<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Bài dự thi khối 12 by Thanh Hải</title>
      <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep</link>
      <description>Được tạo với sự can đảm</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-03-03 07:08:10 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-11-19 15:52:30 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title> 12A11 - Tạ Bội Linh - MẸ TÔI</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2077119076</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ khi tôi sinh ra và lớn lên mẹ là người cho tôi biết thế nào là sự yêu thương, chăm sóc, sự che chở, bảo vệ, những hơi ấm ấm áp. Những hành trình của tôi luôn có mẹ ở phía sau ủng hộ, khi trong hoàn cảnh khó khăn thì mẹ luôn dành cho tôi sự ưu tiên tốt nhất, mẹ tôi có một sức mạnh đặc biệt, lúc nào cũng gánh nặng trên vai mình đủ thứ chuyện xung quanh tuy vậy để cho tôi đi đến đây ngày hôm nay đều có những hy sinh cao cả mà hẳn người mẹ nào cũng dành cho con mình, tôi muốn mình có thể chia sẻ một phần nào nỗi buồn, nỗi cực nhọc,... trong lòng mẹ. Nhường cho tôi những điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời. Khi thấy tôi không bằng bạn bằng bè, mẹ tìm đủ mọi cách giúp tôi bằng họ. Đôi khi cũng có lúc tôi bướng bỉnh, không nghe lời mẹ mắng mẹ chửi nhưng sau đó là lời xoa dịu như những viên kẹo ngọt, để lại cho tôi những bài học đáng giá nhất. Mẹ tôi là như thế đấy... thật phi thường. Điều mà tôi cảm thấy may mắn nhất trong cuộc đời này là được làm con của mẹ, nếu có cơ hội được sinh ra thêm một lần nữa thì tôi muốn tham lam chút để vẫn được làm con của mẹ. Mọi thứ có thể thay đổi nhưng tình cảm thiêng liêng mẹ dành cho tôi thì mãi mãi không đổi. Hỡi ai còn mẹ thì đừng làm mẹ khóc, dù chỉ một lần. Cảm ơn mẹ người phụ nữ tuyệt vời nhất trong đời tôi.&nbsp; &nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 02:39:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2077119076</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A8 - Dương Nguyễn Ánh Xuân - ĐIỀU CHƯA NÓI</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2077748412</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi lớn lên trong một gia đình bình thường , không giàu về vật chất nhưng tình yêu thương thì vô cùng bao la .Người mà tôi muốn nhắc đến chính là mẹ tôi , một người đã chăm sóc và nuôi nấng tôi 17 năm nay , người mà luôn cho tôi mọi sự động viên trong học tập cũng như trong cuộc sống hằng ngày. Mẹ tôi rất thích nấu ăn và là một người nấu ăn rất ngon nữa , mỗi ngày đi học về được ăn cơm mẹ nấu tôi cảm thấy rất hạnh phúc . Tôi nhớ khi tôi còn học lớp 7 , tôi là một cô bé rất thích tham gia các hoạt động ngoại khóa , lúc đấy tôi xin mẹ đi tham gia trại qua đêm , mẹ nhất quyết không cho cũng vì mẹ sợ tôi gặp nguy hiểm .Nhưng tôi đã nói với mẹ : “ con thật sự rất thích đi trại tại vì nó đem lại cho con nhìu điều mới mẻ và giúp con biết được nhiều kỹ năng hơn trong cuộc sống”, mẹ tôi cũng là một người khá tâm lý và sống hiện đại nên mẹ đã để tôi đi trải nghiệm , và tôi đã hứa với mẹ là sẽ học giỏi để mẹ luôn ủng hộ tôi đi các hoạt động. Nhớ những lần sắp tới kỳ thi là mẹ luôn ở cạnh chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ cho tôi . Tôi và mẹ đều là người ít bày tỏ tình cảm, chưa bao giờ cả hai nói lời yêu thương. Mẹ lun dành cho tôi những thứ tốt đẹp nhất , mẹ có thể không sắm quần áo đẹp cho mình nhưng mẹ sẵn sàng mua cho tôi những bộ quần áo thật đẹp .Mẹ đã hy sinh, thầm lặng, tần tảo. Mẹ đã chăm lo cho gia đình rất chu đáo , cái gì vô tay mẹ cũng hoàn hảo, từ nấu ăn đến việc nhà. Mẹ luôn bênh con ủng hộ và động viên con . Có lẽ đây chính là nơi để tôi có thể nói với mẹ là “ con rất yêu thương mẹ”.</div><div>&nbsp;</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 11:25:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2077748412</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A11 - Vũ Thị Thanh Vân - ƠN MẸ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2077810446</link>
         <description><![CDATA[<div>Cơm con ăn, từ tay mẹ làm ra<br>&nbsp;Đồ con mặc, mẹ vất vả kiếm được<br>Kiến thức sâu, nhờ mẹ mà con có<br>Bao cuộc vui, cũng từ mẹ mang đến<br>Mọi điều đẹp mẹ đều nhường con hết<br>Chỉ mong con vui vẻ lớn nên người<br>Đôi lời này con muốn nói với mẹ<br>Mẹ con đã hi sinh nhiều quá rồi<br>Tuổi xuân mẹ con làm sao trả hết<br>Xin lỗi mẹ vì đã làm mẹ buồn<br>Cảm ơn mẹ vì vẫn ở bên con<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 12:26:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2077810446</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A15 - Lý Ngô Xuân Hoàng - Mẹ! Món Quà Thượng Đế Đã Ưu Ái Tặng Riêng Cho Tôi </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2077848467</link>
         <description><![CDATA[<div>"Viết cho người phụ nữ tôi yêu!!!!!"<br>Khi tôi đọc được chủ đề của cuộc thi này thì người phụ nữa đầu tiên mà tôi nghĩ ngay đến đó chính là Mẹ!!!&nbsp; Người phụ nữ tuyệt vời nhất trong đời tôi. Tôi thường tự nghĩ thầm và cảm ơn thượng đế rằng ưu ái ban tặng cho tôi một người phụ nữ tuyệt vời đến vậy. Mẹ tôi!! Một người phụ nữ bình thường nhưng lại rất đặc biệt bởi lẽ trong tim tôi mẹ ngự trị một vị trí hết sức quan trọng. Và tôi tin rằng suốt cả cuộc đời này của mình không một ai có thể thay thế được cái vị trí ấy. Tôi tin chẳng một ai có thể yêu thương tôi vô điều kiện như mẹ, chẳng ai có thể kiên nhẫn ngồi nghe tôi kể cả nghìn chuyện trên trời dưới đất, chẳng ai có thể chịu đựng những tính khí thất thường của tôi và chẳng ai sẽ dõi theo tôi trên con đường đầy chong gai mà tôi sẽ đi kèm theo trên con đường đó&nbsp; đó là những cái an ủi mỗi khi tôi thất bại. Mẹ tôi không phải quá hoàn hảo nhưng mẹ yêu tôi theo cách hoàn hảo nhất mà mẹ có, mẹ không hay nói lời ngọt ngào nhưng mẹ luôn dành những hành động ấm áp, mẹ không chỉ là một người mẹ chăm sóc tôi từ miếng ăn giấc ngủ mà mẹ còn là người bạn đồng hành của tôi trên suốt đoạn đường mà tôi đi. Mẹ là thế luôn quan sát và dõi theo dù tôi có ra sao có như thế nào thì vẫn vậy vẫn yêu thương vô điều kiện như thế!! Nhưng thật đắng lòng khi tôi biết rằng sự yêu thương này lại có thời hạn tôi nhận ra điều này sau cơn đại dịch Covid vừa qua biết bao gia đình chia lìa đầy thương xót. Khi chứng kiến tôi rất sợ tôi sợ rằng ngày nào đó thượng đế sẽ đế cướp đi vị thiên sứ đời tôi, cướp đi sự yêu thương mà tôi muốn giữ mãi bên mình, dù biết là thế nhưng mấy ai có thể ngăn cản được thời gian. Thế nên tôi gửi đến mẹ tôi rằng:” Con biết thời gian là hữu hạn nhưng con sẽ yêu mẹ nhiều, con sẽ dành tất cả tình yêu thương vô hạn của mình dành cho người phụ nữ của cuộc đời con. Cảm ơn mẹ và xin lỗi mẹ thật nhiều vì nhiều lần con làm mẹ rơi đi giọt lệ trên khoé mắt. Con không dám hứa sẽ làm được gì nhưng con hứa con sẽ yêu và trân trọng những giây phút được bên mẹ bất cứ khi nào có thể.Và con không muốn chỉ nói yêu mẹ và làm mẹ vui duy chỉ ngày 8/3 mà con muốn 364 ngày còn lại và cả nghìn năm còn lại ngày nào mẹ con mình bên nhau cũng sẽ là ngày 8/3. Con yêu mẹ!!! Người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời con".&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 12:58:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2077848467</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A10 - Phùng Hồng Loan – Chỉ có thể là mẹ của con!</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078179167</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Gửi Mẹ - người phụ nữ tuyệt vời nhất trong lòng con!