<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>BÀI VĂN CỦA EM by Phat Le</title>
      <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-22 01:16:15 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-03-13 14:11:55 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Nhật Hạ</title>
         <author>ha053648</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835115887</link>
         <description><![CDATA[<div>Lòng trung thực<br><br><br>Mai trung thực&nbsp;<br><br></div><div>Như các bạn biết chúng ta phải trung thực đúng không nào . Vậy bạn Mai là trong những bạn trung thực mà các bạn sẽ biết vào ngày hôm nay , Mai là một người chính trực không hề tham lam , vì vậy chúng ta hãy bắt đầu câu chuyện nhé !<br><br></div><div>Một hôm , Mai đang trên đường đi học về , khi về tới nhà Mai mới phát hiện rằng , cơ thể mẹ mình xanh xao , trán nóng hổi đang nằm trên giường , Mai biết ngay mẹ mình đã bị bệnh nặng . Sau khi xác nhận mẹ đã bị bệnh , Mai liền sách xe đạp đi mua thuốc cho mẹ , nhưng chuẩn bị tới tiệm thuốc Mai chợt nhận ra mình đã quên tiền lúc ấy , Mai gần như sụp đổ . Khi đang rất thất vọng từ đâu một tờ tiền bay đến Mai . Mai nhìn vào tờ tiền . Vào lúc đó Mai thốt lên rằng :<br><br></div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Số tiền này đủ tiền để mua thuốc chửa bệnh cho mẹ&nbsp;</div><div>Nhưng Mai trung thực không hề lấy tờ tiền đó . Từ đó có một ông lão chậm chạp đi đến Mai. Hóa ra ông lão đó là chủ nhân của tờ tiền , ông thấy tội Mai quá nên ông nói với Mai rằng :</div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cháu cứ vui vẻ nhận lấy tờ tiền đó ! Bác cho cháu mà !<br><br></div><div>Sau khi nghe ông lão ấy nói Mai nói với ông lão rằng :<br><br></div><div>-Cháu không nhận đâu ạ !</div><div>Ông lão bảo :</div><div>-&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cháu cứ&nbsp; nhận lấy bác cho cháu mà !<br><br></div><div>Lúc ấy , Mai mới vui vẻ nhận lấy .<br><br></div><div>Sau khi mua thuốc về , Mai chạy nhanh vào nhà !<br><br></div><div>Và Mẹ của Mai đã uống thuốc kịp thời . Uống thuốc xong , Mẹ của Mai&nbsp; đã bình thường lại rồi !<br><br></div><div>Mai vui mừng ôm lấy mẹ .<br><br></div><div>Như các bạn thấy Mai là một người rất trung thực đúng không nào . Vậy chúng ta hãy học hỏi theo Mai nhé và ý nghĩa câu chuyện là&nbsp; các bạn hãy trung trực và đừng bao giờ lừa dối ai nhé nếu như lừa dối một ai nhiều lần thì người ta sẽ mất niềm tin về mình .&nbsp;<br><br><br>Lòng nhân hậu&nbsp;<br><br>Ai cũng có quê hương đúng không nào ? . Quê của mình là ở Miền Trung . Miền Trung rất quen thuộc với mấy bạn . Vậy quê hương của các bạn ở đâu ? Vào bây giờ mình sẽ kể cho các bạn về quê hương của mình nhé !<br><br>Quê hương của mình ở Miền Trung . Mình luôn luôn dành tình cảm cho quê hương của mình . Năm 2020 miền Trung bị lũ lụt trầm trọng , khiến cuộc sống của người miền Trung càng vất vả hơn . Ngày nào mình cũng thấy trên mạng xã hội và truyền thông nói về miền Trung . Gia đình em thấy rất sót xa nên gia đình em đã góp lương thực và quần áo . Gia đình em kêu gọi hàng xóm góp một ít lương thực cho miền Trung . Người thì góp tiền , người thì góp lương thực , người thì góp quần áo với tình cảm lá lành đùm lá rách . Em sẽ cố gắng giúp đỡ cho quê hương của em cũng như là đất nước Việt Nam .&nbsp;<br>Như các bạn thấy có rất nhiều người có lòng nhân hậu . Nếu như các bạn giúp đỡ người khác nhiều thì người ta sẽ có một các nhìn khác về mình . Khi mình gặp khó khăn thì người mình đã giúp đỡ sẽ giúp đỡ mình .<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1386390639/53e3eec45392f66927428a03133169b9/khong_di_san_nao_quy_gia_bang_long_trung_thuc.jpg" />
         <pubDate>2021-10-22 01:35:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835115887</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên Kỳ</title>
