<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Trung Quốc cổ đại by Nga Dinh</title>
      <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb</link>
      <description>Tìm hiểu về Tần Thủy Hoàng</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-18 14:21:28 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-07-26 07:08:51 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Tên thật của ông là : Doanh Chính</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1904474985</link>
         <description><![CDATA[<blockquote><strong>Những công trạng của Tần Thủy Hoàng<br>Ông đã tiến hành nhiều kế hoạch lớn, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho Vạn Lý Trường Thành, kênh Linh Cừ, cung A Phòng, lăng mộ Tần Thủy Hoàng được bảo vệ bởi đội quân đất nung, với cái giá của rất nhiều mạng người. </strong><em><mark>😊</mark></em></blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-21 14:40:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1904474985</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đoàn Việt Hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1904477947</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1395204025/7cdb60cd3f4da6778e3f04f88775ac58/T_n_Th_y_Ho_ng.docx" />
         <pubDate>2021-11-21 14:43:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1904477947</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Thùy Dương </title>
         <author>papertiger150610</author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1904511335</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên thật của ông là Doanh Chính<br>Tần Thủy Hoàng [ 18 tháng 2 năm 259 TCN và mất ngày 10 tháng 9 năm 210 TCN ] hây được gọi là Tần Thủy Tổ Võ Hoàng Đế . Là&nbsp; vị vua thứ 31 của nhà Tần , đồng thời là Hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi tiêu diệt&nbsp; sáu nước chư hầu , chấm dứt thòi kỳ Chiến Quốc vào năm 211 TCN . Ông lên ngôi vua nước Tần năm 13 tuổi và trở thành hoàng đế lúc 38 tuổi .&nbsp;<br>NHỮNG CÔNG TRẠNG CỦA TẦN THỦY HOÀNG .&nbsp;<br>Tần Thùy Hoàng là người đánh dấu sự khởi đầu của nước Trung Hoa mà chỉ kết thúc với sự sụp đổ của nhà Thanh năm 1912. Ông tiến hành nhiều kế hoạch lớn , bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương Bắc , đặt nền móng cho Vạn lý trường thành , kênh Linh Cừ , cung A Phòng . Lăng mộ của Tần Thủy hoàng được bảo vệ bởi đội quân đất nung với cái giá của rất nhiều mạng người . Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tự tưởng theo trường phái Pháp gia , ông đã cho đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả . Tần Thủy Hoàng trị vì 37 năm , trong đó 25 xưng vương , 12 năm xưng đế , qua đời vì bao bệnh năm 210 TCN ở tuổi 49 . </div>]]></description>
         <enclosure url="https://tiengtrung.com/wp-content/uploads/2020/07/1-6.jpg" />
         <pubDate>2021-11-21 15:15:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1904511335</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1905109517</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> (<a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BA%BFng_Trung_Qu%E1%BB%91c">Tiếng Trung</a>: 秦始皇) (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN), tên huý là <strong>Chính</strong> (政), <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">tính</a> <strong>Doanh</strong> (嬴), <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">thị</a> <strong>Triệu</strong> (趙) hoặc <strong>Tần</strong> (秦), là vị vua thứ 36 của <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Tần</a>, đồng thời là <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a> đầu tiên thống nhất <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Trung_Qu%E1%BB%91c">Trung Hoa</a> sau khi tiêu diệt sáu nước <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Ch%C6%B0_h%E1%BA%A7u">chư hầu</a>, chấm dứt thời kỳ <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_Qu%E1%BB%91c">Chiến Quốc</a> vào năm 221 TCN.[2] Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Th%C6%B0%C6%A1ng">nhà Thương</a> và <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Chu">nhà Chu</a>, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> còn vĩ đại hơn các triều đại trước, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là "<a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a>" (皇帝) và tự gọi mình là <strong>Thủy Hoàng đế</strong> (始皇帝).</div><div><br></div><div><strong>-Trị vì từ </strong>7 tháng 6 năm 247 TCN – 221 TCN&nbsp;</div><div>-<strong>Tiền nhiệm : </strong><a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Trang_T%C6%B0%C6%A1ng_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Trang Tương vương</a></div><div><br></div><div>Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Thanh">nhà Thanh</a> sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%83_t%C6%B0%E1%BB%9Bng">thừa tướng</a><a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_T%C6%B0">Lý Tư</a> đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ.Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_L%C3%BD_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Th%C3%A0nh">Vạn Lý Trường Thành</a>, <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB">kênh Linh Cừ</a>, <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Cung_A_Ph%C3%B2ng">cung A Phòng</a>, <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">lăng mộ Tần Thủy Hoàng</a> được bảo vệ bởi <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%99i_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A5t_nung">đội quân đất nung</a>, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_gia">Pháp gia</a>, ông đã cho <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%91t_s%C3%A1ch_ch%C3%B4n_nho">đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả</a>. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49.Sau khi ông qua đời, <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó.</div><div>&nbsp;Thời <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_Qu%E1%BB%91c_Th%E1%BA%A5t_h%C3%B9ng">Chiến Quốc Thất Hùng</a>, vì lợi ích nhất thời mà bảy nước có lúc liên minh, có lúc lại chiến tranh. Để biểu thị thành tâm, ngoài việc cam kết, nước đó còn phải gửi con cháu của mình đến nước liên minh làm con tin. <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Trang_T%C6%B0%C6%A1ng_v%C6%B0%C6%A1ng">Doanh Dị Nhân</a>, cha của Doanh Chính, được Tần gửi đến Triệu làm con tin. <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Hi%E1%BA%BFu_V%C4%83n_v%C6%B0%C6%A1ng">An Quốc quân</a>, thái tử của <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Chi%C3%AAu_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Chiêu vương</a>, có đến hơn 20 người con trai, nên cơ hội nối ngôi của Dị Nhân là rất thấp. Tuy nhiên, Lã Bất Vi, một thương gia giàu có người nước Vệ, lại đặc biệt chú ý đến Dị Nhân. Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, Lã Bất Vi quyết định đầu tư gia sản của mình vào Dị Nhân để mưu tính đại sự của mình ở nước Tần.</div><div>Doanh Chính ra đời ở kinh đô Hàm Đan của nước Triệu không lâu sau trận Trường Bình. Năm 257 TCN, <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Chi%C3%AAu_T%C6%B0%C6%A1ng_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Chiêu Vương</a> sai tướng <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/V%C6%B0%C6%A1ng_H%E1%BB%99t">Vương Hột</a> (<a href="https://zh.wikipedia.org/wiki/%E7%8E%8B%E9%BD%95">王齕</a>) vây kinh đô Hàm Đan, Triệu cùng quẫn muốn giết Dị Nhân. Dị Nhân cùng Lã Bất Vi mưu đưa sáu trăm cân vàng cho kẻ canh ngục nên trốn thoát khỏi nước Triệu, nhưng Triệu Cơ cùng Doanh Chính không kịp trốn theo. Quân Triệu muốn giết cả hai người nhưng Triệu Cơ là con nhà tai mắt ở Triệu, lẩn trốn được, vì thế hai mẹ con đều sống sót.</div><div>Năm 250 TCN, Tần Chiêu Tương vương qua đời, An Quốc quân lên ngôi, tức là <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Hi%E1%BA%BFu_V%C4%83n_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Hiếu Văn vương</a>, lập Dị Nhân làm Thái tử, nước Triệu bèn đưa Triệu Cơ và Doanh Chính về Tần. Hiếu Văn Vương làm vua không lâu thì chết, Dị Nhân kế thừa vương vị, tức là <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Trang_T%C6%B0%C6%A1ng_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Trang Tương Vương</a>, phong Lã Bất Vi chức Thừa tướng, tước Văn Tín hầu. Năm 247 TCN, Tần Trang Tương vương mất sau ba năm trị vì, Doanh Chính khi ấy mới 13 tuổi được lập làm vua nước Tần.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 02:37:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1905109517</guid>
