<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Tòa soạn báo việc tử tế by Mee</title>
      <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023</link>
      <description>Hãy cùng lưu lại thành quả làm việc vất vả của chúng mình nhé &lt;3</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-11-22 12:23:24 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-03-27 11:56:07 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/01974b488c101f7da69e1a0f9b265617/Cover_fb.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>LINK CUỘC HỌP HÀNG TUẦN</title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817074112</link>
         <description><![CDATA[<p>Link cuộc họp sử dụng hàng tuần: <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://us05web.zoom.us/j/83689570441?pwd=lMebsSR1Pudur6lIIhzphnz5zl9KKa.1">https://us05web.zoom.us/j/83689570441?pwd=lMebsSR1Pudur6lIIhzphnz5zl9KKa.1</a> </p><p>ID cuộc họp nếu đăng nhập trên điện thoại/ tablet: 836 8957 0441 </p><p>Mật khẩu: 2023</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-07 06:51:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817074112</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817321691</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/86048a17b9280a2fef661aed7ad66806/4.png" />
         <pubDate>2023-12-07 11:25:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817321691</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817321811</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/ac72812a7c0e845731e1e0f98636e8d3/6.png" />
         <pubDate>2023-12-07 11:25:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817321811</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817322019</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/921ca0bf7df9017bc4f08337fa80a1f5/8.png" />
         <pubDate>2023-12-07 11:25:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817322019</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817323327</link>
         <description><![CDATA[<p>CÁC KÊNH TÌM KIẾM</p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://www.google.com">www.google.com</a></p><p>trợ lý ảo: <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://www.bard.google.com">www.bard.google.com</a> </p><p>trợ lý ảo: <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://chat.openai.com/auth/login">https://chat.openai.com/</a></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/d74fce11b406e8182de29d568f62ee27/10.png" />
         <pubDate>2023-12-07 11:26:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817323327</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HẠT GIỐNG TÂM HỒN</title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817324652</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://thuvienhoasen.org/images/file/7V-n5mJm2ggQAFsg/hat-giong-tam-hon-tap-1.pdf" />
         <pubDate>2023-12-07 11:28:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817324652</guid>
      </item>
      <item>
         <title>101 CÂU CHUYỆN TRUYỀN CẢM HỨNG</title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817333758</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://sachhay24h.com/nhung-cau-chuyen-qua-tang-cuoc-song-hay-va-y-nghia-nhat-a736.html#google_vignette" />
         <pubDate>2023-12-07 11:38:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817333758</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NHIỆM VỤ BUỔI 1</title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817345591</link>
         <description><![CDATA[<ul><li><p>TÌM KIẾM CÂU CHUYỆN TRUYỀN CẢM HỨNG bằng trang <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://www.google.com">www.google.com</a> với từ khóa: "câu chuyện hạt giống tâm hồn về lòng tốt" </p></li><li><p>Hoặc tham khảo 2 đường link bên cột tài liệu tham khảo bên cạnh.</p></li></ul>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/9c86426064653e78825e16d1bb5ac66c/12.png" />
         <pubDate>2023-12-07 11:51:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817345591</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817346340</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/4281395891bee7a1a8e386fedfde6e60/1.png" />
         <pubDate>2023-12-07 11:52:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817346340</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817346439</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/d5506eadcafe3d8032101f53e125d818/2.png" />
         <pubDate>2023-12-07 11:52:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817346439</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TUYỂN TẬP CÁC CÂU CHUYỆN HẠT GIỐNG TÂM HỒN</title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817377501</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://truyennganynghia.com/hat-giong-tam-hon/" />
         <pubDate>2023-12-07 12:27:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817377501</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817447812</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2245522954/f4d78adb6850889c9a22f029c8cbc611/image.jpg" />
         <pubDate>2023-12-07 13:33:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2817447812</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Duy duy </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2818699346</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Băng bó trái tim</strong></p><p>Bé Susie 6 tuổi hỏi:</p><p>“Mẹ làm gì thế?”</p><p>-“Mẹ nấu súp cho cô Smith”.</p><p>Susie thắc mắc “Vì sao ạ?”</p><p>-“Cô rất buồn. Con gái cô vừa chết. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian”.</p><p>“Tại sao lại phải thế hả mẹ?”</p><p>-“Khi một người quá buồn, họ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu ăn hay một số việc vặt khác. Là hàng xóm với nhau, chúng ta phải giúp cô ấy. Cô sẽ chẳng còn nói chuyện, ôm hôn con gái … hoặc làm bất cứ điều gì thú vị như mẹ và con vẫn làm. Susie, con rất thông minh. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào để giúp cô ấy”.</p><p><br/></p><p>Nghe mẹ nói,</p><p>Susie suy nghĩ rất nghiêm túc và tìm cách giúp cô Smith, lúc sau, bé đã ở trước cửa nhà cô và rụt rè bấm chuông. Cô Smith mở của: “Chào Susie, cháu cần gì ?”. Susie thấy giọng cô nhỏ, mặt cô trông rất buồn, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ và mọng nước.</p><p>Nén xúc động, Susie thì thầm:</p><p>“Mẹ cháu nói cô vừa mất con gái, cô rất buồn. Trái tim cô chắc chắn đã bị thương” - Rồi Susie e dè xòe tay ra, trong lòng bàn tay cô bé là một cái băng y tế cá nhân - “Cái này để băng cho trái tim bị thương của cô …”, Susie thêm: “Cháu đã dùng vài lần và thấy rất tốt”.</p><p>Cố gắng không bật khóc, Smith kinh ngạc, xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie và nghẹn ngào: “Cám ơn cháu. Cháu yêu quý. Miếng băng ấy sẽ giúp cô rất nhiều”.</p><p>Miếng băng y đã đem đến sự ấm áp cho trái tim tuyệt vọng của cô Smith. Từ đó, cô gài miếng băng vào một xâu chìa khóa và luôn mang theo, như một sự nhắc nhở là phải biết quên đi nỗi đau và mất mát … để sống.</p><p><strong>Ý nghĩa câu chuyện:&nbsp;</strong>Hành động của cô bé Susie mang đến sự ấm áp cho Smith. Trong cuộc sống chúng ta ít nhiều sẽ gặp những hoàn cảnh kém may mắn hơn mình vậy nên đừng ngại trao cho họ sự ấm áp như cô bé trong câu chuyện trên nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-08 12:50:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2818699346</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NHIỆM VỤ BUỔI 2</title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2822146272</link>
         <description><![CDATA[<p>1. Tìm kiếm trên trang <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://google.com"><strong>google.com</strong></a> với từ khóa:</p><ul><li><p>2A3: <strong>“câu chuyện hạt giống tâm hồn về lòng tốt”</strong></p></li><li><p>2A4: <strong>“câu chuyện hạt giống tâm hồn về tình yêu thương”</strong></p></li><li><p>2B2: <strong>“câu chuyện hạt giống tâm hồn về sự giúp đỡ”</strong></p></li><li><p>2B3:<strong> “câu chuyện hạt giống tâm hồn về sự cho đi”</strong></p></li></ul><p>2. Dựa vào 3 tiêu chí, hãy đọc và chọn ra một câu chuyện truyền cảm hứng mà con tâm đắc nhất về sự tử tế.</p><p>3. Copy nội dung và dán lên padlet nhé.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/e030994ffc262d384ad0b629dacf3518/Screenshot_2023_12_12_at_15_02_23.png" />
         <pubDate>2023-12-12 08:02:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2822146272</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2822166681</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/c435cc0cc1c56ee9771d4e6e721a8d31/24.png" />
         <pubDate>2023-12-12 08:24:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2822166681</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2822166787</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/a6fd7cdf3dda768ecf1916139c5206f9/26.png" />
         <pubDate>2023-12-12 08:24:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2822166787</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đào Hà Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2823854408</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Phép màu sẽ đến với những ai biết cho đi</strong></p><p>Đây là câu chuyện có thật Dr. Howard Kelly là một nhà vật lý lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895.</p><p>Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền học. Ngày nọ nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụng đang đói, cậu định bụng sẽ sang nhà kế bên xin một bữa ăn. Một phụ nữ đẹp ra mở cửa. Bối rối trước cuộc gặp gỡ không hẹn trước này thay vì ăn cậu xin uống. Người phụ nữ đoán ra cậu đang đói và mang đến cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi:</p><p>Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ?</p><p>Người phụ nữ trả lời:</p><p>Cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt.</p><p>Cậu bé cám kích đáp:</p><p>– Cháu sẽ cảm ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu!</p><p>Khi ra đi cậu cảm thấy khỏe khoắn hơn và niềm tin của cậu vào con người cũng mãnh liệt hơn. Trước đó cậu gần như muốn đầu hàng trước số phận.</p><p>Nhiều năm sau đó người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương đều bó tay. Họ chuyển bà đến một thành phố lớn và tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi ông nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức ông khoác áo choàng và đi tới phòng bệnh Người phụ nữ ở. Ông nhận ra được ngay ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng hội chẩn, ông quyết định dốc hết sức để cứu bệnh nhân này. Và cuối cùng nỗ lực của ông đã được đền đáp.</p><p>Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hoá đơn viện phí của ân nhân. Ông viết vài chữ bên lề của tờ hoá đơn và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hoá đơn và biết rằng sẽ phải thanh toán nó hết đời mới xong. Bỗng nhiên có cái gì đó khiến bà chú ý và bà đọc những dòng chữ này:</p><p>"Trị giá hoá đơn bằng một ly sữa. "</p><p>Ký tên: tiến sĩ Howard Kelly</p><p>Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào và lời từ trái tim bà ấy thốt lên trong nước mắt: "Cám ơn ông!."</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-13 13:03:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2823854408</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bao Di - Những tấm gương lan tỏa yêu thương đến người không may mắn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2823955464</link>