         <author>ky042964</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835117578</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi mới mất ví thì có cậu bé ở đằng xa chạy lại đưa cho tôi ví tiền lúc đó tôi mới nhớ lúc tôi còn nhỏ. Chuyện là như thế này : <br><br>Một hôm trên đường đi học về, tôi thấy một chiếc ví nhỏ màu vàng nằm giữa đường , tôi ngó nghiêng xung quanh rồi lại gần, trong đó có rất nhiều tiền. Tôi nghĩ rằng :</div><div>-&nbsp; Nếu mình có số tiền này thì mình có thể mua thật nhiều đồ chơi, nhưng tôi chợt nhớ lại lời mẹ dặn là không được lấy đồ của người khác. Lúc đó tôi thấy một người mặc đồ sang trọng , cô ấy loay hoay như tìm một thứ gì đó. Rồi tôi tiến lại cô ấy và hỏi :</div><div>-&nbsp; Đây có phải là cái ví của cô không ạ, cô ấy vui mừng và nói :</div><div>-&nbsp; Đúng rồi, cảm ơn cháu !</div><div>Và cô đã cho tôi một khoản tiền rất lớn, tôi đã nhận rồi cảm ơn. Lúc đó tôi đã dùng số tiền không mua đồ chơi mà tôi đã đi quyên góp cho những người gặp khó khăn . Tôi rất vui khi giúp được người khác.</div><div>Câu chuyện này gửi gắm đến chúng ta là hãy thật thà và quan tâm đến người khác, vì đó là một đức tính rất quan trọng.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1401716167/cf3e130e52c0b798b376e6a4aaea6bc2/nam_sinh_lop_7_tra_lai_hon_70_trieu_dong_1579768351391.jpg" />
         <pubDate>2021-10-22 01:36:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835117578</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đăng Khôi</title>
         <author>khoi040806</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835122025</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>như các bạn đã biết trên đời không ai là đúng tất cả mọi thứ</mark><br>nhưng biết nhận lỗi mới là tốt,ok mình vào câu chuyện nhé!<br><br>Vào 1 ngày nọ 1 bạn nhỏ rất muốn đi chơi điện tử nhưng ko có tiền,cậu chợt nhớ ba mẹ vẫn chưa cho mình tiền ăn sáng,thế là cậu đi đến chỗ ba mẹ và nói:<br>-" ba mẹ ơi sáng r cho con tiền đi ăn đi ạ"<br>ba mẹ đáp:<br>-"được rồi" * đưa tiền*<br>thế là cậu ấy đi chơi điện tử,một lát sau cậu ấy về bụng đói meo* đói bụng*<br>mẹ thấy vậy hỏi:<br>-"con đã an sáng chưa sao bụng rõng đói meo thế này"<br>cậu ấy đáp:<br>-"chắc là con ăn chưa đủ"<br>mẹ liền đoán:<br>-"con lấy tiền đi chơi điện tử đúng không"<br>sau một hồi cậu ấy cũng trả lời:<br>-"dạ" *run sợ*<br>ba mẹ nói:<br>-"không sao còn biết nhận lỗi là tốt rồi,để ba mẹ nấu cho con ăn"<br>ý nghĩa của câu chuyện là: con người ai cũng có lỗi sai nhưng&nbsp; biết nhận lôĩ mới là người đáng để trân trọng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:38:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835122025</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên Ngân-đề 2</title>
         <author>ntthaiuyen</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835122062</link>
         <description><![CDATA[<div>Ba lưỡi rìu</div><div>Một hôm, có một chàng tiều phu đốt củi thì lỡ làm rơi rìu của mình xuống sông, chàng tiều phu ngồi buồn bã dưới gốc cây. Bỗng nhiên, có một ông cụ hiện lên và hỏi: “ Vì sao con lại ngồi buồn bã dưới gốc cây vậy?” chàng đáp: “Thưa cụ, vì rìu của con bị rơi xuống sông”, cụ nghe vậy, liền giúp chàng vớt rìu lên. Lần đầu tiên, cụ vớt lên một cây rìu bằng vàng và hỏi: “Có phải đây là rìu của con phải không?” chàng từ chối: “ Thưa cụ, đây ko phải là rìu của con”. Lần tiếp theo, cụ vớt lên một cây rìu bằng bạc và hỏi một lần nữa: “ Có phải đây là rìu của con không?” chàng cũng từ chối: “ Thưa cụ, đây cũng không phải rìu của con luôn”. Lần cuối cùng, cụ vớt lên một cây rìu bằng sắt và hỏi lần cuối: “Có phải đây là rìu của con không? chàng mừng rở nói: “ Thưa cụ, đây chính là rìu của con” chàng nhận lấy rìu và cảm ơn cụ. Cụ khen chàng trung thực và tặng chàng cây rìu vàng và rìu bạc. QUa bài học này em rút ra bài học là ko tham lam và không nhận những thứ không phải của mình.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://cdn.doctailieu.com/images/2019/08/06/soan-luyen-tap-xay-dung-doan-van-ke-chuyen-trang-64-1-rs650.jpg" />
