<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Quả bơ nhỏ - Đôi lời tâm tỏ by Raineph</title>
      <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog</link>
      <description>3 ngày đăng một bài nghen</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-13 13:52:56 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-10-23 14:09:09 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f951.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>28/4/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2158296923</link>
         <description><![CDATA[<div>TOP 4 ĐIỀU NÊN LÀM KHI MẤT ĐỘNG LỰC LÀM VIỆC<br>(Bất kể bạn là ai, đã đi làm hay vẫn đang đi học, chỉ cần đang cảm thấy mất động lực thì đây là bài viết dành cho bạn)<br><br>1. Đổi chỗ "làm"💃<br>Một trong những nguyên nhân của sự mất động lực chính là cảm giác "cũ". Vì vậy, hãy thay mới không gian làm việc của bạn. Sẽ thật dễ dàng thay đổi khu vực nếu bạn đang học ôn thi hoặc có công việc linh động. Nếu là công việc văn phòng cố định, mua một ít đồ dùng mới, thay đổi góc làm việc cũng có thể tạo sự mới mẻ cho bạn đấy!<br><br>2. Thiền định &amp; chăm sóc bản thân🧘<br>•Có một mối liên kết cực kỳ chặt chẽ giữa thể chất và tâm lý của con người. Sự thiền định tạo cho bạn một khoảng lặng trong tâm hồn, có được sự bình tĩnh và thông suốt để xem xét lại mọi thứ mình đang làm.<br>•Trong khi đó, tập thể dục, ăn uống lành mạnh là một cách thể hiện tình yêu với chính bản thân mình, đồng thời cũng là một cách để phân tán sự chú ý và tách bạn ra khỏi sự thiếu động lực.<br><br>3. Tạm thời "vứt bỏ" công việc😇<br>Nguyên nhân lớn nhất cho sự mất động lực chính là bạn đã chán công việc đó rồi. Cố ép mình tiếp tục sẽ chỉ khiến bạn càng thêm mệt mỏi mà thôi<br>Vì thế, tạm thời buông bỏ công việc mình đang làm, thay vào đó hãy làm điều mà bạn đang muốn làm nhất. Xách balo đi du lịch vài ngày, mua nguyên liệu và nấu một món ăn mới, hay lên đồ đi dạo phố,...Nếu bạn thực sự không muốn làm gì hết, hãy thiền, tập thể dục, ra ngoài hít thở hoặc đơn giản là làm một giác thật ngon. Bất cứ điều gì, miễn là nó làm cho bạn thấy mới mẻ, cảm thấy được yêu thương.<br><br>4. Đừng coi thường nó🧐<br>Đúng vậy, điều cuối cùng mà bạn cần làm, là tuyệt đối đừng coi thường sự mất động lực. Có thể nó chỉ thoáng qua trong một tiếng, một buổi, hay một ngày. Nhưng đừng phớt lờ nó.&nbsp;<br>Đương nhiên, bạn không cần phải cuống cuồng lên vì nó, nhưng đừng cố đè nó xuống để ép mình tiếp tục làm việc, bạn hiểu ý tôi chứ?&nbsp;<br>Giống như bản năng sinh lý của con người, những điều tiêu cực ấy cần được đào thải khỏi cơ thể bạn. Nếu cứ mặc kệ hết lần này đến lần khác, chúng sẽ tích tụ lại và hủy hoại bạn từ bên trong. Đừng quá ngạc nhiên khi thức dậy vào một buổi sáng,&nbsp; bạn nằm trên giường với sự trống rỗng không biết tìm gì để khỏa lấp. Đừng hỏi vì sao có những lần bạn chỉ muốn khóc cả ngày. Thà một lần giải quyết hết hậu hoạn còn hơn đúng không nào?<br><br>#chualanh #chamsocbanthan<br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://brandminds.ro/wp-content/uploads/2017/06/inspiration-2.png" />
         <pubDate>2022-04-26 10:55:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2158296923</guid>
      </item>
      <item>
         <title>2/5/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2166290084</link>
         <description><![CDATA[<div>NỖ LỰC ẢO - KẺ GIẾT CHẾT ƯỚC MƠ<br><br><em>Hôm nay mình sẽ phải làm được những việc này....Nhưng A hẹn mình đi chơi, thôi để sau vậy.</em></div><div><em>Mình rất thích cuốn sách ấy, mình phải kiếm tiền để mua nó...Nhưng các ca làm thêm luôn trùng vào lịch học, thôi bỏ đi.<br>Mình phải viết nốt task này để kịp deadline, nhưng mà phim này hay quá, thôi xem nốt đã.&nbsp;<br></em><br></div><div>Nếu đã từng rơi vào trường hợp tương tự, xin "chúc mừng", bạn đã rơi vào tình trạng: nỗ lực ảo - một điều cực kỳ phổ biến hiện nay.<br><br>Có vô số bài viết về vấn đề này, nhưng xin được chia sẻ một góc nhìn hơi xa một chút: Nếu nỗ lực ảo trở thành chướng ngại lớn nhất trên con đường theo đuổi đam mê của bạn thì sao?<br><br>Đúng vậy, không phải sự phản đối của gia đình hay rào cản của xã hội, nỗ lực ảo mới chính là thứ nguy hiểm nhất mà bạn phải đề phòng.&nbsp;<br><br>Bản chất của nỗ lực ảo chính là từ sự do dự của chúng ta. Ta vốn lo lắng về mục tiêu đã chọn, và khi chịu những tác động từ bên ngoài ( sự phản đối, dụ hoặc,...), cảm giác ấy lại càng lớn. Tiềm thức mách bảo: trở về đi, về lại cái kén ấy, mày sẽ được an toàn.&nbsp;<br><br>Và đó chính là nguyên nhân chúng ta thất bại.<br><br>Và ta bao biện cho điều đó bằng việc đổ thừa trách nhiệm: Tại không có kinh phí, tại không sắp xếp được thời gian, tại không tìm được công việc phù hợp...<br><br>Muốn sẽ tìm cách, không muốn thì tìm lý do. Nếu thực sự quyết tâm, bạn chắc chắn có thể tìm ra giải pháp. Ví dụ nhé, nếu như bạn bè rủ đi chơi khi bạn đã lên lịch làm việc, hỏi xem họ có thể hoãn sang ngày khác được không, và tập trung làm nốt công việc của bạn. Nếu không thể tìm được công việc part time hợp lý với lịch học, hãy chịu khó hi sinh những ngày nghỉ của mình với những công việc thời vụ như chạy bàn tiệc cưới, lễ tân...Nặng đô hơn một chút, khi bạn có đam mê du lịch, khám phá những vùng đất mới nhưng không thể trang trải kinh phí, hãy tìm đến những tổ chức tình nguyện, săn vé tham quan hoặc vé du lịch giá rẻ...Thiếu gì cách để đạt được điều mình muốn, nhỉ?<br><br>Muốn theo đuổi đam mê, bạn phải hành động, bằng chính sự quyết tâm của mình mà khong phải nỗ lực trong tâm tưởng. Ước mơ sẽ chỉ là mơ ước nếu ta chỉ nghĩ, khao khát và mong chờ về nó.&nbsp;<br><br><br>&nbsp;</div><div><br><br><br><br></div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://media.istockphoto.com/photos/lets-get-started-picture-id1066336720?k=6&amp;m=1066336720&amp;s=170667a&amp;w=0&amp;h=JJ2AfDW4WPLrtTNjg42x0f6wXz4Z22QN6Dsef-jhyNM=" />
         <pubDate>2022-05-02 04:34:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2166290084</guid>
      </item>
      <item>
         <title>6/5/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2172403462</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi thích những thứ cũ kỹ<br>Tôi thích những cuốn sách cũ, thích những trò chơi cũ, thích những kỷ niệm cũ...<br>Yah, tôi là một người trẻ hoài cổ.&nbsp;<br>Hơi dị nhỉ...<br>Nhưng hẳn chúng ta đã từng trải qua nó: Một ngày nào đó, khi đang lang thang trên đường, bạn chợt bắt gặp một tiệm sách cũ. Sách chất đầy trên các giá một cách lộn xộn, có màu ngả vàng và mùi gỗ ẩm. Bạn nhìn thấy những quyển sách hồi nhỏ mình hay đọc, những kiểu dáng sách đã ngừng phát hành, những tập báo cũ mà bạn ngóng trông từng số. Kỷ niệm về những ngày thơ ấu chợt ùa về mang theo nỗi bâng khuâng kỳ lạ.<br>Tôi cũng vậy. Tôi bồi hồi mỗi khi nhớ đến những đêm hè mát rượi nằm trên võng và ngắm sao trời, nhớ mãi không quên món tào phớ pha sữa đậu thơm nồng, ngọt mềm như lụa, nhớ những chiều hoàng hôn đỏ rực đạp xe chơi ngoài ruộng lúa.<br>Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu được, vì sao chúng lại làm tôi vui đến thế. Phải chăng những ký ức nhỏ vụn ấy, chạm đến một góc bình yên trong tâm hồn chúng ta? Là góc nhỏ cũ kỹ bụi bặm, nhưng khi phơi ra ánh sáng lại sạch sẽ vô cùng, được bảo vệ khỏi những thăng trầm giông bão.&nbsp;<br>Rồi những ký ức đẹp đẽ ấy sẽ bên ta suốt cuộc đời, trở thành một hậu phương nhỏ bé, là điểm tựa khi gặp khó khăn. Nhớ về chúng, là nhớ về một bản thân trong sáng, hồn nhiên và vui vẻ.&nbsp;<br>Những người hoài cổ thường biết cách tự tìm cho mình niềm vui, bất kể cuộc sống có khó khăn thế nào. Vậy nên, hoài cổ một chút cũng chẳng sao đâu, nhỉ?<br><br><br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/3a80788e832037a142908897b54e8171/20220504_171325.jpg" />