</div><div>Thấm thoát đến nay gần 18 năm con có mặt trên đời này và được làm con của mẹ. Đối với con đó là một điều hạnh phúc nhất. Có lẽ trong khoảng mười mấy năm trời ấy, con chưa bao giờ dám bày tỏ câu yêu thương trước mặt mẹ rằng: "Con yêu mẹ!" và lúc nào cũng là con nhận lại sự cho đi của mẹ, những sự yêu thương, che chở, chăm sóc cho con. Thanh xuân của mẹ dường như đã dành hết cho con ấy vậy mà đôi khi chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt, những lời dạy dỗ của mẹ mà con lại khó chịu, vô cớ, vô sự hành động và nói ra những điều khiến cho mẹ buồn và tổn thương. Sau những chuyện đó xảy ra, đến một lời xin lỗi con cũng không dám nói với mẹ, điều này thật tệ. Nhưng mẹ à, bây giờ con đã trưởng thành hơn, hiểu chuyện hơn, con đã thấu được phần nào nhọc nhằn, cực khổ mà mẹ đã cố gắng hi sinh trong suốt mười mấy năm nay. Đến bây giờ đây con mới có thể đủ can đảm để có thể nói với mẹ: "Mẹ ơi, người phụ nữ trong tim con, cảm ơn mẹ đã là người đem con đến với thế giới này, cảm ơn mẹ đã luôn thương yêu, lo lắng cho con mà không than trách nửa lời, con cảm ơn vì mẹ đã nỗ lực hơn nửa cuộc đời của mình để dạy dỗ và là chỗ cho con nương tựa. Con cũng xin lỗi mẹ rất nhiều vì đã làm mẹ buồn nhiều lần, xin lỗi mẹ khi con đã không hiểu chuyện mà cáu gắt với mẹ". Từ đây, ngoài việc mẹ khóc vào ngày con chào đời, con sẽ cố gắng không làm mẹ phải rơi giọt nước mắt nào vì con nữa mà thay vào đó sẽ là những giọt nước mắt hạnh phúc khi con thành công, mang về cho mẹ sự hãnh diện. Con sẽ cố hết mình để là niềm tự hào cho mẹ. Dù sau này, con có làm gì, ở đâu thì nơi yên bình nhất vẫn là về với mẹ. Nhân ngày 8.3 Quốc tế Phụ nữ, con xin gửi ngàn điều tốt đẹp nhất dành cho mẹ, chúc mẹ của con có thật nhiều sức khỏe, niềm vui và hạnh phúc để cùng con bước trên con đường dài ở phía trước mẹ nhé!.&nbsp;<br>"Con dù lớn vẫn là con của mẹ&nbsp;</div><div>Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con".&nbsp;</div><div>Con yêu mẹ yêu của con.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 15:58:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078179167</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12a12 - Tsan Hà Nhàn - Ngày thấy mẹ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078758893</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày nào chúng ta nhìn thấy mẹ nhiều nhất? ( câu hỏi tôi nhận được cách đây vài năm ), ngày quốc tế phụ nữ, ngày 20-10, ngày 8-3 hay ngày Nhà giáo,... ? Với tôi " Mỗi ngày" là câu trả lời. Không phải mỗi sáng chúng ta đều thấy mẹ ở bên cạnh sao? Mỗi ngày mẹ chăm sóc, mỗi ngày mẹ yêu thương. Mẹ luôn ở đó, mẹ luôn bên cạnh và có một điều chắc chắn rằng, mẹ sẽ mãi ở nhà chờ tôi, chỉ cần tôi về sẽ thấy mẹ, thấy bình yên. Chỉ sợ ngày không còn thấy mẹ, có thể chỉ vì sặc nước mà rơi nước mắt, không phải vì khó chịu mà vì nhớ mẹ, nhớ ngày mẹ bên cạnh bảo ban, nhắc nhở, nhớ những ngày mẹ chăm lo.<br><br>Có lần mẹ bảo mẹ rất thích màu vàng, vì màu vàng là màu của ánh nắng mặt trời, màu của sự ấm áp, hi vọng và con là mặt trời của mẹ, hi vọng của mẹ. Tôi là hi vọng của để mẹ tiếp tục ở đây, sau khi ba chẳng còn thương mẹ nữa. Mà dù gì, tôi vẫn ở đây với mẹ, tôi sẽ thương mẹ hộ luôn phần của ba, lo cho mẹ hơn ba đã từng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 00:18:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078758893</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A8 - Trần Đỗ Ngọc Thúy Quyên- VIẾT VỀ NGƯỜI YÊU DẤU </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078852829</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Người tôi yêu là một người phụ nữ hơn bốn mươi, dáng người có hơi phổng phao nhưng luôn miệng bảo rằng đã giảm béo. Người ấy mỗi khi mắng yêu tôi đều tự xưng là “tôi”, gọi tôi là “chị”. Còn tôi mỗi khi vui vẻ sẽ kêu người là “Chị đẹp”, mặc cho ánh mắt lườm nguýt của người.&nbsp; Khuôn mặt người có những vết tàn nhang, khi cười lên đặc biệt phúc hậu, nụ cười ấy tôi thường thấy mỗi khi tôi khiến người ấy vui lòng. Người phụ nữ tôi yêu…chính là mẹ tôi!<br><br></div><div>Mẹ tôi chỉ là người nội trợ bình thường như bao người khác, những bữa cơm mẹ nấu có khi ngon cực kì, có đôi khi lại có vị như muối biển, không ổn định một chút nào.Thế nhưng tôi lại thích cái sự không ổn định ấy mới chết! Bởi lẽ, sơn hào hải vị cũng không bao giờ bằng món mắm chưng mẹ làm!<br><br></div><div>Một hôm nọ, tôi ngồi cạnh mẹ vừa xem ti vi vừa cắt móng tay lại cho gọn. Bỗng mẹ cầm lấy kềm bấm móng trên tay tôi rồi bảo rằng để mẹ giúp. Tôi thấy mẹ cứ mân mê từng ngón tay nhỏ của tôi và rồi…mẹ thở dài:<br><br></div><div>“Trước đây, tay của mẹ cũng mịn màng như con vậy!”<br><br></div><div>Tôi sững người nhìn mẹ cẩn thận cắt móng tay giúp tôi, động tác mẹ nhẹ lắm vì sợ cắt phạm vào da thịt non nớt của con gái. Khi ấy, lần đầu tiên trong mười tám năm ở trên đời tôi chợt nhận ra, trước khi làm mẹ của chúng tôi, mẹ cũng từng là cô gái nhỏ được bà ngoại cưng chiều, tuy là con nhà nông nhưng chưa bao giờ bước chân xuống ruộng gieo mạ, gặt lúa. Để rồi giờ đây, mười đầu ngón tay của mẹ đầy những vết chai, lòng bàn chân mẹ nức nẻ đến độ ứa máu… Tôi hỏi mẹ có hối hận không, mẹ chỉ cười xòa rồi bảo:<br><br></div><div>“Có đi ngược thời gian thì tôi vẫn chọn sinh ra mấy anh chị! Mẹ vẫn muốn cảm nhận các con lớn lên từng ngày trong bụng mẹ…”<br><br></div><div>Nhưng mẹ ơi, mẹ đã đánh đổi quá nhiều…<br><br></div><div>Mẹ kể hồi đấy nhà nghèo lắm, mẹ học đến lớp năm rồi thi đậu cấp hai, thế mà mẹ lại giấu ông, nói dối là thi rớt để nghỉ học rồi đi lên thành phố làm, từ bé mẹ đã muốn giúp đỡ gia đình. Một lần tôi đùa với mẹ rằng sẽ bắt chước bà, đỡ đần gia đình. “Chị đẹp” lườm tôi muốn trắng cả mắt, sau đó lại cú xuống nhìn những ngón tay thô ráp, nói:<br><br></div><div>“Hồi trẻ mẹ không hề hối hận vì quyết định của mình, nhưng có gia đình rồi, nhìn con mẹ bữa đói bữa no, mẹ lại thấy nuối tiếc. Giá như mẹ học cao hơn nữa, có tấm bằng thì tốt biết mấy!”<br><br></div><div>Từ đó về sau, tôi không hề nhắc đến chuyện nghỉ học nữa. Bởi tôi không muốn khi cha mẹ về già, nhìn họ vẫn lo cơm áo gạo tiền, bản thân lại hối hận tại sao khi đó không biết cố gắng để họ có cuộc sống tốt hơn.<br><br></div><div>Tôi nhớ lúc tôi cấp hai, có một chuyện xảy ra khiến tôi biết ơn mẹ vô cùng. Khi ấy những người xung quanh đều một mực khẳng định tôi làm một chuyện rất sai, ở đây tôi sẽ không nói ra chuyện đó là gì nhưng tôi chắc chắn rằng bản thân không làm. Trong khi mọi người đều la mắng tôi, chì chiết tôi: “Tại sao lại làm thế?”, không có ai buồn quan tâm đến lời giải thích của tôi thì phản ứng của mẹ làm tôi nhớ mãi.<br><br></div><div>Bà ấy ngồi trước mặt tôi, vẻ mặt bình thản như đang nói chuyện phiếm thôi. Mẹ không hỏi tôi “có làm không?”, mẹ chỉ nói rằng:<br><br></div><div>“Mẹ không cần biết con nói thật hay nói láo, nhưng mẹ tin con lần này, con đừng làm mẹ thất vọng!”<br><br></div><div>Khi ấy trước mắt tôi dường như bừng sáng, thậm chí tâm hồn non dại của tôi khi ấy còn tin rằng nếu một ngày cả thế giới quay lưng lại với tôi, chỉ cần có mẹ thì tôi cóc sợ gì cả! Thử hỏi, khi mà tất cả mọi người đều như đinh đóng cột định tội tôi, còn tôi lại không có lấy một bằng chứng chứng minh bản thân bị oan, mẹ vẫn chọn cách tin tôi! Bây giờ nghĩ lại…tôi thấy may mắn và biết ơn mẹ nhiều lắm, nếu mẹ không trao cho tôi sự kì vọng, lòng tin tưởng thì chắc…tôi không hình dung nổi bản thân sẽ ra sao!<br><br></div><div>Tôi và mẹ vừa là mẹ con, vừa là bạn bè, luôn tâm sự với nhau những khúc mắc trong cuộc sống. Mẹ ở vai trò người đi trước cho tôi lời khuyên, còn tôi, với những hiểu biết của thời buổi hiện đại, sẽ nói cho mẹ nghe vấn đề mà khi trẻ bà chưa được biết. Cho nên trong nhà không hiếm những trận đùa giỡn của hai mẹ con.<br><br></div><div>Mới tối qua, sau khi bị mẹ mắng vì tội trêu mẹ, tôi đùa rằng:<br><br></div><div>“Con sắp viết một bài văn về người phụ nữ mà con yêu, mẹ mà mắng con thì con không viết về mẹ đâu!”<br><br></div><div>Bà cười cười cốc đầu tôi rồi mắng: “Tôi thách chị đấy!”<br><br></div><div>Tôi chỉ biết cười ngặt nghẽo và tự nói thầm trong bụng… Vì người là mẹ của con, con yêu người là lẽ đương nhiên. Con sẽ dùng những chữ cái mà mẹ dạy con thuở nhỏ để cho mọi người biết mẹ tuyệt vời đến nhường nào!<br><br></div><div>Con yêu mẹ!&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 03:03:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078852829</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A4 - Lê Huỳnh Mộng Kiều - MẸ_NGƯỜI ĐỒNG HÀNH CÙNG CON</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078862764</link>
