<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>ROSY 1_THƯ TUẦN 40 by Trường Mầm non The Lucita Schools</title>
      <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-05-04 09:19:01 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-05-06 01:35:45 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f339.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Truyện: Ugly Duckling - Vịt con xấu xí</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011245</link>
         <description><![CDATA[<div>Vịt con xấu xí &nbsp;<br>Ngày xửa ngày xưa, ở một trang trại, một con Vịt mẹ ngồi trên ổ của mình. “Tôi phải đợi con tôi nở trong bao lâu?” cô ấy nói. “Tôi phải ngồi đây một mình! Và không ai đến thăm tôi.” Nhưng cô ấy có thể làm gì? Vịt mẹ phải giữ ấm trứng cho đến khi chúng nở. Cuối cùng, những quả trứng bắt đầu nứt. Từng chú vịt con màu vàng chui ra khỏi vỏ. Chúng vỗ cánh và nói, "Quack, quạc!" Hãy nhìn vào tất cả các con! Vịt mẹ vui mừng nói. “Tất cả các con đều thật dễ thương!” "Quạc quạc!" Vuitj con đáp. Vịt mẹ nói, “Hãy đến và xếp hàng. Chúng tasẽ đi xuống hồ để các con được bơi lần đầu tiên.” Cô đếm - một, hai, ba, bốn, năm. “Ôi trời!” cô ấy nói. “Tôi phải có sáu vịt con chứ!” Nhưng một quả trứng lớn vẫn còn trong ổ. “Chà,” Vịt Mẹ nói, “có vẻ như quả trứng to đó sẽ mất nhiều thời gian hơn.” Vì vậy, cô lại đến ngồi ấp trên ổ của mình và đợi thêm một lúc nữa. Ngày hôm sau, quả trứng lớn bắt đầu nở. Một chú vịt con xuất hiện. Nhưng nếu người ta có thể nói như vậy, đó là một điều kỳ quặc. Con vịt này lớn hơn nhiều so với những con khác. Cậu ta không hề có màu vàng - mà có màu xám đen từ đầu đến chân. Và cậuh ấy bước đi lắc lư rất buồn cười. Một trong những con vịt con màu vàng hét lênỉ. "Đó là ai vậyì? Anh ấy không thể là một trong số chúng ta! "Anh chưa bao giờ nhìn thấy một con vịt con xấu xí như vậy!" một chàng vịt con khác nói. “Làm thế nào các con có thể nói như vậy?” Vịt mẹ nói với giọng nghiêm nghị. “Em con chỉ mới một ngày tuổi! Em trai của con nở ra từ chính cái ổ giống như con. Bây giờ hãy xếp hàng. Chúng ta sẽ đến hồ bơi lần đầu tiên nhé.” Tuy nhiên, những con vịt con khác kêu lên, “Xấu xí! Xấu xí! Xấu xí!" Vịt con xấu xí không biết tại sao những con vịt con khác lại la mắng mình. Cậu ta lặng lẽ đi cuối cùng trong hàng. Từng chú vịt vàng nhảy xuống sông bơi theo Vịt mẹ. Khi đến lượt mình, Vịt con xấu xí cũng nhảy vào và bắt đầu bơi. “Ít nhất nó cũng biết bơi,” Vịt Mẹ tự nhủ. Khi họ rời khỏi nước và bắt đầu chơi, Vịt con xấu xí cũng cố gắng chơi với các anh chị em của mình. Nhưng những người anh em hét lên: “Đi đi! Chúng tai sẽ không chơi với em! Em thật xấu xí. Và em đi cũng kỳ lạ! Khi Vịt mẹ ở gần, cô ấy sẽ không để các con nói chuyện theo cách này. “Hãy tử tế!” cô ấy sẽ mắng. Nhưng cô ấy không phải lúc nào cũng ở bên cạnh. Một ngày nọ, một trong những chú vịt con màu vàng nói với Vịt con xấu xí: “Em biết gì không? Em sẽ giúp chúng tôi rất nhiều nếu em rời khỏi đây! Và tất cả bọn họ bắt đầu hét lên, “Ra ngoài! Ra khỏi đây! Ra khỏi đây!" “Tại sao họ không cho tôi ở lại đây?” Vịt con xấu xí nói với chính mình. Cậu cúi đầu thật thấp. “À, họ nói đúng. Tôi nên đi." Đêm đó, Vịt con xấu xí bay qua hàng rào trang trại. Cậu bay cho đến khi hạ cánh ở phía bên kia hồ. Ở đó, cậu gặp hai con vịt trưởng thành. “Tôi có thể vui lòng ở lại đây một lúc được không?” Vịt con xấu xí nói. “Tôi không còn nơi nào khác để ở.” “Chúng ta quan tâm ngươi làm gì?” một con vịt nói. “Đừng cản đường chúng ta.” "Gâu! Gâu!" Thình lình một con chó to đói meo bụng chay đến rượt đuổi hai con vịt. Chúng nhanh chóng bay lên không trung, và lông của chúng rơi xuống đất. Vịt con xấu xí tội nghiệp chết lặng vì sợ hãi. Con chó khịt khịt mũi nhìn Vịt con xấu xí rồi quay đi. Vịt con xấu xí cúi đầu nói: “Tôi quá xấu xí ngay cả đối với một con chó đói