<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>[10] BÀI LUẬN TỪ BỎ THÓI QUEN XẤU, QUAN NIỆM SAI by Zenny Nguyen</title>
      <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-12-12 03:19:32 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-12-20 09:04:19 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f645-2640.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>GLinh, MaiKa, TTien, HLinh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2821908503</link>
         <description><![CDATA[<p>Người cha, người mẹ nào cũng dành hết tình yêu cho con của mình, họ luôn yêu thương, chở che, bảo vệ cho con. Nhưng đôi khi nhiều bậc phụ huynh lại lấy quan điểm;" Trẻ con còn nhỏ, chúng đâu biết gì đâu." để bảo bọc cho con cái của mình. Quan điểm này của cha mẹ sẽ gây ảnh hưởng xấu đến sự phát triển nhân cách của con trẻ. </p><p><br></p><p>I. Giải thích</p><p>- Lời ngụy biện phổ biến từ các bậc phụ huynh khi con em mình làm sai gì đó, nhằm trốn tránh trách nhiệm và "rửa sạch" tội cho con mình.</p><p><br></p><p>II. Hiện trạng</p><p>Khi con em mình làm sai, gây ra tổn thất cho ai đó, thay vì nhận lỗi và chuộc lỗi nhiều phụ huynh lại dùng câu nói trên như một lời biện minh cho lỗi lầm của con cái và quyết không thừa nhận đó là lỗi của con mình.</p><p><br></p><p>III. Lý do để từ bỏ</p><p>Trước hết quan điểm này của cha mẹ sẽ làm trẻ em mất tính tự lập và trách nhiệm. Trẻ con sẽ dựa dẫm vào sự bênh vực của cha mẹ , dần không thể tự chịu trách nhiệm với hành vi của mình và làm mọi việc mình thích một cách thiếu suy nghĩ, tự chủ. Khi từ bỏ được quan điem này, trẻ con rèn được tính tự lập, suy nghĩ kĩ trước khi hành động vì không còn ai để dựa dẫm.</p><p><br></p><p>Thứ hai, nó sẽ xây dựng nên bản tính đổ lỗi ở trẻ. Vì cha mẹ luôn dùng câu nói đó để bao biện cho con nên từ đó, trẻ con sẽ không thể nhận ra tính đúng sai trong hành vi của mình. Từ đó hình thành một cái tôi cao, làm cho đứa trẻ luôn giữ quan điểm của mình, nghĩ rằng mình không bao giờ sai, sai là do cái này, cái kia, do người này, người kia. Khi bỏ được con sẽ nhận ra được việc mình làm là đúng hay sai và biết tự chịu trách nhiệm để cải thiện bản thân mỗi khi mắc sai lầm.</p><p><br></p><p>Đồng thời, còn phản ánh sự giáo dục thất bại của phụ huynh.Trẻ con thực tế không biết lắng nghe quá nhiều, chúng thường chỉ nhìn vào cách cha mẹ hành xử và bắt chước lại. Vì vậy, cách xử lý của cha mẹ trước hành vi của con cũng ảnh hưởng đến hành vi sau này của con. Bênh vực con bằng câu nói ấy sẽ khiến đứa trẻ học theo và phụ huynh khó mà giáo dục lại. Bỏ được quan điểm,phụ huynh sẽ có cái nhìn đúng đắn hơn về sự giáo dục con trẻ. Phụ huynh kiểm soát hành vi của mình để con cái học theo, đồng thời khi để cho đứa trẻ quen với việc nó sẽ mắc sai lầm, nó cũng sẽ dễ nhận ra lỗi lầm của mình hơn.</p><p><br></p><p>III. Phản biện</p><p>Trẻ con đúng thật chưa phát triển toàn diện về não bộ cũng như nhận thức, có đôi lúc chúng vẫn sẽ mắc phải những sai lầm không mong muốn. Tuy nhiên, thay vì cho rằng đỏ là điều hiển nhiên và nhắm mắt làm ngơ trước tất cả sai lầm ấy, ta vẫn phải giáo dục con trẻ từ nhỏ để chúng sớm nhận ra thế nào là đúng sai và hạn chế tối đa việc mắc phải sai lầm</p><p><br></p><p>IV. Giải pháp</p><p>Cha mẹ trước tiên hãy làm gương cho con, cần luôn nhớ con cái là tấm gương phản chiếu của cha mẹ, hãy thừa nhận lỗi lầm của mình để làm gương cho con </p><p>Hãy để con tự phát triển theo khuôn khổ,vạch rõ giới hạn đúng sai với con và để con tự do phát triển nhưng phải biết đâu là giới hạn của bản thân. Bậc phụ huynh đừng nhân nhượng trước những lỗi sai: phải để con biết mình đã sai, phạt nếu cần thiết để tránh tại phạm</p><p><br></p><p>Kbai</p><p>Không thể thừa nhận rằng, quan niệm đã trở thành một phần trong tâm thức của con người. Việc từ bỏ tất nhiên sẽ là điều chẳng hề dễ dàng. Nhưng các bậc phụ huynh không cần phải gấp gáp, chúng ta có thể loại bỏ dần dần với tốc độ chậm rãi. Như vậy, điều đó không chỉ có lợi cho phụ huynh mà kể cả con trẻ. "Thay đổi quan điểm thì tốt hơn là duy trì quan điểm sai lệch."(Steve Maboli)</p><p><br></p><p><br></p><p><br></p><p><br></p><p><br></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-12 03:27:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2821908503</guid>
      </item>
      <item>
         <title>KLINH, BLINH, TVY, VANH </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2821909090</link>
         <description><![CDATA[<p>I. MỞ BÀI</p><p>Nhìn chung, xã hội hiện đại ngày nay đang chứng kiến sự gia tăng đáng kể của thói quen khoe khoang, một hành vi mà không chỉ gây ảnh hưởng tiêu cực đối với cá nhân mà còn tác động đến mối quan hệ xã hội. Thói quen này, khi trở nên quá mạnh mẽ và không kiểm soát, có thể tạo ra khoảng cách, tạo động lực cạnh tranh không lành mạnh và làm suy giảm chất lượng của một cộng đồng tích cực. Trong bối cảnh này, việc hiểu rõ về nguồn gốc và hậu quả của thói quen khoe khoang trở nên quan trọng, cũng như tìm kiếm giải pháp để giảm bớt tác động tiêu cực mà thói quen này mang lại.</p><p>II. THÂN BÀI</p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://1.Gi">1.Gi</a>ải thích và thực trạng</p><p>&nbsp;- Khái niêm:</p><p>+ Là thái độ không khiêm tốn, luôn muốn chứng tỏ bản thân xuất chúng hơn người</p><p>+ Là đặc tính muốn thể hiện bản sắc phô trương những thành tựu của bản thân không có chừng mực</p><p>&nbsp;- Biểu hiện</p><p>+ Người có thói quen khoe khoang thường thích nói về những thành công, tài năng của mình</p><p>&nbsp;+ Họ luôn muốn chứng tỏ mình hơn người, là người giỏi nhất</p><p>+ Người luôn khao khát cảm giác được người khác trầm trồ, khen ngợi</p><p>Vậy tại sao chúng ta cần từ bỏ thói quen khoe khoang?</p><p>Từ bỏ thói quen khoe khoang có thể mang lại nhiều lợi ích cho tâm lý và mối quan hệ xã hội của bạn. Dưới đây là một số lý do mà việc này có thể làm cho cuộc sống của bạn trở nên tích cực hơn:</p><p>1.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Tạo ra môi trường thân thiện:</strong> Khi bạn không tự hào và khoe khoang về bản thân mình, bạn tạo ra một môi trường thân thiện hơn với những người xung quanh. Điều này giúp xây dựng mối quan hệ tích cực hơn và người khác cảm thấy thoải mái hơn khi ở bên bạn.</p><p>2.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Giữ tinh thần khiêm tốn:</strong> Tính khiêm tốn là một phẩm chất quan trọng giúp duy trì mối quan hệ và tạo ra môi trường làm việc tích cực. Khi bạn không tự ca tụng quá mức, bạn giữ được tinh thần khiêm tốn, giúp bạn học hỏi và phát triển.</p><p>3.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Tránh gây hiều lầm:</strong> Việc khoe khoang có thể tạo ra hiểu lầm và tạo cảm giác không thoải mái cho người khác. Đôi khi, người ta có thể cảm thấy bị so sánh hoặc áp đặt, điều này có thể làm suy giảm mối quan hệ.</p><p>4.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Tăng cường sự yên bình tâm hồn:</strong> Khi bạn không đặt quá nhiều sự chú ý vào việc chứng tỏ bản thân, bạn có thể tập trung hơn vào những giá trị và mục tiêu cá nhân, giúp bạn có một tâm hồn yên bình hơn.</p><p>5.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Xây dựng mối quan hệ chân thành:</strong> Sự khiêm tốn và sự nhận biết đến những đóng góp của người khác có thể tạo ra một cộng đồng tích cực và xây dựng mối quan hệ chân thành.</p><p>6.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Phát triển tố chất tốt hơn:</strong> Việc tập trung vào việc cải thiện bản thân mà không cần phải khoe khoang có thể giúp bạn phát triển những tố chất tích cực và trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.</p><p>&nbsp;</p><p>&nbsp;3. Phản biện</p><p>&nbsp;Có người bảo “ tôi giỏi, tôi khoe, kệ tôi”</p><p>+ tài lúc nào cũng phải đi cùng với đức, có thể anh có trình độ nhưng không có thái độ tốt thì không thể nhận được sự tôn trọng từ người khác. Trong lĩnh vực tâm lý và tình cảm, người càng mạnh mẽ, điềm tĩnh càng ít khoe khoang, người càng yếu đuối càng kêu to để xua tan cảm giác sợ hãi bản thân mình. Vậy phải chăng, anh vì tính sĩ diện nên cứ phải tô son vẻ hào nhoáng để che lấp đi sự thiếu thốn, khát khao được công nhận từ người khác</p><p>Có người nói “ Khoe những thành tựu của bản thân là để truyền động lực cho người khác”</p><p>+ thực ra, khoe khoang là cách nhanh nhất để thu hút sự đố kị trong cuộc sống thường nhật trừ ba mẹ, và những người yêu quý ta thật lòng thì có mấy ai vui mừng vì thành tựu của người khác.</p><p>+ khoe thành tựu thay vì truyền động lực có thể gây áp lực đồng trang lứa.</p><p>4. Giải pháp</p><p>Việc từ bỏ thói quen khoe khoang có thể đầy thách thức, nhưng đây là một số giải pháp mà bạn có thể thử áp dụng: Nhận thức về vấn đề: Đầu tiên, hãy nhận ra rằng thói quen khoe khoang có thể tạo ra ảnh hưởng tiêu cực đến mối quan hệ với người khác. Hiểu rõ hơn về tác động của thói quen này có thể là bước đầu tiên để thay đổi. Tập trung vào người khác: Thay vì nói về bản thân, hãy tập trung lắng nghe và quan tâm đến người khác. Hỏi về họ và chia sẻ lời khen hoặc sự hỗ trợ khi cần. Chia sẻ thành công một cách tối giản: Nếu bạn muốn chia sẻ thành công, hãy làm điều đó một cách tối giản và không tự mãn. Thể hiện lòng biết ơn và sự khiêm tốn trong mọi lời nói. Đặt mục tiêu mới: Tạo ra những mục tiêu mới và giữ chúng cho bản thân mình mather than để nói với người khác. Điều này giúp tập trung vào sự phát triển cá nhân mà không cần phải tỏ ra tự hào. Tìm kiếm sự hỗ trợ: Nếu thấy khó khăn trong việc thay đổi thói quen, hãy tìm sự giúp đỡ từ bạn bè hoặc gia đình. Họ có thể cung cấp sự hỗ trợ và khích lệ bạn trong quá trình thay đổi. Tự giáo dục về khiêm tốn: Đọc sách hoặc tìm hiểu về tầm quan trọng của khiêm tốn trong cuộc sống có thể giúp bạn hiểu rõ hơn về giá trị của sự khiêm tốn và tạo động lực để thay đổi. Tập trung vào hành động, không chỉ nói: Thay vì chỉ nói về thành công của mình, hãy tập trung vào việc hành động và chứng minh bằng cách làm. Điều này giúp bạn xây dựng niềm tin từ người khác dựa trên hành động thực tế. Nhớ rằng việc thay đổi thói quen không xảy ra ngay lập tức, và đôi khi bạn có thể phải làm việc mỗi ngày để thấy sự tiến triển.</p><p>III. KẾT BÀI</p><p>CHỐT LẠI VẤN ĐỀ</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-12 03:28:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2821909090</guid>
      </item>
      <item>
         <title>GLinh, TTien,HLinh, MaiKa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2821910022</link>
         <description><![CDATA[<p>      Mỗi người đều có thói quen khác nhau trong hoạt động sống hàng ngày, đã là thói quen có những thói quen tốt và những thói quen xấu, đặc biệt có một thói quen xấu mà ta phải quan tâm đó là thói quen cười nói to và gây ồn ào nơi công cộng là một vấn đề xã hội được đặc biệt quan tâm hiện nay. Nhiều người đã bị ảnh hưởng và cảm thấy không thoải mái khi bị gián đoạn bởi tiếng cười và nói to của những người khác trong không gian chung. Vì vậy, tôi muốn thuyết phục bạn từ bỏ thói quen này để giúp xây dựng một môi trường sống văn minh và đáng sống. </p><p>      Cười hoặc tiếng cười là một lời đồng ý ai đó, là hành động thể hiện trạng thái cảm xúc thoải mái, vui mừng, đồng thuận và là một loại ngôn ngữ cơ thể thường được dùng như một cách gián tiếp, xã giao thường ngày giữa con người với con người. Cười lớn tức là cười mất kiểm soát, mất tự chủ, cười với cường độ mạnh và âm thanh lớn gây phiền phức cho mọi người. </p><p>       Thứ nhất, cười to gây ảnh hưởng đến trật tự xung quanh. Tiếng cười mất kiểm soát phát ra sẽ tạo thành âm thanh lớn, chói tai. Từ đó, làm cho bầu không khí trở nên ngượng ngùng, khiến mọi người khó chịu. Đồng thời điều đó còn phá vỡ sự yên tĩnh của không gian, làm phiền người khác đang thư giãn và nghỉ ngơi. Như vậy, nó có thể dẫn đến sự bực tức và phản đối từ phía người khác, gây ra mâu thuẫn và tranh cãi, thậm chí là sử dụng đến bạo lực.  </p><p>      Thứ hai, cười to làm hình tượng của bản thân xấu đi trong mắt người khác, phản ảnh trình độ văn minh mỗi người. Nếu bạn cười nhiệt tình thì bạn sẽ được xem là người vô tư, tự nhiên. Nhưng khi phát ra tiếng cười một cách hơi quá khích, người xung quanh sẽ nhìn nhận bạn là một người vô ý thức, ồn ào. Bên cạnh đó, họ sẽ nghĩ rằng bạn là người có quan niệm :"Sự thoải mái của bản thân là trên hết. Vấn đề của người khác bạn không quan tâm!". Một số sẽ nghĩ bạn là người có vấn đề về thần kinh. Con người có thói quen cười nói to và gây ồn ào thường được xem là thiếu văn minh, thiếu tôn trọng người khác  </p><p>      Thứ ba, cười to sẽ gây ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ. Thói quen cười mất kiểm soát có thể gây ra một số bệnh, tật như : trật khớp hàm, đau tim, nhức đầu, chứng đau nửa đầu, nghẹt thở, cuối cùng là gây căng thẳng, mất ngủ.</p><p>      Có nhiều ý kiến cho rằng :"Cười mất kiểm soát là cách để thể hiện &amp; bộc lộ được cảm xúc một cách chân thật nhất". Tuy nhiên, cười mất kiểm soát có lẽ không phải là cách đúng đắn để thể hiện cảm xúc. Chúng ta không nên cười to vì xung quanh không chỉ có riêng mình mà còn có rất nhiều người khác. Ta không thể vì cảm xúc quá trớn của chính mình mà gây ảnh hưởng mọi người, không nên chỉ nghĩ cho lợi ích, cảm xúc của bản thân. </p><p>      "Mỗi năm vứt bỏ một thói quen xấu, rồi sẽ đến lúc khiến ngay cả người tồi tệ nhất cũng trở nên tốt đẹp.". Sau đây là một số giải pháp giúp bạn từ bỏ thói quen xấu này : đánh lạc hướng bản thân khỏi cơn cười, thay thế cơn cười bằng các hành vi khác, thư giãn cơ thể, giảm bớt lo âu, kiểm soát bản thân, cảm xúc, lí trí.</p><p>      Vì vậy, việc từ bỏ thói quen cười nói to và gây ồn ào trong không gian công cộng là rất quan trọng để tạo ra một môi trường sống văn minh và đáng sống. Nó không chỉ giúp bạn tôn trọng người khác và duy trì cuộc sống tốt đẹp hơn. </p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-12 03:29:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2821910022</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lá Nhỏ, Na, Tgiang, Vivu</title>