      </item>
      <item>
         <title>18.Phạm Tuấn Hưng 6A8</title>
         <author>hungpta82125c2gv</author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1905116330</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> (259 TCN – 210 TCN) tên là <strong>Doanh Chính</strong>, sinh vào tháng giêng năm thứ 48 đời Tần Chiêu Vương, tại Hàm Đan. Năm 13 tuổi đăng cơ làm Tần Vương, do trọng phụ Lã Bất Vi nhiếp chính. Sau khi đích thân trị vì, tiêu diệt sáu nước, xưng là Thủy Hoàng Đế, tức vị hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc. Tại vị 37 năm, trong đó, xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm. Ốm chết, thọ 50 tuổi. <br><br><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> là con trai trưởng của Tần Trang Tương vương (tên thật là <strong>Doanh Dị Nhân</strong> hay sau còn có tên khác là <strong>Tử Sở</strong>) và mẹ là Triệu Cơ, người Hàm Đan nước Triệu. <strong>Dị Nhân</strong> bị bắt làm con tin của Tần ở nước Triệu. Và cũng tại nước Triệu, <strong>Dị Nhân</strong> nhanh chóng được lòng của <strong>Lã Bất Vi</strong> - vốn là một thương nhân nước Vệ - trong âm mưu “buôn vua bán chúa”. <strong>Lã Bất Vi</strong> có một người tiểu thiếp tên là <strong>Triệu Cơ,</strong> dung mạo xinh đẹp, lại có tài ca múa, đàn hát. Biết <strong>Dị Nhân</strong> phải lòng <strong>Triệu Cơ</strong>, <strong>Lã Bất Vi</strong> đã dâng <strong>Triệu Cơ</strong> cho công tử nước Tần này. Không lâu sau, <strong>Triệu Cơ </strong>mang thai và sinh ra <strong>Doanh Chính</strong> (tức <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> sau này).</div>]]></description>
         <enclosure url="https://www.google.com/imgres?imgurl=https%3A%2F%2Fupload.wikimedia.org%2Fwikipedia%2Fcommons%2F2%2F27%2FQinshihuang.jpg&amp;imgrefurl=https%3A%2F%2Fvi.wikipedia.org%2Fwiki%2FT%25E1%25BA%25A7n_Th%25E1%25BB%25A7y_Ho%25C3%25A0ng&amp;tbnid=p4GiEGtXxdSqEM&amp;vet=12ahUKEwjr0JPC-Kr0AhUCyZQKHbR7CtMQMygCegUIARCyAQ..i&amp;docid=xNULXW39SaDq1M&amp;w=1732&amp;h=2220&amp;q=T%E1%BA%A7n%20Th%E1%BB%A7y%20Ho%C3%A0ng&amp;ved=2ahUKEwjr0JPC-Kr0AhUCyZQKHbR7CtMQMygCegUIARCyAQ" />
         <pubDate>2021-11-22 02:41:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1905116330</guid>
      </item>
      <item>
         <title>35-Phạm Trang Nhung</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1905119084</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><br>Tần Thủy Hoàng</strong> (<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BA%BFng_Trung_Qu%E1%BB%91c">Tiếng Trung</a>: 秦始皇) (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN), tên huý là <strong>Chính</strong> (政), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">tính</a> <strong>Doanh</strong> (嬴), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">thị</a> <strong>Triệu</strong> (趙) hoặc <strong>Tần</strong> (秦), là vị vua thứ 36 của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Tần</a>, đồng thời là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a> đầu tiên thống nhất <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Trung_Qu%E1%BB%91c">Trung Hoa</a> sau khi tiêu diệt sáu nước <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C6%B0_h%E1%BA%A7u">chư hầu</a>, chấm dứt thời kỳ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_Qu%E1%BB%91c">Chiến Quốc</a> vào năm 221 TCN.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-duik-2"><sup>[2]</sup></a> Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Th%C6%B0%C6%A1ng">nhà Thương</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Chu">nhà Chu</a>, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> còn vĩ đại hơn các triều đại trước, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là "<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a>" (皇帝) và tự gọi mình là <strong>Thủy Hoàng đế</strong> (始皇帝).<br><br></div><div><br>Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Thanh">nhà Thanh</a> sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%83_t%C6%B0%E1%BB%9Bng">thừa tướng</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_T%C6%B0">Lý Tư</a> đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-duik-2"><sup>[2]</sup></a> Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_L%C3%BD_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Th%C3%A0nh">Vạn Lý Trường Thành</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB">kênh Linh Cừ</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_A_Ph%C3%B2ng">cung A Phòng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">lăng mộ Tần Thủy Hoàng</a> được bảo vệ bởi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%99i_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A5t_nung">đội quân đất nung</a>, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_gia">Pháp gia</a>, ông đã cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%91t_s%C3%A1ch_ch%C3%B4n_nho">đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả</a>. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-Ren-3"><sup>[3]</sup></a> Sau khi ông qua đời, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://reference.vn/wp-content/uploads/2019/04/tan-thuy-hoang1.jpg" />
         <pubDate>2021-11-22 02:43:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1905119084</guid>
      </item>
      <item>
         <title>34-Nguyễn Tấn Phát</title>
         <author>phatnta82125c2gv</author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906036925</link>
         <description><![CDATA[<div>•<strong>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tần Thủy Hoàng</strong> (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN), tên huý là Chính, là vị <strong>vua</strong> thứ 36 của nước <strong>Tần</strong>, đồng thời là <strong>Hoàng</strong> đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi tiêu diệt sáu nước chư hầu, chấm dứt thời kỳ Chiến Quốc vào năm 221 TCN. Ông là vị hoàng đế máu lạnh bậc nhất, là người có tầm ảnh hưởng lớn trong lịch sử Trung Hoa Ông đã thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ.Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng choVạn <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_L%C3%BD_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Th%C3%A0nh">Lý Trường Thành</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB">kênh Linh Cừ</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_A_Ph%C3%B2ng">cung A Phòng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">lăng mộ Tần Thủy Hoàn</a> được bảo vệ bởi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%99i_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A5t_nung">đội quân đất nung</a>, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_gia">Pháp gia</a>, ông đã cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%91t_s%C3%A1ch_ch%C3%B4n_nho">đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả</a>. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 13:13:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906036925</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn khánh chi 6A8</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906039353</link>
         <description><![CDATA[<div>Tần Thủy Hoàng, tên huý là Chính, tính Doanh, thị Triệu hoặc Tần, là vị vua thứ 36 của nước Tần, đồng thời là Hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi tiêu diệt sáu nước chư hầu, chấm dứt thời kỳ Chiến Quốc vào năm 221 TCN. Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi.<a href="https://www.google.com/search?sxsrf=AOaemvLI-NsFuKEbMUgUvJ8dkW2jdKPYPA:1637586746146&amp;q=t%E1%BA%A7n+th%E1%BB%A7y+ho%C3%A0ng+ng%C3%A0y/n%C6%A1i+sinh&amp;stick=H4sIAAAAAAAAAOPgE-LQz9U3KEgzMNASy0620i9IzS_ISQVSRcX5eVZJ-UV5i1iVSx7uWp6nUJLxcPfySoWM_MML8tIV8tIPL6jUzzu2MFOhODMvAwCAuOb9SgAAAA&amp;sa=X&amp;ved=2ahUKEwivm6uChqz0AhUCr1YBHdFZDTcQ6BMoAHoECDwQAg"><strong>Ngày/nơi sinh</strong></a><strong>: </strong>18 tháng 2, 259 Trước CN, <a href="https://www.google.com/search?sxsrf=AOaemvLI-NsFuKEbMUgUvJ8dkW2jdKPYPA:1637586746146&amp;q=H%C3%A0m+%C4%90an&amp;stick=H4sIAAAAAAAAAOPgE-LQz9U3KEgzMFDiBLFMKkqSU7TEspOt9AtS8wtyUoFUUXF-nlVSflHeIlZOj8MLchWOTEjM28HKCADSx2ffPgAAAA&amp;sa=X&amp;ved=2ahUKEwivm6uChqz0AhUCr1YBHdFZDTcQmxMoAXoECDwQAw">Hàm Đan, Trung Quốc</a></div><div><a href="https://www.google.com/search?sxsrf=AOaemvLI-NsFuKEbMUgUvJ8dkW2jdKPYPA:1637586746146&amp;q=t%E1%BA%A7n+th%E1%BB%A7y+ho%C3%A0ng+ng%C3%A0y+m%C3%A2%CC%81t&amp;stick=H4sIAAAAAAAAAOPgE-LQz9U3KEgzMNCSz0620i9IzS_ISdVPSU1OTSxOTYkvSC0qzs-zSslMTVnEqlDycNfyPIWSjIe7l1cqZOQfXpCXrpCXfnhBpULu4UVnGksA4c0sUVAAAAA&amp;sa=X&amp;ved=2ahUKEwivm6uChqz0AhUCr1YBHdFZDTcQ6BMoAHoECDkQAg"><strong>Ngày mất</strong></a><strong>: </strong>10 tháng 9, 210 Trước CN</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 13:14:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906039353</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cao khôi 6A8</title>
