<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Kể 1 kỉ niệm sâu sắc của tuổi thơ-  6a2 ( tình yêu thương, ân hận,  những bài học sâu sắc về cuộc sống,  chuyến đi thú vị) by Phạm Thị Ái Vân</title>
      <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre</link>
      <description>Không có câu chuyện nào đẹp hơn câu chuyện do chính cuộc sống viết ra ( viết bài văn , tập kể, quay video )</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-11 01:41:29 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-11-15 04:22:18 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1315537422/a5d38116da6d00b08747a396666981f0/padlet_image_picker_file_d912bdb7_f338_4df9_a0f4_7782ef170577.jpg</url>
      </image>
      <item>
         <title>Phạm Hưng - Chuyến đi tới Đà Nẵng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1888014290</link>
         <description><![CDATA[<div>Nghỉ hè năm lớp 4, tôi cùng đại gia đình tôi lên ý định đi du lịch tại Đà Nẵng. Lúc đó là bốn rưỡi sáng, tôi, chị tôi và mẹ tôi đang đứng ngoài vỉa hè đợi bác tôi bắt xe đến đón rồi đưa tới sân bay Nội Bài. Đến sân bay, vì đây là lần đầu tiên tôi khởi hành lúc sáng sớm nên tôi tưởng sẽ chỉ có ít người ở sân bay, nhưng thực ra con số không hề nhỏ. Chúng tôi đặt vé, chờ đến giờ máy bay cất cánh. Trong lúc đó chúng tôi tới một quầy ăn nhỏ để ăn sáng. Gia đình tôi tới sân bay lúc năm giờ sáng nhưng tới tận bảy giờ rưỡi sáng máy bay mới cất cánh. Từ Hà Nội tới Đà Nẵng không quá xa, nó chỉ mất hơn một tiếng. Tôi đã rất hồi hộp được tới Đà Nẵng nên đã không ngủ dù tôi đang bị thiếu ngủ. Đến nơi, tôi vô cùng hào hứng. Chị tôi đặt một căn nhà to và đẹp ở gần biển. Đằng sau nhà còn có một cái bể bơi nho nhỏ nữa. Việc đầu tiên mà chúng tôi làm là đi lượn một vòng để ngắm nghía cảnh quan nơi đây. Tôi không ngờ rằng bãi biển Mỹ Khê còn đẹp hơn cả trong ảnh. Đi được một lúc thì đã tới trưa. Chúng tôi tiện rẽ vào một quán ăn trên đường về. Ở đó họ bán các món ăn trông đơn giản nhưng rất ngon. Sauk hi ăn xong, chúng tôi về lại nhà. Chắc là do đi cả quãng đường bay dài như thế nên trông ai cũng mệt mỏi. Tôi cùng anh chị tôi chơi lanh quanh nhà, xem ti vi… Chúng tôi còn nghịch dại chơi oẳn tù tì, ai thua sẽ bị đẩy xuống hồ bơi. Đến buổi chiều, lúc đó đã nguôi nắng, mẹ tôi cho phép xuống hồ bơi tắm. Tôi đã bơi đến khi gần ăn cơm. Tối nào chị họ tôi cũng nấu lẩu cá kèo hoặc lẩu gà để ăn. Sáng hôm sau, chúng tôi đi tới siêu thị mua sắm đồ để nấu ăn cho ngày kỉ niệm cưới ông bà tôi. Lúc đi cũng đã gần trưa nên chỉ có tôi, bà tôi, mẹ tôi cùng hai bác và hai chị tôi đi. Chúng tôi mua nước ngọt, bánh kẹo, sâm – panh,… Về nhà, mọi người có vẻ đã tự ăn trưa vì ai cũng đã đi ngủ trưa hết. Do tôi mệt quá nên tôi cũng đã không làm cùng chị và bác tôi mà tôi thiếp đi. Buổi chiều hôm đó, chúng tôi quây quần lại bên nhau chúc mừng kỉ niệm ngày cưới ông bà tôi. Ngày thứ ba ở Đà Nẵng, tôi cảm thấy nó như “Ngày du lịch của dịp du lịch”. Bởi vì hôm đó chúng tôi lên Bà Nà hill chơi cả ngày. Không khí ở đây se lạnh, chúng tôi khoác chiếc áo mỏng tới. Cảnh quan ở đây cũng khác vì nó có nhiều mây bao phủ. Bà Nà hill có rất nhiều trò chơi. Tôi và chị tôi chơi một trò cảm giác mạnh nhưng khi xuống tôi không hề thấy buồn nôn. Chúng tôi xin bác tôi tiền mua xu rồi chơi đủ loại trò chơi ở đó. Chúng tôi còn được rất nhiều thẻ đổi quà rồi đổi ra được ba món đồ chơi. Trên đường đi cáp treo xuống, bà tôi kể ở dãy núi này từng là nơi bị bọn Mĩ thả bom chất độc da cam xuống. May mắn rằng năm đó ông tôi bị sốt rét, không đi ra chiến trường được. Rồi mọi người bảo đúng là trong cái rủi có cái may. Về đến nhà, bác tôi không đi Bà Nà hill nên đã mượn xe máy chở ông tôi đi dạo cho thoáng tâm trí. Buổi tối hôm đó, chúng tôi tới Hội An chơi. Thành phố cổ đúng là rất nhiều kiến trúc điêu khắc như Chùa Cầu. Chúng tôi ăn tối ở đấy rồi đi dạo mua quà lưu niệm. Ngày cuối cùng tại Đà Nẵng của tôi rất ít. Chúng tôi chơi đến gần trưa rồi đi ăn, sau đó chúng tôi tới Lăng Cô Huế chơi. Bãi biển ở đó không quá đẹp nhưng tôi chơi rất vui. Rồi gia đình tôi lên xe quay trở về Đà Nẵng để bay lại vào Hà Nội. Mặc dù không được ở Đà Nẵng quá lâu nhưng thời gian ngắn ngủi thế cũng đủ cho tôi để có một kỉ niệm đẹp ở đó. Tôi mong dịch bệnh sẽ qua mau thật sớm để tôi có thể có những chuyến đi kì thú với gia đình tôi nữa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1387400909/f4f8d685e5aa9ba3ef6d4fe8856b72d0/momo_upload_api_210510111514_637562421141377879.jpg" />
         <pubDate>2021-11-13 08:56:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1888014290</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Phương </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1888226209</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1324395502/0682edfc8a423f294c82709255e8a9dc/53CDB77A_6F14_4A0D_8219_A95E7B746244.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-13 13:47:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1888226209</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Phương </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1888226610</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1324395502/39fe26e421e1272db03f6b9b81da83d8/FFF11BD8_20BD_409B_8FC5_8EFDFC40E905.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-13 13:48:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1888226610</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thái Tùng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1890156817</link>
         <description><![CDATA[<div>Con&nbsp;gửi cô ạ!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1415978114/39d031250b99131ad3044c6c2b910adb/WIN_20211115_09_37_38_Pro.mp4" />