         <description><![CDATA[<div>9 tháng 10 ngày của 18 năm về trước, ngày mà mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh con ra. Từ đó cho mãi đến tận bây giờ và về sau sau nữa, người mà con luôn dành sự kính trọng và yêu thương, đó chính là Mẹ.<br>Mẹ luôn chăm sóc, che chở&nbsp; và bảo vệ con hết mực. Người luôn dành cho con sự ấm áp mỗi khi đông về. Trong hành trình lớn lên của con luôn có sự đồng hành của mẹ. Mẹ luôn động viên mỗi khi con gặp khó khăn hay thất bại, luôn đứng sau mỉm cười khi con có được những thành công. Cho dù có khó khăn, vất vả cỡ nào đi chăng nữa mẹ vẫn luôn là người lo cho con từng ngày, từng tháng, từng năm và chưa bao giờ mẹ than vãn dù chỉ một lời. Gánh nặng trên đôi vai mẹ ngày càng nhiều vì phải tất bật lo mọi thứ xung quanh chỉ mong muốn cho con mình có một cuộc sống sung túc và tốt đẹp. Những hi sinh cao cả này con mãi mãi sẽ không bao giờ quên được. Khi con bệnh, dù nặng hay nhẹ chỉ có mẹ luôn bên cạnh con. Con nhớ có lần con bệnh rất nặng, mẹ phải một mình chở con đến bệnh viện, một mình ôm con chạy đi tìm gặp bác sĩ để lo chạy chữa, lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ. Sự hi sinh thầm lặng ấy làm sao con quên cho được. Khi con càng lớn thì nỗi lo của mẹ ngày một nhiều hơn. Những khi mùa thi đến, mẹ luôn là người đồng hành cùng con, chia sẻ với con những áp lực, căng thẳng. Tuổi 18 của con - cái tuổi vừa mới lớn chắc hẳn còn nhiều thiếu sót, đôi lúc còn làm mẹ buồn nhưng mẹ vẫn không giận mà còn luôn hết mực yêu thương, lo lắng cho con từng li, từng tí. Con chợt nhận ra rằng, chỉ có lòng yêu thương vô điều kiện mới có thể bao dung hết những lỗi lầm của con trong suốt những năm tháng qua. Bao nhiêu năm nuôi nấng dạy bảo cũng có thể hiểu được tình yêu thương của mẹ dành cho con to lớn đến nhường nào. Mẹ không quản khó khăn, vất vả gánh vác mọi chuyện từ lớn đến nhỏ với vai trò của một người cha, vừa tròn bổn phận của một người mẹ, chỉ mong muốn con mình nên người. Cảm ơn mẹ trong thời gian qua đã luôn đồng hành cùng con. Cảm ơn mẹ vì sự hi sinh của mẹ để con có được thành công nhất định ngày hôm nay. Bên cạnh đó, con cũng muốn gửi đến mẹ một lời xin lỗi mà bấy lâu nay con muốn nói nhưng con chưa nói được nên lời. Xin lỗi mẹ vì đôi lần đã làm mẹ khóc, xin lỗi mẹ vì không ít lần đã làm mẹ bận tâm suy nghĩ những lúc con chưa ngoan.<br>Nhân ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, con kính chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, luôn an vui, hạnh phúc và sẽ là người đồng hành cùng con trong chặn đường sắp tới. Con hứa con sẽ mãi là đứa con ngoan của mẹ. Con yêu Mẹ, người Mẹ tuyệt vời của con!!!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 03:21:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078862764</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A4 - Trương Mỹ Trinh - CÔ GIÁO EM</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078865225</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày đầu tiên đi học<br>Mẹ dắt tay đến trường.<br>Em vừa đi vừa khóc.<br>Mẹ dỗ dành yêu thương.<br><br>Ngày đầu tiên đi học.<br>Em ướt mắt nhạt nhoà.<br>Cô vỗ về an ủi.<br>Chao ôi sao thiết tha.<br><br>Ngày đầu như thế đó,<br>Cô giáo như mẹ hiền<br>Em bây giờ cứ ngỡ<br>Cô giáo là cô tiên.<br><br>"Cô vỗ về an ủi ", "Cô giáo như mẹ hiền", "Cô giáo là cô tiên" chỉ qua vài lời hát cũng đã cho ta thấy được sự thiêng liêng của nghề Nhà Giáo. "Cô giáo như mẹ hiền" đây có lẽ là câu hát làm em suy nghĩ rất nhiều và cũng là câu khiến cho em rất tâm đắc. Cả ba năm cấp ba của em thật sự diễn ra không suông sẻ một tí nào cả! Nhưng thật may mắn khi năm lớp 10 được cô Nguyễn Thanh Lê làm chủ nhiệm và giảng dạy môn văn, cách cô truyền đạt các câu văn, cũng như lời giảng thật sự là rất hay và rất nhiều cảm xúc. Năm lớp 10 trôi qua thật nhanh, thế là đã kết thúc một nhiệm kỳ của cô, chân thành cảm ơn cô vì đã đồng hành cùng tập thể lớp 10A4. Tiếng ve kêu, hoa phượng nở rồi lại đến lá phong rơi thế là lại bắt đầu một hành trình mới, năm lớp 11 rất vinh hạnh khi được cô Nguyễn Thị Bưởi nhận lớp dạy môn Văn, khá bất ngờ và ngưỡng mộ khi nghe rằng cô đạt được rất nhiều thành tích lớn. Cô giảng bài tốc độ vừa phải, ngắn gọn nhưng lại rất chi tiết, giọng cô khi đọc văn bản hay những bài thơ thì đều rất ấm áp và sâu lắng. Nhưng rồi sau một vài tuần học thì cô lại có việc đột xuất không thể tiếp tục đi cùng lớp nữa, điều này khiến lớp vô cùng bất ngờ và buồn trong lòng khá nhiều, lúc ấy chỉ mang trong mình cảm giảm hoang mang, lo sợ vì không biết ai sẽ là người vào thay thế. Dù chỉ là học với cô vài tuần, nhưng lượng kiến thức cô cung cấp cũng như truyền tải thật sự là rất nhiều và bổ ích, em xin gửi lời cảm ơn đến cô qua bài văn này ạ. Ngày qua ngày cứ mỗi lần đến tiết văn thì lại là một giáo viên khác, mỗi người một cách dạy khác nhau hơi khó để tiếp thu kiến thức. Một tuần trôi qua, hai tuần trôi qua, rồi thì duyên phận đã sắp đặt cho lớp 11A4 gặp được cô Tưởng Thị Thuyên, nghe được tin cô sẽ nhận dạy lớp môn văn mọi người ai cũng suy nghĩ không biết cô là người như thế nào? Có hiền không? Có vui vẻ, hài hước không? Và có truyền được cảm xúc khi giảng bài không? Câu trả lời nhận được là cô có tất cả! Ngày đầu tiên vào lớp dạy cô khoác lên mình chiếc áo dài tím thướt tha, theo như cái nhìn đầu tiên của em đối với cô thì cô khá là "mỹ", nhưng có lẽ do thay đổi giáo viên quá nhiều nên em có lời thành kiến về cô. Nhưng qua buổi dạy thứ hai, quả thật là đã bị "u mê" cô rồi, giọng cô đọc văn mềm mại nhiều cảm xúc làm cho em khá hứng thú về môn văn, dần dần bị thu hút bởi cô. Về cách giảng dạy thì cô cũng dạy như các thầy cô khác, chi tiết, đủ để lớp có thể kiểm tra điểm tốt. Hè lại đến rồi, cảm xúc chẳng biết diễn tả thế nào khi biết được tin cô Thuyên làm chủ nhiệm lớp. Nhưng tiếc thay, là năm cuối cấp rồi nhưng thật đầy biến động như tình hình dịch bệnh phải học online, điều chẳng ai muốn cả. Học online cũng phải hai tháng, chỉ được trò chuyện, giao lưu thấy mặt nhau qua màn hình. Rồi dịch bệnh dần dần ổn, đã có thông báo từ Bộ xuống học sinh sẽ được đi học trực tiếp. Thật sự là cảm giác ấy rất vui sướng, vừa được gặp thầy cô vừa được gặp bạn bè, ai ai cũng háo hức nôn được đến trường. Vì học online nhìn màn hình 7 tiếng mắt tụi em đều kém hết rồi ạ! Đi học lại vẫn phải chia mỗi người một bàn, một lớp tách làm hai khoảng thời gian ấy rất thương giáo viên phải chạy qua chạy lại, một tiết 45 phút chạy tới chạy lui cũng trên dưới 10 lần, bởi làm nghề Nhà Giáo cũng chẳng sung sướng gì. Hai tuần sau dịch lại dần ổn hơn nữa, một tập thể đã được sáp nhập lại và tiếp tục chương trình học tập. Được gặp lại cô Thuyên rất là vui nhưng chẳng thể bộc lộ ra ngoài, cứ mỗi thứ 2 đầu tuần được nghe cô sinh hoạt, tới tiết văn được nghe cô giảng bài. Sau khi trải qua kỳ thi đầy sự áp lực, vì "quá siêng năng" khi học online thì cũng đã báo hiệu cho ta biết được rằng Tết đến Xuân về. Hai ngày cuối trước khi nghỉ Tết rất đáng để hoài niệm và sẽ mãi không quên, thứ hai đầu tuần được cô đọc biên bản cho viết, chỉ cách ghi trình bày trong sổ, còn được trao đổi về việc kỷ luật của lớp cùng cô. Thời gian lại trôi qua thật nhanh, hai tuần vui chơi nghỉ Tết đã đến lúc cắp sách quay lại trường rồi. Ngày đầu tiên sau Tết đi học nghe một giáo viên khác thay thế bảo rằng cô bị bệnh, lúc ấy cứ nghĩ rằng cô chỉ bị cảm lạnh do thời tiết thất thường, vô tâm không hỏi han sức khỏe cô. Một ngày, hai ngày tới tiết văn lặp lại viễn cảnh như lớp 11, mỗi tiết đều là một giáo viên khác thay thế, chẳng nghe tin tức gì về cô. Tiết văn ngày nào vang lên giọng giảng bài, tiết sinh hoạt chủ nhiệm nhắc nhở vi phạm nay lại trống vắng rồi, nhớ cô rất nhiều. Một tuần trôi qua vẫn chưa thấy cô lên trường giảng dạy, vào thứ 6 của tuần ấy nghe một giáo viên khác nói rằng cô xin nghỉ luôn vì vấn đề sức khỏe. Nghe xong lớp ai ai cũng bất ngờ và đều có nỗi buồn