bụng. Bầu trời tối sầm lại. Nứt! Một tia chớp. Rồi một cơn bão lớn ập đến, với những cơn mưa lớn trút xuống từ bầu trời. Chỉ trong chốc lát, Vịt con xấu xí đã ướt sũng. Rồi một cơn gió lạnh bắt đầu thổi. “Ưm!” anh ấy nói với cả hai cánh ôm sát vào ngực. “Giá như có một nơi để tôi có thể phơi khô lông.” Đột nhiên, một ánh sáng nhỏ nhấp nháy từ xa trong rừng. “Có thể nào là túp lều của ai đó không?” Cậu bay về phía cánh cửa. "Quạc quạc” Vịt con xấu xí gọi. Cánh cửa túp lều mở ra. "Gì mà ồn ào quá vậy nhỉ?" Một cụ già bước ra, nhìn phải và trái. Mắt bà không còn nhìn rõ nữa. Rồi bà nhìn xuống. “A, nhìn kìa, là một con vịt!” Bà ôm Vịt con xấu xí lên và thả cậu vào trong túp lều của mình. “cháu có thể ở lại đây, nhưng chỉ khi cháu đẻ trứng nhé,” bà nói. Một anh mèo và một chị gà mái rón rén đến chỗ Vịt con xấu xí. “Mày nghĩ mày là ai mà lại vào đây và chiếm chỗ bên đống lửa!” mèo nói. “Quác quác!” chị gà mái rít lên. “Tôi không cần bất cứ ai khác trong túp lều này đẻ trứng.” “Đừng lo lắng về điều đó,” Vịt con xấu xí nói. “Em chỉ là một chú vịt con.” “Vậy tại sao ngươi vẫn ở đây?” mèo con nói. “Ngươi không nghe lão phu nhân nói sao?” “Ra khỏi đây đi, đồ giả vờ!” con gà mái cục tác. "Ra khỏi! Cút đi!” con mèo rít lên. Cánh cửa vẫn còn hơi mở, vì vậy Vịt con xấu xí đáng thương của chúng ta vội lẻn ra khỏi cửa và quay trở lại với cơn bão. Vịt con xấu xí thì thầm với đôi mắt ngấn lệ: “Không ai muốn tôi cả.” Cơn bão kết thúc. Ngay sau đó vịt con tìm thấy một hồ nước khác. Nhìn xuống nước, Vịt con xấu xí nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của một đàn chim lớn màu trắng đang bay. Cậu nhìn lên trên cao và không thể tin vào những gì mình nhìn thấy. Ở đó, phía trên, là những con chim đẹp nhất mà cậu từng thấy! Cơ thể dài trắng muốt và chiếc cổ mảnh khảnh của chúng dường như chỉ lướt qua bầu trời. Cậu quan sát cho đến khi con chim cuối cùng tung cánh khuất khỏi tầm nhìn. Vịt con ở lại hồ đó một mình, và thời gian trôi qua. Những chiếc lá xanh chuyển sang màu đỏ đậm và vàng, rồi những chiếc lá rơi xuống đất. Mùa đông đến, phủ một lớp tuyết trắng xóa khắp nơi. Gió lạnh và mây đen bao phủ khiến Vịt con xấu xí càng buồn hơn. Cậu phải xuống hồ nước lạnh buốt để tìm thức ăn, nhưng càng ngày càng khó bơi. Mặt hồ đang đóng băng. Một ngày nọ, tất cả những gì cậu ấy có thể làm là chèo nước để ngăn nước đóng băng xung quanh mình, để cậu không bị mắc kẹt trong hồ. "Tôi mệt quá!" cậu nói,và chèo với tất cả sức lực của mình. Lớp băng trở nên dày hơn và tiến lại gần cậu hơn. Bất chợt, hai bàn tay khổng lồ nhấc bổng cậu lên. "Ngốc quá thôi con!" Bác nông dân thốt lên. Bác ôm Vịt con Xấu xí vào trong chiếc áo khoác len dày của mình và mang cậu về nhà. Chưa bao giờ một lò sưởi ấm áp lại trở nên quý gái như thế! Trong phần còn lại của mùa đông, bác nông dân chăm sóc Vịt con xấu xí. Rồi mùa xuân đến. Những ngọn cây phủ xanh. Những bông hoa vươn mình, tươi sáng mọc lên từ mặt đất. Người nông dân nói: “Đã đến lúc con phải ra hồ để bơi trở lại, con được sinh ra để làm như vậy. Bác mang vịt con trở lại cái hồ nơi bác đã tìm thấy cậu, và cẩn thận thả nó xuống nước. “Chúa ơi, tôi cảm thấy khỏe,” vịt con vỗ cánh nói. “Tại sao, tôi chưa bao giờ cảm thấy mạnh mẽ như bây giờ nhỉ!” Cậu nghe thấy tiếng nước bắn tung tóe sau lưng, và quay lại. Đàn chim xinh đẹp mà cậu đã nhìn thấy trên bầu trời trước đây đáp xuống mặt nước phía sau cậu. "Đừng lo!" cậu nói với họ, giơ một cánh ra. "Tôi sẽ đi ngay bây giờ. Tôi sẽ không gây rắc rối cho các bạn. Một giọt nước mắt to lăn dài trên má cậu. Cậu quay người toan bỏ đi. Khi mở mắt ra, cậu nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong nước của một trong những con chim trắng xinh đẹp đó. Tại sao nó lại ở gần cậu như vậy nhỉ? Cậu lùi lại. Và chú chim xinh đẹp kia cũng lùi lại. "Điềui này là sao vậy?" vịt con