         <pubDate>2021-11-15 03:04:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1890156817</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ng.Bảo Nhi</title>
         <author>baonhiinguyen2705</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1891234883</link>
         <description><![CDATA[<div><em><br>&nbsp; &nbsp; Nghỉ hè năm trước em được bố cho đi du lịch tại bãi biển Nha Trang , một danh lam thắm cảnh bậc nhất của đất nước Việt Nam . Nhờ có thành tích tốt khi thi cuối kì và đạt danh hiệu học sinh xuất sắc nên em đã có một chuyến đi khám phá vùng đất thơ mộng này cùng với gia đình.Chuyến đi này đã để lại những kỉ niệm khó có thể quên tại bãi biển Nha Trang tuyệt đẹp này.</em></div><div><em>&nbsp; &nbsp; Vào hôm đó,chẳng cần báo thức , cũng chẳng cần mẹ gọi em tự dậy từ sớm lúc 4h30 , tự vệ sinh cá nhân ăn một chút rồi cùng mẹ soạn đồ để chuẩn bị chuyến đi vào ngày mai . Đúng 5h30 , xe gia đình em và các bác, ông bà bắt đầu đi tới sân bay . Vì ba em đã đặt vé,thanh toán và làm thủ tục trước ngày đi nên khi đến nơi mọi người chỉ đợi tầm 15 phút hay 20 phút là đã lên máy bay để cất cánh đến vùng đất thơ mộng ấy . Thật tiếc khi em không được đi ô tô tới Nha Trang để có thể dùng lại tham quan những cảnh quan trên con đường đi tới . Sau 2 tiếng trôi qua cuối cùng cũng đến sân bay Cam Ranh tại tỉnh Khánh Hòa . Dù đã đến nơi nhưng phải đi thêm một đoạn nữa để tới khách sạn , cất dọn hành lý . Khi đến khách sạn thì cũng đã là buổi trưa , vì ai cũng đói do sáng không ăn được gì nên ba em dắt mọi người đến Food And Beverage Service là nhà hàng trong khách sạn . Khi ai cũng ăn no cả rồi thì mọi người về phòng nghỉ ngơi để lấy sức chiều ra biển vui chơi và chụp ảnh . Những đợt sóng nhẹ nhàng vỗ về bờ bờ cắt trắng . Xa xa , là những chiếc thuyền buồm đủ màu sắc , đi lại một cách chậm chạp chắc vì thuyền ở khác xa nên em mới thấy vậy . Nước biển trong và mát lành , em và anh chị chạy ngay xuống biển cùng nhau vui đùa còn ba em và các anh lớn và các bác và cả ông bà nữa cùng nhau ra chỗ sâu để bơi được thoải mái hơn . Trên bờ là các em nhỏ xây những lâu đài của riêng mình . Chúng em bơi lội vui đùa với mọi người , mồi hồi sau thì lên bờ thay đồ để đi tới Đảo Khỉ .Tới Đảo Khỉ thì chúng em phải phải qua một chuyến tàu nhỏ . Ngồi trên tàu , em cùng mẹ ngắm biển , quan sát phong cảnh , Đảo Khỉ dần dần hiện lên với những cây dừa cao , cát trắng và nước biển trong veo . Một tấm biển nho nhỏ có vẽ hình một chứ khỉ tinh nghịch và có dòng chữ :"Hân hạnh chào đón quý khách !" Mọi người và gia đình em nghỉ chân ở trạm gần đó , mọi người nghỉ chân một chút còn em và các anh chj ra chơi với các chú khỉ , vài phút sau thì người lớn đi tham quan đảo , trên đảo hình như có tận gần trăm con , chúng rất thông minh nhưng cũng rất tinh nghịch . Chúng em chơi với các chú rất vui vẻ còn được cho các chú ăn , có một chú khỉ còn cho em ôm và xoa đầu chú . Chơi được một lúc , chúng em lại ra chỗ rạp xiếc khỉ để xem những tiết mục của những chú chó , chú khỉ thông minh . Trong các chú khỉ múc xiếc có cả chú khỉ đã cho em ôm và xoa đầu . Khi tiết mục đã kết thúc thì cũng là lúc em phải rời đảo để đến Viện Hải dương học . Ở đây , em được xem vô số loài san hô từ bé đến lớn , nhiều loại cá quý hiếm và còn được chứng kiến những chú cá mập bơi lội trong nước . Em còn được sờ những bộ xương cá voi khổng lồ và gặp loài cá được mệnh danh là nàng tiên của biển cả . Khi trời bắt đầu dần dần tối lại thì chuyến tham quan của em đang dần được khép lại . Giờ ai cũng mệt mỏi những cũng rất vui vẻ vì có được chuyến đi thú vị . Về khách sạn ai cũng về phòng nghỉ ngơi để mai dậy chuẩn bị đi về . Vì trong lúc đi tham quan chỉ ăn một ít đồ ăn nhẹ nên ai cũng xúm vào phòng em để nấu mì ăn đêm rồi cười nói với nhau . Đến sáng , ai cũng bận rộn thu dọn hành lý để về Hà Nội . Dù dự định là bây giờ về những ba em dẫn tất cả mọi người đến bển nhìn ngắm biển Nha Trang một cách say mê , ai cũng mỉm cười khi chuẩn bị lên xe , em cùng mọi người người nói với biển Nha Trang :" Tạm biệt thành phố Nha Trang nhé!Hẹn gặp lại sau nhé vùng đất thơ mộng kỳ diệu!"</em></div><div><em>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Dù đây chỉ là một chuyến đi khá ngắn đối với em nhưng nó mang lại cho em một cảm giác kì lạ làm sao! Chuyến đi để lại chi em nhiều cảm xúc thật khó tả . Hi vọng em sẽ có nhiều chuyến tham quan như vậy để có thể mở mang tầm mắt về những danh lam thắm cảnh của Việt Nam . Đây là một chuyến đi hằn gắn tình cẳm anh chị em và gia đình em . Đây thật là một chuyến đi khiến em khó có thể quên!<br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1447452222/9a3ace6c30b81e19f3a432d1db03ea39/BT_Luy_n_N_i_B_o_Nhii.mp4" />
         <pubDate>2021-11-15 13:28:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1891234883</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hữu Hưng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1891254744</link>
         <description><![CDATA[<div>Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người ai cũng từng nhớ những buổi sáng bị mẹ nhéo tai gọi dậy rồi làu bàu giục khẩn trương thay quần áo để kịp tới trường, nhưng ta lại quên mắt ánh mắt tràn đầy yêu thương của mẹ. Dường như ta chưa thể quên cái cảm giác đau đớn trong những trận đòn của cha mỗi khi phạm lỗi, nhưng ta lại không biết trái tim người khi ấy như cũng đang rớm máu… Có lẽ vì cuộc sống bận rộn, hay vì nhiều lý do khác mà những tình cảm yêu thương trong suốt quá trình trưởng thành ấy đã bị lãng quên, mãi cho đến một ngày tình cờ đọc được một bài văn của ai đó, chúng ta mới bắt chợt nhớ tới cha mẹ mình…<br><br>“Đường kim từ tay mẹ, thành áo trên người con”. Tình yêu của cha mẹ dường như đều xuất phát từ những việc nhỏ nhặt như đường kim mũi chỉ ấy. Bất kể chúng ta đang ở nơi nào, núi cao hay vực thẳm, chân trời góc bể nào, thì tình yêu ấy vẫn luôn chấp cánh cho những uớc mơ của chúng ta.