         <author>phancaokhoi2010</author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906144204</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tần Thủy Hoàng</strong>  (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN), tên huý là <strong>Chính</strong> , <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">tính</a> <strong>Doanh</strong>, <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">thị</a> <strong>Triệu</strong> hoặc <strong>Tần</strong> là vị vua thứ 36 của <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Tần</a>, đồng thời là <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a> đầu tiên thống nhất <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Trung_Qu%E1%BB%91c">Trung Hoa</a> sau khi tiêu diệt sáu nước <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Ch%C6%B0_h%E1%BA%A7u">chư hầu</a>, chấm dứt thời kỳ <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_Qu%E1%BB%91c">Chiến Quốc</a> vào năm 221 TCN. Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Th%C6%B0%C6%A1ng">nhà Thương</a> và <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Chu">nhà Chu</a>, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ <a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> còn vĩ đại hơn các triều đại trước, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là "<a href="https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a>"  và tự gọi mình là <strong>Thủy Hoàng đế</strong> (</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 13:55:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906144204</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Sơn - 6A8</title>
         <author>sonncba82125c2gv</author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906210344</link>
         <description><![CDATA[<div>Tần Thủy Hoàng, tên huý là Chính, tính Doanh, thị Triệu hoặc Tần, là vị vua thứ 36 của nước Tần, đồng thời là Hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi tiêu diệt sáu nước chư hầu, chấm dứt thời kỳ Chiến Quốc vào năm 221 TCN. Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 14:20:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906210344</guid>
      </item>
      <item>
         <title>05.Trần Gia Bảo 6A8</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906234969</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> (259 TCN – 210 TCN) tên là <strong>Doanh Chính</strong>, sinh vào tháng giêng năm thứ 48 đời Tần Chiêu Vương, tại Hàm Đan. Năm 13 tuổi đăng cơ làm Tần Vương, do trọng phụ Lã Bất Vi nhiếp chính. Sau khi đích thân trị vì, tiêu diệt sáu nước, xưng là Thủy Hoàng Đế, tức vị hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc. Tại vị 37 năm, trong đó, xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm. Ốm chết, thọ 50 tuổi. <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> là con trai trưởng của Tần Trang Tương vương (tên thật là <strong>Doanh Dị Nhân</strong> hay sau còn có tên khác là <strong>Tử Sở</strong>) và mẹ là Triệu Cơ, người Hàm Đan nước Triệu. <strong>Dị Nhân</strong> bị bắt làm con tin của Tần ở nước Triệu. Và cũng tại nước Triệu, <strong>Dị Nhân</strong> nhanh chóng được lòng của <strong>Lã Bất Vi</strong> - vốn là một thương nhân nước Vệ - trong âm mưu “buôn vua bán chúa”. <strong>Lã Bất Vi</strong> có một người tiểu thiếp tên là <strong>Triệu Cơ,</strong> dung mạo xinh đẹp, lại có tài ca múa, đàn hát. Biết <strong>Dị Nhân</strong> phải lòng <strong>Triệu Cơ</strong>, <strong>Lã Bất Vi</strong> đã dâng <strong>Triệu Cơ</strong> cho công tử nước Tần này. Không lâu sau, <strong>Triệu Cơ </strong>mang thai và sinh ra <strong>Doanh Chính</strong> (tức <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> sau này).Năm 251 TCN, Tần Chiêu Vương băng hà, An Quốc Quân kế vị, trở thành Tần Hiếu Văn Vương, lập Hoa Dương phu nhân làm Vương hậu, Tử Sở làm thái tử. Một năm sau, Tần Hiếu Văn Vương qua đời, Tử Sở kế vị làm Tần Trang Tương Vương. Nhưng Tử Sở cũng là một ông vua đoản mệnh, chỉ ở ngôi có 3 năm rồi mất. <strong>Doanh Chính</strong> lên kế vị. <strong>Doanh Chính</strong> mới 13 tuổi đã làm vua một nước, còn <strong>Triệu Cơ </strong>chưa đến 30 tuổi đã danh chính ngôn thuận trở thành thái hậu. <strong>Triệu Cơ</strong> hạ lệnh cho <strong>Lã Bất Vi </strong>vẫn làm tướng quốc, thay <strong>Doanh Chính</strong> chấp chính, lệnh cho <strong>Doanh Chính</strong> phải gọi <strong>Lã Bất Vi</strong> là “trọng phụ”. Ngay từ bé, <strong>Doanh Chính</strong> đã phải chịu nỗi nhục “con riêng”, không chỉ bị hàng xóm gièm pha mà ngay cả bọn trẻ con cũng mắng chửi. <strong>Doanh Chính</strong> cá tính mạnh mẽ nên đương nhiên không chịu nhẫn nhịn mà đánh nhau với người ta. Cho nên <strong>Doanh Chính</strong> rất hận <strong>Lã Bất Vi.</strong> <strong>Lã Bất Vi</strong> làm tướng quốc, thâu tóm quyền lực của nước Tần. Hơn nữa, thấy mẹ mình quá thân mật với tướng quốc, đôi khi còn liếc mắt đưa tình với nhau ngay trước mặt quần thần. <strong>Doanh Chính</strong> thầm thề rằng sau khi nắm được quyền binh, việc đầu tiên là phải giết <strong>Lã Bất Vi.Lã Bất Vi </strong>không chỉ là một thương nhân thông minh mà còn là nhà chính trị, nhà quân sự kiệt xuất. Trong thời gian ông ta chấp chính, nước Tần đã trở nên vô cùng giàu mạnh vì diệt được nhà Đông Chu và khiến các nước láng giềng ngày càng suy yếu. Đây chính là bước đệm vững chắc cho việc thống nhất thiên hạ của <strong>Doanh Chính</strong> sau này. Nhưng việc <strong>Lã Bất Vi </strong>quan tâm nhất là việc dạy dỗ <strong>Doanh Chính</strong>. Bởi ông ta hiểu rằng chỉ khi <strong>Doanh Chính</strong> trở thành một quân vương anh minh uy vũ thì sự nghiệp thống nhất thiên hạ của ông ta mới có thể thành công. <strong>Lã Bất Vi</strong> mời những thầy giáo giỏi về dạy <strong>Doanh Chính</strong>, đích thân thúc giục <strong>Doanh Chính</strong> học tập.</div><div>Khi <strong>Doanh Chính</strong> 21 tuổi, theo quy đinh thi còn 1 năm nữa mới có thể đích thân nắm quyền bính. Nhưng tình thế và tính cách của <strong>Doanh Chính</strong> đều khiến ông không thể chờ đợi thêm nữa. <strong>Doanh Chính</strong> phát động cuộc chiến diệt trừ phản loạn, bắt bọn phản tặc và hạ lệnh giam thái hậu trong cung. Việc kinh thiên động địa này khiến cho <strong>Lã Bất Vi</strong> và triều thần vô cùng bất ngờ, nhưng không dám nói lời nào. Có người từng khuyên <strong>Doanh Chính</strong> đối đãi tử tế với thái hậu, đón thái hậu hồi cung nhưng <strong>Doanh Chính</strong> trong cơn thịnh nộ đã ném người đó vào vạc dầu sôi. Ông ta còn ném hai mươi mấy đại thần dám đến khuyên can vào vạc dầu, phơi thi thể của họ ở ngoài thành Hàm Dương. Năm thứ hai sau khi đích thân nắm quyền bính (237 TCN), <strong>Doanh Chính</strong> đã bước đầu ổn định được chính quyền, bắt đầu tính cách loại trừ <strong>Lã Bất Vi</strong>. Đầu tiên là bãi chức, rồi đuổi <strong>Lã Bất Vi</strong> đến Lạc Dương. <strong>Lã Bất Vi </strong>ở đó chưa đầy 2 năm thì <strong>Doanh Chính</strong> phái Triệu Cao mang thánh chỉ đến, lệnh cho <strong>Lã Bất Vi</strong> phải đi lưu đày ở Tứ Xuyên. <strong>Lã Bất Vi </strong>biết được ý đồ của <strong>Doanh Chính</strong> là muốn mình chết nén đã cư xử một cách khôn khéo, uống thuốc độc tự tử. Sau khi <strong>Lã Bất Vi</strong> chết, <strong>Doanh Chính </strong>hạ lệnh tịch thu toàn bộ gia sản, trừng phạt nghiêm khắc bè cánh, xóa bỏ tận gốc đảng phái của ông ta. <br><br>Sau khi củng cố chính quyền, có rất nhiều triều thần liên tục dáng tấu thư, phân tích tình thế, hiến mưu lược, khuyên <strong>Doanh Chính</strong> sớm thống nhất thiên hạ. Vì nước Tần cũng là nơi tụ hội của các nhân tài. Khi đó, <strong>Doanh Chính</strong> trọng người hiền tài, cởi mở đón nhận mọi ý kiến nên thành Hàm Dương tụ hội rất nhiều tài tử. Sau khi chiêu dụ được nhiều người tài, <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> bắt đầu thống nhất thiên hạ. Ông chĩa mũi nhọn vào nước ở gần nhất, yếu nhất là nước Hàn. Tần Vương năm thứ 17, <strong>Doanh Chính </strong>xuất binh tiêu diệt nước Hàn. Bước thứ hai, Tần Vương muốn thôn tính kẻ thù cũ là nước Triệu, sau đó tiêu diệt nước Yên vào năm 222 TCN. Năm 225 TCN, quân Tần phá đê sông Hoàng Hà tiến vào kinh đô Đại Lương của nước Ngụy và thâu tóm Ngụy. Tiếp đến, nước Sở đại bại. Tần Vương năm thứ 26 (tức năm 221 TCN), <strong>Doanh Chính</strong> lệnh cho Vương Bôn xuất binh chinh phạt nước Tề. Quân Tề cầm cự được vài ngày rồi cũng đại bại. Các nước phân tranh suốt mấy trăm năm, nước Tần chinh chiến hơn 10 năm thống nhất thiên hạ.