         <author>nguyenthugiang904</author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824015754</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>I.Mở bài:</strong></p><p>Diễn giả người Mỹ - Zig Ziglar đã từng cho rằng:” Động lực khiến bạn lên đường và thói quen đưa bạn tới đích”. Đúng vậy, những thói quen tốt, động lực lành mạnh chính là thứ nội lực thôi thúc ta nhanh chóng hoàn thành công việc và mục tiêu mà bản thân đề ra một cách chỉnh chu và hoàn thiện nhất. Vì thế, “Việc hôm nay chớ để ngày mai” luôn được xem là câu nói nhắc nhở chúng ta phải hoàn thành công việc của bản thân mà không được trì hoãn. Tuy nhiên, cũng có nhiều người sống với thói quen trì hoãn nhiệm vụ của bản thân và công việc của tập thể, điều này ảnh hưởng rất nhiều đến uy tín và cuộc sống của mỗi người chúng ta. <br><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://II.Th"><strong>II.Th</strong></a><strong>ân bài:</strong></p><p><strong>1)Giải thích và thực trạng:</strong></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://a.Gi"><strong>a.Gi</strong></a><strong>ải thích</strong></p><p>-Là hành động cố tình trì hoãn một việc gì đó cần phải làm dù biết hậu quả của việc đó là không hề tốt đẹp<br>-Hoãn lại, lảng tránh, làm ngưng trệ -&gt; ảnh hưởng tới tiến độ công việc của một tổ chức, tập thể<br><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://b.Th"><strong>b.Th</strong></a><strong>ực trạng:</strong></p><p>-Là một tình trạng phổ biến ở các bạn trẻ và đã ăn sâu vào tiềm thức của họ về việc “nước đến chân mới nhảy”</p><p>-Tiền đề của cụm từ “chạy deadline” (cố gắng hoàn thành một công việc trong thời gian ngắn vì sắp đến hạn phải nộp lại kết quả, báo cáo về công việc ấy)</p><p><strong>2)Lý do từ bỏ thói quen trì hoãn:</strong></p><p>-Trì hoãn sẽ là nguyên nhân ảnh hưởng trực tiếp tới khả năng làm việc của chúng ta.Khi trì hoãn năng suất làm việc của ta sẽ bị giảm đi đáng kể</p><p>-&gt; Khi ta từ bỏ đi thói quen trì hoãn, năng suất công việc sẽ tăng cao. Chất lượng công việc cũng từ đó tăng theo.&nbsp;</p><p>-Hình thành nếp sống trì hoãn,nước cứ đến chân rồi mới nhảy, từ đó làm mất uy tín của bản thân trong mắt mọi người xung quanh</p><p>-&gt; Giữ được chữ "tín" với mọi người trong mọi công việc, điều này sẽ giúp bạn có cái nhìn tốt từ mọi người.&nbsp;</p><p>-Thời gian phân bố không đồng đều, gây lộn xộn, dẫn đến khó kiểm soát thời gian biểu của bản thân một cách hợp lý. Từ đó làm ảnh hưởng đến đời sống và sức khỏe của chúng ta.</p><p>-&gt; Quản lí thời gian, không đề thời gian trôi vô ích. Cải thiện được sức khỏe thể chất và tinh thần</p><p>-Kĩ năng giải quyết vấn đề khó tránh việc bị xa sút.</p><p>-&gt;Hỗ trợ hoàn thiện kĩ năng mềm. Tìm được nhiều cơ hội hơn trong cuộc đời từ đó có thể phát triển sự nghiệp của bản thân.</p><p>&nbsp;</p><p><strong>3)Phản biện:</strong></p><p>-Có nhiều người cho rằng việc đợi sát đến hạn nộp công việc rồi mới ắt tay vào hoàn thành sẽ nâng cao năng suất khi vào bàn làm việc hơn. Nhưng sự thật có lẽ không phải vậy, bởi khi hạn nộp công việc càng đến gần, bản thân ta sẽ có tâm lý lo sợ trễ hạn, từ đó ta làm việc một cách nhanh lẹ, qua loa, dẫn đến chất lượng của sản phẩm được hoàn thành không tương xứng với năng lực thực sự của bản thân. Không những thế, việc ta đợi đến sát hạn nộp mới thực hiện công việc cũng đem lại rủi ro trễ hạn rất cao, bởi ta sẽ không thể lường trước được những sai sót, những khó khăn, trở ngại mà ta gặp phải khi thực hiện công việc của bản thân.&nbsp;</p><p>- Mặt khác, có nhiều ý kiến cho rằng, trì hoãn là phương pháp tốt để bộ não có thể xử lý thông tin một cách kĩ lưỡng. Những liệu, thông tin sẽ được xử lý kĩ khi phần lớn nguyên do bắt nguồn cho sự trì hoãn là những tác động đến từ internet, yếu tố ngoài rìa,..Chính vì thế, việc trì hoãn sẽ chẳng giúp ích gì nhiều cho bộ não xử lý thông tin cả mà đôi khi nó còn có thể khiến bộ não rơi vào tình trạng quá tải vì phải xử lý quá nhiều thông tin cùng một lúc, với tốc độ đưa ra kết quả nhanh chóng.</p><p>-Không những thế, nhiều người cho rằng trì hoãn sẽ giúp ta biết cách sắp xếp các công việc một cách hợp lý. Những bản chất mà sự trì hoãn mang đến chính là sự hỗn loạn khi công việc ta sẽ làm và đang làm bị gián đoạn bởi một hay một số hành động khác chen ngang</p><p><br><strong>4)Giải pháp:</strong><br>- Có cho mình mục tiêu để cố gắng hoàn thành</p><p>- Lập kế hoạch cụ thể và chi tiết để thực hiện nó</p><p>- Xây dựng kỉ luật bản thân&nbsp;</p><p>- Có thể tìm kiếm thêm bạn bè để cùng cố gắng, thúc đẩy nhau phát triển</p><p>- Áp dụng quy tắc 3s, nghĩ đến việc gì thì sẽ ngay lập tức thực hiện sau 3s nghĩ đến nó</p><p><br><strong>III.Kết bài</strong></p><p>“Một năm nữa có thể bạn sẽ ước bạn đã bắt đầu ngày hôm nay.” - Karen Lamb. Vâng đúng như vậy, mọi thành công lớn đều bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt nhất, mọi quá trình dài đều được kiến tạo từ một ngày ngắn <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://ng%E1%BB%A7i.Ch">ngủi.Ch</a>ính vì thế trì hoãn sẽ là nguyên nhân ảnh hưởng trực tiếp tới khả năng làm việc của chúng ta.Khi trì hoãn năng suất làm việc của ta sẽ bị giảm đi đáng kể.Từ đó công việc của ta sẽ chẳng thể nào đạt kết quả tối đa. Nếu ta có thể từ bỏ được thói quen sống trì hoãn tiến trình công việc của ta sẽ ngày càng thăng tiến hơn.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-13 15:12:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824015754</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lá Nhỏ,Na,Tgiang,Vivu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824054788</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>MỞ BÀI</strong><br>Người học trò luôn luôn bắt đầu bằng cách tìm ra khiếm khuyết, nhưng nhà học giả thấy ưu điểm trong mọi thứ. (Mahatama Gandhi) .Trong xã hội hiện nay, mọi thứ đều đang cật lực chạy đua với thời gian để giành cho mình 1 vị trí nhất định và chúng ta cũng đang như vậy. Việc học tập, trau dồi kiến thức chính là bước đệm, tiền đề cho con người trên con đường chinh phục đỉnh vinh quang. Thế nhưng hiện nay, nhiều người lại cho rằng các bạn trẻ chọn khối xã hội là kém cỏi, thiếu tư duy, dứt khoát trong mọi tình huống cũng như công việc mà họ chỉ chăm chăm vào việc học thuộc bài và so sánh các bạn ấy với khối tự nhiên. Đây chính là 1 vấn đề nhức nhối, đau đầu nhận về nhiều ý kiến trái chiều của nhiều bạn trẻ cũng như các bậc phụ huynh.<br><strong>THÂN BÀI<br></strong><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://1.Gi"><strong>1.Gi</strong></a><strong>ải thích:<br></strong>Khối môn xã hội là một trong những khối môn đào tạo của giáo <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://d%E1%BB%A5c.Kh">dục.Kh</a>ối ngành này bao gồm các môn như: Ngữ văn, lịch sử, địa lý, giáo dục công dân.Mặc dù là một khối ngành bao gồm những môn học quan trọng,cần thiết cho con người ta nhưng rất nhiều người lại đang xem thường nó cho rằng học xã hội là không giỏi, chỉ toàn là học thuộc chẳng cần sử dụng đầu óc logic từ đó sẽ chẳng có tương lai, không bằng các khối môn khác.<br><strong>2.Hiện trạng:<br></strong>-Hiện nay đang có rất nhiều bậc cha mẹ,phụ huynh học sinh vẫn còn giữ quan niệm học môn xã hội là yếu kém,từ đó xảy ra hiện tượng học sinh bị ép chọn môn học tự nhiên theo nguyện vọng của gia đình mặc dù bản thân thực sự không có niềm yêu thích,khả năng thậm chí là năng lực để theo học bộ môn ấy.<br>-Một số trường học lại đang quá coi trọng môn tự nhiên mà lại lãng quên đi giá trị cuả các môn xã hội.Số lớp tự nhiên chiếm đa số,lớp xã hội lại chỉ vỏn vẹn vài ba lớp.Đó là sự bất công đối với những người học khối môn xã hội,họ có đang bị quá coi thường và không nhận được sự ưu ái như các lớp tự nhiên.<strong><br>3.Lí do từ bỏ quan niệm học khối xã hội là “dốt”:</strong></p><p>- Nhiều em&nbsp;học sinh đang theo học khối môn xã hội&nbsp;sẽ có những áp lực đến từ gia đình và bạn bè đồng trang lứa.&nbsp;Và vô tình nó làm xấu đi mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, qua việc cha mẹ bắt con cái phải đổi qua môn học mà mình học không tốt.<br>Lợi ích khi từ bỏ:&nbsp;Sẽ có nhiều lựa chọn và cơ hội hơn cho các bạn muốn theo tổ hợp khoa học xã hội,các bạn sẽ tỏa sáng ở lĩnh vực sở trường của riêng mình,từ đó đóng góp vào sự phát triển của xã hội<br>-Không những thế, nó còn tạo nên sự áp lực đồng trang lứa =&gt; buộc học sinh&nbsp;phải chọn môn học khác trái với đam mê, sở thích và năng lực <br>Lợi ích khi từ bỏ:Làm đa dạng hóa các lựa chọn nghề nghiệp,tránh trường hợp mất cân bằng xã hội như có những nghề “hot”,được các bạn đổ xô vào chọn nhưng không thể làm được và có những nghề không được trọng dụng,lãng quên.<br>- Tạo nên sự "dán nhãn" đối với các bạn học khoa học xã hội<br>Lợi ích khi từ bỏ:Tạo bình đẳng xã hội,không còn những định kiến xấu và sai lệch về người chọn học các ngành KHXH.</p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://4.Ph"><strong>4.Ph</strong></a><strong>ản biện:</strong></p><p>-Nhưng mặt khác, có nhiều người cho rằng, học tự nhiên sẽ giúp nâng cao khả năng tư duy còn xã hội thì chỉ cần thụ động học thuộc bài. Nhưng liệu bản chất của vấn đề có thực sự như vậy? Chắc chắn là: không. Bởi học xã hội cũng giúp ta tư duy về nhiều khía cạnh của cuộc sống, rèn luyện góc nhìn đa chiều khi ta nhìn nhận một vấn đề gắn liền với xã hội, cuộc sống</p><p>-Không những thế, một số người còn giữ cho mình quan điểm học tự nhiên ra trường mới có việc làm còn học xã hội thì thất nghiệp hoặc phải làm một công việc có thu nhập không cao. Nhưng thực chất, nếu ta thật sự đam mê và có đầu tư vào môn học của mình thì chắc chắn thành quả ta gặt hái được sẽ xứng đáng với những gì mình bỏ ra chứ không phải phụ thuộc vào bản chất môn học</p><p>-Hơn thế nữa, một số người cho rằng, học xã hội sẽ dẫn đến tình trạng "điểm ảo" thiếu công bằng cho những học sinh học tự nhiên. Nhưng học xã hội cũng sẽ có những cái khó khăn riêng, bởi khối lượng kiến thức cần học lớn, phải biết sắp xếp tổng hợp và có phương pháp học tập hợp lý để có thể đạt điểm số như mong muốn</p><p><strong>5.Giải pháp:</strong></p><p>-Mỗi người chúng ta cần có những nhận thức đúng đắn về việc học khối xã hội,phải biết rằng mỗi người có những thế mạnh khác nhau,những niềm đam mê khác nhau không phải cứ học xã hội là "dốt",là không bằng các khối ngành khác.(&nbsp;&nbsp;MC Khánh Vy học khối KHXH nhưng khi tốt nghiệp cô vẫn tìm được công việc tốt, cũng như trở thành người truyền động lực cho nhiều bạn trẻ)</p><p>- Các trường mở thêm các lớp khoa học xã hội, đừng để chênh lệch quá nhiều(Trường THPT Trần Phú: Tuyển sinh 21 lớp nhưng&nbsp;trong đó chỉ có 2 lớp xã hội =&gt; Sự chênh giữa các bạn học sinh trong trường lớp.)</p><p>- Nhà trường mở ra nhiều buổi hội đàm với PHHS để giúp PH hiểu hơn về giá trị của các môn KHXH</p><p>-Tìm hiểu rõ về khối môn xã hội khi đưa ra lựa chọn,không nên so sánh giữa 2 khối ngành tự nhiên và xã hội với nhau.