riêng dành cho cô, riêng lớp trưởng khi nghe được thì hai mắt rưng rưng, mũi bắt đầu xụt xịt, lệ rơi hai hàng. Đồng cảm vì lớp trưởng tiếp xúc với cô rất nhiều nên biết được, trong lòng chắc chắn khá khó chịu, cuối giờ hai đứa ngồi tâm sự thật sự cả hai rất nhớ cô. Những điều cô làm cho lớp chẳng ai biết cả, lúc nào cô cũng làm trong thầm lặng, cho dù cô có bận tới mức nào đi nữa thì vẫn ráng tranh thủ chạy lên lớp xem lớp có đi học đầy đủ không, học hành như thế nào và nhắc nhở từng li từng tí, xem chúng em như những đứa trẻ vẫn chưa trưởng thành. Sau khi nhập viện, dù bệnh hành xác cô đau đớn như thế nào thì cô cũng chịu khó nhắn tin cho người này, người kia, giáo viên này, giáo viên kia để trông lớp giúp cứ như một “người mẹ hiền" đang lo lắng cho những đứa con của mình đang bơ vơ giữa chợ. Cô luôn làm những điều tốt đẹp nhất cho chúng em, tất cả cũng vì chữ "thương" nên không nỡ bỏ mặc. Nhưng giờ đây đến lúc cô phải dành thời gian để giữ sức khỏe rồi, không thể tiếp tục đồng hành cùng lớp nữa. Buồn rất nhiều nhưng chẳng biết nói với ai nên đành mượn bài văn này dành tặng đến cô, mong cô sẽ đọc được. Cũng đã đến lúc nói lời chào tạm biệt với cô rồi, mỗi thành viên trong lớp sẽ cố gắng đậu tốt nghiệp nên cô ít lo lắng được không ạ? Người Phụ Nữ em yêu ngoài mẹ chắc chắn sẽ là cô, cô như một người mẹ hiền, người lái đò đưa lớp trẻ qua sông.<br>Nhân dịp ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 sắp tới đây em muốn gửi lời chúc sức khỏe đến cô, cầu mong cô mau chóng hồi phục lại, cô nhất định phải thật bình an và hạnh phúc nhé! Yêu cô nhiều ạ.<br>- Hữu duyên ắt kiến -</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 03:25:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078865225</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đặng Nhã Văn come from class called “Family 12A13” _ &quot;GỬI ĐẾN NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU&quot;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078869469</link>
         <description><![CDATA[<div>Này này người đằng ấy ơi, mách bạn một điều rằng sắp đến ngày quan trọng rồi đấy, còn nhớ hay đã quên mất rồi nào? Thôi thì để thành viên của gia đình nhỏ 12A13 bật mí cho nhé, đó là ngày 8/3 Quốc Tế Phụ Nữ đấy. Thời gian đang dần trôi qua mất thì đừng chừng chừ mà hãy nhanh chóng chuẩn bị những lời hay ý đẹp, những món quà nhỏ gửi tặng đến người Phụ Nữ mà bạn yêu quý nhất đi nào. Xin gửi cho những người phụ nữ ngày ngày vất vả vì cuộc sống vì gia đình và những bạn nữ đang phấn đấu hằng ngày vì tương lai một lời chúc vui vẻ và hạnh phúc trong ngày đặc biệt này.<br><br></div><div>Dịp lễ 8/3 đối với người này thì là cơ hội để bộc bạch những cảm xúc nhỏ trong lòng với mẹ, với người kia thì là lời yêu thương hướng đến người yêu hay người phụ nữ của đời mình. Tôi cũng thế, mua một đóa hoa, viết một lời chúc nhỏ nhưng cũng vạn phần ý nghĩa đối với người sinh thành dưỡng dục mình. Nhiều năm như thế, đến năm cuối cấp này tôi mới nhận ra thiếu sót của chính mình, đã gửi lời chúc đến mẹ, đến cô, đến bạn và những người phụ nữ xung quanh mình nhưng vẫn còn một người chưa được nhận lời chúc ấy, là chính tôi.<br><br></div><div>Suốt chặng đường để đến với độ tuổi 18 mà người người thường gọi là chông chênh này tôi đã trải qua nhiều dịp 8/3 với lời chúc đến mọi người, vậy thì năm nay xin cho tôi góp thêm niềm hạnh phúc bằng cách tự chúc chính mình một ngày Quốc Tế Phụ Nữ vui vẻ.<br><br></div><div>Tiêu đề là “Viết cho người phụ nữ tôi yêu” thì cũng không sai khi tự viết lời chúc này gửi cho chính bản thân mình. Ta luôn được dạy bảo rằng phải biết yêu thương mọi người xung quanh ta vậy chính mình thì sao? Hãy tập tành yêu chính bản thân mình trước khi nói lời yêu thương với người khác, đó là suy nghĩ của tôi hiện tại.<br><br></div><div>“Nhân dịp 8/3 năm cuối khi còn ngồi trên ghế nhà trường, được trải qua với danh xưng học sinh này, xin gửi lời chúc đến chính mình một ngày lễ vui vẻ, hạnh phúc, một năm thành công trong học tập và đạt được nhiều mong ước đã đặt ra. Đã làm tốt nhất rồi nên đừng buồn hay vương vấn quá khứ đã qua. Hãy nỗ lực cho hôm nay để thành công cho ngày mai và là kỉ niệm đẹp cho sau này nhé tôi ơi.”<br><br></div><div>&nbsp;Chính bản thân tôi đã và đang phấn đấu vì tương lai đôi lúc cũng cảm thấy áp lực về tương lai ấy nhưng nhiều khi hãy dừng lại đôi chút mà tự gửi lời động viên, chúc mừng đến chính mình thì đó cũng là động lực to lớn để ta tiếp tục trên con đường đời này.<br><br></div><div>Chỉ đơn giản một lời chúc ấy thôi, tôi đã làm được. Vậy còn những người phụ nữ khác, những bạn nữ khác cũng có thể tự gửi đến chính mình lời chúc nhỏ nhoi đơn giản, nó nhắc ta nhớ rằng vẫn còn một người cần được động viên yêu thương, là chính bản thân mỗi người.<br><br></div><div><strong>Gửi lời chúc chân thành nhất đến những người phụ nữ</strong> "<strong>Happy Women’s Day"<br></strong><br></div><div><strong><em>“Love Yourself, Love Myself, Peace”_BTS.<br></em></strong><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 03:33:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078869469</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A9 - Đỗ Thị Hồng Ánh - &quot;MẸ TRONG TÔI&quot;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078874401</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Mẹ tôi là mẫu người xinh đẹp và thanh lịch. Dù đã đi qua hơn nửa cuộc đời, mẹ vẫn không hề đánh mất đi vẻ đẹp đó. Đã ngoài 40 tuổi, mẹ tôi trông vẫn rất tươi trẻ với khuôn mặt trái xoan và làn da trắng mịn không tì vết Đẹp nhất ở mẹ tôi chính là đôi mắt. Mẹ có đôi mắt sáng và trong, nhẹ nhàng như dòng nước mùa thu. Mỗi lần mẹ nhìn tôi, dường như sâu thẳm trong đôi mắt ấy luôn ánh lên một vẻ cưng chiều vô hạn. Không một ai có thể thắng nổi thời gian, theo năm tháng, nơi khóe mắt mẹ đã xuất hiện vết chân chim. Tuy vậy, nó không khiến mẹ trông già đi, ngược lại còn tô đậm thêm sự mặn mà của người phụ nữ. Tô điểm thêm cho khuôn mặt thanh tú hài hòa của mẹ, là chiếc mũi dọc dừa cao và thẳng, thật may mắn làm sao khi tôi cũng được di truyền nét ấy từ mẹ. Như những cô thiếu nữ đang tuổi xuân xanh, đôi môi của mẹ mỏng nhẹ, lúc nào cũng hồng hào tươi tắn. Chẳng cần son, cũng chẳng thêm phấn, mẹ tôi cũng thập phần hấp dẫn.</div><div><br>Dáng người của mẹ mảnh mai, tuy không cao nhưng nhìn rất vừa vặn. Làn da trắng sáng và mái tóc mượt mà xoăn nhẹ của mẹ luôn là thứ khiến tôi ghen tị nhất. Nhưng điều tôi thích nhất ở mẹ lại là đôi bàn tay. Đó không phải là đôi bàn tay mịn màng, mà là bàn tay với đầy những vết chai sạn hằn rõ như khắc sâu những vất vả, gánh nặng của cuộc đời. Chính bằng đôi bàn tay chai sạn ấy, mẹ tôi đã tảo tần vì gia đình mà cố gắng làm việc. Chính đôi bàn tay ấy đã nâng đỡ tôi từ những bước đi đầu tiên của cuộc đời, dạy cho tôi những điều hay lẽ phải và cũng chính đôi bàn tay ấy đã chở che, vỗ về tôi những lần vấp ngã. Chẳng cần đến những lời nói mỹ miều, mẹ truyền sức mạnh, sự an ủi và niềm tin qua sự ấm áp nơi bàn tay. Đó chính là liều thuốc hữu dụng nhất, chữa lành mọi vết thương trong lòng tôi. Và cũng chính đôi tay ấy, đã làm nên những bữa ăn ngon miệng mà không nơi đâu sánh bằng cho cả gia đình. Những lần tôi ốm đau, chính đôi bàn tay ấy đã nhẹ nhàng, cẩn thận lau mồ hôi trên trán tôi, bón cho tôi từng thìa cháo và dỗ dành tôi uống thuốc.</div><div><br>Trong lòng tôi, mẹ luôn là một bức tượng đài vĩ đại nhất. Cuộc sống với biết bao nhiêu lo toan, khó khăn vất vả nhưng mẹ luôn vì gia đình mà đứng vững. Là một người phụ nữ hiện đại, mẹ là người giỏi việc nước, đảm việc nhà. Trong công việc mẹ tôi là một người rất nghiêm khắc cầu toàn, nhưng cũng rất chu đáo và cẩn thận.&nbsp;</div><div><br>Bản thân tôi yêu mẹ rất nhiều, nhưng dường như sự ngại ngùng khiến tôi rất ít khi có thể bày tỏ được tình cảm với mẹ. Tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện trau dồi bản thân, để không phụ tấm lòng yêu thương của mẹ dành cho tôi. Và hơn thế, khi còn có thể, tôi sẽ cố gắng học cách bày tỏ tình cảm với mẹ thật nhiều, để mẹ có thể biết rằng, trong cuộc đời này không có ai có thể thay thế được vị trí của mẹ trong lòng tôi. <br><strong><em>Cảm ơn mẹ - Người phụ nữ tuyệt vời của con!<br></em></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 03:42:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078874401</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Thị Ngọc Trân come from class called &quot;Family 12A13&quot;_&quot;NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẸP &quot;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078935279</link>
