<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Những kiếp người tàn by YaNguyen</title>
      <link>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-22 14:06:30 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-12-16 23:56:26 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Số phận của những kiếp đời mỏng manh nơi phố huyện nghèo</title>
         <author>imkai512</author>
         <link>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o/wish/1906325302</link>
         <description><![CDATA[<div><br><strong><em>1. Mẹ con chị Tí: </em></strong><br>&nbsp;Ban ngày mò cua bắt ốc - một công việc chân lắm tay bùn đầy vất vả. Tối đến mới dọn hàng nước chè tươi, thắp một ngọn đèn dầu leo lét. Đó là một gian hàng tạm bợ, sơ sài được đặt dưới gốc cây bàng, cạnh mốc gạch. Khách hàng của chị là mấy chú lính lệ, người nhà thầy Thừa, phu gạo phu xe,..đó là những người lao động khốn khổ, nghèo khổ như chính thân phận của mẹ con chị Tí.<br><strong><em>2. Bà cụ Thi:</em></strong><br> Là một bà già điên và nghiện rượu- khách hàng quen thuộc của chị em Liên. Sống trong sự tối tăm, vô thức.<br><strong><em>3. Bác phở Siêu:</em></strong><br> Buôn bán ế ẩm vì món phở của bác là món quá xa xỉ, nhiều tiền ở cái phố huyện nhỏ này<br><strong><em>4. Gia đình bác Sẫm:</em></strong><br> Sống bằng lòng thương hại từ lời ca, tiếng hát. Cuộc sống mưu sinh ngày càng ảm đạm, ế ẩm.<br><strong><em>5. Những đứa trẻ con: </em></strong><br>&nbsp;Bị đánh cắp tuổi thơ, cuộc sống của chúng là những chuỗi ngày sống tạm bợ, đói khát; phải oằn mình xuống vì gánh nặng cơm áo, gạo tiền.<br><strong><em>6. Chị em Liên:</em></strong><br> Cảnh nhà sa sút, bố Liên mất việc, cả nhà bỏ Hà Nội về quê, mẹ làm hàng sáo. Chị em Liên được mẹ giao cho trông nom một cửa hàng tạp hóa nhỏ xíu. Hàng bán chẳng ăn thua gì chỉ là để phục vụ cho nhu cầu ít ỏi của người dân phố huyện.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1466714633/381e240340963ce79b5a5b422b1b8692/2_chi_em.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 15:04:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o/wish/1906325302</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Những lời nói, hành động</title>
         <author>imkai512</author>
         <link>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o/wish/1906330947</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>1. Mẹ con chị Tí:</em></strong><br> Chị Tí dọn hàng với dáng điệu uể oải, cái chép miệng đầy ngán ngẩm <em>"Ôi chao, sớm với muộn nào có ăn thua gì"</em>, dọn hàng từ chập tối nhưng giờ lại phe phẩy cành chuối khô đuổi ruồi bò trên mấy thức hàng và chỉ mong đợi những người nhà cụ Thừa<br><strong><em>2. Bà cụ Thi:<br>&nbsp;</em></strong>Bà cụ nói: <em>“A, cô bé làm gì thế?”</em>, theo sau là tiếng cười khanh khách. Cụ già cầm ly rượu soi lên dưới ánh hoàng hôn chạng vạng, cười giòn giã, rồi ngửa cổ uống một hơn cạn sạch. Và rồi cụ đi sâu vào trong bóng tối, tiếng cười khanh khách nhỏ dần về phía làng. Bà cụ Thi xuất hiện rất đột ngột cùng với tiếng cười khanh khách như ma trơi.<br><strong><em>3. Bác phơ Siêu:<br></em></strong>&nbsp;Gánh gánh phở tạc lại chỗ hai chị em Liên, đặt gánh phởi xuống đường, cuối xuống nhóm lại lửa, thổi vào cái ống nứa con.<br><strong><em>4. Gia đình bác Sẫm:</em></strong><br> <em>"Ngồi trên mâm chiếu rách, cái thau sắt để trước mặt, góp chuyện bằng mấy tiếng đàn bầu bật trong yên lặng"</em>, thằng con bò ra đất nghịch nhặt những rác bẩn và tiếng hát ế ẩm, <em>"Bác chưa hát vì chưa có khách nghe"</em><br><strong><em>5. Những đứa trẻ con:</em></strong><br><em>&nbsp;"Mấy đứa trẻ con nhà nghèo cúi lom khom nhặt nhạnh thanh nứa, thanh tre hay bất cứ thứ gì dùng được trên mặt đất để cố kiếm tìm chút sự sống cho riêng mình".