         <pubDate>2021-10-22 01:38:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835122062</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Hân-Đề 3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835136135</link>
         <description><![CDATA[<div>Nỗi dằn vặt An-đrây-ca<br><mark>Một hôm tôi lên 9 tuổi.</mark>Và tôi sống với mẹ,và ông.Ông năm nay đã 96 tuổi rồi,ông tôi rất yếu.Một ngày đẹp trời,ông tôi tự nhiên ho,sốt nặng hơn.Ông bảo mẹ tôi là:<br>“Bố khó thở quá!”<br>Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc cho ông.Tôi liền chạy nhanh như gió,sắp đến chỗ mua thuốc rồi thì tôi gặp mấy đứa bạn rủ đá banh,tôi liền hớn hở chơi&nbsp; quên mất lời&nbsp; mẹ dặn.Lúc chơi xong tôi mới nhớ lại lời mẹ dặn dò.Tôi liền chạy nhanh tới chỗ mua thuốc.khi tôi về đến nhà thì tôi thấy mẹ tôi đang ngồi bên cạnh ông tôi và khóc.Lúc ấy tôi đã lo lắng .Mẹ tôi nói với tôi là:<br>“Con à không phải lỗi của con đâu !”<br>Tôi biết là mẹ tôi đang vỗ về tôi,nhưng tôi rất hối lỗi.Tôi ngồi góc cây của ông tôi và suy ngẩm lại những việc tôi đã làm.Và tôi tự nhủ:<br>“Giá như mình không ham chơi thì ông mình sẽ sống thêm mấy năm nữa…”</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:44:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835136135</guid>
      </item>
      <item>
         <title>An Nhiên - Đề 2</title>
         <author>n0turnhien</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835136863</link>
         <description><![CDATA[<div>" Cây ngay không sợ chết đứng ", là một câu ca dao tục ngữ nói về một trong những đức tính của con người Việt Nam chúng ta đó là đức tính trung thực. Để nói về đức tính trung thực con xin được kể câu chuyện " Những hạt thóc giống".<br>Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua cao tuổi muốn tìm người truyền ngôi. Một ngày nọ, ông phát cho mỗi người trong kinh thành một bao thóc, và nói:<br>- Ta phát cho mỗi người một bao thóc giống về gieo trồng, ai thu được nhiều thóc giống nhất được truyền ngôi, ai không có thì bị trừng phạt.<br>Ai nấy khi nhận được bao thóc giống, về gieo trồng ngay như những con kiến làm việc chăm chỉ. Tới vụ mùa thu, cả kinh thành rộn ràng mang thóc tới kinh thành mà nộp cho nhà vua. Nhưng lại có một cậu bé tên Chôm vẻ mặt lo lắng đến tâu vua:<br>- Thưa bệ hạ, thần đã mang thóc giống về dốc công chăm sóc nhưng chẳng thề nào nảy mầm được.<br>Nhà vua ngạc nhiên nói với cả kinh đô:<br>- Ta sẽ chọn cậu bé trung thực và dũng cảm này là người nối ngôi.<br>Cả kinh thành ngạc nhiên, rồi nhà vua dõng dạc nói tiếp:<br>- Trước khi phát thóc giống ta đã cho người&nbsp; mang đi luộc kĩ rồi, chẳng lẽ còn mọc được?<br>Từ đó trở về sau, cậu bé Chôm trở thành một ông vua hiền minh.<br>Qua câu chuyện này, chúng ta hãy nên học tập theo cậu bé Chôm nhé. Con thích cậu bé Chôm, vì cậu là người trung thực. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:44:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835136863</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngân Thương</title>
         <author>thuong047058</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835137014</link>
         <description><![CDATA[<div>Tấm lòng nhân hậu:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Dế Mèn bên vực kẻ yếu<br>Thương người như thể thương thân với cao dao tục ngữ đó nói về tấm lòng nhân hậu,&nbsp; vì vậy hôm nay mình sẽ kể câu chuyện Dế Mèn bên vực kẻ yếu.<br>Một ngày nọ, tôi đang đi dạo trên một vùng cỏ xanh bát ngát. Bỗng, tôi chợt nghe tiếng khóc đâu đó. Tôi thấy Chị Nhà Trò đang khóc nức nở.<br>Trông chị bé nhỏ, gầy gùa. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non lại ngắn chùn chùn. Cánh của chị yếu quá mà cho dù có khỏe đến đâu thì cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần Chị Nhà Trò, hỏi:<br>- Sao em lại đứng khóc thế kia?<br>- Dạ hôm trước, mấy bọn nhện bắt mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Không lâu sau, mẹ em mất đi còn lại có thui thủi mình em, mà em ốm yếu làm ăn chả ra được gì. Mà mấy bọn nhện bắt em phải trả nợ. Hôm nay, bọn nhện&nbsp; chăng tơ ngang đường em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em!<br>Tôi xòe hai càng ra với một cách tự tin bảo: - Hãy về cùng với tôi đây, đứa độc ác không thể ăn hiếp kẻ yếu.<br>Tôi dắt Chị Nhà trò đi, được một quảng thì tới chỗ mai phục của bọn nhện...&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://e.dowload.vn/data/image/2019/02/16/ke-lai-truyen-de-men-benh-vuc-ke-yeu.jpg" />
