<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Thơ ca Việt Nam by Võ Thị Thu Hà</title>
      <link>https://padlet.com/Thuha82/ThocaVietNam</link>
      <description>Đội tuyển Văn</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-28 16:02:38 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-10-12 16:18:13 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Những giọt lệ - Sự giằng xé giữa đớn đau và hy vọng.</title>
         <author>doanem6504</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/ThocaVietNam/wish/1786200475</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; </strong><strong><em>Trần Trọng Đoàn</em></strong></div><div><br><em>"Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?</em></div><div><em>Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?</em></div><div><em>Sao bông phượng nở trong màu huyết,</em></div><div><em>Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?"</em></div><div><br>Khổ thơ được xây dựng bằng những câu hỏi, hỏi dồn dập, hỏi thống thiết, mỗi câu hỏi như nâng cảm xúc tuyệt vọng của nhà thơ lên một nấc, lên cao hơn và lên đến tận cùng. Câu hỏi đầu tiên là sự ngờ vực, là sự chơi vơi, không còn biết mình ở đâu. Cảm thức về sự tách rời giữa đời mình và đời người, sự đứt gãy mọi khả năng kết nối với thế giới bên ngoài, với những gì từng là gần gũi và thương yêu nhất dường như chia thi giới của Hàn Mặc Từ thành 2 vùng khu biệt: "mộng" và "thực", ở đây và ngoài kia,... Câu hỏi đầu tiên khởi nguồn từ chính nỗi cô đơn thăm thẳm đó, "còn đây" hay "ở đâu", là hỏi mình còn ở cuộc đời hay đã đi đến một nơi nào khác vắng bóng những gì quen biết, thân thuộc? Nếu câu hỏi đầu tiên dùng để hỏi thì câu hỏi thứ 2 lại mang một nghĩa ngầm khẳng định: tôi đã bị đem "bỏ dưới trời sâu". Đại từ phiếm chỉ "ai" càng nhấn mạnh một sự cô độc - cô độc đến bất lực. Không biết mình ở đâu và cũng không biết ai đã bỏ rơi mình. "Ai" ở đây vừa có thể hiểu là nhà thơ đã bị bỏ rơi bởi cuộc đời, bởi những người nhà thơ hằng yêu thương. Nhưng "ai" dường như cũng đang nói về chính nhà thơ, nhà thơ vì căn bệnh quái ác mà cô lập mình khỏi thế giới ngoài kia - tự tay cắt đứt sợi dây gắn kết mình với điều tốt đẹp nơi cuộc đời. Cho dù là bị bỏ rơi bởi người khác hay chính mình, giờ đây nhà thơ phải đối diện với sự cô đơn khôn cùng, đối diện với "trời sâu" đầy khắc khoải và ám ảnh. Trong sự cô đơn ấy, thi ảnh "bông phượng" xuất hiện như một sự cứu chuộc, một sự bầu bạn, một điểm nhấn giữa màu trời cực tả. Song nỗi đau về thể xác và tinh thần của nhà thơ dường như đã khúc xạ lên màu phượng ấy để rồi không biết rằng đó là màu phượng thắm hay màu huyết thẫm. Chỉ biết rằng hoa phượng ấy, như một sự ủi an, đã nhỏ xuống lòng nhà thơ một giọt thương cảm. Giọt châu ấy, có thể là nước mắt và cũng có thể là máu, nhưng dù là gì đi chăng nữa, nó đều cắt nghĩa được sự cô đơn đã dâng đến tận cùng. Giờ đây chỉ có mỗi bông phượng mới thấu rõ tấm lòng nhà thơ, một tấm lòng không đến được với những tấm lòng khác, một tấm lòng rất cần một tấm lòng như bất đắc dĩ phải giam mình nơi rèm lạnh cô độc. Phóng xuất từ những nỗi đau đã kết tinh nơi thể xác và tâm hồn, bài thơ "Những giọt lệ", như một tiếng kinh cầu của thi nhân họ Hàn, đã xoa dịu đi chính sự dằn vặt, đớn đau của nhà thơ trước thân bệnh và tâm bệnh. Mặt khác, như một lời nguyện chưa bao giờ tắt giữa giáo đường lạnh lẽo, bài thơ gợi lên cho tôi một sự cô đơn rợn ngợp đến chết người. Nhưng ẩn trong sự cô đơn ấy, vẫn còn đó một niềm hy vọng, một sự khát cầu chưa bao giờ tắt, nó được cất lên từ một trái tim không ngừng hướng về cuộc đời, hướng về những điều nhà thơ yêu quý nhất. Cái tôi đau thương của nhà thơ đã thể hiện lên trang văn bằng một cảm xúc mãnh liệt, một giọng thơ thống thiết cộng hưởng với hình thức nghệ thuật độc đáo, kỳ ảo, mang màu sắc tượng trưng siêu thực. Chính những yếu tố đó đã kiến tạo nên một thế giới thơ duy nhất, một vũ trụ nghệ thuật vận hành theo quy luật sáng tạo riêng của thi nhân họ Hàn.<br><br><strong><em>Thơ điên hay sự giằng xé giữa đớn đau và hy vọng, giữa cái chết và tình yêu, giữa thời gian ngắn ngủi và khát vọng sống quá dài?</em></strong> Thơ của Hàn Mặc Tử đã để lại trong lòng tôi một câu hỏi day dứt như thế.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-02 17:35:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/ThocaVietNam/wish/1786200475</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/ThocaVietNam/wish/1811317594</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://docs.google.com/document/d/18Y30alMwe2Ic-NsyhY0lZ7KCHiPdgq8LOjWIbrrRWY0/edit" />
         <pubDate>2021-10-12 16:17:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/ThocaVietNam/wish/1811317594</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