</div><div><br>Sau khi thống nhất thiên hạ, <strong>Tần Vương</strong> ra lệnh cho quần thần đặt tôn hiệu cho mình. Triều thần muốn lấy lòng Tần Vương nên nghĩ ra vô số những tôn hiệu tán dương công đức của ông như Thiên Hoàng, Địa Hoàng, Tần Hoàng… Nhưng ông ta không dùng những tên hiệu đó mà tự mình lấy hai chữ “hoàng đế” trong “Tam hoàng ngũ đế”, thể hiện địa vị của mình phải vượt qua mọi “Hoàng” và “Đế” trong thiên hạ. Tần Vương lại thêm 1 chữ “thủy” vào trước tôn hiệu, thể hiện ông ta là hoàng đế thứ nhất, là đời thứ nhất, con cháu về sau sẽ truyền đến vạn đời - <strong>Tần Thủy Hoàng.</strong><br><br><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> đang tiến hành việc cải cách trong nước, thì bộ tộc Hung Nô ở biên giới phía Bắc đánh vào nội địa. Sau khi <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> thống nhất Trung Nguyên, liền phái đại tướng Mông Điềm đem ba mươi vạn quân chống lại. Để đề phòng Hung Nô xâm phạm lần nữa, <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> lại điều động dân phu nối liền các bức thành do ba nước Yên, Triệu, Tần xây dựng trước kia và xây thêm nhiều thành mới, tạo thành một bức Vạn lý Trường thành chạy suốt từ Lâm Triệu (nay là huyện Mân, Cam Túc) ở phía tây đến Liêu Đông (nay ở tây bắc Liêu Dương, Liêu Ninh) ở phía đông. Công trình kiến trúc nổi tiếng toàn thế giới đó mãi mãi là tượng trưng của văn minh lâu đời của dân tộc Trung Hoa.&nbsp;</div><div><br>Sau khi bình định thiên hạ, <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> luôn coi việc trấn áp các thế lực phản nghịch là nhiệm vụ trọng tâm. Ông ra lệnh tịch thu binh khí trong dân chúng, đúc thành mười hai bức tượng người bằng đồng khổng lồ, đặt bên ngoài cung Hàm Dương, lệnh cho toàn bộ phú hào và gia quyến của các nước chư hầu chuyển đến gần Hàm Dương để tiện cho việc giám sát. Bất kỳ người nào chỉ cần có hành động, lời nói trái với pháp luật liền bị giam vào ngục, còn hình phạt thì nhiều không đếm xuể. <br><br><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> ra lệnh cấm “Không được học theo sách cổ mà chê bai thời nay, làm mê loạn bọn đầu đen (dân chúng)”, để bảo vệ cục diện chính trị “pháp lệnh được ban ra thống nhất, dân thường thì chăm chỉ làm ruộng, kẻ sĩ học pháp luật, lệnh cấm”. Tránh đi theo vết xe đổ “thiên hạ tán loạn, không thể thống nhất”. <strong>Tần Thủy Hoàng </strong>ban bố lệnh đốt sách, đồng thời giết hết bọn thuật sĩ phỉ báng mình, chôn sống hàng trăm Nho sinh, từ đó hình thành câu nói “đốt sách chôn Nho”.&nbsp;</div><div><br><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> bản tính thông minh, hào khí ngất trời nhưng do mê muội thuật trường sinh. Năm Thủy Hoàng thứ 37 (năm 210 TCN), <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> đi tuần du lần cuối cùng. Trên đường trở về thì ngã bệnh, khi đi đến Sa Khâu (nay là phía tây bắc Quảng Tông tỉnh Hà Bắc) thì tắt thở. Ông ta biết rằng không thể tìm được thuốc trường sinh và cũng khó lòng còn sống về đến Hàm Dương nên đã viết một thánh chỉ, lệnh cho Triệu Cao nhanh chóng gửi cho người con trưởng đang ở biên cương là Phù Tô trở về Hàm Dương chủ trì tang sự, tức là chuẩn bị kế vị ngôi báu. Nhưng chưa chờ được thư hồi âm thì Tần Thủy Hoàng đã băng hà. <br><br><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> - <strong>vị vua hoàng đế đầu tiên</strong>, người đem lại thời kỳ hưng thịnh cho Trung Hoa. Bỏ qua những hà khắc và hình phạt ghê rợn thì Tần Thủy Hoàng vẫn chính là vị hoàng đế mưu lược và đáng để lưu danh sử sách <a href="http://www.vyctravel.com/tours/du-lich-trung-quoc">Trung Quốc</a> ngàn đời.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 14:30:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906234969</guid>
      </item>
      <item>
         <title>03-Phạm Hùng Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906366470</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vua nước Tần <br>Trị vì:7 tháng 6 năm 247 TCN – 221 TCN<br>Tiền nhiệm:<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Trang_T%C6%B0%C6%A1ng_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Trang Tương vương</a><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a><br>Trị vì:221 TCN – 10 tháng 9 năm 210 TCN<br>Kế nhiệm:<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Nh%E1%BB%8B_Th%E1%BA%BF">Tần Nhị Thế</a><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thông tin chung<br>Sinh:<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/18_th%C3%A1ng_2">8 tháng 2</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/259_TCN">259 TCN</a> <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; :Hàm đan&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br> Mất:<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/11_th%C3%A1ng_7">11 tháng 7</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/210_TCN">210</a>TCN<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; :C<a href="https://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=C%E1%BB%B1_L%E1%BB%99c_qu%E1%BA%ADn&amp;action=edit&amp;redlink=1">ự Lộc quận</a> (鉅鹿郡)<br>An táng:<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">Lăng mộ Tần Thủy Hoàng</a><br>Hậu duệ:Khoảng 30 người con trai và 15 con gái, trong đó có:<br><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%B9_T%C3%B4">Phù Tô</a><br>Công tử Cao<br>Tương Lư<br><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Nh%E1%BB%8B_Th%E1%BA%BF">Tần Nhị Thế</a><br>Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_L%C3%BD_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Th%C3%A0nh">Vạn Lý Trường Thành</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB">kênh Linh Cừ</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_A_Ph%C3%B2ng">cung A Phòng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">lăng mộ Tần Thủy Hoàng</a> được bảo vệ bởi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%99i_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A5t_nung">đội quân đất nung</a>, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_gia">Pháp gia</a>, ông đã cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%91t_s%C3%A1ch_ch%C3%B4n_nho">đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả</a>.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1404530379/9e3b549ccfb4cc016acadbba9472a03c/3_ch_m_l_m.jfif" />
         <pubDate>2021-11-22 15:21:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906366470</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TRƯƠNG ĐỖ THÀNH TRUNG (SBD 40)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906400316</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> (<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BA%BFng_Trung_Qu%E1%BB%91c">Tiếng Trung</a>: 秦始皇) (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN), tên huý là <strong>Chính</strong> (政), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">tính</a> <strong>Doanh</strong> (嬴), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">thị</a> <strong>Triệu</strong> (趙) hoặc <strong>Tần</strong> (秦), là vị vua thứ 36 của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Tần</a>, đồng thời là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a> đầu tiên thống nhất <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Trung_Qu%E1%BB%91c">Trung Hoa</a> sau khi tiêu diệt sáu nước <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C6%B0_h%E1%BA%A7u">chư hầu</a>, chấm dứt thời kỳ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_Qu%E1%BB%91c">Chiến Quốc</a> vào năm 221 TCN. Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Th%C6%B0%C6%A1ng">nhà Thương</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Chu">nhà Chu</a>, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> còn vĩ đại hơn các triều đại trước, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là "<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a>" (皇帝) và tự gọi mình là <strong>Thủy Hoàng đế</strong> (始皇帝).&nbsp;</div><div>Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Thanh">nhà Thanh</a> sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%83_t%C6%B0%E1%BB%9Bng">thừa tướng</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_T%C6%B0">Lý Tư</a> đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ. Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_L%C3%BD_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Th%C3%A0nh">Vạn Lý Trường Thành</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB">kênh Linh Cừ</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_A_Ph%C3%B2ng">cung A Phòng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">lăng mộ Tần Thủy Hoàng</a> được bảo vệ bởi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%99i_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A5t_nung">đội quân đất nung</a>, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_gia">Pháp gia</a>, ông đã cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%91t_s%C3%A1ch_ch%C3%B4n_nho">đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả</a>. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49. Sau khi ông qua đời, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó.&nbsp;<br>Tên gọi</div><div><br></div><div>始皇帝 <br><em>Thủy Hoàng Đế</em><br>"Hoàng đế đầu tiên"<br>(<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BB%83u_tri%E1%BB%87n">tiểu triện</a> từ năm 220 TCN)</div><div>Phần lớn các nguồn tham khảo hiện đại của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Trung_Qu%E1%BB%91c">Trung Quốc</a> lấy Doanh Chính là tên cá nhân của Tần Thủy Hoàng, với <em>Doanh</em> là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">họ</a> và <em>Chính</em> là tên. Tuy nhiên, thời Trung Quốc cổ đại có cách gọi tên khác với thời hiện đại. Trường hợp của ông, vì sinh ra ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tri%E1%BB%87u_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Triệu</a> nên <em>Triệu</em> có thể dùng làm họ. Theo <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%AD_k%C3%BD_T%C6%B0_M%C3%A3_Thi%C3%AAn">Sử ký Tư Mã Thiên</a>, ông được giới thiệu tên <em>Chính</em>, họ <em>Triệu</em>.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-4"><sup>[4]</sup></a> Dù vậy, sau này Trung Quốc lấy họ của tổ tiên mà gọi, do đó <em>Doanh Chính</em> là tên được đại đa số đồng thuận khi nhắc đến tên riêng của Tần Thủy Hoàng, vì ông là con cháu nhà Doanh, họ chung của các vua Tần.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-5"><sup>[5]</sup></a></div><div>Những người cai trị nhà Tần đã tự phong <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C6%B0%C6%A1ng">Vương</a> từ thời <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Hu%E1%BB%87_V%C4%83n_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Huệ Văn vương</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/325_TCN">325 TCN</a>. Sau khi lên ngôi, Doanh Chính được gọi là <strong>Tần vương Chính</strong>.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-:0-6"><sup>[6]</sup></a> Danh hiệu này nhấn mạnh ông đứng ngang hàng về mặt danh nghĩa với người cai trị <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Th%C6%B0%C6%A1ng">nhà Thương</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Chu">nhà Chu</a>.&nbsp;</div><div>Trong thời gian trước thời nhà Chu và sau đó, các nhà cai trị các quốc gia độc lập của Trung Quốc theo quy ước đều xưng "Vương" (王). Sau khi đánh bại vị vua chư hầu cuối cùng của Chiến Quốc vào năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/221_TCN">221 TCN</a>, Tần vương Chính chính thức trở thành người cai trị trên toàn lãnh thổ Trung Hoa. Để ăn mừng thành tích này và củng cố cơ sở quyền lực của mình, Doanh Chính đề nghị các đại thần bàn danh hiệu cho mình. Sau khi bàn bạc, các đại thần tâu lên Tần vương Chính:<br><br></div><div>&nbsp;| <strong>“ </strong>&nbsp;| <em>Ngũ Đế ngày xưa đất chỉ vuông ngàn dặm, ngoài ra là đất đai của chư hầu và của man di, họ vào chầu hay không thiên tử cũng không cai quản được. Nay bệ hạ dấy nghĩa binh, giết bọn tàn ác và nghịch tặc, bình định được thiên hạ, bốn biển thành quận và huyện, pháp luật và mệnh lệnh đều thống nhất ở một nơi, từ thượng cổ đến nay chưa hề có, Ngũ đế đều không bằng. Bọn thần sau khi bàn bạc kỹ lưỡng với các bậc sĩ thấy rằng: Ngày xưa có Thiên Hoàng, Địa Hoàng, Thái Hoàng, nhưng Thái Hoàng là cao quý nhất. Bọn thần liều chết xin dâng tôn hiệu của nhà vua là Thái Hoàng, mệnh ban ra gọi là “chế”, lệnh ban ra gọi là “chiếu”, thiên tử tự xưng gọi là “trẫm”.</em> | <strong>”&nbsp;</strong></div><div>Tuy vậy, Doanh Chính quyết định không lấy chữ "Thái", mà lấy chữ "Hoàng" (皇) và chữ "Đế" (帝) theo thần thoại <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tam_Ho%C3%A0ng_Ng%C5%A9_%C4%90%E1%BA%BF">Tam Hoàng Ngũ Đế</a> (三皇五帝), tạo ra một danh hiệu mới là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a>. Ông tự xưng là <strong>Tần Thủy Hoàng Đế</strong> (秦始皇帝), thường được rút ngắn là <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> (秦始皇), thay thế cho tên gọi <em>Tần Vương</em> (秦王). Những lời tâu khác thì ông đều làm theo, từ đó mệnh ban ra gọi là <em>chế</em>, lệnh ban ra gọi là <em>chiếu</em>, thiên tử tự xưng là <em>trẫm</em>. Ông truy tôn vua cha <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Trang_T%C6%B0%C6%A1ng_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Trang Tương vương</a> là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_th%C6%B0%E1%BB%A3ng_ho%C3%A0ng">Thái thượng hoàng</a>.<br><br></div><div>&nbsp;| <strong>“ </strong>&nbsp;| <em>Trẫm nghe nói thời Thái Cổ có hiệu nhưng không có hiệu bụt. Thời Trung Cổ có hiệu và sau khi chết người ta căn cứ vào việc làm của nhà vua mà đặt </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87u_b%E1%BB%A5t"><em>hiệu bụt</em></a><em>. Làm như thế tức là con bàn bạc về cha, tôi bàn luận về vua, thật là vô nghĩa. Trẫm không chấp nhận điều ấy. Từ nay trở đi, bỏ phép đặt hiệu bụt. Trẫm là Thủy Hoàng Đế, các đời sau cứ theo số mà tính: Nhị Thế, Tam Thế đến Vạn Thế truyền mãi mãi.</em> | <strong>” </strong><br>&nbsp;| — Tần Thủy Hoàng</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1395150742/8e05a45df5d43a62c133da8b28722bf0/_nh.png" />
         <pubDate>2021-11-22 15:35:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906400316</guid>
      </item>
      <item>
         <title>28. Nguyễn Nam </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906453811</link>
         <description><![CDATA[<div>Tần Thủy Hoàng hay&nbsp; là Doanh Chính là một vị vua rất ghét hay còn gọi là kẻ thù môn lịch sử nhưng vị vua này lại chính là người đã thống nhất&nbsp; Trung Hoa&nbsp; sau khi tiêu diệt 6 nước chư hầu đó là nước : Tề ,&nbsp; Yên , Sở , Nguỵ , Triệu , Hán . Ông sinh ngày 18 tháng 2 năm 259 TCN và mất ngày 11 tháng 7 năm 210 TCN thọ 49-50 tuổi , trị vì được 37 năm trong đó xưng vương 25 năm , xưng đế được 12 năm&nbsp; . Ông là hoàng đế thứ 36 của nước Tần . Tuy nhiên ông lại là một người rất tàn bạo và khá là độc ác , theo sử sách ông đã ra lệnh đốt khá nhiều sách , chứng tỏ ông rất ghét sách , tuy nhiên ông lại là vị hoàng đế khá là tài năng , ông có một số nhân tài như : Lý Tư một vị tướng nước Sở , Uý Liêu , Diêu Cổ hay Trịnh Quốc…Và đó là tất cả thông tin về Tần Thuỷ Hoàng&nbsp;</div><div>&nbsp;Cảm ơn các bạn đã lắng nghe</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1408196907/981bc96f4235b65c3c79f34e9d3081b1/895A1C4A_274F_481F_97D5_482FD420A776.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-22 15:57:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1906453811</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12-Phạm Việt Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1907616502</link>
         <description><![CDATA[<div>Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi nhà Thanh sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và Thừa tướng Lý Thư đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ. Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho Vạn Lý Trường Thành, kênh Linh Cừ, cung A Phòng, lăng maooj Tần Thủy Hoàng được bảo vệ bởi đội quân đất nung, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái Pháp gia, ông đã cho đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-Ren-3"><sup>[3]</sup></a> Sau khi ông qua đời, nhà Tần sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1468313365/f5e0e39409829da046663bdd86a061cd/Screenshot_2021_11_23_120401.png" />