</p><p><strong>KẾT BÀI</strong></p><p><strong>"Đừng nên đánh giá con cá qua khả năng leo cây của nó" A.Einstein </strong></p><p>Đúng vậy, mỗi người chúng ta đều có một điểm mạnh khác nhau và phát triển những điểm mạnh ấy là nhiệm vụ của mỗi người. Vì thế, cuộc sống là một hành trình mà mỗi người luôn tìm kiếm mọi cơ hội để khẳng định giá trị của bản thân. Mỗi người chúng ta đều có những ưu điểm riêng cùng với những khuyết điểm đang khuất lấp, nhưng không vì vậy mà lại so sánh, tạo nên những áp lực vô hình cho các bạn trẻ về việc chọn khối tự nhiên hay xã hội. Bởi lẽ, mỗi khối học đều mang cho mình 1 giá trị riêng biệt, thế mạnh về ngành học môn học của khối đó. Vì vậy, chúng ta cần phải tạo 1 bầu không khí thoải mái và lành mạnh trong giáo dục, từ đó mà giúp các bạn trẻ ngày càng phát triển tài năng ưu điểm của bản thân về môn học đó hơn, và cũng khắc phục cải thiện điểm yếu của mình giúp ta có thể hoàn thiện và trở thành 1 phiên bản tốt nhất.</p><p><strong><br></strong></p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-13 15:39:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824054788</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chou Chou, Cỏ thơm, Ptrang, Catun</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824094945</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>I. Mở bài</strong></p><p>Qua thời gian, việc học tập lại càng chứng minh được tầm quan trọng của mình đối với mỗi người, và việc có được tấm bằng đại học phần nào sẽ giúp chúng ta mở rộng con đường thăng tiến của bản thân trong công việc và tương lai. Nhưng một số người lại lấy việc không được học đại học của người khác ra sỉ vả, nhục mạ thậm chí đánh giá phẩm chất của người đó, xem việc không học đại học học là vô học hay “không có bằng thì sau này chỉ thành thứ bỏ đi”, biến bằng đại học trở thành thứ để xét nét năng lực cũng như giá trị thực sự của một người. Vậy liệu có phải “không học đại học là vô học?”.</p><p><br></p><p><strong>II. Thân bài</strong></p><ol><li><p>định nghĩa</p></li></ol><ul><li><p>Đại học là cơ sở giáo dục đại học đào tạo, nghiên cứu nhiều lĩnh vực, được cơ cấu tổ chức theo quy định Luật Giáo dục đại học 2012 sửa đổi 2018.</p></li><li><p>Vô học là không có học thức, không có giáo dục về cả mặt đạo đức và học thuật</p><ol start="2"><li><p>tác hại</p></li></ol></li></ul><ul><li><p>Dựa vào tấm bằng đại học để đánh giá người khác 1 cách phiến diện.</p><ul><li><p>Hiện nay, học đại học cũng vừa nâng cao kiến thức làm nền -&gt; học nghề-&gt; để có công việc tốt. Nên nếu không học qua cách làm nghề hay có kiến thức nền về công việc đó từ trước thì thường sẽ không có được công việc tốt, lương cao.</p></li><li><p>Lợi ích từ bỏ: có góc nhìn đa diện hơn, không bị đánh giá, ghét bỏ bơi tư tưởng lạc hậu</p></li></ul></li><li><p>Khiến có người có năng lực nhưng không có điều kiện học đại học bị tự ti -&gt; giới hạn năng lực của người khác</p><ul><li><p>Vì xã hội hiện nay quá dựa vào tấm bằng đại học nên những người không học đại học do điều kiện bên ngoài tác động thường bị xem là vô học, không có học thức-&gt; làm giới hạn năng lực, khía cạnh sáng tạo khác của bản thân.</p></li><li><p>Lợi ích từ bỏ: những người không có bằng đại học sẽ có thể tự tin trải nghiệm những công việc mà không cần nghe lời định kiến từ người khác</p></li></ul></li><li><p>Chỉ chú trọng vào bằng đại học mà không trau dồi các kỹ năng khác</p><ul><li><p>Do đó nhiều người biết chỉ cần có tấm bằng là được nên chỉ đâm đầu vào học kiến thức tiếng trường chứ không trau dồi thêm các kỹ năng mềm trong cuộc sống khác.</p></li><li><p>Lợi ích từ bỏ: có góc nhìn rộng mở hơn và hiểu thêm được nhiều mặt khác của việc học không chỉ riêng bằng đại học</p><ol start="3"><li><p>Phản biện</p></li></ol></li></ul></li></ul><ul><li><p>Chỉ những ngưởi có năng lực thì mới đậu đại học</p></li></ul><p>-&gt; Nhưng bây giờ có thể dùng tiền để mua tấm bằng đại học, do đó không thể đánh giá năng lực của một người qua tấm bằng đại học được</p><ul><li><p>Không học đại học thì lấy đâu ra kiến thức nền của nghề đó mà đi làm</p></li><li><p>Học đại học thì tương lai mới rộng mở</p></li></ul><p><strong>-&gt; Dẫn chứng:</strong></p><ul><li><p><strong>Bill</strong> Gates: không học đại học nhưng thành công trong sự nghiệp với sự thành lập công ty microsoft và trở thành 1 thành những người giàu nhất thế giới</p></li><li><p>Steve Jobs: không học đại học nhưng lại trở thành 2 người cực kì thành công với sự sáng lập ra Apple, ảnh hưởng đáng kể đến sự phát triển của kỹ thuật và nền văn hoá hiện đại.</p></li></ul><p><strong>III. Kết bài</strong></p><p>Quan niệm này vốn đã lỗi thời, lạc hậu so với thời đại hiện nay -&gt; cần có cái nhìn rộng mở hơn để tiếp nhận, thay đổi lối suy nghĩ -&gt; phát triển tiềm năng ẩn</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-13 16:07:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824094945</guid>
      </item>
      <item>
         <title>VANH, BLINH, KLINH, TVY</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824095995</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><mark>"VIỆC NHÀ LÀ CHUYỆN ĐÀN BÀ"</mark></strong></p><ol><li><p><strong>GIẢI THÍCH&nbsp;</strong></p></li></ol><ul><li><p>“Việc nhà là việc của đàn bà” là quan niệm khẳng định vai trò của phụ nữ chỉ gắn liền với việc chăm sóc nhà cửa, gia đình. Đồng thời thể hiện sự không bình đẳng giữa phụ nữ và đàn ông.&nbsp;</p></li><li><p>Là quan niệm cổ hữu, không phù hợp với thời đại&nbsp;</p></li></ul><ul><li><p>Thể hiện tư duy và lối suy nghĩ coi thường, định kiến không công nhận giá trị của người phụ nữ&nbsp;</p></li></ul><ol start="2"><li><p><strong>BIỂU HIỆN&nbsp;</strong></p></li></ol><ul><li><p>Họ luôn mỉa mai, khinh thường người phụ nữ sẽ không thể nào phát triển mà chỉ gắn liền với căn bếp thông qua lời nói, cử chỉ hành động ám chỉ họ là người yếu đuối không đủ khả năng&nbsp;</p></li><li><p>Người có tư tưởng gia trưởng luôn cho rằng đàn ông luôn hơn đàn bà và tự ý làm tổn thương họ, hay hạn chế cơ hội của phụ nữ trong công việc, giáo dục, các lĩnh vực khác&nbsp;&nbsp;</p><ol start="3"><li><p><strong>Vậy tại sao quan niệm “việc nhà là chuyện đàn bà” nên bị loại bỏ?</strong></p></li></ol><p>+ trước hết, đây là một quan niệm sai lầm và không đúng đắn, thể hiện tư duy lạc hậu và cổ hũ của những con người đang tồn tại trong thời đại sống cần sự hiện đại hóa về tư tưởng lẫn sự bình đẳng giới. Việc quy trách nhiệm làm việc nhà cho “đàn bà” chỉ cho thấy sự hèn nhát, trốn tránh lẫn thiếu trách nhiệm của giới “ đàn ông” bởi việc nhà việc của chung, không phân biệt giới tính hay giai cấp, bất kì ai cũng cần có trách nhiệm à Loại bỏ quan niệm sai lầm này thể hiện tư duy hiện đại, phóng khoáng và cho thấy rõ một xã hội công bằng về giới tính</p><p>+ Tiếp đến, phụ nữ sinh ra đã chịu nhiều cực khổ và thiệt thòi, họ còn phải gánh trên vai áp lực của việc nhà nữa thì thật đáng trách cho những người còn lại à từ bỏ quan niệm sai lầm ấy để bớt đi áp lực gánh nặng cho người phụ nữ, giúp cả nam và nữ đều cùng nhau chia sẻ trách nhiệm và gắn kết hơn</p><p>+ bên cạnh đó, việc nghĩ rằng “ việc nhà là chuyện đàn bà” như một tấm gương phản chiếu hiện thực việc bị mất cân bằng giới tính là suy nghĩ lệch lạc à từ bỏ có thể góp phần vào việc thay đổi quan điểm xã hội về vai trò của nam và nữ trong gia đình. Điều này có thể tạo ra sự tiến bộ trong việc thúc đẩy sự bình đẳng giới.</p><p>Hơn hết việc này không chỉ là vấn đề về việc thực hiện các công việc nhà, mà còn liên quan đến việc thay đổi quan điểm và văn hóa xã hội về vai trò của nam và nữ trong gia đình và xã hội.</p></li></ul><ol start="3"><li><p>PHẢN BIỆN:</p><p><strong><em>“ Vợ muốn chồng chia đôi việc nhà thì hãy chia đôi tiền điện, nước, tiền học cho con,... như vậy mới là công bằng, bình đẳng ”</em></strong></p></li></ol><ul><li><p>Ở xã hội hiện nay, đâu chỉ đàn ông mới làm chuyện to tát, ra ngoài kiếm tiền. Phụ nữ cũng phải đi làm và độc lập tài chính. Vậy thì có công bằng khi người đàn ông “xây nhà” còn phụ nữ phải làm cả hai việc: “ xây nhà và tổ ấm” ?</p></li><li><p>Nhà là nơi ở chung, làm việc nhà cũng là trách nhiệm, nhiệm vụ với gia đình của mỗi người, không phải ai phụ giúp ai hay ai ban ơn cho ai cả.</p><p><strong><em>“Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”</em></strong></p></li></ul><ul><li><p>Phụ nữ không phải vừa sinh ra đã giỏi việc nội trợ, đàn ông cũng không phải lúc nào cũng vụng về. Cả hai cùng chung sức thì “tổ” mới “ấm” được.</p></li><li><p>Theo nghiên cứu thực hiện của Cơ quan Liên Hiệp quốc tế về Bình đẳng giới và Trao quyền cho phụ nữ, chỉ có 30,5% phụ nữ làm việc nhà vì yêu thích. Số đông làm việc nhà vì yêu cầu của người khác và những định kiến đây là việc của phụ nữ. Việc nhà vốn chẳng phải đặc quyền, hay thiên chức gì của đàn bà lẫn đàn ông.</p></li><li><p>Việc nhà là kĩ năng sống căn bản của con người, không liên quan gì đến chuyện giới tính. Đàn ông không hèn đi vì kiếm ít tiền, đàn bà cũng không kém hấp dẫn đi vì không làm được chuyện bếp núc.</p><p><strong><em>“Có mỗi việc rửa bát quét nhà trông con thôi mà, có gì mà làm quá lên thế?”</em></strong></p></li></ul><ul><li><p>Những công việc đơn giản như nấu cơm thì người phụ trách cũng phải tính toán hôm nay ăn gì, mua ở đâu, cân đo đong đếm khoản chi và lựa chọn thức phẩm như thế nào,... Việc nội trợ vẫn thường bị đánh giá sai lầm do chẳng ai để ý đến những gánh nặng đằng sau những công việc giản đơn này, vì nhiều thứ đã được “xử lý” ở trong đầu trước khi được bắt tay vào thực hiện.</p></li></ul><p><strong>4. GIẢI PHÁP:</strong></p><ul><li><p><strong><em>Thảo luận và Giáo dục:</em></strong></p></li></ul><ul><li><p>Bắt đầu bằng việc thảo luận với gia đình, bạn bè và cộng đồng về vai trò và trách nhiệm đồng đều trong công việc nhà. Giáo dục về sự đa dạng và sự chia sẻ trách nhiệm trong gia đình là rất quan trọng.</p></li></ul><ul><li><p><strong><em>Lí tưởng hóa hình mẫu:</em></strong></p></li></ul><ul><li><p>&nbsp;Đôi khi, việc mô hình hóa hành động có thể tạo ra ảnh hưởng lớn. Nếu bạn là người đàn ông, hãy thể hiện việc chia sẻ trách nhiệm trong việc làm nhà để tạo ra một mô hình cho người khác.</p></li></ul><ul><li><p><strong><em>Tạo ra sự thay đổi từ bên trong:</em></strong></p></li></ul><ul><li><p>&nbsp;Đôi khi, việc thay đổi quan điểm bắt đầu từ bên trong gia đình. Bạn có thể bắt đầu với bản thân mình và sau đó khuyến khích những người khác trong gia đình tham gia vào việc làm nhà. Từ đó ta không chỉ đang chia sẻ trách nhiệm mà còn hỗ trợ lẫn nhau từ đó tạo nên một môi trường mà ở đó mọi người được hỗ trợ, khuyến khích để tham gia</p></li><li><p><strong><em>Kiên nhẫn trong quá trình thay đổi quan niệm:</em></strong> khi đã được gọi là quan niệm thì nó gần như đã ăn sâu vào tiềm thức của xã hội nên quá trình thay đổi nhận thức không thể chỉ diễn ra ngày một ngày hai mà là cả một quá trình dài - thứ đòi hỏi thời gian và sự nhất quán</p></li></ul><p>.</p><p><br></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet.com/zennyclasses/10-b-i-lu-n-t-b-th-i-quen-x-u-quan-ni-m-sai-71n865il6gw0z3yj" />
         <pubDate>2023-12-13 16:08:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824095995</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Con trâu, Cỏ thơm, Ptrang, Catun</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824096753</link>