         <description><![CDATA[<div>Mọi vẻ đẹp của tạo hóa này được hình thành nên là nhờ vào sự sức mạnh của tình yêu với người phụ nữ. Người phụ nữ đẹp sẽ biết ngôn ngữ nói lên sự thật, dùng giọng nói miêu tả sự chân thành, dùng đôi tai lắng nghe lòng trắc ẩn, dành trái tim của mình để dành cho tình yêu thật sự. Người phụ nữ vốn dĩ từ lúc sinh ra đã khổ thì không thể nào để bản thân phải khổ hơn vì một người hay bất kì điều gì đó. Những người phụ nữ bên cạnh bạn họ rất mạnh mẽ đấy, nhưng họ cũng sẽ có những giây phút yếu đuối khi gần bạn, nếu đã thương họ hãy cho họ cảm nhận được cảm giác an toàn mà bạn cho họ.&nbsp;</div><div>&nbsp;</div><div>Ai cũng sẽ có một người phụ nữ mà họ xứng đáng để nhận được vô số sự yêu thương và trân trọng của bạn. Tôi cũng thế, dù cho là phận nữ nhi nhưng tôi cũng có người phụ nữ mà tôi luôn kính trọng, người phụ nữ ấy đã nuôi nấng tôi, không tiếc với tôi bất cứ thứ gì. Và không ai khác đó chính là mẹ tôi. Từ bé cho đến khi tôi hiểu được phần nào lí lẽ trong cuộc sống, bản thân tôi dần nhận ra rằng tôi nợ người phụ nữ ấy nhiều lắm. Nhiều đến nổi nó không thể đếm bằng những ngày lễ ta mới bày tỏ tình cảm, hay là những dịp đặc biệt ta mới mua một món quà để dành tặng cho họ. Người phụ nữ ban cho ta sự sống trên cõi đời này họ lẽ ra phải nhận được hơn rất rất nhiều, nhưng điều lớn nhất mà họ cần là khi nhìn thấy đứa con của họ, người thân của họ được sống thật là hạnh phúc. Bạn có thể kiểm tra được điểm 10 và khoe với mẹ hay là bạn đi đâu đó vui chơi cùng bạn bè và mua cho mẹ bạn một món ăn mà mẹ bạn thích. Đối với một người bạn đời bạn chỉ cần về nhà sớm và ăn bữa cơm cùng họ, đi bất kì đâu cũng sẽ thông báo với người phụ nữ để họ bớt lo hơn. Chỉ cần bấy nhiêu điều nhỏ nhặt ấy thôi cũng sẽ tạo nên được những niềm vui, niềm hạnh phúc trong cuộc sống.</div><div>&nbsp;</div><div>Phụ nữ có lẽ cũng giống như ly rượu vậy, rượu ngon uống quài sẽ không thấy chán. Có những loại rượu khi mới uống vào thì rất ngon nhưng khi tỉnh lại thì lại khiến ta đau đầu. Nhưng không phải quan trọng ở chỗ là rượu ngon hay dở. Mà là người thưởng thức biết uống rượu đúng cách thì rượu có dở cũng thành ngon.</div><div>&nbsp;</div><div>Và còn chần chờ điều gì nữa mà không thổ lộ ngay những tình cảm lâu nay bạn luôn giữ trong lòng mà nhút nhát không dám thể hiện ra. Còn vài ngày nữa thôi là đã đến “ngày lễ 8/3 Quốc tế phụ nữ” rồi, hãy nhanh chóng làm những món quà tự chính tay mình làm ra, vì chẳng phải những món ấy được xuất phát từ trái tim bạn hay sao. Hãy gửi những món quà nho nhỏ và những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người phụ nữ bên cạnh bạn ngay nhé !</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 06:02:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2078935279</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A9 - Nguyễn Kiều Minh Quân - &quot;GỬI MẸ&quot;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079048153</link>
         <description><![CDATA[<div>Gửi mẹ người phụ nữ con yêu nhất.&nbsp;</div><div>Con gửi mẹ tất cả các loài hoa</div><div>&nbsp;vì con muốn mẹ biết chẳng có bông hoa nào đẹp như mẹ con.&nbsp;</div><div>Con gửi mẹ ngàn nụ hôn&nbsp;<br>vì con muốn mẹ biết con yêu mẹ đến nhường nào.&nbsp;</div><div>Con gửi mẹ đôi mắt của con</div><div>&nbsp;vì con muốn mẹ biết trong mắt con con luôn tự hào vì có mẹ là mẹ con.</div><div>Con gửi mẹ lòng biết ơn của con&nbsp;</div><div>vì con muốn mẹ nhìn lại những sự hy sinh mà mẹ đã làm cho con.</div><div>Đôi lúc sự muộn phiền con vô tình gửi mẹ</div><div>vào một ngày nào đó mẹ buồn lòng vì con</div><div>Những ngày tháng tuyệt vọng con tưởng chừng buông bỏ</div><div>vòng tay mẹ vẫn ở đó chờ con.</div><div>Tận đáy lòng con muốn gửi mẹ nhiều hơn thế&nbsp;<br>vì những điều vĩ đại mà mẹ gửi cho con.</div><div>Con gửi mẹ điều mẹ luôn trông ngóng<br>&nbsp;là niềm vui, hạnh phúc mẹ mong mỏi nơi con</div><div>Cuối cùng nhân ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8/3&nbsp;</div><div>Con gửi mẹ người phụ nữ con yêu<br>những điều tuyệt vời nhất trên thế gian này</div><div>&nbsp;Vì mẹ xứng đáng được nhận nhiều hơn thế.<br><br></div><div><em>Con yêu mẹ!<br>&nbsp;<br>&nbsp;<br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 10:04:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079048153</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A6 - Tất Bảo Quý - Người mẹ hoàn hảo của tôi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079173505</link>
         <description><![CDATA[<div>Người phụ nữ có vai trò rất lớn và quan trọng trong cuộc sống hàng ngày. Từ việc chăm sóc gia đình, góp sức lực vào kinh tế - tài chính,...&nbsp; những việc đó, họ đều làm rất tốt. Người phụ nữ mà tôi muốn nói tới chính là mẹ của tôi và là người mà tôi yêu nhất trong gia đình.<br><br>Mẹ của tôi không phải là siêu nhân, cũng chả phải là Tề Thiên Đại Thánh biết sử dụng 72 phép, cô ấy chỉ là một người bình thường. Nhưng chả hiểu sao, mẹ tôi lại có thể làm rất nhiều việc một cách hoàn hảo. Người phụ nữ này luôn luôn khuyên tôi "hãy học cho có kiến thức trong đầu, đừng học cho có cái bằng" hay là "luôn luôn quan sát mọi thứ xung quanh để tiếp thêm được nhiều cái hay". Những lời khuyên của người phụ nữ này rất là bổ ích. Đến bây giờ tôi mới hiểu rằng, tại sao mẹ tôi lại đa năng như thế.&nbsp;<br><br>Phụ nữ thời nay đã được thế giới công nhận rằng là một người có vai trò quan trọng hơn cả đàn ông. Đồng thời cũng có ngày để chúc mừng những người phụ nữ. Nhân dịp ngày lễ ấy, tôi sẽ chúc mừng và cảm ơn người phụ nữ mà tôi yêu.&nbsp;<br><br>------- Người phụ nữ tôi yêu -------</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 14:02:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079173505</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A1-Giang Nguyệt Nga-Vòng Xoay Cuộc Đời</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079195237</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Tôi đã từng tự hỏi rằng: Nếu trên đời này không có phụ nữ, chắc phải tẻ nhạt lắm nhỉ?&nbsp;<br><br>Tại sao tôi lại đặt ra câu hỏi như vậy? Bởi vì phụ nữ là sinh vật thú vị nhất trên thế giới này. Mỗi lứa tuổi, người phụ nữ đều mang trong mình những nét đẹp riêng, những tâm tình riêng và cả nét cuốn hút rất riêng. Song song đó, trong họ vẫn có những nét tương đồng, chỉ cần nhắc đến thôi là biết ngay đặc điểm của phụ nữ<br><br>Ngay từ thuở bé, những cô bé nhỏ đã biết nũng nịu, được mẹ thắt cho hai bím xinh yêu vô cùng. Người phụ nữ ở độ tuổi này mang nét hồn nhiên, sự đáng yêu mà ai nhìn cũng xiêu lòng. Người ta hay đồn đại “Sinh con gái cho hiền dịu, nết na” nhưng thực tế đâu như thế. Mấy cô nhóc nhỏ đã biết quậy banh nhà, nhiều khi còn hơn cả những bé trai nữa kia kìa! Nói thì nói, dù có quậy phá thì những em bé gái vẫn luôn là thiên thần đáng yêu ai nhìn cũng muốn bao bọc, nhờ?<br><br>Lớn thêm chút nữa là đến tuổi làm nữ sinh. Ai cũng nói con gái thường chăm chỉ nên học giỏi lắm, mà đúng nhỉ? Những cô bạn xung quanh tôi không những siêng năng mà còn luôn cẩn trọng hơn bọn con trai nhiều. Ở tuổi này, thường các nàng đã biết rung rinh con tim vì ai đó, đã biết thổn thức, nhớ nhung. Nhỡ mà “va vào lưới tình” thì thường sớm nắng, chiều mưa, buổi trưa oi ả. Đố mà các chàng nắm bắt được!<br>- Hôm nay em muốn ăn gì?<br>- Dạ, ăn gì cũng được.<br>- Ăn bún đậu mắm tôm nha?<br>- Không, hôi lắm.<br>- Ơ, vậy ăn gà rán nhé?<br>- Thôi, em béo lắm rồi!<br>- Vậy em muốn ăn gì?<br>- Dạ, ăn gì cũng được.