         <description><![CDATA[<p>Tại một địa điểm khác – bệnh viện Ung bướu thành phố Hồ Chí Minh, những bệnh nhân mắc bệnh nan y đang điều trị tại đây lại cảm thấy ấm lòng hơn với "Nồi súp yêu thương" của cô gái trẻ Nguyễn Hoàng Kim và những người bạn.</p><p>Chứng kiến những khó khăn vất vả của những bệnh nhân nghèo trong một dịp chăm người thân trong bệnh viện, Kim đã nảy ra ý tưởng thực hiện chương trình Nồi súp yêu thương dành cho bệnh nhân nghèo bị ung thư. Từ đó, mỗi sáng thứ 4 hàng tuần, Kim cùng các bạn trẻ lại chuẩn bị 600 suất súp hay cháo cho bệnh nhân nghèo Bệnh viện Ung bướu của thành phố, với mong muốn sẻ chia, làm vơi đi phần nào nỗi lo âu cho những thân nhân, bệnh nhân nghèo khó.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://vtv.vn/tam-long-viet/nhung-tam-guong-lan-toa-yeu-thuong-den-nguoi-khong-may-man-20171001103646857.htm" />
         <pubDate>2023-12-13 14:26:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2823955464</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2824809411</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện 2 quả táo</p><p>Một người mẹ hỏi đứa con trai 5 tuổi của mình: “Nếu hai mẹ con ta đang khát nước và chỉ có 2 quả táo này, con sẽ làm gì?”. Cậu bé con suy nghĩ một lát rồi ngây thơ trả lời: “Con sẽ cắn mỗi quả táo một miếng mẹ ạ!”.</p><p><br/></p><p>Bà mẹ không la mắng con nhưng thở dài một tiếng thất vọng. Cô nhẹ nhàng hỏi con: “Con có thể nói cho mẹ biết vì sao con làm điều đó?”. Và cô đã bật khóc khi cậu bé ngây ngô đáp: “Con muốn thử và dành quả ngọt nhất cho mẹ”.</p><p><em>Tình yêu thương được thể hiện qua những hành động nhỏ nhặt nhất, đồng thời cũng tinh tế nhất. Vì vậy, đừng vội vàng phán xét hành động của người khác, đôi khi họ yêu bạn theo cách riêng và sâu sắc hơn những gì bạn đã từng nhận được.</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 05:24:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2824809411</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đào Gia Khánh - 2A3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825065505</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện: THỨ QUÝ GIÁ NHẤT CUỘC ĐỜI</p><p>Tại một làng chài nọ, có một chàng thanh niên hiền lành và tốt bụng, làm việc rất chăm chỉ. Ngày nọ, trên đường về nhà, chàng lượm được một cái chai nhỏ. Vì tò mò, chàng tìm cách tháo bằng được nắp chai ra. Bất ngờ từ trong chai bay ra một làn khói trắng và vị thần khổng lồ xuất hiện.</p><p>Vị thần liền cất tiếng nói: “<em>Đừng sợ! Ngươi là ân nhân của ta, ta cho ngươi ba điều ước. Nào! Hãy ước đi hỡi chàng trẻ tuổi</em>“.</p><p>Ước gì nhỉ? Chàng đắn đo và trả lời: “<em>Thần cho tôi thời gian để suy nghĩ nhé!</em>“.</p><p>– Được thôi. Từ đây đến chiều ngươi phải nghĩ ra đấy.</p><p>Chàng đi dọc theo bãi biển và suy nghĩ. Trên đường đi chàng gặp một đám trẻ con hồn nhiên, vô tư chơi đùa say mê. Nhìn những gương mặt thiên thần, chàng thấy cuộc đời mới đẹp làm sao. Đi tiếp, chàng gặp một chàng trai trẻ liều mình cứu những người nghèo khổ thoát khỏi một nhóm trộm cướp. Tấm lòng nghĩa hiệp đó khiến chàng khâm phục.</p><p>Chàng lại tiếp tục đi và thấy một đám đông vây quanh một cụ già. Thì ra có một con cá voi mắc cạn trôi dạt vào bờ. Mọi người định giết nó để lấy thịt bán. Cụ già nói: “<em>Những gì thuộc về biển cả hãy trả về cho biển cả</em>“. Thế là chú cá voi được cứu sống.</p><p>Hoàng hôn buông xuống. Vị thần hiện ra hỏi: “<em>Ngươi đã nghĩ ra chưa?</em>“. Chàng trai trả lời: “<em>Vâng, xin thần hãy ban cho tôi sự ngây thơ, hồn nhiên của trẻ thơ; một trái tim nghĩa hiệp, dũng cảm của tuổi trẻ và một tấm lòng nhân ái, vị tha của người từng trải</em>“.</p><p>Vị thần nói: “<em>Hỡi chàng trai, ngươi làm ta bất ngờ đấy, bởi vì ngươi đã nhận ra những thứ quí giá nhất của cuộc đời</em>“.</p><p>Trên đời này, điều giá trị nhất là gì? Với người cầu danh lợi, tiền tài là quý giá; nhưng với người cầu phẩm hạnh, đạo đức lại là hơn. Với người bon chen tranh đấu, địa vị là trên hết; nhưng với người cầu yên bình, an phận lại là bến đỗ bình yên. Nhưng thiết nghĩ Ông Trời luôn công bằng với tất cả chúng ta, ban cho toàn nhân loại một món quà vô giá, đó là cuộc sống. Bởi vậy, hy vọng các bạn sẽ nhận ra thứ quý nhất mà mình đang có và trân trọng nó.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 10:34:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825065505</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825069804</link>
         <description><![CDATA[<p>Tạ Duy Tuệ-2A3</p><p><strong>1.&nbsp;Khó khăn thử thách để lại gì?</strong></p><p><em>“Con đường ngắn nhất để thoát khỏi gian nan là đi xuyên qua nó”</em> - Khuyết danh</p><p>Một chàng trai đang gặp nhiều khó khăn, anh bị tổn thương và trở nên mất niềm tin vào cuộc sống. Anh đến hỏi một ông già thông thái.<br>Nghe kể xong, ông chẳng nói lời nào mà chỉ im lặng đặt chiếc nồi lên bếp, đổ vào nồi một ít nước và cho vào một củ cà rốt, một cục muối và một quả trứng. Sau khi đun sôi, ông mở nắp và trầm ngâm im lặng nhìn anh ta.</p><p>Sau một hồi ông bắt đầu nói:<br>- Ai sống trên đời cũng phải trải qua khó khăn, thử thách cả. Nhưng điều quan trọng là sau đó mọi việc sẽ như thế nào?<br>Hãy nhìn xem cục muối với vẻ rắn chắc bên ngoài nhưng khi bỏ vào nước là tan, củ cà rốt cứng cáp khi bị nóng cũng trở nên mềm đi. Còn quả trứng tuy mỏng manh nhưng khi qua nước sôi nóng bỏng lại trở nên cứng cáp hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 10:38:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825069804</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tạ Duy Tuệ-2A3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825070701</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>2. Chuyện xây cầu Brooklyn</strong></p><p><em>“Không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ được đầu hàng”</em> - Winston Churchill</p><p>Cầu Brooklyn bắc ngang con sông nằm giữa hai thành phố Manhattan và Brooklyn phải nói là phép lạ của ngành xây dựng.</p><p>Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng khởi khi nảy ra ý kiến xây một cây cầu thật ngoạn mục bắc ngang hai thành phố này.</p><p>Tuy nhiên, khi nghe ông trình bày ý tưởng táo bạo đó không một chuyên gia về cầu đường nào chịu hợp tác với ông. Họ cho rằng ông điên và bảo ông hãy quên điều đó đi vì không thể nào làm được cây cầu như vậy.</p><p>Không nản lòng, ông về nhà thuyết phục con trai mình là Washington cũng là một kỹ sư đầy tiềm năng, rằng có thể xây được cây cầu như vậy. Cả hai cha con cùng ấp ủ ý muốn hoàn thành cây cầu và bàn luận về cách vượt qua mọi trở ngại.<br>Dẫu sao, các ngân hàng cũng tin họ và đồng ý bỏ tiền ra cho dự án xây cầu. Hết sức phấn khích và nhiệt thành, họ tuyển nhân công và bắt đầu xây cây cầu trong mơ của mình.</p><p>Dự án tiến hành được vài tháng thì tai họa ập đến. Một tai nạn ngay tại công trường đã cướp đi chính sinh mạng ông John Roebling và con trai ông bị thương nặng ở đầu.</p><p>Washington sau tai nạn ấy đã không thể đi đứng và nói được. Ai cũng nghĩ là dự án cuối cùng sẽ tàn thành mây khói vì chỉ có cha con Roebling là những người duy nhất hiểu được cách xây chiếc cầu này.<br>Mặc dầu không thể đi lại và nói chuyện, đầu óc Washington Roebling vẫn còn rất tinh anh. Một hôm, đang nằm trong bệnh viện, trong đầu ông chợt nghĩ ra cách “nói chuyện” với người khác.</p><p>Vận động duy nhất của cơ thể ông hiện thời là nhúc nhích một ngón tay và ông nghĩ ra một bộ mã truyền tin. Với bộ mã này, ông dùng ngón tay còn chuyển động được gõ ra ý nghĩ của mình vào tay vợ mình để thông tin với vợ những gì cần nói với các kỹ sư vẫn đang tiếp tục xây dựng cây cầu.</p><p>Trong suốt 13 năm, Washington đã ra lệnh bằng ngón tay duy nhất còn chuyển động của mình cho đến khi hoàn thành cây cầu Brooklyn kỳ vĩ mà chúng ta nhìn thấy ngày hôm nay.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 10:39:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825070701</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825078429</link>
         <description><![CDATA[<p>Tạ Duy Tuệ-2A3</p><p><strong>3. Bài học từ người Thầy dạy võ</strong></p><p><em>“Phần lớn hạnh phúc hay bất hạnh được quyết định bởi tính cách của bạn chứ không phụ thuộc vào hoàn cảnh”</em> - Martha Washington</p><p>Một cậu bé 10 tuổi quyết định học môn võ judo cho dù cánh tay trái của cậu đã mất trong một tai nạn xe hơi. Cậu theo học judo với một võ sư Nhật.</p><p>Vì tin rằng mình đã học tập rất chuyên cần và tiến bộ nên cậu vô cùng thắc mắc tại sao sau ba tháng tập luyện mà thầy chỉ dạy cho mình mỗi một thế võ duy nhất.</p><p>Cuối cùng, không kiên nhẫn nổi nữa, cậu bé hỏi thầy:<br>- Thưa thầy, chẳng lẽ con không thể học được các thế võ khác sao?</p><p>Ông trả lời:<br>- Đây là thế võ duy nhất thầy dạy con, cũng chính là thế võ duy nhất mà con cần phải học.</p><p>Tuy không hiểu hết lời thầy nhưng tin tưởng ở thầy, cậu bé tiếp tục tập luyện.</p><p>Nhiều tháng sau, lão sư phụ dẫn cậu đến tham dự một cuộc thi judo. Cậu bé rất ngạc nhiên khi thấy mình thắng dễ dàng trong hai trận đầu.<br>Trận thứ ba khó khăn hơn nhưng sau một hồi, đối phương mất kiên nhẫn trong các đòn tấn công, cậu bé đã khéo léo sử dụng thế võ và chiến thắng. Vẫn chưa hết ngạc nhiên vì thành công của mình, cậu tự tin bước vào trận chung kết.</p><p>Lần này, đối thủ của cậu là một võ sinh cao lớn, to khỏe và dày dặn kinh nghiệm hơn. Vào trận không lâu, cậu bé đã liên tiếp trúng đòn và hoàn toàn bị đối phương áp đảo. Hết hiệp đầu, sợ cậu bé bị thương, trọng tài ra hiệu kết thúc trận đấu sớm nhưng người thầy của cậu không đồng ý:</p><p>Cứ để cậu bé tiếp tục. - Võ sư yêu cầu.</p><p>Ngay sau khi trận đấu bắt đầu lại, đối phương phạm phải sai lầm nghiêm trọng: anh ta coi thường đối thủ và mất cảnh giác. Ngay lập tức cậu bé dùng thế võ duy nhất của mình quật ngã đối phương và khóa chặt anh ta trên sàn.</p><p>Cậu bé đã đoạt chức vô địch.</p><p>Trên đường về, hai thầy trò ôn lại các thế đánh trong từng trận đấu.&nbsp;</p><p>Lúc này cậu bé mới thu hết can đảm nói ra cái điều ám ảnh trong đầu mình bấy lâu nay:<br>- Thưa thầy, làm sao con có thể trở thành vô địch chỉ với một thế võ như thế?</p><p>Con chiến thắng vì hai lý do.&nbsp;Người thầy trả lời.<br>- Lý do thứ nhất con gần như đã làm chủ được một trong những cú đánh hiểm và hiệu quả nhất của môn võ này. Lý do thứ hai, cách duy nhất mà đối thủ của con phá được thế võ đó là họ phải giữ chặt cánh tay trái của con lại<br>- Mà con lại không có tay trái.</p><p>Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hãy tin vào chính mình, bạn có thể làm tất cả!</p><blockquote><p><br/></p><p><br/></p></blockquote>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 10:48:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825078429</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825080879</link>