         <description><![CDATA[<p>MỞ BÀI</p><p>Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng nói rằng: "Đừng than thân trách phận. Đời không có lỗi với ai, chỉ có ta có lỗi với đời." Bởi lẽ từ lâu, con người đã hình thành nên thói quen trốn tránh, muốn che đậy đi cái sai của mình bằng cách đẩy những lỗi lầm của bản thân sang người khác. Đây chính là một thói quen xấu nên được khắc phục. </p><p><br></p><p>GIẢI THÍCH: </p><p>Đỗ lỗi cho người khác là hành vi của một người đang cố tình chối bỏ sai lầm của bản thân, và cho rằng tất cả lỗi lầm đều do người khác, gây nên. Giả sử tôi và bạn đang cùng nhau làm bài tập, tôi phát hiện ra có một đoạn bài làm sai, thay vì chấp nhận và sửa sai thì bạn lại cho rằng đó là do giáo viên giảng không kỹ, làm cho kiến thức của bạn bị thiếu dẫn đến bài làm bị như vậy chứ chẳng phải lỗi của bạn. Ở một phản ứng khác, bạn cho rằng tôi mới là người sai, phần trình bày của bạn đã hoàn toàn đúng và tôi mới là người bị "hỏng" kiến thức. Cả hai phản ứng trên, đều là sự đổ lỗi đấy bạn à. Nếu không nhận biết sớm và sửa đổi, lâu dần nó sẽ biến thành thói quen, một thói thói quen cực kỳ tệ hại mà có thể ảnh hưởng xấu về sau. </p><p><br></p><p>PHÂN TÍCH </p><p><br></p><p>Bạn biết không? Việc đỗ lỗi cho người khác khiến bạn có góc nhìn phiến diện hơn, và cứ ôm mãi những lý lẽ chủ quan đó khiến bạn ngày càng dễ bị bỏ lại với mọi người. Bởi lẽ người không bao giờ chịu nhận lỗi sẽ không thấy được những khuyết điểm của mình để mà sửa sai. Thế bên từ bỏ thói quen đổ lỗi cho người khác sẽ cho bạn một góc nhìn đúng đắn về bản thân, biết nhận lỗi và sửa lỗi để không mắc phải lỗi cũ và từ đó học hỏi được nhiều điều, phát triển bản thân để mỗi ngày lại tốt lên thêm một chút. </p><p><br></p><p>Ngoài việc có góc nhìn phiến diện, thói quen đổ lỗi cho người khác còn khiến bạn tự tách mình ra khỏi xã hội. Vì bạn sẽ tạo nên một "tấm khiên", phản bác lại mọi lời góp ý từ mọi người, vô tình thu mình lại bởi sự bảo thủ. Dần dần mọi người xung quanh cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi và ngày càng cách xa bạn hơn.  Nếu từ bỏ thói quen đổ lỗi, bạn sẽ không còn gói mình vào lớp vỏ tự thân, được nhiều người yêu mến hơn, mở rộng vòng bạn bè và mở rộng các mối quan hệ để có thể dễ dàng trao đổi, học lẫn nhau, có thêm tri thức cho tương lai mở rộng.</p><p><br></p><p><br></p><p> Bạn ơi, khi bạn đổ lỗi cho người khác, những việc bạn đã sai bạn cũng cố gắng cho rằng bản thân là đúng đắn, khiến chữ "tín" của bạn bị mất giá trị trong mắt mọi người, mà từ xưa ông bà ta đã rất trọng chữ "tín", vậy có phải bạn đang không nghe theo lời răn dạy của tổ tiên không? Nên khi bạn từ bỏ thói quen này, những khi bạn mắc sai lầm hay mắc lỗi trong việc gì đó, sẽ dễ dàng cho người khác để tha thứ và đồng cảm với bạn hơn. Đồng thời, như tôi đã nêu ở trên, bạn sẽ giữ được chữ "tín" của mình trong mắt người khác, để bạn trở thành một người được tín nhiệm, tin tưởng. </p><p><br></p><p> CHỨNG MINH</p><p>Diễn viên Minh Béo- từng bị kết tội ấu dâm ở đất Mỹ, hiên tại đã đăng một clip xin lỗi về những gì mình đã làm. Thế nhưng trong đoạn clip, ông không nhận rằng hành động của mình là sai trái, mà ông nói rằng bản thân cũng "khổ lắm", và ông bị "dồn đến đường cùng" nên ai không đặt mình vào hoàn cảnh của ông thì sẽ không hiểu. Phát ngôn này đã gây nhiều ý kiến trái chiều từ phía khán giả</p><p>Họa sĩ Thành Chương- Ủy viên Hội đồng Nghệ thuật Quốc gia nói về bộ phim “Sống cùng lịch sử” và thảm cảnh” trong phim làm bằng kinh phí 21 tỷ đồng nhưng bộ phim “cúng cụ” ra rạp lại không ai mua vé, bị khán giả ngó lơ suốt nhiều năm qua. Ông không ủng hộ </p><p>những người thất bại đổ lỗi cho người khác hoặc cho những điều gì gì khác mà không chịu rút kinh nghiệm từ thất bại của chính mình. Không chỉ thế, những người như vậy còn hay truyền nhiễm sự thất bại cho môi trường xung quanh. </p><p>BÀN LUẬN</p><p>Hẳn mỗi chúng ta vẫn chưa quên được vụ án của diễn viên Minh Béo- ngừơi từng bị kết tội ấu dâm ở đất Mỹ, hiên tại đã đăng một clip xin lỗi về những gì mình đã làm. Thế nhưng trong đoạn clip, ông không nhận rằng hành động của mình là sai trái, mà ông nói rằng bản thân cũng "khổ lắm", và ông bị "dồn đến đường cùng" nên ai không đặt mình vào hoàn cảnh của ông thì sẽ không hiểu. Phát ngôn này đã gây nhiều ý kiến trái chiều từ phía khán giả. Dù bản thân làm sai nhưng lại không có chút hối lỗi ngược lại còn viện lí do để bao biện cho sai lầm của mình. Tuy vậy, trong lĩnh vực phim ảnh, họa sĩ Thành Chương- Ủy viên Hội đồng Nghệ thuật Quốc gia nói về bộ phim “Sống cùng lịch sử” và thảm cảnh” trong phim làm bằng kinh phí 21 tỷ đồng nhưng bộ phim “cúng cụ” ra rạp lại không ai mua vé, bị khán giả ngó lơ suốt nhiều năm qua. Ông không ủng hộ những người thất bại đổ lỗi cho người khác hoặc cho những điều gì gì khác mà không chịu rút kinh nghiệm từ thất bại của chính mình. Không chỉ thế, những người như vậy còn hay truyền nhiễm sự thất bại cho môi trường xung quanh, đồng thời khiến cho lỗi lầm trở thành của người khác.</p><p><br></p><p><br></p><p><br></p><p>Nếu các bạn cảm thấy rằng có một số người thật sự quá hoàn mỹ, "con nhà người ta" mà không bao giờ phạm phải một sai lầm nào cả hay muốn hối lỗi mà chẳng tìm được lỗi sai của mình thì bạn nên hiểu rằng với sự phát triển tân tiến của công nghệ hiện đại, máy móc robot được lập trình một cách nghiêm ngặt đôi khi cũng mắc phải trục trặc về phần mềm hệ thống thì không có lí gì con người chúng ta hoàn toàn đúng trong mọi khía cạnh. Vì vậy nên không phải chúng ta chẳng mắc một lỗi nào mà là đang dùng cái cớ đó bao che cho sự hèn nhát không dám nhận lỗi sai của bản thân. Hơn thế nữa, không ít bạn lại nghĩ rằng việc đưa ra những lập luận chỉ ra người khác có lỗi hoàn toàn hợp lý, không phải chối bỏ hay đổ lỗi của bản thân cho người khác nhận giúp. Tuy nhiên việc chúng ta lựa chọn lắng nghe ý kiến của người khác cũng như tiếp thu thay vì chỉ khăng khăng đi đổ lỗi không nhận sai sẽ có thể có cái nhìn đa chiều khách quan hơn trong mọi vấn đề.</p><p>BÀI HỌC</p><p>Tập nhận lỗi trong đa số các trường hợp trò chuyện-&gt; tạo dựng thói quen nhận lỗi.</p><p>Im lặng và lắng nghe nhiều hơn-&gt; để thấy được ý kiến của người khác và có cái nhìn khách quan hơn.</p><p>KẾT BÀI</p><p>Qua điều đó, ta mới thấy được trốn tránh cái sai không thể làm bản thân trở nên tốt hơn. Trên hết, ta cũng không thể cứ mãi núp bóng trong sự bao biện của lời nói, mà hãy một lần dám thừa nhận, dám chấp nhận và khắc phục chính lỗi lầm mình gây ra. Chỉ như thế, xã hội mới ngày càng văn minh và tiến bộ, con người sẽ có thêm sự gắn kết và tin tưởng nhau hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-13 16:09:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824096753</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quàng Quanh, Pé Ngân, Oliu, Jijijangjang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824779375</link>
         <description><![CDATA[<p>THÓI QUEN LÀM VIỆC RẬP KHUÔN</p><p><strong><mark>A. Mở bài:</mark></strong></p><ul><li><p>Có lẽ giữa thời đại của những công dân toàn cầu - “Đống bừa bãi sáng tạo vẫn tốt hơn sự gọn gàng nhàn rỗi.”<em>&nbsp;</em>(Michael J. Fox<em>).</em> Vốn dĩ ta<em> </em>không cần phải có một tư duy sáng tạo nổi bật nhưng hãy cho bản thân mình được thử những cách mới, trải nghiệm mới để tư duy luôn được cập nhật và phát triển. Đừng cứ mãi làm việc một cách rập khuôn, bảo thủ và không chịu đổi mới</p></li></ul><p><strong><mark>B. Thân bài:</mark></strong></p><p><strong><em>Giải thích / Biểu hiện</em></strong></p><p>a. Giải thích:</p><p>- Làm việc rập khuôn là một thói quen thụ động gây ảnh hưởng xấu đến kết quả công việc, các mối quan hệ xung quanh.</p><p>- Thói quen này diễn tả sự “ăn theo” và bắt chước các sản phẩm có trước, ngoài ra, nó còn chỉ lối suy nghĩ một chiều, không có sự sáng tạo, chỉ đi theo một lối mòn xưa cũ.</p><p>b. Biểu hiện, thực trạng:</p><p>- Những sản phẩm âm nhạc thị trưởng một màu, những tác phẩm văn học mang trong mình một mô típ giống nhau đầy nhàm chán,… đấy đều là những thành phẩm của cách làm việc lười biếng này.</p><p>- Con người chỉ biết tuân theo khuôn mẫu và cần một rập khuôn cho sẵn để tạo nên sản phẩm riêng sẽ nhút nhát, rụt rè, lười suy nghĩ và không có chính kiến riêng, dễ để quan điểm của bản thân bị lay chuyển; không dám bát bỏ những định kiến cổ hủ, không dám phá vỡ những lề luật lạc hậu.</p><p>- Thói quen này không chỉ gò bó sức sáng tạo của mỗi cá thể, chính việc men theo một lối mòn có trước cũng sẽ gián tiếp làm bản thân và các sản phẩm của con người mất đi tính nhân bản, độc nhất vốn có của mình.</p><p>- Vì vậy, thói quen này nên bị triệt tiêu vì một xã hội phát triển, hạnh phúc.</p><p><br></p><p><strong><em>Lý do từ bỏ:</em></strong></p><p>- Lệ thuộc, dựa dẫm vào khuôn mẫu, lười suy nghĩ, sáng tạo, làm việc để rồi làm thui chột cá tính sáng tạo, mai mọt tư duy, suy nghĩ chậm. Từ đó tạo ra các sản phẩm rập khuôn, sao chép gần như hoàn toàn hay hoàn toàn, không có sự bùng nổ, mới mẻ.</p><p>-&gt; Hiệu suất làm việc nhanh, tạo ra những sản phẩm độc đáo, mới lạ, hợp quy chuẩn xã hội. Phát triển đầu óc, khả năng sáng tạo, nhanh nhẹn, tỉnh táo hơn khi làm việc, khi đưa ra quyết định.</p><p>- Hạn chế cơ hội thăng tiến, khả năng phát triển. Gây ảnh hưởng xấu đến kết quả công việc, gây bất hòa trong các mối quan hệ xung quanh.</p><p>-&gt; Chớp lấy cơ hội một cách trọn vẹn để rồi phát triển bản thân về mọi mặt. Cải thiện cảm xúc, hòa đồng, cởi mở, vui vẻ hơn; dễ hoàn thành mục tiêu hơn.</p><p>- Hình thành thêm nhiều thói quen xấu như đợi chờ, trì hoãn; thụ động trong mọi việc.</p><p>-&gt; Tăng hiệu suất, chất lượng công việc; giữ được uy tín của bản thân với mọi người.</p><p>- Dần dần không có lập trường riêng, dễ mất quan điểm, mất đi cá tính của chính mình. Vì làm theo khuôn mẫu quá nhiều nên khi chưa có cái để tham khảo sợ những quan điểm của mình chưa chuẩn xác, sợ không được đồng tình, bị chê trách mà không dám nói ra. Từ đó chẳng biết quan điểm, ý kiến của mình là đúng sai, nên hay không để củng cố, sửa đổi.</p><p>-&gt; Cải thiện nhân sinh quan, suy nghĩ thấu đáo, chính chắn hơn.</p><p>- Không dám dũng cảm đứng lên bát bỏ những định kiến cổ hủ, không dám phá vỡ những luật lề lạc hậu.</p><p>-&gt; Xây dựng một xã hội tốt đẹp, hòa thuận, đúng đắn.</p><p>-&gt; Chung quy lại, việc loại bỏ thói quen làm việc rập khuôn nên được đề cao nhằm hướng đến một tương lai trọn vẹn qua đó phát triển được bản thân.</p><p><br></p><p><strong><em>Phản biện:</em></strong></p><p>• Có người thường nói nếu bạn sử dụng sườn bài để tham khảo, nhưng đâu biết rằng, khi bạn đọc hết thảy những thông tin có sẵn, thì ý tưởng của bạn nó đã gói gọn trong một khuon khổ nhất định</p><p>• Nếu người ta nói với bạn phải sống theo những đường lối có sẵn thì bạn cứ tứ tin nói rằng sống phải cá tính, khác biệt, mang cho mình một màu sắc tiêng để khặng định được giá trị của bản thân trên đời</p><p><br></p><p><strong><em>Giải pháp:</em></strong></p><ul><li><p>học hỏi đọc nhiều tư liệu hơn, để có nhiều kiến thức cho một vấn đề</p></li><li><p>nhìn các sự vật sự việc theo nhiều mặt(dcđs)</p></li><li><p>Cần nhận thức được giá trị của bản thân mình và màu sắc của riêng mình</p></li><li><p>Phá cách nhưng đúng cách, đúng với lữ thuần phong mĩ tục</p></li></ul><p><strong><mark>C. Kết bài:</mark></strong></p><ul><li><p>&nbsp;“Chọn con đường đối lập với lối mòn và bạn gần như sẽ luôn làm tốt”&nbsp;(Jean Jacques Rousseau). Câu nói trên như đánh thức chúng ta không nên sống theo một cách rập khuôn, không có tư duy sáng tạo bởi mỗi chúng ta chỉ có một cơ hội để sống vì thế ta nên cho bản thân cơ hội để tạo ra những điều mới mẻ, để khẳng định cái tôi, giá trị bản thân.</p></li></ul>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 04:50:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824779375</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 2-Tổ 4</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824860466</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><mark>A. Mở Bài:</mark></strong></p><ul><li><p>Đạt được tri thức loại gì thì mới được coi là "thành công"? Câu hỏi muôn thuở vẫn luôn là vấn đề nan giải của rất nhiều người rằng làm sao để đánh giá ai có "đóng góp" nhiều hơn cho xã hội, hay ai "hạnh phúc" hơn ai, theo bất kỳ nghĩa nào. Có một ranh giới rất bé khi nói về giá trị thành công trong cuộc sống. Vậy nên liệu “bằng cấp có còn là thước đo duy nhất của thành công” và quan niệm đó có thực sự cần phải thay đổi vì một xã hội mới ?</p></li></ul><p><strong><mark>B. Thân Bài:</mark></strong></p><p><strong><em>Giải thích:</em></strong></p><ul><li><p>Bằng cấp đại diện cho học vấn, đôi khi còn được hiểu là địa vị xã hội của một con người.</p></li><li><p>Thước đo ở đây chính là tiêu chuẩn mà xã hội đặt ra.</p></li><li><p>Thành công không thể được đánh giá một cách khách quan, mỗi con người đều có ý niệm riêng về sự thành công của bản thân mình. Thành công nói chung đều mang đến cho chúng ta hạnh phúc, dù nhỏ nhoi hay vĩ đại nhưng không phải lúc nào cũng phụ thuộc vào địa vị, tiền bạc.</p></li></ul><p><br></p><p><strong><em>Biểu hiện, thực trạng:</em></strong></p><ul><li><p>“Chế độ nhân tài”, một thuật ngữ được đưa ra bởi nhà xã hội học người Anh vào năm 1918, thuật ngữ này giống với quan niệm chung của xã hội hiện nay khi con người lấy bằng cấp hay chính là vị trí xã hội, học vấn làm chuẩn mực cho sự thành công của một cá thể.</p></li><li><p>Điều này tuy không hoàn toàn sai nhưng đây là một quan niệm không hề đáng tin cậy. Thành công không chỉ xoay vòng quanh giá trị vật chất nên không thể có một thước đo hay tiêu chuẩn chính xác để đánh giá sự thành công của một con người.</p></li><li><p>Nhìn cách những con người bị đánh giá thấp chỉ vì thiếu một số loại bằng cấp mà thấy nực cười thay. Vì quan niệm này mà vô số nhân tài không được phát huy đúng khả năng của mình, tiềm lực vì không được đặt ở đúng vị trí, bị kiềm hãm chỉ vì vài tờ giấy.