<br>Vậy đó, có ăn gì cũng được thôi mà cũng không biết. Thế là dỗi vì “anh chẳng hiểu em gì cả”. Để mà con trai nắm bắt được tâm lý các nàng, chắc hẳn phải là một chàng trai rất là tâm lý, có một trái tim kiên cường và mạnh mẽ. Bởi mới nói, con gái tuổi này chẳng khác gì thời tiết, ai dự đoán được chắc phải là “anh thanh niên làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu” ở Sapa mất!<br><br>Qua độ tuổi nữ sinh, đã đến lúc các cô gái phải đi làm. Thay vì chỉ tóc tai gọn gàng, quần áo ngay ngắn, các cô gái sẽ thêm chút son phấn, váy áo cũng được lựa chọn kỹ càng để phù hợp với bản thân nhất. Lớn rồi, nếu có nửa kia, chắc hẳn nàng sẽ là một người phụ nữ tuyệt vời. Bởi đã trải qua nhiều chuyện, cô gái ấy đã thấu hiểu người, thấu hiểu đời và biết mình cần làm gì để lo cho tương lai. Nếu không có nửa kia, cô gái ấy vẫn tuyệt vời. Tuyệt vời khi trở thành người phụ nữ độc lập, xinh đẹp và đầy tự do. Làm gì có một quy định nào cho việc phải có một nửa mới là một người tuyệt vời và hạnh phúc đâu?<br><br>Và rồi sẽ có những người phụ nữ lập gia đình và sinh con. Có lẽ, thời điểm này của một người phụ nữ chính là thời điểm được trân trọng và được biết ơn nhiều nhất. Người xưa từng nói “phụ nữ lấy chồng như đánh một canh bạc”, dù người phụ nữ có ở hoàn cảnh nào thì khi lấy chồng cũng chẳng đoán được tương lai. Chuyện chồng thì không nói được, bởi canh bạc mà, ai đoán trước được đâu. Nhưng mà chuyện con cái thì lại khác, bởi khi người phụ nữ làm mẹ, họ đều là những người mẹ tuyệt vời. Khi bắt đầu là một bào thai nhỏ bé cho đến khi lớn dần trong bụng, mẹ đã phải chịu biết bao đau đớn về tinh thần lẫn thể xác. Nhưng nào có sao, mẹ luôn hi vọng được nhìn thấy thiên thần bé nhỏ chào đời. Khi con sinh ra rồi, mẹ luôn tảo tần lo lắng cho con, lo cho đến khi con lớn, con trưởng thành, con lập gia đình, và rồi mẹ già đi…<br><br>Mẹ gánh thêm thiên chức làm bà, một người bà hết lòng vì con cháu. Dẫu lúc bình thường ốm nhom thì chỉ cần ghé sang nhà bà thì trở nên béo tròn. Không những vậy còn được vác cả núi đồ ăn về nhà. Bà lớn tuổi rồi, đã nếm trải được hương vị cuộc đời, nếm được vị mặn ngọt đắng cay và cuối cùng là đón nhận tuổi già. Giờ bà còn gì ngoài những đứa con, những người cháu thân yêu? Cuộc đời chẳng ai đoán trước được điều gì cả, hãy yêu bà thật nhiều khi còn có thể.<br><br>Lướt qua một đời của người phụ nữ, trải qua từng cung bậc cảm xúc, bởi mới thấy người phụ nữ thật biết cách khiến người khác si mê. Mỗi độ tuổi, mỗi cá tính riêng nhưng chung quy lại thì họ vẫn là những người mỏng manh, yếu đuối. Cho dù một người phụ nữ có mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa, thì suy cho cùng, họ vẫn là phụ nữ. Họ vẫn xứng đáng được yêu thương và che chở.<br><br>Nhân ngày 8/3, tôi xin cảm ơn những người phụ nữ tuyệt vời đã xuất hiện và ở bên cạnh tôi. Mọi người như những đoá hoa tươi thắm làm thêm phần rực rỡ cho hành tinh này. Nếu bạn yêu thương người phụ nữ ở cạnh, hãy gửi họ một lời chúc tốt đẹp thay sự yêu thương và trân trọng của mình. Nhìn vậy thôi, phụ nữ ai chẳng thích được yêu thương!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 14:33:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079195237</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A1- Nguyễn Phạm Hồng Ngọc- &quot; Tình Mẹ&quot;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079223743</link>
         <description><![CDATA[<div>"Không ai nghèo khi có Mẹ" - là câu nói của vị tổng thống thứ 16 của nước Mỹ - Abraham Lincoln. Qua câu nói ấy, tôi nghĩ rằng: chúng ta có thể nghèo tiền, nghèo bạc, nhưng nếu không còn mẹ, ta như mất cả bầu trời. Thật vậy, đối với tôi, còn mẹ chính là còn tất cả, mẹ là kho báu, là người phụ nữ đáng kính nhất trong cuộc đời tôi. Sẽ không có từ ngữ nào có thể diễn tả được hết sự bao la của tình mẫu tử "Tình mẹ bao la như biển Thái Bình". Mẹ đã vất vả thai nghén và hạ sinh ra tôi. Rồi mẹ chăm sóc cho tôi từng chút, từng chút một để tôi khỏe mạnh và nên người. Mẹ còn dạy tôi học cách thương yêu người khác, học cách tự chăm lo cho bản thân. Mẹ dạy tôi nhiều lắm, những lời dạy của mẹ tôi đều khắc cốt ghi tâm. Mỗi lần nhìn mái tóc điểm sương vì năm tháng, cả những đêm trằn trọc không ngủ được vì lo toan cho khó khăn của gia đình, lòng tôi lại tự nhủ phải thật cố gắng hơn nữa để mai sau có thể phụng dưỡng lại cho mẹ. Ngày 8 tháng 3 nữa lại về – ngày Quốc tế phụ nữ – là ngày để tôn vinh vẻ đẹp của người phụ nữ mà ta thương yêu. Và đối với tôi, những nếp nhăn, những sợi tóc bạc ấy là nét đẹp không gì có thể sánh bằng. Để nuôi tôi khôn lớn trưởng thành, mẹ đã hi sinh tất cả vô điều kiện, chấp nhận bao khó khăn nhọc nhằn. Mẹ tôi chính là thế, luôn vĩ đại, bao dung nhất, khi cuộc sống bên ngoài có khiến tôi mỏi mệt thì mẹ luôn là người dang rộng vòng tay chào đón tôi trở về. Sau tất cả, tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng con: "Cảm ơn" và " Xin lỗi" mẹ. Cảm ơn mẹ vì đã là mẹ của con, đã nuôi nấng con nên người, đã cho con cảm nhận được tình yêu thương khi có mẹ. Và xin lỗi mẹ vì đã nhiều lần ngỗ nghịch làm mẹ phải phiền lòng. Con giờ đây không mong gì hơn là mẹ sẽ luôn mạnh khỏe và mãi ở bên con. Cũng mong mẹ luôn vui vẻ, mẹ vui thì con cũng sẽ rất hạnh phúc. Qua đây, tôi chỉ mong rằng, không chỉ mỗi ngày 8 tháng 3 chúng ta mới biết ơn và nói lời yêu mẹ, mà mỗi ngày đều là 8 tháng 3, đều biết trân trọng, yêu thương người mẹ của mỗi chúng ta.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 15:13:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079223743</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A5 - Võ Thị Minh Tâm - Thơ tình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079226869</link>
         <description><![CDATA[<div>Người thấy gì trong đôi mắt kẻ si tình<br>Một tấm chân tình hay một đời dang dở<br>Một trái tim sao mà đầy vụn vỡ<br>Nhớ mong hoài hình bóng một nàng thơ.<br>-<br>Vẻ mê người chẳng trên má nàng thơ<br>Mà trong mắt kẻ si tình ngây ngất<br>Không vẩn đục, không nỡ mang đi mất<br>Nụ cười xinh nhoẻn dưới mắt trong veo.<br>-<br>Đôi mắt em, như dát vàng dát bạc&nbsp;<br>Ánh lên từng nhịp điệu của mùa xuân<br>Trong như nước, đẹp một cách thanh thuần<br>Một hai lời, làm sao mà tả hết.<br>-<br>Đôi mắt ấy, làm tim anh như chết&nbsp;<br>Chết vì đắm trong vẻ đẹp nàng thơ<br>Vừa mơ mơ, lại cuốn hút có hồn<br>Khiến lòng anh phải bồn chồn điên đảo.<br>-<br>Em bước đi mặc mảnh tình tan vỡ<br>Không nuối tiếc, chỉ lặng lẽ, hững hờ<br>Tôi đau đớn, thổn thức trong nhung nhớ<br>Tựa như chàng nghệ sĩ mất nàng thơ.<br>-<br>Tiếc làm chi mảnh tình người xưa cũ<br>Giờ ủ rũ lặng ngắm ánh sao rơi<br>Tiếc làm gì tiếng yêu trao chưa đủ<br>Kết tình duyên anh đợi mãi em ơi?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 15:18:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079226869</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A5 - Võ Thị Minh Tâm - Dành cho em</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079240815</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong suốt thời gian trong cuộc đời tôi, tôi đã được gặp qua nhiều người trên con đường mà tôi bước qua. Học đều để lại một ấn tượng trong lòng tôi, tuy nhiên em lại là người mang tới cho tôi một cảm giác mà tôi không thể nào có và diễn tả được. Trên đời này tôi đã gặp được người mà tôi hằng mong muốn, đó chính là người yêu tôi hiện tại.<br>Chúng tôi yêu nhau được cỡ trăm ngày hơn thôi. Tôi ngốc nghếch không biết làm em vui khi em nổi giận, em yêu tôi cũng mãnh liệt như tình yêu của tôi dành cho em vậy. Những lúc thay vì làm em vui tôi lại làm em giận. Tình yêu của tôi và em có chua ngọt đắng cay, thơm ngát nhưng đâu rồi lại vào đó, dẫu sao đi nữa thì em vẫn là người con gái tôi yêu thật lòng.<br>Từ lúc tôi gặp được em dù chỉ là qua tin nhắn nhưng tôi biết rằng em là một người con gái tuyệt vời. Nếu trong từ điển Tiếng Việt có những từ đẹp đẽ, diệu dàng, trong sáng mà dễ thương thì những từ đấy anh đều dành cho em. Chưa bao giờ tôi gặp được một người con gái tuyệt vời như em vậy. Chưa bao giờ tôi lại say ai giống như lúc tôi say em vậy.