         <description><![CDATA[<p>Tạ Duy Tuệ-2A3</p><p><strong>4. Tin tốt lành</strong></p><p><em>“Ý nghĩa cuộc sống không phải là ở chỗ nó đem đến cho ta điều gì, mà ở chỗ ta có thái độ đối với nó ra sao; không phải ở chỗ điều gì xảy ra với ta, mà ở chỗ ta phản ứng với những điều đó như thế nào”</em> - Lewis L.Dunnington</p><p>Một anh sinh viên vừa tốt nghiệp đại học đang tìm việc làm đã tham dự một cuộc thi sáng tạo chuyên ngành do liên hiệp các trường đại học trong cả nước tổ chức. Sau nhiều vòng sơ khảo kéo dài cả tháng trời, anh được lọt vào nhóm những người xuất sắc nhất để dự vòng thi chung kết.</p><p>Rồi anh cũng vất vả vượt qua các đối thủ trong cuộc đấu trí cuối cùng, kéo dài ba ngày liền căng thẳng và giành được giải nhất. Phần thưởng cho anh là một món tiền khá lớn mà cuộc đời sinh viên trước nay của anh chưa từng mơ ước tới.</p><p>Sau khi rời hội trường và trốn nhanh khỏi ánh đèn camera của báo giới, anh vào bãi xe ra về. Bất ngờ một phụ nữ tiến đến gần anh. Bà nghẹn ngào:</p><p>-&nbsp;Chú ơi, Chúc mừng chú, thật vinh dự cho chú đã đạt được giải nhất trong cuộc thi khó khăn này. Tôi có một chuyện muốn nói với chú nhưng không biết có tiện không. Nếu chú có con nhỏ chú mới hiểu được điều tôi sắp nói.</p><p>Con của tôi đang bị ung thư nặng nằm trong bệnh viện, nếu không có một khoản tiền lớn đến như vậy…<br>-&nbsp;Thế bác cần bao nhiêu? - Anh sinh viên nhìn bà hỏi, lòng cảm thông thật sự.</p><p>Sau khi nghe người phụ nữ kể hết sự việc, anh liền rút phong bì đựng số tiền vừa được thưởng và trao hết cho bà.<br>-&nbsp;Cầu mong cho con bác qua được hiểm nguy. Bác về lo cho em ấy ngay đi. - Anh nói.<br>-&nbsp;Cảm ơn chú, không biết tôi phải lấy gì mà đền ơn chú đây.</p><p>Nói rồi người phụ nữ với vẻ xúc động quày quả bước ra cổng.</p><p>Vài ngày sau anh có dịp quay lại trường. Một người trông thấy liền tiến tới hỏi:<br>-&nbsp;Có người kể với tôi rằng tối hôm trước anh có gặp một người phụ nữ sau cuộc thi và anh đã cho bà ấy tiền để chữa bệnh cho đứa con sắp chết của bà ấy, phải không?</p><p>Người thanh niên gật đầu xác nhận<br>-&nbsp;Vậy thì tôi phải báo với anh tin này để anh biết. Bà ta là một tay lừa đảo thật sự đấy. Bà ta chẳng có đứa con nào bị bệnh sắp chết cả. Anh cả tin quá! Anh bị lừa rồi, anh bạn ạ!</p><p>Một thoáng im lặng, anh thanh niên hỏi lại:<br>- Có thật là không có đứa bé nào bị bệnh gần chết cả, đúng không?<br>- Đúng vậy. Tôi bảo đảm là như thế, - người đàn ông quả quyết.<br>-&nbsp;Ồ, đó là tin tốt lành nhất trong ngày mà tôi được biết đấy, - người thanh niên nói.</p><p>Đoạn anh nói thêm:<br>-&nbsp;Chúng ta nên ăn mừng vì không có đứa trẻ nào phải chết cả.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 10:51:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825080879</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mika </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825082883</link>
         <description><![CDATA[<p>Con đọc truyện "Tin tốt lành" trong sách Hạt giống Tâm hồn. Truyện của con ở trong link. Trang số 13, 14 và 15.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://thuvienhoasen.org/images/file/7V-n5mJm2ggQAFsg/hat-giong-tam-hon-tap-1.pdf" />
         <pubDate>2023-12-14 10:53:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825082883</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825087387</link>
         <description><![CDATA[<p>Tạ Duy Tuệ-2A3</p><p><strong>5. Ô cửa sổ&nbsp;bệnh viện</strong></p><p><em>“Cao thượng thay những người biết mang niềm vui đến cho người khác trong thầm lặng”</em> - Khuyết danh</p><p>Hai người đàn ông bị bệnh nặng cùng nằm điều trị chung một phòng bệnh. Một người bị bệnh nước trong phổi còn người kia bị liệt nửa người. Vào mỗi buổi trưa, người bị bệnh phổi phải ngồi dậy khoảng một tiếng đồng hồ để phổi được khô ráo.</p><p>Giường của ông ta đặt gần ô cửa sổ duy nhất trong phòng. Còn người bị liệt thì suốt ngày phải nằm trên giường. Họ thường trò chuyện với nhau hàng giờ về gia đình, bạn bè, cuộc sống… và cùng nhau ôn lại những kỉ niệm thời còn phục vụ trong quân ngũ.</p><p>Mỗi trưa, khi người đàn ông trên giường bệnh gần cửa sổ ngồi dậy, ông ta thường tiêu khiển bằng cách kể lại cho người bạn cùng phòng nghe về những gì mình nhìn thấy bên ngoài cửa sổ.</p><p>Qua lời kể của bạn, người bệnh ở giường bên kia như được sống lại trong thế giới muôn màu muôn vẻ bên ngoài khung cửa. Nơi đó có một công viên xanh ngát với hồ nước trong xanh, thơ mộng cùng đàn thiên nga thông thả lượn quanh.</p><p>Cạnh đó, những đứa trẻ đang thả lên mặt hồ phẳng lặng những chiếc thuyền bằng giấy. Những đôi tình nhân tay trong tay đang dìu nhau dạo chơi quanh luống hoa hồng đỏ thắm…</p><p>Tất cả như một bức tranh thơ mộng đầy màu sắc. Trong khi người bệnh gần cửa sổ say sưa kể thì ở giường bên kia, bạn của ông đang lim dim đôi mắt, mường tượng trước mắt mình một khung cảnh đẹp như mơ.</p><p>Vào một buổi chiều ấm áp, người bệnh ở giường gần cửa sổ kể lại cho bạn mình nghe về một cuộc diễu binh đang diễn ra bên ngoài. Mặc dù không nghe được dàn nhạc đang tấu khúc quân hành ngoài kia nhưng người đàn ông bị liệt vẫn có thể hình dung ra quang cảnh hùng tráng ấy.</p><p>Ngày tháng lặng lẽ trôi qua.</p><p>Một buổi sáng, như thường lệ, cô y tá trực đem nước đến cho họ, thì phát hiện người bệnh nhân nằm bất động trên chiếc giường cạnh cửa sổ. Ông ấy đã trút hơi thở cuối cùng trong giấc ngủ yên lành đêm qua.<br>Sau cái chết của bạn, người đàn ông bị liệt yêu cầu được chuyển sang chiếc giường cạnh cửa sổ. Trên chiếc giường mới, nén đau đớn, ông tìm mọi cách chống tay từ từ ngồi dậy và bắt đầu phóng tầm nhìn ra thế giới bên ngoài.</p><p>Nhưng trước mắt ông chỉ là một bức tường trắng xóa.</p><p>Mãi sau này ông mới biết được sự thật: người bạn quá cố của ông là một người mùa, thậm chí ông còn không thể trông thấy được bức tường vô cảm kia. Điều ông muốn là đem lại cho bạn mình niềm vui và sự an ủi.</p><p><br></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 10:57:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825087387</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đức Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825102972</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Nhường áo phao, cứu 5 mạng người</strong></p><p>Vào năm 2013, vụ tai nạn lật cano trên sông Soài Rạp (huyện Cần Giờ, TP. Hồ Chí Minh) khiến 9 người chết đã gây xôn xao dư luận. Khi theo dõi sự việc, người ta tìm hiểu được một câu chuyện cảm động về chàng trai Trần Hữu Hiệp (sinh năm 1988) – một trong 9 nạn nhân đã dũng cảm nhường áo phao cho những người gặp nạn khác, cứu sống được 5 người.</p><p>Trong lúc lật cano, vì có áo phao, anh Hiệp đã cứu thoát được 4 người. Khi đuối sức, anh nhìn thấy một thai phụ đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, không ngần ngại, Hữu Hiệp thêm lần nữa nhường chiếc áo phao của mình cho người phụ nữ và đứa con trong bụng. Anh đã chấp nhận nhường lại cuộc sống của mình cho hai mẹ con.</p><p>Câu chuyện về anh Hiệp đã làm rúng động cộng đồng mạnh. Lòng tốt, sự hy sinh của con người trong hoàn cảnh khó khăn đã là bài học cho không ít người trẻ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 11:17:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825102972</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Thảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825113695</link>
         <description><![CDATA[<p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://1.Th">1.Th</a>ứ quý giá nhất trên đời</p><p><br/></p><p>Tại một làng chài nọ, có một chàng thanh niên hiền lành và tốt bụng, làm việc rất chăm chỉ. Ngày nọ, trên đường về nhà, chàng lượm được một cái chai nhỏ. Vì tò mò, chàng tìm cách tháo bằng được nắp chai ra. Bất ngờ từ trong chai bay ra một làn khói trắng và vị thần khổng lồ xuất hiện.</p><p><br/></p><p>Vị thần liền cất tiếng nói: “Đừng sợ! Ngươi là ân nhân của ta, ta cho ngươi ba điều ước. Nào! Hãy ước đi hỡi chàng trẻ tuổi“.</p><p>Ước gì nhỉ? Chàng đắn đo và trả lời: “Thần cho tôi thời gian để suy nghĩ nhé!“.</p><p>– Được thôi. Từ đây đến chiều ngươi phải nghĩ ra đấy.</p><p>Chàng đi dọc theo bãi biển và suy nghĩ. Trên đường đi chàng gặp một đám trẻ con hồn nhiên, vô tư chơi đùa say mê. Nhìn những gương mặt thiên thần, chàng thấy cuộc đời mới đẹp làm sao. Đi tiếp, chàng gặp một chàng trai trẻ liều mình cứu những người nghèo khổ thoát khỏi một nhóm trộm cướp. Tấm lòng nghĩa hiệp đó khiến chàng khâm phục.</p><p>Chàng lại tiếp tục đi và thấy một đám đông vây quanh một cụ già. Thì ra có một con cá voi mắc cạn trôi dạt vào bờ. Mọi người định giết nó để lấy thịt bán. Cụ già nói: “Những gì thuộc về biển cả hãy trả về cho biển cả“. Thế là chú cá voi được cứu sống.</p><p><br/></p><p>Hoàng hôn buông xuống. Vị thần hiện ra hỏi: “Ngươi đã nghĩ ra chưa?“. Chàng trai trả lời: “Vâng, xin thần hãy ban cho tôi sự ngây thơ, hồn nhiên của trẻ thơ; một trái tim nghĩa hiệp, dũng cảm của tuổi trẻ và một tấm lòng nhân ái, vị tha của người từng trải“.</p><p>Vị thần trả lời: “ Thật đáng ngạc nhiên, ngươi đã có thứ quý giá nhất trên thế gian này''.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 11:29:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825113695</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Thảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825132389</link>
         <description><![CDATA[<p>2. Đừng thay đổi thế giới</p><p>Ngày xưa, có một vị vua cai trị cả một vương quốc rộng lớn. Một ngày nọ, ông quyết định vi hành đến những vùng đất xa xôi nhất của đất nước. Khi trở về cung điện, ông phàn nàn rằng chân ông rất đau. Điều này cũng hoàn toàn dễ hiểu, bởi đây là lần đầu tiên ông thực hiện một chuyến đi dài như vậy, trong khi đó, những con đường ông đi qua đều gập ghềnh, sỏi đá. Bực mình vì bị những cơn nhức mỏi hành hạ, ông ra lệnh cho tất cả các con đường trong vương quốc phải được bao phủ bằng da súc vật. Tất nhiên đây là một mệnh lệnh rất khó thực hiện và tốn kém cả về sức người, sức của nhưng vẫn không ai dám khuyên can nhà vua.</p><p> Thế rồi cuối cùng, một người hầu khôn ngoan đã dũng cảm đứng ra ngăn cản nhà vua. Anh ta nói:</p><p>– Tại sao quốc vương lại có thể tiêu tốn ngân khố một cách vô ích như vậy ạ? Tại sao Người không cắt những miếng da bò êm ái phủ quanh đôi chân trần của mình? Như vậy, không những chân Người sẽ không còn bị đau khi đi qua những con đường gập ghềnh sỏi đá nữa mà cả vương quốc cũng sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, công sức, của cải!</p><p>Nhà vua rất ngạc nhiên trước lời đề nghị lạ lùng của người hầu, nhưng rồi sau đó ông cũng đã đồng ý. Vậy là đôi giày đầu tiên trong lịch sử đã ra đời.</p><p>Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta không cần bắt cả thế giới phải thay đổi theo mình, điều chúng ta cần, đơn giản chỉ là thay đổi tầm nhìn và cách suy nghĩ của bản thân mà thôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 11:51:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825132389</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Thảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825142443</link>
         <description><![CDATA[<p>3.Cuội nguồn của sự trưởng thành</p><p><br/></p><p>Hồi còn nhỏ, tôi có một người hàng xóm mà mọi người gọi là bác sĩ Gibbs. Ông không giống như bất kỳ bác sĩ nào tôi từng biết, ông rất giản dị và hiền từ, nhất là đối với bọn nhóc nghịch ngợm chúng tôi.</p><p>Ngoài giờ làm công việc cứu người, bác sĩ Gibbs thường trồng cây. Ông muốn biến mảnh đất rộng 10 mẫu tây của mình thành một khu rừng mà! Vị bác sĩ hiền lành ấy có những lý thuyết trồng cây rất thú vị, ngược hẳn với nguyên tắc mà mọi người cho là hiển nhiên. Không bao giờ ông tưới nước cho những cây mới sinh trưởng – ông giải thích với tôi rằng tưới nước sẽ làm chúng sinh ra hư hỏng, và thế hệ cây kế tiếp sẽ ngày một yếu đi. Vì thế cần phải tập cho chúng đối mặt với khắc nghiệt. Cây nào không chịu nổi sẽ bị nhổ bỏ ngay từ đầu.</p><p>Rồi ông hướng dẫn cho tôi cách tưới nước cho những cây rễ mọc trên cạn, để khi khô hạn thì chúng sẽ phải tự bén rễ sâu mà tìm nguồn nước. Thảo nào, chẳng bao giờ tôi thấy ông tưới cây cả. Ông trồng một cây sồi, mỗi tháng thay vì tưới nước, ông lấy tờ báo cuộn tròn lại và đập vào nó: Bốp! Bốp! Bốp! Tôi hỏi ông tại sao lại làm vậy thì ông trả lời: để làm nó chú ý.</p><p>Bác sĩ Gibbs từ giã cõi đời hai năm sau khi tôi xa gia đình. Giờ đây, về nhìn lại những hàng cây nhà ông, tôi lại như mường tượng ra dáng ông đang trồng cây 25 năm về trước. Những thân cây ngày ấy nay đã lớn mạnh và tràn trề sức sống. Như những thanh niên cường tráng, mỗi sáng chúng thức dậy, tự hào ưỡn ngực và sẵn sàng đón nhận những gian nan, thử thách.</p><p>Vài năm sau tôi cũng tự trồng lấy hai cây xanh. Mùa hè cháy nắng tôi tưới nước; mùa đông giá rét tôi bơm thuốc và cầu nguyện cho chúng. Chúng cao gần chín mét sau hai năm, nhưng lại là những thân cây luôn dựa dẫm vào bàn tay người chăm bẵm. Chỉ cần một ngọn gió lạnh lướt qua, chúng đã run rẩy và đánh cành lập cập – trông chẳng khác gì những kẻ yếu đuối!</p><p>Chẳng bù với rừng cây của bác sĩ Gibbs. Xem ra nghịch cảnh và thiếu thốn dường như lại hữu ích cho chúng hơn sự đầy đủ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 12:01:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825142443</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Thảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825146099</link>
