<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>[VĂN 10] Cuộc đấu tranh nội tâm của An Dương Vương trước khi chém Mỵ Châu by Phạm Mai Huyên</title>
      <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-27 04:34:46 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-01-14 19:12:14 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author>114d1tutranminh</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770003269</link>
         <description><![CDATA[<div>Hẹn con kiếp sau bbi nhé</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:37:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770003269</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770009286</link>
         <description><![CDATA[<div>“Dù cho có là cha con, ta cũng không thể dung túng cho sự sai lầm của con được. Con đã hại quốc gia tiêu vong và con phải đền tội.” :&gt;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:41:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770009286</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770010028</link>
         <description><![CDATA[<div>Loại&nbsp;bán nước như nhà ngươi không đáng được sống trên cõi đời này nữa</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:41:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770010028</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Khánh An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770011579</link>
         <description><![CDATA[<div>"Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó !"<br>An Dương Vương sững người. Không đúng, nó là con gái ông, nó là đứa con bé bỏng được nuông chiều từ nhỏ, nó biết gì mà có thể trở thành lũ giặc giã ngoài kia ? Đôi mắt ông dao động mãnh liệt và đôi mi trực trào. Ông không khóc. Vì cái bản tính và vì cái danh phận vua chúa này. Nhưng ông cũng là một người cha.&nbsp;<br>An Dương Vương lại quay ngoắt đầu nhìn Rùa Vàng, rồi lại đau xót ngắm nhìn con gái. Rùa Vàng gật đầu. Ông nhắm mắt lại.<br><br>Con tôi, cha yêu con rất nhiều. Đó là thứ tình cảm còn không thể tìm được ở một người nào khác. Chỉ khi người ấy là cha con, là người đẻ con ra và nuôi lớn con từng ngày. Yêu chiều con, chiều chuộng con, cho con áo ấm mặc đẹp. Con là công chúa, con là con của ta.<br><br>Ta xin lỗi, nhưng ta là một vị vua, vậy nên là,<br><br>Hẹn con kiếp sau...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:42:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770011579</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>nguyenlehavsh</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770012158</link>
         <description><![CDATA[<div>dù&nbsp; 2 ta là cha con ,ta phải đạt việc nc trên gia đình ,con đã rược giặc về nhà ,con phải đền tội ,dù thế t vẫn r yêu con ,hẹn con kiếp sau<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:42:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770012158</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Linh Chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770015096</link>
         <description><![CDATA[<div>Phút giây Rùa Vàng nói rằng "Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!", ta đã không khỏi bàng hoàng mà đau xót, chính con gái ta lại là giặc ư? nhưng rồi nghĩ lại, ta là một vị Vua, ta phải công minh chính trực, phải bản lĩnh mà gạt bỏ chuyện tư để hướng tới một đất nước giàu mạnh. Cuối cùng ta tuốt kiếm chém Mị Châu không do dự. Dù thế nào đi chăng nữa, ta vẫn yêu con, mong con trên thiên đường đứng trách cha ác mà nặng nghiệp.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:44:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770015096</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đan Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770022291</link>
         <description><![CDATA[<div>Trên đường đi đứa con gái phản nghịch ấy lại tiếp tục rải lông ngỗng cho Trọng Thủy đuổi theo.Đến khi Thần Rùa hiện lên thét lớn,ta  bất ngờ quay lại nhìn thấy đường rải đầy lông ngỗng, trên tay Mị Châu vẫn cầm chiếc áo lông ngỗng, ta chợt bừng tỉnh hiểu ra. Câu nói của thần Kim Quy phải chăng thay mặt nhân dân kết tội đanh thép đối với con gái yêu của ta?. Trước tình thế đó,ta phải gạt tình riêng để thực thi công lý, dù kẻ phạm tội có là ai đi chăng nữa. Còn gì đau đớn hơn khi một người cha lại phải chém đầu đứa con gái hết mực yêu thương !. Than ôi, âu đây cũng là cái giá quá đắt dành cho cha con ta! Dù ta rất yêu con nhưng với cương vị của một người đứng đầu không cho ta bảo vệ con.Khi thấy ta tuốt kiếm, Mị Châu nước mắt hai hàng, cúi đầu chấp nhận nhưng cũng khấn rằng: “ Hỡi cao xanh, thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù”. Ta nghe mà lòng ngậm ngùi chua xót, rồi lưỡi kiếm vung lên, đầu óc quay cuồng mắt tối sầm lại. Cái chết của Mị Châu là sự tạ tội với nhân dân, với non sông đất nước, đồng thời cũng là bài học cảnh tỉnh cho những kẻ phản nghịch, tội đồ, đặt tình riêng lên lợi ích quốc gia </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:47:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770022291</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kiều Anh Mỹ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770028903</link>
         <description><![CDATA[<div>- A Châu, ngựa bị thương rồi, chúng ta không thể chạy được nữa. Ông trời...là muốn diệt hai cha con ta...diệt Âu Lạc<br>An Dương Vương ngửa mặt lên trời mà than, đôi tay Người vỗ về đứa con gái bé bỏng, hệt như những ngày còn ấu thơ. Bảo vệ đất nước để làm gì? Trong khi lại tự đưa địch vào nhà, hại Âu Lạc, hại đứa con si tình, hại chính mình. Người ta nói trước khi chết, con người ta thường nhớ về những ngày tốt đẹp trong quá khứ, An Dương Vương cũng không ngoại lệ. Ông nhớ về ngày thành hôn hôm đó, Mị Châu cười hạnh phúc làm sao, có lẽ con gái ông cũng đã từng hạnh phúc.&nbsp;<br>Ngài giơ đao lên kề vào cổ con gái, lòng như nát thành trăm mảnh<br>- Cha xuống tay đi - Mị Châu khẽ nhắm mắt lại, từng giọt lệ lăn trên khuôn mặt xinh đẹp. Đẹp...mà bi thương. Là do nàng buông không được, hại người lại hại chính mình<br>- Con biết vì sao cha giết con không<br>- Là do con bất hiếu, quá trọng tình cảm. Con hại cha, hại muôn dân Âu Lạc<br>Mị Châu quỳ sụp dưới chân cha mà khóc nức nở, An Dương Vương khẽ kéo con gái vào lòng, Ngài nở một nụ cười hiền từ: "Không! Ta chém con là không muốn để con chết trong tay kẻ thù, không muốn để người khác nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của con trước khi ra đi..."<br><br>Không có đầu thì lấy đâu ra lệ mà rơi. A Châu à, con biết khi nhìn thấy con gái của mình khóc vì kẻ không xứng, trái tim bậc làm cha mẹ đau đến nhường nào không? Nếu có kiếp sau, con có muốn làm con gái của Thục Phán nữa không?&nbsp;<br>- Nếu được tái sinh, con nguyện làm hòn đá vô tri, vô giác, vô tình, vô lệ. Kiếp này đã khổ vậy rồi, kiếp sau sao còn mong gặp. Cha con gái đi trước<br><br>Chỉ biết hôm đó trời mưa tầm tã, có lẽ là do ông trời đang khóc...<br><br>Có những lỗi lầm phải trả bằng cả kiếp người<br>Nhưng lỗi lầm em lại phải trả bằng máu của toàn dân tộc<br>Máu vẫn thấm qua từng trang đọc<br>Vó ngựa Triệu Đà còn đau đến ngày hôm nay<br>                                     _ Trần Đăng Khoa _</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:51:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770028903</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thu Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770038897</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;  Sau khi được Rùa Vàng chỉ ra kẻ phản quốc chính là Mị Châu, con gái của ta, ta đang đứng trước một cuộc đấu tranh nội tâm vô cùng gay gắt bởi một bên là tình cảm gia đình, một bên là danh dự đất nước. Trước cương vị là một vị vua, ta đã khiến cho thành thất thủ và phải bỏ chạy tới nơi này. Điều này quả thật là nhục nhã, song điều đau đớn hơn cả là chính người con máu mủ ruột thịt của ta lại là người tiếp tay cho bọn phương Bắc. Cay đắng làm sao! Để chuộc lại lỗi lầm này, ta đành phải xuống tay với con gái của mình.<br>    Nghĩ vậy, ta liền tuốt kiếm chém Mị Châu bởi ta hiểu rằng càng nghe những lời thanh minh của con gái, ta càng không dám xuống tay với đứa con này. Ta cũng biết đứa trẻ này còn khờ dại, trong trắng, cũng là nạn nhân của những lỗi lầm trước đây của ta. Nhưng con yêu à, ta mong con có thể thứ lỗi cho một người làm cha đây, đã không biết bảo vệ chính gia đình của mình. Ta mong kiếp sau có thể bù đắp cho con.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:56:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770038897</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770039620</link>
