<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Đề bài:  Em hãy tả lại một người lao động ( Công nhân, nông dân, thợ thủ công, bác sĩ, thày giáo , cô giáo … ) đang làm việc.   by Hà Trần</title>
      <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-12-08 14:12:33 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-03-13 04:42:15 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/270d.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>TRẦN PHƯƠNG THÙY</title>
         <author>thuytran28052011</author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963447470</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhà chú Hưng hàng xóm nhà em đang được xây dựng. Trước kia nhà của chú Hưng chỉ là căn nhà cấp bốn, nhưng nay chú đã đập căn nhà đó đi và xây dựng lại thành một căn nhà ba tầng khang trang hơn. Hôm nay thứ bảy, ba em qua thăm nhà chú Hưng hỏi thăm tình hình xây dựng căn nhà, nên em đã đi theo.<br><br></div><div>Chú Hưng làm nghề thợ xây. Chính chú là người lên ý tưởng cho bản thiết kế căn nhà và cũng chính chú là người bắt tay vào xây dựng nên căn nhà của mình. Điều này khiến em vô cùng ngưỡng mộ chú. Chú có một thân hình vạm vỡ, cao hơn một mét tám mươi, với nước da đen sạm đi vì năng. Khuôn mặt chú vuông hình chữ điền với nụ cười luôn nở trên môi. Khi bốc con em sang nhà chú, chú đang lát gạch tường. Chú mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh tím than và đội chiếc mũ bảo hiểm màu trắng. Chú rất chú tâm vào công việc nên không nhận thấy sự có mặt của bố con của em. Có vẻ công việc của chú đòi hỏi sự tỉ mỉ và cẩn trọng rất cao.<br><br></div><div>Em thấy dưới đất bên phải chú là một xô vữa, bên trái là một đống gạch đỏ. Trên tay chú cầm dụng cụ lát gạch. Thoạt tiên chú dùng chiếc bay lấy một ít vữa trát lên lớp gạch vừa xây, sau đó lấy một viên gạch đỏ nhẹ nhàng đặt lên lớp vữa đó. Rồi một tay chú giữ viên gạch, một tay chú dùng đầu dao bay gõ nhẹ xuống, như để cố định viên gạch một cách chắc chắn. Cuối cùng, chú đưa dao gạt đi những lớp vữa thừa chèn ra khỏi viên gạch một cách gọn gàng. Động tác của chú thật nhanh nhẹn và dứt khoát. Đôi tay của chú to và khỏe cứ thoăn thoắt lấy gạch trát vữa đều đều như đưa thoi trông thật đẹp mắt. Cứ như vậy, vèo một cái chú đã làm xong một hàng gạch. Rồi chú rút trong túi ra chiếc dây dọi để kiểm tra độ thẳng của bức tường đang xây. Một mắt chú nheo lại, áp sát mặt gần tường hơn và mỉm cười khi đã hài lòng với hàng gạch mình vừa làm xong.<br><br></div><div>Đúng lúc đó, chú cũng nhận ra sự có mặt của ba con em, chú mỉm cười rạng rỡ rồi hô to: “Ôi anh Sơn! Anh sang chơi đó hả? Ra ngoài anh em ngồi uống chén nước, chứ trong này bừa bộn quá”. Rồi chú và ba em ra ngoài nói chuyện. Em nhìn xung quanh mọi người vẫn đang tiếp tục công việc của mình một cách hăng say. Người thì nhào xi măng, người thì trộn vữa, người thì xây tường. Nhưng tất cả đều vui vẻ và chú tâm vào công việc của mình.<br><br></div><div>Hình ảnh chú Hưng khéo léo lại vô cùng khỏe khoắn khi đang xây dựng căn nhà của mình khiến em vô cùng ngưỡng mộ. Những người làm nghề thợ xây, dù vất vả nhưng họ có một niềm đam mê và sự nghiêm túc với nghề mình lựa chọn. Chẳng thế mà họ có thể xây nên biết bao nhiêu ngôi nhà, biết bao nhiêu tổ ấm cho mọi người và cho cả chính mình.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 08:20:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963447470</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chu Thị Thanh Thùy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963461655</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI LÀM<br>Kể từ lớp 1đến lớp 5 bây giờ ,người mà tôi yêu&nbsp; quý nhất là cô Hà đó chính là cô giáo chủ nhiệm của tôi năm nay.Vì cô rất nghiêm khắc nên cô chỉ nhắc nhở về nội quy của nhà trường và nội quy của lớp học.Một lúc sau ,tiếng trống ngân nga vang lên để ra hiệu vào lớp&nbsp;<br>Cô cho chúng tôi tự học một tiết.Đến tiết 2,đó là một tiết văn.Cô đứng dậy là viết lên bảng một dòng chữ thẳng tắp như những chú cò đang bay lượn trên bảng, nhìn trông rất đẹp.Khi tôi ngồi dưới xem cô viết ,tôi rất khuất phục trước mắt tôi như mở ra một thế giới mênh mông rộn lớn,đôi tay cô nhẹ nhàng di chuyển lưu luyện .Lúc cô giảng bài ,cô nói thật lưu loát ,giọng cô rất nhẹ nhàng .Cô nói cho chúng tôi là :muốn có giọng nói hay và lưu loát thì cô phải tập rất nhiều lần đọc .Cô giảng cho chúng tôi rất là kĩ càng và chi tiết từng cái mở bài ,thân bài và kết bài.Cô còn lấy cả ví dụ cho chúng tôi xem.Trong lúc đó nhìn cô thật đáng yêu .Rồi cô dao cho chúng tôi một bài văn tả cảnh.Một lúc sau ,cô thu bài văn.Cô xem bài văn của từng bạn một.Đến khi cô xem hết,cô nhìn xuống chúng tôi và nở một nụ cười thật tươi khi đó nhìn cô thật xinh đẹp .Cô nói: bài văn của các em đều tốt,cô rất hoan nghênh tinh thần viết văn của&nbsp; các em,lần sau các em cần phát huy.Rồi cô cho từng bạn đọc bai văn của mình to lên đẻ cho các bạn được tham khảo.<br>Sang tiết 3,cô thu bài tập về nhà hôm qua cô cho làm vào bài kiểm tra.Cô ngồi chấm bài cho từng bạn,ánh năng khẽ chiếu vào mặt cô lúc đó cô thật xinh đẹp.Với những bài làm đúng cô khẽ mỉm cười thật tươi,còn với những bài làm sai cô lại giảng lại từ đầu và bạn đó phải làm lại.Cô rất tôn trọng các ý kiến của các bạn.Cô rất nhiệt tình,ngay từ đầu năm cô cũng vậy với lớp ,cô rất&nbsp; tâm huyết với nghề ,cô luôn cố gắng hết sức vói nghề của mình.Sở thích của cô là chụp ảnh,hôm 20 tháng 10 lớp tôi đã bí mật tổ chức thật hoành cháng .Sau đó,các bạn nên tặng hoa và quà cho cô lúc đó cô rất vui. Cô cùng chúng tôi chụp ảnh đẻ làm kỉ liệm.<br>Trong mắt tôi ,cô là một người mẹ thứ 2 đáng yêu và đánh quý của tôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 08:58:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963461655</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Thanh Thảo </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963488305</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài làm&nbsp;<br>Ở gần nhà em có một xưởng làm mộc. Chủ của xưởng là bác Đức, một thợ mộc đã có gần hai mươi năm kinh nghiệm.&nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br><br>Bác Đức đã ngoài năm mươi tuổi. Mái tóc đã điểm nhiều sợi bạc. Là dân lao động từ nhỏ nên bác có thân hình vạm vỡ, chiếc ngực lực lưỡng, bắp tay săn chắc. Suốt ngày chăm chú vào công việc, bác ít tiếp xúc với mọi người. Dù vậy, tính tình bác rất cởi mở, em có dịp được trò chuyện và nhìn ngắm bác làm việc.Bác là một người rất kính nghiệp. Mỗi lần em sang chơi, nhìn bác làm việc rất tập trung, em lại cảm thấy vô cùng khâm phục bác. Bác thường bảo với mọi người rằng: Dù làm nghề gì cũng phải có tâm huyết và lòng yêu nghề”. Để hoàn thành một sản phẩm như tủ, bàn ghế, phải qua nhiều công đoạn. Công việc đầu tiên là chọn gỗ tốt rồi mang đi phơi cho chín. Khi làm việc, cạnh bên bác có đủ thứ đồ nghề: cưa, bào, đục, búa, đinh vít,…Một thanh gỗ sần sùi, xấu xí được bác đặt lên một băng ghế dài gọi là con ngựa. Một chân buông thõng xuống đất, chân kia gác lên ghế, bác cúi rạp người xuống như phi ngựa để bào. Các dăm bào cuồn cuộn tuôn ra như từng lọn tóc xoăn tít thơm nồng mùi gỗ. Bác dừng lại, lấy chiếc bút chì trên vành tai xuống để kẻ rồi đo lại cho chính xác, bác tiếp tục bào, đánh giấy nhám, từng vân gỗ hiện lên rất đẹp mắt. Tỉ mỉ và khéo léo nhất là lúc bác đục các mộng để ráp khung. Rất chính xác và tài tình. Công việc cứ thế tiếp diễn đến khi hoàn thành sản phẩm. Chiếc tủ được khoác cái áo nâu bóng bằng lớp vecni được bác đánh rất đều tay. Có nhìn tận mắt mới thấy hết cái tài của người thợ mộc.<br><br>Khi nhìn bác làm việc, em nhận ra rằng công việc nào cũng đều đáng quý. Mỗi người hãy cảm thấy tự hào về nghề nghiệp của mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 10:09:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963488305</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuệ minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963492841</link>