         <pubDate>2022-05-06 04:28:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2172403462</guid>
      </item>
      <item>
         <title>10/5/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2177156126</link>
         <description><![CDATA[<div>CON SÓI ĐỘC ÁC TRỌNG TRUYỆN NGỤ NGÔN...<br><br>Hồi còn nhỏ, tôi rất sợ sói.&nbsp;<br><br>Đôi mắt nham hiểm, lông tóc xõa tung, xảo quyệt, hung tàn và khát máu...Bộ dạng dị hợm ấy được khắc họa trong bất cứ&nbsp; quyển truyện ngụ ngôn nào mà tôi đọc.&nbsp;<br><br>Nhưng khi lớn, tôi lại thích sói.&nbsp;<br><br>Vóc dáng linh hoạt, đôi mắt tinh anh, can đảm, thiện chiến, trung thành. Như một vị tướng giữa thảo nguyên lộng gió...Đó là những gì tôi thấy được qua hình ảnh và những tài liệu thực tế.&nbsp;<br><br>Tiếng ác đồn xa, chúng ta cũng thường chỉ nhớ đến con sói xấu xí trong truyện cổ, và cũng tin rằng nó là thật. Nếu không tận mắt chứng kiến, hoặc dụng tâm tìm hiểu, có lẽ chẳng bao giờ ta thấy được những thứ tốt đẹp của loài vật này.<br><br>Câu hỏi đặt ra là, qua con mắt của người khác, bao nhiêu thứ bạn thấy là sự thật?&nbsp;<br><br>Còn nhớ hồi covid 19 bùng phát ở Ấn Độ, trên mạng xã hội rộ lên một bức ảnh mặt sông đầy rối giấy hình các vị thần. Họ viết cap, câu view nói rằng người Ấn Độ ruồng bỏ thần linh khi không đạt được nguyện vọng khỏi bệnh. Ở bên dưới bài đăng là vô số bình luận khó nghe, mà bản thân tôi, cũng có một lời bình có phần phiến diện về điều đó. Và khi viết được rằng đó chỉ là một nghi thức trong một lễ hội của người Ấn, sự xấu hổ và bối rối làm tôi ngộp thở.&nbsp;<br><br>Ta phán xét một cách vội vã mọi thứ ta thấy, ta nghe lần đầu, để rồi khi biết được "sự thật" lại đâm hối hận.&nbsp;<br><br>Hiểu lầm - gây tổn thương - áy náy. Ta lặp lại đó vô số lần, như bị nghiện. Thái độ ỷ lại, phán đoán sai lầm và kết luận vôi vàng biến ta thành một kẻ nông cạn, bị động và xấu xí - hay tóm gọn lại là sân si. Nó làm tổn thương những người ta yêu. Nó phá hoại những mối quan hệ mà ta đang giữ như một loài gặm nhấm. Và, tin tôi đi, khi thực sự ý thức được điều đó, bạn sẽ chẳng muốn tiếp tục&nbsp; sống như vậy chút nào đâu!<br><br>Tôi đã mất một khoảng thời gian dài để loại bỏ nó ra khỏi cuộc sống. Thật chẳng dễ chút nào. Tuy nhiên, có một vài mẹo nhỏ sẽ giúp bạn dễ dàng hơn.<br><br>Khi nhận được một thông tin gì đó, hãy nhắc nhở bản thân: đừng đưa ra kết luận vội vàng. Nhớ lại những lần trước đó, khi bạn phạm sai lầm vì sự cả tin và cảm xúc nhất thời. Nhớ lại cảm xúc xấu hổ, bối rối và hối hận ấy. Nhớ về nó sẽ là một cách hay để làm dịu cái đầu nóng của mình.&nbsp;<br><br>Suy nghĩ kỹ về vấn đề đó, thử xem xét ở nhiều khía cạnh và góc nhìn khác nhau, và cân nhắc độ khả thi của chúng. Đây cũng là cách giúp rèn luyện tư duy phản biện của bạn. Một công đôi việc, tại sao không?<br><br>Cuối cùng, hãy sưu tầm thêm về những thông tin xoay quanh vấn đề ấy. Bạn có thể lướt xem comment, những bài bình luận trên mạng xã hội. Đây cũng là một cách để có được góc nhìn đa dạng.<br><br>Nhìn có vẻ khá tốn thời gian, nhưng khi bạn hình thành được thói quen thì sẽ chỉ là vài giây ngắn ngủi. Vậy thì, tiếp tục sân si, hay sẵn sàng buông bỏ, sự lựa chọn của bạn là gì?<br><br><br><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/0aef0e6cb4090621b1100948b7b32d60/20220504_164616.jpg" />
         <pubDate>2022-05-10 07:41:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2177156126</guid>
      </item>
      <item>
         <title>13/5/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2182062534</link>
         <description><![CDATA[<div>GÓC NHÌN CỦA THƯỢNG ĐẾ - QUEN MÀ LẠ, LẠ MÀ QUEN<br><br>ℌ𝔞̃𝔶 𝔫𝔥𝔦̀𝔫 𝔰𝔲̛̣ 𝔳𝔦𝔢̣̂𝔠 𝔱𝔥𝔢𝔬 𝔤𝔬́𝔠 𝔫𝔥𝔦̀𝔫 𝔠𝔲̉𝔞 𝔱𝔥𝔲̛𝔬̛̣𝔫𝔤 đ𝔢̂́.&nbsp;<br><br>Không biết đã ai từng nói với bạn điều ấy chưa. Hoặc có lẽ, bạn quen thuộc với câu nói này hơn: Phải biết xem xét mọi thứ một cách thật khách quan.<br><br>Thượng đế - đối với nhiều nền văn hóa, là một chủ thể sáng tạo và duy trì sự cân bằng cho thế giới. Ngài tạo ra con người, thiên nhiên và vạn vật. Ngài công bằng, tỉnh táo và đầy tình yêu thương. Chính vì thế, đặt mình vào góc nhìn của thượng đế, là học cách sống khách quan và bỏ qua quan điểm cá nhân.<br><br>Một sinh viên có thể chỉ trích thậm tệ những ai sao chép bài và sử dụng tài liệu trong thi cử, vì điều đó làm mất đi sự công bằng và liêm chính của kỳ thi. Tuy nhiên, khi thực sự có điều kiện thuận lợi gian lận, chưa chắc họ đã bỏ qua cơ hội ấy.&nbsp;<br><br>Có ai đó đã từng nói, hầu hết chúng ta đều nhìn mọi thứ qua một lăng kính màu. Thế giới vặn vẹo qua lăng kính ấy, trở thành sự dối trá - do chính bản thân ta tạo cho chính mình. Nó nói dối về sự xấu xa của loài người, về sự tồi tệ của từng tình huống và về sự tiêu cực của những thứ cá biệt.&nbsp;<br><br>Để nhìn được thế giới chân thật nhất, bạn cần phải tháo kính của mình ra trước đã. Khi đó, mọi thứ khác đi nhiều lắm. Bạn sẽ nhận ra rằng, bạn không ưu việt hơn bất kỳ ai, tình huống bạn gặp phải chẳng tồi tệ đến thế và khác biệt chẳng có gì là xấu cả.&nbsp;<br><br>Có được Góc nhìn của thượng đế là một yếu tố tất yếu của thành công, bởi sẽ không có sự đổ lỗi sự oán thán và nản lòng trên con đường của bạn.<br><br>Có thể sẽ làm bạn thất vọng, vì bài viết này sẽ không tập trung vào cách để có được nó. Nhưng đổi lại, có vài mẹo nhỏ có thể sẽ giúp ích cho bạn.&nbsp;<br><br>1. Lý trí lên🧐<br>Sẽ hoàn toàn hỏng bét nếu như bạn để tình cảm lấn át mọi thứ. Cảm xúc là một lăng kính dày nặng và khó bỏ bậc nhất. Hít sâu một hơi và thở ra nhẹ nhàng để lấy lại bình tĩnh. Chỉ khi tỉnh táo, bạn mới có thể xem xét kỹ càng.<br><br>2. Để trí tưởng tượng lên ngôi💃<br>Xin hãy phân biệt sự sáng tạo và cảm xúc. Xây dựng một vở kịch dựa trên tình huống đó, và bạn là nhân vật chính. Đây là một bước quan trọng trong việc gây dựng sự thấu cảm.<br><br>3. Làm việc với tâm trí🤝<br>Giờ là lúc bạn cần thuyết phục chính mình. Hãy nói chuyện với bản thân, tận dụng những "bằng chứng" bạn thu thập được từ việc nhập vai và góc quay tài tình của lý trí để đàm phán với một "bạn" khác. Khi bạn có thể đưa ra cái nhìn đúng đắn nhất, xin chúc mừng, bạn đã thành công!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/005bb2a5f38fac35139c20555ea6f58a/IMG_20220316_200951_981.jpg" />
         <pubDate>2022-05-13 00:08:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2182062534</guid>
      </item>
      <item>
         <title>16/5/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2184989513</link>