         <description><![CDATA[<div>Con gái à ta thật sự vừa thất vọng vừa thương hại cho con. Ta thực sự không nghĩ rằng kẻ phản nghịch lại chính là đứa con yêu dấu của ta nhưng con lại không hoàn toàn phản bội ta mà lại bị kẻ khác lợi dụng như một công cụ để thực hiện cho âm mưu tày trời của hắn. Nay đất nước đang trên bờ diệt vong, đến nỗi 1 vị vua như ta phải bỏ chạy 1 mình với đứa con yêu dấu. Ta mong con hãy hiểu cho ta, tuy con là công chúa, là đứa con ruột thịt của ta nhưng ta không thể nào với tư cách là 1 vị vua mà bao che cho kẻ đã khiến đất nước phải sụp đổ. Lỗi 1 phần cũng là do ta, do ta quá dễ dãi mà khiến cả 1 đất nước phải đau khổ. Đường cùng rồi cũng sẽ tới, bọn giặc đáng chết kia không sớm thì muộn sẽ tìm ra ta, chúng sẽ sỉ nhục ta như 1 lũ đáng khinh bỉ. Vậy hãy để ta đưa ra giải pháp tốt nhất, mong con hiểu cho…vĩnh biệt con gái<br><br></div><div>***ADV rút kiếm ra từ từ rồi chém<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:56:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770039620</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vân Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770040974</link>
         <description><![CDATA[<div>Nghe Rùa Vàng kết tội Mị Châu như thể có một con dao đâm sâu vào trong trái tim của An Dương Vương. Tình yêu của ông, sự tin tưởng của ông đối với con gái bỗng chốc hóa mây bay, lời kết tội ấy như một tảng đá đè nặng lên ông, trĩu nặng.&nbsp;<br><br>Nhưng vì trách nhiệm, vì lòng yêu nước lớn lao khiến ông quyết định giơ chiếc gươm lên mà chém con gái mình một cách kiên quyết, dứt khoát nhưng ẩn sâu trong thâm tâm ông là sự đấu tranh, sự dằn vặt chính bản thân mình. Ông nói: "Người là con gái ta, là người con gái ta luôn tin tưởng và yêu thương hết mực, ta không muốn giết con nhưng vì bổn phận, vì trách nhiệm và lỗi lầm đã gây ra cho cả một dân tộc phải chịu mất mát, đã khiến nước mất nhà tan, nhân dân lâm vào cảnh khốn khó khôn xiết ta không lòng nào chịu được. Con hãy cho ta một cơ hội được đứng về phía công lí, về dân tộc, được để cái chung lên trên tình riêng của hai cha con mình.''<br><br>Nghe cha nói vậy, Mị Châu không kìm nổi nước mắt mà ứa lệ, hai hàng lệ cứ chảy dài trên má...mãi không ngưng. Rồi những giọt lệ ấy bỗng dần hóa thành trai thành ngọc, lấp lánh đến lạ thường, lấp lánh như thể hóa giải mối nhục thù.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 04:57:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770040974</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770053194</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;Con là công chúa Mị Châu&nbsp;<br>Lỡ sao bán nước bán con tim mình&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp;Yêu con cắn rứt phụ tình&nbsp;<br>Nhưng tội con lớn phải trừng con nghiêm<br>phụ tình ở đây là tình cha con, không phải phản bội tình cảm ạ :&gt;&gt;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 05:03:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770053194</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770061803</link>
         <description><![CDATA[<div>Kiếp này tội con bán nước tội cha chém người. Mong kiếp sau hai ta vẫn sẽ được làm cha con, làm lại cuộc đời. Đừng hận cha, con nhé.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 05:08:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770061803</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Tú</title>
         <author>114d1tutranminh</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770066501</link>
         <description><![CDATA[<blockquote><em>Lúc này, An Dương Vương đã tồn tại trong tâm trí mình ngổn ngang những mâu thuẫn dày vò, những suy nghĩ đan xen…</em></blockquote><div><br>Là một người cha, trẫm yêu thương con sâu sắc vô cùng. Trẫm đau lòng khi thấy con bị kẻ xấu lừa gạt và bị phụ bạc bởi chính người phu quân đã đầu gối tay ấp cùng mình suốt nhiều năm qua. Công chúa nhỏ của trẫm, con gái duy nhất của trẫm, sao trẫm có thể không đau lòng cho được?<br><br>Nhưng con ơi, trẫm không chỉ là một người cha, trẫm còn là một vị hoàng đế cai quản đất nước. Trẫm không thể làm trái lòng dân, lòng thần, càng không thể vì tình cảm cá nhân mà bỏ quên nghĩa vụ. Trẫm là một vị vua, là bậc thiên tử đứng trên vạn người, trẫm có bổn phận và trách nhiệm phải bảo vệ đất nước, bảo vệ con dân của mình. Trẫm sao có thể vì một đứa trẻ như con, dù là một nàng công chúa, mà vứt bỏ đi tất thảy? Trẫm là một vị vua anh minh, ít nhất ở thời khắc này, trẫm không thể vứt bỏ lòng tin của mọi người, không thể vứt bỏ cương vị đã làm nên Âu Lạc của ngày hôm nay và bản thân trẫm của chính lúc này.<br><br>Con gái bị lừa gạt, bị phụ tình, trẫm đau lòng khôn xiết, nhưng còn điều gì đau hơn khi chính người con gái ấy lại tiếp tay cho giặc, bán rẻ giang sơn của mình? Là một vị vua, trẫm không chấp nhận bất kỳ kẻ nào cả gan xâm phạm, sỉ nhục và thương tổn nhân dân của trẫm, Âu Lạc của trẫm, kể cả có là máu mủ ruột rà.&nbsp;<br><br>Mị Châu dù là công chúa của một quốc gia, nhưng lại để tình yêu che mù lý trí, bỏ quên nghĩa vụ và trách nhiệm của mình, gián tiếp trở thành giặc, trực tiếp trở thành tội thần phản quốc. Mà đã có tội, thì phải trừng phạt thích đáng. Làm sao có thể vì quân giặc là phái nữ, là công chúa mà không xử phạt? Vậy thì đất nước của trẫm còn đâu công lý và niềm tin? Trẫm là một vị vua, điều đó là lời giải thích rõ nhất và duy nhất cho hành động của trẫm ngay lúc này.<br><br>A Châu, trẫm hiểu cho tấm lòng của con, hiểu cho tình cảm của con, nhưng thật đáng tiếc vì con đã đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích cộng đồng. Con cũng thật đáng thương, trẫm biết rõ điều đó. Nhưng giờ phút này đây, tiếng nói phán quyết của cha ông đã định một lời, trẫm không thể làm gì khác.<br><br>A Châu, trẫm chưa thể là một người cha tốt khi trẫm còn đang cai trị Âu Lạc này. Và trẫm cần phải sửa chữa sai lầm của mình để còn bồi tội với cha ông, nên trẫm càng có lý do để trừng phạt con.&nbsp;<br><br>Trẫm và con đã có duyên nợ ở kiếp này, được trở thành gia đình của nhau, được trở thành nhà vua và công chúa của một dân tộc hiền lành, chất phác và yêu đất nước nồng nàn, còn điều gì tuyệt vời hơn thế? Nhưng duyên nợ đã đứt đoạn từ đây, trẫm chỉ có thể nói rằng, trẫm thương con, và trẫm cũng thương nhân dân của mình. Kiếp này, trẫm phụ con để bảo vệ giang sơn, và nếu có kiếp sau, hai ta sẽ lại trùng phùng, trở thành cha con như những người phàm trần khác, và khi ấy, trẫm sẽ bù đắp cho con, A Châu nhé!<br><br></div><blockquote>Song, An Dương Vương rút kiếm, chém chết Mị Châu. Khoảnh khắc nàng công chúa ngã xuống với ngũ quan xinh đẹp vẫn nét như xưa, trái tim của bậc thiên tử đã hy sinh cùng nàng…</blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 05:10:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770066501</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trịnh Khánh Huyền</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770070534</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Nghe xong câu nói của Rùa Vàng, An Dương Vương chết lặng... "Đứa con gái mà ta hết mực yêu thương, tin tưởng, không thể nào..." "Mị Châu, có đúng là con là kẻ ti tiện đã đầy đất nước, đẩy gia đình đến bước đường cùng này không?" Trong tâm trí vị vua nảy ra những ý nghĩ mà chính ông cũng muốn chúng biến đi thật nhanh. Cầm thanh gươm trên tay, lòng ngài đau như bị hàng ngàn lưỡi dao xuyên thủng. Thanh gươm sắc nhọn lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo vô tình.