         <description><![CDATA[<div>Bệnh viện là nơi em ghét tới nhất! Thế nhưng sau khi nhìn thấy cảnh bác sĩ chăm sóc bệnh nhân em đã thay đổi suy nghĩ đó và có một cái nhìn khách quan hơn về bệnh viện.<br><br></div><div>Vì chủ quan mà em đã bị cảm lạnh. Em được bố mẹ đưa tới bệnh viện gấp vì bệnh tình của em khá nghiêm trọng. Phòng em nằm có tới tám bệnh nhân, phần lớn đều các bạn trạc tuổi em. Nhưng ba mẹ em rất yên tâm khi biết em sẽ được bác sĩ điều trị.<br><br></div><div><br>&nbsp;Năm nay, bác sĩ đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người to lớn nhưng tác phong làm việc rất nhanh nhẹn. Mái tóc của bác đã điểm bạc, đôi mắt bác lấp lánh sau tròng kính trắng. Bộ áo khoác dài màu trắng tuy đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Bàn tay của bác tuy to nhưng lại rất mềm và mát. Mỗi lần nghe giọng bác nói chuyện với bệnh nhân, em cảm tưởng như giọng nói của một người cha vừa dịu dàng, vừa ấm áp.<br><br></div><div>Bác luôn đến từng giường khám và theo dõi sức khỏe cho từng bệnh nhân. Bác đặt tay lên trán em, để một lúc rồi ân cần nói: “Hôm nay, cháu đỡ sốt nhiều rồi đấy. Chịu khó uống thuốc cho mau khỏi. Vài hôm nữa cháu có thể xuất viện, trở lại đi học nhanh thôi. Đừng lo lắng gì cháu nhé!”. Rồi bác quay sang giường kế bên hỏi bạn bị sốt xuất huyết: “Tối qua cháu ngủ có ngon không? Có còn đắng miệng nữa không?”. Bác lật áo bạn lên, áp ống nghe vào tai, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Rồi bác ấn nhẹ tay lên vùng bụng, bắt mạch cho bạn… Một hồi sau, thấy gương mặt bác vui vẻ hẳn lên. Bác bảo bạn: “Cháu uống nhiều nước cam vào, chỉ độ vài ngày nữa là khỏi thôi.<br><br></div><div>Cứ thế, bác  ân cần, tận tụy với tất cả mọi người, bệnh nhân hết thảy đều tin tưởng vào bác sĩ. Ai cũng nói bác sĩ xứng đáng với danh hiệu thầy thuốc như mẹ hiền.<br><br></div><div>Em cảm thấy bác sĩ thật là tốt bụng! Nhờ có bác tận tình chăm sóc mà em mới mau chóng hồi phục. Em thấy quý mến bác ấy rất nhiều!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 10:22:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963492841</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Khánh Huyền                                             Bài làm:                                                               Trong tất cả các môn học thì em yêu thích nhất là môn văn Bởi môn văn cho em thêm hiểu biết về các giá trị cuộc sống,biết cảm nhận cái đẹp xung quanh và biết yêu thương ,trân trọng mọi thứ quanh mình.Và điều khiến em chở nên yêu môn văn hơn đó chích là nhờ cô giáo dạy văn của lớp em,cô luôn biết cách truyền đạt bài giảng cho chúng em,cô luôn yêu thương chỉ bảo chúng em như con của mình vậy.                                                                    Cô giáo em không còn trẻ,dáng người của cô dong dỏng cao,cô luôn mặc những bộ quàn áo trang nhã ,lịch sự mà lại còn phù hợp với lứa tuổi của cô.Khuôn mặt cô thật phúc hậu ,hiền lành,đôi môi của cô luôn nở nụ cười dịu dàng với chúng em.Cô có mái tóc hơi xoăn nhẹ làm tôn nên vẻ hiền dịu của cô ,thỉnh thoảng mỗi khi cô cặp tóc lên,trông cô thật tao nhã.Ánh mắt của cô luôn nhìn chúng em thật trìu mến,từ ánh mắt của cô,chúng em có thể cảm nhận được tình cảm mà cô đã dành cho chúng em.Giọng nói của cô nhẹ nhàng lắm,mỗi lần cô cất giọng giảng bài là cả lớp đều tập chung chú ý lắng nghe để tiếp thu hết lời nói của cô.Tính cô rất cẩn thận nên cô thường xuyên đi từng bàn kiểm tra bài tập của các bạn,bạn nào viết chữ xấu cô nhẹ nhàng nhắc nhở rồi chỉ cho bạn cách viết nhữ đẹp hơn.                                      Hôm nay lớp em có tiết văn ,cô từ tốn bước vào lớp rồi mỉm cười với chúng em,có lẽ cô hay cười nên cứ tới giờ của cô dạy là chúng em cảm thấy rất thoải mái.Cô cẩn thận viết dòng tiêu đề bài lên bảng thật nắn nót.Cô không hỏi những câu hỏi quá khó hoặc quá dễ,cô để chúng em tự tư duy,suy luận theo cách của mình,cô luôn tôn trọng câu trả lời của từng bạn.Bạn nào sai hay nói thiếu thì cô nhẹ nhàng chỉ bảo rồi chỉnh sửa lại cho đúng.                            Ngày trước ở lớp có rất nhiều bạn không thích môn văn , nhưng từ khi học cô,dường như bạn nào cũng có cảm ứng với môn văn.Bởi vậy kì thi vừa rồi điểm văn lớp em rất cao.Em sẽ cố gắng học thật tốt để  không phụ lòng công lao dạy dỗ  chúng em của cô.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963495231</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 10:28:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963495231</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963554735</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Từ Ngọc Diệp </strong><br><strong>Bài làm<br></strong><br><br><br><strong>Cho mãi đến bây giờ , hình ảnh của cô giáo Hà vẫn in sâu trong trái tim của&nbsp; tôi . Cả họ và tên của cô là Trần THị Hà .<br></strong><strong><em>&nbsp;Cô </em></strong><strong>Hà có bóng dáng người thon gọn và mảnh mai .Cô Hà năm nay ngoài 40 tuổi&nbsp; rồi&nbsp; . Nhưng trong của chúng tôi cô Hà vẫn luôn luôn là người đẹp nhất , hằng ngày cô lên lớp , những bộ quần áo quen thuộc của cô là những chiếc áo sơ mi đầy màu sắc đủ các hình thù khác nhau , lúc thì cô mặc những cái quần bò bó nhìn trông rất sang chảnh&nbsp; và lịch sự .&nbsp;<br>Mái tóc của cô Hà ngắn hơi hơi có màu nâu trông rất xinh đẹp , mái tóc của cô óng ảnh mềm mại và mịn màng&nbsp; như những sợi dây tơ Hồng xoã đến vai khuôn mặt của cô trái xoan và có một đôi mắt long lanh như những vì sao nhấp nhảy tỏa sáng khắp cả bầu trời. Chiếc mũ của cô tuy không cao nhưng lại rất hợp với khuôn mặt trái xoan này của cô. Mỗi khi nở một nụ cười trên môi trông cô tươi và xinh hơn những Cô chú diễn viên và xinh hơn cả Hoa hậu nữa. Hàm răng của&nbsp; cô trắng như mây. Mỗi khi cô ngồi chấm chấm bài. Cô ngồi xuống và do một cặp kính lên nhìn từng con chữ của chúng tôi viết đẹp. Bài đầu, cô nở một nụ cười rạng rỡ, kiểu như bài này có vẻ đúng Đúng rồi. Đến bài thứ hai cô cong Chân mày và mặt đỏ bừng kiểu này bài này không đúng rồi những tia nắng chiếu qua cửa sổ Và vuốt ve đôi má ứng hồng của cô cô và cô đứng&nbsp; dậy cô vuốt mái tóc của mình và nói cô đã chấm Được nhiều bài và cũng có nhiều bài sai, cô mong các bạn tích cực hơn và buổi học kết thúc bằng một tràng vỗ tay thật to và giòn tan. Mỗi lúc cô giảng bài trên lớp thì giọng nói của cô mới ngọt ngào làm sao! Khi thì nhẹ nhàng, êm dịu và thướt tha như có một làn gió lướt nhẹ qua, lúc thì trầm bổng lúc thì ngân nga du dương như tiếng chim hót họa mi khiến chúng em như lạc vào thế giới của đàn ca vậy. Những buổi học đầu Đầu tiên biết bà khó nhọc, Đã đến bây giờ ai đi cũng có phải lúc chia tay.<br><br>Giờ đây, tuy đã học lớp năm rồi nhưng lòng em vẫn luôn luôn kính trọng và biết ơn cô giáo Hà. Em hứa phải cố gắng học tốt để đỡ phải lòng công dạy dỗ của cô Trần Thị Hà.<br><br>Mãi mãi yêu cô!<br><br><br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 12:47:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963554735</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đặng việt thắng </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963572261</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong các môn học ở trường em thích nhất là môn văn bởi vì môn văn đã cho em biết về giá trị của cuộc sống,cảm nhận về cái đẹp xung quanh em và biết giá trị em đang có và người truyền cảm hứng cho em là cô Hà, cô dậy văn của lớp em.<br>Mỗi khi cô vào lớp cô ăn mặc rất giản dị. Dáng người cô thon gọn. Mỗi khi cô giảng bài, cô giảng từng bài trong sách giáo khoa rồi cô hỏi xem bạn nào chưa hiểu bài cô chỉ lại cho làm bài đỡ sai, rồi cô chấm bài lúc cô mở vở đầu tiên em thấy ánh mắt của cô rất vui em nghĩ bạn đó đã làm đúng bài tập, rồi cô mở vở thứ hai ánh mắt của cô không vui vì e nghĩ bạn đó đã làm sai bài.&nbsp;<br>Em rất yêu cô Hà vì cô đã dậy em môn văn bây giờ em không còn sợ môn văn nữa. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 13:20:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963572261</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Khánh Ly</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963577051</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ trước tới giờ tôi cảm thấy mình rất sợ học văn. Nhưng kể từ khi tôi lên lớp 5, được gặp gỡ cô Hà và được cô truyền cảm hứng học văn thì giờ đây tôi chẳng sợ phải viết văn nữa. Mà ngược lại, tôi lại thích học văn hơn rất nhiều.<br>&nbsp; &nbsp; Cô Hà năm nay đã ngoài 40 tuổi. Tuy cô không còn trẻ nhưng đối với tôi, khuôn mặt ấy vẫn trẻ trung và xinh đẹp như thiếu nữ đôi mươi. Cô có một mái tóc ngắn nhưng lại óng ánh và mượt mà. Đôi mắt của cô ánh lên sự quan tâm đặc biệt của cô dành cho cả lớp. Ánh mắt hiền từ mỗi khi chúng tôi ngoan ngoãn nhưng lại nghiêm khắc mỗi khi chúng tôi phạm lỗi đủ để biết cô yêu thương chúng tôi như thế nào. Khuôn mặt hiền từ và phúc hậu luôn nở một nụ cười rang rỡ trên môi làm lòng tôi vui lây thì chỉ có cô. Cô không được cao và cũng không eo thon nhưng đối với tôi thì cô vẫn rất dễ thương. Trang phục của cô vừa giản dị mà cũng không mất đi sự thanh lịch. Cô luôn có tâm với công việc, hòa đồng với mọi người và luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho học sinh đặc biệt là những bạn chậm hiểu và học kém.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Như mọi ngày, cô vẫn đến lớp với một bộ trang phục giản dị và thanh lịch. Cô có một giọng nói truyền cảm và du dương hay như tiếng chim sơn ca hót. Cô lúc nào cũng soạn bài sẵn ở nhà và tìm hiểu thêm những cách dạy học mới lạ và bổ ích để giúp học sinh có cảm hứng khi nghe giảng. Vì thế nên tôi biết chắc rằng cô không bao giờ đi ngủ sớm cả. Khi cô giảng bài, giọng nói của cô hay như chim hót và nói rất diễn cảm. Chữ viết của cô nắn nót và khoảng cách đều nhau. Viết phấn mà cô vẫn viết được nét thanh nét đậm thì tôi thật sự rất khâm phục. Lúc cô viết lên bảng thì tôi nhìn bảng tựa như một dòng suối mát. Chữ viết của cô như những chú cá đang tung tăng bơi lội. Giọng nói của cô như tiếng gió thì thào trông thật êm tai. Cô thường có ví dụ trùng khớp với bài giảng. Đôi khi cô còn nói đùa để biến ví dụ thêm hay hơn,giúp chúng tôi có thêm hứng thú trong bài giảng. Chính vì thế nên ví dụ của cô như một quang cảnh thiên nhiên trù phú và đầy sức sống. Tôi cảm thấy mình đang tận hưởng một chuyến du lịch tại sứ sở thần tiên chứ không phải là đang ở lớp học. Ngày nào cũng có những buổi đi học thú vị làm tôi phấn chấn hẳn lên. Tôi cũng không biết mình bị say vào bài giảng từ bao giờ chẳng biết. Đó cũng chính là lí do khiến cho tôi phấn chấn trong học tập, ngày nào đi học cũng tràn trề năng lượng.&nbsp;<br>      Tôi rất ngưỡng mộ cô Hà, chẳng phải vì cô là một giáo viên dạy giỏi, hay cũng chẳng phải vì cô là một giáo viên có tâm trong nghề. Mà tôi ngưỡng mộ vô bởi vì cô luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho học sinh. Tìm hiểu và học hỏi thêm cách giảng dạy mới cho học sinh. Tôi chỉ mong ước sau này tôi cũng sẽ làm được như cô và theo đuổi ước mơ của mình</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 13:29:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963577051</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Hà Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963584979</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Từ lớp 1 đến giờ , em ấn tượng nhất với cô Hà . Cô đã dậy cho chúng em môn văn, để chúng em nhận thức được giá trị của cuộc sống.<br>&nbsp; &nbsp;Cô hà năm nay đã ngoài 40 mà cô vẫn giữ cho mình một thân hình thon gọn và cân đối&nbsp; . Tuy cô không cao nhưng cô lúc nào cũng mặc những bộ đồ dản dị và lịch sự trông rất hợp với cô . Nhìn cách cô mặc như vậy&nbsp; em thấy cô rất xinh . Khuôn mặt cô hiền hậu . Nhưng đôi lúc cô hơi nghiêm khắc vì lớp không làm bài tập. Nhìn mỗi khi cô cười mà cô như trẻ lại 30 vậy đó .&nbsp; Đôi mắt cô tràn trề sự hi vọng lớn lao vào chúng em vì chúng em là nguồn động lực của cô . Đôi khi đôi mắt cô cũng chùng xuống khi lớp có bạn mắc lỗi . Đôi bàn tay cô ấm áp đến lạ&nbsp; thường . Chỉ cần cô cầm tay em , mà em ảm thấy không còn lạnh nữa . Đổi lại chính là hơi ấm và tình yêu của cô với học sinh của mình.<br>&nbsp; &nbsp;Đến tiết văn  cô chuẩn bị rất kĩ . Mỗi khi cô viết lên trên bẳng , dòng chữ cô nét nào nét đấy đều nhau như những chú chim đang bay trên bảng . Nắng xuyên vào cửa sổ chiếu lên trên bảng những dòng chữ cô viết không chỉ giống những chú chim mà còn giống một thiếu nữ khi nắng chiếu&nbsp; . Giọng cô giảng cũng rất hay và ngọt . Nghe cô giảng mà chúng em say vào dòng kiến thức dài nhưng lại dễ nhớ vì cô có cách giảng riêng và cái giọng thần thánh kia . Để được giọng như vậy cô đã luyện đọc rất nhiều .&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp;Em rất phục cô về cả cách dậy và cái giọng nói ấy , cái giọng nói đó em đã khắc sâu vào tim em . Em rất thích cô Hà vì cô mà em không sợ môn văn nữa . Nhờ cô mà em thấy được giá trị của cuộc sống<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 13:41:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963584979</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn thị ngân hà .</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963591467</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài làm&nbsp;<br>Ngày xưa ,em rất là sợ môn văn . Nhưng từ khi em được học cô Hà em đã thay đổi suy nghĩ của mình và không còn sợ môn văn nữa . Môn văn giúp cho em biết cảm nhận về mọi thứ xung quanh .<br>Cô giáo của em tên là Trần Thị Hà .năm nay cô đã hơn30 tuổi rồi , nhưng nhìn cô vẫn còn rất trẻ như thời con gái vậy . Nhưng cô ở trong mắt chúng tôi thì rất vẫn luôn là người đẹp nhất . Cô có dáng người hơi cao cao . Thường ngày cô ăn mặc rất giản dị , còn lịch sự nữa mà cô phối đồ cũng rất hợp với độ tuổi của cô. Khuôn mặt cô thật là bầu bĩnh mà, cô có đôi môi hình trái tim cô luôn nở một nụ cười thật tươi .&nbsp; Cô có mái tóc hơi xoăn xoăn ,có lúc cô buộc tóc lên ,trông cô thật đẹo làm sao .cô luôn nhìn chúng em bằng ánh mắt trìu mến ,từ ánh mắt đó chúng em nhận ra rằng tình yêu của cô là vô bến bờ . Giọng của cô thật nhẹ nhàng lằm sao , mỗi khi cô giảng bài cả lớp đều rất chú&nbsp; ý nghe cô giảng bài&nbsp; .tính cô thì rất cẩn thẩn nên cô giao cái gì thì cô lại kiểm tra bài dó ,bạn nào viết chữ đẹp thì được cô khen ,bạn nào viết chữ xấu thìcô sẽ nhắc nhở và bảo bạn đó từ nay phải viết chữ cẩn&nbsp; thận hơn . Hôm nay, lớp em có một tiết văn cô từ từ bước vào lớp&nbsp; và mỉm cười với chúng em ,chúng em cảm thấy rất là vui khi được cô dạy .cô từ từ viết nắn nót từng chữ lên trên bảng.&nbsp; Cô không bao giờ xúc phạm câu trả lời của chúng em . Ngày xưa ở lớp em chẳng bạn nào thích học môn văn cả ,nhưng từ khi có cô Hà dạy văn chúng em bạn nào trong lớp cũng thích môn văn .<br>Dù mai sau lớn lên thì hình ảnh của cô Hà vẫn khắc sâu trong tim em . Nhờ có cô Hà dạy dỗ cho chúng em mà chúng em mới có ngày hôm nay . Em luôn cho rằng cô Hà là người mẹ thứ hai của em .chúng em mãi mãi yêu cô , người đã dạy tôi lớp 5.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 13:53:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963591467</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Đan Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963610842</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Từ khi bước chân vào ngôi trường tiểu học. Tôi đã được học rất nhiều thầy cô giáo. Ai cũng nhiệt tình và tận tụy với học sinh. Nhưng tôi đặc biệt ấn tượng với cô Hà - cô giáo dạy tôi năm cuối cấp của bậc tiểu học.