         <pubDate>2021-10-22 01:44:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835137014</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quốc Thịnh - Đề 3 ( lòng trung thực)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835142463</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Ngày xửa ngày xưa có một anh chàng tiều phu đang đốn củi,&nbsp; một ngày nọ thì lưỡi rìu bị rớt xuống sông, anh chàng ngồi xuống và khóc, bỗng nhiên có một ông cụ ở dưới sông xuất hiện và ông cụ nói:<br>Tại sao con lại khóc ? Anh liền nói:<br>Lưỡi rìu của con bị rớt xuống sông khi con đang đốn củi, ông cụ nói:<br>Ta sẽ giúp con lấy lưỡi rìu lên, lần đầu cụ lấy lên cây rìu bằng vàng rất lấp lánh, anh tiều phu liền lắc đầu nói:&nbsp;<br>Đây không phải là rìu của cháu&nbsp;<br>Lần thứ hai cụ rớt lên cây rìu bằng bạc rất là óng ánh anh tiều phu vẫn lắc đầu nói :<br>Đây không phải là rìu của cháu ạ&nbsp;<br>Lần thứ ba cụ lấy lên cây rìu bằng sắt anh tiều phu ngật đầu nói :<br>Đây là rìu của con ạ, cụ khen anh có lòng trung thực nên cụ tặng anh cả ba cây rìu sau tất cả anh đều có ba cây rìu.<br>Các bạn phải trung thực không nên lừa dối người khác nếu các bạn lừ dối quá nhiều lần thì người ta sẽ không&nbsp; có niềm tin của bạn nữa, vì trung thực là đất tính rất quan trọng.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://s.meta.com.vn/img/thumb.ashx/Data/image/2021/09/16/nhung-cau-ca-dao-tuc-ngu-thanh-ngu-noi-ve-tinh-trung-thuc-3.jpg" />
         <pubDate>2021-10-22 01:46:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835142463</guid>
      </item>
      <item>
         <title>minh trí</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835150089</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là An-đrây-ca,tôi hiện đang làm ở công ty Brentag.Tôi có một câu chuyện để kể cho bạn nghe về câu chuyện thời thơ ấu của tôi,câu chuyện sau đây:Hồi nhỏ,tôi ở cùng với ông của tôi và mẹ của tôi.Một ngày nọ,ông của em nói với mẹ em:"Bố khó thở quá"Mẹ nói tôi đi mua thuốc cho ông.Tôi đi thật nhanh nhưng dọc đường có một nhóm bạn tôi đang chơi bóng đá.Bạn tôi rủ tôi vô chơi.Mấy phút sau,tôi chợt nhớ ra lời mẹ dặn nên chạy đi mua thuốc.Khi về nhà,tôi nghe mẹ tôi khóc nức nở.Tôi nhận ra là ông đã qua đời.Chỉ vì tôi ham chơi mà ông đã qua đời.Tối hôm đó,tôi ngồi khóc dưới cây táo do ông trồng.Sau này,tôi luôn tự nhủ :Việc gì làm trước thì làm trước còn việc gì làm sau thì làm sau.Thời gian chơi thì có thể lấy lại được nhưng khi&nbsp; sức khỏe bị tổn thất thì không có gì để bù đáp lại.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://i.ytimg.com/vi/DLcCTD8WoDk/maxresdefault.jpg" />
         <pubDate>2021-10-22 01:49:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835150089</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huy Hoàng</title>
         <author>hoang040862</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835153081</link>
         <description><![CDATA[<div>Đề 2:<br>Chúng ta phải có lòng trung thực trong mọi hoàn cảnh, trong câu chuyện này em sẽ kể về một cậu bé như thế. Cậu chuyện đó tên là những hạt thóc giống.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xưa có một một ông vua muốn tìm người nối ngôi do đã già. Ông vua kêu tất cả người dân lên và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- " Do ta đã già, nên ta sẽ phát cho mỗi người một thúng thóc. Ai được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi, ai không có thóc sẽ bị trừng phạt. Có một cậu bé tên là Chôm nhận thóc về, ngày hôm sau cậu gieo hạt, một tháng sau Chôm chăm sóc rất cẩn thận nhưng không thấy cây thóc nào mọc lên. Tới ngày dâng thóc lên cho vua, Chôm chạy lên tới vua và tâu con cố gắng chăm sóc nhưng cây chẳng mọc được. Nhà vua đỡ chú bé dậy và nói:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - " Còn ai bị chết thóc giống nữa không?"