         <description><![CDATA[<div>NHỮNG HẠT CÁT NHO NHỎ GIỮA CUỘC ĐỜI TO TO<br><br>Chuyện kể rằng, từ xa xưa, cát và bụi đã hình thành nên trái đất.<br><br>Từ những ngọn đồi cao, những ngọn núi lớn, sa mạc rực đỏ hay bãi biển nắng vàng, những hạt cát bay đến khắp mọi nơi. Bất kể đến từ nơi nào, chúng đều là những hạt cát nhỏ bé.<br><br>Dần dần, những hạt cát cũng có những mục tiêu của riêng mình.&nbsp;<br><br>Chúng bắt đầu hành động để đạt được ước mơ. Chúng túa đi khắp thế gian, góp nhặt, kết bạn và đồng hành để cùng làm một điều gì đó cho cuộc đời.<br><br>Rồi chúng cũng có được một thành tựu nhất định.&nbsp;<br><br>Có những hạt cát muốn cuộc đời bình lặng, chúng hợp thành những ngọn đồi lớn.<br><br>Có những hạt cát khát khao khám phá, chúng bay theo gió đi khắp thế gian.<br><br>Có những hạt với sự kiên trì và bền bỉ, chúng ép mình thành những viên pha lê lấp lánh.<br><br>Cũng có những hạt cát, chỉ trở thành một cục đất ven đường. Nhưng nhờ kiên trì, chúng cũng trở thành những công trình có ích.<br><br>Những hạt cát nhỏ bé, nhưng chúng luôn nỗ lực để thành một thứ cấp tiến hơn. Không có hạt cát nào là vô danh cả.&nbsp;<br><br>Bởi vậy, bạn ơi, xin đừng nghĩ rằng mình kém cỏi, khi sinh ra chúng ta đều nhỏ bé như nhau. Cứ làm điều mình mong muốn, vì mọi thứ bạn làm, giống như những hạt cát, đều có ý nghĩa trong cuộc đời này.<br><br><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/16847646a563b97ae5355c96b89df994/IMG_20220316_200951_992.jpg" />
         <pubDate>2022-05-16 02:13:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2184989513</guid>
      </item>
      <item>
         <title>19/5/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2190929682</link>
         <description><![CDATA[<div>Có bao giờ, khi bạn quyết tâm làm một điều gì đó, sẽ luôn có những thứ khác ngăn cản hoặc gây trở ngại rất lớn đến kế hoạch của bạn không?<br><br>Mình luôn gặp rắc rối với việc thực hiện mục tiêu đã đề ra.&nbsp;<br><br>Mình đặt mục tiêu sẽ đi chạy bộ hàng ngày. Sau ba buổi đi tập thì mưa tầm tã cả tuần liền, và kế hoạch nhúng nước.<br><br>Mình tìm được một công việc không tệ, nhưng lúc nhận việc lại từ bỏ vì có quá nhiều bài tập nhóm.<br><br>Mình đã từng ngán ngẩm, đã từng bất lực, đã từng hỏi tại sao quyết tâm làm một điều gì đó thôi cũng khó khăn đến thế.<br><br>Nhưng rồi mọi thứ thay đổi sau một ngày cuối đông.&nbsp;<br><br>Đó là lúc mình mới quyết định bắt đầu theo nghề viết, và mình đã ứng tuyển vào một dự án online phi lợi nhuận để kiếm thêm kinh nghiệm.&nbsp;<br><br>Mọi thứ khá trôi chảy cho đến kỳ thử việc 1 tuần của dự án. Và trùng hợp làm sao, đó cũng chính là thời điểm kỳ thi học kỳ của mình đến. 4 task 1 tuần không phải là vấn đề với dân chuyên, nhưng với một con bé mới vào nghề như mình, đó quả là một con số không nhỏ. Cộng thêm với áp lực thi cử và bài luận cuối kỳ, mình có cảm giác như đang bị nuốt chửng vậy.<br><br>Suy nghĩ từ bỏ không ít lần lướt qua đầu mình. Thậm chí có một lần mình đã soạn xong một tin nhắn xin rút khỏi vòng thử việc.&nbsp;<br><br>Nhưng rồi mình lại xóa tin nhắn ấy đi.<br><br>Mình cảm thấy, từ bỏ như vậy thì uổng quá.<br><br>Mình cảm thấy, hay cứ thử một lần cố hết sức xem sao?<br><br>Mình cảm thấy, nếu lần này từ bỏ, có lẽ mãi mãi mình sẽ không thể thoát khỏi vòng lặp bị ngăn cản ấy nữa.<br><br>Thế là mình tiếp tục vừa ôn thi vừa thử việc. Mình chia nhỏ công việc thành các phần rồi xếp vào từng khoảng thời gian nhất định, cắt bớt giấc ngủ trưa, và giờ giải trí.&nbsp;<br><br>Kết quả là, mình pass vòng thử việc, và hoàn thành kỳ thi với kết quả không tệ lắm. Mình vẫn còn nhớ rõ cảm giác lâng lâng lúc đó, cứ như đã làm được một điều không tưởng vậy. Mình biết rằng mình đã có một bước tiến rất lớn về mặt tinh thần.<br><br>Và cho đến bây giờ, nhiều khi công việc vẫn chất đống, deadline vẫn dí dập mặt, nhưng mình luôn tìm cách để bản thân có thể thoải mái nhất trong hoàn cảnh ấy<br><br>Người ta nói, đau rồi sẽ khôn ra. Mình cũng dần học được cách cân đối công việc, dự trù và đưa ra lựa chọn để tránh bị dồn vào thế khó. Thật mừng là nó có tác dụng, và cuộc sống của mình đã dễ dàng hơn nhiều lắm.<br><br>Đôi khi ngẫm lại, nếu không nhờ sự quyết tâm ngày ấy, có lẽ còn rất lâu nữa mình mới có thể làm được điều gì đó nên hồn. Bởi thế mà mình luôn biết ơn, và coi đó là một bài học đáng nhớ cho hiện tại và sau này.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/701840dc782319a3f40939c5fa4798c2/vv.jpg" />
         <pubDate>2022-05-19 07:53:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2190929682</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22/5/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2194496247</link>
         <description><![CDATA[<div>Một người thầy tâm linh của mình đã từng nói, 2022 = hai không hai hai là năm của sự sẻ chia. Ban đầu mình không tin tưởng lắm, cho đến khi mình nhìn lại nửa năm vừa qua.&nbsp;<br><br>Những video đa nội dung, đa nền tảng tăng mạnh trên mạng xã hội, những workshop phi lợi nhuận, những bài viết mọc lên như nấm sau mưa.&nbsp;<br><br>Bạn có thể tìm được vô số chủ đề, từ kinh tế tài chính, chữa lành và yêu bản thân, truyền cảm hứng, đến kinh nghiệm chăm sóc thú cưng, mẹo phối quần áo và phương pháp nấu nướng. Vô số người muốn cho, và tương tự, cũng vô số người muốn nhận&nbsp; &nbsp;&nbsp;<br><br>Bạn bè xung quanh mình cũng dần có những ý định riêng cho mình. Có người làm youtube, có người theo tiktok, có người xây dựng nội dung trên facebook. Vẫn là câu nói cũ: Cái gì cũng có, chỉ sợ bạn không nghĩ ra.&nbsp;<br><br>Mình cũng thế, mình cũng muốn chia sẻ một điều gì đó, những thứ mà mình học được, những thứ mà mình thấy hay. Và mình lập ra page này cũng nhằm mục đích như vậy, với mong muốn đem đến nhiều cảm xúc hơn cho những ai cần. Không quản có bao nhiêu người để ý, không quản có bao nhiêu người đón nhận, mình vẫn sẽ tiếp tục phát triển kênh, như một lời hứa cho tương lai.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/fffc268cfc5312c1e1b5670c5f4381e8/279896077_1244877936084966_8517855973356116620_n.jpg" />
         <pubDate>2022-05-22 13:08:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2194496247</guid>
      </item>
      <item>
         <title>25/5/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2198711973</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình bước vào nghề viết với một thái độ rất tự tin.<br><br>Mình từng là dân chuyên văn, mình luôn có nhũng ý tưởng mới lạ, mình ưa thích học hỏi và khám phá. Những điều ấy làm mình an tâm khi bắt đầu đi trên con đường này.&nbsp;<br><br>Với suy nghĩ đó, mình viết một vài bài theo chủ đề mình thích, sau đó ứng tuyển vào một số job freelancer.&nbsp;<br><br>Sau đó...mình nhận được hàng loạt lời từ chối.&nbsp;<br><br>Có rất nhiều lý do cho sự từ chối mình: vì mình chưa có kinh nghiệm liên quan, vì họ đã tìm đủ người rồi, nhưng nhiều nhất, là mình không phải người phù hợp mà họ tìm kiếm.&nbsp;<br><br>Không cam lòng, tất nhiên rồi. Mình tiếp tục rải CV khắp nơi, và may mắn sao, mình nhận được một job. Anh đồng ý cho mình thử việc, được dẫn dắt và có tiền lương ổn. Nhưng mình lại để vuột mất cơ hội ấy, bằng sự ngờ nghệch và trẻ con. &nbsp;<br><br>Mình nản thật rồi.&nbsp;<br><br>Mình thả trôi một quãng thời gian dài tầm 2 tháng. Hai tháng chỉ học tập và lướt mạng vu vơ. Nhưng trong thời gian ấy, mình cũng ý thức được một vài điều: Thứ nhất, mình là một newbie chính hiệu với kỹ thuật viết bằng không. Thứ hai, mình đang quá ảo tưởng vào bản thân. Và thứ ba, mình cần phải dành thời gian để học hỏi trước đã.<br><br>Thế rồi, mình quyết định tham gia vào một vài dự án phi lợi nhuận, cộng thêm viết blog và học hỏi thêm từ youtube và mạng xã hội. Và quả thật, mình đã biết được thêm rất nhiều.<br><br>Mình học được cách sử dụng câu chữ để thu hút người xem, biết được bao nhiêu dòng là tối đa cho sự tập trung của một người, kỹ năng viết bài SEO,...<br><br>Đó là một khoảng thời gian không dài không ngắn, và mình chẳng hề kiếm được một đồng nào cả. Nhưng đối với mình, nó vẫn vô cùng ý nghĩa, vì những kiến thức mà mình thu nạp được không có ở bất cứ một trường học nào.<br><br>Vui không? Vui chứ.&nbsp;<br><br>Tiếc không? Có tiếc.&nbsp;<br><br>Tiếc vì mình không nhận ra sớm hơn. Tiếc vì mình không thử một lần gắng hết sức như thế này.&nbsp;<br><br>Nhưng mình cũng biết, chặng đường của mình còn dài, rất dài...<br><br>Mình sẽ gặp được nhiều người mới, sẽ đến với những cộng đồng mới và sẽ học hỏi được nhiều hơn nữa.&nbsp;<br><br>Vì vậy, mình sẽ mở rộng tâm trí để đón nhận những gì cuộc sống tặng cho.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/b76ca44bfea03cd37381f7f92e33b5c1/IMG_20220316_200952_039__1_.jpg" />