thốt lên. Cậu vươn cổ, và chú chim xinh đẹp trên mặt nước cũng vươn cổ ra. “Sao cậu đi sớm thế?” một trong những con chim xinh đẹp nói. “Ở lại đây, với chúng tôi!” con chim khác nói. “Chúng ta sẽ là những người bạn tuyệt vời.” Chú chim con-vịt con xấu xí đã hiểu chuyện gì đã xảy ra! Cậu không còn là con chim xám xấu xí lắc lư mỗi khi bước đi nữa. Đúng lúc đó, tất cả những con thiên nga vỗ cánh và bay lên bầu trời. “Đi với chúng tôi,” một chú chim thúc giục. "Hãy dẫn đầu đi nào!" Vì vậy, chú chim từng là vịt xấu xí vỗ cánh và chiếm vị trí của mình trước cả đàn. Tất cả những người bạn mới của anh ấy đều vỗ cánh sau lưng anh ấy. "Hãy nói t!" anh ấy nói, lướt và lao qua bầu trời khi anh ấy tiếp tục tăng tốc. “Ai là vịt con xấu xí bây giờ? Chắc chắn, không phải tôi!<br><br>&nbsp;Ugly Duckling<br>&nbsp;On a farm long ago, a Mama Duck sat on her nest. “How long must I wait for my babies to hatch?” she said. “I have to sit here all alone! And no one comes to visit me.” But what could she do? A Mama duck must keep her eggs warm till they hatch. At last, the eggs began to crack. One by one, yellow ducklings stepped out of their shells. They shook their wings and said, “Quack, quack!” “Look at all of you!” said Mama Duck with joy. “You are all so cute!” “Quack, quack!” they said. Mama Duck said, “Come and line up. We will go down to the lake for your very first swim.” She counted – one, two, three, four, five. “Oh dear!” she said. “I should have six ducklings!” But one large egg was still in the nest. “Well," said Mama Duck, "it looks like that big egg will take more time.” So she had to go sit on her nest again and wait some more.&nbsp;<br>The next day, the big egg started to hatch. Out came a baby boy bird. But if one may say so, it was an odd-looking thing. This bird was much bigger than others. He was not yellow at all - he was dark-gray from his head to his feet. And he walked with a funny wobble. One of the yellow ducklings pointed. “What is THAT? He cannot be one of us!” “I have never seen such an ugly duckling!” said another. “How can you say such a thing?” said Mama Duck in a stern voice. “You are only one day old! Your brother hatched from the very same nest as you did. Now line up. We will go to the lake for your very first swim.” Yet the other ducklings quacked, “Ugly! Ugly! Ugly!” The Ugly Duckling did not know why the other ducklings were yelling at him. He took the last spot in the line. Each yellow duck jumped in the river and swam behind Mama Duck. When it was his turn, the Ugly Duckling jumped in and started to paddle, too. “At least he can swim,” Mama Duck said to herself. When they left the water and started to play, the Ugly Duckling tried to play with his brothers and sisters, too. They yelled, “Go away! We will not play with you! You are ugly. And you walk weird, too!”&nbsp;<br>When Mama Duck was close by, she would not let them talk in this way. “Be nice!” she would scold. But she was not always close by. One day, one of the yellow ducklings said to the Ugly Duckling, “You know what? You would do us a big favor if you just went away from here!” All of them started to quack, “Get out! Get out! Get out!” “Why won’t they let me stay here?” said the Ugly Duckling to himself. He hung his head down low. “Ah, they are right. I should go.” That night, the Ugly Duckling flew over the farmyard fence. He flew till he landed on the other side of the lake. There he met two grown-up ducks.