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Không ai trả lời. Nhà vua ôn tồn và nói tiếp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; - " Trước khi phát những thúng thóc ấy ta đã luộc kĩ rồi, sao có thể mọc được?"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Rồi nhà vua nói tiếp:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- " Ta sẽ truyền ngôi cho cậu bé trung thực và rất dũng cảm này. Một tháng sau Chôm được truyền ngôi, và trở thành một ông vua hiền minh và trung thực. Sau bài học này em học được rằng khi chúng ta trung thực chúng ta có thể được đền đáp xứng đáng.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://monka.vn/content/img/upload/u31-10-2018-10-50-55.jpg" />
         <pubDate>2021-10-22 01:51:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835153081</guid>
      </item>
      <item>
         <title>lê thanh long</title>
         <author>long043162</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835154984</link>
         <description><![CDATA[<div>ngày xưa có một cậu bé tên <mark>nay-ma </mark>cậu ấy là người da đen cậu bé ấy là người hay bị khinh bỉ,một hôm Nay-ma thấy một tờ tiền,Nay ma liền nhanh tay nhặt lên và bỏ vào túi sau đó cậu ấy thấy một người nông dân đang đi tìm một thứ gì đó bác nông dân chạy lại và hỏi:<br>- cháu ơi cháu có thấy một tờ tiền không đó là tờ tiền đầu tiên của chú.<br>Cậu bé liền đáp:<br>- không cháu không thấy.<br>Bác nông dân buồn bã bước đi và lẩm bẩm một câu:<br>-nếu không có tờ tiền ấy làm sao tối nay gia đình có cái ăn đây.<br>cậu bé nay-ma nghe thế liền hối hận và nói:<br>- chú ơi cho cháu xin lỗi nhé đây là tiền của chú.<br>cậu bé liền xòe tay ra và đưa tiền cho&nbsp; nông dân ấy bác nông dân liền nói:<br>- cảm ơn cháu cháu là một người trung thực.<br>buổi sáng hôm sau cậu bé nay-ma đã được nhà trường vinh quang.<br><mark>sau bài này chúng ta nên trung thực như bạn nay-ma.<br></mark><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:51:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835154984</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhật Hạ ( Bài về lòng nhân hậu )</title>
         <author>ha053648</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835156227</link>
         <description><![CDATA[<div>Ai cũng có quê hương đúng không nào ? . Quê của mình là ở Miền Trung . Miền Trung rất quen thuộc với mấy bạn . Vậy quê hương của các bạn ở đâu ? Vào bây giờ mình sẽ kể cho các bạn về quê hương của mình nhé !<br><br>Quê hương của mình ở Miền Trung . Mình luôn luôn dành tình cảm cho quê hương của mình . Năm 2020 miền Trung bị lũ lụt trầm trọng , khiến cuộc sống của người miền Trung càng vất vả hơn . Ngày nào mình cũng thấy trên mạng xã hội và truyền thông nói về miền Trung . Gia đình em thấy rất sót xa nên gia đình <mark>em</mark> đã góp lương thực và quần áo .<mark> Gia đình em</mark> kêu gọi hàng xóm góp một ít lương thực cho miền Trung . Người thì góp tiền , người thì góp lương thực , người thì góp quần áo với tình cảm lá lành đùm lá rách . Em sẽ cố gắng giúp đỡ cho quê hương của em cũng như là đất nước Việt Nam . <br>Như các bạn thấy có rất nhiều người có lòng nhân hậu . Nếu như các bạn giúp đỡ người khác nhiều thì người ta sẽ có một các nhìn khác về mình . Khi mình gặp khó khăn thì người mình đã <mark>giúp đỡ sẽ giúp đỡ </mark>mình .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:52:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835156227</guid>
      </item>
      <item>
         <title>QUẾ ANH</title>
         <author>anh054549</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835156254</link>