<br><br>Quá trình trưởng thành của mỗi người không giống nhau, nhưng tình yêu của cha mẹ đều như nhau. Trong những câu chuyện đời thường ấy, tình yêu của cha mẹ đều lớn lao như biển cả. Trong cuốn sách này, những câu chuyện từ trong hồi ức về tình yêu ấm áp của cha mẹ, đó có thể là những lời cảm ơn dành cho họ, cũng có thể là sự tiếc nuối và cả những lời chưa kịp nói… Cái giá cho sự trưởng thành của chúng ta chính là mái tóc mỗi ngày một bạc của cha và nếp nhăn xuất hiện nhiều hơn trên da mặt mẹ. Không phải ai cũng may mắn được nghe những lời an ủi động viên của cha mẹ, hay có cha mẹ ở ngay bên mình. Đừng để sự đền đáp chưa thực hiện được trở thành sự tiếc nuối.<br><br>Có rất nhiều thứ sẽ bị nhạt màu theo năm tháng, nhưng tình yêu của cha mẹ lại luôn ấm áp và nồng thắm. Thế nhưng, do bận rộn vì kế sinh nhai, những người làm con có lẽ đã quên mất ánh mắt yêu thương của cha mẹ mình. Xin hãy nhớ rằng, cha mẹ luôn mong mỏi chúng ta trở về bên họ. Hãy bớt chút thời gian để dành cho cha mẹ những lời thăm hỏi, một cái ôm ấm áp hay một món quà nhỏ… Đọc những câu chuyện này, chúng ta như cảm thấy tình yêu của cha mẹ hiện hữu ở khắp nơi, khiến chúng ta luôn ấm lòng. “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Với bổn phận làm con, chúng ta hãy trân trọng và yêu quí những lúc được ở bên cha mẹ và hãy tận dụng cơ hội đó dành cho cha mẹ một sự báo đáp về công ơn và tình yêu của họ.<br><br><br>Cầu chúc cho nhân loại luôn nhận thấy rằng tình yêu của cha mẹ là tài sản vô giá nhất. Hãy vui sướng khi còn có cha mẹ trên đời, hãy nói với cha mẹ một lời chân thành: Con yêu người.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:35:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1891254744</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Vân Hà</title>
         <author>hoivanhungminh</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1893094517</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1315537422/1297414c5308fc2db690f41473aa50a1/Tr_i_nghi_m___ng_nh__v_i_ng__i_th_n_V_n_H_.docx" />
         <pubDate>2021-11-16 04:01:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1893094517</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Minh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1893120826</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài kể số 1<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1370602033/8aa2609f696241679efb9b7eee28bde8/IMG_20211116_111440.jpg" />
         <pubDate>2021-11-16 04:15:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1893120826</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Minh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1893121608</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài kể số 2</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1370602033/b8d45507f3dfe9657f12090b0ff6a1f1/IMG_20211116_111427.jpg" />
         <pubDate>2021-11-16 04:16:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1893121608</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1894282410</link>
         <description><![CDATA[<div>Quốc Khang</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1371456481/d5d8b8aeb1375b9a787a01f73fff5d3d/QU_C_KHANG___V_N___K__V__1_K__NI_M.pdf" />
         <pubDate>2021-11-16 14:31:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1894282410</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Minh Dương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1894559850</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1374266285/83749dbb522210e38eb22dff58da5f4b/20211116_223332.mp4" />
         <pubDate>2021-11-16 16:04:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1894559850</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Vân Hà </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1894648708</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454558515/6a68c963ed7fae52721aac8b0f29a06c/trim_35DBE8A4_C43A_49A6_ACF5_3C2774E22565.MOV" />
         <pubDate>2021-11-16 16:38:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1894648708</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tạ Thục Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895725303</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Trong tâm hồn và ý thức của một đứa trẻ gia đình có cha, có mẹ luôn luôn chia sẻ, cùng nhau quan tâm tới con cái là một điều rất hạnh phúc. Đặc biệt, với tôi tình yêu ấm áp của mẹ là cả bầu trời của tôi. Tôi muốn được mẹ ôm ấm, vỗ về ở bên cạnh mỗi ngày và tôi luôn không tưởng tượng nổi nếu thiếu mẹ một ngày thì tôi sẽ ra sao. Tuy nhiên việc đó đã xảy ra.<br><br></div><div><br>Đó là một tuần tháng 8 khi tôi mới lên 5. Có một chuyện làm tôi nhớ mãi khi - là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi phải xa mẹ gần một tuần vì mẹ phải đưa anh trai sang Singapore để thi đàn nên tôi phải ở nhà với bố. Mặc dù bố rất luôn yêu thương và che chở cho tôi nhưng cảm giác thiếu đi bóng dáng và hơi ấm của mẹ thật buồn và trống vắng làm sao!<br><br></div><div><br>Ngay buổi tối bố và tôi tiễn mẹ cùng anh ra sân bay, trời mưa gió tối sầm sập làm nỗi buồn sắp phải xa mẹ càng buồn lại buồn thêm. Tới sân bay, sau khi làm thủ tục, mẹ ôm tôi vào lòng và hôn lên má tôi. Mẹ thì thầm “con gái của mẹ giỏi lắm, mẹ biết đây là lần đầu tiên Nghé phải xa mẹ nhưng không có mẹ ở nhà con vẫn tự chơi tự giải quyết được các việc của con đúng không nào? Mẹ đi mấy hôm rồi mẹ sẽ về với Nghé yêu. Mẹ cũng rất nhớ Nghé.” Tôi kìm nén cơn khóc trong lòng, đưa mắt nhìn bóng dáng của mẹ xa dần, nước mắt nghẹn ngào bắt đầu lăn chảy trên khuôn mặt. Đến khi bóng mẹ khuất đi hẳn vào sảnh chờ thì tôi òa khóc lên như chưa bao giờ được khóc, quay lại ôm lấy chân bố. Về đến nhà, tôi lủi thủi một mình, hết tìm vào góc nhà ngồi khóc rồi lại chui vào chăn đắp kín người không để thứa chút tay chân nào ra ngoài. Bố tôi hiểu được tôi buồn đến cỡ nào liền đến bên tôi xoa đầu an ủi và tìm nhiều trò chơi cũng như đọc truyện cho tôi nghe. Bố hứa sẽ cho tôi đi tới một khu giải trí phức hợp tại trung tâm thương mại Royal City vào ngày hôm sau để bớt nhớ mẹ.