<br>&nbsp; Năm nay cô đã ngoài 40 tuổi, mặc dù đã ngoài 40 tuổi nhưng cô vãn rất trẻ và xinh đẹp. Cô là cô giáo chủ nhiệm của lớp tôi, ngay từu đầu năm học cô đã rất nhiệt tình. Những ngày đầu tuần, cô bước vào lớp, dáng người thon thả cùng tà áo dài thướt tha khiến cô trông rất xinh đẹp. Cô có nước da trắng, Khôn mắt nhỏ nhắn cùng nụ cười tươi trên môi. Đôi mắt cô long lanh như hai ngôi sao sáng trên bầu trời. Mỗi khi chúng tôi ngoan, chăm chỉ thì ánh mắt ấy hiện lên sự hiền từ, âu yếm dành cho chúng tôi. Nhưng mỗi khi chúng tôi mắc lỗi thì ánh mắt ấy hiện lên sự buồn bã, đôi lúc lại ánh lên sự ngiêm khắc.<br>&nbsp; Khi cô viết bài lên bảng, bàn tay mềm mại đưa theo từng nét chữ. Chỉ trong phút chốc, những dòng chữ ngay ngắn, thẳng hàng hiện lên. Hay khi cô giảng bài, giọng cô truyền cảm và dịu dàng khiến ai cũng chăm chú lắng nghe. Cô nghĩ ra nhiều cách dạy học mới lạ khiến những bài học hấp dẫn và sinh động. Khi cô chấm bài, tay cô thoăn thoắt viết từng lời phê lên những trang vở trắng. Bài của bạn thứ nhất mở ra, cô khẽ nở một nụ cười là chúng tôi đã biết bài của bạn đó làm tốt. Bài thứ hai mở ra, cô nheo mày, chúng tôi biết bài đó chắc còn sai nhiều. Ánh nắng xuyên qua ô cửa chiếu xuống đôi má làm ửng hồng, lúc ấy trông cô thật đẹp. Đối với những bạn học kém, cô cố gắng giúp đỡ để các bạn ấy vươn lên trong học tập. Từ khi được học cô, những môn học tưởng chừng như khó nhằn lại trở nên dễ dàng.<br>   Bánh xe thời gian dẫu có lăn đi vô tình, trong lòng tôi vẫn in đậm hình dáng của cô Hà mỗi khi giảng bài. Những lời cô giảng hôm nay sẽ là nền tảng cho tôi ngày mai.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 14:26:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963610842</guid>
      </item>
      <item>
         <title>17. Trịnh Mai Linh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963611352</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ khi vào lớp một đến bây giờ tôi cảm thấy rất sợ môn văn nhưng từ khi lên lớp 5 Tôi tôi cảm thấy rất yêu quý môn văn và tích cực hơn vì cô Hà đã chỉ dạy cho tôi cách viết văn và tự tin vào chính bản thân mình.<br>Cô giáo em tên là Trần Thị Hà năm nay cô đã ngoài 30 tuổi nhưng cô vẫn khỏe mạnh và trẻ đẹp như thiếu nữ đôi mươi vậy.Cô có dáng người khá cao và cân đối trông cô thật nữ tính. Cô có một cách ăn mặc rất giản dị khi cô vào lớp với dáng người khá cao và cân đối của cô thật là xinh đẹp trong mắt tôi.Cô có một đôi bàn tay mịn màng và trắng trẻo đôi tay cô Lúc giảng bài đôi tay cô đưa nhẹ nhàng trên những dòng chữ thầy cô cầm một viết vẫn viết từng nét chữ thật đẹp nhưng có những nếp nhăn mà không ai muốn nhưng nếp nhăn đó là công lao cần cù cô để dạy chúng tôi.Giọng nói của cô thật ngọt ngào làm sao khi giảng bàiCô giảng bài cho học sinh nghe tôi nghe như là một bài hátVậy, tôi nghe cô giảng bài đến nỗi hay quá suýt nữa tôi ngủ quên vì giọng nói của cô rất hay còn hơn cả một&nbsp; ca sĩ.Cô có một đôi mắt đen lánh, long lanh như một hạt cờm,Trong mắt cô hiện rõ những nét giản dị chất chứa trong đấy. Cô có một khuôn mặt bầu bĩnh, trái xoan trông cô thật đẹp nhìn như một người nổi tiếng.Khi đến trường cô có một mái tóc khá ngắn và xanh trông cô thật là giản dị làm sao tóc của cô có mùi rất thơm chị gió vừa lướt nhẹ nhàng qua tôi đứng từ xa đã người thấy mùi thơm quyến rũ của cô khi đến trường cô có một mái tóc khá ngắn và xanh trông cô thật là giản dị làm sao ,bộ tóc của cô có mùi rất thơm chị gió vừa lướt nhẹ nhàng qua tôi đứng từ xa đã người thấy mùi thơm quyến cô .Tính tình cô rất vui vẻ nhưng khi chúng tôi làm việc gì sai trái cô rất tức giận và đáng sợ nhưng nếu trái ngược lại lớp tôi làm một việc gì đó làm cho cô vui thì khuôn mặt cô rạng rỡ sáng ngời biết mấy.<br>Đối với tôi cô chính là người mẹ thứ hai của tôi , cô là người cô là người chỉ dạy cho tôi những nét chữ đẹp và những kiến thức mới&nbsp; thật là vui nhộn . Trong lòng tôi như muốn nói rằng :"chúng em yêu cô lắm ,người đã&nbsp; dạy chúng em lớp 5”.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 14:27:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963611352</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN PHAN Hải Nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963615922</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài làm<br>Ngày trước tôi rất sợ môn văn.Nhưng từ khi có cô Hà ở bên cạnh ,em cảm thấy không sợ môn văn nữa.<br>&nbsp; Cô tên là Trần Thị Hà.Năm nay cô đã ngoài 40 tuổi .Tuy cô không trẻ nhưng trong mắt em cô là người đẹp nhất.Mái tóc của cô ngắn ,cô thường xõa xuống ,cũng có lúc cô buộc vào cũng rất là đẹp.Mỗi lần cô lên lớp cô thường ăn mặc một cách giản dị và lịch sự.Cô có đôi mắt màu đen huyền kèm theo là đôi môi hình trái tim.<br>&nbsp; Khi cô giảng bài , cô giảng rất tỉ mỉ làm em cứ như đang bị cuốn vào trong đó.Không những cô giảng bài một cách thông thường mà cô còn cho những hình ảnh minh họa và một số ứng dụng khác nhau.&nbsp;<br>&nbsp; Khi cô chấm bài, cô rất tập chung.Khi em nhìn thấy cô cười chắc hẳn có một bạn được điểm cao đây.Còn khi có bạn bị điểm kém mặt cô hiển thị lên sự buồn bã.Khi cô chữa bài cô chữa từng bài một.Cô còn xuống bắt tay từng bạn để giúp đỡ những bài khó.<br>  Từ bây giờ, em rất thích môn văn.Môn văn giúp em nâng lên ý tưởng tưởng và tìm hiểu về một số thông tin bài học . Em sẽ cố gắng học hành để không phụ lòng cô.Mai này,cô có ở đâu đi chăng nữa thì cô vẫn mãi khắc sâu trong trái tim em.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 14:35:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963615922</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đào Quang Dương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963617264</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Từ lớp 1 đến giờ tôi được học rất nhiều cô nhưng&nbsp;tôi ấn tượng nhất là cô Hà . Vì cô đã giúp tôi không còn cảm thấy sợ sệt khi viết văn nữa ngược lại tôi còn cảm thấy giá trị xung quanh<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Tuy cô đã ngoài 40 tuổi nhưng trong mắt tôi cô rất xinh đẹp . Cô có một thân hình thon gọn . Cô thường mặc các trang phục giản dị . Mái tóc cô cắt ngắn gọn gàng . khuôn mặt cô hiền từ . Ôi đôi mắt cô long lanh như hai hạt cườm .<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Mỗi lúc , học tiết văn cô chuẩn bị rất kĩ càng hơn những tiết khác . Mỗi lúc viết lên bảng cô đưa những nét chữ rất nhẹ nhàng nên chữ cô rất đẹp . Những lúc cô giảng bài giọng nói của cô rất ngọt ngào làm cho tôi say sưa vào bài giảng như muốn truyền lại tất cả các kiến thức cho chúng tôi .Khi cô chấm bài ánh nắng chiếu vào làm mặt cô ửng hồng , mỗi lúc cô chấm bài mặt cô vui vẻ mỉm cười tôi nghĩ là bài của bạn nào đó làm tốt . Môi lúc cô cau mày tôi nghĩ là bài của bạn nào đó làm chưa tốt . Cô rất nghiêm khắc khi các bạn không làm bài đầy đủ .&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi rất yêu quý cô vì cô đã làm cho tôi không còn sợ khi viết văn nữa .&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-25 14:38:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963617264</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963932214</link>