&nbsp;<br>&nbsp; Phải nhanh lên thôi, không còn nhiều thời gian nữa. Hoặc là bây giờ, hoặc là chẳng bao giờ. "Ta là một vị vua chính trực, công tư phân minh, không để đặt tình cha con lên trên vận mệnh của đất nước được". Chỉ trong vài giây ngắn ngủi mà trong đầu An Dương Vương đã hiện lên hàng trăm, hàng ngàn suy nghĩ, những cảm xúc mà ông không thể kìm nén lại...<br>&nbsp; Rồi, điều gì đến cũng phải đến, ngài vung thanh kiếm lên, thanh sắt sắc lẹm xuyên qua cơ thể mảnh mai, yếu ớt của con gái. Tâm trí vị vua giờ đang trống rỗng, ông không thể nghĩ về bất cứ điều gì nữa. "Mị Châu của ta, người mà ta đã chăm sóc, yêu thương, chiều chuộng, trân quý suốt thời gian qua...", nay chỉ còn là 1 cái xác vô hồn.&nbsp;<br>&nbsp; "Ta đã không đúng, ta là một người tệ bạc. Chỉ trách con đã vì si mê một tên trai khốn nạn mà hại nước, giết chết sự tự do của cả một dân tộc. Mất con, có lẽ ta cũng chẳng thể thanh thản mà sống nữa, chi bằng theo thần Kim Quy xuống đáy biển..."<br>&nbsp; "Con gái à, cha đã chẳng thể ngăn cản những suy nghĩ dại dột, thơ dại của con, để con phải ra đi tức tưởi, đau đớn như vậy, lòng cha cũng như bị xé ra hàng nghìn mảnh. Nếu có kiếp sau, con hãy cho cha một cơ hội bù đắp, cha sẽ làm hết sức mình, và không bao giờ lặp lại lỗi lầm này nữa..."<br>&nbsp; &nbsp;Bên bờ biển, xác một người con gái nằm trơ trọi. Nàng đẹp như một tiên nữ, nét đẹp trong sáng tựa thiên thần nhưng dường như ẩn chứa rất nhiều đau khổ, sầu não. Cái xác ấy đã hóa ngọc thạch, nhưng ở chính giữa nơi trái tim vẫn còn một vết đâm sâu hoắm. Cạnh đó là một thanh gươm nhuốm máu mang hoa văn chạm khắc tên cha nàng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 05:12:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770070534</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770075126</link>
         <description><![CDATA[<div>Tạm biệt Mị Châu, con gái của ta, khóc xong rồi thì thôi cất gọn hình ảnh của&nbsp; con vào sâu trong trí óc, mình mãi không nhìn nhau con nhé. Mỗi lần nhìn thấy con cha sợ lại làm tim mình đau hơn. Cha không biết cha có vượt qua cú sốc này không nữa. Con chưa đủ chín chắn để chấp nhận sự thật này, chắc là vậy, nên con đành ích kỷ vậy thôi, đúng không? Chưa xây thành được bao lâu, con có cần phải làm vậy với vua cha không? Có cần phải làm ta đau đớn đến vậy không? Ta cảm thấy như bị lừa vậy, công sức lo lắng về con thừa rồi vì con chắc vẫn luôn muốn về với Trọng Thủy mà thôi.<br>Tạm biệt con, ta cho con  ích kỷ lần này nhé. Hẹn gặp lại khi con đã mạnh mẽ hơn, cha không quay lưng đi nhưng cha sẽ dừng lạ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 05:15:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770075126</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngkhuee:’&gt; ( trong vai An Dương Vương)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770096901</link>
         <description><![CDATA[<div>Đứng trước bờ biển mênh mông, đã đến đường cùng. Ta tuyệt vọng đành kêu lên :” Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu” . Bỗng Rùa Vàng hiện lên trên mặt nước , thét lớn :”kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó”</div><div>Ta quay lại, vừa không muốn tin người mà ta yêu thương, chăm sóc lại là kẻ thù vừa căm phẫn tuột cùng khi nhìn thấy chiếc áo lông ngỗng và dải lông dọc lối từng qua…..Phải chăng ta đã làm gì sai mà lại phải đứng trước cảnh chọn lựa giữa tình thân,đất nước và tính mạng như vậy? Lòng ta rối bời, kẻ phản nghịch đã rõ, có tội thì phải xử- chẳng phải đây là phép tắc của đấng minh quân hay sao? Lưỡi kiếm bên đai được tuốt khỏi vỏ, Mị Châu lùi lại khấn:”Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu 1 lòng trung hiếu mà bị người ta lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù”. Nghe những lời đó, ai mà không chạnh lòng, nhưng chuyện đã đến nước này, hậu quả ngay trước mắt chẳng thể chối cãi nữa rồi. Ta vung kiếm , lạnh lùng nhuộm đỏ nơi đầu lưỡi dao. Bỏ lại người con gái da đã lạnh đằng sau, tay cầm sừng tê bảy tấc , Rùa Vàng rẽ nước cùng ta đi xuống biển. Vừa đi vừa ngoái lại, bỗng chợt nhìn thấy dòng máu đỏ tươi chảy xuống nước , trai sò ăn phải liền phát ra ánh lấp lánh đến lạ - hẳn là lời khấn của Mị Châu đã linh nghiệm. Ta thở dại ngậm ngùi tiếp tục cùng Rùa Vàng&nbsp; bước đến nơi ở của thần- chuyện đã qua chẳng thể quay lại. Hai làn nước đằng sau khép dần, đến khi nghe tiếng vó ngựa trên đầu thì ta cũng đã yên giấc nghỉ ngơi nơi đáy biển. Nghĩ bụng mong rằng người đời sau không làm điều gì lầm lỡ để rồi phải hối hận một đời……</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 05:26:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770096901</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Minh Châu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770102480</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;An Dương Vương ngẩng đầu lên, mặt đối diện với bầu trời. Sửng sốt, đau đớn, ngỡ ngàng, thất vọng, tất cả cuộn xoắn lấy trái tim ngài, khiến khuôn mặt ngài thật khó mà diễn tả.<br>&nbsp; &nbsp;Lời buộc tội của Rùa Vàng và lời thú tội của cô con gái như giọt nước cuối cùng đổ vào chiếc chén đã đầy ắp thảm kịch nước mất nhà tan. Thành Cổ Loa thất thủ, vị vua trên vạn người như ngài giờ đây phải chạy trốn chui lủi đã là một nỗi xấu hổ dây vết nhơ cả đời, vậy mà....<br>&nbsp; &nbsp;Ngài nhìn lại cô công chúa trên lưng ngựa - cô con gái ngài, kẻ phản bội không thể tha thứ. Thật là vậy ư? Đó là Mị Châu, là đứa con gái ngài yêu thương chăm sóc từ khi còn tấm bé. Nàng lớn lên, ngài lo chuyện gả chồng cho nó được sung sướng. Nguy hiểm cận kề, ngài vác nàng lên lưng ngựa cùng chạy trốn. Không ngờ rằng chính đứa con gái ngài hết lòng yêu thương lại thành ra kẻ bán nước vong ơn. Không chỉ cho con trai kẻ địch xem trộm nỏ thần, nàng còn rải lông ngỗng cho tên gián điệp ấy đuổi theo. Vậy ra bấy lâu nay ngài nuôi ong tay áo ư?<br>- Cha ơi, xin hãy nghe con nói đã! Là con thủy chung chân tình nên bị người lừa dối lợi dụng, chứ từ trước đến nay cũng đâu có nửa điểm dối trá, đâu dám làm chuyện tày trời để rước họa vong quốc. Cha, xin cha hãy nghe con....<br>&nbsp; Lời thanh minh của Mị Châu vẫn đến được tai ngài, nhưng nghe xa xăm và lạ lẫm. Ngài biết chứ, con gái ngài đâu có ý muốn cho giặc vào nhà. Nàng không cố ý, ngài xét cho cùng cũng đã chẳng còn là vị vua oai phong lẫm liệt, vậy thì có thể xem xét mà bỏ qua cho nàng chăng?<br>Vừa nghĩ vậy, chơt có thứ gì đó trong lòng ngài kêu gào phản đối. Từng khung cảnh như tái hiện lại trước mắt: từ việc lên ngôi vua, xây thành, được thần linh phù hộ trợ giúp đến việc đánh đuổi giặc ngoại xâm. Lúc ấy, muôn dân dưới quyền ngài được an bình vui sướng, đất nước hùng mạnh ấm no. Thế mà tất cả giờ đã không còn, trăm họ phải chịu cảnh mất nước, binh lính máu chảy đầu rơi, một thời hào nhoáng giờ đây chỉ còn là dĩ vãng. Do đâu mà ra? Ngài nhìn con gái.<br>&nbsp; Lòng tự tôn của một vị vua, tình yêu nước của một người con Âu Lạc, tất cả cháy lên thành lửa giận ngùn ngụt. Ngài tuốt kiếm, mắt nhìn thẳng vào Mị Châu.<br>&nbsp; Loại phụ nghĩa vong ân, nối giáo cho giặc không thể nào được dung thứ...<br>&nbsp; Nàng là con gái ngài...<br>&nbsp; Là một vị vua, chả lẽ lại công minh không phân bạch, tha thứ cho tội trạng như thế ư?<br>&nbsp; Nàng không cố ý...<br>&nbsp; Hậu quả của việc nhẹ dạ vô tình quá khủng khiếp.<br>  Ý đã quyết, trường kiếm nâng cao, vững vàng tự núi đá. An Dương Vương nhin con lần cuối, rồi thẳng tay hạ kiếm. Lưỡi kiếm lấy đi mạng sống Mị Châu, cũng là lưỡi kiếm phân minh rạch ròi giữa tình cảm cá nhân của một người cha và trái tim sắt đá của một vị đế vương.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 05:29:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770102480</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phí Phương Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770153635</link>
