã chiêu tuyết cho danh dự của Mị Châu. <br><strong>----------- Ý 2</strong><br><strong><mark>Cặp hình ảnh ngọc trai- giếng nước còn là hoá giải bi kịch tình yêu đầy oan khúc</mark></strong><mark>.</mark> Nguyên Tuân từng viết rằng <em>" thân vợ hoá thành ngọc trai, xác chồng tiêu thành giếng nước. Đem ngọc ấy rửa nước giếng này, thì có khác gì đem một mối tình oan uổng mà thả vào vũng nước mắt đầy."</em> Ngọc trai gặp giếng nước, "kẻ nữ nhi, việc quân vương", người hết lòng, kẻ thờ ơ, một duyên nợ dở dang nay lại tìm thấy nhau ở thế giới bên kia cho một kết cục hoàn mĩ hơn. <br><strong>----------- Ý 3</strong><br><strong><mark>Bên cạnh đó, hình ảnh ngọc trai- giếng nước còn làm bật lên tấm lòng nhân hậu, bao dung của nhân dân.</mark></strong><mark> </mark>Suy cho cùng, cả hai đều là người có tội thì phải bị trừng phạt thích đáng. Tuy vậy, sự gặp gỡ giữa hai hình ảnh ngọc trai và giếng nước cũng đã bật lên quan niệm của nhân dân rằng kẻ có tội thì phải bị xét xử nhưng người oan uất cũng cần được giải oan. <br><strong>----------- Tổng kết<br></strong>Chi tiết ngọc trai - giếng nước đã góp phần xây dựng tính ly kì, hấp dẫn cho câu chuyện, là một yếu tố kì ảo đắt giá. <em>Cũng như đã thể hiện được cốt lõi sâu sắc của lịch sử, thái độ nghiêm khắc nhưng thấu tình đạt lí của nhân dân ta. - </em><strong><em>xem lại cấu trúc câu</em></strong><strong><br>----------- Kết đoạn</strong><br><mark>Với em</mark>, qua hình ảnh ngọc trai- giếng nước, ta còn thấy được cái sâu sắc đọng lại sau mỗi số phận nhân vật chính là tình người và chất nhân văn của truyền thống dân tộc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 16:44:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/89w531wsxwukvi1v/wish/1834156086</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