         <description><![CDATA[<p>4.Giá trị của thời gian</p><p><br/></p><p>Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.</p><p>Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:</p><p>- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.</p><p>- Không được. – Thần Chết lắc đầu.</p><p>- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? – Anh ta tiếp tục van xin.</p><p>- Không được. – Thần Chết vẫn không đồng ý.</p><p>Anh ta vội nói:</p><p>- Vậy… tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?</p><p>- Không được. – Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.</p><p>Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:</p><p>- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.</p><p>Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:</p><p>- Xin hãy ghi nhớ: “Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày</p><p><strong>3. Cội nguồn của sự trưởng thành</strong></p><p>Hồi còn nhỏ, tôi có một người hàng xóm mà mọi người gọi là bác sĩ Gibbs. Ông không giống như bất kỳ bác sĩ nào tôi từng biết, ông rất giản dị và hiền từ, nhất là đối với bọn nhóc nghịch ngợm chúng tôi.</p><p>Ngoài giờ làm công việc cứu người, bác sĩ Gibbs thường trồng cây. Ông muốn biến mảnh đất rộng 10 mẫu tây của mình thành một khu rừng mà! Vị bác sĩ hiền lành ấy có những lý thuyết trồng cây rất thú vị, ngược hẳn với nguyên tắc mà mọi người cho là hiển nhiên. Không bao giờ ông tưới nước cho những cây mới sinh trưởng – ông giải thích với tôi rằng tưới nước sẽ làm chúng sinh ra hư hỏng, và thế hệ cây kế tiếp sẽ ngày một yếu đi. Vì thế cần phải tập cho chúng đối mặt với khắc nghiệt. Cây nào không chịu nổi sẽ bị nhổ bỏ ngay từ đầu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 12:05:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825146099</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825163148</link>
         <description><![CDATA[<p>Sáng hôm sau, với niềm tin nhỏ nhoi về phương thuốc của vị bác sĩ, tôi lái xe đến bãi biển một mình đúng như lời ông dặn. Một ngọn gió đông bắc thổi qua, mặt biển trông xám xịt và những cơn sóng vỗ ầm ào như giận dữ. Tôi ngồi trong xe, phía trước là cả một ngày dài đằng đẵng và trống rỗng. Rồi tôi mở mảnh giấy thứ nhất ra xem. Trên đó là hàng chữ: “Hãy chăm chú lắng nghe”.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 12:25:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825163148</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hãybỏ tất cả những ưu phiền của hạn vào một chiếc túi lủng.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825165738</link>
         <description><![CDATA[<p>Cách đây không lâu, tôi đã rơi vào một giai đoạn rất tồi tệ trong cuộc sống mà có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng đã từng trải qua. Khi đó, với tôi mọi thứ đều trở nên chán chường và tẻ nhạt, sức khoẻ giảm sút - ngọn lửa nhiệt tình và hăng hái đã tắt ngấm. Điều đó tác động thật đáng sợ đến cuộc sống và công việc của tôi. Mỗi sáng, tôi nghiến chặt răng lại tự nhủ: Hôm nay, cuộc sống tiếp tục trôi theo lối mòn của nó đấy. Mình phải vượt qua nó. Nhất định mình phải làm như thế!<br><br>Nhưng rồi chuỗi ngày nhàm chán vẫn kéo dài, và tình trạng tê liệt, không lối thoát ấy dường như ngày một tệ hơn. Đã đến lúc tôi biết mình cần phải nhờ giúp đỡ.<br><br>Tôi đã đến gặp một bác sĩ. Ông ta lớn tuổi hơn tôi và trông có vẻ cộc cằn. Tuy nhiên, tôi không ngờ đằng sau vẻ bề ngoài không mấy thiện cảm kia là một con người rất uyên thâm và từng trải. Tôi kể với vị bác sĩ một cách đau khổ, rằng dường như tôi bị bế tắc.<br><br>- Liệu bác sĩ có thể giúp tôi không?<br><br>- Tôi không biết.<br><br>Vị bác sĩ chậm rãi trả lời, rồi chống tay nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu. Đột nhiên ông hỏi:<br><br>- Hồi còn bé, anh thích nơi nào nhất?<br><br>- Hồi còn bé à? - Tôi hỏi lại. - Sao bác sĩ lại hỏi như vậy? Tôi nghĩ là ở bãi biển. Gia đình tôi có một ngôi nhà nghỉ bên bờ biển. Cả nhà đều thích nó.<br><br>Vị bác sĩ nhìn ra ngoài cửa sổ, đưa mắt theo mấy chiếc lá thu rơi rụng rồi hỏi tiếp.<br><br>- Thế anh có thể làm theo lời tôi nói trong cả một ngày không?<br><br>- Tôi nghĩ là được. Tôi sốt sắng trả lời.<br><br>- Được rồi. Tôi muốn anh làm như vầy...<br><br>Theo lời vị bác sĩ, hôm sau tôi phải lái xe đến bãi biển một mình và không được đến trễ quá 9 giờ sáng. Tôi có thể ăn trưa, nhưng không được đọc, viết, nghe đài hay nói chuyện với bất kỳ ai. Thêm nữa, ông ta nói:<br><br>- Tôi sẽ đưa cho anh một toa thuốc, cứ cách 3 giờ thì dùng một lần.<br><br>Rồi ông lấy một tờ giấy trắng xé thành bốn mảnh, viết vài chữ lên mỗi mảnh, gấp lại và đánh số rồi trao chúng cho tôi.<br><br>- Anh hãy dùng những liều thuốc này vào lúc 9 giờ sáng, 12 giờ trưa, 3 giờ chiều và 6 giờ tối theo số thứ tự.<br><br>- Bác sĩ nói nghiêm túc đấy chứ ạ? - Tôi ngỡ ngàng hỏi.<br><br>Vị bác sĩ bật cười:<br><br>- Anh sẽ không nghĩ là tôi đang đùa khi tôi lấy tiền khám bệnh của anh.<br><br>Sáng hôm sau, với niềm tin nhỏ nhoi về phương thuốc của vị bác sĩ, tôi lái xe đến bãi biển một mình đúng như lời ông dặn. Một ngọn gió đông bắc thổi qua, mặt biển trông xám xịt và những cơn sóng vỗ ầm ào như giận dữ. Tôi ngồi trong xe, phía trước là cả một ngày dài đằng đẵng và trống rỗng. Rồi tôi mở mảnh giấy thứ nhất ra xem. Trên đó là hàng chữ: “Hãy chăm chú lắng nghe”.                        </p><p>Lam Ngọc 2a3</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 12:28:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825165738</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mình ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825199572</link>
         <description><![CDATA[<p>Một niềm đam mê ước mơ cũng là việc tử tế</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2254450103/8ef048586f052b29531b0152f62b5703/IMG_0359.png" />
         <pubDate>2023-12-14 13:05:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825199572</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825204870</link>
         <description><![CDATA[<p>Một suốt cơm thật ngon  cũng phải</p><p>Kiên chì</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2254450103/2cf0286737566db034be8f2840cbe75f/IMG_0355.png" />
         <pubDate>2023-12-14 13:10:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825204870</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mình ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825216065</link>
         <description><![CDATA[<p>Trở thành người tử tế không phải là chuyện dễ dàng. Đôi khi phải mất một vài nỗi lực thực sự để có thể trở nên tử tế như chúng ta mong muốn nhận được, nhưng để thực hiện việc thay đổi nhận thức và bắt đầu tìm kiếm sự tử tế cần rất rất nhiều nỗ lực. Thói quen tử tế bắt đầu từ một vài hành động nhỏ, nhưng nó sẽ quyết định rất nhiều đến kết quả mà bạn sẽ nhận được từ những cử chỉ nhỏ ấy.</p><p><strong>1. HÀNH ĐỘNG VỚI MỤC ĐÍCH TỐT</strong></p><p>Tìm hiểu cách thể hiện hành động với những mục đích tốt có thế giúp bạn cái thiện tâm lý và giúp bạn tự tạo ra những hành động tốt. Việc nhận thức được mục đích tốt cũng giúp những hành động tốt của bạn trở nên có ý nghĩa hơn với người nhận nó.</p><p><strong>2. CỐ GẮNG NHÌN NGƯỜI KHÁC MỘT CÁCH LẠC QUAN</strong></p><p>Một cách trở nên&nbsp;tử tế&nbsp;dễ dàng khi bạn thông cảm với những việc người khác đã trải qua. Cố gắng tưởng tượng bạn là người đó, và nghĩ cách làm thế nào để có thế ảnh hưởng đến họ. Làm những điều mà bạn mong người khác sẽ làm vì bạn, nếu bạn là họ.</p><p><strong>3. DỪNG LẠI KHI BẠN ĐANG CẢM THẤY GIẬN DỮ</strong></p><p>Tử tế sẽ trở nên dễ dàng hơn đang làm việc tốt, tuy nhiên thực tế thường mọi người sẽ quên việc nhận cảm xúc lúc đó của họ. Khi bạn cảm thấy giận dữ hay nản lòng, hãy dừng lại và cố gằng giữ bình tĩnh.</p><p><strong>4. CÓ TRÁCH NHIỆM VỚI NHỮNG HÀNH ĐỘNG CỦA BẠN</strong></p><p>Khi bạn có thái độ cách biệt với bản thân từ nhưng hành động của bạn, bởi sự bào chữa cho chúng như sự trả thù hoặc xứng đáng bị vậy, bạn cho phép bản thân trở thành một con người ích kỷ. Thay vào đó, hãy có trách nhiệm với hành động của mình.</p><p><strong>5. NGHĨ VỀ NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP CÓ THỂ LÀM CHO NGƯỜI KHÁC</strong></p><p>Đặt địa vị vào người khác và cảm thông, tìm kiếm những điều mà bạn đang có nhiều hơn người khác để bắt đầu. Bây giờ, hãy tưởng tượng những người đau khổ mà bạn biết sau cùng mình cũng giống họ, nghĩ về điều đó có nghĩa với bạn nếu đặt cùng địa vị giống nhau.</p><p><strong>6. NHỚ RẰNG: LÚA CHÍN CÚI ĐẦU, SÔNG SÂU TĨNH LẶNG</strong></p><p>Dù bạn tài giỏi, thành công, quyền lực thì cũng không nên tự phụ, xem nhẹ người khác. Cuộc sống này muôn màu, ai cũng có sở trường và con đường thành công riêng, việc của mình là quan sát để học hỏi những điều tốt của người khác để bản thân ngày càng tiến bộ thay vì tỏ ra mình giỏi hơn người.</p><p><strong>NHỮNG CÂU NÓI HAY CỦA SỰ TỬ TẾ ĐÁNG SUY NGẪM</strong></p><p>1. Tử tế trong lời nói tạo ra sự tự tin. Lòng tốt trong suy nghĩ tạo ra sự vĩ đại. Lòng tốt cho đi tạo ra tình yêu.</p><p>2. Tôi sẽ đi qua thế giới này nhưng một lần. Vì vậy, bất kỳ điều tốt nào tôi có thể làm hoặc bất kỳ lòng tốt nào tôi có thể thể hiện với bất kỳ con người nào, hãy để tôi làm điều đó ngay bây giờ. Hãy để tôi không trì hoãn nó hoặc bỏ qua nó, vì tôi sẽ không vượt qua con đường này một lần nữa.</p><p>3. Lòng tốt là ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể nhìn thấy.</p><p>4. Mỗi phút mỗi giờ mỗi ngày, bạn đang tạo ra thế giới – giống như bạn đang tạo ra chính mình – và bạn cũng có thể làm điều đó với sự hào phóng, tử tế và phong cách.</p><p>5. Có nhiều bằng chứng cho thấy mức độ tự trọng càng cao, người ta càng có xu hướng đối xử với người khác bằng sự tôn trọng, tử tế và rộng lượng.</p><p>6. Tự hỏi bản thân: Hôm nay bạn đã tử tế chưa? Hãy biến lòng tốt thành phương thức hoạt động hàng ngày của bạn và thay đổi thế giới của bạn.</p><p>7. Khi bạn làm điều gì đó cao thượng và tốt đẹp và không ai để ý thấy, đừng buồn. Bởi mặt trời mỗi sáng đều là một cảnh tượng kỳ diễm và thế mà hầu hết khán giả vẫn đều đang ngủ.</p><p>8. Điều đáng quý nhất trong cuộc đời của mỗi người chính là những nghĩa cử tốt đẹp đối với người khác – những nghĩa cử nhỏ bé, không tên mà chính người đó cũng đã quên đi. Bạn có thể tìm thấy sự thông thái nào vĩ đại hơn lòng tốt?</p><p>9. &nbsp;Phần đẹp nhất trong đời một người tốt là những hành động tử tế và yêu thương nhỏ bé, vô danh, không được nhớ đến.</p><p>10. &nbsp;Tất cả mọi thứ đều có thể nhìn thấy dưới ánh sáng của lòng nhân đức và vì vậy, trong khía cạnh của cái đẹp; bởi cái đẹp là hiện thực giản đơn được nhìn qua con mắt yêu thương.