         <pubDate>2021-11-23 05:09:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1907616502</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tần Thủy Hoàng (Tiếng Trung: 秦始皇) (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN), tên huý là Chính (政), tính Doanh (嬴), thị Triệu (趙) hoặc Tần (秦), là vị vua thứ 36 của nước Tần, đồng thời là Hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi tiêu diệt sáu nước chư hầu, chấm dứt thời kỳ Chiến Quốc vào năm 221 TCN.[2] Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời nhà Thương và nhà Chu, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ nhà Tần còn vĩ đại hơn các triều đại trước, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là &quot;Hoàng đế&quot; (皇帝) và tự gọi mình là Thủy Hoàng đế (始皇帝).Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi nhà Thanh sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và thừa tướng Lý Tư đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ.[2] Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho Vạn Lý Trường Thành, kênh Linh Cừ, cung A Phòng, lăng mộ Tần Thủy Hoàng được bảo vệ bởi đội quân đất nung, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái Pháp gia, ông đã cho đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49.[3] Sau khi ông qua đời, nhà Tần sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908330658</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 13:01:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908330658</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tên thật của ông là Doanh Chính (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN) là vị vua thứ 36 của nước Tần, đồng thời là Hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi tiêu diệt sáu nước chư hầu, chấm dứt thời kỳ Chiến Quốc vào năm 221 TCN.[2] Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời nhà Thương và nhà Chu, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ nhà Tần còn vĩ đại hơn các triều đại trước, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là &quot;Hoàng đế&quot; và tự gọi mình là Thủy Hoàng đế </title>
         <author>hoanglva82125c2gv</author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908376502</link>
         <description><![CDATA[<div>Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Thanh">nhà Thanh</a> sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%83_t%C6%B0%E1%BB%9Bng">thừa tướng</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_T%C6%B0">Lý Tư</a> đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-duik-2"><sup>[2]</sup></a> Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_L%C3%BD_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Th%C3%A0nh">Vạn Lý Trường Thành</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB">kênh Linh Cừ</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_A_Ph%C3%B2ng">cung A Phòng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">lăng mộ Tần Thủy Hoàng</a> được bảo vệ bởi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%99i_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A5t_nung">đội quân đất nung</a>, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_gia">Pháp gia</a>, ông đã cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%91t_s%C3%A1ch_ch%C3%B4n_nho">đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả</a>. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-Ren-3"><sup>[3]</sup></a> Sau khi ông qua đời, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 13:22:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908376502</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tên thật của ông là Doanh Chính Tên thật của ông là DoanhChính(18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN).Ý nghĩa của tên hiệu &quot;Tần Thủy Hoàng Đế&quot;:Chữ Thủy (始), lấy từ từ Thủy Tổ, có nghĩa là đầu tiên. Người thừa kế sau đó sẽ được gọi tiếp là &quot;Nhị Thế&quot;, &quot;Tam Thế&quot; và như vậy cho đến muôn đời. ... Ngoài ra, chữ &quot;Hoàng&quot; (皇) có nghĩa là &quot;sáng&quot; hay &quot;lộng lẫy&quot; và &quot;thường xuyên nhất được sử dụng như là một chữ chỉ thiên đường&quot;.Ông có công thống nhất sáu nước, phế bỏ chế độ phong kiến nhà Chu, đặt lại quận huyện, thống nhất độ dài trục bánh xe, văn tự, tiền tệ, đơn vị đo lường trên toàn quốc. Có công lao không thể phủ nhận trong việc dung hòa văn hóa các dân tộc của Trung Quốc, xác lập bản đồ Trung Quốc.</title>
         <author>trinda82125c2gv</author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908485278</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 14:05:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908485278</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tên thât của ông : Doanh Chính</title>
         <author>nguyendta82125c2gv</author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908512403</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tần Thủy Hoàng</strong> (<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BA%BFng_Trung_Qu%E1%BB%91c">Tiếng Trung</a>: 秦始皇) (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN), tên huý là <strong>Chính</strong> (政), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">tính</a> <strong>Doanh</strong> (嬴), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">thị</a> <strong>Triệu</strong> (趙) hoặc <strong>Tần</strong> (秦), là vị vua thứ 36 của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Tần</a>, đồng thời là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a> đầu tiên thống nhất <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Trung_Qu%E1%BB%91c">Trung Hoa</a> sau khi tiêu diệt sáu nước <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C6%B0_h%E1%BA%A7u">chư hầu</a>, chấm dứt thời kỳ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_Qu%E1%BB%91c">Chiến Quốc</a> vào năm 221 TCN. Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Th%C6%B0%C6%A1ng">nhà Thương</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Chu">nhà Chu</a>, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> còn vĩ đại hơn các triều đại trước, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là "<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a>" (皇帝) và tự gọi mình là <strong>Thủy Hoàng đế</strong> (始皇帝).&nbsp;</div><div>Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Thanh">nhà Thanh</a> sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%83_t%C6%B0%E1%BB%9Bng">thừa tướng</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_T%C6%B0">Lý Tư</a> đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ. Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_L%C3%BD_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Th%C3%A0nh">Vạn Lý Trường Thành</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB">kênh Linh Cừ</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_A_Ph%C3%B2ng">cung A Phòng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">lăng mộ Tần Thủy Hoàng</a> được bảo vệ bởi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%99i_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A5t_nung">đội quân đất nung</a>, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_gia">Pháp gia</a>, ông đã cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%91t_s%C3%A1ch_ch%C3%B4n_nho">đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả</a>. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49. Sau khi ông qua đời, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó.&nbsp;<br>Tên gọi</div><div><br></div><div>始皇帝<br><em>Thủy Hoàng Đế</em><br>"Hoàng đế đầu tiên"<br>(<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BB%83u_tri%E1%BB%87n">tiểu triện</a> từ năm 220 TCN)</div><div>Phần lớn các nguồn tham khảo hiện đại của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Trung_Qu%E1%BB%91c">Trung Quốc</a> lấy Doanh Chính là tên cá nhân của Tần Thủy Hoàng, với <em>Doanh</em> là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">họ</a> và <em>Chính</em> là tên. Tuy nhiên, thời Trung Quốc cổ đại có cách gọi tên khác với thời hiện đại. Trường hợp của ông, vì sinh ra ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tri%E1%BB%87u_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Triệu</a> nên <em>Triệu</em> có thể dùng làm họ. Theo <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%AD_k%C3%BD_T%C6%B0_M%C3%A3_Thi%C3%AAn">Sử ký Tư Mã Thiên</a>, ông được giới thiệu tên <em>Chính</em>, họ <em>Triệu</em>.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-4"><sup>[4]</sup></a> Dù vậy, sau này Trung Quốc lấy họ của tổ tiên mà gọi, do đó <em>Doanh Chính</em> là tên được đại đa số đồng thuận khi nhắc đến tên riêng của Tần Thủy Hoàng, vì ông là con cháu nhà Doanh, họ chung của các vua Tần.