         <description><![CDATA[<div>kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của an-đrây-ca<br>bằng lời cậu bé an-đrây ca&nbsp;<br><br>Các bạn thân mến của tôi. Tôi là An-đrây-ca. Tôi xin kể với các bạn một câu chuyện của tôi mà cho mãi đến bây giờ nó vẫn cứ dằn vặt tôi, vì tôi là một kẻ có lỗi trong chuyện này.</div><div>Hồi ấy, tôi mới lên chín, sống với mẹ và ông. Ông tôi đã 96 tuổi nên rất yếu. Vào một buổi chiều nọ, ông tôi nói với mẹ tôi rằng: “Con ơi! Bố thấy khó thở lắm!”. Nghe ông tôi nói vậy, mẹ tôi liền bảo tôi đi mua thuốc cho ông uống. Tôi nhanh nhẹn đi ngay. Dọc đường tôi gặp mấy đứa bạn thân, chúng rủ tôi cùng đá bóng. Tôi nhập cuộc và say sưa chơi bóng cùng chúng bạn đến khi sực nhớ lời mẹ dặn tôi vội vàng chạy đi mua thuốc.</div><div>Các bạn biết không? Khi tôi vừa mới bước vào phòng ông nằm. Tôi thấy mẹ tôi đang gục xuống người ông khóc nức nở. Ông tôi đã qua đời. Tôi hốt hoảng, hai chân khuỵu xuống. Tôi nghĩ “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết”. Tôi òa khóc và kể hết mọi việc cho mẹ nghe. Mẹ tôi xoa đầu tôi, an ủi.<br>- An-đrây-ca, con không có lỗi trong chuyện này! Chẳng có thuốc nào cứu được ông cả. Ông con mất khi con vừa mới bước ra khỏi nhà.</div><div>Có thể ông tôi mất là do tuổi già sức yếu nhưng dù sao đôi với tôi, hành động mải chơi của mình và cái chết của ông tôi, mãi làm tôi dằn vặt, ray rứt suốt đời .</div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:52:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835156254</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thiên Bách-Đề 1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835159049</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Người ăn xin <br><mark>Nhân hậu là một đức tính rất quan trọng, phải giúp đỡ người khác, lỡ như mình gặp vấn đề gì thì người đó có thể giúp lại mình nhưng trong câu chuyện này cậu bé rất muốn giúp đỡ nhưng lại không được.</mark><br><br>Một hôm có một cậu bé, đang đi bộ thì gặp được một cụ già ăn xinh.Cụ già bốc mùi, người thì lọm cọm.Cậu bé thấy đáng thương quá nên đã lục túi nhưng không có gì để cho.Cậu bé bước qua cụ già và nói:"Con không có gì để cho ông cả con sinh lỗi ông.Cụ già năm tay cậu bé và nói:"Con đã cho ông rồi.Cụ già từ từ đi ra khỏi ánh mất của cậu bé.<br>Qua câu chuyện trên con thấy cậu bé rất biết yêu thương người khác, em sẽ làm những điều tốt nhu cậu bé trong bài.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:53:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835159049</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng châu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835161069</link>
         <description><![CDATA[<div>Nàng tiên ốc ,Ngày xưa ở một ngôi làng nọ có một bà lão chuyên mò cua bắt ốc . Một hôm bà bắt được một con ốc có võ màu xanh lục rất đẹp bà thương không muốn bán bèn bỏ vào trong xô . Bà đi làm về thấy lạ , nhà cửa tinh tươm, đàn lợn đã được cho ăn ,sân vườn sạch sẽ , đò ăn đã được nấu sẵn . Một lần bà giả vờ đi làm để ngồi rình , thì ra từ trong cái Xô hiện ra một cô gái vô cùng xin đẹp bước vào nhà dọn dẹp nhà giúp bà lão&nbsp; . Bà lao ra đập vỡ võ ốc , và kể từ đó hai mẹ con bà&nbsp; sống hạnh phúc bên nhau.<br><br>Theo câu chuyện này con thấy cô gái trong võ ốc có một tấm lòng rất nhân hậu vì cô đã giúp bà lão dọc nhà , cho heo ăn,nhổ&nbsp; cỏ vườn để giúp bà lão&nbsp;<br><br><br>                                 Cảm ơn  thầy và các bạn đã lắng nghe <br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:54:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835161069</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Thái               Đề 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835165280</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;những hạt thóc giống<br><br>Ngày xưa có một ông vua già râu, tóc trắng như mây bạc phơ. Vì tuổi đã già nên ông muốn chọn người để kế thừa. Nên ông đã gọi tất cả người dân lại, và nói: '' Ta sẽ truyền ngôi. Có chú bé tên nhận thóc về. Dốc công chăm sốc mà chẳng nảy mầm đến ngày tất cả mỗi người&nbsp; đem thóc về kinh thành một cách nô nức . Chôm đến trước mặt của vua quỳ tâu:&nbsp;<br>- Tâu bệ hạ dù con châm sóc thế nào cũng không thể nảy mầm được. Nhà vua cười hiền hậu và nói :<br>- Ta chỉ đang thử lòng trung thực của mọi người thôi. Nhà vua dõng dạc nối tiếp:<br>- Trung thực là đức tính quý giá của con người . Ta sẽ truyền ngôi cho chú bé trung thực và dũng cảm này . Thế là Chôm được truyền ngôi và trởi thành ông vua hiền minh.