&nbsp;<br>“Can I please stay here for awhile?” said the Ugly Duckling. “I have nowhere else to be.” “What do we care?” said one of the ducks. “Just don’t get in our way.” “Woof! Woof!” Suddenly a big hungry dog came tearing by, chasing the two ducks. They quickly flew up in the air, and their feathers fell down on the ground. The poor Ugly Duckling froze in fear. The dog sniffed and sniffed at the Ugly Duckling, then turned away. “I am too ugly even for the big hungry dog to want,” said the Ugly Duckling with his head hung low. The sky turned dark. Crack! A bolt of lightning. Then came a big storm, with heavy rains pouring down from the sky. In just moments, the Ugly Duckling was soaked through and through. Then a cold wind started to blow. “Brrr!” he said with both wings held close to his chest. “If only there was a place I could get dry.” All at once, a tiny light blinked far off in the woods. “Could it be someone’s hut?” He flew to the door. “Quack?” said the Ugly Duckling. The door of the hut creaked open. “What is all this noise?” said an old woman, looking right and left. Her eyes were not that good. Then she looked down. “Ah, look at that, it’s a duck!” She picked up the Ugly Duckling and dropped him inside her hut. “You can stay here, but only if you lay eggs,” she said. A tomcat and hen crept up to the Ugly Duckling. “Who do you think you are, coming in here and taking up room by the fire!” said the tomcat. “Squawk!” said the hen. “I do not need anyone else in this hut laying eggs.” “Do not worry about that,” said the Ugly Duckling. “I am a boy duck.” “Then why are you still here?” said the tomcat. “Did you not hear what the old woman said?” “Get out of here, pretender!” clucked the hen. “Get out! Get out!“ hissed the tomcat. The door was still a bit open, so our poor Ugly Duckling slipped out the door, and back into the storm. “No one ever wants me,” said the Ugly Duckling with a tear in his eye.<br>The storm ended. Soon he found a new lake. Looking into the water, the Ugly Duckling saw the reflection of a flock of large white birds flying. He looked overhead and could not believe what he saw. There, above him, were the most beautiful birds he had ever seen! Their long white bodies and slender necks seemed to just glide through the sky. He watched until the very last bird had winged its way out of view. He stayed at that lake all by himself, and time passed. The leaves of the trees turned deep red and gold, and then the leaves fell to the ground. Winter came, setting a blanket of white snow all over. The cold wind and the dark clouds made the Ugly Duckling feel even more sad. He had to go into the cold, cold lake to fish, but it was getting harder to swim. The lake was turning to ice. One day, it was all he could do was to paddle the water to keep it from freezing around him, and trapping him in the lake. “I am so tired!” he said, paddling with all his might. The ice got thicker and drew closer to him. In a moment, two giant hands swept him up. “You poor thing!” said a farmer. He held the Ugly Duckling close to his thick wool jacket and took the bird to his home. Never was a warm fireplace more welcome! For the rest of the winter, the farmer cared for the Ugly Duckling. Then spring came. Tips of green covered the trees. Short, bright flowers popped up from the ground. “It is time for you to go to the lake to swim again, as you were born to do,” said the farmer. He took the duckling back to the lake where he had found him, and set him with care on the water. “Gosh, I feel strong,” said the young bird, flapping his wings. “Why, I never felt as strong as I do right now!” He heard quiet splashing sounds behind him, and turned around. A flock of those same beautiful birds he had seen in the sky before landed behind him on the water. “Do not worry!” he said to them, holding out one wing. “I will go now. I will not make trouble for you.” A big fat tear rolled down his cheek. He turned to go away. When he opened his eyes, he saw a reflection in the water of one of those beautiful white birds. Why was it so close to him? He jumped back. And the reflection jumped back, too.