<br><br></div><div><br>Sáng hôm sau, hai bố con xuất phát từ rất sớm. Tại khu vui chơi, hai bố con chơi rất nhiệt tình, và khám phá được nhiều điều mới mẻ. Tôi cũng được trải nghiệm làm một họa sĩ, cô giáo và một tình nguyện viên bảo vệ động vật hoang dã, làm phi công, vận động viên leo núi... và tất nhiên chơi trò nào bố cũng tham gia cùng tôi như hai người bạn. Từ lần đi chơi đó đã làm tôi ấn tượng về việc bảo vệ động vật hoang dã và nghĩ rằng “tại sao những con vật đáng yêu và xinh đẹp như vậy lại bị con người săn bắt bất chấp những động vật đó có nguy cơ trên bờ tuyệt chủng? Và tại sao thế giới này không có những người thay chúng để biểu đạt sự phẫn nộ? Nên tôi đã ấp ủ ước mơ bảo vệ động vật từ lúc ấy đền giờ.&nbsp;<br><br></div><div><br>Hai bố con chơi rất vui vẻ nên rất mệt và đói nên sau đó bố lại đưa tôi vào một quán ăn rồi gọi cho tôi một đĩa cơm rang cùng với một cái đùi gà to bằng cả bàn tay tôi lúc bấy giờ. Ăn xong cảm giác thấm mệt biểu hiện rõ trên khuôn mặt vì vậy bố đã bế tôi lên xe. Tôi thiếp ngủ đi từ khi nào mà chẳng hay, chỉ biết rằng lúc dậy đã nằm trong chăn ấm và bị tỉnh giấc bởi mùi hương của cốc trà sữa bố tự tay pha để ngay đầu giường. Thấy tôi thức dậy, bố cầm ngay chiếc điện thoại để tôi nói chuyện với mẹ và ríu rít kể cho mẹ nghe một ngày bận rộn khi mẹ vắng nhà. “Tôi kể nào thì được đi chơi và trải nghiệm bao nhiều nghề nghiệp thú vị, nào thì được ăn một đĩa cơm rang rất to hay kể với mẹ rằng về sau chắc chắn tôi sẽ là người bảo vệ động vật hoang dã.… và tôi cũng không quên gửi những câu nói yêu thương tới mẹ”.&nbsp;<br><br></div><div><br>Và 5 ngày cứ thế trôi đi một cách từ từ và lặng lẽ, mỗi ngày tôi đều dặn nhắn tin, gọi điện cho mẹ cũng như động viên anh trai thi thật tốt. Như vậy cảm giác cũng dần nguôi ngoai nỗi nhớ mẹ hơn, tuy nhiên thì dù sao được ở gần những người thân yêu vẫn là điều tuyệt vời nhất. Rồi cái ngày tôi mong chờ nhất cũng đã đến. Mẹ và anh trai đã quay về với tấm huy chương vàng trong tay. Tôi cầm bó hoa chạy lại ôm mẹ và anh trong niềm hạnh phúc hân hoan tột độ. Cả nhà ríu rít cười nói suốt dọc đường từ sân bay trở về nhà. Tiết trời cũng vẫn mưa và tối nhưng sao hôm nay tôi lại có cảm giác trời như sáng hơn, cơn mưa như hiền hòa hơn. Tôi cũng nhận thức được rằng có một thứ không thể thay thế được đó là tình cảm gia đình. Sự gắn kết của các thành viên trong gia đình là một điều vô cùng quan trọng trong sự phát triển, trưởng thành và hình thành tính cách của mỗi đứa trẻ.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 02:22:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895725303</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Quang Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895743844</link>
         <description><![CDATA[<div>Thời gian sẽ trôi đi không bao giờ ngừng lại. Nhưng chúng để lại cho ta những kỉ niệm đẹp đẽ, khó quên. Đặc biệt nhất vẫn là những kỉ niệm thời thơ ấu, giờ đã trở thành một hành trang quý giá trong cuộc sống của tôi cho tới tận bây giờ.&nbsp;<br>Còn nhớ hồi đó, khi tôi còn là một học sinh lớp 1. Tuy lúc đó tôi còn nhỏ nhưng lại rất nghịch ngợm, ông bà thường ví tôi như là một chú khỉ con đáng yêu. Hồi đó, tôi và những đứa trẻ trong xóm coi ngủ trưa như là cực hình. Lúc nào cũng vậy, chúng tôi chỉ chờ bố mẹ chìm say trong giấc ngủ rồi trốn đi chơi. Ngồi dưới bóng mát của cây tre, tránh đi được những cái nắng oi ả của mùa hè, chúng tôi ngồi tụm lại với nhau bàn đủ thứ chuyện trên đời rồi lim dim buồn ngủ. Xong đó, chúng tôi lại bắt đầu nghĩ ra đủ thứ để chơi. Tôi vốn thích nhất trò chơi thả diều, nhưng tôi lại không khéo tay đến vậy, con diều của tôi luôn thấp hơn các bạn rất nhiều. Các bạn thấy vậy, lén tụ vào nhau cười khúc khích khiến tôi cảm thấy rất xấu hổ. Chỉ riêng bạn Hoa là không như vậy., cậu ấy vẫn kiên trì làm cô giáo. Suốt bao buổi trưa hè, dưới sự chỉ bảo của bạn Hoa, cuối cùng tôi cũng đã điều khiển thành công con diều&nbsp; của mình&nbsp; lên cao. Để cảm ơn Hoa, tôi đã đan một chiếc khăn quàng cổ tặng cho bạn ấy, còn Hoa bạn ấy đã gấp một đôi chim bồ câu tặng cho tôi. Bạn ấy bảo rằng chim bồ câu là loài chim tượng trưng cho tình bạn, nếu cậu còn giữ nó thì chúng ta sẽ mãi không xa nhau.<br>Đó là kỉ niệm quý giá nhất của tôi về những ngày thơ ấu đã trôi qua theo thời gian của mình. Tôi luôn nhớ về nó. Một tuổi thơ ấu sáng ngời mở đường cho một tương lai sáng rỡ.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1433529855/c335b08ea21c57636d32450ee2fd422c/WIN_20211118_09_34_58_Pro.mp4" />