</p></li><li><p>Vì quan niệm này mà tồn tại những kẻ có học, có chỗ đứng trong xã hội , kẻ tưởng mình đã thành công rực rỡ, tự cao tự đại. Chính điều này đã sản sinh ra những kẻ quyền lực với phẩm giá đạo đức bằng không, tham nhũng, hối lộ, xã hội tưởng chừng đang trong thời kì phong kiến khi “con quan chắc chắn làm quan”, và đủ mọi điều bất công khác đã xảy ra khi đánh giá con người qua bằng cấp</p><p><br></p></li></ul><p><strong><em>Lý do:</em></strong></p><ul><li><p>Có cái nhìn phiến diện về người khác, đo lường sự thành công của họ chỉ bằng số thành tựu rồi khinh thường, xem nhẹ mà không quan tâm đến đức tính, phẩm giá.</p></li></ul><p>-&gt; Nhìn nhận một người theo cách toàn diện nhất, bởi lẽ mỗi người đều có những năng lực, thế mạnh khác nhau.</p><p>- Mải mê chạy theo những tấm bằng không phù hợp với năng lực mà bỏ bê các mối quan hệ, bỏ bê chính bản thân.</p><p>-&gt; Điều chỉnh được nhịp sống; đặt nhiều mối quan tâm hơn cho bản thân, gia đình, bạn bè. Học được cách chấp nhận thứ mình dở rồi cố gắng phát triển từng ngày.</p><ul><li><p>Tạo áp lực cho xã hội. Nhiều người lợi dụng để tạo việc làm nhằm trục lợi trơ trẽn cho bản thân, hiển nhiên những công việc ấy không hoàn toàn phục vụ vì lợi ích cộng đồng.</p></li></ul><p>-&gt; Xây dựng xã hội văn minh, tốt đẹp hơn. Một xã hội coi trọng đạo đức, nhân phẩm rồi mới đến năng lực, bằng cấp.</p><ul><li><p>Tăng tính tham vọng của mỗi cá nhân. Vì quá mong muốn bằng cấp để được công nhận, phục vụ những mục tiêu, thỏa mãn ham muốn nhất thời mà làm ra những hành động sai trái, giả dối như làm giả bằng.</p></li></ul><p>-&gt; Hiểu được thứ đầu tiên phải kể đến khi nói về một người thành công là có nhân cách tốt, tâm hồn đẹp.</p><ul><li><p>Tự ti, thất vọng về chính mình khi không có quá nhiều bằng cấp, không đạt được kì vọng của gia đình, họ hàng.</p></li></ul><p>-&gt; Làm giảm tỉ lệ tự sát, cải thiện mối quan hệ với mọi người.</p><p>-&gt; Xã hội nếu chỉ đánh giá con người bằng bằng cấp như tự tay nâng đỡ những người có chẳng có đạo đức. Để rồi họ lạm quyền mà bắt đầu tung hoành chèn ép khiến đất nước mục ruỗng.</p><p><br></p><p><strong><em>Phản biện:</em></strong></p><ul><li><p>Có lẽ sẽ có ai đó nói với bạn rằng bằng cấp là minh chứng duy nhất để thành công nhưng họ đâu biết ngoài kia lớp lớp con người không đỗ đại học nhưng vẫn có cho họ một công việc tốt, một vị trí riêng trong xã hội</p></li><li><p>Bằng cấp không đánh giá hoàn toàn một con người, bởi lẽ nó chỉ là nhưng con số mang tính tương đối, nếu bạn hằng vẫn đang cố gắng thì chắc chắn trong tương lai bạn vẫn có thể công dân có ích trong xã hội</p></li></ul><p><strong><em>Giải pháp</em></strong></p><ul><li><p>Đánh giá qua nhiều góc độ hơn</p></li><li><p>Công nhận nhưng cố gắng hiện có của bản thân, thậm chí là người khác</p></li><li><p>Tuyên truyền loại bỏ việc so sánh những con người với nhau</p></li><li><p>Tạo môi trường cho ngừoi khác phát huy khả năng</p></li></ul><p><br></p><p><strong><mark>C. Kết Bài :</mark></strong></p><ul><li><p>“Bạn có cách của bạn. Tôi có cách của tôi. Còn cách đúng, cách chuẩn xác, và cách duy nhất, nó không tồn tại” Bằng cấp là một trong những yếu tố quan trọng để đánh giá năng lực, kiến thức và kinh nghiệm của một người trong lĩnh vực cụ thể. Có những người thành công trong cuộc sống và là người có bằng cấp, cũng như có những người thành công và không có&nbsp; bằng cấp nào cả.</p></li><li><p>Do đó, bằng cấp có thể được coi là một trong những thước đo thành công, nhưng không phải là thước đo duy nhất và hoàn toàn chính xác cho sự thành công của một người.</p></li></ul>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 06:34:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824860466</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Trân, Thanh Ngọc, Khánh Hà, Bảo Nghi, Khánh Vân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824920461</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Mở bài:</strong></p><p>"Tôi khuyên đồng bào đoàn kết chặt chẽ và rộng rãi. Năm ngón tay cũng có ngón vắn, ngón dài. Nhưng vắn dài đều họp lại nơi bàn tay. Trong mấy chục triệu người, cũng có người thế này, thế khác, nhưng thế này hay thế khác đều là dòng dõi tổ tiên ta." ( Chủ tịch Hồ Chí Minh )</p><p>&nbsp; Tuy chẳng vào sinh ra tử trong thời kháng chiến gian nan khốc liệt nhưng tôi nghĩ rằng không ai là không rõ, không ai là không biết ngày trước để có thể thoát mình khỏi ách thống trị từ phương Bắc ngàn năm đô hộ đến các nước thực dân xâm lược chưa bao giờ chúng ta ngưng biết ơn về tinh thần đại đoàn kết của người dân Việt. Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại ắt thành núi cao, sức mạnh của tinh thần đoàn kết có lẽ là thứ sức mạnh kì diệu nhất trong bề dày lịch sử dân tộc. Ngày nay, tuy không còn phải ra tiền tuyến sinh tử như lịch sử nhưng có chăng tinh thần ấy đang ngày bị mai một bởi một lí do vô cùng đáng tiếc- con người ta dễ dàng quay lưng với nhau chỉ vì gốc gác xuất thân của người khác. Thật kì lạ, khi chẳng sót một xó xỉnh nào trên đất nước này nhuốm mồ hôi nước mắt của người trước ngã xuống với mong muốn con cháu mình sẽ chung sống trong bình yên, và cả tình yêu, thế mà ngày này họ lại phân biệt chính nơi sinh ra của nhau.</p><p><strong>Giải thích:</strong></p><p>Phân biệt vùng miền là kiểu phân biệt theo hướng tiêu cực chính là những suy nghĩ, hành động gây khó khăn, thiếu tôn trọng người khác. Bên cạnh đó, vùng miền còn được biết đến là các dân tộc ở mọi miền trên đất nước. Và trong xã hội hiện nay, phân biệt vùng miền được hiểu là sự ghét bỏ, miệt thị một người, một tập thể đến từ miền khác vì các đặc điểm độc đáo, đặc biệt của miền đó. Và hơn hết nó còn phân chia rạch ròi giữa giữa những dân tộc trong một quốc gia và điều đó dẫn đến đoàn kết bị tan vỡ.</p><p><strong>Tác hại 1:</strong></p><p>Việc tự do quy chụp hay sử dụng những lời nói mang tính công kích nặng nề giữa các vùng miền đã cho thấy được trình độ nhận thức và ứng xử sai lệch của một số người. Từ những sự khác nhau về văn hóa, qua cách biểu lộ hành vi ở một số địa phương, mà ta đem ra làm cái cớ để lăng mạ một cách thậm tệ trên các diễn đàn khiến cho hình ảnh đẹp về một công dân văn minh bị tan biến, cũng từ đó mà xuất hiện nhiều ảnh hưởng tiêu cực về thái độ, cách sống không phù hợp với chuẩn mực người dân Việt Nam. Nhưng cũng chính vì lòng tự tôn cá nhân, gây ra nhiều tranh cãi khó có thể kiểm soát.</p><p><strong>Lợi ích 1:</strong></p><p>Bởi đã là một mảnh ghép nhỏ trong một đất nước với bề dày lịch sử lâu đời, con người ta chẳng những có sức mệnh phải phát triển đất nước về mặt vật chất, mà những giá trị tinh thần tiềm ẩn sâu bên trong, cũng cần được phát huy một cách đúng nghĩa. Khi xem xét sự việc ở một khía cạnh toàn diện, ta sẽ nhận ra được nhiều nét đẹp được biểu lộ ở những con người đến từ khắp mọi nơi trên đất nước.</p><p><strong>Dẫn chứng 1:</strong></p><p>Hoa hậu H’Henie bỏ qua mọi định kiến về phân biệt vùng miền, sẵn sàng chinh chiến tại các cuộc thi sắc đẹp và dành được không ít lời tán dương từ mọi người bởi những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình. Anh chàng rapper Double2T không vì quê hương nghèo khó, mà buông bỏ ước mơ trở thành rapper. Thậm chí, anh còn mang bản sắc người dân tộc Tày vào trong những sáng tác của mình, nhằm truyền bá nét đẹp văn hóa vùng miền đến với tất cả mọi người bằng con đường nghệ thuật.</p><p>Dù đến từ đâu đi chăng nữa, ai cũng tiềm ẩn những tài năng riêng biệt mà mỗi người nên tận dụng để phát huy một cách tối đa nhất vì lợi ích chung của đất nước.</p><p><strong>Tác hại 2:</strong></p><p>Qua hành vi thiếu chuẩn mực đạo đức, nạn nhân của vấn nạn “phân biệt vùng miền” cũng sẽ bị tác động không nhỏ bởi những lời “ném đá” thiếu tính xác thực kia, chúng như mồi lửa châm ngòi cho sự tổn thương của không ít người trong đời sống. Ngay cả trong các mối quan hệ xã hội, cũng sẽ thiếu đi tính minh bạch, đoàn kết với nhau, từ đó tạo ra ranh giới phân chia giữa con người.</p><p>Do vậy, cần phải có những chính sách hiệu quả để có thể ngăn chặn vấn nạn trên.</p><p><strong>Lợi ích 2:</strong></p><p>Cuộc sống là một bức tranh muôn màu, muôn vẻ. Nên chính vì vậy, hãy đón nhận theo một chiều hướng tích cực. Nhưng đi kèm với đó là cũng thái độ tôn trọng, nâng niu những thành quả mà họ đã đóng góp vì cuộc sống, dẫu nhỏ hay lớn, cũng đều có ý nghĩa nhất định. Bên cạnh đó, muốn khẳng định được tầm vóc của mình, con người ta phải ngẩng cao đầu, đừng vì những lời ăn tiếng nói bên ngoài mà khiến ta trở nên lạc hậu so với người khác. Đồng thời, xây dựng một cộng đồng đa dạng bản sắc văn hóa , giao lưu qua lại lẫn nhau để thu nhặt những tri thức mới từ khắp mọi nơi nhằm tạo ra một xã hội hòa nhập và phát triển.</p><p><strong>Tác hại 3:</strong></p><p>Phân biệt vùng miền gây nên sự mất đoàn kết dân tộc, anh em ba miền trên khắp tổ quốc Việt Nam. Là cơ hội cho các thành phần, tổ chức phản động, chống đối chính trị gây mâu thuẫn.“Chiêu bài” kích động nhân dân của những kẻ “phía bên kia chiến tuyến” làm suy yếu khối đại đoàn kết dân tộc, gây tác động xấu đến sự ổn định xã hội.</p><p><strong>Lợi ích 3:</strong></p><p>Nhớ lại những tháng ngày “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” hào hùng của dân tộc, những người chiến sĩ ba miền Bắc - Trung - Nam đã sát cánh bên nhau. Cùng chung chí hướng giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Đã bao nhiêu chiếc xe viện trợ cho miền Nam thương yêu từ chiến khu miền Bắc chạy dọc trên con đường mòn Hồ Chí Minh. Nét đẹp văn hoá của những người đồng bào cùng chảy trong tim dòng máu đỏ da vàng ấy vẫn còn được lưu truyền cho đến hiện tại. Thế hệ ngày hôm nay trên khắp mọi miền đất nước vẫn đang thực hiện sứ mệnh “lá lành đùm lá rách”, giúp đỡ, kề vai sát cánh cạnh nhau để cùng phát triển Tổ Quốc<strong>.</strong></p><p><strong>Dẫn chứng 3:</strong></p><p>Đại&nbsp;dịch COVID 19 vừa qua, đoàn Đại học Y dược Hà Nội, Viện Huyết Học, Bệnh viện K Trung Ương cùng nhiều đoàn y bác sĩ khác từ miền Bắc, Trung đã cùng nhau lên đường hỗ trợ Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Nam. Hay cô giáo Nguyễn Thị Như Thảo với hành trình “cõng chữ” ngược lên miền xuôi, nơi Hang Chú - Sơn La hẻo lánh, điều kiện sống hạn hẹp. Ấy vậy mà cô Như Thảo vẫn không ngại xa xôi, khó nhọc. Ngày ngày cần mẫn đưa con chữ đến các em vùng cao, mở ra cho các em cánh cửa tri thức rộng lớn.</p><p><strong>Phản biện: </strong></p><p>Ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu nhưng bạn không thể chỉ nhìn vào thiểu số chưa thực sự tốt rồi “vơ đũa cả nắm” một tập thể. Cũng giống như tảng băng trôi với ba phần nổi bảy phần chìm, những quan niệm sai lầm với sự truyền miệng không có chứng cứ và tính xác thực đã gây kích động dư luận đồng thời khiến người dân ở vùng miền đó bị ảnh hưởng và phân biệt một cách không chính đáng. Nhưng cũng có nhiều thành phần phản động cho rằng vì sự thật là nhiều người dân ở vùng đó có thái độ và cách ứng xử không chuẩn mực. Nhưng bạn có bao giờ nghĩ rằng, chúng ta chỉ đang nhìn nhận vấn đề một cách phiến diện. Giống như câu cửa miệng của những kẻ phân biệt “Dân Thanh Hoá ăn rau má phá đường tàu”, họ sử dụng câu chuyện đáng ra phải được cảm phục của người dân Thanh Hoá: Vào thời kháng chiến chống Pháp, để dễ dàng vơ vét của cải của người dân, chúng đã cho làm đường sắt tại huyện Hoằng Hoá. Người dân nơi đây với lòng căm thù và phẫn nộ đã tổ chức phá huỷ đường sắt của chúng. Chúng xây đường tới đâu, dân ta phá tới đó. Quân Pháp tức tối liền triệu quan huyện đến hỏi tội, quan huyện vốn là người yêu nước, liền nghĩ kế và bảo rằng vì trên đường sắt có mọc rau má non. Dân chúng khổ quá nên mới phá đường tàu để lấy rau má ăn qua cơn đói. Hành động đáng được khen ngợi ấy của người dân Thanh Hoá qua lời truyền miệng của những kẻ ác ý lại biến thành câu nói phân biệt nặng nề, khiến nhiều người lầm tưởng về lòng yêu nước tốt đẹp của người dân vùng Thanh Hoá.</p><p><strong>Giải pháp:</strong></p><p>Mỗi con người chúng ta nên mở rộng lòng ra để cảm thụ cái đẹp của người khác vùnh miền với mình. Lúc ấy chúng ta sẽ nhận ra cái lẽ sống rằng sự khác nhau trên&nbsp; thế gian được sinh ra nhằm vẽ nên những màu sắc tô điểm cho mọi thứ. Các tổ chức hay chỉ đơn giản là các học sinh cũng có thể làm các dự án tuyên truyền, giáo dục và lan truyền trên các trang mạng xã hội để mọi người hiểu rõ được tác hại, ảnh hưởng cụa việc phân biệt vùng miền lớn đến như nào. Ngoài ra, nhà trường còn có thể đưa ra những buổi thuyết minh về Phân biệt vùng miền, tìm cách tương tác với học sinh một cách mới mẻ nhằm thu hút, tạo hứng thú để mọi người lắng nghe, tiếp thu những thông tin liên quan.