         <description><![CDATA[<div>Nghe thần Kim Quy nói, nhà vua nước mắt lưng tròng:&nbsp;<br>- Con à, ta đã dành cả cuộc đời mình bảo vệ cho con, cho đất nước này của chúng ta. Chúng ta cùng nhau đi qua bao bão tố, bao khó khăn để đến được ngày hôm nay, cho đất nước thái bình, cho non sông thịnh trị. Vậy mà con đã làm gì vậy? Con phản bội lại niềm tin của nhân dân với ta sao? Nuôi con từ tấm bé đến giờ ta vẫn luôn nghĩ rằng con là một nàng công chúa yêu dân, yêu nước và dám hi sinh bản thân mình vì lợi ích chung của những ánh mắt đang đau đáu thăm thẳm nhìn chúng ta làm tấm gương, làm điểm tựa kia. Có lẽ con cũng có những nỗi niềm riêng mà ta không bao giờ hiểu được. Nhưng cớ sao vì một tên địch thảm bại, bất nhân, một tên vô lại lợi dụng, chà đạp lên lòng tin của con, con để mình như một quân bài trong vòng xoáy tội lỗi, con lại vì hắn mà bán nước, phản bội lòng dân. Không, ta không muốn hiểu, và cũng không bao giờ muốn hiểu. Tình yêu này ta dành cho con là bao la, là mãi mãi, là bất tử,nhưng đến những giây phút cuối cùng những gì ta nhận lại vẫn chỉ là một đám mây dày đặc, lạnh lẽo ngự trị trong lòng con mà ta không thể suy chuyển hay cảm hóa. Nhưng con gái à, càng yêu con lòng ta càng quặn thắt biết bao nhiêu, dù con có là người con gái với dòng máu của ta trong người, con vẫn là một người dân của nước Âu Lạc này. Dù con có dòng dõi cao quý đến mấy thì trong tâm hồn của người dân Lạc Việt vẫn phải đặt chữ ' nước' lên trên chữ 'tình', đặt non sông sừng sững trên tình cảm riêng tư. Những thứ tình cảm đôi lứa rẻ mạt của con, việc kết hôn của con đương nhiên một phần lỗi cũng là do ta, nhưng con đã không kìm được lòng mình, con để tình yêu làm mờ mắt, con để sự hào nhoáng, phóng khoáng bên ngoài của địch tước bỏ tấm lòng trong trắng của con. Có lẽ ta đã để con nhìn thấy chiến trường khốc liệt quá sớm, khi lòng con còn chưa bước qua tâm hồn mộng mơ của thiếu nữ . Dù sao đi nữa, người nào là kẻ phản bội nòi giống, phản bội non sông, kẻ đó đều phải bị trừng phạt thích đáng. Tấm lòng này của ta, mong con hiểu. Từ bây giờ, ta phải ruồng bỏ con, không chỉ vì danh dự của ta hay lầm lỡ của con mà vì những con người tội nghiệp kia nữa. Chúng ta, không còn quyền lựa chọn.<br><br>Mị Châu khóc lóc ngửa mặt lên trời hô to ba tiếng : "Cha! Trọng Thủy, chàng!"&nbsp;<br><br>An Dương Vương dường như không thể chịu đưng nổi nỗi đau đớn này nữa, đến cuối cùng người mà con gái ông chọn vẫn là Trọng Thủy, không phải cha, cũng không phải quê hương nơi chôn rau cắt rốn bao bọc nàng từ thuở ấu thơ.<br><br>Ông nghẹn ngào, tưởng như từng thớ gan thớ thịt đang rã ra thành trăm mảnh:<br>- Con biết không con yêu, chẳng có người cha, người mẹ nào mong muốn mất đi người con gái mình yêu thương hết mực từ thuở con hé mắt thấy ánh mặt trời, không ai muốn để khuôn mặt xinh đẹp của con mình là bể lũ nước mắt, và cũng không ai không đau lòng chứng kiến trái tim của con mình tan nát đến kiệt quệ vì sự nghiệp nước nhà. Nhưng than ôi, con à, ta không thể chịu đựng nổi nỗi đau đớn này nữa, cứ nghĩ đến hình ảnh từng người lính dũng cảm anh dũng hi sinh trên chiến trường, từng người dân vô tội với trái tim rỉ máu vẫn bị cắm phập mũi tên độc của kẻ thù, Loa Thành sừng sững giữa trời mây bị kẻ thù ung dung lao vào chiếm đóng, ta thà tự tay để cho địch phanh thây còn hơn. Là một vị vua, ta không xứng, ta mãi mãi không xứng, cho dù là khi dựng nước hay bây giờ, cảnh nước mất nhà tan.&nbsp;<br><br>An Dương Vương nói dứt câu, ngẩng lên mới thấy trên khuôn mặt yêu kiều của con gái ông toàn là một biển nước mắt, khuôn mặt mà ông đã âu yếm ngắm nhìn từ lúc bé thơ đang bị hủy hoại bởi chính trái tim và tình yêu ngây dại của nàng.&nbsp;<br><br>Mị Châu nấc lên:<br>- Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bui. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù.<br><br>Nghe con gái nói, người An Dương Vương&nbsp; rệu xuống chân ngựa, ông lồm cồm bò dậy quỳ dưới chân con gái:&nbsp;<br>- Nhưng Châu à, biết làm sao được nữa đây, là do ta không hoàn thành được trách nhiệm một vị vua, chính ta để cho người dân của ta bị bóp nát dưới tay thù, bởi ta đã không dạy con cho tốt. Để đến ngày hôm nay, 2 cha con ta nơi đây, lạc lõng không người với lòng dạ nguội lạnh và nỗi đau không thể nào kể xiết. Có lẽ, âu cũng là định mệnh mà ông trời đã sắp đặt cho cha con ta, cuộc đời con người lúc nào cũng phải có phong lưu, hạnh phúc, nhưng đã đánh mất rồi thì không đáng để được tồn tại trên cõi trần gian này nữa. Sang thế giới bên kia, mong con hãy để lại chữ tình mà quên đi người cha này, hãy quên hết nỗi đau mà hạnh phúc nơi ấy. Cha luôn yêu con, con gái à, dù là kiếp trước, kiếp này, hay kiếp sau. Ta vẫn muốn sau khi quyên sinh, ta lại được ôm con trong vòng tay như những ngày con còn thơ bé. Còn bây giờ, vĩnh biệt con, trái tim bé nhỏ của ta.&nbsp;<br><br>Nói rồi An Dương Vương rút kiếm chém phăng đầu con gái, còn mình gục xuống, nước mắt vẫn không ngừng chảy rửa sạch dòng máu ấm nóng mà trong đầu vẫn ngân vang tiếng thổn thức não nề của cô con gái mà ông yêu thương nhất. Máu Mị Châu chảy xuống biển, trai sò ăn phải đều biến thành ngọc trai. Trong giấc mơ, An Dương Vương được thần Kim Quy trao cho sừng tê bảy tấc, rẽ nước đi xuống biển và từ đó, không ai thấy ông xuất hiện nữa. Ở nơi máu của Mị Châu chảy ra cùng nước mắt người cha nặng tình, mọc lên một loài hoa trắng muốt, mà đến bây giờ người ta vẫn hay gọi là hoa trinh bạch- bông hoa luôn rụng cánh nhưng mỗi cánh hoa rơi xuống lại mọc thêm một cánh hoa khác. Bông hoa ấy mãi mãi bất tử, tượng trưng cho tình yêu đau đớn cùng cực của người thiếu nữ, và cũng là biểu hiện của một tấm lòng trinh bạch, trong trắng đến ngàn đời.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 05:58:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770153635</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phí Phương Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770512262</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhìn đứa con gái mình hết mực yêu thương , chiều chuộng bấy lâu nay bỗng hóa thành tội nhân thiên cổ , cõng rắn cắn gà nhà , An Dương Vương vừa thẹn , vừa giận , vừa đau . Thẹn với nhân dân Âu Lạc vì con gái đã gián tiếp lấy đi cuộc sống hạnh phúc no đủ xây dựng bấy lâu nay mà rơi vào sự đô hộ của quân Triệu Đà , giận vì con gái ngây thơ nối giáo cho địch , cũng giận bản thân vì đã chủ quan không nhận ra chàng con rể này lại là người bên địch . Cuối cùng , ông đau vì tội nhân phản quốc mà ngàn thiên thu sau tội cũng khó rửa ấy lại là nàng Mị Châu , là đứa con gái ông yêu hơn cả sinh mệnh , ông biết nàng không cố tình , nàng chỉ yêu chồng , tình cảm nàng dành cho Trọng Thủy là thật nhưng tình yêu ấy lại trở thành vũ khí mạnh mẽ nhất đâm sau lưng nàng , khiến nàng bỗng chốc trở thành kẻ phản quốc , khiến Âu Lạc rơi vào ách đô hộ của lũ giặc hèn hạ . Đau đớn là thế nhưng An Dương Vương luôn biết trách nhiệm của mình : Trước hết là một vị vua , sau mới là một người cha . Nhân dân Âu Lạc tất thảy đều là con ông , không riêng Mị Châu , do vậy ông đành đưa ra một quyết định dũng cảm cũng đầy giằng xé : Giết Mị Châu đền tội cho nhân dân . Phải , chính tay ông giết , ông muốn con gái sẽ trút hơi thở cuối cùng bên cạnh mình , ông không muốn con gái chết vì bị lũ giặc hèn hạ giết hay sống cuộc đời mai sau mà bị nhân dân trăm bề phỉ nhổ , vì vậy chính ông phải làm điều này . " Mị Châu , cha yêu con , mãi mãi là vậy , nhưng tội con quá lớn , cha là vua , mọi bách tính đều là ruột thịt của cha , kiếp này là cha con ta không có duyên , nhưng A Châu , cha hứa kiếp sau sẽ đi tìm con , cho con một hành phúc trọn vẹn hơn , hạnh phúc hơn . Yêu con" . Mị Châu nghe cha nói mà lệ rơi đầy mặt , nàng chấp nhận , nàng là công chúa , một công chúa đáng bị tứ mã phanh thây do tội nghiệt của mình , có lẽ bị cha giết chính là kết cục đẹp đẽ nhất cho nàng . Sau tiếng '' Yêu con" đầy đau khổ ấy , một dòng máu đỏ chảy ra từ cổ Mị Châu , nàng cứ thế qua đời trước mặt người cha đang kìm nén nỗi đau , chắc hẳn nàng cũng mong được làm con An Dương Vương 1 lần nữa , làm trọn hiếu làm con với cha mình . An Dương Vương nhìn con gái đã qua đời trên nền đất lạnh , ánh mắt trìu mến , ông ngửa mặt lên trời cầu xin thần linh : " nếu có kiếp sau , xin cho tôi làm một người bình thường , cho tôi ích kỉ chỉ yêu thương một mình đứa con gái Mị Châu , cùng nàng trở thành một gia đình đầm ấm , hạnh phuc , nhìn nàng khôn lớn . Như vậy là quá đủ ." Gió hun hút thổi qua người An Dương Vương , trời lạnh .., nhưng không lạnh bằng trái tim đang đau đơn của ông.