         <pubDate>2021-11-17 02:30:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895743844</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895824445</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Kỉ niệm là những kí ức tuyệt vời của mỗi chúng ta. Với tôi kỉ niệm còn là những bài học sâu sắc theo tôi đến hết cuộc đời này. Tôi muốn kể kỉ niệm về “cậu em trai bé bỏng” của mình.</div><div>Năm 2018 mẹ tôi sinh thêm em trai. Trước khi sinh em bố mẹ nhiều lần nói chuyện với tôi về việc có thêm thành viên mới, lúc đó tôi chưa hiểu rằng việc có thêm một người em bé xíu nó sẽ như thế nào. Mọi người hay trêu vui là tôi sắp bị “ ra rìa”, tôi phản ứng gay gắt vì 8 năm nay cả nhà chỉ có tôi là nhỏ nhất và được cưng chiều. Sau đó là chuỗi ngày sự yêu thương, quan tâm mọi người dành cho tôi bị chia sẻ cho em. Tôi bắt đầu thấy ghen tị. Mẹ không ngủ với tôi mỗi đêm, tôi phải ngủ với bà ngoại. Hàng ngày ông bà đưa đón tôi đi học, vì bố phải chăm mẹ và em. Họ hàng đến thăm cũng chỉ quan tâm hỏi em bé, chả ai hỏi tôi như trước. Em bé cứ hễ khóc là cả nhà dỗ dành em ngay. Còn tôi chỉ đứng từ xa quan sát chứ cũng chưa bế em bao giờ. Trong đầu tôi xuất hiện suy nghĩ giá mà mẹ đừng sinh thêm em thì tốt biết mấy. Thế rồi có một lần, bố đi làm, ông bà không có nhà, mẹ mệt quá dặn tôi trông em giúp để mẹ nằm nghỉ. Tôi miễn cưỡng đồng ý. Mẹ vừa ngủ được một lát thì em bỗng thức dậy ngó nghiêng xung quanh rồi chực khóc, tôi luống cuống không biết xử lí như thế nào, định chạy ra gọi mẹ dậy… Nhưng nhìn mẹ mệt mỏi vừa ngủ được có mấy phút tôi lại thôi. Tôi đi ra phía cũi em đang nằm. Tôi lấy tay đu đưa chiếc cũi rất nhẹ để không làm em giật mình, tôi tặc tặc lưỡi để tương tác với em, tôi nhớ mẹ hay dỗ em là “ mẹ yêu, mẹ yêu”, thế là tôi cũng bảo em” anh yêu, anh yêu nào”. Kì lạ thay em bé bỗng nhìn về hướng tôi và cười. Hôm đó tôi mới thực sự nhìn kĩ em trai của mình, công nhận là mọi người bảo hai anh em giống nhau là đúng thật. Cậu em cũng có đôi mắt đen láy và sáng giống tôi, mũi cao và đặc biệt em trắng và thơm như hạt sữa. Vì thế tôi đặt tên ở nhà cho em là “em Sữa”. Tôi đưa tay nắm lấy bàn tay bé xíu của em, bàn tay mềm như bông ý, em cũng nắm chặt lấy tay tôi không buông ra, lúc ấy tôi mới cảm nhận được em cũng đáng yêu đấy chứ. Rồi mỗi lần tôi hỏi chuyện vu vơ em lại cười toe toét. Em cứ nhìn tôi hóng xem tôi sẽ làm gì với ánh mắt ngây thơ trong sáng. Công nhận là em đáng yêu thật, bảo sao cả nhà ai cũng yêu em nhiều như thế. Tôi mải chơi với em không biết mẹ đã dậy từ bao giờ đang nhìn chúng tôi trông nhau. Như hiểu những suy nghĩ của tôi bấy lâu, mẹ nói bâng quơ như đang dỗ em: “ anh Bi giỏi quá, biết chăm em đỡ mẹ rồi, ngày trước a Bi còn bé ngoan lắm nhé, anh trộm vía ăn ngoan, ngủ ngoan nên cả nhà ai cũng yêu anh. Em Sữa cũng phải ngoan như anh nhé!” Rồi mẹ xoa đầu tôi cười hiền lành, tôi chỉ cúi đầu&nbsp; không nói gì, cậu em thì vẫn nắm chặt tay tôi cười. Chỉ một việc làm nhỏ là biết quan tâm đến người khác mà tôi đã nhận ra được nhiều điều sâu sắc đến như vậy, rằng: em còn quá nhỏ nên mọi người phải dành sự chăm sóc cho em đặc biệt, chứ không phải mọi người không còn yêu tôi như trước, rằng chúng tôi là anh em nên có sự gắn kết kì lạ, nhiều lúc mẹ dỗ em không nghe, thế mà tôi chỉ tặc lưỡi là em lại cười ngay. Bây giờ em đã gần 4 tuổi, lúc nào cũng líu lo gọi anh ơi và chạy theo sau tôi để rủ tôi cùng chơi với em, cái gì cũng hỏi tôi và tôi nói gì em cũng nghe lời, có món gì ngon em cũng để dành cho tôi, nếu tôi mắc lỗi mà bị phạt, em chả biết tôi đúng sai vẫn luôn đứng về phía tôi bênh tôi. Tôi rất yêu em trai của mình.</div><div>Hãy biết quan tâm và chia sẻ với mọi người là bài học tôi học được từ người em trai bé bỏng của tôi.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1352461977/c3dd753fa2cb80b2d4bf85908345b624/33EE36E2_A9C7_4AEE_8163_986C1B33C756.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-17 03:04:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895824445</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Hưng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895970371</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1454493238/da88b0963516b9aea10cba2758d73c8d/trim_8D9AB00A_392D_416F_B422_4D617995B108.MOV" />
         <pubDate>2021-11-17 04:25:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895970371</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Uyên-</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895991519</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nói về kỉ niệm ấu thơ thì tôi có rất nhiều, nhưng những kỉ niệm với gia đình, người thân vẫn là đáng nhớ hơn.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Vào chiều mùa đông năm 2017, tức là tôi được 7 tuổi và cô em gái được 2 tuổi. Nhà tôi đang chuẩn bị đi về nhà ông bà ngoại ăn cơm, hai chị em tôi xuống tầng trước để đợi bố mẹ. Trong lúc đợi, tôi lấy lọ tăm ra nghịch, chẳng may rơi ngay vào bát canh bên cạnh. Tôi đang hoảng hốt thì thấy bố đi xuống với một khuôn mặt rất cuống và chút giận dữ, bố ra chỗ tôi nhìn thấy cả lọ tăm rơi hết xuống bát canh, bố hỏi:"Trong hai con, ai làm rơi thế này đây!". Tôi quá sợ hãi và đã nói dối là cô em gái nhỏ bé đã làm, bố quay sang cô em gái và bảo:"Con làm đúng không?", cô em bảo không, bắt đầu khóc òa lên. Tôi tưởng khi hỏi xong bố sẽ nhìn tôi và hỏi lại, nhưng không, bố mắng cô em gái nhỏ vì tội nói dối. Tôi đứng một góc, mặt tái nhợt im lặng nhìn bố mắng em gái. Câu chuyện đấy đã làm tôi nhớ mãi đến bây giờ, tôi vẫn rất ân hận khi nói dối như vậy, khiến cho cô em gái phải bị mắng thay.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Việc nói dối là không hề tốt, nếu càng nối dối nhiều, mọi người sẽ dần mất niềm tin vào bạn hơn. Các bạn cũng đừng nói dối nhé!<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://chuyenhaisantuoisong.com/images/chuyenhaisantuoisongcom/2015/03/images1.jpg?w=600" />
         <pubDate>2021-11-17 04:39:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1895991519</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thiên Phương Diễm</title>