</p><p><strong><em>Bạn thân mến,</em></strong></p><p>Trên đây DCI Việt Nam đã mang đến cho độc giả những cái nhìn sâu sắc hơn về tử tế và sự chia sẻ trong mối quan hệ giữa người với người. Hãy rèn luyện lối sống tử tế mỗi ngày bằng cách tử tế với chính mình và mọi người xung quanh. Hãy cùng lan tỏa xây dựng một xã hội ngập tràn tình yêu thương và hạnh phúc bằng cách đăng ký cho người thân chương trình<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/level1"><strong> Năng Đoạn Kim Cương cấp độ 1: OXYGEN MONEY – THÀNH CÔNG BÊN TRONG, THÀNH CÔNG BÊN NGOÀI</strong></a>. Đây là chương trình khám phá sự tử tế, lòng thiện lương tiềm ẩn của chính bản thân. Bạn sẽ nhận được niềm hạnh phúc viên mãn khi làm việc tốt vì việc thiện tạo nên cảm giác tự tin, ý thức bản ngã và nhất là mang lại sức mạnh tinh thần to lớn. Vậy là, khi ta sống tử tế với người khác, cũng chính là tử tế với cuộc đời mình.</p><p><strong>BÀI ĐĂNG GẦN ĐÂY</strong></p><ul><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/chuong-trinh-dci-cap-do-1-k15-cuoi-cung-trong-nam-2023-da-chinh-thuc-khep-lai/"><strong>CHƯƠNG TRÌNH DCI CẤP ĐỘ 1 – K15 CUỐI CÙNG TRONG NĂM 2023 ĐÃ CHÍNH THỨC KHÉP LẠI</strong></a></p><p>4 Tháng Mười Hai, 2023</p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/tro-thanh-nha-lanh-dao-tu-dong-gan-ket-doi-nhom-nho-ung-dung-triet-ly-dci-vao-doanh-nghiep/"><strong>TRỞ THÀNH NHÀ LÃNH ĐẠO TỰ ĐỘNG GẮN KẾT ĐỘI NHÓM NHỜ ỨNG DỤNG TRIẾT LÝ DCI VÀO DOANH NGHIỆP</strong></a></p><p>1 Tháng Mười Hai, 2023</p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/50-cau-khang-dinh-tich-cuc-the-hien-long-biet-on-trong-cuoc-song/"><strong>50 CÂU KHẲNG ĐỊNH TÍCH CỰC THỂ HIỆN LÒNG BIẾT ƠN TRONG CUỘC SỐNG</strong></a></p><p>28 Tháng Mười Một, 2023</p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/khep-lai-hanh-trinh-kham-pha-he-thong-niem-tin-cung-tien-si-michael-roach/"><strong>KHÉP LẠI HÀNH TRÌNH “KHÁM PHÁ HỆ THỐNG NIỀM TIN” CÙNG TIẾN SĨ MICHAEL ROACH</strong></a></p><p>27 Tháng Mười Một, 2023</p></li></ul><p><strong>DANH MỤC</strong></p><ul><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/bai-viet-gia-tri/">Bài viết giá trị</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/bao-tri-noi-ve-dci/">Báo chí nói về DCI</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/cau-chuyen-thanh-cong-blog/">Câu chuyện thành công – Blog</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/hinh-anh/">Hình ảnh</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/kien-thuc-dci/">Kiến thức DCI</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/news/">news</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/tai-lieu/">Tài liệu</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/thien-nguyen/">Thiện nguyện DCI</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/tin-tuc-su-kien/">Tin tức sự kiện</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/uncategorized-vi/">Uncategorized @vi</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/video-gia-tri/">Video giá trị</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://dci.edu.vn/category/video-khoa-hoc/">Video khóa học</a></p></li></ul>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2254450103/0695eeaecaa1f6699f6e1ecb2922fbf8/IMG_0363.jpeg" />
         <pubDate>2023-12-14 13:21:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825216065</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mình ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825219935</link>
         <description><![CDATA[<p>Gần đây nhiều người nhắc đến sự tử tế, tôi biết một cuốn sách vừa xuất bản có tựa đề “Người Việt tử tế”. Điều này cho tín hiệu cộng đồng mong muốn con người sống với nhau tử tế hơn. Thành thật để nói rằng, con người ta ngày càng cư xử tệ với nhau, từ những mối quan hệ gần gũi cho đến quan hệ xã hội.</p><p>Thời tui đi học, người thầy có vị trí cao trọng trong xã hội, được mọi người kính trọng. Đúng như câu nói “Quân, sư, phụ, tam cang giả. Qua chuyến đò đầy sóng ngã cứu ai?”. Thầy tuy không uy quyền như vua, không phải huyết thống như cha, nhưng được đặt ngang hàng với vua và cha. Dân giả hơn có câu nói “muốn con hay chữ hãy yêu lấy thầy”. Dù cách nói gì thì cũng thấy rõ đạo lý thầy trò.</p><p>Nhưng thời nay, tui không nhìn thấy điều đó còn đậm nét trong quan hệ, ứng xử giữa thầy và trò, giữa phụ huynh và giáo viên. Thậm chí, có quá nhiều trường hợp, vụ việc trò đánh thầy, phụ huynh xông vào trường đánh giáo viên. Cho dù bất kỳ lý do gì, không ai chấp nhận hành vi hành hung thầy giáo, chúng ta đã không còn sự tử tế trong lòng mình thì cái ác và sự dữ xuất hiện.</p><p>Tương tự như vậy, chưa bao giờ mà côn đồ tấn công bác sĩ ngay tại bệnh viện nhiều như bây giờ.</p><p>Sự tử tế còn được thể hiện ở vai trò khác, soi chiếu sẽ thấy có cái để luận bàn.</p><p>Tui nhớ có đọc tích xưa, một vị quan ở xa gửi về quê tặng mẹ một vuông lụa. Mẹ của vị quan này gửi lụa trả lại cho con, trong vuông lụa quấn một cây roi. Vị quan này hiểu ý mẹ, ra nằm giữa sân quay đầu về hướng quê nhà, đặt cây roi trên lưng. Thành khẩn nhận tội, vì đã làm cho mẹ lo lắng, là mình đã làm quan không thanh liêm, mới có vuông lụa gửi về cho mẹ.</p><p>Một vuông lụa con gửi tặng cũng không nhận, vì nhận là khuyến khích con tặng vuông lụa thứ hai, thứ ba và nhiều thứ khác, đó là manh nha của tham nhũng. Chỉ có người mẹ tử tế như vậy mới có đứa con làm quan thanh liêm.</p><p>Ngày nay, cha mẹ tham nhũng để lại tiền đống cho con, mua chức mua quyền cho con và dạy cho con kỹ năng kiếm tiền bằng đường quan chức. Ngày nay, không ít người vợ hả hê khi chồng đem tiền về nhiều, không mấy ai ưu tư, lo lắng, hỏi rằng số tiền như vậy từ đâu ra. Con không ngăn cha, vợ không ngăn chồng mà thỏa hiệp với đồng tiền không trong sạch, và hậu quả thì như chúng ta đang chứng kiến. Vì sao vậy? Vì ở trong lòng của những người đó thiếu sự tử tế.</p><p>Tui không dám lên án ai, nhưng nhìn người khác để tự răn mình, cố gắng sống tử tế và làm gương cho con cái mình sống tử tế. Một xã hội, một cộng đồng mà con người ta cư xử đẹp với nhau, sống tử tế với nhau thì con người thấy đáng sống hơn và sống hạnh phúc hơn.</p><p>&nbsp;</p><p><strong>Sài Gòn ngày 27/2/2018</strong></p><p><strong>TQT</strong></p><p><strong>Đọc thêm, Link: Tử tế à, tử tế ơi, hãy quay lại với người Việt!</strong></p><p>(<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://nguoidothi.net.vn/tu-te-a-tu-te-oi-hay-quay-lai-voi-nguoi-viet-12469.html">http://nguoidothi.net.vn/tu-te-a-tu-te-oi-hay-quay-lai-voi-nguoi-viet-12469.html</a>)</p><p>Rate this post</p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/danh-muc/doc-nghi/">Đọc &amp; Nghĩ</a> <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/tag/slider/">Slider</a>Chia sẻ:</p><p><strong>Đăng bởi</strong></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" class="author-name url fn n" href="https://tranquithanh.com/author/khoavo/"><strong>Admin</strong></a></p><p><br/></p><p><strong>Bài viết liên quan</strong></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/thu-tuong-chi-dao-thao-go-kho-khan-xuat-nhap-khau-dau-tu/"><strong>Thủ tướng chỉ đạo tháo gỡ khó khăn xuất nhập khẩu, đầu tư</strong></a></p><p>Anh Minh / VNExpress Các cấp ngành, địa phương được giao tháo gỡ thủ tục…</p><p><strong>Bình luận</strong></p><p><br/></p><p><em>Required fields are marked *</em></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Save my name, email, and website in this browser for the next time I comment.</p><p><br/></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/tap-doan-tan-hiep-phat-tiep-tuc-hanh-trinh-ket-noi-doi-bo/">BÀI TRƯỚC</a></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/tap-doan-tan-hiep-phat-tiep-tuc-hanh-trinh-ket-noi-doi-bo/">Tập đoàn Tân Hiệp Phát tiếp tục hành trình kết nối đôi bờ</a></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/qua-nao-bang-gia-dinh-sum-hop-tet-nao-vui-bang-tet-doan-vien/">BÀI KẾ TIẾP</a></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/qua-nao-bang-gia-dinh-sum-hop-tet-nao-vui-bang-tet-doan-vien/">Quà nào bằng gia đình sum họp, tết nào vui bằng tết đoàn viên</a></p><ul><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/hay-nuoi-duong-su-tu-te-trong-long-minh/#tab1"><strong>MỚI NHẤT</strong></a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/hay-nuoi-duong-su-tu-te-trong-long-minh/#tab2"><strong>XEM NHIỀU</strong></a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/hay-nuoi-duong-su-tu-te-trong-long-minh/#tab3"><strong>BÌNH LUẬN</strong></a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/hay-nuoi-duong-su-tu-te-trong-long-minh/#tab4"><strong>THẺ</strong></a></p></li></ul><ul><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/9-cong-trinh-ky-quac-co-mot-khong-hai-tai-an-do/">9 công trình “kỳ quặc” có một không hai tại Ấn Độ</a></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/9-cong-trinh-ky-quac-co-mot-khong-hai-tai-an-do/">09-12-2021</a></p></li><li><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/via-he-tu-choi-phuc-vu-nguoi-bung-bu/">Vỉa hè ‘từ chối phục vụ’ người bụng bự</a></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://tranquithanh.com/via-he-tu-choi-phuc-vu-nguoi-bung-bu/">11-04-2023</a> </p></li></ul>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2254490083/358f1e26a759564e2cb43f0b58bf2aa2/IMG_0364.jpeg" />
         <pubDate>2023-12-14 13:24:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825219935</guid>
      </item>
      <item>
         <title>quôc phong</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825233539</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:36:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825233539</guid>
      </item>
      <item>
         <title>dao gia khanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825237553</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>1. Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh</p><p>Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..</p><p>Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé. Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.</p><p><br/></p><p>Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.</p><p>Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!</p><p>Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…</p><p><em>Tình thương người không phân biệt giàu nghèo, một hành động nhỏ thôi nhưng cũng đủ để thay đổi cả một con người, thương người chính là thương bản thân mình. Câu chuyện đặt ra bài học về cách ứng xử với những người bất hạnh hơn mình trong cuộc sống này,</em></p><p><br><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:40:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825237553</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đào Hà Anh - câu chuyện một ly sữa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825239477</link>