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 09:02:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770512262</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Diệp</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770519496</link>
         <description><![CDATA[<div>Đã không còn đường chạy nữa. Trước mắt ta giờ chỉ là biển khơi bao la. Vì sao ta lại nên nông nỗi này...Giang sơn của ta, giang sơn mà ta đã mất biết bao công sức để gây dựng... Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu!&nbsp;<br>- Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!<br>Ta có nghe lầm chăng? Con gái yêu quý của ta, đứa con gái ta đã hết lòng nuôi nấng và bảo bọc... Sao có thể...<br>Giá mà người thét lên những tiếng ấy không phải sứ Thanh Giang! Giá mà những điều đó chỉ là những buộc tội của một tên phản nghịch âm mưu chia cắt cha con chúng ta! Những thanh âm ấy, cớ sao còn vang vọng mãi trong không gian? Sự thật ấy, cớ sao lại quá rõ ràng?<br>Bất giác, ta quay đầu nhìn con gái mình. Giờ đây, nó không chỉ là con gái ta, là công chúa của nước Âu Lạc nữa. Từ bao giờ, nó đã hóa thành tội nhân thiên cổ? Còn ta, ta là một vị vua đang trông thấy kẻ phản nghịch ngay trước mắt mình. Nhưng ta cũng là một người cha... Là một người cha có đứa con phản bội đất nước!&nbsp;<br>Một màu đỏ rực. Hoàng hôn trên biển thật kinh diễm lòng người.&nbsp;<br>Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn làm cha của con. Ta không còn là vua, và con không còn là công chúa. Ta sẽ làm một người cha thật tốt, tốt nhất trên thế gian này. Ta hứa.  <br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 09:05:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770519496</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quỳnh Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770615643</link>
         <description><![CDATA[<div>Chính thái độ chủ quan, coi thường giặc của An Dương Vương đã khiến cho ông nhanh chóng đi đến thất bại thảm hại, nước mất nhà tan đặc biệt là chính ông phải kết liễu người con gái yêu thương của bản thân mình.<br><br>Quân Đà tiến sát, nhà vua đặt Mị Châu ngồi sau ngựa, hớt hải chạy thẳng về Phương Nam, càng ngày khoảng cách càng thu ngắn. Tiến đến sát bờ biển,tới đường cùng, không còn nơi lui thoát, Rùa vàng hiện lên trên mặt nước, thét lớn:<br>&nbsp;- Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!<br>An Dương Vương sững người, lời kết tội ấy như hàng trăm mũi dao nhọn đâm sâu vào trong lồng ngực, quá bàng hoàng, ông chết lặng, thì thào cất tiếng run rẩy:<br>- Con.. con.. con...<br>Ông kiềm nén nước mắt đang trực trào tuôn khỏi mi, ngẩng đầu lên trời, cố giữ bình tĩnh. Giờ đây, trong tâm ông đầy sự căm ghét hận thù chính bản thân mình. Trước cương vị một vi vua - người đứng đầu của một đất nước, đứng trên hàng vạn dân, được tôn sùng mãnh liệt,ông đã để thành Cổ Loa thất thủ, đánh rơi uy quyền vào tay giặc. Ông nhớ về ngày đưa "ong vào tay áo" ấy - ngày xảy ra hôn lễ long trọng của Mị Châu và Trọng Thủy, ông tự hào mãn nguyện làm sao. Chính tại thời khắc , ông nhận ra sự nhu nhược tự phụ của bán thân đáng ghét thế nào... Song đau đớn, là một phụ thân, ông đã mơ hồ, mất cảnh giác, để người con gái ruột thịt được sống trong nhung lụa, đầy sủng hạnh từ bé đến lớn ấy rơi vào tình yêu mù quáng, không lối ra với tên địch , tiếp tay cho bọn phương Bắc lộng hành, chiếm giữ nỏ thần. Ôi thật nhục nhã thật đau đớn! Ông thẹn với toàn dân, vì đứa con gái vô lo vô nghĩ này mà cướp đi sinh mệnh, cướp đi bữa cơm gia đình ấm áp tình người, cuộc sống hạnh phúc, đầy đủ mà dân vun vén bây lâu. Ông biết ông tin rằng tất cả chỉ là sự vô tình, nhưng chính sự vô tình ấy đã phải đánh trả cái giá rất đắng, bằng máu bằng nước mắt, mồ hôi của những người dân thiện lành vô tội. Có lẽ, đây cũng là định mệnh mà ông trời sắp đặt cho bản thân ông, là kết cục mà ông phải trả giá trước cương vị một người lãnh đạo lớn. Vì lợi ích chung trước mắt của cả dân tộc, vì công lí lẽ phải và uy nghiêm của chính ông, tảng đá trĩu nặng lên vị vua đã giảm dần. Sau hồi dày vò&nbsp; dằn vặt lương tâm, ông tìm lại được hình ảnh nhà vua minh mẫn, sáng suốt, được tôn sùng trước khi bị tha hóa ngày ấy và đưa ra quyết định...<br><br>Nước mắt lưng tròng, ông muốn con gái&nbsp; được ra đi thanh thản, không phải trong tay lũ phản giặc, cũng không phải chịu tội phản quốc, đi đến đâu cũng bị người đời bêu rếu, phỉ nhổ nhục nhã hết quãng đời còn lại. An Dương Vương cuộn tròn tay, tuốt kiếm chém Mị Châu:<br>- Thứ lỗi ta, tiễn biệt con ...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 09:57:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770615643</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Phương Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770646468</link>
         <description><![CDATA[<div>Cuộc đấu tranh nội tâm của An Dương Vương trước khi chém chết Mị Châu:<br><br></div><div><em>"Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!"</em></div><div>&nbsp; &nbsp;<br>Đối mặt với lời buộc tội của Rùa Vàng, ta phải làm như thế nào? Người con gái ngoan ngoãn ta đã nuôi lớn bao năm trời, nữ nhi mà ta luôn trân quý bảo vệ, ta phải làm như thế nào?<br><br>Bàng hoàng. Tức giận. Đau khổ. Bất lực.<br><br>Con có đang thấy những điều ấy trong mắt người cha này không? Ta không hận con, phận làm phụ mẫu sao có thể nhẫn tâm ghi hận con cái, tình phụ tử trong ta muốn bao dung con biết chừng nào!&nbsp;<br><br></div><div>Nhưng trời xanh trao trọng trách vào tay của ta. Ta là vua của Âu Lạc, còn con, là công chúa Âu Lạc, là thần dân của Âu Lạc. Thân làm công chúa, lại tiếp tay cho giặc, đẩy vận mệnh quốc gia vào cuối con đường, hại nước hại dân. Ta tự hỏi, tội lỗi tày trời ấy ai có thể tha thứ được cho con? Ta thương con ngây thơ, nhẹ dạ, bị kẻ thù lừa tình thủy chung, dẫn dắt mà vô tình phạm phải sai lầm, nhưng sai chính là sai. Nếu người cha ta đây không đưa ra quyết định, thì với thân phận là vua ta cũng buộc phải đưa ra quyết định, quyết định công bằng, sáng suốt, anh minh thay cho bách tính.&nbsp;</div><div><br>Ta không mong con tha thứ cho cha không tròn nghĩa vụ bậc phụ mẫu, dạy dỗ, bao dung cho lỗi lầm, cùng con đứng lên sửa sai. Chỉ mong Mị Châu con hiểu cho cha, ta cũng là vua một nước, nào đâu có thể mềm lòng vì máu mủ ruột thịt, đặt tình riêng lên phận chung, đặt gia đình trên quốc gia. Tại đây, ta, An Dương Vương thay trời... trừng trị phản tặc!&nbsp;<br><br></div><div><em>"Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù"</em></div><div><br></div><blockquote>Lưỡi kiếm vung xuống lấy đi tính mạng của Mị Châu.</blockquote><div>Là ta, ta không tròn bộn phận người cha. Quyết định là của ta, mạng này của con cũng là do ta lấy đi. Tình yêu và nỗi niềm này của cha không thể nói thành lời, những giọt nước mắt đang rơi cũng không diễn tả được hết cảm xúc của cha.&nbsp;<br><br>Tạm biệt Mị Châu, cha xin lỗi con!<br><br></div><blockquote>Máu của Mị Châu khi trai sò ăn phải sẽ hóa thành những viên ngọc trai. Những viên ngọc trai lấp lánh như đáp lại lời cầu nguyện của nàng trước khi vua cha chém đầu. Những viên ngọc trai ấy ẩn sâu trong lớp vỏ trai dưới làn nước đầy bụi bẩn vẫn thanh lọc để sáng lên như chính tâm hồn ngây thơ, trong trắng của Mị Châu. Ánh sáng ngọc trai ấy có lẽ là hình ảnh đẹp nhất trong tâm trí An Dương Vương trước khi ngài rẽ nước xuống thủy cung, rời bỏ nhân gian.</blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 10:15:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770646468</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thùy Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770756773</link>