         <description><![CDATA[<div>Gia đình là nơi nuôi dưỡng chúng ta còn thầy cô giáo chính là&nbsp;ngọn đuốc sáng giúp chúng ta đến bến bờ tri thức.&nbsp;Cô giáo hướng dẫn em từng nét chữ, phép toán, dạy chúng ta hiểu về lòng yêu thương người khác. Cô giáo Trần Thị Hà mãi là người mà em ghi nhớ trong suốt cuộc đời.<br><br>Mỗi ngày sau khi tiếng trống trường vang lên, cô giáo đến lớp và dạy chúng em, cô lúc nào cô cũng nở nụ cười hiền dịu. Giảng dạy những kiến thức bổ ích với học sinh. Cô giáo dáng người thanh cao, nước da trắng. Cô thường đến lớp với bộ áo dài trắng tinh khiết giúp tôn thêm vóc dáng.<br><br>Cô giảng bài rất hay, nhiều bạn quý mến. Trên lớp các bạn học sinh không hiểu bài, cô dành thời gian giảng bài lại. Em thích nhất giờ học Tiếng việt mỗi thứ  Các bài học đều được cô viết lên bảng,&nbsp;bàn tay cô lướt nhanh như họa sỹ đang vẽ tranh. Giọng nói truyền cảm, ấm áp giúp chúng em hiểu bài bài học. Khi giảng bài lúc nào cô cũng cười tươi và không ngại giảng lại nếu các bạn không hiểu. Khi giảng bài cô còn hay đứa bàn tay nhỏ vuốt vuốt mái tóc. Đối với các câu hỏi khó cô ân cần giải thích nhằm giúp chúng em khám phá kiến thức mới. Khi chờ đợi các câu trả lời cô lúc nào cũng chăm chú nhìn vào các bạn, như thể cổ vũ học sinh trả lời đáp án. Các bài học của cô không chỉ có lý thuyết mà còn thực hành, giúp chúng em nhanh chóng hiểu bài học. Cuối buổi học cô vừa viết lên bảng các kiến thức quan trọng cần ghi nhớ. Em chợt nhận ra khuôn mặt cô lấm tấm giọt mồ hôi. Đó chính là sự vất vả của nghề giáo viên.&nbsp; Bên ngoài, tiếng gió xào xạc, đôi khi chỉ còn nghe tiếng những chú chim như lặng im tiếng hót để nghe cô giảng bài.<br><br>Trong suốt quãng đời học sinh em từng học nhiều thầy cô giáo nhưng cô&nbsp;Trần Thị Hà, mãi là người mà em ghi nhớ. Cô giáo hiền lành, tận tụy và hết lòng trách nhiệm vì học sinh thân yêu.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-26 02:10:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963932214</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Tiến Đạt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963945593</link>
         <description><![CDATA[<div>Cha me là người cho em hình hài, thầy cô cho em trí thức...Đúng vây, thầy cô là người mang chở những con thuyền trí thức đưa ta câp bến đến tương lai, đến bến bờ mong ước. Ho là người cha người me thứ hai của mỗi người, truyền đạt cho ta những điều hay lẽ phải, những con số, chữ cái. Tôi cũng có môt người mẹ thứ 2 luôn yêu thương hoc sinh mình đó chính là cô giáo chủ nhiệm của tôi.<br>Cô giáo chử nhiệm của lớp em tên là Trần Thị Hà.Năm nay cô đã ngoài 40 tuổi rồi,nhưng trong mắt tôi cô Hà vẫn rất xinh đẹp.Mái tóc của cô có một màu đen xẫm,cắn ngắn toát lên một vẻ năng động.Đôi mắt cô lung linh như mắt bồ câu, đôi khi đôi mắt ấy hiện lên một vẹ hiền từ khi chúng em làm bài tập đầy đủ, nhưng khi chúng em không làm bài tập đầy đủ đôi mắt ấy hiện lên một vẻ buồn rầu.bàn tay của cô tuy đã nhăn nheo không còn như thời con gái nhưng bàn tay ấy đã dậy cho chúng em những bài văn hay.Làn da của cô của cô không cò mịn màng.khuôn mặt của cô rất phúc hậu.<br>Sở thích của cô là viết văn, cô rất tâm huyết&nbsp; &nbsp; khi dạy cho chúng em chúng em những tiết văn.Tính tình của cô rất hiền lành nhưng đôi lúc cô cũng nổi giận.Em thích nhất là lúc khi cô chấm bài,khi cô chấm bài&nbsp; tay phải của cô thì cầm bút tay trái của cô&nbsp;<br>thì giữ vở,bài đầu tiên trông mặt cô rất hài long có vẻ như bài ấy đúng,bài thứ hai trông mặt cô trầm xuống có vẻ như bài ấy làm không tốt cứ tiếp tục như thế khi đến hết.<br>Nhờ cô Hà mà mỗi lần đến lớp, em luôn cảm thấy vui vẻ. Những tiết học không hề nhàm chán mà thú vị, hấp dẫn. Em mong rằng cô vẫn sẽ mãi luôn mạnh khỏe, yêu nghề như lúc này. Để tiếp tục chắp cánh ước mơ cho rất nhiều những em học sinh khác sau này.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-26 02:51:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963945593</guid>
      </item>
      <item>
         <title> 26. Lê Bảo Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963947395</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tặng cô bao đóa hoa hồng</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tháng ngày dạy dỗ ân cần<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Cho bao thế hệ góp phần dựng xây<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tiếng cô tưởng nhớ mới đây&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương.<br>&nbsp;Tình cảm của cô dành cho chúng em là vô bờ bến, cô luôn hết mình với các môn học, và cô là người mà đã truyền cảm hứng cho em thêm yêu thích môn văn.<br>&nbsp; &nbsp; Cô giáo chủ nhiệm lớp em tên là Trần Thị Hà, đó là một cái tên rất đẹp. Cô năm nay đã ngoài 40 tuổi rồi nhưng da dẻ của cô&nbsp; vẫn hồng hào như thời con gái. Khuôn mặt cô phúc hậu, bởi vây, mỗi khi cô cười, cùng nụ cười tỏa nắng của mình và hai chiếc má núm đồng tiền duyên dáng của mình trông thật dễ thương.&nbsp; Giọng nói của cô rất truyền cảm và thu hút người nghe, mỗi khi cô giảng bài, cô nói lưu loát như một phóng thanh viên vậy nên em rất thích nghe cô giảng bài. Đôi mắt của cô lung linh như những vì sao trên trời, mỗi khi nhìn cô chấm bài, cô lần lượt mở ra những trang giấy thứ nhất, rồi thứ hai, ..., cho đến khi chữa xong, ánh mắt cô vui vẻ, em biết rằng, bài của bạn đầu tiên đã làm rất tốt.<br>&nbsp; Khi cô giảng bài, nhìn cô đưa từng nét chữ thẳng hàng trên chiếc bảng đen làm em thấy rất cuốn hút. Với giọng nói thu hút của mình, nên mỗi khi cô giảng văn, cô giảng không hề nhàm chán mà nghe còn rất dễ hiểu. Trong khi cô đang chăm chú giảng bài, đâu ra những hạt bụi phấn rơi vào đầu cô làm mái tóc đen láy. Một lần, chúng em có một tiết toán do cô Hà dạy, một hồi sau, cô hỏi " các bạn làm xong chưa! " cô nói với một giọng nhẹ nhàng, ấm áp. Lúc ấy, có vài bạn chưa làm xong nên cô đợi một lúc rồi mới thu bài. Đến lúc tất cả các bạn nộp bài xong, hầu như bạn nào cũng sợ vì lo rằng bài của mình có thể sẽ làm không tốt và sẽ bị cô mắng. Mọi thứ đều như vậy cho đến khi các bạn thấy cô chấm bài, bài của bạn nào tốt thì gương mặt cô rất vui vẻ, còn bài của bạn nào sai, gương mặt cô có vẻ đượm buồn. Khi cô đã chấm xong bài, cô nhẹ nhàng nói " bài của các bạn hôm nay đều rất tốt và cứ thế mà phát huy, tuy nhiên còn một vài bạn vẫn còn khá kém, cô mong rằng các bạn ấy sẽ cố gắng hơn". <br>&nbsp; &nbsp;</div><div><br>Cô&nbsp; Hà&nbsp; không phải là cô giáo duy nhất và cũng không là cô giáo đối xử tốt với em nhất. Nhưng đối với em, sự xuất hiện của cô mang một ý nghĩa tinh thần đặc biệt. Bởi cô là cô giáo dạy lớp cuối cấp của em, đem đến cho em những ngày tháng thật tuyệt vời. Sau này dù em được học với bao nhiêu cô giáo khác đi chăng nữa, thì cô&nbsp; Hà mãi vẫn sẽ chiếm trọn vị trí cao nhất trong trái tim em.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-26 02:56:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1963947395</guid>
      </item>
      <item>
         <title>14. Phan Trung Kiên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964075583</link>
         <description><![CDATA[<div>''Lúc ở nhà, mẹ cũng là cô giáo<br>&nbsp;Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền.''<br>Cứ mỗi khi nghe lại cái giai điệu của bài hát thân thuộc này là tôi lại nhớ tới cô Hà. Giáo viên chủ nhiệm của lớp 5A4 và cũng là người truyền cảm hứng dạy văn cho chúng tôi.<br>Cô tên thật là Trần Thị Hà, cô năm nay chắc cũng đã hơn bốn mươi tuổi rồi nhưng cô vẫn trẻ như thiếu nữ đôi mươi. Cô có đôi mắt tinh như một xạ thủ tài ba và long lanh như những giọt sương trên khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có dáng người thon thả, cân đối, đôi môi thì hay nở ra những nụ cười thật tươi và hiền dịu. Dáng đi của cô thướt tha, cô hay mặc những bộ trang phục sạch sẽ, lịch sự và gọn gàng để đến trường. Việc đầu tiên mỗi khi cô đến trường là cô nhờ một bạn xách cặp lên lớp, kiểm tra bồn cây, vệ sinh khu xung quanh lớp học rồi cô mới lên lớp. Khi lên đến lớp, cô hỏi các vấn đề về bài tập, khi hỏi xong cô cầm viên phấn viết tên bài mới. Những nét chữ to, tròn của cô mới ngăn ngắn và đẹp đẽ làm sao, giọng nói giảng bài thì ngọt ngào và dịu dàng làm cho các bạn trong lớp và bản thân tôi bị cuốn hút theo. Đến giờ ra chơi, cô thường  trò chuyện và trao đổi chuyên môn cùng với các giáo viên khác. Sau giờ ra chơi, cô tiếp tục lên lớp, trước khi tan học cô sẽ giao bài tập, dặn dò học sinh về nhà phải chăm chỉ học tập và vâng lời ông bà cha mẹ rồi mới ra về.<br>Đối với tôi, cô Hà như giáo viên tuyệt vời nhất trường vì riêng đối với môn Văn thì cô không chỉ dạy trong sách giáo khoa mà cô còn dạy theo cách của riêng cô. Nên từ đó, chúng tôi không còn sợ môn Văn nữa mà ngày càng yêu chuộng môn Văn hơn rất nhiều. Tôi rất yêu quý cô Hà, giáo viên chủ nhiệm lớp tôi</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-26 09:14:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964075583</guid>