         <author>21a2duongnguyenminh0512</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896148810</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Một buổi bị ngã ở sân trường<br>Ai cũng đầy ắp những kỉ niệm của những năm tháng tuổi học trò. Đặc biệt, những buổi đầu bước chân vào lớp Một được gặp gỡ và làm quen với biết bao thầy cô, bạn bè … sẽ luôn là những kỉ niệm mãi mãi không bao giờ quên.<br><br>Tôi cũng như bao bạn bè háo hức những ngày đầu bước vào cổng trường tiểu học Tràng an. Hôm đầu tiên đi học tôi thấy mình thật nhỏ bé. Rời vòng tay mẹ tôi như chú chim non mới xuống tổ vừa vui vì môi trường mới nhiều bạn nhưng cũng cảm thấy cô đơn làm sao. Giờ ra chơi, tôi chạy ra sân trường đang tung tăng chạy theo đám lá bay trên sân trường tôi chợt vấp phải hòn gạch ngã oạch. Ối, đau quá. Tôi ngã khuỵu xuống sân vì đau " Mẹ ơi" nước mắt tôi lăn dài. Bỗng có một bạn gái nhỏ nhắn đến bên tôi: " Bạn có sao không? " Đó là Thu Giang bạn gái nhỏ nhắn với đôi mắt to như biết nói và bím tóc hai bên xinh xắn ngồi cùng tổ tôi. Tôi đau quá vẫn chưa nói được câu nào. Thu Giang mặt đầy lo lắng thương xót nói: " Có tớ đây, cậu không lo tớ sẽ đưa cậu vào phòng y tá trường chút các cô sẽ chữa khỏi cho cậu ngay thôi"<br><br>Nghe mấy lời dịu dàng và nhìn gương mặt đầy lo lắng của Thu Giang thú thật tôi thấy chỗ đau như vơi đi một nửa. Tôi gượng đứng dậy, Thu Giang xoa xung quanh chỗ đau giúp tôi rồi hai đứa đi vào phòng các cô y tá. Cô Thu y tá băng vết trầy xước trên chân tôi cẩn thận cho tôi nằm nghỉ. Thu Giang luôn bên tôi. Một lúc sau tôi đã đỡ và hai đứa cùng dắt tay nhau vào lớp.<br><br>Sau buổi hôm đó chúng tôi thành đôi bạn thân, tôi thấy vui hơn mỗi khi đến trường vì có Thu Giang. Chúng tôi chia sẽ những bài học cùng nhau, chia sẻ những buồn vui, luôn như đôi chim ríu rít.&nbsp;<br><br>Giờ đây khi đã lên cấp hai dù học khác trường nhưng chúng tôi vẫn là bạn tốt của nhau. Tôi nhớ mãi buổi ngã hồi lớp một, nhờ buổi bị ngã mà tôi có một tình bạn thật đẹp, Thu Giang là người bạn thân đầu tiên và là người cho tôi hiểu bạn thân giúp chúng ta thấy cuộc đời đi học đáng yêu và đáng nhớ hơn.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 06:49:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896148810</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Nhật Minh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896198246</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu chuyện có tên: người anh trai đến từ nông thôn</div><div>Vào năm em 4 tuổi, hồi đấy là em đang ở trên Hà Nội rồi được bố mẹ đưa về quê để chơi.</div><div>Nhà em định cho em ở quê chơi đến cuối tuần thôi nhưng ai ngờ bố mẹ em cho em ở nhà luôn vì ở nhà thì em chỉ ở nhà một mình nên bố mẹ lo lắng vì sợ có người lạ vào nhà rồi bắt đi mất. Thế là bố mẹ em cho em ở nhà 1 tháng. Từ ngày bố mẹ em lên Hà Nội là hôm nào em cũng khóc, em khóc đến mức mà tím cả mặt. rồi cứ đến cuối tuần là bố mẹ em lại về quê thăm em và mẹ em cũng mua về rất nhiều đò chơi em thích nữa. Rồi lúc khi đi Hà Nội thì bố mẹ em lại đi vào lúc 4h sáng để em không biết vì lúc đấy em còn đang chìm vào nhưng giấc mơ đẹp, rồi cứ đến lúc em thức dậy thì đã không thấy bố mẹ là em lại khóc.</div><div>Và rồi vào một hôm nọ anh họ của đã đến bên em và dủ em đi chơi, cả ngày hôm đó em đã rất vui vì được đi chơi với anh ý. Vào nhưng biểu chiều thì em hay ra đồng thả diều, ngoài đồng rất mát mẻ và bát ngát. Bên cạnh cánh đồng có 1 cái mương, ông bà em đã giặn là nếu đi chơi thì không nên đi đến gần chỗ đấy, em đã nghe lời ông bà và đi chơi không bao giờ bén bảng đến đấy. Trong một buổi chiều, em đã dủ anh tôi chốn đi chơi và anh em không đồng ý nhưng em cứ nằng nặc đòi đi nên anh cũng đành miến cưỡng cho em đi chơi. Đi chơi thì em đã không để ý đến đừng đi mà cứ chú ý đến con diều đang bay, mặc dù anh em nhắc là đi chậm lại nhưng em đã không để ý mà còn phất lờ và cứ cắm đầu vào chạy, rồi tự nhiên tôi bị trượt trên ngã xuống cái mương, rất may lúc đó có anh tôi vì anh tôi đã nhìn thấy tôi bị trượt chân xuống đó, anh tôi đã lao nhanh như cắt và túm lấy cổ áo của tôi và kéo tôi lên. Lúc đấy tôi đã rất sợ và tôi đã bảo anh tôi là giữ bí mật  này.</div><div>Khi em được trải qua sự việc này truyện thì em dút ra một bài học, nếu đi chơi thì phải xin phép người lớn và không được mải chơi rồi không để ý đến nhưng thứ xung quanh</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1291449813/3c040ce1b89ec364944819c522878575/image.png" />
         <pubDate>2021-11-17 07:22:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896198246</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lương Phan Hiển</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896335474</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1409225489/d8fc63d03e5599a199eb37733fa23e71/6192314150278784195.mp4" />
         <pubDate>2021-11-17 08:41:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896335474</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Phương </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896806281</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1324395502/3dec58cf6a28dec6ebbf19aec3e3c2c0/trim_4B41D48E_4F76_4428_9F91_5E3CFDAD1E2B.MOV" />
         <pubDate>2021-11-17 13:15:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896806281</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khải Anh</title>
         <author>nguyenkhaianh10</author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896965533</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Năm ngoái, tôi được bố mẹ cho đi đảo Phú Quốc, một hòn đảo rất đẹp và thơ mộng. Một hòn đảo chứa những điều tốt đẹp, được mẹ thiên nhiên nuông chiều nhất<br><br></div><div>&nbsp;Lúc đến đó, tôi cảm nhận được sự trong lành, mát mẻ của thiên nhiên, tránh làn khói xe của nơi thành thị, tôi cứ thế, hít một hơi thật sâu để cảm nhận được điều đó. Đến đó, tôi chứng kiến thấy những con người nơi đây, các người dân trài rất rộng lượng, chất phác và vô tư, thân thiện. Dạo một vòng đảo, tôi cảm thấy nơi đây được mẹ thiên nhiên quá thiên vị Phú Quốc khi cho nó một khung cảnh tuyệt vời, tráng lệ và…tôi không thể tả nổi. Đến đây tôi được thưởng thức các món ăn đặc sản, tôi được ăn bún quậy, bánh canh cua, bún kèn, còn cả ghẹ hàm ninh nữa. Vì