</p><p><strong>Kết bài:</strong></p><p>Nói cho cùng, vấn nạn phân biệt vùng miền đã tồn tại một khoảng thời gian không hề ngắn, dĩ nhiên chúng ta cũng không xoá bỏ được quan niệm này đi được trong tích tắc. Dĩ nhiên rằng trong khi chúng ta đang tích cực thay đổi&nbsp;những suy nghĩ chưa đúng đắn, khi chúng ta đang ra sức dùng tình yêu, sự đồng cảm và lòng tin để cảm hoá lẫn nhau thì đâu đó vẫn còn những người chưa thật sự sống đẹp, khiến người ta hiểu lầm, nghi ngờ nhau và vô tình lan toả sự tiêu cực đến cộng đồng.  Nhưng tôi mong rằng bạn hãy luôn lấy những điều hay lẽ phải làm đức tin, hướng về như thể hướng về phía mặt trời và bóng tối sẽ khuất sau lưng bạn, nhường chỗ cho những suy nghĩ tốt muốn cống hiến cho cuộc đời của mình. Muốn sống trong vườn đời ngát hương, trước tiên bạn phải là một cánh hoa ngào ngạt. Giống như Chế Lan Viên từng quan niệm:</p><p> “Anh là gió đưa hương, nhưng chính ra anh lại là hương”</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 07:49:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824920461</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 6 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824934344</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><em><mark>THÔ TỤC LÀ HÀO SẢNG</mark></em></strong></p><p><strong><mark>A. MỞ BÀI</mark></strong></p><p>   Ông bà ta đã truyền dạy: “Lời nói không mất tiền mua / Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Tuy nhiên hiện nay, đặc biệt trong giới trẻ, việc phát ngôn trở nên bất cẩn, sử dụng ngôn ngữ thô tục, thiếu suy nghĩ và văn hóa. Thậm chí một bộ phận còn xem việc nói tục như một cách giao tiếp hằng ngày và xem như một việc đáng để tự hào, một lối nói gây thu hút. Thuận theo lẽ đó, có quan điểm cho rằng “thô tục là hào sảng”. Nhưng theo quan điểm của nhóm em, thô tục chưa bao giờ là hào sảng.</p><p><br></p><p><strong><mark>B. THÂN BÀI</mark></strong></p><p><strong>1/Giải thích &amp; thực trạng:</strong></p><p><strong>-Giải thích:</strong></p><p>   Vì sao người ta thường quan niệm rằng thô tục là hào sảng? Thô tục là những điều mang ý xúc phạm, nguyền rủa, đầy thô lỗ đối với người nhận. Còn hào sảng là một trạng thái tinh thần vui vẻ lạc quan. Vậy nên người ta quan niệm rằng những lời nói, hành động thô tục là đang mang lại niềm vui, có tính giải trí và giúp con người sống lạc quan hơn. Tuy nhiên trong thực tế, đó là những điều đáng bị chỉ trích, hạn chế vì chúng sẽ làm mất đi thuần phong mỹ tục, làm tổn hại đến sự trong sáng của ngôn ngữ mẹ đẻ.</p><p><strong>-Thực trạng, biểu hiện:</strong></p><p>   Ngày nay, với sự hội nhập Quốc tế, Việt Nam đang dần mất đi những nét văn hóa truyền thống bởi sự ảnh hưởng từ các văn hóa từ các nước lân cận, đồng thời giới trẻ cũng quen với lối sống thoải mái hơn và việc văng tục mọi lúc mọi nơi cũng dần lan rộng. Không quá khó để bắt gặp hình ảnh những bạn trẻ nói những lời phản cảm và cho rằng đó là cách họ bày tỏ cảm xúc hay làm những hành động phản cảm những nơi trang trọng, tôn nghiêm và xem đó là độc đáo, mới mẻ. Chính những suy nghĩ, hành động đó sẽ khiến cho thế hệ sau xem nhẹ tác hại và coi thô tục là một điều gì đó thú vị, hay ho, có thể gọi là “hào sảng”.</p><p><br></p><p><strong>2/Lí do từ bỏ:</strong></p><p>   Nếu xã hội này vẫn còn tiếp diễn những người có thói quen nói tục, chửi thề thì sẽ như thế nào? </p><p>-Việc ăn nói thô lỗ sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực đến nhân cách và phẩm chất của con người, làm mất đi hình ảnh vẻ đẹp của người con đất Việt mà ông cha ta cất công gìn giữ.</p><p>-&gt; Việc nói tục có thể giải tỏa những khó chịu, bức bối trong lòng nhưng chỉ nên dừng lại ở việc giải tỏa chứ không phải ngôn ngữ thường trực. </p><p>-Nếu đã gây nên thói quen thì kĩ năng giao tiếp sẽ bị ảnh hưởng và giảm sút nghiêm trọng. Trong những buổi họp, tọa đàm hay một cuộc đàm phán văn minh, nếu như không đủ bình tĩnh để có thể sử dụng ngôn ngữ một cách thông minh và khôn khéo mà lại thốt ra những câu nói, từ ngữ khiếm nhã thì không chỉ gây ác cảm với người đối diện, mặc khác còn bị họ đánh giá về nhân phẩm và đạo đức.</p><p>-&gt; Đặt sự tôn trọng đối phương lên hàng đầu, từ đó sử dụng ngôn ngữ chín chắn hơn, phù hợp với nội dung cuộc bàn luận. Hãy luôn nhớ rằng thô tục chưa bao giờ là giải pháp tốt nhất. </p><p>-Ngoài ra việc chửi thề không chỉ gây ảnh hưởng trực tiếp đến người nói mà còn gây ảnh hưởng đến mọi người xung quanh khi xuất hiện những câu từ tục tĩu khiên không khí cuộc trò chuyện bị trùng xuống và đôi khi vô tình mà những từ ngữ ấy cũng sẽ dẫn đến xung đột, cãi nhau. </p><p>-&gt;Chúng ta cần ý thức và nhận thức được những gì mình nói và kiểm soát được ngôn từ của mình thì điều đó sẽ góp phần giúp cho xã hội trở nên tiên tiến và văn minh hơn. Từ đó nhận thức ngôn ngữ của bản thân, hạn chế và kiểm soát cảm xúc của bản thân tốt hơn, tránh khỏi những tình huống mất cân bằng cảm xúc.</p><p><br></p><p><strong>3/ Phản biện</strong></p><p>&nbsp;&nbsp; Nói tục từ lâu đã có trong văn hóa dân gian mà cái hài là một điển hình. Nhưng đố tục chuẩn mực phải đảm bảo những yếu tố thẩm mỹ nhất định, là phải sang, đẳng cấp, có văn hóa chứ không phải vô tư dùng từ thô tục là được, đòi hỏi phải có tầm kiến thức và kỹ năng ứng dụng văn hóa phù hợp. Đáng buồn là việc thô tục lại tiếp biến ở thời đại này một cách thật dễ dãi. Họ vô tư sử dụng lối nói, lối tư duy xem nói tục như một thói quen, thậm chí nghĩ thế là "ngầu" nhưng hỡi ôi, nó chỉ biểu hiện tư duy hời hợt, thiếu kiến thức đến trầm trọng.&nbsp;Có thể chỉ là ham vui, nói theo trào lưu để thể hiện bản thân không là người tối cổ, hay cảm giác hòa nhập nhịp sống thời đại nhưng lại không hiểu thật sự đâu là cái hài thẩm mỹ!</p><p>&nbsp;&nbsp; Một phần đông dường như không tự nhìn nhận do chính mình muốn nói thế nhưng hay viện lý do tại môi trường xung quanh. Thực tế, nếu không muốn nói những lời không lịch sự, câu chửi thề chói tai, hoàn toàn có thể "cai" được.&nbsp;Hiện có nhiều cách để biến chuyển lời nói, ngôn ngữ chat nhẹ nhàng hơn. Nhưng dù chúng ta có dùng ngôn ngữ "teen", viết tắt thì vẫn cứ là nói tục.&nbsp;Có thể người thân quen sẽ bỏ qua nhưng không có nghĩa cứ muốn nói gì thì nói bởi khi thói quen nói tục bén rễ, ta sẽ trở nên khó coi trong mắt mọi người.</p><p>&nbsp;&nbsp; Nếu bạn vẫn cho rằng việc thô tục sẽ tiếp thêm độ giật tít khiến câu chuyện thu hút hơn thì bạn đã lầm. Ở góc độ khách quan, khi tiếp nhận cùng một chủ đề theo 2 cách tường thuật khác nhau: sử dụng ngôn từ thô tục hoặc ngôn ngữ thường ngày, câu chuyện được kể lại bằng phép nói chau chuốt chắc chắn sẽ mang lại ý nghĩa có ích, bật lên nội dung rõ ràng, chiều hướng tích cực hơn. Tuy nhiên nếu bạn cảm nhận ngược lại thì đó hoàn toàn không phải do cảm nhận riêng mà là việc bạn đã quen với việc thô tục từ trong tư duy hùng biện, hay nói cách khác đã bị tha hoá. Hãy luôn nhớ rằng sẽ luôn có một cách khác thu hút đối phương hơn trong việc bày tỏ bằng lời nói và thô tục chưa bao giờ là một lựa chọn hợp lý cả.</p><p><br></p><p><strong>4/Giải pháp</strong></p><p>   Nâng cao việc giáo dục và nhận thức trong trường học luôn là bước đầu để loại bỏ quan niệm trên. Thầy cô cần giải thích cho các em hiểu tác hại của việc lầm tưởng "thô tục" là "hào sảng" thông qua việc đọc sách, tham gia các hoạt động ngoại khóa,... Trong gia đình, các bậc phụ huynh cần tiếp cận sự việc theo hướng khách quan, không dùng những phương pháp cực đoan để hạn chế việc nói tục của các em mà thay vào đó là trò chuyện, tâm sự và hướng các em tới một tư duy đúng đắn. Sau cùng, Nhà Nước cần tăng cường tổ chức các hoạt động giao lưu trong đoàn thể, khu dân cư,... nhằm tạo điều kiện và không gian để mọi người gần gũi với nhau, tránh xa các nền tảng mạng xã hội và xây dựng lối sống, lối ứng xử lành mạnh, văn minh hơn. Như vậy, quan niệm này theo thời gian cùng sự nỗ lực thay đổi của mọi người sớm sẽ được nhìn nhận lại một cách đúng đắn.</p><p><br></p><p><strong><mark>C. KẾT BÀI</mark></strong></p><p>   Trên hết, việc cư xử văn minh và sử dụng ngôn từ đúng mực là vô cùng cần thiết. Người có văn hóa&nbsp;sẽ được mọi người tôn trọng và yêu quý hơn. Bằng cách thay đổi thói quen nói tục, ta có thể xây dựng một môi trường giao tiếp lành mạnh và tích cực. Việc truyền cảm hứng và tạo động lực cho nhau thông qua lời nói ý nghĩa và đúng mực sẽ tạo ra sự tương tác xã hội tích cực và tạo nên một cộng đồng văn minh, bởi:</p><p>"Một lời bất cẩn có thể nhóm lên xung đột.</p><p>Một lời tàn nhẫn có thể phá hỏng một cuộc đời.</p><p>Một lời đúng lúc có thể xua đi căng thẳng.</p><p>Nhưng một lời yêu thương có thể chữa lành và chúc phúc."</p><p>(Khuyết danh)</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 08:06:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824934344</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bao, Huy, Sang, Dat </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824955138</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2016688102/cf449b7f777fc3ded7f7e867380b65d3/Quan_ni_m_.docx" />
         <pubDate>2023-12-14 08:31:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824955138</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bao, Huy, Sang, Dat </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824957071</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2016688102/37be9ffa954d33d6a368a39f0a1874cc/Con_nh__ngta__1_.docx" />
         <pubDate>2023-12-14 08:33:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824957071</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 6</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824963550</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><mark>THÓI QUEN KHÔNG BÀY TỎ LÒNG BIẾT ƠN</mark></strong></p><p><strong><mark>A/ MỞ BÀI</mark></strong></p><p>   “Kẻ nào chưa từng mắc phải lỗi lầm cũng là kẻ chưa bao giờ thử làm việc gì cả.”(Albert Einstein) Trong cuộc sống ai có những thói quen xấu bởi chẳng ai là người hoàn hảo, hoàn hảo là khi ta thấy được nó ảnh hưởng tiêu cực đến mình và thay đổi nó. Việc không bày tỏ lòng biết ơn là một điểm tối trong tâm lý, cảm xúc và thường xuất hiện ở giới trẻ ngày nay, nhưng có lẽ chẳng ai muốn bị nhìn nhận là một người vô ơn, vậy nên điều ta cần làm là bày tỏ lòng biết ơn với mọi người xung quanh, từ bỏ suy nghĩ mong muốn người khác chủ động thấu hiểu sự biết ơn của mình.</p><p><br></p><p><strong><mark>B/ THÂN BÀI</mark></strong></p><p><strong><mark>1/ Giải thích &amp; thực trạng</mark></strong></p><p><strong>- Giải thích:</strong></p><p>   Lòng biết ơn là sự trân quý với những điều mà mình nhận được từ mọi người xung quanh. Lòng biết ơn được thể hiện qua lời nói hay những hành động xuất phát từ trái tim. Vậy bày tỏ lòng biết ơn chính là dung lời nói, hành động để thể hiện sự trân quý, cảm mến vì những gì người khác đã trao cho mình. Và đó cũng chính là con đường duy nhất để bày tỏ sự biết ơn, sẽ không có sự im lặng nào cho thấy được sự biết ơn mà ta dành cho họ.</p><p><strong>- Thực trạng:</strong></p><p>   Xã hội đang ngày càng phát triển, giới trẻ lại dần trở nên nhạy cảm và một phần trong số đó có xu hướng muốn được một mình, sợ đám đông, họ luôn lúng túng trong việc thể hiện tình cảm của chính mình với mọi người xung quanh và mong muốn họ phải tự thấu hiểu mình. Nhưng đôi khi ta cần nhìn vào thực tế, đó là điều không thể, sẽ chẳng ai biết mình muốn gì cho đến khi mình nói ra, tình cảm hay lòng biết ơn cũng thế, ta cần nói lên những tâm tư của chính mình hay có thể thể hiện chúng qua những hành động nhỏ nhặt để giúp đỡ họ. Trong số những người gặp phải tình trạng trên nhận biết đucợ điều này nhưng lại không thể vượt qua nỗi sợ của chính mình nên họ sẽ thay thế nó bằng sự im lặng.</p><p><strong><mark>2/ Lý do từ bỏ</mark></strong></p><p>-Việc bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với người khác sẽ khiến cho cuộc sống trở nên tốt đẹp, lành mạnh hơn. Ta không phải áy náy rằng mình có đang nợ gì người khác không, cũng không cần phải e ngại khi tiếp chuyện với họ bởi những ân tình cũ. </p><p>-Ngoài ra, việc bày tỏ lòng chân thành của mình trong từng lời nói, cử chỉ giúp cho cả hai ngày càng gắn bó mật thiết và mối quan hệ sẽ xoay chuyển theo chiều hướng tích cực. Bởi lẽ khi ta bày tỏ, đối phương vẫn sẽ nhận thức được tình cảm của người khác dành cho mình. </p><p>-Từ những hành động nhỏ ấy cũng có thể giúp ta rèn luyện đạo đức, dạy ta biết yêu thương, biết trân quý, biết quan tâm và lan toả được những giá trị, thông điệp tích cực đến mọi người.