      </item>
      <item>
         <title>36. Nguyễn Minh Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964163672</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Bài Làm<br>&nbsp; &nbsp; </strong>Từ khi mới bước chân vào ngôi trường này , tôi đã được gặp không biết bao nhiêu thầy cô&nbsp; .Thầy cô nào cũng lo cho học sinh của mình , nhưng tôi lại rất ấn tượng với cô Hà . Cô là người đã dạy tôi vào năm cuối cấp của bậc tiểu học .&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Năm nay cô đã hơn 40 tuổi rồi , nhưng cô vẫn rất trẻ và xinh như thời thiếu nữ . Ngay từ những ngày đầu bước vào lớp cô làm tôi ấn tượng với tà áo dài thướt tha , cùng với dáng người thon thả của cô . Cô có một khuôn mặt nhỏ nhắn cùng với hai núm má đồng tiền trông thật đáng yêu . Đôi mắt cô sáng long lanh như hai viên ngọc quý , mỗi khi chúng tôi ngan thì ánh mắt ấy lại hiện rõ sự vui vẻ , còn khi chúng tôi làm sai thì cô lại nhìn chúng tôi bằng một ánh mắt buồn bã .<br>&nbsp; &nbsp; Mỗi khi cô viết bài , bàn tay cô uốn dẻo trông thật mềm mại . Chỉ trong giây lát những hàng chữ ngay ngắn lại hiên rõ trước mắt tôi . Những lúc co giảng bài , giọng nói của cô êm dịu khiến chúng tôi ai cũng chăm chú lắng nghe . Khi cô chấm bài , tay cô nhẹ nhàng viết từng lời phê lên trang vở trắng . Bài của bạn đầu tiên mở ra , cô khẽ cười một cách dịu dàng , là tôi có thể biết bài của bận đó làm tốt . đến bài của bạn thứ hai mở ra cô khẽ nhíu mày xuống , là tôi có thể biết bài của bạn này còn sai nhiều . Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ vuốt ve mái tóc mượt mà của cô , rồi ánh nắng còn làm cho đôi má cô ửng hồng , lúc ấy trông cô thật đẹp . Khi trả bài cô khen các bạn làm bài tốt , và giúp đỡ các bạn làm bài còn sai nhiều để các bạn ấy vơn lên trong học tập .&nbsp; Cô cũng có các cách dạy học rất lạ khiến những bài học nhàm chán trở nên thật thú vị và sinh động .<br>&nbsp; &nbsp; Đối với tôi cô như một bầu trời ban cho tôi tất cả , luôn dạy bảo tôi những điều hay lẽ phải , tôi ấn tượng với cô chẳng phải vì cô là một giáo viên có tâm . Mà tôi ấn tượng ở cô là luôn tìm hiểu các cách dạy học thật hay để&nbsp; giảng giả cho chúng tôi . Tôi chỉ ước mong sau này tôi cũng sẽ được như cô luôn cố gắng hết mình để đạt được ước mơ .&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-26 12:05:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964163672</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Đức Minh</title>
         <author>ngthlingg03</author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964194059</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi một ngành nghề lại có một nhiệm vụ và phục vụ ở những mặt khác nhau cho xã hôi. Nếu những người thầy, thầy cô ươm mầm tri thức, nâng cao học vấn cho tuổi trẻ, bác sĩ chữa bệnh giúp mọi người, các kĩ sư xây nhà xây dựng những công trình phục vị đất nước, những nghệ sĩ làm tâm hồn con người đẹp đẽ và phong phú hơn,...thì những người lao công lại làm sạch cho cuộc sống này.<br>Ở chỗ tôi ở, tối nào cũng có một cô lao công đi quét rác. Năm nay cô đã ngoài bốn mươi tuổi rồi. Dáng người cô dong dỏng cao và có phần hơi gầy. Nước da của cô đen sạm đi vì nắng, vì gió. Mái tóc cô đã có những sợi điểm bạc- bạc vì tuổi, bạc vì những vất vả, sương gió trong cuộc đời. Nhưng mắt cô lại rất đẹp và sáng, ánh mắt luôn ngập tràn những điều hi vọng và những ước mơ. Đặc biệt là khi cô cười, nụ cười của cô rất rạng rỡ và rất duyên, để lộ hàm răng trắng và đều tăm tắp như những hạt bắp. Cô lao công ấy không chỉ duyên mà cô còn rất chăm chỉ làn việc. Bao giờ cũng vậy, buổi tối nào cô cũng quét rất đúng giờ và quét rất sạch. Tiếng chổi loẹt quẹt của cô vang lên trong con đường buổi tối yên tĩnh. Lúc cô làm việc, cô rất chú tâm và bao giờ cũng hoàn thành tốt công việc của mình. Cô lao động ấy không chỉ chăm chỉ mà còn rất tốt bụng. Có lần khi cô quét rác, nhặt được tiền của ai đó làm rơi, cô liền mang số tiền đó đến phường công an để trả lại cho người đánh mất. Có lần, tôi trò chuyện với cô, tôi hỏi cô rằng vì sao cô lại chọn nghề lao công thì cô đã không ngần ngại mà chia sẻ với tôi rằng: cô thấy mỗi nghề đều có lợi ích, đều cống hiến cho xã hội theo những cách riêng và mặc dù nhiều người không thích công việc này, cô vẫn rất vui vẻ và tự hào vì nhờ có cô và những người giống như cô mà mọi người mới có đương phố xanh - sach - đẹp. Lời chia sẻ của cô khiến tôi càng trân trọng và yêu mến cô cùng bao người lao công khác hơn.<br>Nhiều người thường chê thậm chí khinh bỉ, miệt thị những người lao công vì công việc của họ nhưng tôi cho rằng chúng ta không nên có thái độ như vậy vì mỗi một ngành nghề có những cống hiến riêng, chỉ có điều cách cống hiến của họ là khác nhau.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-26 12:46:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964194059</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhật nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964246185</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong các thầy cô của chúng ta, chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm gắn với thầy cô giáo cũ của mình. Và đối với em, em nhớ nhất cô giáo Chung – đó là cô giáo dạy lớp Một của em.</div><div>Mới bước vào lớp Một, ai cũng còn nhiều bỡ ngỡ, lạ lùng và chính cô đã giúp chúng em thoát khỏi sự bỡ ngỡ đó. Em vẫn còn nhớ như in hình ảnh của cô dang tay đón chúng em trong ngày đầu tiên đi học đó. Và bây giờ mỗi khi nghe những câu hát: “Ngày đầu như thế đó, cô giáo như mẹ hiền. Em bây giờ cứ ngỡ cô giáo là cô tiên” là em lại nhớ về cô với những hình ảnh vẫn còn rất rõ nét.</div><div>Cô Chung có dáng người cao, hơi gầy, nước da không được trắng lắm, mái tóc dài hơi xoăn được cô buộc gọn gàng ở sau lưng. Cô giáo mặc rất giản dị, em nhớ ngày đó cô hay mặc quần vải và áo sơ mi. Cô rất hay cười và rất nhẹ nhàng vì cô biết chúng em mới học lớp Một nên rất nhút nhát chứ không mạnh dạn như các anh chị lớp trên. Đến giờ tập viết cô xuống tận nơi cầm tay từng bạn một nắn nót luyện từng nét chữ, em vẫn nhớ như in lời cô dặn: “Nét chữ là nết người”, nhìn vào nét chữ ta có thể đoán được tính nết của người đó, vì vậy cô dặn phải cẩn thận, nắn nót từng chữ không được viết cẩu thả, nguệch ngoạc. Cô rất quan tâm đến các bạn trong lớp như một người mẹ vậy đúng là “khi đến trường cô giáo như mẹ hiền”, cô còn tìm hiểu rõ hoàn cảnh gia đình từng bạn từ đó có những hành động giúp đỡ những bạn có hoàn cảnh khó khăn như mua vở, bút làm quà tặng cho các bạn.</div><div>Khi tan học về cô còn chờ khi nào bố mẹ chúng em đến đón rồi cô mới về nhà, chỉ như thế thôi cũng đủ để biết cô lo lắng cho chúng em đến như thế nào. Đến ngày 20/11 là ngày Nhà giáo Việt Nam cả lớp chúng em đã tập một bài hát và nhờ bố mẹ mua hoa, quà để tặng cô. Em vẫn nhớ hôm đó cô rất vui và xúc động, cô bảo cô yêu nghề nhà giáo vì cô yêu những học sinh như chúng em, nhờ có chúng em mà cô luôn cảm thấy vui vẻ và yêu nghề hơn.</div><div>Hai năm đã trôi qua, chúng em đã lớn hơn không còn bỡ ngỡ như những ngày đầu tiên đi học nữa. Cô cũng đã chuyển trường tiếp tục nghề giáo của mình tại một ngôi trường khác nhưng những kỉ niệm về cô chúng em sẽ mãi không bao giờ quên. Cô mãi là người thầy và cũng là người lao động trí thức mà em yêu mến</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-26 13:36:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964246185</guid>
      </item>
      <item>