<br>Người ta thường nói không có ai thực sự là hoàn hảo cả, nhưng đối với tôi thì tôi chấp nhận những sự không hoàn hảo đấy. Em đẹp tuyệt vời, ngất ngây ngay từ những ngày đầu tôi gặp em. Em vừa dịu dàng, trong sáng lại hài hước, thông minh. Tôi luôn hoài nghi nếu mình là con gái thì có lẽ suốt ngày phải ghen tỵ bởi Thượng đế đã quá ưu ái với em. Bất kỳ người con trai nào sau khi được tiếp xúc với em, nhẹ thì cảm tình, quý mến, nặng lại nảy sinh tình cảm yêu thương.<br>May mắn thay, vào những lúc tôi gần đánh mất em thì tôi lại là người được em chọn lựa. Mỗi khi ở bên cạnh em, tôi đều cảm thấy rất vui. Bao nhiêu nỗi muộn phiền của cuộc sống, áp lực, mệt mỏi trong công việc và học tập đều tan biến hết cùng với những nụ cười thơ ngây nhưng lại vô cùng rạng rỡ của em. Cần phải chú thích thêm một điều, chưa bao giờ tôi nhìn thấy nụ cười nào có sức mạnh thần kỳ đến thế. Chỉ cần cười thôi là em đã có thể khiến mọi thứ xung quanh bị lu mờ. Tôi sẵn sàng làm mọi điều chỉ để được mãi nhìn thấy nụ cười trong sáng ấy.<br>Em giống như một người mẫu điển hình trong mắt của những đứa con trai khác. Đối với tôi cũng vậy, tôi bị cuốn hút bởi vẻ đẹp ngất ngây của em. Đôi mắt em có sức hút lạ kì mà tôi không thể diễn tả nổi. Như một cô phù thủy đã dùng phép thôi miên lên tôi vậy, nhưng phép thôi miên ấy làm tôi chao đảo, đảo điên và mê mẩn em đến vậy.<br>Tôi yêu em nhiều, nhiều đến mức ngay cả tôi cũng chưa bao giờ một lần tưởng tượng đến. Tôi chỉ mong rằng em vẫn giữ nụ cười của mình trên môi và không buồn phiền về những xung đột mà tôi và em đã gây ra. Tôi không giận những việc và những lúc em đối xử với tôi, tôi chịu đựng được những lời đấy vì tôi yêu em nhiều lắm. Tôi chịu đựng những lời nói đấy không vì gì cả tôi chỉ mong rằng mọi chuyện sẽ êm xuống và em trở lại thành một người con gái mà tôi yêu thương mỗi ngày. Có đôi lúc rằng tôi đã khóc một mình khi thấy em đau như vậy, tôi không biết làm gì lúc đấy cả tôi chỉ biết dỗ dành em rồi khóc một mình trong đêm. Tôi biết em áp lực, em buồn lắm tôi biết hết tất cả, kể cả những lúc em khóc tôi đều biết. Tôi yêu em nhiều lắm em biết không, nếu có cơ hội sửa sai lại những lỗi lầm thì tôi chấp nhận việc đó để có thể làm em vui vẻ trở lại. Duyên kiếp này có thể tôi không trả được hết, nhưng tôi sẽ ở kiếp sau tui trả nợ cho em nếu có kiếp sau gặp lại anh nguyện ý vì em mà làm hết tất cả mọi thứ, người con gái mà tôi yêu ơi hãy đừng buồn nữa nhé, hãy ngoan lên mọi lúc mọi nơi vì tôi nhé.&nbsp;<br>Biết rằng em cũng yêu tôi nhiều lắm, thế nhưng tôi vẫn lo sợ. Tôi không biết liệu tình cảm của mình liệu sẽ đi tới đâu nhưng tôi biết mình sẽ đi trên một chặng đường dài cùng nhau từ đây đến hết cuộc đời còn lại. Thật sự thì em đã vì tôi mà làm tất cả tôi không biết món nợ này sẽ trả đến bao giờ mới hết được, đến giờ tôi vẫn không biết em nghĩ như thế nào về tôi nữa. Không ai có thể biết trước ngày mai sẽ ra sao, vì thế sợ lắm nếu một ngày nào đó em bé của tôi sẽ tập những bước đi đầu tiên, bỏ tôi lại và ra đi. Lúc này đây tôi chỉ còn biết cố gắng thật nhiều. Cảm ơn em người con gái đã bước đến bên cuộc đời của tôi. Tôi sẽ yêu em hết mình, sẽ làm tất cả những gì có thể để em cảm thấy hạnh phúc nhất khi ở bên tôi. Vì vậy hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, những lúc em cần anh đều có mặt vì em. Người con gái mà tôi yêu nhất, yêu em nhiều lắm, em bé bé bỏng của tôi!<br>Gửi em!&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 15:31:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079240815</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079277429</link>
         <description><![CDATA[<div>12a12- Cẩm Linh - Mẹ<br><br>Những ngày gần đây, dăm ba hôm thì Sài Gòn lại mưa. Tiếng mưa như nỉ non, day dứt. Nhìn ra ngoài bầu trời lốm đốm những chỏm mây đen kịt. Trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh người mẹ của mình. Bóng dáng của người phụ nữ tần tảo nuôi con và chăm lo cho gia đình. Mẹ luôn là người dậy sớm nhất nhà, cái đánh thức mẹ không phải là chiếc đồng hồ báo thức mà là cuộc sống và trách nhiệm, mẹ lo từng bữa ăn giấc ngủ cho mỗi thành viên trong gia đình. Mẹ tôi chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hằng ngày mẹ luôn " làm bạn " với những công việc như nấu ăn giặt giũ, dọn nhà... dù đã ngoài bốn mươi nhưng mẹ vẫn tháo vắt và nhanh nhẹn lắm. Nhà cửa có bề bộn đến mấy, một khi qua đôi bàn tay của mẹ mọi thứ lại trở nên sạch sẽ, gọn gàng. Vì thế, mà đôi bàn tay ấy đã trở nên sần sùi, chai sạn nên mỗi khi được mẹ soa đầu tôi cảm nhận được làn da thô ráp với đầy những nốt sần. Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng nhám sạm và chi chít những vết nứt nẻ. Mỗi khi cười, đôi mắt mẹ hiện lên những vết nhăn của thời gian, hằn lên bao nổi vất vả và gian lao cuộc đời nhưng nụ cười của mẹ lại ấm áp và sáng trong đến lạ. Rồi bỗng một hồi ức xưa cũ thoáng hiện lên trong tâm trí tôi. Đó là một ngày trời xám đặc, gió rít từng cơn đập vào ô cửa sổ bổng cửa gỗ kêu kèn kẹt. Từng đợt sét đánh vang vọng khắp trời, nghe thật tê dại. Tôi giật mình hốt hoảng trong căn phòng tối đen và òa khóc, mẹ tôi vội vàng chạy đến. Giữa cơn mưa ầm ỉ là hình ảnh người mẹ đang ôm lấy đứa con vào lòng và cất lên câu hát ru muôn thuở: " Ầu ơ ví dầu... ". Dòng kí ức&nbsp; từng giọt lấp lánh lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn tôi. Nhớ những đêm mẹ thao thức lo lăng cho đứa con đang ốm đau và đến khi trời sáng tôi được mẹ hỏi thăm ân cần với vẻ mặt đầy mệt mỏi. Nhớ về ngày đâu tiên đi học, một thế giời mới mở ra trước mắt tôi. Khi ngoảnh đầu nhìn lại bắt gặp ánh mắt lưu luyến, không nỡ pha lẫn niềm vui của mẹ và bóng lưng ấy cứ xa dần khuất xa tầm mắt của tôi.Mẹ tôi có tình bao dung vô hạn.Dù tôi có phạm sai lầm gì đi nữa,mặc theo bị mọi người quay lưng thì mẹ vẫn sẵn sàng che chở tha thứ cho tôi tất cả.Mẹ tôi giàu đức hy sinh khi ôm hết bao vất vả,cực nhọc,chắt chiu từng từng đồng nuôi đàn con thơ.Mẹ tôi là người phụ nữ kiên cường mạnh mẽ làm mọi thứ để bảo vệ hạnh phúc của gia đình nhỏ.Tất cả xuất phát từ tình yêu thương chồng,yêu thương con hết mực mà mẹ đã bỏ qua mọi gánh nặng,sự lam lũ gian truân của cuộc đời với mong mỏi đứa con khôn lớn nên người.Mẹ luôn là chỗ dựa an toàn và vững chắc nhất của tôi.Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và đặc biệt.Nó hiện hữu ở mọi nơi trên thế gian trong cuộc sống sinh hoạt đời thường đến trong thơ ca sách vở,trong từng cánh đồng lúa,từng bữa cơm ăn,từng lời khuyên dạy dỗ đến từng cái ôm ấm áp và cuối cùng dừng lại ở trái tim của mỗi con người là hình dáng người mẹ và tình yêu thương con vô bờ đang dang rộng cánh tay chờ đứa con sà vào lòng mình.Qua đó,tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành và câu nói yêu thương luôn mấp mé đầu môi không dám nói ra đến mẹ mình-một người mẹ tuyệt vời và vĩ đại.Và mẹ tôi cũng như bao người phụ nữ khác dù ở thời đại nào cũng vẫn giữ được nét truyền thống:đằm thắm,dịu dàng,tha thiết,thuỷ chung.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 16:19:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079277429</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A7- Nguyễn Thái Thiên Thanh - Gửi người phụ nữ tôi yêu ...</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079304049</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;</div><div>Sài Gòn ngày 5/3/2022</div><div>Gửi nữ chiến sĩ của con- bà ngoại thân yêu...</div><div>Hôm nay trường con tổ chức cuộc thi viết để tôn vinh người phụ nữ ngày 8/3, con đã nghĩ đến bà. Bà cho phép con kể chuyện nhà ta với mọi người nhé bà.</div><div>Bà có nhớ con không ?