</p><p><br></p><p><strong><mark>3/Phản biện</mark></strong></p><p>   Biết ơn là đức tính quan trọng nhất có khả năng thay đổi cuộc đời một người, đừng mong đợi sự thay đổi chỉ trong một sớm một chiều, nhưng chắc chắn bạn sẽ nhận thấy sự thay đổi từ từ và đều đặn. Đừng ngại thể hiện lòng biết ơn mà hãy xem nó như một việc luôn và đáng làm. Đôi khi bạn nghĩ rằng chuyện ơn nghĩa đã qua lâu rồi, việc bày tỏ chẳng còn ý nghĩa nữa. Nhưng thực chất đối phương vẫn luôn mong chờ bạn đáp lại, chỉ cần một lời cảm ơn là đủ. Bởi việc bày tỏ mục đích không phải có qua có lại mà để họ biết rằng, mình đã ghi nhận điều họ cho đi và có đặt sự chú ý của mình vào điều đó.</p><p>   Hoặc có một số bộ phận người lại nghĩ việc bày tỏ lòng biết ơn quá thường xuyên chính là nịnh hót, lấy lòng người khác. Nhưng thực chất việc bày tỏ lòng biết ơn sẽ không lạc theo chiều hướng đó nếu trong thâm tâm ta thực sự biết ơn đối phương. Bởi lẽ “của cho không bằng cách cho”, cách ta bày tỏ như thế nào không quan trọng, phụ thuộc vào cái tâm, cái ý, tấm lòng. Ta biết ơn nhiều, ta yêu thương nhiều thì ta bày tỏ nhiều, điều đó chẳng có gì đáng ngại cả. Chỉ khi trong lòng không biết ơn mà lại bày tỏ một cách miễn cưỡng thì đó mới gọi là nịnh nọt.</p><p><strong><mark>4/Giải pháp</mark></strong></p><p>   Việc xây dựng thói quen nói lời cảm ơn mỗi ngày với những sự giúp đỡ dù là nhỏ nhất sẽ là nấc thang vững chắc để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn. Việc thường xuyên nói lời biết ơn sẽ giúp ta nhận thức được rằng sự giúp đỡ của mọi người xung quanh không phải là hiển nhiên mà là một điều đáng được trân trọng. Bên cạnh đó, chúng ta cũng có thể thực hiện các bài tập mỗi ngày như viết nhật ký về lòng biết ơn để biến việc biết ơn trở thành một nếp sống. Ngoài ra, bày tỏ lòng biết ơn không chỉ là việc nói ra lời cảm ơn mà còn là biết ơn từ sâu trong suy nghĩ, tiềm thức. Vì thế mỗi người luôn cần phải nhớ về những người những việc mà mình biết ơn. Từ đó luôn hướng bản thân mình đến một cuộc sống đẹp để không phụ lại những người những việc đó. Lòng biết ơn khi được bày tỏ sẽ khiến cuộc sống trở nên tươi đẹp biết nhường nào.</p><p><br></p><p><strong><mark>C. KẾT BÀI</mark></strong></p><p>Henry Ward Beecher tâm niệm rằng: "Trái tim không biết ơn sẽ không tìm được sự hạnh phúc." Thế nên trên con đường theo đuổi hạnh phúc của riêng mình, sẽ tuyệt vời biết bao nếu lòng biết ơn được bày tỏ thành lời. Hãy sống và thể hiện sự biết ơn trong từng khoảnh khắc, để sau này ta không phải tiếc nuối nói hai chữ "giá như...".</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 08:40:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2824963550</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Đạt-Huy-Sang Bùi-Gia Bảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2825003852</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong ngạn ngữ Đức có một câu nói thực sự tâm đắc: “Thói xấu là cửa ngõ của sự tha hóa” Ắt hẳn mỗi người trong chúng ta đã trải qua một lần bị mang ra “gắn mác” với sự kỳ vọng để rồi sự “nhân vô thập toàn” kéo ta vào một vòng xoáy của sự so sánh không hồi kết, mang đến những phút chạnh lòng do chính cha mẹ tạo ra. Đó chính là “thói xấu” mang tên “con nhà người ta” - những đòn tâm lý ảnh hưởng mạnh mẽ đến đứa trẻ.</p><p>Vậy “con nhà người ta” là gì? “Con nhà người ta” chính là sự so sánh khập khiễng của phụ huynh về con nhà mình với con nhà người khác. Điều này xuất hiện khắp mọi nơi mà đến hiện tại vẫn chưa thể xoá bỏ quan niệm ấy. Xuất phát điểm từ những buổi họp phụ huynh, người thì vui mừng khoe thành tích của con em, người thì nghe những lời chỉ trích về thái độ học, điểm thấp so với mặt bằng chung, chịu sự phàn nàn từ giáo viên về con em, từ đó xảy ra khái niệm “con nhà người ta”.</p><p>“Học như này thì sau này làm gì mà ăn” hay “Nhìn con nhà người ta mà thấy ham”. Đa số đây chính là định kiến của phụ huynh áp đặt lên con cái. Dễ hiểu, dưới góc độ của người cha hay người mẹ luôn khát khao con mình sẽ giỏi toàn diện, luôn muốn con mình sẽ trở nên độc nhất vô nhị không thua ai. Vậy tự hỏi nếu thế gian ai cũng muốn về nhất thì ai sẽ là người đứng nhì hoặc ai cũng muốn mình trở nên giàu có, thế còn phần nghèo chừa ai? Họ luôn muốn hướng con mình tới cái đẹp nhất, cái chân thiện mỹ trong cuộc sống, nhưng vô tình điều ấy lại&nbsp; kiến tạo một phần áp lực không nhỏ gây ảnh hưởng trực tiếp đến tâm lý của con cái. Phụ huynh luôn áp đặt suy nghĩ chủ quan lên con em, luôn muốn con em trở nên hoàn hảo về mọi mặt. Vậy tự hỏi phụ huynh đã hoàn hảo hay hoàn thiện cuộc đời của mình một cách trọn vẹn hay chưa? Đồng ý ta không thể phủ nhận công ơn sinh thành, vì họ mà ta có cuộc sống ấm no hạnh phúc nhưng việc họ áp đặt suy nghĩ chủ quan và muốn&nbsp; mình trở thành một phiên bản khác hay một bản sao là hoàn toàn sai lệch. Nếu trên thế giới có người hoàn hảo hay có người giỏi nhất thì đã không có tục ngữ “Núi này cao có núi khác cao hơn”.</p><p>Vậy so sánh như vậy thì sẽ mang lại điều gì? Thứ nhất, trẻ sẽ nghĩ mình thực sự kém cỏi trong mọi việc.<em> </em>Bất kể trẻ muốn làm gì cha mẹ cũng đều nói rằng “con không thể”. Khi trẻ cố gắng chạy về phía trước, cha mẹ thản nhiên phủ nhận mọi cố gắng của trẻ “con có làm gì đi nữa cũng thua người khác”. Theo thời gian, trẻ sẽ chẳng còn muốn cố gắng nữa, lười biếng, phó mặc mọi thứ và không muốn chia sẻ bất cứ điều gì với cha mẹ, bởi chúng tự ngẫm rằng câu trả lời luôn là “con không thể”. Việc cha mẹ phớt lờ sự cố gắng của trẻ và mù quáng so sánh với con nhà người ta sẽ khiến trẻ không phát huy được tiềm năng bản thân. Nếu cha mẹ ngừng việc “so sánh”, “gắn mác” cho con cái, đứa trẻ sẽ lấy lại sự tự tin và bản lĩnh để tiếp tục bước trên con đường của mình. Sẽ không còn hậu quả là gieo vào lòng trẻ sự căm ghét, thù hằn, lười biếng và trì hoãn mọi việc chỉ vì nghĩ là sẽ không thể hoàn thành. Hơn nữa, nó thậm chí còn sẽ giúp trẻ vững vàng hơn, chắc niềm tin vào công việc mình đang làm, tiếp thêm động lực để mở rộng và phát triển bản thân, các mối quan hệ xã hội. Thứ hai, so sánh con cái sẽ gây cho con cảm giác thiếu an toàn. Đối với trẻ, việc điểm số cao hay món đồ chơi đẹp không khiến chúng háo hức bằng sự khẳng định và đồng hành của cha mẹ. Một đứa trẻ rất cần cảm giác an toàn và tình yêu thương của cha mẹ. Cha mẹ có thói quen coi thường con cái sẽ khiến trẻ nghi ngờ năng lực bản thân, dần dần thu mình - tự kỷ, trầm cảm - điều này ảnh hưởng tới các kỹ năng xã hội của trẻ. Dù là người lớn hay trẻ con cũng đều có những ưu và nhược điểm riêng. Vì thế, cha mẹ cần có cách dạy dỗ con cái đúng đắn thì tương lai của trẻ mới tươi sáng được. Những đứa trẻ cần được trao cho cảm giác an toàn như một quyền lợi cơ bản chứ không phải sự đặc ân. Bởi vậy, nếu các bậc phụ huynh không còn áp đặt những định kiến, quan niệm mang tính cá nhân lên trên vai của đứa trẻ, không khí về một gia đình thực sự - một nơi đáng để tìm về - sẽ quay trở lại cùng với cảm giác được an toàn, không còn xa lạ trong chính gia đình của mình là niềm thôi thúc đứa trẻ ngày càng trưởng thành, tự tin mà tiếp tục đương đầu với cuộc sống.<em> </em>Thứ ba, sự đố kỵ luôn tiềm tàng trong con trẻ và khi luôn bị so sánh, trẻ sẽ nhanh chóng hình thành tâm lý ganh ghét, đố kỵ để rồi dẫn đến sự bất hòa, xa cách giữa những người bạn, hàng xóm và thậm chí anh chị em trong gia đình. Biểu hiện của sự oán hận là trẻ sẽ chống đối, không nghe lời cha mẹ, trẻ nói dối, không còn yêu quý, muốn nói chuyện, vui chơi thậm chí gây sự với các bạn khác. Điều này không chỉ là một hệ lụy được hình thành trong sự nhận thức của trẻ mà còn để lại tác hại lâu dài trong hành động và suy nghĩ dại dột sau này. Trái ngược với nỗi thống khổ mà “bóng ma” đố kỵ ám ảnh tâm trí, việc trút bỏ những tiêu cực ấy sẽ giúp cho đứa trẻ được giải thoát về mặt cảm xúc - hòa đồng, vui vẻ trở lại. Phụ huynh cần động viên, cảm thông thay vì so sánh, gieo rắc vào tâm trí con cái của mình sự méo mó, lệch lạc.&nbsp;</p><p>Nhiều người cho rằng việc phụ huynh áp đặt suy nghĩ lên con em là đúng, và nếu như không có sự so sánh trên đời thì làm gì có sự phát triển, sự cải thiện nào xảy ra. Trước hết, chúng ta không hề bác bỏ định kiến so sánh, nhưng “hãy so sánh, khi và chỉ khi bạn có hệ quy chiếu phù hợp”. Sự so sánh của phụ huynh luôn ép buộc con mình phải hơn người này người nọ, định kiến hơn thua dường như chiếm hữu lý trí của họ→ điều này là vô cùng lệch lạc và suy nghĩ này cần được bác bỏ.</p><p>Tuy vậy, không phải ngừng so sánh để rồi tâng bốc con em lên tận mây xanh, khiến chúng tự ươm mầm cho sự mộng tưởng. Đứa trẻ được khen ngợi thái quá sẽ có xu hướng trốn chạy hiện thực khó khăn và luôn đổ lỗi cho cả thế giới thay vì trở nên mạnh mẽ sau những lần “thử lửa”. Bởi vậy, cần dung hòa giữa việc ngừng “gắn mác” và tâng bốc, thổi phồng tài năng của trẻ để luôn giữ được sự độc lập, góp phần nâng cao sự tự tin và tập cho trẻ đánh giá đúng năng lực của bản thân.</p><p>Bố mẹ nên tập trung vào việc khám phá những điểm mạnh từ đó phát huy tài năng của con thay vì đặt mục tiêu và sự kỳ vọng theo góc nhìn chủ quan.</p><p>Bố mẹ phải trở thành một người bạn để đồng hành, tâm sự, thấu hiểu, lắng nghe cho nỗi lòng của con cái. Từ đó sẽ thắt chặt tình cảm của hai bên, khoảng cách sẽ dần thu hẹp, dễ dàng tiếp cận cảm xúc của con hơn.</p><p>Bố mẹ cần khen ngợi những điểm mạnh, khuyến khích trẻ khắc phục điểm yếu, không nên đặt ra kỳ vọng không thực tế, tôn trọng suy nghĩ của con trẻ nếu điều ấy hướng đến mặt tích cực và mang lại lợi ích.</p><p><br><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 09:26:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2825003852</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TĐ, Baobao, HĐV , S.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2825007062</link>
         <description><![CDATA[<p>Đề bài : Không được yêu cầu sự giúp đỡ từ người khác.</p><p>Bài làm </p><p>  Mỗi chúng ta sinh ra đều đã được định sẵn cho mình một lối đi dài với muôn vàn những khó khăn và thử thách, buộc ta phải vượt qua để có thể đến được với những ước mơ và hoài bão mà ta ôm ấp cả kiếp đời. Tuy vậy, không phải lúc nào ta cũng có thể tự thân đối mặt được với các thử thách, mà đôi khi, ta sẽ cần đến sự đồng hành, một người bạn hay đơn giản chỉ là một sự giúp đỡ tức thời vào lúc khi ta gặp phải khó khăn không thể vực dậy. Song, điều này sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như hiện nay, trong xã hội, không có những người vì “cái tôi” cá nhân của họ quá lớn mà không muốn nhờ đến sự giúp đỡ từ người khác.Đây là một quan niệm sai lầm và tôi nghĩ chúng ta cần phải thay đổi.</p><p>  Vậy “sự giúp đỡ” mà ta đề cập đến ở đây là gì mà có những người họ sẵn sàng chấp nhận đứng trong cơn mưa như trút nước của thử thách thay vì nhận sự giúp đỡ từ một chiếc ô? Hành trình đi đến miền đất mà ta luôn ao ước luôn tiềm ẩn những gian truân, mà càng tiến xa khỏi vạch xuất phát, ta càng đối diện với càng nhiều những thách thức mà ta không thể giải quyết một mình. Và lúc này, những “sự giúp đỡ”, có thể là điều kiện vật chất, hay chỉ đơn giản là những lời sẻ chia chân thành, động viên ta vượt qua khó khăn, thất bại, cũng là những “sự giúp đỡ” đáng trân quý. Tuy vậy, có những người họ lại mang nặng quan niệm về việc bản thân không được yêu cầu sự giúp đỡ, tức không cho phép bản thân “mang nợ” người khác hay đơn giản là nhận sự chia sẻ, động viên ; và quan niệm này cho ta thấy rằng những người đó có lẽ  đã mang trong mình “cái tôi” quá lớn và điều đó cần phải bị đào thải nếu họ muốn trở nên hoàn thiện hơn trong tương lai.</p><p>  Xã hội qua mọi thời đại luôn được xem là một bức tranh muôn hình vạn trạng, đồng nghĩa với đó sẽ xuất hiện rất nhiều những thể loại khác nhau về tính cách con người. Hiện nay, hiện tượng “không yêu cầu sự giúp đỡ của người khác” đang khá phổ biến, nhất là ở trong thời đại công nghệ thông tin đang phát triển mạnh mẽ, mỗi đứa trẻ khi được sinh ra đều được trang bị những kiến thức toàn diện, cùng niềm tin và ước mong con cái sau này thành đạt của các vị phụ huynh. Điều này đã gián tiếp làm nảy nở ở tận sâu trong tâm trí giới trẻ về việc phải tự bản thân giải quyết khó khăn, vì “cái tôi” mà không muốn để bản thân đưa tay ra yêu cầu sự giúp đỡ đến từ người khác. Họ sống như những con người luôn muốn tạo dựng hình tượng của một “chiến binh tự lập”, hay một “kẻ cô độc” trên hành trình của chính bản thân mình. Vì họ nghĩ rằng sẽ thật tốt nếu bản thân có thể giải quyết tất cả các rắc rối một mình và sau đó trở thành một người thông minh và tài giỏi. Nhưng, cũng phải xét ở một phương diện khác, có những người họ không muốn làm phiền đến cuộc sống của bất cứ ai, không muốn bản thân trở thành vật cản của cuộc sống mọi người nên sẽ chấp nhận đối diện với rắc rối một mình. Tuy vậy, đó không phải là một ý nghĩ tốt.</p><p>  Vậy tại sao chúng ta nên học cách gạt bỏ đi quan niệm về việc không bao giờ yêu cầu sự giúp đỡ đến từ người khác?