         <description><![CDATA[<p>MỘT LY SỮA - CÂU CHUYỆN CUỐI.<br><br>(Câu chuyện có thật về Dr. Howard Kelly - Vị bác sĩ lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895)<br><br>Một cậu bé nghèo phải đi bán hàng rong để kiếm tiền học. Một hôm, dạ dày cậu trống rỗng cậu đói đến lả người. Thò tay vào túi, cậu thấy chỉ còn sót lại duy nhất có một đồng. Nhưng đó là tiền cậu hứa mua bánh cho mấy đứa em ở nhà.<br><br>Tần ngần một lát, cậu quyết định ghé vào ngôi nhà phía trước để xin chút gì đó bỏ bụng. Thế nhưng, người mở cửa là một thiếu phụ trẻ đẹp. Khiến cậu bối rối và ngập ngừng, nên thay vì hỏi xin ăn, cậu chỉ dám xin một ly nước. Thấy dáng vẻ nghèo khổ và đói lả của cậu bé, người phụ nữ thay vì rót nước đã đem ra cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chậm rãi nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi:<br><br>- Cháu nợ cô bao nhiêu ạ ?<br><br>Người phụ nữ trả lời:<br><br>- Cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt.<br><br>Cậu bé cảm kích đáp:<br><br>- Cháu sẽ biết ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu.<br><br>Đó là ly sữa thơm ngon nhất mà cậu từng được uống. Khi ra đi, cậu cảm thấy khỏe khoắn hơn và niềm tin của cậu vào con người như cũng mãnh liệt hơn.<br><br>Trước đó, cậu như muốn đầu hàng số phận.<br><br>Nhiều năm sau, người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương đều bó tay. Họ chuyển bà đến thành phố lớn để các chuyên gia nghiên cứu căn bệnh lạ lùng này. Tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi ông nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức, ông khoác áo choàng và đi đến phòng bệnh của người phụ nữ nọ. Ông nhận ra ngay ân nhân của mình năm xưa.<br>Quay về phòng hội chẩn, ông quyết định sẽ dốc hết sức để cứu sống bệnh nhân này. Và cuối cùng nỗ lực của ông cũng được thành công. Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hóa đơn viện phí của ân nhân để xem lại. Ông viết vài chữ bên lề của tờ biên lai và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bệnh người phụ nữ đã thuyên giảm và sau đó khỏi hoàn toàn.<br><br>Trước ngày bà xuất viện, bác sĩ Kelly yêu cầu phòng y vụ chuyển hóa đơn để xem lại. Ông viết vài chữ bên lề của tờ biên lai. Nhận hóa đơn, người phụ nữ hồi hộp mở ra đọc. Bà dự đoán rằng số tiền phải trả rất cao, có lẽ bà sẽ phải làm việc cật lực cả đời mới trả hết.<br><br>Ngỡ ngàng, bà đọc thấy bên lề hóa đơn một hàng chữ : “Đã được thanh toán bằng một ly sữa. Ký tên: Bác sĩ Howard Kelly."<br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:41:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825239477</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Khuê-2A3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825239637</link>
         <description><![CDATA[<p>Một cậu bé nhìn thấy một cái kén của con bướm. Một hôm cái kén mở ra một khe nhỏ, cậu bé ngồi yên và lặng lẽ quan sát con bướm trong vòng vài giờ khi nó gắng sức để chui qua cái khe nhỏ ấy. Nhưng có vẻ như nó không đạt được gì cả. Dường như nó đã gắng hết sức và không thể đi xa hơn, nên nó dừng lại.</p><p><br>Do đó, cậu bé quyết định giúp con bướm. Cậu ta lấy cái kén và cắt cái khe của cái kén cho to hẳn ra.</p><p>Con bướm chui ra được ngay. Nhưng cơ thể nó bị phồng lên và bé xíu, cánh của nó lại co lại. Cậu bé tiếp tục xem con bướm, hy vọng rồi cái cánh sẽ đủ lớn để đỡ được cơ thể nó. Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.</p><p><br>Thực tế, con bướm đó sẽ phải bỏ ra suốt cả cuộc đời nó chỉ để bò trườn với cơ thề sưng phồng và đôi cánh co lại. Nó không bao giờ bay được.</p><p>Cậu bé, dù tốt bụng nhưng vội vàng, đã không hiểu rằng chính cái kén bó buộc làm cho con bướm phải cố gắng đấu tranh để thoát ra kia chính là điều kiện tự nhiên để chất lưu trong cơ thể nó chuyển vào cánh, để nó có thể bay được khi nó thoát ra ngoài kén.</p><p><br>Đôi khi, những sự cố gắng hoặc đấu tranh chính là những gì chúng ta cần trong cuộc sống. Nếu chúng ta sống mà không có một trở ngại nào, chúng ta có thể bị làm hỏng, cả về thể xác lẫn tinh thần. Chúng ta sẽ không bao giờ mạnh mẽ như chúng ta có thể. Và chúng ta sẽ chẳng bao giờ bay cao được!.</p><p>Vậy thì, mỗi ngày bạn hãy cố gắng một chút. Khi bạn phải chịu sự căng thẳng, hãy nhớ rằng bạn đang trở thành con người tốt hơn nếu bạn vượt qua nó.</p><p>Chìa khóa của hạnh phúc không phải là ở chỗ bạn không bao giờ giận, không bao giờ buồn. Mà là bạn thoát khỏi hay chữa khỏi những điều đó nhanh đến mức nào.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:41:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825239637</guid>
      </item>
      <item>
         <title>đào gia khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825240583</link>
         <description><![CDATA[<p>3. Câu chuyện chiều cuối năm</p><p>Câu chuyện mua hoa đào chiều cuối năm gây xúc động</p><p>Một bạn trẻ đã vô tình ghi lại được câu chuyện và bức ảnh về một ông lão đi mua hoa đào cho vợ ngày cuối năm, một câu chuyện đẹp khiến bất cứ ai trong chúng ta đều "nở hoa trong lòng".</p><p><br></p><p>Dường như, Tết luôn là thời điểm của những câu chuyện cảm động về tình yêu và gia đình. Mới đây, trên Facebook của một bạn trẻ, câu chuyện về một ông lão đi mua hoa đào ngày cuối năm đã nhận được sự quan tâm đặc biệt từ các cư dân mạng.&nbsp;</p><p>"Câu chuyện chiều cuối năm:&nbsp;</p><p>- Cành đào này bao nhiêu cháu?&nbsp;</p><p>- 100 nghìn cụ ạ</p><p>- Đắt quá nhỉ?&nbsp;</p><p>- Cụ mua cho ai?&nbsp;</p><p>- Tôi mua cho bà nhà tôi&nbsp;</p><p>- Ôi giời, bà ở nhà mà đi cùng chắc chắn chọn cành này. Cụ xem nắng nóng lại nhuận nên đào nở hết mang về làm củi, may ra được cành này&nbsp;</p><p>- Ừ</p><p>- Thế cụ bà ở nhà làm cơm 30 ạ?</p><p>- Bà ấy mất năm ngoái. Tôi mua ra mộ, nhưng 100 nghìn đắt quá tôi ko đủ tiền</p><p>... ... ...&nbsp;</p><p>- Cụ ơi, cụ ơi. Thôi cháu biếu cụ. Chúc cụ Tết vui Tết khỏe. Nội dung câu chuyện:</p><p><em>Có rất nhiều tình người trong câu chuyện này, một bên là tình thương của người chồng dành cho người vợ đã mất của mình, một bên là của người bán dành sự đồng cảm cho tình yêu vĩ đại của ông cụ. Khi thế giới này có tình thương, mọi thứ trở nên thật đẹp đẽ.</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:42:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825240583</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825241199</link>
         <description><![CDATA[<p>Tạ Duy Tuệ-2A3</p><p>Câu chuyện Những Hạt Thóc Giống</p><p>Một ông vua nọ, đã cao tuổi nhưng lại không có con để nhường ngôi, vua muốn tìm một người đủ tài đức để trao lại ngôi vua. Vua quyết định giao cho dân mỗi người một đấu thóc và ra lệnh: “Ai nộp được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi báu; ai không có thóc nộp sẽ bị trừng phạt!”.</p><p>Đến vụ mùa, mọi người thi nhau chở thóc lúa về kinh thành, chỉ có một cậu bé đến tay không. Cậu bé kính cẩn quỳ xuống trước mặt vua và tâu xin nhận tội vì thóc mà vua ban cậu gieo không thành.</p><p>Mọi người chỉ trỏ bàn tán, chỉ có vua là cười và nói: “Thóc phát ra đã bị luộc cả rồi, làm sao mà gieo thành mạ được. Những gánh thóc, xe thóc kia đâu phải thu được từ thóc giống của ta!…”.</p><p>Cậu bé đã được nhường lại ngôi vua nhờ lòng trung thực và sự gan dạ của mình”.</p><p><strong>Bài học cuộc sống:</strong></p><p><strong><em>Điều đáng tự hào của 1 người chính là giữ được lòng trung thực, thật thà và đặc biệt là dám nói lên tiếng nói thực sự của mình, không ngại khó khăn, không ngại thị phi, không ngại nguy hiểm, phải gan dạ mà thật thà thừa nhận kể cả những lỗi lầm của mình. Bởi lẽ, dù sao đi nữa đến cuối cùng sự trung thực, lòng dũng cảm vẫn luôn chiến thắng.</em></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:43:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825241199</guid>
      </item>
      <item>
         <title>đào gia khánh  </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244200</link>
         <description><![CDATA[<p>4. Câu chuyện về cô gái mù</p><p>Có một cô gái mù ghét bản thân mình vì cô bị mù. Cô ghét tất cả mọi người, ngoại trừ bạn trai yêu thương của mình. Anh luôn luôn ở bên cạnh cô. Cô nói rằng nếu cô có thể nhìn thế giới, cô sẽ kết hôn với anh và yêu anh mãi mãi.</p><p><br/></p><p>Một ngày nọ, có ai đó đã tặng một đôi mắt cho cô ấy. Sau ca phẫu thuật, cô ấy có thể nhìn thấy mọi thứ, kể cả bạn trai luôn ở cạnh cô ấy.&nbsp;</p><p>Nhìn thấy bạn gái sáng mặt, chàng trai liền hỏi: Bây giờ em đã có thể nhìn thấy thế giới, em sẽ cưới anh chứ?</p><p>Cô gái bị sốc khi thấy bạn trai cũng bị mù, và từ chối kết hôn với anh ta. Bạn trai của cô ra đi trong nước mắt. Vài ngày sau, cô gái nhận được một lá thư từ người yêu trong đó chỉ vỏn vẹn có dòng chữ: “Hãy cứ chăm sóc đôi mắt thân yêu của tôi”.</p><p><em>Tình thương vô hạn, không cần bù đắp, nhưng đôi khi nhận lại toàn là trái đắng, nhưng hãy nhớ rằng, có thể trao đi yêu thương chính là hạnh phúc lớn nhất của đời người.</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:45:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244200</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Khánh An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244209</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Cha Ơi, Đến Khi Nào Thì Ngón Tay Con Sẽ Mọc Lại</strong></p><p>Một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe hơi mới mua của mình thì cô con gái 4 tuổi của ông lại dùng đá để viết lên chiếc xe ấy. Điên tiết, ông ta cầm lấy bàn tay của đứa trẻ và đánh rất nhiều, và ông không nhận ra mình đang đánh bằng một cái mỏ lết. Lúc đến bệnh viện, cô bé phải cưa bỏ tất cả những ngón tay của mình vì vết thương quá nghiêm trọng.</p><p>Khi đứa trẻ nhìn thấy cha, cô bé tuyệt vọng hỏi “Cha ơi, đến khi nào thì ngón tay con sẽ mọc lại?”. Người cha đau đớn trong lặng câm. Ông trở lại chiếc xe hơi và tức giận đá vào nó. Phải đến lúc thấm mệt ông mới nhìn vào chỗ có những vết rạch mà con gái ông đã viết nên, cô bé đã viết.</p><p>“Con yêu cha.”</p><p>Bài học: Hãy hiểu một điều rằng, cả sự tức giận lẫn tình yêu thương đều không có giới hạn. Nên nhớ, “Đồ vật là để sử dụng, nhưng con người là để yêu thương”. Đừng để sự nóng nảy tức thời làm bạn cả đời phải hối hận.</p><p><em>(Theo Qùa Tặng Cuộc Sống)</em></p><p><em>Nguồn: Vietnamnet</em></p><p>https://vietnamnet.vn/3-cau-chuyen-xuc-dong-ve-gia-dinh-ban-nen-doc-1-lan-trong-doi-249784.html</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:45:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244209</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Diệu Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244456</link>
         <description><![CDATA[<p>Cuộc sống là quá trình trao tặng và đón nhận không ngừng, mỗi người chúng ta là một mắc xích quan trọng trong vòng liên kết ấy. Vì vậy, đừng do dự khi mở rộng lòng mình với mọi người. Rất nhiều người, nhiều nơi trên thế giới đang chờ đợi ở bạn một sự hảo tâm, một vòng tay ấm áp. Đôi khi, chỉ một ánh mắt trìu mến, một nụ cười thân thiện, hay một câu nói chân tình cũng đủ làm viên mãn một trái tim! Hãy cho đi để thấy rằng đời sống thật phong phú.</p><p>Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy bất trắc với những nỗi đau của nhân loại cùng sự hủy hoại nghiêm trọng của môi trường. Chính vì vậy, chúng ta cần quan tâm đến nhau nhiều hơn để góp phần giảm bớt những nỗi đau và bất trắc ấy trong cuộc sống. Thế nhưng, chúng ta sẽ thể hiện điều đó như thế nào để có thể làm vơi đi những bất hạnh của chính mình và của người khác?</p><p>Bí quyết đơn giản nhất chính là: “Mỗi người hãy biết chia sẻ, biết cho đi, biết trao tặng những gì tốt nhất mà mình có cho người khác”. Thật vậy, cuộc sống chính là quá trình trao tặng và đón nhận không ngừng. Có rất nhiều thứ chúng ta có thể trao tặng cho người khác, từ của cải vật chất cho đến một lời khuyên, kinh nghiệm, lời nói chân tình, hay thậm chí chỉ là một ánh mắt thiện cảm, một nụ cười đôn hậu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:45:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244456</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đức Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244752</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Người lái xe buýt chở miễn phí tất cả trẻ em</strong></p><p>Người lái xe buýt ở Krasnanodar nhận chở trẻ em miễn phí. Trong ảnh là một cậu bé cố trả tiền sau rất nhiều lần đi xe, nhưng người tài xế giải thích rằng, ông chở miễn phí cho tất cả trẻ em đi đến trường. Là cha của sáu đứa trẻ, người đàn ông này mở rộng tấm lòng yêu thương của mình đến tất cả trẻ em trong khu vực.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:46:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244752</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quốc Phong</title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244848</link>