         <title>30. Tống Minh Tâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964982277</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Từ nhỏ,tôi có một mơ ước sau này lớn lên em sẽ làm thầy giáo,hàng ngày giảng bài cho học sinh.Vì thế,tôi yêu cô giáo của tôi lắm.Nhất là những giờ học, tôi say sưa ngắm nhìn cô giáo giảng bài.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Cô giáo tôi không cao lắm,dáng người cô mảnh dẻ và nước da vàng và cô rất giản dị<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Thứ sáu lớp tôi có một tiết văn của cô.Bước vào lớp,cô như mang theo vào cả mùi thơm của nắng,của sắc màu thiên nhiên.Cả lớp&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;đứng ngây người nhìn cô,trầm trò mến mộ.Cô dịu dàng mời cả lớp ngồi xuống.Giờ học bắt đầu&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Mỗi buổi học,cô nhẹ nhàng viết lên bảng những dòng chữ mềm mại,thẳng hàng.Bàn tay cô lướt nhanh như một họa sĩ làm ảo thuật trên &nbsp; tranh vẽ của mình.Chỉ một thoáng,hàng chữ đẹp đẽ hiện ra.Vào bài giảng,bao giờ chúng tôi cũng thấy dễ chịu bởi giọng nói nhẹ nhàng,ấm áp và truyền cảm của cô.Giọng nói ấy dường như được xuất phát từ sâu thảm tâm hồn,để từ đó chúng tôi cảm nhận được cái hay,cái đẹp của mỗi bài thơ,bài văn.Những lời cô giảng chúng tôi như khắc sâu không bao giờ quên.Khôn mặt cô luôn tươi khi cô giảng.Bàn tay cô nhẹ nhàng đưa theo nhịp nói.Đôi mắt cô nhìn thẳng về phía học trò chúng tôi,ân cần dịu dàng và âu yếm .Đoi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ,tin tưởng với học trò mến của cô.Cô giảng bài say sưa đến nỗi trên khôn mặt nhỏ nhắn,hiền từ ấy đã thấm mồ hôi.Cô vẫn không để ý mà tập trung vào bài giảng,vào những đứa học trò yêu của mình&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Đến giờ kết thúc buổi học,cô luôn dặn dò những công thức cô đã dạy.Nhìn theo cô , chúng em càng ngày yêu quý cô hơn.<br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 04:17:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1964982277</guid>
      </item>
      <item>
         <title>27.Hồ Diệp Bảo Ngọc </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965046001</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Năm nay em đã là học sinh lớp 5. Dưới mái&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;trường.thân yêu, em đã được rất nhiều&nbsp; thầy cô , nhưng em ấn tượng nhất là cô Trần Thị Hà cô chủ nhiệm của lớp em.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Khi cô bước vào lớp, cô mặc một bộ quần áo mùa đông giản dị .Lúc đó cô chào cả lớp bằng một giọng nói nhè nhẹ, giọng của cô ngọt như một kẹo.Em nhìn cô có vẻ cô đã ngoài 40 rồi , nhưng em thấy cô rất trẻ . Cô viết bài lên bảng cô cầm viên phấn, lúc đó tay cô viết như một cô hoạ sĩ đang vẽ một bức tranh siêu phẩm.Khi cô giảng bài, thật thú vị lằm sao! , cô giảng bài rất cuốn hút học sinh trong những tiết học , nêu có bạn nào không hiểu bài cô sẽ giảng lại cho bạn đó nghe.Lúc cô chấm bài tay cô cầm cái bút đỏ, khi cô chấm bài đầu tiên em thấy ánh mắt của cô rất vui ,em nghĩ là chắc bài của bạn đó làm đúng ,cô chấm bài tiếp theo ánh mắt cô cau mày lại em nghĩ chắc bài của bạn đó đã làm sai . Em thấy cô rất yêu nghề và em còn thấy cô rất quyết tâm làm tốt công việc .Cô còn rất hiểu và yêu thương học sinh ,mỗi khi bạn nào ở trong lớp có chuyện buồn cô là người đã chia sẻ và an ủi bạn đó.Em còn cảm thấy cô giáo như là một người mẹ thứ hai của chúng em .<br>&nbsp; &nbsp;<em>&nbsp; Em rất yêu cô giáo, vì cô đã dạy cho chúng em những điều rất bổ ích .Em rất biết ơn cô vì cô đã dành cho em mọi sự yêu thương và chăm sóc </em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 05:44:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965046001</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Hoàng Mai</title>
         <author>thuytran28052011</author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965046507</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ bé em chưa phải lần nào đi khám bác sĩ, nhưng nghe mọi người kể thì trong tâm trí em bác sĩ là người không tốt, hay quát nạt bệnh nhân, đòi bồi dưỡng trước khi chăm sóc bệnh nhân. Nhưng từ khi lên thăm ông nội tại bệnh viện, gặp bác sĩ Hải, suy nghĩ của em đã thay đổi về những người làm nghề bác sĩ.<br><br></div><div>Bác sĩ Hải năm nay chừng 50 tuổi, dáng người cân đối khỏe mạnh, mái tóc thường chải ngược về phía sau để lộ vầng trán rộng điểm vài cọng tóc bạc. Bác sĩ có ánh mắt hiền từ và nét mặt biểu lộ những nét tươi tỉnh. Cũng như các cán bộ y tế khác, bác sĩ Hải mặc một chiếc áo bờ lu trắng, đầu đội chiếc mũ trắng có dấu chữ thập đỏ.<br><br></div><div>Khi ông được đưa vào giường bệnh, người bác sĩ vào thăm hỏi bệnh tình của ông là bác sĩ Hải. Bác sĩ đã một mình đỡ nội nằm xuống giường bệnh. Rồi bác sĩ quay lại nói với cô y tá chuẩn bị dụng cụ đo huyết áp cho nội. Dặn dò xong, bác sĩ sang giường bên cạnh để tiếp tục thăm khám cho bệnh nhân khác. Vừa khám và luôn hỏi han, động viên bệnh nhân. Cử chỉ thật ôn tồn thân thiết. Có lúc, em thấy nếp nhăn trên trán bác sĩ co lại thành những hằn sâu, chạy dài sang hai thái dương. Em nghĩ bác sĩ đang cố tìm, cắt nghĩa những diễn tiến của bệnh tình để có phương pháp điều trị đúng thuốc, đúng bệnh nên mới ưu tư đến như vậy.<br><br></div><div>- Khi nào bác thấy nhức mỏi trở lại, bảo y tá báo cho tôi biết.<br><br></div><div>- Cô hôm nay có đỡ hơn không? Cô có ăn hết phần cơm không?<br><br></div><div>Cứ ân cần, cẩn thận như thế, bác sĩ đi hết giường bệnh này đến giường bệnh khác. Cả phòng ai cũng nhìn bác sĩ với ánh mắt tin yêu, trìu mến. Em còn nhớ lúc quay lại giường nội, bác sĩ còn hỏi han việc học hành của em và dặn dò em lưu ý, động viên, an ủi nội.<br><br></div><div>Em thấy rất vui mừng khi gặp được bác sĩ Hải, em nhận ra rằng không phải bác sĩ nào cũng không tận tình với bệnh nhân. Tấm lòng của bác sĩ Hải với bệnh nhân thật cao cả, là người hết lòng vì bệnh nhân, chăm sóc bệnh nhân như người thân của mình. Phẩm chất đáng quý đó của người bác sĩ đó đã thôi thúc em có mơ ước học thật giỏi để trở thành một bác sĩ có cả đức cả tài, giúp ích cho dân cho nước.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 05:45:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965046507</guid>
      </item>
      <item>
         <title>3. Nguyễn Mai Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965236388</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Khi tôi bước chân vào bậc tiểu học. Từ lớp 1 đến lớp 5. Những tiết học làm cho tôi ấn tượng nhất, người làm cho tôi muốn học mãi nhất. Chính là cô giáo chủ nhiệm lớp tôi khi cô dạy văn.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Cô giáo chủ nhiệm của tôi đã ngoài 40 tuổi. Nhưng nhìn cô tôi cứ tưởng là cô mới có đôi mươi. Hôm nay, cô mặc cho mình một bộ váy xẻ ngang đầu gối. Bên trên là một cái áo khoác lông thỏ trắng tinh tràn đấy sự ấm áp. Hình như cô thích để kiểu tóc ngắn ngang, cúp vào hai bên tai và làm khuôn mặt phúc hậu của cô.In trên khuôn mặt ấy là cả một nụ cười rạng rỡ, bảo giờ cũng như hoa mới nở.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Khi cô vừa bước vào lớp. Bạn cán sự lớp hợp to và cả lớp ai nấy cũng phải đứng dậy chào cô. Cô liền vẫy vẫy cái tay và hiền dịu chào cả lớp. Cô còn không quên chúc các bạn một ngày mới tốt lành với một giọng thành thót và rõ ràng. Nhẹ nhàng từng bước chân vào chỗ ngồi, soạn lại và chuận bị cho một tiết học. Đầu tiên là tiết tập làm văn. Tay cầm phấn cô đứng trước bục giảng và từng nhịp những nét chữ đầu tiên của buổi hôm nay lên bảng. Cô cất tiếng nói, giọng của cô truyền cảm, ấm áp thụ hút người nghe đặc biệt hơn nữa là khi cô dạy văn. Khiến chúng tôi say mê vào bài học. Cô lúc nào cũng nhìn học sinh bằng một ánh mắt trìu mến. Tôi nhìn vào ấy tôi cứ ngỡ mình đang lạc ở một sứ sở toàn thiên thần. Khi đang giảng bài mà cô gõ cái "Cạch" một cái và trong người đang hồng hộc như đang cịu không nổi. Như vậy là chúng tôi biết một bạn nào đó đã không tập chung vào bài hoặc làm việc riêng trong giờ. Những bạn ấy đã biết là mình không tôn trọng cô. Nhưng cô không hề quát mắng hay mắng chửi mà ngược lại cô còn khuyên bảo và nhắc nhỏ chúng tôi. Mỗi khi học văn cô điều cho chúng tôi xem tv để tham khảo. Cô còn cho chúng tôi cả một kho báu vốn từ, những câu văn hay nhất, bí quyết để có được bài văn thư hút người đọc. Trước kia lớp tôi rất hãi khi nhắc đến văn, nhưng từ khi học cô chúng tôi ai cũng gét trở thành yêu văn.<br>&nbsp; &nbsp; Tôi rất cảm ơn cô. Cô như là một người mẹ thứ hai của tôi. Lúc nào cũng dạy tôi những điều tốt nhất và là một phần công lớn cho tôi đến thành công.<br>&nbsp; &nbsp;&nbsp;<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 10:40:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965236388</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thanh Hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965412852</link>