         <pubDate>2022-05-25 03:35:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2198711973</guid>
      </item>
      <item>
         <title>3/6/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2209804981</link>
         <description><![CDATA[<div>...<br>"Alo?"<br>"Lô cái gì hả, con kia?? 6h45 rồi, mày dậy chưa đấy!"<br>!!!<br><br>Năm phút sau, bạn leo vút lên xe với bộ đồ được coi là nghiêm chỉnh, đề số chuẩn bị đi. Và...Tạch! Xe chết máy.&nbsp;<br><br>Xui dữ vậy?? Bạn đặt nhanh một chiếc xe công nghệ, ơn trời, anh ta ở ngay gần đó. Bạn thở phào, những tưởng sẽ kịp giờ vào học, nhưng chợt méo mặt khi xe ra khỏi ngõ.&nbsp;<br><br>Bạn nghe văng vẳng câu hát "Dòng người vội vàng lướt qua~"<br><br>Lướt kiểu gì đây trời🙄. Con đường đang ngập ngụa xe cộ, xa xa là chiếc đèn đỏ mãi mãi dừng lại ở con số 99, với hơi nóng hầm hập phả vào mặt trong một buổi sáng chớm hè.<br><br>Dám chắc là, ai rồi cũng có một ngày xui xấp mặt như vậy trong đời. Và đôi khi chúng ta cũng phải tự hỏi: vì sao xui xẻo chẳng bao giờ đến một mình.<br><br>Đừng lo lắng, bạn không hề cô đơn đâu. Có nhiều người chung hoàn cảnh đến mức, người ta còn tạo ra cả một định luật về sự xui xẻo: Định luật Murphy.<br><br>Sự ra đời của định luật này cũng thú vị như nội dung của nó vậy. Người ta kể rằng, khi chuyên gia tên lửa Edward A. Murphy thất bại trong một thí nghiệm tưởng chừng không thể sai sót chỉ vì một nhầm lẫn cực hy hữu, ông đã phải thốt lên: nếu một điều xấu CÓ THỂ xảy ra, nó SẼ xảy ra! (Anything that can go wrong, will go wrong).&nbsp;<br><br>Và việc định luật này trở nên cực kỳ nổi tiếng trong một thời gian ngắn là một minh chứng xác thực cho quy tắc xui xẻo chung của toàn nhân loại: Họa vô đơn chí.&nbsp;<br><br>Ví dụ kinh điển cho định luật này chính là câu chuyện miếng bánh phết mứt. Thiên hạ đồn rằng, khi bạn đánh rơi một chiếc bánh mứt, mặt phết mứt của nó sẽ luôn luôn tiếp xúc với mặt đất. Nếu không tin, bạn có thể thử xem:))<br><br>Nguyên do của hiện tượng này đến nay vẫn chưa có lời giải đáp, cũng giống như cách để khắc phục nó vậy.<br><br>Tuy nhiên, phòng bệnh hơn chữa bệnh. Nếu như muốn ngăn những xui xẻo xảy ra hàng loạt, hãy tìm cách ngăn cản điều không may đầu tiên xuất hiện. Cố gắng ngủ sớm và đặt chuông báo thức, ra khỏi nhà sớm hơn một chút và né giờ cao điểm,... Đó là những cách bạn có thể làm để tránh việc đi học muộn.<br><br>Còn nếu đã lỡ rồi, thì học cách enjoy cái moment này thôi:-) Đằng nào thì cũng muộn, sao phải vội làm gì? Nó có thể không thay đổi được kết cục, nhưng sẽ không làm bạn trở nên quá thảm thương. Và bạn biết không, 80% những lần tôi ôm tâm lý ấy đi học có được một may mắn bất ngờ, như thầy cô chưa đến lớp hoặc nghỉ học đột xuất đấy!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/3b5a0dedb52820a73579df7f5e58d12b/v.jpg" />
         <pubDate>2022-06-03 05:02:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2209804981</guid>
      </item>
      <item>
         <title>6/6/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2212231073</link>
         <description><![CDATA[<div>3 ĐIỀU MÀ MÌNH TIẾC NUỐI NHẤT KHI LÊN ĐẠI HỌC.<br><br>Nếu đóng họ lâu trong các group chia sẻ kinh nghiệm cho sinh viên, hẳn bạn đã từng đọc được rất nhiều về những gì nên làm khi bước vào môi trường đại học. Đa số chúng đều rất đúng đắn và có tính tham khảo rộng rãi.&nbsp;<br><br>Là một đứa chuyện tốt thì ít mà ăn hại thì nhiều, mình không thể chia sẻ kinh nghiệm tương tư cho các bạn. Tuy nhiên, bài học từ những sai lầm "đau ví" mình lại có rất nhiều, mong rằng sẽ là những kiến thức bỏ túi giúp các bạn "né mìn" khi lên đại học nhé!<br><br>1. Học theo phong trào:<br>Hồi mới lên đại học, mình hăng hái lắm. Thấy bạn bè apply chỗ nào cũng apply theo. Thấy người ta học gì, mình cũng đăng ký y hệt.&nbsp;<br><br>Mình còn nhớ mình đã đăng ký một khóa thiết kế powerpoint. Lúc đó chỉ thấy vui vì mình có vẻ "bận rộn" như bao người khác, mà không ngờ tận hai năm sau mới cảm thấy hối hận cực kỳ.<br><br>Kết quả sau đó của mình thảm không nỡ nhìn: mình gần như quên sạch những gì đã học, và với việc Canva với nhiều ưu thế vượt trội đang ngày càng phổ biến hiện nay, việc biết thiết kế CV bằng powerpoint không còn là ưu tiên số một nữa. Mình nhận ra, tiền bạc và thời gian mà mình đã tiêu tốn thực sự đã bị phí hoài. Và nó khiến mình phải ngẫm lại.<br><br>Sai lầm lớn nhất của mình đó là quá nóng vội. Mình làm mọi thứ mà không có sự suy nghĩ kỹ càng: không giỏi về công nghệ thông tin, càng không có năng khiếu thiết kế, mình thực sự không cần một khóa học chuyên sâu như thế làm gì.&nbsp;<br>Vì thế, mình rút ra được một bài học: biết rõ mình giỏi cái gì, làm điều gì thì có lợi trong tương lại, đó mới là cách dùng tiền thông minh.<br><br>2. Chi tiêu quá nhiều cho những thứ vô nghĩa:<br>Môi trường đại học là một xã hội thu nhỏ - nơi có những người thành công, và những kẻ thất bại.&nbsp;<br><br>Ai mà chưa từng cảm thấy ngưỡng mộ, khi thấy những anh chị lớn, quần áo thời thượng, ôm macbook ngồi tại một quán cà phê bên góc phố, với sắc mặt nghiêm túc?<br><br>Họ toát lên một sự chín chắn và trưởng thành, cái mà một đứa sinh viên năm nhất thường thiếu. Vì thế, mình muốn bắt chước họ. Laptop có thể không có, nhưng điện thoại hay sách vở thì vẫn sẵn sàng. Hớn hở ra một quán cà phê, gọi một đồ uống phù hợp với giá tiền, chill chill bên cửa sổ, tự dưng cảm thấy mình cũng thành công như bao người...&nbsp;<br><br>Nhưng sự thật thì không, chắc chắn rồi.&nbsp;<br><br>Tiền ăn tiền ở vẫn lấy của ba mẹ, nhưng lại sẵn sàng chi trả một cốc nước giá 40k, để đổi lấy một chút sĩ diện hão. Người ta thành công vì họ chăm chỉ làm việc, không phải làm màu cho mọi người thấy.<br><br>3. Không đi làm thêm:<br>Một trong những điều mình tiếc nuối nhất trong năm đầu đại học chính là không đi làm thêm. Khi mà bạn bè tất bật đi dạy gia sư, phục vụ bàn, hay kinh doanh nhỏ lẻ, mình ở nhà, và tốn thời gian vô nghĩa cho việc giả làm người thành công.&nbsp;<br><br>Làm thêm giúp gia tăng thu nhập, đó là một điều hiển nhiên. Nhưng quan trọng hơn, nó còn giúp chúng ta rèn luyện đầu óc kinh doanh và những quan điểm mới mẻ về tiền bạc.&nbsp;<br><br>Đồng tiền duy nhất mà mình kiếm được trong năm nhất của mình, là 50k tiền hỗ trợ kinh phí khi tham gia một sự kiện. Lúc đó, mình không thực sự coi trọng việc kiếm tiền, và trì hoãn mọi cơ hội kiếm tiền được đưa đến. Bạn bè mình bắt đầu đi làm phục vụ vào năm nhất, và khi có được kiến thức, họ bắt đầu đi làm tại các công ty, agency vào năm 2.&nbsp;<br><br>Đó là bởi họ hiểu được mình muốn gì, và phải làm gì để đạt được thứ ấy. Đầu óc của họ được mở mang khi kiếm tiền, và họ đường đường chính chính mua những gì mình muốn. Họ biết quý trọng đồng tiền, và biết được công sức lao động của mình đáng giá bao nhiêu. Cho nên, nếu được quay trở lại, chắc chắn mình sẽ đi làm thêm.&nbsp;<br><br>Và đó là 3 sai lầm khiến cho mình cảm thấy hối tiếc nhất khi lên đại học. Mong rằng những điều mình chia sẻ có thể giúp cho các bạn năm nhất rút ra được kinh nghiệm nào đó, để có được khoảng thời gian đáng giá sau này.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/968dd76ffacdfad5c06e56b49cec5aa5/IMG_20220419_091738.jpg" />