         <description><![CDATA[<p>Lời nhắn gửi muộn màng</p><p><em>Hãy trân trọng tình yêu vì tình yêu sẽ trường tồn ngay cả khi sức khỏe ngàn vàng của bạn không còn nữa.</em></p><p>– Og Mandino</p><p>Một chàng trai trẻ mắc phải căn bệnh hiểm nghèo và mọi phương thuốc chữa trị đều vô hiệu đối với bệnh tình của anh. Anh đau khổ khi nghĩ rằng mình có thể qua đời bất kỳ lúc nào nên anh tuyệt giao với tất cả mọi người và giam mình trong nhà suốt ngày. Nhưng cuối cùng, chán cảnh tù túng và có lẽ muốn thoát khỏi nỗi bi lụy, u ám của chính mình, anh quyết định ra phố một lần.</p><p>Khi đi ngang một tiệm bán băng đĩa nhạc, chàng trai bất giác đưa mắt nhìn vào. Tiệm bán băng không lớn nhưng thoáng đãng và cách trình bày khá đơn giản, dễ chịu. Người bán hàng là một cô gái có lẽ chỉ trạc tuổi anh. Trong một thoáng, anh cảm giác như cả thế giới hoàn toàn tan biến, chỉ còn mình anh và cô gái. Anh tiến đến trước mặt cô mà không nhìn gì khác.</p><p>Cô gái ngước nhìn anh, mỉm cười và hỏi:</p><p>– Anh cần mua đĩa nhạc gì?</p><p>Và giây phút ấy, anh biết rằng trực giác mình không sai: đó là nụ cười đẹp nhất trên đời mà anh từng thấy. Anh lúng túng trả lời:</p><p>– Tôi… tôi muốn mua một đĩa nhạc.</p><p>Rồi anh chọn một đĩa và trả tiền cho cô gái.</p><p>– Anh có muốn gói đĩa nhạc này lại không? – Cô gái hỏi, vẫn với nụ cười trong sáng ấy.</p><p>Kể từ ngày ấy, mỗi ngày, anh đều ghé qua cửa tiệm và mua một đĩa nhạc. Lần nào cô gái cũng gói lại cho anh thật cẩn thận. Anh mang chiếc đĩa về và cất vào tủ mà không một lần lấy ra nghe. Anh đến mua đĩa nhạc chỉ là muốn gặp cô gái bán hàng. Mặc dầu rất muốn ngỏ lời mời cô đi chơi nhưng vì quá nhút nhát nên anh không thể lên tiếng. Mẹ anh dường như biết tâm sự của con trai nên khuyên anh hãy cứ thử mạnh dạn một lần.</p><p>Ngày hôm sau, thu hết can đảm, anh đặt một mảnh giấy có ghi số điện thoại của mình lên quầy rồi bước vội ra ngoài…</p><p>Ngày tháng trôi đi, đến một hôm, chuông điện thoại nhà anh réo vang, mẹ anh nhấc điện thoại. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo của một thiếu nữ. Đó là cô gái ở tiệm bán băng đĩa hôm nào. Bất ngờ cô gái nghe tiếng nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc của người mẹ:</p><p>– Cháu không biết gì sao? Con trai bác đã qua đời tuần trước…</p><p>Buổi tối hôm đó, người mẹ bước vào phòng con trai vì bà thấy nhớ con quay quắt. Bà mở tủ quần áo của con và thấy trước mắt mình là từng chồng, từng chồng đĩa nhạc còn nguyên giấy gói. Bà cầm lên một chiếc và tháo lớp giấy bọc ra. Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống, trên đó là nét chữ con gái mềm mại: “Chào anh, em nghĩ là anh thật dễ mến! Anh có thích đi dạo với em không? Men, Jacelyn”.</p><p>Người mẹ lấy thêm chiếc đĩa nhạc khác…</p><p>Lần này cũng vậy, bên trong kèm theo mẩu giấy: “Chào anh, em nghĩ anh rất dễ mến! Tối nay chúng mình đi dạo với nhau nhé! Men, Jacelyn”.</p><p>Tình yêu là… sau bao lần vật vã đấu tranh, ta mới có thể chiến thắng được cái tôi bẽn lẽn, nhút nhát để cầm tay người yêu dấu và nói: “Anh Yêu Em”.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:46:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825244848</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Trâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825245825</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện 2 quả táo</p><p>Một người mẹ hỏi đứa con trai 5 tuổi của mình: “Nếu hai mẹ con ta đang khát nước và chỉ có 2 quả táo này, con sẽ làm gì?”. Cậu bé con suy nghĩ một lát rồi ngây thơ trả lời: “Con sẽ cắn mỗi quả táo một miếng mẹ ạ!”.</p><p><br></p><p>Bà mẹ không la mắng con nhưng thở dài một tiếng thất vọng. Cô nhẹ nhàng hỏi con: “Con có thể nói cho mẹ biết vì sao con làm điều đó?”. Và cô đã bật khóc khi cậu bé ngây ngô đáp: “Con muốn thử và dành quả ngọt nhất cho mẹ”.</p><p><em>Tình yêu thương được thể hiện qua những hành động nhỏ nhặt nhất, đồng thời cũng tinh tế nhất. Vì vậy, đừng vội vàng phán xét hành động của người khác, đôi khi họ yêu bạn theo cách riêng và sâu sắc hơn những gì bạn đã từng nhận được.</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:47:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825245825</guid>
      </item>
      <item>
         <title>đào gia khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825245959</link>
         <description><![CDATA[<p>2. Câu chuyện 2 quả táo</p><p>Một người mẹ hỏi đứa con trai 5 tuổi của mình: “Nếu hai mẹ con ta đang khát nước và chỉ có 2 quả táo này, con sẽ làm gì?”. Cậu bé con suy nghĩ một lát rồi ngây thơ trả lời: “Con sẽ cắn mỗi quả táo một miếng mẹ ạ!”.</p><p><br/></p><p>Bà mẹ không la mắng con nhưng thở dài một tiếng thất vọng. Cô nhẹ nhàng hỏi con: “Con có thể nói cho mẹ biết vì sao con làm điều đó?”. Và cô đã bật khóc khi cậu bé ngây ngô đáp: “Con muốn thử và dành quả ngọt nhất cho mẹ”.</p><p><em>Tình yêu thương được thể hiện qua những hành động nhỏ nhặt nhất, đồng thời cũng tinh tế nhất. Vì vậy, đừng vội vàng phán xét hành động của người khác, đôi khi họ yêu bạn theo cách riêng và sâu sắc hơn những gì bạn đã từng nhận được.</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:47:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825245959</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐÀO HÀ ANH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825246308</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>CHO ĐI LÀ NHẬN LẠI</strong></p><p>Đăng bởi <a rel="noopener noreferrer nofollow" class="url fn" href="https://truyennganynghia.com/author/nora/">Nora</a> | Th7 21, 2019 | <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://truyennganynghia.com/hat-giong-tam-hon/">Hạt giống tâm hồn</a>, <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://truyennganynghia.com/mam-uom/">Mầm ươm</a>, <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://truyennganynghia.com/nghe-thuat-song/">Nghệ thuật sống</a> | <a rel="noopener noreferrer nofollow" class="comments-link" href="https://truyennganynghia.com/mam-uom/truyen-ngan-cho-di-la-nhan-lai/#comments">0</a></p><p>Có một cô gái trẻ chuyển nhà mới. Cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ. Một ngày nọ, khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng.</p><p>Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Hoá ra là đứa bé con nhà hàng xóm. Nó hồi hộp hỏi: “<em>Cô ơi cô, nhà cô có nến không ạ?</em>”</p><p>Cô gái trẻ nghĩ: “<em>Nhà nó nghèo đến mức nến cũng không có mà dùng ư? Cho nhà nó một lần, lần sau lại sang xin nữa cho mà xem!</em>”</p><p>Thế là cô gái sẵng giọng: “<em>Không có!</em>”</p><p><br/></p><p>Đúng lúc cô định đóng cửa lại, đứa trẻ nhà hàng xóm nghèo mỉm cười nói: “<em>Cháu biết ngay là nhà cô không có mà!</em>”</p><p>Nói xong, nó chìa ra hai cây nến: “<em>Mẹ cháu với cháu sợ cô chỉ sống có một mình, không có nến nên bảo cháu mang nến sang cho cô dùng tạm.</em>”</p><p>Trong cuộc sống của chúng ta cũng sẽ có những lúc như thế. Dù con người sống trong hoàn cảnh khó khăn hay giàu có, họ đều cần sự an ủi từ ai đó.</p><p>Đừng ích kỷ, hãy lắng nghe âm thanh cuộc sống. Cuộc sống của ta sẽ không xấu, mà thậm chí nó còn đẹp hơn khi chúng ta cho đi.</p><p><strong>Bởi… CHO đi chính là NHẬN lại!</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:47:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825246308</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Thảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825248553</link>
         <description><![CDATA[<p>Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu đưa một túi đinh cho cậu rồi nói: “Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cây đinh lên cái hàng rào gỗ”.</p><p>Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cây đinh. Nhưng sau vài tuần, cậu bé tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu bé nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.Đến một ngày, cậu bé đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo: “Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ một cây đinh ra khỏi hàng rào”.</p><p>Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn cây đinh nào trên hàng rào nữa cả. Người cha liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu: “Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh còn để lại trên hàng rào xem. Hàng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như các lỗ đinh này, chúng để lại vết thương khó lành trong lòng người khác. Dù cho sau đó con có nói lời xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy luôn nhớ: vết thương tinh thần còn đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ khiến con cười và giúp con trong nhiều chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra với con. Vì thế, hãy nhớ lấy lời cha…”</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:49:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825248553</guid>
      </item>
      <item>
         <title>đào gia khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825249913</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Chú mèo không có miệng         hạt giống tâm hồn</strong></p><p>Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.</p><p>Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:</p><p>- Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?</p><p>Cô bé lại òa lên tức tưởi:</p><p>- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói!</p><p>- Vậy ông sẽ nghe cháu!</p><p>Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.</p><p>Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.</p><p>Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ…</p><p>Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đá mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến.</p><p>Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.</p><p>Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng – Chú mèo hiện nay đã mang hiệu “Hello Kitty – chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:50:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825249913</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuệ San</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825250942</link>
         <description><![CDATA[<p>Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh</p><p>Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..</p><p>Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé. Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:51:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825250942</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lam Ngọc </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825252189</link>