</div><div>Con nhớ bà lắm, kể từ ngày ông và các cậu hi sinh ngoài chiến trường, nhà ta đã thiếu đi những trụ cột chèo chống phong ba. Để rồi bà khi ấy đã một mình gồng gánh gia đình ta. Con còn nhớ, trong ký ức của các dì và mẹ, thời son trẻ bà đẹp lắm. Bà lấy ông từ thưở 15 16, sau này khi ông theo cách mạng, bà chỉ mới 20 thôi. Lúc ấy, bà cùng với mọi người ở hậu phương nuôi chứa bộ đội. Mỗi khi giặc đến lùng, bà lại giấu bộ đội trong căn hầm sau nhà. Trải bao gió sương của cuộc chiến, rốt cuộc bà và ông cũng được gặp lại nhau, bà lúc này tóc đã điểm bạc, da in hằn dấu vết của thời gian. Hạnh phúc chưa trọn vẹn, ông bởi vì di chứng của cuộc chiến nên ông cất bước đi trước. Con nhớ ngày ấy bà lặng người đi, nhưng bà không khóc. Một tay bà nuôi 8 người con nên người, các dì người lấy chồng, người đi làm ăn xa, chỉ còn bà ở lại căn nhà cùng với nhiều kỉ niệm tháng năm. Nhưng ngày ấy, mỗi dịp giỗ tết, mọi người tụ tập về, con thấy bà vui hẳn lên, bà tất bật chuẩn bị bánh trái cho con cháu, những khi ấy, bà hay kể lại những mẩu truyện thời chiến, nào là khi giặc tới thì bà và các chị em đã đưa bộ đội đến căn hầm phía sau nhà, nào là ngày xưa nhiều khi đói lòng đến nỗi phải ăn cả khoai ngứa,... Nhiều, nhiều lắm. Những khi ấy, trên khuôn mặt mọi người lại hân hoan một niềm vui, cả nhà chúng ta ngồi vòng tròn lại bắt đầu chia sẻ những câu chuyện mà mình gặp được trong năm. Rồi có cả khi còn bé, con bị nhiệt miệng, đau đến lăn lộn, bà lấy một loại cỏ giã nhuyễn ra đắp lên cho con, môi con lúc ấy trông như vừa bôi mực vậy. Khi con tò mò hỏi là cỏ gì thì bà nhẹ nhàng bảo là cỏ cứt lợn, kể từ đó. Nhờ có sự kiện ấy mỗi khi lên trường, thấy bạn nào lỡ hút mực tím đầy miệng là con sẽ bảo rằng " chết chưa, mực tím làm từ cỏ cứt lợn đó, mi mới ăn cứt lợn rồi", bằng câu nói ấy, trong suốt những năm tháng tiểu học con đã không biết bao nhiêu lần "được" mời phụ huynh vì làm các bạn khóc. Rời quê lên thành phố là rời xa vòng tay chở che của bà, con từ bàng hoàng, khó chấp nhận đến lạnh nhạt, từ hai ngày khóc một lần cho tới sau này con không khóc nữa. Cho tới ngày ấy, bà nói bà thấy nhớ ông rồi, bà nhớ tía má, mẹ và các dì biết không giữ được bà ở lại nữa. Ngày ấy lần đầu tiên con thấy trống rỗng, ôm trong lòng đứa em khóc đến tím mặt, con không biết bà đã đi đâu, không biết khi nào bà về. Rồi con chợt nhận ra, đã lâu rồi nhà ta chưa ăn bữa cơm nào cùng bà. Mãi sau này, mỗi dịp lễ tết, nhà ta vẫn xôm tụ lắm, thế nhưng dường như không khí không còn như trước nữa. Không còn bà, mọi người đi tứ xứ làm ăn, ít khi ghé về nhà ta. Không còn ai bật phim trên truyền hình Vĩnh Long coi nữa, không còn cảnh mọi người tụ tập kể chuyện cho nhau nghe. Bà ra đi mang theo tình cảm của nhà ta đi rồi. Nhưng có lẽ ở thế giới bên kia, bà có ba mẹ, bà có chồng, có các anh chị em ở bên hẳn là hạnh phúc lắm. Con cảm ơn vì bà đã đến bên con, đã cho con một tuổi thơ trọn vẹn bên nếp nhà tranh.&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thương nhớ bà, cháu&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thiên Thanh</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-05 17:01:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079304049</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A10 - Nguyễn Thị Bích Hà - Chốn</title>
         <author>bluesea1611</author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079523977</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong cuộc đời tôi có một người phụ nữ. Với tính tình cộc cằn, thô lỗ, lại ít nói, bà ta cùng cái miệng độc của mình cả ngày mắng chửi tôi, hơn thế nữa bà còn là một kẻ nói dối.&nbsp;<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Có thể nói, tôi là nghe chửi mà lớn. Một ngày của tôi toàn lời mắng nhiếc của bà, từ lúc mở mắt đến khi nhắm mắt, kể cả lúc ăn cơm, những ngôn từ ấy vẫn không buông tha cho tôi.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trong suy nghĩ của người ngoài cuộc, bà ta đúng thật là cay nghiệt, lúc nào cũng lớn tiếng, không mở miệng thì thôi, nếu có thì toàn là những lời cay độc. Nhưng họ không thấy được, vừa mở mắt là tôi bị mắng do dậy muộn mà bỏ bữa sáng, đến trưa thì tôi lại bị mắng do không chịu ăn rau, và do tôi thường xuyên tắm vào lúc trời gần khuya nên luôn bị mắng rất nhiều. Nghe thấy tôi cứ như đứa trẻ ấy nhỉ, sống chả có quy tắc gì cả, với người ngoài thì tôi chính là đã lớn rồi, nhưng duy chỉ có bà ta mới biết được, sâu trong cái vỏ bọc đó, lại là một tâm hồn non nớt thiếu kỹ năng sống mà thôi.&nbsp;<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hình ảnh mạnh mẽ của tôi dường như luôn bị lột trần khi đứng trước bà, dù tôi có đang mỉm cười như hạnh phúc lắm, nhưng bà vẫn luôn biết hôm nay đã có việc gì không tốt xảy ra và vỗ về tôi bằng những bữa ăn tôi thích.&nbsp;<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Người phụ nữ ấy, là mẹ tôi.&nbsp;<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Mẹ tôi tuy tính tình khó chịu, nhưng chắc chắn rất thương tôi, mẹ sẽ lớn tiếng mà mắng những người đã ức hiếp tôi mà tôi không dám phản kháng, nhưng cũng sẽ sẵn sàng chửi bới nếu tôi sai. Mẹ là người ít học, không hiểu biết nhiều, nhưng sẽ tìm ra bằng được nếu đó là thứ tôi muốn. Mẹ tôi luôn nói dối rằng mình không thích ăn, mình không thích đi đến những nơi đó. Nhưng thật ra, mẹ cũng muốn được như người khác, được đi chơi và tặng quà vào những ngày lễ, chỉ là mẹ sợ chúng tôi sẽ tốn tiền, mà muốn chúng tôi dành nó lo cho cuộc sống riêng hơn là dành cho mẹ. Lời xin lỗi của mẹ luôn là những cốc trà sữa hay cái bánh tráng, tuy nhỏ nhặt nhưng lại khiến tôi quên sạch mà cùng mẹ trò chuyện.&nbsp;<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Đấy, là người ngoài thì đâu thể hiểu được những tình cảm mà mẹ dành cho tôi, chỉ là cách thể hiện của mẹ rất lạ thôi, chính vì được nuôi lớn bằng sự cộc cằn, thô lỗ đó mà tôi cũng rất ít khi bày tỏ tình cảm với mẹ bằng những lời ngọt ngào, có những lúc tôi muốn xin lỗi vì đã làm mẹ thất vọng hay nói yêu mẹ mỗi khi ra khỏi nhà, nhưng những việc này dường như rất khó với tôi, nên tôi đã chọn cách giống mẹ, dùng hành động để thay thế, tuy như vậy có hơi vụng về, nhưng thật tốt vì chúng tôi hiểu được tấm lòng của đối phương.&nbsp;<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thêm một năm nữa rồi, tuy việc tôi lớn thêm cũng khiến tôi vui lắm, nhưng điều đó đồng nghĩa mẹ tôi cũng như vậy, khiến tôi lại đau lòng thêm một chút, có lẽ tôi phải lớn nhanh hơn để bắt kịp sự già đi của mẹ thôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-06 01:15:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079523977</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12A3 - ĐẶNG HOÀNG Ý NHI - NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU</title>
         <author>bluesea1611</author>
         <link>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079524428</link>
         <description><![CDATA[<div>Chẳng cần phải nghĩ ngợi khi ai đó hỏi tôi rằng người phụ nữ tôi yêu nhất là ai vì dẫu có bao nhiêu biến cố đi chăng nữa thì người đó chính là mẹ. Một người tảo tần từ khi mặt trời chưa ló dạng, đã lọ mọ đem cơm nguội cho gà ăn, đã nhắc từng lồng chim để thêm nước và thóc, đã làm một ít thức ăn cho những em cún, rồi cuối cùng làm bữa sáng cho cả nhà. Cứ ngỡ là ít công việc nhưng đó chỉ mới là buổi sớm mai, còn biết bao công việc cho cả một ngày dài không thể kể hết. Quen thuộc nhất vẫn là bóng lưng mẹ ngồi yên vị trên bàn máy may đã cũ kĩ từ rất lâu, mẹ đã ngồi ở đó rất lâu, lâu đến nỗi có những hôm mẹ làm trễ cả bữa trưa. Nhưng mà, chẳng sao cả mẹ ơi, con có thể cùng mẹ làm bữa trưa khi con trở về từ trường học mà. Thật may dù cả nhà chỉ có mình mẹ, mẹ vẫn không cô đơn bởi có còn các em cún kia mà, mẹ yêu thương các em như người thân trong gia đình vậy. Thế thì ai ai cũng có được tình yêu thương rồi. Mẹ đem cho gia đình những bữa cơm ấm áp, chăm sóc cho gia đình nhỏ này chẳng một lời thở than. Nên là khi mẹ ốm cả nhà sẽ chăm sóc cho mẹ nhé. Không cần ngày 8/3 để trở thành người phụ nữ quan trọng bởi vì mỗi ngày mẹ đã là liều thuốc an lành cho cả nhà rồi. Gia đình nhỏ này thương mẹ lắm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-06 01:17:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bluesea1611/454l53d5xikkt4ep/wish/2079524428</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