         <description><![CDATA[<div>Cô phương của em là nữ bác sĩ trẻ nhất khoa sản của bệnh viện lùc nam là nơi cô đang làm việc.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Cô phương tốt nghiệp trường với tấm bằng xuất sắc,cô làm việc rất cần mẩn,cẩn thận, và lành nghề. Cô phương còn rất trẻ chỉ độ 21 tuổi. Làn da cô trắng trẻo, khuôn mặt cô đẹp với đôi mắt to và sáng, mũi cô cao thanh tú . Hằng ngày, trong quá trình làm việc cô đã đỡ đẻ co nhiều người <br>Em rất monh lớn nên có thể làm giống cô</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 13:53:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965412852</guid>
      </item>
      <item>
         <title>2. Nguyễn bá việt anh tả cô</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965420098</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong nhưng năm tháng đi học&nbsp; có rất nhiều thầy , cô đã dậy chúng em nhưng người mà em quý nhất là cô Trần Thị Hà, chị nhiệm lớp 5A4 đã dậy chúng em.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Năm nay cô Hà đã ngoài 40 tuổi&nbsp; nhưng cô vẫn trẻ ,mỗi khi cô đến lớp bạn Đan Linh hô cả lớp đứng nghiêm, chúng em thấy đã mắc váy dài thật đẹp.Thân hình cô thon thả, mái tóc ngắn và mềm mại. Cô có mặt trái xoan và đôi má hồng hào. Hàm răng của cô trắng bóng. Lúc cô giảng bài cô giảng đến đâu em hiểu đến đấy làm cho cả lớp thích thú. Môn Tập làm văn lúc bọn em tả không hay và khi lúc cô chấm bài ánh mắt cô không vui, và cô có cách để dậy bài văn cô giảng cho bài rất hay và gần như cả lớp không buồn ngủ, lúc lớp tôi sợ văn giờ đến cô dậy nên lớp chúng em không còn sợ môn văn , lúc cô chấm bài cô vui hơn và lúc cô trả bài, bài của cả lớp em toàn là bài văn tốt em cần phát huy. Giọng của cô hiền từ , một hôm một bạn nói chuyện cô chỉ nhắc nhở và làm bài . Đối với em cô Hà như là mẹ thứ 2 của cuộc đời. Tính của cô là không nói chuyện trong giờ , sạch sẽ . Đến giữa kì 1 bọn em được&nbsp; hai điểm mười, và nhờ một phần công sức của cô .&nbsp;<br>     Chúng em luôn luôn nhớ mãi ghi nhớ trong đầu ơn cô. Em chúng em cảm cô nhiều.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 13:59:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965420098</guid>
      </item>
      <item>
         <title>4.Trần Hoàng Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965449810</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Bài làm&nbsp;<br>Một đời người - một dòng sông...<br>Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,<br>"Muốn qua sông phải lụy đò"<br>Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa&nbsp;<br>Tháng năm dầu dãi nắng mưa,<br>Con đò trí thức thầy đưa bao người.<br>Qua sông gửi lại nụ cười<br>Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.<br>Con đò mộc - mái đầu sương<br>Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,<br>Khúc sông ấy vẫn còn đây<br>Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông.Trong cuộc sống nghề&nbsp; nào cũng cao quý , cũng có ích cho xã hội nhưng với tôi cái nghề cao quý nhất , đáng kính trọng nhất là nghề giáo , từ lớp 1 đến giờ ấn tượng nhất với tôi là cô Hà - cô giáo dạy năm cuối cấp của tôi.<br>&nbsp; Cô năm nay đã ngoài 40 tuổi . Cô có mái tóc ngắn ngang vai đuôi tóc cụp xuống làm cho khuôn mặt tròn phúc hậu của cô càng thêm nổi bật ,trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy là một đôi môi xinh xắn lúc nào cũng đo đỏ như tô son vậy . Chẳng những vậy cô còn có làn da trắng trẻo tuy làn da ấy chẳng được hồng hào nhưng khi nhìn làn da ấy tôi có cảm giác nó thật mềm mại . Đôi mắt cô lung linh như những ngôi sao trên bầu trời mỗi khi cả lớp ngoan đôi mắt cô nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến , nhưng khi chúng tôi làm sai ánh mắt cô lộ rõ vẻ không vui.Nhưng đặc biệt nhất với tôi chính là giọng nói của cô , mới nghe giọng nói ấy lần đầu mà tôi có cảm giác rất quen thuộc , mỗi lần cô giảng bài thì cả&nbsp; lớp im lặng lạ thường lúc ấy cô bắt đầu cất tiếng giảng bài , giọng nói của cô dịu dàng như những tia nắng ấm áp mùa xuân vậy .<br>&nbsp; <br>&nbsp; &nbsp;Phải nói ấn tượng nhất với tôi là khi cô giảng bài , giọng nói nẹ nhàng cuốn hút người nghe của cô khiến cho tôi muốn ngủ mà cũng chẳng ngủ được - muốn ngủ vì giọng nói của cô ấm áp như một lời ru - không ngủ được vì lúc ấy tôi như bị cuốn hút vậy . Đặc biệt là vào tiết văn lúc ấy cả lớp im lặng đén lạ thường lúc ấy cô cất tiếng giảng bài giọng nói dịu dàng mà lưu loát như một phát thanh viên vậy .<br><br>&nbsp; Tặng cô bao đóa hoa hồng<br>Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân<br>Tháng ngày dạy dỗ ân cần<br>Cho bao thế hệ góp phần dựng xây<br>Tiếng cô tưởng nhớ mới đây<br>Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương. Đối với tôi mà nói nghề giáo rất cao quý và đáng kính trọng, cho dù sau này có lớn khôn thê nào đi nữa tôi cũng nhất định vẫn không quên được cô.&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 14:22:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965449810</guid>
      </item>
      <item>
         <title> 32.Từ Diệu Thảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965557752</link>
         <description><![CDATA[<div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cô giáo chủ nhiệm lớp em là cô Hà mỗi khi đến giờ giảng của cô em cảm thấy rất thích&nbsp; bởi cô giảng bài rất hay , mỗi tiết học đều mang đến cho em nhiều trải nhiệm thú vị .&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau tiếng trống báo hiệu vào lớp , cô bước vào lớp khuôn mặt khẽ mỉm cười với chúng em. Hôm ấy cô mặc một chiếc áo dài vô cùng thướt tha . Mái tóc ngắn được cô uốn cong nên trông cô càng duyên dáng hơn.&nbsp;S</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-27 15:54:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1965557752</guid>
      </item>
      <item>
         <title>11.Bùi Minh Hiếu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1967700188</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi khi cô bước vào lớp,tất cả chúng em đứng dậy chào cô.Cô nhìn chúng em với một ánh mắt thật là vui tươi và phấn khởi<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Mỗi khi cô bước vào lớp và cô còn luôn luôn lở nụ cười xinh xắn với chúng em.Nhung mỗi khi cô tức rận cô luôn rất bình tĩnh và lại vui tươi chở lại với chúng em.Nhung mỗi khi chún em mắc lỗi không làm bài tâp thì cô luôn nhắc nhở và chỉ bảo chúng em lần sau nên làm bài đầy đủ.Khi cô vui thì cô luôn đầy vui vẻ chong lòng .khi mà em không thuộc bài thì cô luôn nhăn chằm mài lại chung em ngồi ben dưới nhìn,thì em và các bạn đã biết bài của em xai.Nhưng khi mà cô không nhăn chằm mài lại thì chúng em đã biết là bài của ban đúng.Cô luôn luôn có tình cẳm xâu sắc cho chúng em.Cô có một dáng người thon thả ai nhìn cô cũng phải lỡ nàng mất.chắc chắn là cô luôn luôn chao cho chúng em một tình cảm mà không ai có thể đánh mất được.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Chúng em luôn luôn dành tất cả cho cô ,và cô cung luôn luôn được ngắm nhìn nó<br><br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-29 13:21:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tranhaln76/50ays1u5csucpb6c/wish/1967700188</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