         <description><![CDATA[<p>Có bao nhiêu người nhận ra rằng khoảng thời gian hạnh phúc nhất chính là khoảnh khắc hiện tại&nbsp; chúng ta đang sống? Cuộc sống vốn dĩ ẩn chứa&nbsp; nhiều thử thách, khó khăn, bất hạnh. Cách&nbsp; tốt nhất để thích nghi với cuộc sống này là chấp nhận thực tế và tin tưởng vào chính mình. Mỗi chúng ta phải biết cách cảm nhận và&nbsp; tìm thấy hạnh phúc của mình trong mọi hoàn cảnh. Đừng chờ đợi một phép màu hay&nbsp; ai đó&nbsp; mang&nbsp; đến cho bạn hạnh phúc. Đừng đợi đến khi bạn có thời gian rảnh rỗi hoặc học cao học, đừng đợi đến khi bạn kiếm được&nbsp; nhiều tiền, thành công, lập gia đình hay đến khi&nbsp; nghỉ hưu mới thấy rằng đã đến lúc bạn phải hạnh phúc. Đừng đợi đến&nbsp; xuân,&nbsp; hạ, thu hay&nbsp; đông&nbsp; mới cảm thấy hạnh phúc. Đừng đợi bình minh hay&nbsp; hoàng hôn&nbsp; mới nghĩ mình hạnh phúc. Đừng đợi đến&nbsp; chiều thứ bảy,&nbsp; cuối tuần, ngày lễ, sinh nhật hay&nbsp; ngày đặc biệt&nbsp; mới đi tìm ngày may mắn đó. Tại sao không phải lần này? Hạnh phúc là một con đường, một cuộc hành trình. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc quý giá trong hành trình này. Hãy dành thời gian quan tâm đến người khác và luôn nhớ rằng thời gian không chờ đợi ai cả!&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:52:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825252189</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825252249</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện chiều cuối năm</p><p>Câu chuyện mua hoa đào chiều cuối năm gây xúc động</p><p>Một bạn trẻ đã vô tình ghi lại được câu chuyện và bức ảnh về một ông lão đi mua hoa đào cho vợ ngày cuối năm, một câu chuyện đẹp làm bất cứ ai trong họ ta đều “nở hoa trong lòng”.</p><p><br/></p><p>Như, Tết luôn là thời điểm của những câu chuyện cảm động về tình yêu và gia đình. Mới đây, trên Facebook của một bạn trẻ, câu chuyện về một ông lão đi mua hoa đào ngày cuối năm đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của các cư dân mạng.</p><p>“Câu chuyện chiều cuối năm:</p><p>– Cảnh đào này bao nhiêu cháu?</p><p>– 100 tool ạ</p><p>– Bắt quá nhỉ?</p><p>– Cụ mua cho ai?</p><p>– Tôi mua cho bà nhà tôi</p><p>– Ôi giời, bà ở nhà mà đi cùng chắc chắn chọn cành này. Dụng cụ xem nắng nóng lại nên đào phóng hết mang về làm gỗ, may ra được cành này</p><p>– Ừ</p><p>– Thế cụ bà ở nhà làm cơm 30 ạ?</p><p>– Bà ấy đã mất nhiều năm. Tôi mua ra một, nhưng 100 giảm cân quá tôi ko đủ tiền</p><p>… … …</p><p>– Cụ ơi, cụ ơi. Thôi bỏ tool. Chúc cụ Tết vui Tết khỏe.</p><p>Có rất nhiều người trong câu chuyện này, một bên là tình thương của người chồng dành cho vợ đã mất của mình, một bên là người bán dành sự đồng cảm cho tình yêu vĩ đại của ông cụ. Khi thế giới này có tình thương, mọi thứ đều trở nên thật đẹp.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:52:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825252249</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825254216</link>
         <description><![CDATA[<p>Có thể nói, chưa bao giờ ở nước ta, sự tử tế được bàn luận và lý giải nhiều như bây giờ, từ tầng lớp cần lao đến các nhà trí thức, từ giới kinh doanh đến giới truyền thông, trong nghệ thuật và cả trong chính trị.</p><p>Có quá nhiều chuyện để nói, để kể, để phê phán và cả biểu dương, nhưng tôi không muốn dẫn giải ra từng câu chuyện, thay vào đó, xin viện dẫn ra lời của một nhà khoa học.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2254450103/ccf64d10671203116cedb2e88beeba67/IMG_0368.png" />
         <pubDate>2023-12-14 13:54:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825254216</guid>
      </item>
      <item>
         <title>đào gia khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825256046</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Bài học về 1000 viên bi</strong></p><p>Tôi dò sóng đài trên điện thoại để nghe chương trình phát sáng thứ bảy. Trong lúc dò, chợt tôi phát hiện giọng nói có vẻ của một người đã cao tuổi, có gì thật hấp dẫn và đó quả là một chất giọng vàng.</p><p>Bạn biết đấy, với chất giọng như vậy, có lẽ ông ta đang làm trong ngành phát thanh. Ông đang kể cho mọi người nghe về việc đã nói với ai đó câu chuyện một nghìn viên bi.</p><p>Tò mò, tôi ngồi xuống và nghe ông nói. “Này Tom, hình như anh đang rất bận việc thì phải. Tôi chắc rằng họ trả anh cũng khá phải không, nhưng thật xấu hổ nếu anh cứ suốt ngày vắng nhà vì công việc như vậy. Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ của con gái anh”.</p><p><br/></p><p>Ông tiếp tục, “Tôi sẽ kể cho anh nghe điều này Tom ạ, một điều đã giúp tôi luôn biết nhìn trước những thứ cần ưu tiên trong cuộc sống của mình”. Và khi đó, ông lão bắt đầu giải thích lý thuyết một nghìn viên bi. “Anh biết không, một ngày nọ tôi đã ngồi làm thử một bài toán nhỏ. Mỗi người trung bình sống được khoảng 75 năm. Tôi biết cũng có người sống thọ hơn và cũng có người chết sớm hơn nhưng về trung bình, người ta có thể sống được khoảng 75 năm”.</p><p>“Sau đó, tôi nhân 75 năm đó với 52 tuần thì được 3900, đó chính là số ngày thứ bảy mỗi người bình thường có được trong cả cuộc đời của họ. Nào tập trung vào câu chuyện của tôi đi Tom, tôi đang chuyển sang phần quan trọng rồi đây”.</p><p>“Phải đến năm 55 tuổi tôi mới có thể suy nghĩ về mọi việc kỹ càng như vậy”, ông tiếp tục, “và cho tới lúc đó, tôi hiểu mình chỉ còn 1.000 ngày thứ bảy còn lại nữa mà thôi”.</p><p>“Và rồi tôi tới một cửa hàng đồ chơi, mua tất cả những viên bi họ có. Phải đi tới ba cửa hàng tôi mới mua đủ 1000 viên bi cho mình. Tôi đem chúng về nhà, bỏ vào chiếc hộp nhựa lớn, rỗng trong xưởng làm việc, ngay cạnh chiếc đài. Từ đó, khi mỗi ngày thứ bảy qua đi, tôi lại lấy ra một viên bi ra và ném đi”.</p><p>“Tôi nhận ra rằng, khi nhìn số lượng những viên bi ngày một giảm dần, tôi đã biết tập trung hơn cho những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống. Không gì giống như việc nhìn thời gian tồn tại của mình trên trái đất này cứ vơi dần và nó giúp bạn biết ưu tiên mọi việc thật mau chóng”.</p><p>“Bây giờ, tôi sẽ kể cho anh nghe một điều cuối cùng trước khi tôi ngừng cuộc trò chuyện này để đưa người vợ thân yêu của tôi đi ăn sáng. Sáng nay, tôi đã nhặt viên bi cuối cùng ra khỏi chiếc hộp. Tôi hình dung nếu tôi có thể giữ nó cho tới sáng thứ bảy sau nữa thì tức là, Chúa đã ban cho tôi thêm một chút thời gian để được ở lại bên những người thân yêu…”</p><p>“Thật tuyệt khi được trò chuyện với anh Tom ạ, tôi mong anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu của anh và tôi cũng hy vọng, một ngày nào đó sẽ gặp lại anh. Chúc buổi sáng tốt lành!”.</p><p>Bạn có thể nghe thấy rõ tiếng gác ống nghe khi ông ấy kết thúc cuộc trò chuyện. Ngay cả người điều phối chương trình cũng lặng đi trong vài giây. Tôi biết ông ấy đã khiến chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều.</p><p>Sáng hôm đó, tôi đã định làm một số việc, sau đó tới phòng tập thể dục. Nhưng rồi, tôi quyết định chạy lên gác, đánh thức vợ bằng một cái hôn. “Dậy thôi em yêu, anh sẽ đưa em và các con đi ăn sáng”.</p><p>“Có chuyện gì đặc biệt hả anh?”, cô ấy hỏi và cười.</p><p>“Không, không có gì đặc biệt cả”, tôi nói, “Chỉ vì đã lâu lắm rồi hai vợ chồng mình chưa đi ăn cùng các con. À, khi đi mình dừng lại ở cửa hàng đồ chơi một chút nhé, anh muốn mua một vài viên bi”.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:56:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825256046</guid>
      </item>
      <item>
         <title>đào gia khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825258778</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Hạnh phúc ở đâu</strong></p><p>Vào một buổi sáng đẹp trời, chú cún con chạy đến bên mẹ và hỏi:</p><p>- Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?</p><p>Mẹ cún con mỉm cười đáp:</p><p>- Hạnh phúc nằm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó!</p><p><br/></p><p>Cún con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vãy chiếc đuôi! Nhưng rồi bỗng một hôm, chú cún con buồn bã chạy đến bên mẹ:</p><p>- Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy?</p><p>Mẹ khẽ vuốt ve cún con và đáp:</p><p>- Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ tự đi theo con thôi!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-14 13:58:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2825258778</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Khánh An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2826993249</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>BIỂN CHẾT</strong></p><p>Ở bên Palestine&nbsp;có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là Biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Cá không thể sống nổi với nuớc trong hồ và khi con người uống phải thứ nước trong hồ cũng bị bệnh. Ai ai cũng đều không muốn sống gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilee,&nbsp;đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nguồn nước này… Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào Biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chảy về đâu cả, không chia sẻ nên nước trong Biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilee&nbsp;cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muông thú và con người.</p><p><br>Nguồn: Annambooks</p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://annambooks.vn/bai-viet/chi-tiet/nhung-cau-chuyen-day-tre-biet-cho-di-va-chia-se">https://annambooks.vn/bai-viet/chi-tiet/nhung-cau-chuyen-day-tre-biet-cho-di-va-chia-se</a></p>]]></description>
         <enclosure url="https://annambooks.vn/bai-viet/chi-tiet/nhung-cau-chuyen-day-tre-biet-cho-di-va-chia-se" />
         <pubDate>2023-12-16 11:23:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2826993249</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bao</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2852864317</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-01-18 04:54:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2852864317</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bảng tin</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2854293459</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-01-19 05:17:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2854293459</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NHÃ QUYÊN</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2854308700</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Câu chuyện truyền cảm hứng số 1: Không bao giờ bỏ cuộc</strong></p><p>Vào thời điểm cách đây hơn 10 năm, siêu sao điện ảnh người Mỹ Stallone vô cùng nghèo nàn, trên người chỉ còn lại 100 đô la, thậm chí còn không đủ để thuê phòng, ông chỉ có thể ngủ lại trong xe. Lúc đó, ông đã quyết chí làm diễn viên. Ông còn vô cùng tự tin mà đến mọt công ty điện ảnh ở New York để ứng tuyển.</p><p>Khi đó, ở New York có 500 công ty điện ảnh, nhưng họ đều vì vẻ ngoài bình thường và giọng nói ngọng nghịu của ông mà từ chối. Sau đó, ông viết kịch bản "Rocky" và đem kịch bản đi bán khắp nơi. Mọi người lại một lần nữa chế giễu, cười nhạo ông. Lúc ấy, ông đã bị từ chối 1855 lần.&nbsp;&nbsp;</p><p>Cuối cùng cũng đến một ngày, ông gặp được ông chủ công ty điện ảnh sẵn sàng quay loạt phim quyền anh&nbsp; “Rocky” của do ông viết. Nhưng đối phương lại yêu cầu ông không được tham gia bộ phim này. Cuối cùng, do ông quá kiên quyết nên công ty đã đồng ý cho ông diễn bộ phim này.</p><p>Liệu bạn có thể đối mặt với 1855 lời từ chối mà vẫn không bỏ cuộc như Stallone không? Bạn chưa thành công hay đã từng thất bại, khi bạn muốn từ bỏ, hãy tự hỏi chính mình, mình đã bị từ chối 1855 lần chưa nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-01-19 05:40:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2854308700</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2935320578</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/918259c15541b3174b700e61e11128ff/3.png" />
         <pubDate>2024-03-27 11:56:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2935320578</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tuetamhamy</author>
         <link>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2935320680</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/664585381/f8dfc6647bdec7f830e3832e66511269/4.png" />
         <pubDate>2024-03-27 11:56:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuetamhamy/viectute2023/wish/2935320680</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