<br></em><strong><em>6. Chị em Liên:<br>&nbsp;</em></strong>Hai đứa trẻ rất đáng thương bởi chúng không được vui đùa rong chơi ở những không gian rộng rãi ở phố huyện. Chúng phải làm những tù nhân tự nguyện trong cửa hàng tạp hóa bé xíu đợi chờ cha mẹ. Chúng chỉ biết ngắm sao trời, theo dõi tỉ mỉ đường bay của những con đom đóm. Và thật tội nghiệp khi hạnh phúc lớn nhất của chúng chỉ là chờ đợi chuyến tàu đêm.<em> </em>Bé Liên kiểm kê số hàng đã bán được trong buổi chợ phiên mà ta thật chạnh lòng: Nửa bánh xà phòng, những phong thuốc lá, một ly rượu… không có gì trọn vẹn.<em><br> </em><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1466714633/c07bd4e25f4d75fcd09b86104e7e1740/buc_tranh_con_nguoi_pho_huyen_hai_dua_tre_thach_lam_resize_.avif" />
         <pubDate>2021-11-22 15:07:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o/wish/1906330947</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nghệ thuật xây dựng nhân vật</title>
         <author>imkai512</author>
         <link>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o/wish/1906331877</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Một câu chuyện dung dị, đời thường, không tô vẽ và một lối kể chuyện tâm tình thủ thỉ với chính mình đã tạo nên thành công cho tác phẩm.</em></strong><br>– Miêu tả những diễn biến nội tâm của nhân vật tinh tế sâu sắc<br>- Không xây dựng một cốt truyện bề thế hay một tình huống độc đáo li kì, “Hai đứa trẻ” chỉ như một “bài thơ trữ tình cảm thương” với những dòng tâm trạng đan xen, những chi tiết nhỏ lẻ, đủ gợi dư âm dư ảnh trong lòng bạn đọc.&nbsp; Giọng văn vì thế cũng chỉ là giọng tâm tình thủ thỉ, ngôn ngữ nồng nàn chất thơ, mang đúng “cái tạng” của Thạch Lam.<br>- Ở một vài đoạn văn, tác giả miêu tả thế giới ngoại cảnh và thế giới nội tâm không thuần nhất mà có sự pha trộn vui buồn khó tả. Những hình ảnh êm đềm thi vị hoà trộn với hình ảnh nghèo nàn lam lũ; ánh sáng hoà trộn vào bóng tối; cái huyên náo chốc lát hoà vào cái im lặng mênh mông… Tất cả những cái đó kết hợp với nhau thật hài hoà, tự nhiên, làm nổi bật tâm trạng của nhân vật.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1466714633/f9ca9d9c27618d40fc93de88654848ae/thach_lam.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 15:07:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o/wish/1906331877</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ý nghĩa</title>
         <author>imkai512</author>
         <link>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o/wish/1906334511</link>
         <description><![CDATA[<div>-&nbsp; Mang đến cho chúng ta bức tranh toàn cảnh về cuộc sống của những người dân dưới chệ độ thực dân phong kiến. chính cái xã hội ấy đã làm cho những con người ấy trở nên khốn khổ vất vả. Cuộc sống đối với họ giống như đang cầm cự vậy. biết rằng không ai mua nhưng vẫn cứ dọn ra và mong chờ.<br>- Truyện ngắn Hai đứa trẻ là lời gợi nhắc về tình cảm gắn bó với nguồn cội, quê hương, với những kí ức đẹp mà buồn. Đó là tấm lòng nhân ái của nhà văn đối với những kiếp người nghèo khổ sống lam lũ, quẩn quanh, đơn điệu, mỏi mòn; là niềm trân trọng đối với từng mong ước nhỏ nhoi của những con người bất hạnh bị bỏ quên nơi ga xép của những chuyến tàu thời gian vô định.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1466714633/b7cef9d48755a625af2ae0ff5c0befe1/hai_dua_tre.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 15:08:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/imkai512/74d48oenu1d4sn2o/wish/1906334511</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