&nbsp;<br>“What is this?” he said. He stretched his neck, and the reflection of the beautiful bird stretched its neck, too. “Why are you going so soon?” said one of the beautiful birds. “Stay here, with us!” said another. “We’ll be great friends.” Then, the bird who used to be the Ugly Duckling knew what had happened! He was no longer an ugly gray bird that wobbled when it walked. At one moment, all the swans flapped their wings and took off into the sky. “Come with us,” one called back. “Take the lead!” So he flapped his wings fast and took his place in front of the whole flock. All his new friends flapped their wings behind him. “Say!” he said, gliding and dipping through the sky as he sped on. “Who’s an ugly duckling now? Surely, Not I!&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/64895cf03379212d9b300c03ba742a3a/7DD50F78_1F64_41C0_8ED2_9BE837FEA7E7.jpg" />
         <pubDate>2023-05-04 09:19:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011245</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kế hoạch tuần 41</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011248</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/9903c3d1f8d9929587297b596d3adaf7/K__HO_CH_TU_N_41__ROSY_1.pdf" />
         <pubDate>2023-05-04 09:19:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011248</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể chuyện song ngữ</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011250</link>
         <description><![CDATA[<div>Điều đặc biệt có tại Lucita là các em bé luôn được nghe kể các câu chuyện song ngữ bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt. Qua sự lặp đi lặp lại, câu chuyện thấm dần vào tâm hồn trẻ một cách tự nhiên. Sự thay đổi giữa kể chuyện ngồi bàn ghế, ngồi dưới sàn, giữa việc dùng rối và dùng ngôn ngữ cơ thể…giúp các con có cảm hứng và thêm phần tập trung hơn. Các bạn hoà mình vào câu chuyện, trở thành một phần trong đó và cảm nhận những điều tinh tế.<br><br>A specialty of Lucita is story-telling in both English and Vietnamese. It would repeat every day; therefore, it went deep inside our souls naturally. A change from telling a story at a table to the floor, from using props to body language., helped us to have more inspiration and concentration. We became merged in the story, became a part of it, and felt subtle things.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/b9c753d4ea2e088426d49045d561da38/F5B8CDF8_785B_4E20_B11E_793DC2919C26.jpg" />
         <pubDate>2023-05-04 09:19:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011250</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thông báo phòng chống dịch bệnh Covid 19</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011251</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/1739ff22feb0f7d98d3770f961356094/Lucita___Th__Th_ng_B_o_Ph_ng_Ch_ng_D_ch_B_nh_trang_1.pdf" />
         <pubDate>2023-05-04 09:19:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011251</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thực đơn tuần 41</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011255</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/a69fb538c452de921800d3a98bdab2c3/Lucita_Th_c___n_t__tu_n_41_8_5___12_5.pdf" />
         <pubDate>2023-05-04 09:19:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011255</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Câu lạc bộ Nấu ăn: Bánh mỳ</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011257</link>