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-5"><sup>[5]</sup></a></div><div>Những người cai trị nhà Tần đã tự phong <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C6%B0%C6%A1ng">Vương</a> từ thời <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Hu%E1%BB%87_V%C4%83n_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Huệ Văn vương</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/325_TCN">325 TCN</a>. Sau khi lên ngôi, Doanh Chính được gọi là <strong>Tần vương Chính</strong>.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-:0-6"><sup>[6]</sup></a> Danh hiệu này nhấn mạnh ông đứng ngang hàng về mặt danh nghĩa với người cai trị <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Th%C6%B0%C6%A1ng">nhà Thương</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Chu">nhà Chu</a>.&nbsp;</div><div>Trong thời gian trước thời nhà Chu và sau đó, các nhà cai trị các quốc gia độc lập của Trung Quốc theo quy ước đều xưng "Vương" (王). Sau khi đánh bại vị vua chư hầu cuối cùng của Chiến Quốc vào năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/221_TCN">221 TCN</a>, Tần vương Chính chính thức trở thành người cai trị trên toàn lãnh thổ Trung Hoa. Để ăn mừng thành tích này và củng cố cơ sở quyền lực của mình, Doanh Chính đề nghị các đại thần bàn danh hiệu cho mình. Sau khi bàn bạc, các đại thần tâu lên Tần vương Chính:<br><br></div><div>&nbsp;| <strong>“ </strong>&nbsp;| <em>Ngũ Đế ngày xưa đất chỉ vuông ngàn dặm, ngoài ra là đất đai của chư hầu và của man di, họ vào chầu hay không thiên tử cũng không cai quản được. Nay bệ hạ dấy nghĩa binh, giết bọn tàn ác và nghịch tặc, bình định được thiên hạ, bốn biển thành quận và huyện, pháp luật và mệnh lệnh đều thống nhất ở một nơi, từ thượng cổ đến nay chưa hề có, Ngũ đế đều không bằng. Bọn thần sau khi bàn bạc kỹ lưỡng với các bậc sĩ thấy rằng: Ngày xưa có Thiên Hoàng, Địa Hoàng, Thái Hoàng, nhưng Thái Hoàng là cao quý nhất. Bọn thần liều chết xin dâng tôn hiệu của nhà vua là Thái Hoàng, mệnh ban ra gọi là “chế”, lệnh ban ra gọi là “chiếu”, thiên tử tự xưng gọi là “trẫm”.</em> | <strong>”&nbsp;</strong></div><div>Tuy vậy, Doanh Chính quyết định không lấy chữ "Thái", mà lấy chữ "Hoàng" (皇) và chữ "Đế" (帝) theo thần thoại <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tam_Ho%C3%A0ng_Ng%C5%A9_%C4%90%E1%BA%BF">Tam Hoàng Ngũ Đế</a> (三皇五帝), tạo ra một danh hiệu mới là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a>. Ông tự xưng là <strong>Tần Thủy Hoàng Đế</strong> (秦始皇帝), thường được rút ngắn là <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> (秦始皇), thay thế cho tên gọi <em>Tần Vương</em> (秦王). Những lời tâu khác thì ông đều làm theo, từ đó mệnh ban ra gọi là <em>chế</em>, lệnh ban ra gọi là <em>chiếu</em>, thiên tử tự xưng là <em>trẫm</em>. Ông truy tôn vua cha <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Trang_T%C6%B0%C6%A1ng_v%C6%B0%C6%A1ng">Tần Trang Tương vương</a> là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_th%C6%B0%E1%BB%A3ng_ho%C3%A0ng">Thái thượng hoàng</a>.<br><br></div><div>&nbsp;| <strong>“ </strong>&nbsp;| <em>Trẫm nghe nói thời Thái Cổ có hiệu nhưng không có hiệu bụt. Thời Trung Cổ có hiệu và sau khi chết người ta căn cứ vào việc làm của nhà vua mà đặt </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87u_b%E1%BB%A5t"><em>hiệu bụt</em></a><em>. Làm như thế tức là con bàn bạc về cha, tôi bàn luận về vua, thật là vô nghĩa. Trẫm không chấp nhận điều ấy. Từ nay trở đi, bỏ phép đặt hiệu bụt. Trẫm là Thủy Hoàng Đế, các đời sau cứ theo số mà tính: Nhị Thế, Tam Thế đến Vạn Thế truyền mãi mãi.</em> | <strong>”</strong><br> | — Tần Thủy Hoàng</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 14:16:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908512403</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22-Nguyễn Tuấn Kiệt6A8</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908793296</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên thật của ông là Doanh Chính<br>Ông sinh ngày 18 tháng 2 năm 259 TCN,mất ngày 11 thâng 7 năm 210 TCN (Tần Thủy Hoàng được 49 tuổi)<br>Tên huý là <strong>Chính, </strong><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">tính</a> <strong>Doanh,&nbsp;</strong><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">thị</a> <strong>Triệu&nbsp; </strong>hoặc <strong>TẦN&nbsp; ,&nbsp; </strong>ông là vị vua thứ 36 của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Tần</a> đồng thời là Hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi đã tiêu diệt cả 6 nước chư hầu-chấm dứt thời kì Chiến Quốc (năm 221 TCN).<br>Tần Thủy Hoàng lên ngôi Tần vương năm ông 13 tuổi , thành Hoàng đế khi ông 38 tuổi.<br>Nhưng thay vì xưng vương như các vj vua thời nhà Chu và nhà Thương ,Tần Thủy Hoàng đã tự tạo cho mình một danh hiệu mới là Hoàng đế nhằm đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ nhà Tần vĩ đại hơn các triều đại trước đó. Ông tự gọi mình là <strong>Thủy Hoàng đế.<br><br>&nbsp;NHỮNG CÔNG TRẠNG CỦA TẦN THỦY HOÀNG:<br></strong>Tần Thủy Hoàng là người đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa mà chỉ kết thúc khi nhà Thanh sụp đổ (năm 1912). Khi đã thống nhất Trung Hoa, ông và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%83_t%C6%B0%E1%BB%9Bng">thừa tướng</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_T%C6%B0">Lý Tư</a> đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị,&nbsp; gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ.<br><br> <strong>CÔNG LAO LỚN NHẤT CỦA TẦN THỦY HOÀNG<br>&nbsp;</strong>Ông đã tiến hành nhiều kế hoạch lớn, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương Bắc ,từ đó đặt nền móng cho Vạn lý trường thành , kênh Linh Cừ , cung A Phòng .Lăng mộ của Tần Thủy hoàng được bảo vệ bởi đội quân đất nung nhưng phải trả cái giá bằng rất nhiều mạng người .<br><br>&nbsp;Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tự tưởng theo trường phái Pháp gia , ông đã cho đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả . Tần Thủy Hoàng trị vì được 37 năm , trong đó 25 năm xưng vương ,12 năm xưng đế .Rồi qua đời vì bao bệnh năm 210 TCN ở tuổi 49 .Chỉ sau 3 năm&nbsp; &nbsp; sau khi Tần Thủy Hoàng mất, triều đại nhà Tần đã sớm bị diệt vong.<br><br>&nbsp;Theo em thì em không thích Tần Thủy Hoàng .Tuy ông đã có công lớn và thông minh ,giỏi nhất trong lịch sử đất nước Trung Quốc nhưng tính cách của ông lại là người tàn bạo.<br><strong>Ý NGHĨA TÊN TẦN THỦY HOÀNG<br>&nbsp; </strong>Ý nghĩa tên "Tần Thủy Hoàng đế" .Chữ <strong>Thủy</strong>, lấy từ từ <strong>Thủy</strong> Tổ, có nghĩa là đầu tiên. Những người thừa kế sau đó sẽ được gọi tiếp là "Nhị Thế", "Tam Thế" và như vậy cho đến muôn đời. ... Ngoài ra, chữ "<strong>Hoàng</strong>" có <strong>nghĩa</strong> là "sáng" hay "lộng lẫy" và "thường xuyên nhất được sử dụng như là một chữ chỉ thiên đường".</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1453080834/778a1225efbf94bcbf6fa526af06fdfe/Tan_thuy_hoang.jpg" />
         <pubDate>2021-11-23 16:10:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1908793296</guid>
      </item>
      <item>
         <title>7.Vũ Mai Chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1909752164</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi nhắc đến những vị vua của lịch sử Trung Quốc, không ai là không biết đến ông vua độc ác nhất, tàn bạo nhất nhưng cũng tài giỏi nhất, đó chính là Tần Thủy Hoàng (259TCN-210TCN).Ông là vị vua thứ 36 của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Tần</a>,&nbsp; Trung Quốc lần đầu tiên trong lịch sử hoàn toàn được thống nhất, dưới quyền cai trị của vị Hoàng đế đầu tiên đó chính là Tần Thủy Hoàng.Ông chết vào tuổi 49 vì bệnh. Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Tần Thủy Hoàng là một vị vua giỏi ông đã tạo ra khá nhiều các công trình lớn như lăng mộ Tần Thủy Hoàng ..., đặc biệt nhất phải nói đến đó chính là Vạn Lý Trường thành. Nghoài những công lao lớn thì Tần Thủy Hoàng cũng được biết biết đến là một vị vua độc ác và tàn bạo. Sau khi bình định thiên hạ, <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> luôn coi việc trấn áp các thế lực phản nghịch là nhiệm vụ trọng tâm. Ông ra lệnh tịch thu binh khí trong dân chúng,&nbsp; ra lệnh cấm ''Không được học theo sách cổ mà chê bai thời nay''và ban bố lệnh đốt sách, đồng thời giết hết bọn thuật sĩ phỉ báng mình, chôn sống hàng trăm Nho sinh, từ đó hình thành câu nói “đốt sách chôn Nho”. <br> <strong>Tần Thủy Hoàng</strong> bản tính thông minh, hào khí ngất trời nhưng do mê muội thuật trường sinh. Vì thế nên ông đã chết ở tuổi 49 vì đi du hành tìm thuốc trường sinh. Sau khi ông qua đời, nhà Tần sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó. Dù sao thì bỏ qua những luật lệ và hình phạt ghê rợn thì Tần Thủy Hoàng vẫn chính là vị hoàng đế mưu lược và đáng để lưu danh sử sách Trung Quốc ngàn đời.&nbsp;<br>&nbsp;<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1415856724/6681f103e6cacd373eba0f029dc8ff49/13.jpg" />