là một hòn đảo nên nơi đây có rất nhiều hải sản, tôi được thưởng thức chọn vẹn một cách hoàn hảo nhất, tuyện vời nhất. Tôi còn được lặn san hô, ngắm những dặm san hô sắc màu, những chú cá đáng yêu, ngộ nghĩnh. Lúc đầu tôi rất sợ, nhưng một lúc sau, những đầu ngón tay của tôi chạm vào rặm san hô, chúng như một thú cưng vật, chúng để yên cho tôi vuốt ve những tua san hô của chúng. Đi Phú Quốc, chắc ai cũng không thể nào bổ qua hòn Móng Tay đứng không nào. Một cái tên thật đáng yêu. Hòn Móng Tay dường như là một nơi để thư giãn, quên đi những nỗi buồn, nỗi sầu. Nước biển trong xanh màu ngọc. Những đầu ngón chân tôi chạm vào nước biển, nước biển rất mát, trong nhìn thấu đáy biển. Tôi cảm giác nơi đây như được mẹ thiên nhiên chiều chuộng nhất vậy, cái gì đẹp, cái gì lộng lẫy, hùng vĩ đếu ban cho nó hết! Nước biển ở đây, người ta giữ gìn rất cẩn trọng, dường như rất ít những chai nhựa, rác thải ở đó.<br><br></div><div>Tôi cảm thấy nơi đây được ban cho tất cả những gì tuyệt vời nhất và tốt đẹp nhất, từ con người, khung cảnh đến ý thức của người dân. Tôi rất nhớ nơi đây, tôi mong tôi sẽ được đến thăm nơi đây một lần nữa!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1399444521/acf5a672cffc31c04e012c5b63836247/7425225675451132669.mp4" />
         <pubDate>2021-11-17 14:13:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1896965533</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhã Khánh - đám tang của bà Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1897295553</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1412284210/a3d1968c6b9274e9a920592fe1599693/ki__nie__m_cu_a_ba_n_tha_n.mp4" />
         <pubDate>2021-11-17 16:04:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1897295553</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Anh Khoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898345712</link>
         <description><![CDATA[<div>bài viết về kỉ niệm đáng nhớ</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1447354558/12c84dc260dfa9f991f225484a9c834b/k__ni_m___ng_nh_.docx" />
         <pubDate>2021-11-18 01:35:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898345712</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Anh Khoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898347140</link>
         <description><![CDATA[<div>bài kể về kỉ niệm đáng nhớ</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1447354558/eb7053920cb1fc2b72645dae28a9caa2/WIN_20211118_08_29_20_Pro.mp4" />
         <pubDate>2021-11-18 01:36:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898347140</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Video kể về kỉ niệm ấu thơ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898359570</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1411810697/76f10b613370435ec5051153b861c60a/trim_EBBFA5DA_DF86_49B6_A99F_F91A47FA1362.MOV" />
         <pubDate>2021-11-18 01:43:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898359570</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hải lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898449186</link>
         <description><![CDATA[<div>Có lẽ ai cũng có những kỷ niệm khó quên, là chuyến đi chơi xa với gia đình, là buổi đi học đầu tiên hay kỷ niệm về những người thân yêu của mình…. Còn với tôi, chiếc răng sửa đầu tiên được nhổ lại là kỷ niệm khó quên nhất trong cuộc đời, đó là lần thay chiếc răng sữa đầu tiên.&nbsp;</div><div>&nbsp;</div><div>Đa phần trẻ em đều rất sợ hãi khi thay răng sữa và tôi cũng không ngoại lệ. Tôi nhớ chiếc răng đầu tiên được nhổ là hồi tôi bắt đầu bước sang tuổi thứ 6 trong một lần đi khám răng ở Bệnh viện Thu Cúc và bác sĩ đã phát hiện một chiếc răng lung lay của tôi nên bác sĩ đã định nhổ luôn ở đấy những do sợ quá nên mẹ đành phải đưa tôi về nhà.</div><div>&nbsp;</div><div>Từ đó đến giờ tôi đều chờ đến khi chiếc răng đó của tôi không còn dính tí gì ở hàm nhưng mà đợi mãi mà hiếc răng đó vẫn không rụng, nên Mẹ tôi hết lời khuyên bảo mà tôi vẫn một mực không chịu đến Bệnh viện đẻ nhổ. Có lần mẹ buộc phải ra tay giải quyết nhưng vì tôi không chịu há miệng cho mẹ động vào. Và mẹ thường phải nghĩ ra nhiều lý do để đánh lừa tôi mới nhổ được chiếc răng. Sau đó tôi đã khóc không ngừng làm mẹ lo lắng mãi...</div><div>&nbsp;</div><div>Thật may anh trai tôi là sinh viên trường Y, đã đưa tôi đến bệnh viện khi anh đi thực tập để tôi làm quen với dụng cụ chữa răng như: cái ghế răng, bàn khám, vòi phun nước,…anh cho tôi cầm thử để cảm thấy không sợ, xem bác sỹ khám răng cho các bạn, trò chuyện với các bạn cũng phải nhổ răng sữa như tôi….tạo động lực giúp tôi can đảm mỗi khi có răng lung lay cần phải nhổ.&nbsp;</div><div>&nbsp;</div><div>Giờ đây khi thay răng dù còn căng thẳng nhưng tôi đã không còn khóc nữa, đã can đảm nằm lên ghế răng, rồi há miệng thật to, chỉ cho bác sỹ chiếc răng đang lung lay&nbsp; và nhờ bác sỹ nhổ giùm. Tôi thầm cảm ơn vì mình có người anh trai giỏi giang và tâm lý đã giúp tôi và mẹ vượt qua giai đoạn này thật nhẹ nhàng. Tôi ước mơ sau này cũng sẽ làm bác sỹ để giúp các bé chăm sóc răng miệng tốt nhất.</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 02:27:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898449186</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Trung Hải Lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898480971</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1353098845/5a54c0d037abf1bfd64a1ecd2a2d7c56/4372341776136380301.mp4" />
         <pubDate>2021-11-18 02:43:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898480971</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Minh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898504650</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1370602033/852598efd014ba4bfa611ef69b568d9e/VID20211118094717.mp4" />
