<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Tóm tắt vbnl by Dung Trần</title>
      <link>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-05-06 08:17:33 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-10-27 19:37:54 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>nhóm 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i/wish/2580190240</link>
         <description><![CDATA[<div>Sau khi điểm lại quá trình hình thành của thơ Mới, quá trình đấu tranh quyết liệt với phái thơ cũ để chiếm lĩnh chỗ đứng trên thi đàn của thơ Mới, Hoài Thanh đã nêu lên vấn đề: Bây giờ hãy đi tìm cái điều ta cho là quan trọng hơn: tinh thần thơ Mới. Tinh thần thơ Mới là ở chữ “tôi” với quan niệm cá nhân. Nhưng chữ “tôi” với nghĩa tuyệt đối của nó xuất hiện gắn liền với sự bơ vơ, lạc lõng trong bối cảnh xã hội tăm tối của đất nước. Nhà phê bình cũng đã khái quát sự bế tắc đáng thương của một thời đại qua phong cách của các tác giả: Thế Lữ (thoát lên tiên), Lưu Trọng Lư (phiêu lưu cùng trường tình), Xuân Diệu (đắm say), Hàn Mặc Tử (điên cuồng), Huy Cận (Ngơ ngẩn buồn). Cái bi kịch ngấm ngầm được các nhà thơ gửi vào tiếng Việt để chống chọi với hiện tại, để giữ lòng tin vào ngày mai.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-05-06 08:24:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i/wish/2580190240</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 3 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i/wish/2580191513</link>
         <description><![CDATA[<div>Tóm tắt một thời đại trong thi ca:<br>&nbsp;Văn bản được chia làm ba phần chính. Mở đầu văn bản tác giả Hoài Thanh đề cập đến cái khó khăn trên con đường đi tìm tinh thần trong thơ mới. Đối với tác giả điều này vô cùng khó khăn, trong cả việc đưa ra và so sánh các tác phẩm và đặt chúng trong bối cảnh của thời đại. Và tác giả đã giúp chúng ta nhận diện thơ mới và thơ cũ một cách khái quát nhất. Sau khi tìm được tinh thần thơ mới, tác giả đi vào cốt lõi làm nên tinh thần thơ mới đó chính là cái” tôi” Cá nhân. Khi cái tôi xuất hiện thì quá xa lạ vì họ đã quen thuộc với cái ta chung và khá rộng. Vả lại cái tôi xuất hiện trong bối cảnh tâm tối của đất nước, cả bầu trời của dân tộc đang bị bao phủ bởi bóng ngoại xâm. Ông cũng nói đến cái tôi xuất hiện bởi các nhà trí thức tiểu tư sản như: Xuân Diệu, huy cận, Nguyễn bính, Hàn mặc tử,… Lúc bấy giờ cũng đi vào bế tắc, mất niềm tin khi đứng trong bối cảnh thời đại. Là những nhà thơ mới họ tìm lại niềm tin bằng cách gửi vào tình yêu tiếng Việt. Họ tin vào quá khứ, vào dĩ vãng để quên đi hiện tại bi thương.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-05-06 08:29:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i/wish/2580191513</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NHÓM 1 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i/wish/2580191548</link>
         <description><![CDATA[<div>Một thời đại trong thi ca của cuốn thi nhân Việt Nam của tác giả Hoài Thanh gồm 3 phần.<br>P1: Nêu vấn đề đẻ đi tìm tinh thần thơ mới. Cái khó ở đây là danh giới giữa thơ cũ và thơ mới không dễ nhận ra. Tg đưa ra cách nhận diện thơ mới hướng người đọc tiếp cận, khám phá một thời đại văn học mới mẻ. Các thời đại vẫn liên tiếp cùng nhau và phải nhìn vào đại thể.P2: Những luận giải về tinh thần thơ mới được tác giả thể hiện ở chữ “tôi”. Tg đã ss giữa thơ mới và thơ cũ. để cho thấy cái tôi trong thơ mới bất lực, không tìm thấy tiếng nói chung. P3: Cách giải quyết bi kịch của các nhà thơ mới. Họ gửi cả vào tiếng việt. Lòng yêu nước thầm kín của các nhà thơ mới. Tiếng việt có vai trò rất lớn trong đời sống của các nhà thơ mới và dân tộc Việt Nam </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-05-06 08:29:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i/wish/2580191548</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 4</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i/wish/2580191674</link>
         <description><![CDATA[<div>Văn bản được chia làm ba phần chính. Mở đầu văn bản tác giả Hoài Thanh đề cập đến cái khó khăn trên con đường đi tìm tinh thần trong thơ mới. Tác giả đã giúp chúng ta nhận diện thơ mới và thơ cũ một cách khái quát nhất. Sau khi tìm được tinh thần thơ mới, tác giả đi vào cốt lõi làm nên tinh thần thơ mới đó chính là cái “tôi” cá nhân. Khi cái “tôi” xuất hiện thì quá xa lạ vì họ đã quá quen thuộc với cái “ta” chung và khá rộng. Hơn nữa cái “tôi” xuất hiện trong bối cảnh tăm tối của đất nước, cả bầu trời của dân tộc đang bị bao phủ bởi bóng ngoại xâm. Ông cũng nói đến cái tôi xuất hiện bởi các nhà tri thức tiểu tư sản như: Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử,.. lúc bây giờ cũng đi vào bế tắc, mất niềm tin khi đứng trước bối cảnh thời đại. Và những nhà thơ mới họ tìm lại niềm tin bằng cách gửi vào tình yêu tiếng việt. Họ tìm vào quá khứ, vào dĩ vãng để quên đi hiện tại bi thương, giữ lòng tin vào ngày mai.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-05-06 08:29:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/letuankiet06072019/5p7ds6fw8c8xe29i/wish/2580191674</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