         <description><![CDATA[<div>Vua chạy tới bờ biển, đường cùng, không có thuyền qua bèn kêu rằng :"Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu". Rùa Vàng hiện lên mặt nước, thét lớn: "Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!". An Dương Vương ngờ vực: "Người ngồi sau lưng... chẳng phải chính là đứa con gái yêu quý của ta sao?". Người quay đầu lại phía sau, con gái của người - Mị Châu vẫn đang ngồi phía sau lưng ngựa. Vậy nhưng, tay nàng đã tự bao giờ cầm chiếc lông ngỗng trắng mà dải khắp đường ngựa đi. Trọng Thủy nhờ nhận dấu lông ngỗng này mà đuổi gần sát tới. Ngay khoảnh khắc quan trọng này đây, tình thế đã vô cùng gấp gáp, lại từ lời buộc tội của thần Rùa Vàng và hành động của con gái Mị Châu, trong tâm trí vị vua anh minh càng xuất hiện thêm nhiều suy nghĩ phức tạp, cảm xúc rối rắm hơn bao giờ hết. 'Lẫy nỏ thần đã mất khiến ta lâm vào nghịch cảnh như vậy, lí nào con gái ta đã tiếp tay cho kẻ thù cướp đi mất. Mới đây, Triệu Đà đã không còn xin hòa mà cử binh sang đánh, và giờ nó lại rứt lông làm dấu cho kẻ thù'. Giặc là đây sao, kẻ phản bội vua lại chính là đứa con gái ngọc ngà, châu báu của ngài sao. Người con gái thùy mị ấy tên Mị Châu, là đứa con của ngài, là máu mủ huyết thống, ruột rà của ngài, và là công chúa của đất nước Âu Lạc. An Dương Vương như không thể nào tin được, bao nhiêu những suy nghĩ và nỗi lòng cuộn trào lại khiến cho đầu óc ngài rối bời. Mất nước - lòng ngài đau lắm chứ, đau nhói như bị hàng vạn mũi kim châm; lên ngựa đem theo con gái chạy chốn khỏi kẻ thù - với tư cách là một vị vua anh minh, cao quý, không có gì hơn là thật đáng tủi nhục và xấu hổ. Người đem theo Mị Châu vì muốn bảo vệ đứa con gái ruột rà mà người vẫn luôn trân trọng, nhưng có ai hay, đây lại là một đứa con phụ công cha, vô tình bán nước, khắp đường còn bứt lông ngỗng dẫn đường cho kẻ thù xâm lược. Lòng Người đã đau nay lại càng thêm phần thất vọng, niềm tin về tình phụ tử cũng dần bị phôi phai. Ngay lúc này, An Dương Vương đang đứng trước hai sự lựa chọn vô cùng khó khăn, giữa tình cảm gia đình và tình yêu đất nước. "Mị Châu à, là một người cha, tất nhiên ta không thể nào không yêu thương con được, đứa con gái quý báu của ta. Nhưng giờ đây, con - công chúa nước Âu Lạc - cớ sao đã vô tình tiếp tay giặc, vậy thì có khác gì một kẻ phản nước. Dẫu ta biết con ngây ngô có bị lừa gạt, ta thương con vô cùng vì niềm tin của con bị lợi dụng, ta không trách con, nhưng ta - với tư cách là một vị vua của cả một đất nước, của cả một dân tộc, ta không thể cứ thế bỏ qua và tha thứ cho lỗi lầm này của con chỉ vì con là con gái của ta. Con đã làm một việc sai trái, đẩy đất nước ta lâm nguy. Ta cũng đã quá mất cảnh giác khi gả Châu - con cho con trai của kẻ thù, đây là lỗi của ta, ta không chối bỏ nó. Nhưng khi biết được con đã vô tình tiếp tay cho kẻ xâm lăng, ta càng đau buồn và thất vọng khôn xiết. Với thân phận là một vị vua của một đất nước, của toàn thể nhân dân, ta buộc phải đưa ra quyết định sáng suốt nhất, công bằng nhất cho dân tộc Âu Lạc, ta không thể tiếp tục bao che cho lỗi lầm tày trời này của con, vì con đã vô tình hại nước, hại dân; và như là một người cha, ta càng không đủ lương tâm để con rơi vào tay quân địch. Thứ lỗi cho ta, tuy nhiên đây chính làm trọng trách của ta, ta mong con hiểu vàn mong con nhớ rằng: Con vẫn luôn là con gái của ta, vài ta thương con rất nhiều. Cha con ta coi như từ biệt tại đây..."<br>Nói rồi, An Dương Vương tuốt kiếm chém Mị Châu. <br><em>"Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù"</em><br>Người con gái ấy nằm bên bờ biển, hai dòng lệ lấp lánh chảy từ khóe mi. Máu nàng chảy xuống nước, trai sò ăn phải đều biến thành hạt châu.<br>Còn An Dương Vương, vị vua anh minh sáng suốt ấy, trên tay ngài cầm chiếc sừng tê bảy tấc, Rùa Vàng rẽ nước dẫn người đi xuống biển sâu...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 11:18:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770756773</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Ngọc Mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770899599</link>
         <description><![CDATA[<div>Cuộc đấu tranh nội tâm của ADV trước khi chém Mị Châu:<br>- ADV (sau khi biết truyện, ông quay lại nhìn Mị Châu đang rải lông ngỗng cho Trọng Thủy): Con đang làm gì vậy? Con biết rõ hành động mình đang làm không?<br>-Mị Châu: Con đang giúp chàng ấy tìm được chúng ta cha ạ. Mà sao cha lại hỏi vậy? Chúng ta sắp được đoàn tụ rồi mà!<br>- ADV (ông nghe vậy liền lên tiếng): Con à, con là đang hại chính mình đó, nó đang muốn xâm chiếm nước ta kìa, muốn cướp đi hết của chúng ta đó, bây giờ nó đã phản lại chính nhà vợ của mình thì con nghĩ xem, tình vợ chồng có còn nữa hay không? Ta biết con yêu nó, nhưng con có nghĩ đến cảnh nước ta một lần nữa bị đô hộ, dân ta một lần nữa trở thành nô lệ của chúng không? Nếu như nó tìm ra được chúng ta, con nghĩ nó sẽ để ta sống yên sao? (ông không kìm được cơn giận mà quát)<br>- Mị Châu: Con xin lỗi, con xin lỗi người, con đã hứa với chàng ấy rồi! Con chỉ muốn chúng ta có thể đoàn tụ, có một tổ ấm nhỏ-nơi có cha, có chàng ấy và con, 3 chúng ta sống hạnh phúc bên nhau, rồi 2 chúng con sẽ sinh ra những đứa con kháu khỉnh thôi mà (cô bắt đầu rơi lệ trước sự lớn tiếng của cha mình, đây là lần đầu cô bị mắng như vậy, cô dần hiểu được tầm quan trọng của sự việc)<br>- ADV (ông đau đớn, cười khổ, nước mắt không kìm được mà tuôn ra, nói): Con à, ta xin lỗi con, xin lỗi con rất nhiều. Ta không biết phải làm như nào nữa, ta không kìm nổi cơn giận của mình. Chỉ trách ta, thân là một người vua lại không giữ được nước, lại không biết chọn cho con gái một chàng rể xứng đáng, rồi ỉ lại vào nỏ thần mà lơ là cảnh giác trong khi kẻ địch chính là người thân cẩn bên con. Trách người cha này vô tâm, không quan tâm, dạy dỗ con mình đàng hoàng để rồi dễ bị người đời lừa gạt. Ta tệ thật con nhỉ, ta phải làm gì để chuộc tội với toàn dân tộc bây giờ? Nếu ta chết chỉ bằng một nhát dao thì nó dễ dàng quá, quá nhân từ với ta rồi! (ông vừa nói vừa cầm dao cứa nhẹ vào tay mình, nhìn con gái của mình và cười nhạt)<br>- Mị Châu (cô vừa khóc, vừa xin cha): Cha à, cha không làm gì có lỗi cả, con xin người đừng tự hành hạ bản thân mình nữa. Cha đã làm quá nhiều thứ cho đất nước này rồi, con mới là người phá hoại nó. Xin người hãy đem mạng sống của con làm vật để chuộc lỗi với nhân dân, chính con là người phản quốc đẩy sự việc đến như thế này. (cô quỳ xuống cầm tay cha mình cầu xin, cô nói tiếp): Con là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng chung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù. &nbsp;<br>-&nbsp; ADV: Con à, trong truyện này không ai không có lỗi cả, con chỉ vì yêu chồng mà mù quáng, còn ta chỉ là một người tồi không biết suy nghĩ sâu xa hơn. Những gì chúng ta làm người chịu đều là người dân. Chúng ta nợ họ rất nhiều, 2 cha con ta chắc chắn phải chết để đền lại cho họ.&nbsp;<br>- Mị Châu: Con nguyện được chết trước và thay cha làm mọi thứ, chịu mọi đau khổ<br>- ADV (ông cầm kiếm lên): Con à, ta đẻ con ra mà không biết dạy, đem họa đến cho đời thì chính ta phải là người tiễn con đi. Kiếp này không thể ở với con đến khi con có hạnh phúc, đủ con đủ cháu thì ta mong kiếp sau gặp lại, chúng ta lại làm cha con nhé, yêu con-cô công chúa cha!<br>(Ông chém Mị Châu khiến máu cô loang ra biển Đông-một dòng máu đỏ tươi của người con gái từng vì một lần lỡ lầm gián tiếp bán nước, ông đau đớn nhìn con mình lần cuối rồi đi theo luông nước của Rùa Vàng, đi vào biển sâu).</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 12:25:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1770899599</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Hiền Nhân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771110063</link>