         <description><![CDATA[<div>Các bác đầu bếp nhí lớp Rosy trổ tài khéo tay với món “bánh mỳ”, từ những nguyên liệu đơn giản như: bột mỳ, bơ, đường xay và chút muối, men nở…với những đôi tay khéo léo đã tự làm ra chiếc bánh thơm ngon cho riêng mình, cuộn bánh không cần sự giúp đỡ của cô.<br><br>The young chefs of Rosy class showed their culinary talents with "bread", from simple ingredients such as flour, butter, ground sugar, a little salt, and yeast ... skilled hands rolled and made bread on their own without her help.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/569db94b251c22d00f65b99dca80bf88/FA61A9FD_EFB1_4843_BFC5_DB6A26005D72.jpg" />
         <pubDate>2023-05-04 09:19:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011257</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thư tuần 40- năm học 2022-2023</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011262</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Kính gửi Quý Phụ huynh,<br></strong><br>Các Thầy cô giáo lớp Rosy 1 hân hạnh gửi đến Quý Phụ huynh thông tin về tuần học vừa qua của các con tại Trường Mầm non Quốc tế Lucita. <br><br>Kính mời Quý Phụ huynh theo dõi Fanpage của trường (https://www.facebook.com/LucitaSchools) để cập nhật thêm hình ảnh về hoạt động của các con trong tuần nhé!<br><br>Trân trọng,<br>Cô Ánh, Cô Hảo, Cô Joanne<br><br><strong><br>Dear Parents,</strong></div><div><br>Teachers of class Rosy 1 would like to send you an update on the previous week at Lucita International Preschool.<br><br></div><div>Please follow our Fanpage (Lucita International Preschool)(https://www.facebook.com/LucitaSchools) for more details of the week!<br><br></div><div>Regards,</div><div>Ms. Anh, Ms. Hao and Ms. Joanne</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/84756b818f96116d0b72f2aee7308538/1558854C_98B6_4FC7_9383_2D47D6C17F8C.jpg" />
         <pubDate>2023-05-04 09:19:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578011262</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Câu lạc bộ thể chất</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578024354</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu lạc bộ thể chất với không gian rộng rãi, thoáng mát luôn làm các con háo hức và thích thú. Những bài vận động đơn giản, mạnh mẽ cùng thầy Thuật, những bài tập kết hợp chạy - nhảy - bò với bóng.<br><br>The physical education club with the courtyard space always makes the children eager and excited. There were simple and powerful exercises with Mr. Thuat and those with combined running - jumping - crawling with the ball.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/11c811abbaaef690ac877c10a9aeaf00/009F3AB7_5545_4241_B1E2_1ABD8F11CF41.jpg" />
         <pubDate>2023-05-04 09:32:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2578024354</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoạt động ngoài trời</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2580075578</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngoài những hoạt động học, các bạn nhỏ còn được tham gia những hoạt động vui chơi ngoài trời dưới sự hướng dẫn của cô giáo. Dưới ánh nắng ấm áp các con được tham gia các trò chơi vận động, được hít thở bầu không khí trong lành, được tiếp xúc, tìm hiểu, khám phá những điều mới lạ từ thiên nhiên. Qua đó, giúp các con có thêm vốn sống, được tự do hoạt động và phát triển thể chất một cách toàn diện nhất.&nbsp;<br><br>In addition to learning activities, the children also participated in outdoor fun activities under the guidance of teachers. Under the warm sunlight, they participated in movement games, breathed in the fresh air, stayed in touch, learned, and discovered new things from nature. Thereby, it increased their living experiences and be free to develop physically in every way.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/ec303c215a3ecb0f2c001ac78a0d62be/14718186_05D4_4063_A506_0BB7C6A18FC1.jpg" />
         <pubDate>2023-05-06 01:34:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/6eu9uvdr8ied1nn3/wish/2580075578</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