         <pubDate>2022-06-06 13:46:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2212231073</guid>
      </item>
      <item>
         <title>11/6/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2218159190</link>
         <description><![CDATA[<div>5 HIỂU LẦM PHỔ BIẾN NHẤT VỀ DU LỊCH XANH<br><br>Khi mà thế giới đang ngày càng phát triển, với những tiện ích tuyệt vời và điều kiện kinh tế ngày càng cao...<br>Khi mà nhịp sống bận rộn trong thành phố đang bê tông hóa dần khiến cho con người trở nên mệt mỏi, chán nản và bực bội...<br>Chúng ta làm gì?<br>Ta đi du lịch.<br>Kết hợp với xu hướng hiện nay, khi mà vấn đề môi trường đang ngày càng được quan tâm, thì du lịch xanh cũng đang ngày càng được ưa chuộng. Tuy nhiên, không phải ai cũng thực sự hiểu được bản chất của nó. Và sau đây mình sẽ chỉ ra 5 hiểu nhầm tai hại nhất về du lịch xanh mà đa phần chúng ta mắc phải.<br><br>1. Không phải cứ đến nơi có thiên nhiên thì sẽ là du lịch xanh:<br>Nhiều người vẫn nghĩ, cứ đến nơi có rừng, có biển thì đó là du lịch xanh. Đây là một điều hoàn toàn sai.<br>Du lịch xanh là loại hình du lịch dựa vào điều kiện thiên nhiên và văn hóa, nhưng đây không phải là mối quan hệ một chiều. Điều kiện tối quan trọng của du lịch xanh là đóng góp cho nỗ lực bảo vệ môi trường, phát triển bền vững ngành du lịch cho tương lai. Chỉ khi cả 2 điều trên kết hợp lại mới có thể tạo ra du lịch xanh.<br><br>2. Không phải doanh nghiệp nào khi đầu tư vào du lịch xanh cũng thực hiện đúng những tiêu chí bảo tồn:<br><br>Khi mà nhu cầu tăng cao, càng có nhiều doanh nghiệp đầu tư vào du lịch xanh. Những tưởng đây là một bước tiến lớn trong việc bảo vệ môi trường và phát triển bền vững tài nguyên thiên nhiên, và tuyên truyền nâng cao ý thức cho mọi người.&nbsp;<br>Nhưng thực tế thì sao?<br>Có rất nhiều doanh nghiệp đầu tư khu nghỉ dưỡng gắn mác du lịch xanh, nhưng họ tiến hành sai cách. Việc xây dựng một khu nghỉ dưỡng với diện tích lớn làm hao hụt tài nguyên (lấp hồ, phá rừng để xây khu du lịch). Bên cạnh đó, chất xả thải từ hoạt động du lịch nếu không được kiểm soát nghiêm ngặt sẽ dẫn đến ô nhiễm nghiêm trọng đến môi trường. Những điều này hoàn toàn đi ngược lại mục tiêu bảo tồn và phát triển bền vững.<br>Đương nhiên, không phải tất cả các doanh nghiệp du lịch đều không tuân thủ nguyên tắc bảo vệ môi trường, nhưng trên thực tế có một bộ phận không hề nhỏ tiến hành sai cách.<br>Nếu không thể làm tốt, xin đừng cộp mác du lịch xanh.<br><br>3. Bảo vệ động vật hoang dã bằng cách nhốt chúng trong chuồng?<br><br>Mình đã từng nhìn thấy một bầy hươu sao tầm 6-8 cá thể bị nhốt trong một chiếc chuồng chỉ vỏn vẹn 8m², tối tăm và bẩn thỉu như kho chứa củi, bên cạnh là mùi tanh nồng của hồ cá sấu. Kể từ đó, mình không bao giờ đặt chân đến sở thú một lần nào nữa.<br>Không có ai cảm thấy hạnh phúc khi phải dành cả đời trong một căn nhà, dù cho có đầy đủ thức ăn, nước uống và an toàn. Động vật cũng vậy, đặc biệt là những động vật hoang dã lấy tự nhiên làm nhà.&nbsp;<br>Trên thế giới có nhiều khu bảo tồn đã lấy những khu vực rộng lớn làm nơi nuôi dưỡng động vật như trong tự nhiên ( Vinpearl Safari ở Việt Nam là một ví dụ tiêu biểu ). Tuy nhiên, không phải doanh nghiệp nào cũng đủ điều kiện kinh tế và độ "chịu chơi" để làm điều đó. Vì thế, rất nhiều sở thú đội lốt khu bảo tồn vẫn tồn tại và hoạt động đến ngày nay.&nbsp;<br>Việc bị nuôi nhốt lâu dài trong không gian hẹp, không đảm bảo gây nguy cơ mắc một số bệnh lý cho động vật, đáng sợ hơn cả là căn bệnh Zoochosis - căn bệnh tâm lý dẫn đến tình trạng trầm cảm và thâm chí là hành vi tự sát. Đó là bảo tồn ư?<br><br>4. "Xanh" chắc gì đã bền vững<br><br>Hai khái niệm này rất dễ bị nhầm lẫn với nhau. Trên thực tế, "bền vững" hơn "xanh" ở khả năng duy trì và phát triển, mà kinh tế là yếu tố cốt lõi.&nbsp;<br>Du lịch xanh tập trung đến việc vừa du lịch vừa bảo vệ môi trường, nhưng nếu muốn những phương pháp đó được sử dụng lâu dài và tiếp tục phát triển trong tương lai, đó phải là du lịch bền vững.&nbsp;<br><br>5. Bảo tồn không phải chỉ là trác nghiệm của riêng ngành du lịch<br><br>Nếu bạn ghé thăm một nơi nào đó, cảm thấy hài lòng và muốn quay trở lại, quyền quyết định là ở bạn mà không phải doanh nghiệp. Việc duy trì bảo vệ hay xâm phạm tàn phá khu su lịch nằm ở bạn mà không phải doanh nghiệp. Hành động, kêu gọi mọi người hay thờ ơ mặc kệ, nằm ở bạn mà không phải doanh nghiệp.&nbsp;<br>Doanh nghiệp làm mọi thứ chỉ để phục vụ yêu cầu của các bạn thôi.<br>Vì vậy, xin hãy cẩn trọng với mọi quyết định của mình, vì việc bảo tồn chẳng của riêng ai.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/71a50639e7f4bbed40d2012858d7b996/Khi_t_i_h_t_s__c____n__1_.jpg" />
         <pubDate>2022-06-11 14:17:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2218159190</guid>
      </item>
      <item>
         <title>13/6/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2219606163</link>
         <description><![CDATA[<div>KHI BẠN HẾT SỢ CÔ ĐƠN...<br><br>1. Là khi bạn không cần thông báo trên facebook để nhắc nhở mọi người chúc mừng sinh nhật. Lúc đó những người nhớ đến bạn sẽ là người bạn nên trân trọng đến cuối đời.<br>2. Là khi bạn đăng một bài trên mạng xã hội mà không cần mở lại xem mình đã được bao nhiêu tương tác.<br>3. Là khi bạn ngừng kiểm tra điện thoại xem có ai nhắn tin với mình không.<br>4. Là khi bạn ngồi chill một mình trong góc với một tách cà phê nhỏ, tận hưởng cuộc sống mà không thấy buồn.<br>5. Là khi bạn vẫn vui vẻ với bữa trưa của mình khi hôm nay không có ai đi cùng.<br>6. Là khi bạn luôn sẵn sàng xách ba lô và đi bất cứ đâu mình muốn.&nbsp;<br>7. Là khi bạn không cần chọn sai để không bị lạc lõng.<br>8. Là khi bạn biết đứng lên bảo vệ ý kiến độc lập của mình.<br>9. Là khi bạn sống mà không cần để ý đến cái nhìn của người khác.<br>10. Và đó là khi mà bạn đã đủ tự tin để dám độc hành trên con đường mà mình đã chọn.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/33a5410858bbc7b8ab09d47537864f62/Khi_t_i_h_t_s__c____n__2_.jpg" />
         <pubDate>2022-06-13 14:13:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2219606163</guid>
      </item>
      <item>
         <title>16/6/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2223015984</link>