         <pubDate>2021-11-18 02:55:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898504650</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Uyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898696461</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1446750706/50c5af8e690646adf2e0143aefda1588/trim_B5EB3755_7140_4531_B1F6_4B659FF7B570.MOV" />
         <pubDate>2021-11-18 04:55:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898696461</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đàm Khánh Chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898893584</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1394676353/4fe53117b4072c6256229cc6bae4eafa/image.png" />
         <pubDate>2021-11-18 07:33:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1898893584</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm gia Khánh an</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1901400782</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1463112525/8bc6b1f969821a09853b3b7b777ee942/trim_C3364998_97B2_4081_9A30_217891C2F2AD.MOV" />
         <pubDate>2021-11-19 05:31:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1901400782</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Anh Thư ( stt 42)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1903282936</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1315937312/d7cfcb9cd2e418ff3308f6cecaa1ff4e/video_k__v__k__ni_m__u_th__Nguy_n_Anh_Th____stt_42__1.mp4" />
         <pubDate>2021-11-20 05:47:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1903282936</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Trần Quỳnh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1903312614</link>
         <description><![CDATA[<div>Ai đó đã từng nói rằng: “Người ta không thể sống thiếu kỉ niệm nhưng cũng không thể chỉ sống bằng kỉ niệm”. Những kỉ niệm là hành trang cần thiết đối với cuộc đời mỗi con người. Trong suốt những năm tháng học dưới mái trường mến yêu, người mà em kính mến nhất đó là cô Hoàng Phương. Đó là người đã mang lại cho em những tình cảm cao quý của một người cô giáo đối với học sinh!</div><div>Vào năm em học lớp bốn, ngày đầu tiên cô Phương bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền hậu. Cô Phương đã ngoài 30 tuổi. Dáng cô thanh mảnh, nhỏ nhắn và rất dễ thương. Cô rất thương yêu học sinh. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học sinh nhưng lại rất nghiêm túc trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào không hiểu bài, cô ân cần ở lại lớp giảng cho từng bạn. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, có ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên chứ không hề la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn quan tâm đặc biệt để bạn ấy tiến bộ hơn. Vì thế chúng em ai cũng yêu quý cô, xem cô như người mẹ thứ hai của mình! Ngoài việc học, cô còn cho chúng em xem phim về những người mẹ có tấm lòng cao cả, luôn hi sinh vì con; những cô, cậu học trò với nghị lực phi thường,...</div><div>Em còn nhớ có một hôm, khi học xong tiết cuối bỗng nhiên em bị sốt, người nóng ran. Cô đã không ngại đường xa chở em về nhà và báo cho bố mẹ em biết. Sau đó em nghỉ học mấy ngày để bình phục do bị sốt xuất huyết. Dù không đi học được nhưng dường như ngày nào cô cũng đến thăm em và phân công các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em không hiểu cô sẽ giảng lại đến khi em hiểu mới thôi. Cô Phương như người mẹ thứ hai của em vậy! Sinh nhật cô là vào ngày 14/11, chúng em đã tự bàn bạc với nhau để tổ chức. Sáng hôm đó, chúng em hẹn nhau đến lớp thật sớm và tắt điện, trốn dưới gầm bàn. Gần vào giờ học, cô đi lên tầng và nhìn qua cửa sổ, nói: “Sao hôm nay học sinh lớp mình không đến trường nhỉ?” Lúc cô bước vào lớp, bóng đèn tự động bật sáng lên và những tráng pháo tay rôn rã, những câu hát “Happy Birthday to you...” đã khiến cô rất bất ngờ! Dù chỉ là những tràng pháo tay, những câu hát, một chiếc bánh gatô và cả những món quà handmade của mỗi bạn dành tăng cô nhưng chính những điều ấy là tình cảm chân thành nhất mà chúng em dành cho cô. Cô nhìn chúng em, rưng rưng nước mắt và bảo: “Hôm nay, cô rất vui vì mình được thêm một tuổi và đặc biệt hơn nữa là ngày sinh nhật mà các con đã tổ chức cho cô! Mỗi các con giống như một đóa hoa trong tập thể lớp 4I!”</div><div>Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em một tấm lòng nhân hậu, dạy em biết cách yêu thương và quan tâm đến mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hứa với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, trở thành con ngoan, trò giỏi và một người có ích cho xã hội! Cô chính là một tấm gương sáng để học sinh chúng em noi theo!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-20 07:02:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1903312614</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Nhật Minh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1905454639</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1291449813/5b60afe428bc0eef97928ad6e148ad86/IMG_2367.MOV" />
         <pubDate>2021-11-22 07:08:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1905454639</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quách Minh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1906072915</link>
         <description><![CDATA[<div>Kể về một kỉ niệm của bản thân.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1392196282/d65f18c21210c5cbceeab39e34e7b459/WIN_20211118_09_30_07_Pro.mp4" />
         <pubDate>2021-11-22 13:28:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoivanhungminh/53zzxdgfb64oamre/wish/1906072915</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