         <pubDate>2021-11-24 03:33:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1909752164</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Trọng Nhật Minh - 6A8 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1909765017</link>
         <description><![CDATA[<div>Tìm hiểu về vua Tần Thuỷ Hoàng <br>- Vua Tần Thuỷ Hoàng tên thật là Doanh Chính(18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN) . Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi ông tự tạo ra một danh hiệu mới là "Hoàng đế''. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49. Sau khi ông qua đời, nhà Tần sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó. <br><br>&nbsp;NHỮNG CÔNG LAO CỦA ÔNG <br>&nbsp;- Với tính cách khẳng khái và tài thao lược của mình Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi nhà Thanh sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và thừa<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%83_t%C6%B0%E1%BB%9Bng"> </a>tướng Lý Tư đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ. Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho Vạn Lý Trường Thành , kênh<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB"> </a>Linh Cừ, cung phòng , lăng mộ Tần Thuỷ Hoàng được bảo vệ bởi đội quân đất nung chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 03:44:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1909765017</guid>
      </item>
      <item>
         <title>19-Hồ Minh Khang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1910217778</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><br>Tần Thủy Hoàng</strong> (<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BA%BFng_Trung_Qu%E1%BB%91c">Tiếng Trung</a>: 秦始皇) (18 tháng 2 năm 259 TCN – 11 tháng 7 năm 210 TCN), tên huý là <strong>Chính</strong> (政), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">tính</a> <strong>Doanh</strong> (嬴), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ADnh_th%E1%BB%8B">thị</a><strong>Triệu</strong> (趙) hoặc <strong>Tần</strong> (秦), là vị vua thứ 36 của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_(n%C6%B0%E1%BB%9Bc)">nước Tần</a>, đồng thời là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a> đầu tiên thống nhất <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Trung_Qu%E1%BB%91c">Trung Hoa</a> sau khi tiêu diệt sáu nước <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C6%B0_h%E1%BA%A7u">chư hầu</a>, chấm dứt thời kỳ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_Qu%E1%BB%91c">Chiến Quốc</a> vào năm 221 TCN.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-duik-2"><sup>[2]</sup></a> Ông lên ngôi Tần vương năm 13 tuổi và trở thành Hoàng đế năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Th%C6%B0%C6%A1ng">nhà Thương</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Chu">nhà Chu</a>, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa và chứng tỏ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a>còn vĩ đại hơn các triều đại trước, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là "<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_%C4%91%E1%BA%BF">Hoàng đế</a>" (皇帝) và tự gọi mình là <strong>Thủy Hoàng đế</strong> (始皇帝).<br><br></div><div><br>Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu của đế quốc phong kiến tập quyền Trung Hoa kéo dài mãi đến khi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Thanh">nhà Thanh</a> sụp đổ vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%83_t%C6%B0%E1%BB%9Bng">thừa tướng</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_T%C6%B0">Lý Tư</a> đã thông qua một loạt cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-duik-2"><sup>[2]</sup></a> Ông đã tiến hành nhiều đại dự án, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_L%C3%BD_Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Th%C3%A0nh">Vạn Lý Trường Thành</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_C%E1%BB%AB">kênh Linh Cừ</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_A_Ph%C3%B2ng">cung A Phòng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C4%83ng_m%E1%BB%99_T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng">lăng mộ Tần Thủy Hoàng</a> được bảo vệ bởi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%99i_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A5t_nung">đội quân đất nung</a>, chinh phạt phương Nam để mở rộng lãnh thổ. Những chính sách này đặt nền móng thống nhất lâu dài cho nước Trung Hoa rộng lớn sau gần 500 năm chia cắt và chiến tranh liên miên, nhưng với cái giá phải trả là rất nhiều mạng người và sự lao dịch mệt nhọc, nỗi oán hận của người dân. Để dập tắt những ý kiến trái chiều và áp đặt tư tưởng theo trường phái <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p_gia">Pháp gia</a>, ông đã cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%91t_s%C3%A1ch_ch%C3%B4n_nho">đốt cháy nhiều cuốn sách và chôn sống nhiều học giả</a>. Ông trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7n_Th%E1%BB%A7y_Ho%C3%A0ng#cite_note-Ren-3"><sup>[3]</sup></a> Sau khi ông qua đời, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_T%E1%BA%A7n">nhà Tần</a> sớm diệt vong chỉ 3 năm sau đó.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://anh.24h.com.vn/upload/2-2016/images/2016-04-29/1461927605-1461551314-1.jpg" />
         <pubDate>2021-11-24 09:22:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1910217778</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HỌ VÀ TÊN : NGUYỄN CHÍ NGUYÊN</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1914506648</link>
         <description><![CDATA[<div>TÌM HIỂU VỀ TẦN THỦY HOÀNG<br>Tần Thủy Hoàng&nbsp; (18 tháng 2 năm 259 TCN – 10 tháng 9 năm 210 TCN), hay còn được gọi là Tần Thuỷ Tổ Võ Hoàng Đế, tên huý là Chính, tính Doanh , thị Triệu hoặc Tần&nbsp; , là vị vua thứ 31 của nước Tần, đồng thời là hoàng đế đầu tiên thống nhất Trung Hoa sau khi tiêu diệt sáu nước chư hầu, chấm dứt thời kỳ Chiến Quốc vào năm 221 TCN. Ông lên ngôi vua của nước Tần vào năm 13 tuổi, và trở thành hoàng đế vào năm 38 tuổi. Thay vì tiếp tục xưng vương như các vị vua thời nhà Thương và nhà Chu, để đánh dấu mốc cho việc thống nhất Trung Hoa, ông tự tạo ra một danh hiệu mới là “Hoàng Đế”&nbsp; và tự gọi mình là Thủy Hoàng Đế – Hoàng đế đầu tiên.<br><br>Tần Thủy Hoàng là người đã đánh dấu sự khởi đầu đất nước Trung Hoa mà chỉ kết thúc với sự sụp đổ của nhà Thanh vào năm 1912. Sau khi thống nhất Trung Hoa, ông và thừa tướng Lý Tư đã thông qua một loạt các cải cách lớn về kinh tế và chính trị, bao gồm thiết lập hệ thống quan lại nắm quyền ở địa phương do triều đình chỉ định thay vì phân chia ban tước cho các quý tộc như trước kia, cho phép nông dân sở hữu đất, thống nhất hệ thống đo lường, tiền tệ, đi lại, đồng thời xây dựng hệ thống luật pháp chặt chẽ. Ông đã tiến hành nhiều kế hoạch lớn, bao gồm việc xây dựng trường thành ở phương bắc, đặt nền móng cho Vạn Lý Trường Thành, kênh Linh Cừ, cung A Phòng, . Tần Thủy Hoàng trị vì 37 năm, trong đó xưng vương 25 năm, xưng đế 12 năm, qua đời vì bệnh vào năm 210 TCN ở tuổi 49.</div><div><br></div><div>Đến thời Chiến quốc, sau quá trình thôn tính lẫn nhau, ở Trung Nguyên còn lại bảy nước lớn, gọi là Chiến Quốc Thất hùng, cùng một số nước nhỏ và nhà Đông Chu còn tồn tại thoi thóp.<br><br></div><div>Tần vương Chính kế ngôi vào giai đoạn cuối của Chiến Quốc, lúc đó thế lực của Tần đã rất mạnh, tập hợp nhiều nhân tài. Tần vương Chính bên trong dùng Úy Liêu, Lý Tư bày mưu kế, bên ngoài dùng các tướng tài như Vương Tiễn, Vương Bí, Mông Ngao, Mông Vũ, Mông Điềm, Lý Tín làm tướng đánh dẹp các nước.<br><br></div><div>Năm 230 TCN, Doanh Chính (Tần Thủy Hoàng) phát động những chiến dịch cuối cùng của thời Chiến Quốc để lần lượt chiếm lấy từng nước.<br><br></div><div>Năm 230 TCN, Tần xuất quân đánh Hàn. Hàn từng bị Tần đánh bại nhiều lần, lại là nước nhỏ yếu nhất trong 7 nước, nên là nước đầu tiên bị diệt. Hàn vương An sợ hãi, vội thu hết sổ sách, địa đồ trong nước sang đầu hàng nộp đất. Tần vương đặt đất đai còn lại của nước Hàn làm quận Dĩnh Xuyên.<br><br></div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1473942349/c092f817935fe7290cff41f944b2d08d/image.png" />
         <pubDate>2021-11-26 15:12:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngadthc2gv/5s8uwzg9k74g0spb/wish/1914506648</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