         <description><![CDATA[<div>Cuộc chiến nội tâm diễn ra trong An Dương Vương khi ông chuẩn bị chém Mị Châu. Với vai trò là một người cha, ông không nỡ chém đi con gái yêu quý của mình ông luôn có suy nghĩ hiện lên trong tâm trí:" Tại sao ta lại có thể chính tay giết chết con gái mình cơ chứ, Mị Châu là máu mủ của ta cơ mà, ta có thể nỡ tâm nhìn con gái mình chết hay sao?”.Nhưng cùng với đó là một suy ngẫm khi ông đứng trên cương vị của một nhà vua: “Nhưng nó cũng chính là người đã tiếp tay cho kẻ địch lấy nỏ thần, là nguyên nhân của thất bại này, và người phản lại đất nước thì chính là kẻ thù”.Ông nói với con gái lời cuối cùng: “Xin lỗi con gái của ta, mong con sẽ hiểu cho cha”.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 13:29:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771110063</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771263943</link>
         <description><![CDATA[<div>Ta đau đớn lắm chứ, ta day dứt lắm chứ. Làm gì có ngươi fcha nào mà lại muốn tuốt gươm hại con. Ta có mỗi mình con là công chúa bé bỏng, là chỗ dựa tinh thần vững chắc của ta, con là người sẽ kế thừa ngôi vị này, thay ta điều hành việc nước. Nhưng mị châu à, ta không chỉ là cha con ta còn là cha của cả nước âu lạc. Ta xin lỗi vì đã không thể làm tròn trách nhiệm của một người cha hoàn hảo, ta rất có lỗi với con. Ông trời không cho ai tất cả, đúng là như vậy. Ngày hôm nay, hay ngày mai và cả kiếp sau, ta vẫn mong muốn được làm cha của con thêm 1 lần nữa. Giờ ta là vua, ta phải làm tròn bổn phận của mình. ta đã thật ngu ngốc khi gả hắn ta cho con. Ta rất xin lỗi con. Cũng là do ta dạy bảo con không tốt, nên con mới kông phân biệt phải trái đúng sai lẽ thường tình, nên mới để đất nước lâm nguy. Nhưng nếu ta không thẳng tay trừng phạt con, có lẽ đất nước sẽ càng nhiều kẻ phản trắc, đất nước sẽ loạn lạc lâm nguy. Nếu ngày hôm nay con không bị trừng phạt, dẫu cho con có là con của ta, thì con cũng sẽ bị nhân dân cả nước ruồng bỏ, rồi con cũng chết trong tay Tản Đà mà thôi. ta xin lũi con :))</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 14:09:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771263943</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771318594</link>
         <description><![CDATA[<div>sau&nbsp;khi nghe xong câu nói của Rùa Vàng, ta rất thất vọng về con. Tuy rất yêu con nhưng lòng yêu nước là trên hết. Xin lỗi con.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 14:23:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771318594</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Hiền Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771576899</link>
         <description><![CDATA[<div>Nắm chặt chuôi kiếm trong tay, đôi tay tôi bỗng chốc run lạ thường... vì dường như trong đầu tôi lúc này cũng chẳng yên. Một lời nói thúc giục "chém đi" nhưng một bàn tay khác lại ngăn lại " một người cha nào có thể tàn nhẫn đến thế?". Tôi tự hỏi mình là ai? là vua hay là một người cha? là người đứng đầu của 1 nhà nước hay là người cha hết mực bảo vệ con? Trí óc luôn tự nhắc nhở tất cả kẻ phản bội sẽ đều phải chết dẫu là ai, nhưng trái tim thì đau đáu nỗi niềm của một người cha… &nbsp;</div><div>Bỗng chốc, đôi bàn tay này chẳng thể kiểm soát được nữa,&nbsp; tuốt mạnh thanh kiếm chém đứt đầu đứa con gái bé bỏng ấy. Làm sao có thể ngừng trăn trở, làm sao có thể ngừng day dứt . Quỵ xuống bên thân xác đẫm máu với thanh kiếm xuyên thẳng vào tim, tôi ôm lấy con bé, nghẹn ngào “Xin lỗi con, đứng trước nước và con, Giây phút ấy cha đã chọn nước, thì giây phút này hãy để cha dùng thân xác này để bù đắp cho con”. Chẳng thể giữ nổi lí trí, tôi rút nhát dao đẫm máu, nắm chặt bàn tay con gái và tự kết liễu đời mình.&nbsp;</div><div>&nbsp;</div><div>( Đó là những dòng chữ được khắc bằng máu chứa nồng độ cồn cao. Lúc bây giờ ngta vẫn còn nghi ngờ về chủ nhân những dòng máu này. Mãi sau này ngta mới phát hiện ra đó chính là touch id của ADV, liên hệ đến ván cờ ông đã chơi trước khi cưỡi ngưỡi thì quả thật ông đã ham vui và hơi quá chén, nồng độ cồn vượt qúa 0,4mg/ lít khí thở nhưng vẫn tham gia giao thông. Được kể lại rằng có người bên kia sông đã nhìn thấy ADV cứ hét lên "hêy za, hêy vô" nhưng vì dát, sợ chết nên 7749 lần "hêy" nhưng mà kiếm không "vô" người. Đến lần thứ 7750, tuổi cao sức yếu, ông đang "hêy" dở thì kiếm tự rơi và chút hơi thở cuối cùng. - Ngoại truyện )</div><div>&nbsp;</div><div>&nbsp;</div><div>&nbsp;</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 15:32:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771576899</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quỳnh Đào</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771784754</link>
         <description><![CDATA[<div>Ta quay lại nhìn thì chỉ có Mị Châu với chiếc áo lông ngỗng đã trụi cả lông. Ta chợt hiểu ra tất cả. Thì ra bọn giặc dò theo dấu lông ngỗng để đến được đây. Và cũng chính Mị Nương, đứa con gái thơ ngây của ta đã vô tình tiết lộ bí mật quốc gia cho tên gián điệp Trọng Thủy cho nên ta mới có ngày này. Đứa con gái bé bỏng mà ta luôn tin yêu ấy đã phạm tội tày trời. Nó là con của ta, và cũng là công chúa của một nước. Ta không thể chấp nhận việc có con là một kẻ bán nước. Đó là một sự sỉ nhục cho bản thân ta và cho nhân dân. Trên cương vị của một bậc quân vương, ta không thể nào làm trái lòng dân, trái phép nước, không thể nào vì tình cảm cá nhân mà bỏ bê nghĩa vụ. Nhìn khuôn mặt đầy đáng thương và tội lỗi của con, ta càng thêm chua xót. Ta biết rằng con bé đã bị lừa gạt, bị kẻ thù lợi dụng. Là một người cha, sao ta không thể không đau lòng được? Song điều đau đớn hơn cả là đứa con bé bỏng của ta đã tiếp tay cho kẻ thù, bán rẻ giang sơn. Tâm trí ta rối bời... Quá tuyệt vọng, không còn con đường nào khác ta rút gươm ra chém chết Mị Châu...Có lẽ đây là kết cục mà ông trời đã sắp đặt cho ta. Ta là một vị vua anh tài, nhưng chưa phải là người cha tốt...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 16:35:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771784754</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Ngọc Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771904078</link>