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:55:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835165280</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thoại Anh - Lòng trung thực</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835167078</link>
         <description><![CDATA[<div>Trung thực là một đức tính rất quan trọng của chúng ta. Vì thế em xin kể một câu chuyện nói về tính trung thực mang tên là: " Phải trung thực khi làm bài thi ".<br><br>Hôm ấy là ngày kiểm tra học kỳ môn Toán, em đọc đề bài và suy nghĩ rất lâu những cũng chỉ làm được 1 câu. Em không biết cách đổi đơn vị, cũng không biết&nbsp; toán giải làm mấy bước ... đầu em cứ rồi tung lên. Em nhìn xung quanh thấy các bạn cắm cúi làm bài, chỉ có mình em là ngơ ngác. Bỗng nhiên có một tờ giấy tròn vo lăn nhẹ dưới chân em, em nhặt lên và mở ra xem. Đầu trang có dòng chữ: " Bạn viết nhanh lên sắp hết giờ rồi ", và ở dưới là bài giải đề kiểm tra. Em tự hỏi có nên chép hay không? Rồi em quyết định không chép và gấp tờ giấy lại. Một lúc sau, chuông báo hết giờ vang lên, em đi lên nộp bài chỉ làm có 1 câu. Sau đó em chuẩn bị đi về, bất ngờ em thấy Hùng đứng trước bàn hỏi em: " Bạn có chép kịp không? Em trả lại Hùng tờ giấy và nói: " Cảm ơn bạn nhưng mình không chép câu nào hết, minh làm được có một câu thôi.<br>Hùng nói: Bạn sẽ bị điểm kém đó.<br>Em nói: vẫn còn 3 kỳ thi nữa mà, mình sẽ cố gắng hơn.<br>Từ đó em bắt đầu học chăm chỉ hơn và 3 kỳ thi sau đó em đều đạt điểm 10.<br>Em rất vui vì mình đã quyết định đúng theo lời cô dạy là: " Phải trung thực khi làm bài thi " .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:56:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835167078</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Minh Quân - người ăn xin</title>
         <author>quan040893</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835167961</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhân hậu một đức tính đáng quý của con người , đức tính nhân hậu được thể hiện qua bài văn sau đây.<br>Lúc ấy , tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.<br>Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giùa nước mắt. Đôi môi tái nhợt áo quần tả tơi thảm hại ... Chao ôi ! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đâu khổ kia thành xấu xí biết nhường nào !<br>Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng súp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin&nbsp;tôi cuu giup </div><pre>Tôi lục tìm hết túi nọ đến túi kia, không có tiền , tôi buồn bã nói với ông cháu xin lỗi trên người cháu không có thứ gì để cho ông người ăn xin nhìn tôi bằng đôi mắt ướt đẵm rồi ông nói: -  không sao đâu cháu đã cho ông rồi đấy lúc này tôi mới hiểu ra rằng cả tôi nữa tôi cũng đã nhận một chút gì đó từ ông lão rồi. </pre><div>Ý nghĩa của câu chuyện này là nói lên tấm lòng nhân hậu của cậu bé đối với ông lão,&nbsp; dù biết trên người không có gì nhưng cậu bé vẫn cố gắng tìm thứ gì&nbsp; để ông lão có thể có một bữa ăn ấm cúng hoặc thứ gì đó để ông có động lức để làm việc tốt hơn.<br><br><br><br><br><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:57:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835167961</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trâm Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835169321</link>