         <description><![CDATA[<div>CÂU CHUYỆN NÃO CÁ VÀNG HẬU COVID VÀ 3 CÁCH KHẮC PHỤC CỦA TUI<br><br>- Ê bảo nè...<br>- Hở<br>- ...<br>- Gì?<br>- T quên mất tính nói gì gòi:)))<br><br>Vâng, đó là tui lần thứ n cắt đứt cuộc trò chuyện. Covid đi qua đã mang theo não tui đến một chân trời nào đó, để giờ tui bơ vơ với cái trí nhớ chập chờn rớt mạng🤧<br>Nhưng khóc cũng chẳng làm được gì, đành tự tìm cách khắc phục thôi vậy. Xét cho đến hiện tại, tui đã bỏ túi được một vài cách để kéo lại trí nhớ thỉnh thoảng offline của mình, kể mọi người nghe.<br><br>1. Ăn, ngủ có tâm<br>Ai cũng biết giấc ngủ quan trọng với não đến mức nào: giúp não được nghỉ và đầu óc minh mẫn hơn. Nhưng mọi người có biết một sự thật kinh dị nữa không: nếu như không được ngủ đủ giấc, não sẽ "ăn" chính mình. Vì vậy, nếu không muốn bị teo não thì chúng ta nên cố gắng ngủ đủ giấc ha.&nbsp;<br>Ngoài ra thì, rau xanh, cá béo, thịt và quả bơ là những thực phẩm rất tốt cho trí nhớ và não bộ (dù tui là đạo thịt nhưng cũng phải ráng nạp rau vào người đó)<br><br>2. Note mọi lúc mọi nơi<br>Biện pháp tạm thời mà tui có thể dùng phòng khi trí nhớ rớt mạng, chính là thủ sẵn một app note trên điện thoại. Mua gì, làm gì, hay kể cả deadline dí ngày nào, tui đều note lại vào đó. Nhưng dần dần, tui cố gắng giảm tần số note lại, để không quá bị dựa dẫm và cho não hoạt động tự lập hơn.<br><br>3. Học ngoại ngữ<br>Người ta nói, bộ não đa ngôn ngữ giống như cơ thể mlem của dân fitness vậy. Muốn khỏe đẹp thì phải tập thể thao, và học ngoại ngữ chính là môn thể thao tuyệt vời cho não. Hiện tại tui đang trau dồi Tiếng Anh và tập tành học thêm Tiếng Ý nữa ( tui sẽ không nói là vì trai Ý đẹp như thiên thần đâu ).&nbsp;<br>Đùa thôi, nghiêm túc là tui mê nước Ý thật. Cơ mà thực sự ngoại ngữ đã giúp đầu óc tui nhảy số nhanh hơn, thời gian não online cũng tăng đáng kể, nên bạn cũng thử chút đi.<br><br>Đó, hiện tại tui chỉ có 3 cách ấy thôi, nếu có gì mới sẽ update cho mọi người nhé.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/f140fdecc2bf27c646b7f7cac42ed45c/286107185_477911670772335_6090604715150842667_n.jpg" />
         <pubDate>2022-06-16 12:30:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2223015984</guid>
      </item>
      <item>
         <title>19/6/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2224885992</link>
         <description><![CDATA[<div>6 RẮC RỐI THƯỜNG GẶP KHI BẮT ĐẦU SỐNG MỘT MÌNH<br><br>Sống một mình, là thoát khỏi sự kiểm soát, là được tự do làm điều mình thích, được tự quyết định mọi thứ... Đó là những điều mà hầu hết chúng ta đều nghĩ đến khi bắt đầu sống riêng. Tuy nhiên, cuộc sống có thăng hoa như ta tưởng hay không? Điều đó tùy thuộc vào khả năng khắc phục được 6 rắc rối sau đây của bạn.<br><br>1. Tiền<br>Vâng, trên tất cả, tiền là yếu tố đầu tiên mà ta cân nhắc khi làm bất cứ điều gì. Ở một mình, ngoài việc phải tự trang trải tiền nhà cửa, điện nước hàng tháng, mà còn cả tiền ăn uống nữa. Khẩu phần của một người sẽ có chênh lệch với nhiều người, vậy nên bạn không thể mua một lượng quá lớn được.<br>Ngoài ra, khi có những chi phí phát sinh như hỏng hóc, mua mới đồ đạc, bạn cũng là người hoàn toàn phải chịu. Đây cũng là một "bài test đầu vào" xem bạn có phù hợp với việc sống một mình không<br><br>2. Coi nhà là "nơi để đồ"<br>Nếu đã vượt qua bài kiểm tra tài lực, bạn sẽ đến với vòng 2: thử thách về sự cô đơn. Ở một mình sẽ không tránh khỏi cảm giác cô đơn, trống vắng, vì thế việc ra ngoài cả ngày để tìm kiếm "hơi người" là một điều dễ hiểu. Với tâm lý "chẳng ai đợi mình ở nhà đâu", việc ăn uống ngoài, đi chơi và về khuya có lẽ sẽ xảy ra thường xuyên trong thời gian đầu sống một mình.&nbsp;<br>Tuy nhiên, nếu làm như vậy trong một thời gian dài, bạn sẽ rất dễ bị mệt mỏi, căng thẳng, vì trên tất cả, nhà là nơi bạn có thể nghỉ ngơi và sạc lại năng lượng cho chính mình. Vì vậy, hãy biết điều tiết và phân bố hợp lý thời gian ở nhà và ra ngoài nhé.<br>&nbsp;<br>3. Lười nấu ăn, dọn dẹp<br>Đây là một điều rất dễ xảy ra khi bắt đầu sống một mình. Không có bất cứ ai đánh giá nếu bạn sống bừa bộn, và tâm lý tự làm tự dọn khiến cho bạn ngại nấu nướng. Chính vì thế, nhà cả tháng mới quét, bát đũa dồn đến cuối ngày mới dọn,...là những thói xấu newbie dễ mắc phải. Thử kiểm chứng xem bạn có như vậy không nhé!<br>Tất nhiên, ăn uống ngoài và nhà cửa không sạch sẽ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe của các bạn, nên hãy chỉ cho bản thân được phép làm vậy trong vài ngày đầu tiên thôi!<br><br>4. Buông thả quá đà<br>Mình đã từng đi tắm lúc 1 rưỡi đêm, và lên giường ngủ lúc 2h sáng. "Chiến tích" huy hoàng của mình đấy! Bây giờ nghĩ lại, mình vẫn hú vía tự thấy mạng lớn thật.&nbsp;<br>Về khuya, tắm muộn, cú đêm, quẩy banh nóc,...Ranh giới giữa tự do và buông thả chỉ cách nhau một tấm giấy mỏng mà thôi. Khi sống một mình, dưới tình huống không ai quản lý, tấm giấy đó lại càng dễ bị đâm thủng. Có thể thấy, tự do càng nhiều, thì thách thức của việc kiềm chế bản thân sẽ càng lớn.&nbsp;<br><br>5. Thời gian biểu xáo trộn<br>Bạn có biết, sống chung sẽ giúp con người ta có kỷ luật hơn không?<br>Đó là khi mà mọi hành động của chúng ta đều phải được cân nhắc kỹ càng: có làm phiền đến bạn cùng phòng không, có bị đánh giá không, có kỳ quái không? Và vô hình chung, nó giúp ta sống cân bằng và có ý thức hơn.<br>Về nhà lúc 5 rưỡi chiều, ăn tối lúc 9h, 10h rửa bát, 11h đi tắm, 2h sáng đi ngủ. Đó là thời gian biểu điên loạn của mình trong một tuần đầu sống độc thân. Nó đã làm mình cảm thấy mệt mỏi khủng khiếp đến nỗi ngay sau đó, mình phải tái thiết lập toàn bộ để chấm dứt tình trạng này.<br><br>6. Mất động lực<br>Đây là trải nghiệm của riêng mình, sau thời gian 2 tuần bắt đầu sống riêng. Một phần là do việc duy trì những thói quen xấu ở trên đã khiến sức khỏe bị ảnh hưởng, dẫn đến tác động tiêu cực đến tâm lý. Tuy nhiên, hơn tất cả chính là sự cô đơn đã khiến cho mình bị mất động lực khi ở nhà.<br>Hồi đó, mình thường xuyên đóng họ tại các nơi công cộng như trường học, thư viện, quán cà phê,...để học tập và làm việc. Ở đó, mình cảm thấy an toàn khi được vây quanh bởi mọi người. Nhưng cảm giác ấy tắt ngúm khi mình quay về nhà: Vẫn căn phòng trống trải, chỉ có một mình. Nó khó chịu đến mức mình chỉ ước có thể ngủ luôn đến sáng để nhanh chóng ra khỏi nhà.&nbsp;<br>Chưa kể là khi đau ốm phải tự lo cho bản thân, bạn bè ở xa có thể chỉ mang ít cơm cháo, thuốc thang, sự cô đơn và tủi thân ấy không phải ai cũng có thể chịu đựng. Được cái là, khi đã quen rồi, bạn sẽ có một siêu năng lực, đó là không bao giờ ốm vặt nữa:))<br><br>Sống một mình có thể sẽ có khá nhiều rắc rối và xáo trộn, nhưng cũng là một trải nghiệm cực kỳ đáng nhớ. Nếu như biết đặt ra những nguyên tắc cụ thể, và tuân thủ theo nó, thì có thể bạn sẽ rất thích cuộc sống này đấy.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/f4bf0ad58cb96c246ae88828582f0111/19.webp" />