         <description><![CDATA[<div>Nghe lời kết tội của Rùa Vàng, vua như không tin vào tai mình. Ông quay đầu lại, chẳng phải "kẻ ngồi sau lưng"&nbsp; mà Rùa Vàng nhắc đến là đứa con gái yêu quý của ông hay sao? An Dương Vương như chết lặng, nhìn cô con gái mà ông đã nuôi nấng bao năm, yêu thương hết mực, ấy vậy mà giờ đây bỗng chốc trở thành kẻ tội đồ phản nước hại dân, "cõng rắn cắn nhà gà". Ông vừa thẹn với nhân dân vì con gái đã gián tiếp lấy đi cuộc sống yên bình, ấm no, hạnh phúc mà chính tay ông và toàn dân Âu Lạc đã xây dựng bấy lâu, vừa giận con ngây thơ, vô tình nối giáo cho giặc, lại vô cùng đau đớn.&nbsp;Ông biết Mị Châu không cố ý bán nước, nàng chỉ là quá yêu chồng mình mà ngây thơ tin vào hắn, vô tình tiếp tay cho địch. Ông đau lắm chứ, day dứt lắm chứ, thương con lắm chứ. Nhưng biết sao đây, ông đường đường là vua của một nước, là người đứng đầu của một quốc gia, là người mà nhân dân luôn kính trọng, tin tưởng, ngưỡng mộ. Vậy nên, tuy đau đớn là thế, ông vẫn không quên trách nhiệm của mình : trước hết là 1 vị vua, sau đó mới là 1 người cha, ông đặt việc nước lên trên việc nhà. Cuối cùng, ông đưa ra một quyết định dũng cảm, dứt khoát : tự tay giết Mị Châu đền tội cho nhân dân. Ông không muốn con gái phải sống cả đời với những lời phỉ báng, đay nghiến và dù có chết cũng phải chết dưới tay mình, không phải chịu đau đớn, giày vò từ quân địch. An Dương Vương nén nỗi đau, dứt khoát rút kiếm, thẳng tay chém con gái. "Kiếp này ta không có duyên, tội con bán nước tội cha chém người, mong kiếp sau hai ta sẽ lại được làm cha con. Con ra đi thanh thản và đừng hận cha, con nhé!"</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 17:14:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771904078</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hiền Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771923353</link>
         <description><![CDATA[<div>Sau khi nghe Rùa Vàng thét lớn: "Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!", ta đã không khỏi giật mình. Cảm giác như có gì chặn nơi cổ họng nghẹn đắng, ta quay lại nhìn chiếc áo lông ngỗng mỏng tang trên tay con không giấu nổi thất vọng. Hóa ra bọn giặc đã dò theo dấu lông ngỗng để theo được đến tận đây. Và cũng chính người con gái đang giương đôi mắt long lanh kia là người vô tình tiết lộ bí mật quốc gia cho tên gián điệp Trọng Thủy.&nbsp;<br>Ta nheo đôi mắt sớm đã hằn lên những vệt đỏ phẫn nộ nhìn thẳng vào người trước mặt. Nó là con ta, là đứa con gái ta hết mực nâng niu chiều chuộng và tin tưởng, vậy mà nó đã phạm phải tội tày trời. Đầu ta thoáng qua suy nghĩ tha thứ và bỏ qua cho nó, nhưng ngay lập tức đã gạt phắt. Bởi ta thân là vua của một nước, không thể tha thứ cho một kẻ phản quốc được, dù cho có là máu mủ ruột thịt của mình. Ta càng thêm trách con vì sao bản thân là công chúa mà lại mù quáng quên đi địa vị và trách nhiệm của mình như vậy?&nbsp;<br>Ta hít một hơi thật sâu, ép mình quên đi khuôn mặt tội nghiệp đầy đáng thương đang cầu xin của con. Ta không thể làm trái phép nước, càng không thể vì tình cảm riêng tư mà bỏ qua chuyện tày trời như vậy. Dẫu biết đứa con gái ngây thơ này đã bị lừa gạt, lợi dụng, thân làm cha sao ta có thể không đau lòng? Càng đau xé ruột gan, ta càng không thể chần chừ thêm một giây nào nữa, bởi ta lo sợ mình sẽ mềm lòng, thứ tha cho Mị Châu.<br>Ta quyết định rút gươm ra, dứt khoát một đường chém chết con gái yêu của mình. Lần đầu tiên, nước mắt của một vị vua đã rơi. Phải chăng là vì quá chua xót và tức giận? Có lẽ đây là kết cục khó có thể tránh khỏi. Ta mong ở kiếp sau nó sẽ sống tốt hơn, là người trọng nghĩa từng nhưng hãy thật lí trí. Và cũng xin con hãy tha thứ cho người cha tồi này đã nhẫn tâm với con, gả con đi mà không suy xét. Hôm nay, ta có thể làm đúng với đất nước, nhưng ta đã mất đi người mình có thể tin tưởng nhất mất rồi...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 17:21:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771923353</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771969020</link>
         <description><![CDATA[<div>Rùa Vàng hiện lên thét lớn: "Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó"<br>Lời nói ấy như một con dao đâm vào tim của ADV<br><em>ADV nắm chặt dây cương ngựa, cho ngựa dừng lại</em><br>Ông quay lại nhìn con, thấy những dấu lông ngỗng mà nàng để lại, lòng ông đau như cắt<br>Trước mắt người chính là đứa con gái độc nhất vô nhị, là đứa con mà ADV hết mực tin yêu để tiết lộ bí mật thiên cơ. Vậy mà giờ đây, người con gái ấy, đứa con bé bỏng thơ ngây đến mức dại dột ấy lại trực tiếp nối giáo cho giặc<br>Chua xót. Uất ức. Bất lực. Sững sờ. Dường như không có một từ nào có thể miêu tả được trọn vẹn cảm xúc của ADV lúc này<br>Cố gắng kìm nén cảm xúc, ADV hỏi con: "Mị Châu à, con biết mình đang làm gì không vậy? Con là con gái ta, là công chúa của Âu Lạc! Ta đã vô cùng tin tưởng con, con biết không?"&nbsp;<br>Dường như nhận ra được thái độ của cha, Mị Châu chỉ biết quì xuống mà khấn rằng: "Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối thù"</div><div>ADV:"Ta là một vị vua nhưng cũng là một người cha. Điều ấy mới thật cay đắng biết nhường nào! Mị Châu à, ta không mong con tha thứ cho ta. Kiếp này ta nợ con, nợ con rất nhiều."-<em>ADV run run, dần đưa thanh kiếm sát cổ Mị Châu-</em>"ta đã không làm tròn bổn phận của một người cha, ta đã không nuôi dạy con tử tế. Để con đến bây giờ là lỗi của ta. Nếu kiếp sau ta có gặp lại, t sẽ bù đắp tất cả. Yêu con"<br>Nói rồi, ADV nhắm mắt lại, rút kiếm chém Mị Châu. Tiếng kiếm sắc đến gai người. Xung quanh nhuốm một màu đỏ tươi, màu đỏ của một đời người bất hạnh, của sự bất lực, đau đớn dồn nén trong lòng một người cha. Khoảnh khắc ADV, tưởng chừng trái tim của người vỡ vụn thành trăm mảnh, ADV khuỵ gối, gào lên sự chua xót.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-27 17:36:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1771969020</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1773087969</link>
         <description><![CDATA[<div>“ Rùa Vàng khi ấy mới hiện lên và nói: "Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó". Ngoảnh lại sau lưng, đất trời phẳng lặng, không một bóng người, chỉ có mình Mỵ Châu nước mắt giàn giụa, ta chợt tỉnh ngộ, liền rút gươm phẫn nộ. Ta không khỏi sững sờ khi con gái mình chính là giặc, chính là kẻ đã đưa mình đến bước đường cùng.<br><br></div><div>Mỵ Châu bấy giờ cũng đã hiểu rõ sự tình, nói lời oán than rồi sẵn sàng nhận lấy cái chết. Ta vô cùng đau lòng nhưng là một kẻ phản nghịch, tội đồ quốc gia ta không thể tha thứ với cương vị một người đứng đầu đất nước.<br><br></div><div>Con rất ngây thơ, yêu Trọng Thủy với một tình yêu trong sáng. Con đã trao cho Trọng Thủy tất cả trái tim mình. Mấu chốt chính là lúc con chỉ cho Trọng Thủy xem nỏ thần. Nỏ thần là bí mật quốc gia, là việc đại sự, thế mà con lại "vô tư" đến mức đưa cho Trọng Thủy xem vậy ư?. Con u mê, ngu muội đến mức lầm lẫn giữa "tình nhi nữ" và "việc quân vương". Còn gì đau xót hơn chăng? Nếu xét về khía cạnh một người vợ thì con là một mẫu hình lí tưởng cho chữ "tòng" thời ấy. Nhưng không chỉ là một người vợ, con còn là công chúa của nước Âu Lạc.<br><br></div><div>Con chỉ hướng về hạnh phúc lứa đôi, mong đến ngày sum họp: "Thiếp phận nữ nhi, nếu gặp cảnh biệt li thì đau đớn khôn xiết. Thiếp có áo gấm lông ngỗng thường mặc trên mình, đi đến đâu sẽ bứt lông mà rắc ở ngã ba đường để làm dấu, như vậy sẽ có thể cứu được nhau". Câu nói của con là lời nói của một người vợ yêu chồng tha thiết. Nhưng con không biết rằng hành động của con đã cho Triệu Đà chiến thắng vua cha, cho Trọng Thủy đuổi theo giết cha&nbsp;<br><br></div><div>Khi quyết định xuống tay với con, ta đã đứng vào quyền lợi của quốc gia, tổ quốc để phán xét. Từ việc mất nước Âu Lạc, ta rút ra được bài học là cần phải biết xử lí đúng đắn mối quan hệ chung va riêng, cá nhân và nhà nước. Mị Châu đã không đặt trách nhiệm lên trên tình cảm để rồi gây ra việc mất nước.<br><br></div><div>Ta đã lầm lỡ, đã quá tự tin, đã không hề cảnh giác với kẻ thù, để khi mọi chuyện lỡ rồi cũng không còn đường rút.<br><br></div><div>Chỉ vì một phút tin người quá đà, chỉ vì một phút lơ là chủ quan khinh địch mà ta đã khiến bao nhiêu con dân của mình phải lầm than cơ cực. Ta đã khiến cho vương triều ta dày công gây dựng trở thành vô nghĩa, và ta càng làm một người cha thất bại khi đã nhẫn tâm giết chết đứa con gái mà ta rất mực yêu thương. Đó cũng là niềm ân hận nỗi đau suốt cả đời mà ta không bao giờ nguôi ngoai “<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-28 02:40:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/38tj8vnlov7wlj3z/wish/1773087969</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