</p><p>  Thứ nhất, việc học cách chia sẻ với người xung quanh khi ta gặp phải khó khăn, sẽ đặt nền tảng cho một mối quan hệ phát triển. Đó có thể là tình hữu nghị, tình bạn, tình yêu, hay hơn nữa là tri âm tri kỷ. Việc sống trong một xã hội với đầy những cạm bẫy và chông gai, tìm thấy cho bản thân một mối quan hệ có thể tin tưởng, sẽ không chỉ giúp chúng ta có thể giải bày những cảm xúc cá nhân, mà còn có thể cùng nhau cố gắng, cùng “cộng sinh” để phát triển từng ngày. Thứ hai, việc gạt bỏ được quan niệm trên, còn giúp ta có thể khám phá và thậm chí là phát huy các khía cạnh năng lực khác của chính mình. Nhìn vào vấn đề một cách khách quan, việc gạt bỏ được “cái tôi” để đón nhận sự giúp đỡ của người khác, sẽ cho ta thấy được nhiều phương diện như hướng giải quyết, hay khai mở được những phương pháp để vượt qua khó khăn sau một cuộc trò chuyện với người mà ta tìm đến sự giúp đỡ. Còn về yếu tố chủ quan, khi ta tạm gác “cái tôi” của bản thân xuống để yêu cầu sự giúp đỡ đến từ một người, sau quá trình dài, ta sẽ trở nên cởi mở hơn với xã hội, và thậm chí những yêu cầu giúp đỡ đó, có lẽ còn có thể chuyển hóa thành năng lượng và cấu tạo thành một tính cách cần thiết trong cuộc sống : sự ham học hỏi. Thứ ba, việc gạt bỏ được quan niệm trên, sẽ giúp ta tạo nên những mối liên kết trên phạm vi vĩ mô. Trong suốt quá trình bề dày lịch sử của dân tộc phát triển, vào những lúc gian nan và khó khăn nhất, nước ta, Việt Nam đã truy cầu sự giúp đỡ từ nhiều nước trên thế giới, từ đó mới có thể độc lập-tự do-hạnh phúc như ngày nay.</p><p>Thế nhưng, việc nhờ người khác giúp đỡ bản thân không phải lúc nào cũng mang lại lợi ích cho sự phát triển nhân cách và tâm hồn mà nó còn tiềm ẩn những hệ luỵ đáng lo ngại .Thứ nhất, việc quá phụ thuộc vào sự giúp đỡ từ người khác có thể gây ra sự thiếu tự tin và sự phụ thuộc tinh thần. Khi chúng ta liên tục dựa vào người khác để giải quyết vấn đề của mình, chúng ta có thể không phát triển khả năng tự giải quyết vấn đề và trở nên phụ thuộc mạnh mẽ vào người <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://kh%C3%A1c.Th">khác.Th</a>ứ hai, việc cự chờ đợi và nhờ sự giúp đỡ từ người khác có thể làm suy giảm tính tự lập và sáng tạo của chúng ta và khi chúng ta cứ tiếp diễn như thế, chúng ta có thể bỏ lỡ cơ hội học tập và phát triển-bản thân thông qua việc giải quyết các vấn đề một cách độc lập. Thứ ba, việc yêu cầu giúp đỡ mà không được xác định rõ ràng và không biết khi nào nên dừng cũng có thể gây ra căng thẳng trong mối quan hệ và người được yêu cầu sự giúp đỡ sẽ cảm thấy áp lực hoặc bị buộc phải giúp, thậm chí ảnh hưởng tới tâm sinh lý của đối phương. Bởi vậy, nếu tiếp tục tình trạng như thế, nó sẽ gây ra ‘’một bức tường vô hình’’ giữa các mối quan hệ và tạo ra một quan hệ độc hại, không lành <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://m%E1%BA%A1nh.Cu">mạnh.Cu</a>ối cùng,việc yêu cầu giúp đỡ mà không được đối xử tôn trọng hoặc không biết cách cảm ơn và đền đáp mà buông ra những lời ác ý, ác cảm cho đối phương cũng có thể tạo ra cảm giác không thoải mái hoặc thiếu lòng tin từ người được yêu cầu giúp đỡ. Vì đó,...</p><p>  "Không có vấn đề nào không có giải pháp. Có thể giải quyết hoặc chấp nhận, nhưng luôn có cách để vượt qua."Vậy nên việc xóa bỏ quan niệm ‘’Không được yêu cầu người khác giúp đỡ" là một điều hết sức quan trọng và cần được thực hiện bởi tất cả mọi <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://ng%C6%B0%E1%BB%9Di.Th">người.Th</a>ứ nhất, chúng ta cần nhận thức rằng yêu cầu sự giúp đỡ không phải là sự yếu đuối mà là một phần quan trọng của việc học hỏi và phát triển. Thay vì coi đó là sự thất bại cá nhân, chúng ta có thể nhìn nhận đó là cơ hội để mở rộng kiến thức, kỹ năng và xây dựng mối quan hệ tốt hơn với người <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://kh%C3%A1c.Th">khác.Th</a>ứ hai, chúng ta cũng cần thay đổi góc nhìn, nhận ra giá trị quý báu từ việc yêu cầu người khác giúp đỡ  bởi việc thay đó đòi hỏi sự tự tin và sẵn lòng chấp nhận mình có thể cần đến sự hỗ trợ từ người khác. Tự tin trong việc yêu cầu giúp đỡ không chỉ giúp chúng ta vượt qua sự e dè mà còn tạo ra một tinh thần mở cửa cho việc học hỏi và trao đổi kiến <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://th%E1%BB%A9c.Th">thức.Th</a>ứ ba, chúng ta cũng phải chấp nhận bản thân rằng ai ai cũng cần sự giúp đỡ và không ai hoàn hảo về mọi mặt và việc yêu cầu giúp đỡ là một phần của tự nhiên và quy luật của cuộc sống. Cuối cùng, việc xóa bỏ quan niệm này cần sự kiên nhẫn và thời gian. Việc thay đổi quan điểm và thói quen không xảy ra từ ngày qua ngày, nhưng với việc chủ động cố gắng thay đổi từng bước một, chúng ta có thể vượt qua rào cản này và tạo ra một cách tiếp cận mới, mở cửa cho sự phát triển và hợp tác trong cuộc sống hàng ngày.Vì đó hãy để những sự hợp tác, sự giúp đỡ làm tăng giá trị của bản thân.</p><p>Tóm lại, việc xóa bỏ quan niệm "Không được yêu cầu người khác giúp đỡ" đòi hỏi sự linh hoạt trong tư duy và sẵn lòng thay đổi cách tiếp cận với cuộc sống. Việc này không chỉ là một bước quan trọng trong việc phát triển bản thân mà còn mở ra cánh cửa cho một cộng đồng hỗ trợ và hợp tác.Vì vậy hãy mở lòng, biết cảm ơn và chấp nhận sự giúp đỡ từ người khác, bởi đó là chìa khóa để tiến xa hơn trong cuộc sống và xây dựng một cộng đồng mạnh mẽ, đầy đủ sự kết nối và hỗ trợ lẫn nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 09:29:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2825007062</guid>
      </item>
      <item>
         <title>THÓI QUEN KHOE KHOANG - KLI, TVY, VANH, BLINH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2825024311</link>
         <description><![CDATA[<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; I.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mở bài</p><p>Chính trị gia người Anh là Lord Chesterfield từng khuyên nhủ con ông rằng : “Hãy khôn ngoan hơn những người khác nếu có thể được; nhưng đừng nói cho họ biết”. Khi giáo dục con trẻ, đức tính khiêm tốn luôn được ông đề cao hàng đầu và ví như “một tài năng vô giá”. Thế nhưng, ngày nay nhiều người xem tính khoe khoang như là một tính tốt. Phô trương các ưu điểm, tài năng, và sự thành đạt của mình đã trở nên thịnh hành. Điều này dẫn đến một hệ lụy: đời sống vật chất đầy đủ, nhu cầu hưởng thụ cuộc sống nâng lên, nhiều người đã phô trương một cách quá mức, kịch cỡm, vô ích.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; II.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thân bài</p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://1.Gi">1.Gi</a>ải thích và thực trạng</p><p>- Khái niệm:</p><p>Khoe khoang là thái độ không khiêm tốn, luôn muốn chứng tỏ bản thân hơn người. Đồng thời cũng là đặc tính, tính cách muốn thể hiện bản sắc cá nhân, phô trương những thành tựu của bản thân mình theo chiều hướng quá mức, không có chừng mực. Hành động khoe khoang thường gắn với những bạn trẻ thế hệ nay cũng bởi họ luôn muốn khẳng định giá trị, năng lực của chính mình.</p><p>- Thực trạng</p><p>Xã hội ngày một phát triển con người càng có thêm những cơ hội học tập, lĩnh hội tri thức chính bởi thế các thế hệ người trẻ hiện nay đã có nền tảng cơ sở được phát triển tốt hơn. Tuy vậy ở họ vẫn hiện hữu thói quen xấu xảy ra như việc các bạn trẻ có thói quen khoe khoang thường thích nói về những thành công, tài năng , những mối quan hệ của mình. Họ còn khoe khoang về vật chất, tiền của như có người hay khoe mình có trong tay trăm tỷ, năm trong danh sách những người giàu có. Đồng thời, những người thân xung quanh cũng trở thành điều để khoe khoang như việc bố tôi là kỹ sư nổi tiếng ở vùng, chị A thành đạt và có số tài sản lớn,... Họ luôn muốn chứng tỏ mình hơn người, là người giỏi nhất.Bên cạnh đó luôn khao khát cảm giác được người khác trầm trồ, khen ngợi, ham muốn những hào quang phù phiếm. Thói quen khoe khoang ở mỗi thời đều hiện hữu và ngày nay chúng càng thể hiện rõ rệt hơn thế. Khoe khoang là thói quen cần loại bỏ triệt để. Chúng ta có quyền lên tiếng khẳng định giá trị, màu sắc của bản thân nhưng không có nghĩa là phô trương chúng quá mực,lố lăng không hợp với hoàn cảnh</p><p>2. Lý do từ bỏ</p><p>vậy nếu từ bỏ thói quen khoe khoang sẽ mang lại điều gì cho bản thân?</p><p>&nbsp;Trước hết, việc khoe khoang sẽ mang lại cảm xúc tiêu cực cho người nghe khi bản thân luôn cố chứng tỏ mình hơn người. Điều đó chỉ mang lại bất lợi cho chính mình. Vì thế, từ bỏ thói quen khoe khoang sẽ luôn mang một năng lượng tích cực tới mọi người, gây thiện cảm cho người nghe và bản thân sẽ luôn trong trạng thái thật vui tươi. Tiếp đến, vốn dĩ trên đời chẳng có gì là mãi mãi và khoe khoang cũng chỉ là hào quang nhất thời của bản thân, không có bất cứ một giá trị nào mà bạn nhận được khi khoe khoang mà chỉ đang cho thấy mình là người chưa chín chắn bởi “ núi cao còn có núi cao hơn”, từ bỏ thói quen khoe khoang sẽ cho thấy bản thân đã trưởng thành. Bên cạnh đó, thói quen khoe khoang sẽ khiến bản thân trở nên áp lực khi luôn áp đặt bản thân phải đạt được mục tiêu nhất định xa vời nào đó để có thứ khoe với “ đời”,&nbsp; hơn hết là áp lực từ chính xã hội khi nếu lỡ may bản thân không phấn đấu được như những “ hào quang” mà mình đã khoe, xóa bỏ thói quen khoe khoang sẽ khiến ta luôn thanh thản trong tâm hồn, nhẹ nhàng với cuộc sống, và bình yên với cuộc đời. Cuối cùng, khoe khoang đôi khi khiến bản thân trở nên hoang tưởng và đắm chìm trong hào quang mình tạo ra, rồi sẽ đánh mất bản thân lúc nào không hay, giữ trong mình một cái đầu lạnh, khiêm tốn, không khoe khoang sẽ giúp bản thân phát triển hơn nữa so với những gì mình đã chinh phục, đưa bản thân đến một tầm cao hơn</p><p>3. Phản biện:</p><p>Có thể bạn sẽ phản biện lại rằng: “ Tôi giỏi, tôi khoe, là việc của tôi.” Thế nhưng, “tài đi cùng với đức”, thái độ luôn phải đi kèm với trình độ. Có thể bạn là một người giỏi giang và có năng lực, nhưng lại luôn cao ngạo và khinh thường người khác, thì bạn cũng không thể nhận lại được sự tôn trọng trong cuộc sống. Như khi ta muốn rót trà thì tách trà luôn phải được đặt dưới chiếc ấm, nếu luôn “dương dương tự đắc”, đến khi gặp khó khăn sẽ chẳng có ai sẵn sàng đưa đôi tay để giúp đỡ bạn cả. Thế nên, đức tính khiêm tốn luôn là chìa khoá quyết định cho thành công của một người, vì vốn dĩ, “người giỏi thật sự luôn khiêm tốn, kẻ thiếu năng lực thường ba hoa.” Phải chăng, bạn vì tính sĩ diện nên cứ phải tô son vẻ hào nhoáng, cũng chỉ để che lấp đi sự thiếu thốn, khát khao được công nhận từ người khác, giấu nhẹm đi sự thiếu tin tưởng trong chính bản thân mình? Nhiều người lại cho rằng: “Khoe những thành tựu của bản thân là để truyền động lực cho người khác.” Nhưng sự thật là, trong cuộc sống thường nhật, trừ bố mẹ và những người yêu thương ta thật lòng, mấy ai vui mừng vì thành tựu của người khác? Khoe khoang thực chất là cách nhanh nhất để thu hút sự đố kị từ người khác. Việc khoe mẽ không chỉ gây tổn hại cho bản thân mà còn cho người khác. Nhiều người khi liên tục thấy những bài đăng khoe khoang trên mạnh xã hội, cảm thấy bản thân kém cỏi, tổn thương, mang nặng tâm lý “phải cố gắng cho bằng bạn bằng bè”. Tâm lý ấy đã gây ra nhiều hệ luỵ, như làm giả bằng cấp, ăn cắp chất xám từ người khác, bịa đặt và thổi phồng thành tựu của bản thân.</p><p>4. Giải pháp</p><p>Việc từ bỏ thói quen khoe khoang có thể đầy thách thức, nhưng ta vẫn có giải pháp cho vấn đề này. Thứ nhất hãy trang bị cho mình hiểu biết cũng như có nhận thức rõ ràng về thói quen này qua việc đọc sách, báo. Đặt mục tiêu mới, điều này giúp ta luôn chỉ&nbsp; tập trung vào sự phát triển cá nhân mà không còn thời gian tập trung vào việc khoe mẽ. Tập trung vào hành động, không chỉ nói, thay vì chỉ nói về thành công của mình, hãy tập trung vào việc hành động và chứng minh bằng cách làm. Điều này giúp bạn xây dựng niềm tin từ người khác dựa trên hành động thực tế. Nhớ rằng việc thay đổi thói quen không xảy ra ngay lập tức, và đôi khi bạn có thể phải làm việc mỗi ngày để thấy sự tiến triển.</p><p>III. Kết bài</p><p>Phạm Lữ Ân đã từng tâm niệm rằng “ Dẫu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu”. Cuộc đời mỗi người chỉ sống một lần duy nhất, vì thế ta hãy sống thật tốt và hết mình với cuộc đời, sống để trao yêu thương và trân trọng những thành tựu mình đã gây dựng, khiêm tốn với những “ hào quang” bản thân đã bồi đắp, đừng khoe khoang với đời để rồi hạ mất giá trị bản thân nhé</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 09:49:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/zennyclasses/71n865il6gw0z3yj/wish/2825024311</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