         <pubDate>2022-06-19 11:37:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2224885992</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22/6/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2227793234</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình có một đứa bạn, mỗi lần muốn gọi điện là cháy máy với nó.<br>Nhưng cứ hễ nhắn tin là nó lại rep rất nhanh. Cứ như thể, type tin nhắn là lẽ sống của nó vậy.<br>Hỏi bài cũng nhắn tin, giục deadline cũng nhắn tin, buôn chuyện cũng nhắn tin, việc lớn nhắn, việc nhỏ nhắn, vội nhắn, không vội cũng nhắn.<br>Với mình, nó thật bí ẩn, cũng thật kỳ lạ.<br>Nhưng mình lại chẳng thể ghét nó.<br>Vì nó đã giúp mình nhiều lắm.<br>Nó sẽ là người yên tĩnh đợi mình type từng dòng tin nhắn, kể nó nghe đủ thứ chuyện trên đời, hay than vãn về cuộc sống áp lực và kiếp FA bế tắc...Không cắt ngang, không đưa ra ý kiến, chỉ yên lặng vậy thôi. Mình cứ bộc lộ cảm xúc chân thật nhất ra ngoài mà không cần kiểm tra xem nét mặt của mình tệ thế nào, giọng nói của mình kỳ ra sao. Cảm giác như mình luôn được an toàn vậy.<br>Hồi mà mình bế tắc trong việc định hướng công việc, mình cũng tâm sự với nó. Và cũng chính nó là người đưa ra những gợi ý thiết thực nhất, đáng giá nhất cho con đường của mình hiện tại. Nhiều khi, mình có cảm giác con bé thích nhắn tin vì nó muốn dành thời gian cho những suy nghĩ cẩn trọng và sâu sắc vậy. Mình đã quen, và trở nên thích việc nhắn tin như thế.<br>Vậy đấy, nếu bạn có một người bạn như vậy, hãy biết trân trọng lấy. Vì bạn sẽ không kiếm đâu ra một vị quân sư tỉnh táo, chín chắn và đáng tin cậy hơn được đâu.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/942e1b6c3574d66598f70e46e192acd3/Pink_and_Green_Clean_Illustrated_Ask_Me_Instagram_Post___2_.jpg" />
         <pubDate>2022-06-22 12:04:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2227793234</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28/6/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2232435756</link>
         <description><![CDATA[<div>BẠN NÊN BIẾT ĐIỀU NÀY TRƯỚC KHI BẮT ĐẦU VIẾT CONTENT<br><br>1. Content chẳng cần phải viết hay lắm đâu<br>Nếu đã từng lướt xem các câu chuyện xoay quanh nghề content, có thể bạn đã đọc được những funfact như: "Đi thi văn 5đ giờ làm trưởng phòng content", "Dân chuyên toán viết content lương tháng 10 củ"... Bất ngờ chưa, đó hoàn toàn là sự thật.<br>Chúng ta thường nghĩ rằng cốt yếu của viết content là phải viết hay. Nhưng thực chất, nếu muốn viết hay, viết lôi cuốn thì nghề nghiệp bạn cần hướng đến là nhà văn!<br>Bản chất của content không phải sự lôi cuốn của câu chữ, mà là sức hút từ nội dung mà nó thể hiện đối với từng đối tượng cụ thể. Ví dụ, những chủ đề thường được gen Z quan tâm là: học tập, tình cảm gia đình, áp lực thi cử, hacks,...Khi đã có được chủ đề đủ hấp dẫn, sự khéo léo trong lời văn lúc này mới phát huy tác dụng, khiến cho người đọc không thể dời mắt mà lướt mãi đến cuối bài.<br>Vậy nên, nếu bắt đầu viết content, bên cạnh lời văn hay, hãy biết nghiên cứu thị hiếu của đối tượng mà bạn đang nhắm đến, và đưa ra những topic thật chất lượng. Đó mới là cách để bài viết của bạn trở nên hấp dẫn.<br><br>2. SEO là một mảng lớn, nhưng không phải là tất cả!<br>Những bài đăng tuyển dụng viết bài chuẩn SEO luôn luôn tràn ngập trong các hội nhóm về content. Và đôi khi, nó khiến chúng ta bị lầm tưởng đó là con đường duy nhất mà content writer có thể lựa chọn.&nbsp;<br>Content là tất cả những gì có ẩn chứa một nội dung nào đó, bao gồm cả SEO. Nó có thể là một kịch bản phim, một vài hình ảnh, hay một câu chuyện nhỏ gửi gắm thông điệp ý nghĩa...và vì thế, bạn cũng có rất nhiều lựa chọn khi bước vào nghề Content.&nbsp;<br>Tuy nhiên, SEO hiện tại đang là một xu hướng mà người người nhà nhà hướng tới. Cơ hội việc làm của mảng này cũng nhiều hơn, vì bất cứ doanh nghiệp nào cũng muốn được tối ưu miễn phí. Vì vậy, học viết content chuẩn SEO đồng nghĩa với việc tạo ra lợi thế và cơ hội phát triển cho bạn đấy!<br><br>3. Xin đừng nhầm content writer và copy writer&nbsp;<br>Đây là hai khái niệm rất dễ bị nhầm với nhau, thậm chí nó xảy ra cả với nhiều tổ chức còn non trẻ.&nbsp;<br>Nếu Content Writer tạo các bài viết có dung lượng dài nhằm mục tiêu duy nhất là cung cấp thông tin hữu ích cho người đọc, thì Copywriter với các nội dung ngắn gọn, súc tích muốn thu hút độc giả đến với sản phẩm và thực hiện một hành động nào đó.&nbsp;<br>Content thường xuất hiện dưới dạng các bài SEO trên website, trong khi Copywriting thường là các bài viết trên facebook. Việc xác định rõ hai nghề này sẽ giúp bạn định hướng công việc của mình tốt hơn.<br><br>4. Thích viết - lười đọc<br>Mình không biết đây có phải là vấn đề cá nhân không, nhưng mình nhận ra một điều, càng viết nhiều, mình lại càng trở nên lười đọc.&nbsp;<br>Còn nhớ những ngày đầu khi mình mới bắt đầu tập viết content, mình chăm đọc cực kỳ. Từ tiếng việt đến tiếng anh, từ ngắn đến dài, dù là chủ đề yêu thích hay không có hứng thú, mình đều đọc hết. Có những ngày mình đọc đến hơn chục bài viết. Mình có cảm giác, mỗi một bài đọc, mình đều học được một điều gì đó, về kiến thức, về lối tư duy, về cách dùng từ cho chuẩn, giống như mình "khôn ra" sau mỗi lần đọc vậy.<br>Thế nhưng, chẳng hiểu sao khi bắt đầu viết nhiều rồi, mình lại không còn đọc nhiều nữa. Là do không có thời gian, hay chủ quan nghĩ mình đã đủ tốt rồi? Mình không biết.&nbsp;<br>Nhưng đó chắc chẳn là điều không nên, thậm chí là tối kỵ trong ngành viết. Bởi vì lười đọc đồng nghĩa với việc bạn không bắt kịp xu thế, không biết được mọi người đang theo đuổi điều gì và ưa chuộng cái gì. Và nếu như những nội dung của bạn không đủ cuốn hút, sẽ không ai muốn đọc bài viết của bạn nữa.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://saltlakemailing.com/wp-content/uploads/2014/02/Publish-Your-Book.jpg" />
         <pubDate>2022-06-28 12:50:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2232435756</guid>
      </item>
      <item>
         <title>4/7/2022</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2236438807</link>
         <description><![CDATA[<div>Gửi cậu, người bạn hay bị xao nhãng của tớ...<br>Cậu có từng có những buổi học nhóm ở quán cà phê, thư viện với bạn bè, để rồi bị cuốn theo câu chuyện của chúng nó, bỏ lại quyển sách chưa lật trang nào và cuốn sổ ghi chép trắng tinh?<br>Cậu có từng ngồi vào bàn với quyết tâm học cao vút nhưng vài phút sau lại thả hồn mình trôi theo mây gió?<br>Cậu có từng bị stress, bị áp lực khi ngày thi gần kề mà không thể tập trung học tập.? Cậu căm ghét sự xao nhãng và lười biếng của mình nhưng lại chẳng thể ném nó ra xa?<br>Tớ thì luôn thường như vậy. <br>Nhưng tớ đã nghĩ ra một vài mẹo, để ngăn không cho tính xấu ấy bộc phát. Nếu cậu quan tâm, dừng chân lại đọc chút nhé! <br><br><strong>Mẹo 1: Đặt bản thân ở giữa chốn&nbsp; đông người<br></strong>Cậu thích ngồi ở đâu trong thư viện để học bài? Có phải đó là một góc nhỏ kín đáo, một không gian riêng tư nơi mà cậu vừa có thể thoải mái làm điều mình thích mà không sợ ai nhòm ngó, lại được quan sát hết mọi thứ xung quanh?<br>Tớ cũng hay làm thế, nhưng rồi tớ nhận ra nó chỉ hiệu quả khi mà cậu là một người cực kỳ chú tâm và kỷ luật, hoặc cậu thực sự đam mê với việc mình đang làm. <br>Thay vào đó, tớ đã nghĩ ra một cách. Tớ chọn một chỗ ngồi dễ thấy, có thể nó không chiếm spotlight, nhưng phải có vài người qua lại. <br>Đừng sợ, sẽ chẳng người bình thường nào rảnh đến nỗi nhìn chằm chằm và soi mói cậu đâu. Cái chúng ta cần ở đây là cảm giác cơ. Ở vị trí đó, ảo giác bản thân đang là tâm điểm chú ý sẽ buộc cậu phải tập trung vào việc mình đang làm, nếu không muốn bị phán xét linh tinh. <br>Nếu bị lo lắng với người lạ, cậu có thể tìm một nơi mang lại cảm giác an toàn hơn, như trường học hoặc trong chính nhà cậu, và cũng ngồi ở một chỗ dễ thấy. <br>Hồi còn ôn thi đại học, tớ rất hay lôi sách vở ra giữa phòng khách để ngồi. Dù lúc đó nhà chẳng có ai, nhưng việc bố mẹ có thể về bất cứ lúc nào khiến tớ phải thật tập trung học tập, và đạt được hiệu quả tuyệt vời.&nbsp; <br><strong><br>Mẹo 2: Trì hoãn sự xao nhãng<br></strong>Đây là cách của tớ mỗi khi ngồi học nhóm. Thường khi đá bạn bắt đầu buôn chuyện, tớ sẽ thầm nhủ trong lòng: làm nốt bài này rồi nghe, hay đọc nốt trang này rồi hóng...Cứ như thế,&nbsp; tớ sẽ lại bắt vào nhịp ngay, có gì tí nữa nhờ người ta kể lại cho cũng được.<br>Dù chuyện phải nghe lúc còn nóng hôi hổi mới sướng, nhưng nghe nè, tiếc nuối một câu chuyện hay không bõ bèn gì so với bao năm học tập đổ xuống sông xuống bể. Vả lại, tin tớ đi, nếu như đám bạn đang trò chuyện rôm rả thấy cậu tập trung làm việc, câu chuyện của tụi nó sẽ không kéo dài được lâu đâu.<br>Cậu cũng có thể dùng cách này để không bị phân tâm bởi thiết bị điện tử nữa nhé!<br><br><strong>Mẹo 3: Đừng cho máy tính, điện thoại cơ hội</strong><br>Mẹo này dành riêng cho những ai đang dùng thiết bị điện tử để học như tớ. <br>Nếu cậu ôm máy tính ra thư viện hay đâu đó để học bài trong một thời gian ngắn như một buổi chiều hoặc vài ba tiếng, đừng mang theo dây sạc. <br>Hãy sạc đầy điện thoại và máy tính ở nhà đi. Lúc ấy, cậu chỉ có khoảng từ 3 đến 6 tiếng để học tập, và cậu sẽ không muốn bỏ phí cơ hội đó cho việc vui chơi đâu. <br><strong><br>Mẹo 4: Khiến những trò giải trí trở nên nhàm chán<br></strong>Giống như tập thể dục, trong chuỗi ngày ôn thi dài đằng đẵng, tớ cũng hay dành ra mấy ngày chơi cho thật đã. Thường thì tớ sẽ dùng nguyên một ngày chỉ để lướt facebook, youtube, đọc truyện,... Đến khi mà tớ cảm thấy chán ngấy rồi, tớ sẽ lôi sách vở ra để học. Khi đó, chẳng có cách nào khác ngoài học cả, vì động đến điện thoại thôi đã thấy nản rồi.<br>Đôi khi, tớ cũng dành một ngày để đi chơi nữa. Mặc dù đương nhiên, đi chơi thì chẳng thể chán được. Nhưng tớ coi nó là một cheat - day, ngày mà tớ được thoải mái, tự do làm điều mình thích, mang một tâm trạng sảng khoái chuẩn bị tiếp tục ôn thi. <br>Có một hôm, khi đi học về, tớ còn tự thưởng cho bản thân một vài vòng quanh thành phố, mua kem để ăn, mang bim bim ra ghế đá hóng mát một mình. Tớ cảm thấy thích thú với điều đó, và tự dung có động lực để tiếp tục nỗ lực học hành.<br><br>Những mẹo nhỏ này đã giúp tớ vững bước qua các kỳ thi, mong là nó cũng có thể giúp ích cho cậu. Và trên tất cả, hãy nhớ kỹ rằng, sự phân tâm và lưới biếng có thể thật khó để vứt bỏ, nhưng một khi cậu vượt qua, chứng tỏ rằng cậu đủ bản lĩnh và xứng đáng có được những điều tốt đẹp sắp đến. <br><br><em>Nhân một ngày bê sách vở ngồi giữa thư viện ôn thi</em>📖🖊️</div>]]></description>
         <enclosure url="https://images.unsplash.com/photo-1520454974749-611b7248ffdb?crop=entropy&amp;cs=tinysrgb&amp;fm=jpg&amp;ixid=Mnw3ODI2fDB8MXxzZWFyY2h8OXx8YmVhY2h8ZW58MXx8fHwxNjU2ODk2MTE5&amp;ixlib=rb-1.2.1&amp;q=80" />
         <pubDate>2022-07-04 12:15:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2236438807</guid>
      </item>
      <item>
         <title>14.7.22</title>
         <author>nguyenhaivan20122002</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2243455218</link>
         <description><![CDATA[<div>Học gì chứ đừng học Marketing...<br><br>Mình vẫn còn nhớ như in lời của thầy giáo đã nói với tụi mình trước khi thi đại học: 'Chúng mày học gì thì học, cố gắng đừng chọn những ngành kinh tế. Bởi vì thằng học y ra trường vẫn có thể kinh doanh, thằng học kỹ thuật ra trường cũng làm được kinh tế. Nhưng sinh viên kinh tế mới ra trường thì không thể làm được y hay kỹ thuật.'<br>Lúc ấy, mình cảm thấy khá băn khoăn và đôi phần khó chịu, vì dù sao đó cũng là con đường mà mình muốn lựa chọn và định hướng cho tương lai. Tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện tại, mình vẫn chưa tìm được lỗi sai trong lời nói của thầy, thậm chí còn thấy nó càng ngày càng đúng.<br>Mình thi đỗ vào ngành Marketing của một trường danh tiếng. Năm mình thi, đó là một trong những ngành lấy điểm cao nhất của trường, với một lượng chọi không nhỏ. Mình nhận được vô số lời chúc mừng và khen ngợi của gia đình, bạn bè và thầy cô. Thú thật là lúc đó mình tự hào lắm.<br>Nhưng sau đó, nhiều thứ đã xảy ra đã làm cho đầu mình nguội bớt đi.&nbsp;<br>Có một lần, mình đến Đại học Y có chút việc, và trở về bằng taxi. Vì một lý do nào đó mà chú tài xế tưởng rằng mình là sinh viên trường Y. Chú thắc mắc vì sao mình không ở luôn trong ký túc xá trường, và luôn miệng khen ngợi. Cho đến khi mình nhận ra và giải thích với chú, bầu không khí trong xe chợt trùng xuống. Sau vài phút im lặng, chú đổi đề tài khác.&nbsp;<br>Sự nhạy cảm của một con bé sinh viên năm nhất nói với mình, hẳn là chú đang cố hình dung ra ngành của mình là ngành gì, và trường đó là trường nào. Có vẻ như thứ gọi là danh giá và hot đối với một bộ phận không nhỏ sinh viên bọn mình, lại không để lại quá nhiều ấn tượng với rất nhiều người khác.<br>Trong năm đầu tiên đi học, mình cũng thử kiếm việc làm thêm. Công việc văn phòng mà sinh viên năm nhất có thể làm là gì? Là sale! Mình cũng thử trải nghiệm công việc này ở một trung tâm tiếng anh, và vô tình buổi đi làm đầu tiên của mình lại đúng vào lúc đội sale họp cuối tháng. Buồn cười ở chỗ, trong khi sale là một bộ phận thuộc vào ngành Marketing, và dù trung tâm ngay sát trường mình, cả đội sale chỉ có mình và một bạn nữa chung trường, và duy nhất mình mình học marketing. Và những best sellers của đội cũng là các bạn trường ngoài.&nbsp;<br>Mình biết nhiều bạn học marketing cho rằng sale là độc hại, và hướng đến những công việc 'tốt đẹp' hơn như làm việc cho các Agency. Nhưng cá nhân mình cho rằng, muốn vươn tới những vị trí ấy, các bạn cần phải tích lũy kinh nghiệm thật nhiều, mà không phải rải CV khắp nới và ứng tuyển bừa bãi. Có thể bạn không làm sale, nhưng hãy bắt đầu từ những công việc part time khác.&nbsp;<br>Chẳng phải tự dưng mà dòng tiêu đề gây tranh cãi lại xuất hiện trong bài viết này. Đây chính là suy nghĩ của rất nhiều người, trong đó có cả mình nữa. Vì sao ư? Vì bằng Marketing gần như không có lợi thế cạnh tranh! Trong thời đại mà các khóa học content, marketing, chạy ads,... nhan nhản khắp nơi, bất cứ ai cũng có thể làm được Marketing. Sinh viên marketing rèn luyện 4 năm trên ghế nhà trường nhiều khi cũng chỉ bằng người khác học hành 4 tháng với mức giá rẻ bằng 1/10. Nếu học xây dựng biết về các loại gạch và vật liệu, học công nghệ biết về code và máy móc, học marketing sẽ biết làm gì? Giới thiệu và quảng bá những thứ đó! Vậy nhà tuyển dụng sẽ chọn một người bài bản về marketing nhưng không biết gì hoặc biết rất ít về sản phẩm của họ, hay một người đã có kỹ năng thực chiến và nắm đặc điểm sản phẩm trong lòng bàn tay?<br>Tuy nhiên, ngành nghề nào cũng có những ưu và nhược điểm của mình. Nếu yêu thích Marketing, bạn vẫn có thể học nó, nhưng đổi lại phải trau dồi thật nhiều, va chạm thật nhiều, để có được những kinh nghiệm và kỹ năng cần thiết để cạnh tranh, đừng trông chờ trường đại học sẽ dạy bạn tất cả nhé.&nbsp;<br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454039009/34db393de0ebc92b744e201ba5f1de29/z3553778736942_a31b0271b0739bfc13273c7d454992ce.jpg" />
         <pubDate>2022-07-14 14:13:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenhaivan20122002/quabonhoblog/wish/2243455218</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