         <description><![CDATA[<div>Như chúng ta đã biết lòng trung thực không thể nào thiều ở một con người. Sẽ có những người trung thực không tham lam ích kỷ. Nên hôm nay mình sẽ kể câu chuyện Cô bé bán khoai...<br><br><br>Khoảng 4 - 5 giờ chiều tôi đi dạo cùng tờ 20 chục mẹ cho trên con phố tấp nập người qua lại. Bỗng dưng trên con phố,&nbsp; tôi nhì thấy một đứa bé khoảng 7 - 8 tuổi, trên đầu đội một cái rá bên trong đựng vài củ khoai luộc, mặt mũi lem lút, cô bé tiến lại gần tôi, nhẹ nhàng hỏi:<br>- Chị ơi, chị có thể mua giùm em vài củ khoai được không ạ?<br>Tôi hỏi nhỏ:<br>- Vậy hai củ khoai này bao nhiêu vậy em?<br>- 5 ngàn chị ạ, chị mua giúp em nhé!<br>Tôi hai củ khoai lên rồi đưa cho em ấy tờ 20 mươi nghìn và bảo:<br>- Chị cho em này, mau về đi nhé.<br>Cô bé buồn bã nói: Xin lỗi chị em không dám nhận tiền của chị ạ. Ba mẹ em sẽ mắng mất...<br>- Không sao đâu em chỉ cần cất riêng thôi!<br>- Không được đâu chị ạ, ba mẹ em dặn không bao giờ được nói dối người lớn, phải luôn luôn trung thực!<br>Đến tôi bối rối, nước mắt tuôn trào, đưa cho em ấy 5 nghìn rồi bước đi.<br>Các bạn có thể nhìn thấy cô bé trong câu chuyện là một đứa trẻ rất trung thức nhớ lời ba mẹ dặn, các bạn hãy học hỏi cô bé bán khoai như trong câu chuyện nhé<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 01:57:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835169321</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thành Long/ lựa chọn 2</title>
         <author>long040790</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835182762</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Đây là một câu chuyện nói về lòng trung thực đáng nể tên là : Ba lưỡi rìu.<br>Ngày xửa ngày xưa có một chàng tiều, cha mẹ mất sớm nên chàng tiều phu chỉ còn một lưỡi rìu để đốn gỗ kiếm sống qua ngày.<br><br>Một hôm anh chàng tiều phu đi đốn củi. Bỗng&nbsp; lưỡi rìu rớt xuống sông. Anh chàng buồn quá bèn ngồi bên bờ sông khóc.<br>Đột nhiên, có một ông bụt từ dưới sông chồi lên, hỏi : "Vì Sao con khóc ?"&nbsp;<br>Chàng tiều phu đáp : "Nhà con chỉ có một lưỡi rìu để kiếm ăn qua ngày, mà lúc con đang đốn củi thì nó rớt xuống sông."&nbsp;<br>Ông cụ nói :"Ta sẽ lặn xuống tìm giúp con."<br>Nói xong ông bụt lập tức lặn xuống sông.<br>Một hồi lâu sau , ông bụt chồi lên.<br>Lân thứ nhất , ông bụt đưa ra một lưỡi rìu bằng vàng , hỏi : "Đây có phải lưỡi rìu của con không?" Anh chàng vội đáp : Dạ không phải , lưỡi rìu của con bằng sắt cơ. Lần thứ hai , ông bụt đưa ra một lưỡi rìu bằng bạc&nbsp;<br>và hỏi : "Đây có phải lưỡi rìu của con không?"&nbsp; Anh chàng đáp như lần trước. Lân cuối ông bụt đưa ra một chiếc rìu bằng sắt và ông hỏi :&nbsp; "Đây có phải lưỡi rìu của con không? " Anh chàng mừng rỡ đáp :" Đúng là lưỡi rìu của con rồi." Ông bụt khen anh : "Con đúng là một người trung thực."&nbsp;<br><br>Qua câu  truyện này chúng ta có thể học về lòng trung thực và trung thực rất quan trọng trong cuộc sống.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 02:03:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835182762</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HÀ LINH (Bài lòng nhân hậu)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835183334</link>
         <description><![CDATA[<div><mark>Con </mark>người Việt Nam là người đầy lòng nhân hậu như trong đại dịch covid mọi người đều giúp đở nhau và sau đây em xin kể câu mà em đã từng trải qua.<br>Một hôm em đang đi mua đồ cho mẹ, bỗng em thấy một người phụ nữ. Cô ấy đang rất mệt mỏi, vì một tay ẳm em bé một tay xách đồ, em vội đến cô ấy và nói:<br>-Cô ơi để con xách đồ phụ cô ạ !<br>Cô liền trả lời:<br>- Cô cảm ơn con nhé!<br>Và em liền xách đồ phụ cô để cô đỡ mệt hơn, vừa đi em&nbsp; và cô cùng trò chuyện với nhau. Khi về tới nhà,<br>&nbsp;Cô ấy liền nói:<br>- Cô cảm ơn con đã xách đồ phụ cô,cô cảm ơn con rất nhiều.<br>Em liền nói:<br>Không sao đâu cô, côn rất tích giúp đở mọi người. Một thời gian sau, khi em vào lớp&nbsp;<br>3, mình rất đỗi ngạc nhiên, vì người phụ nữ mà mình đã từng giúp và cũng chính là cô giáo chủ nhiệm lớp 3 của em.<br>Qua câu chuyện này mình nhận ra rằng lòng nhân hậu vẫn tồn tại trên thế giới này.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 02:03:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835183334</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835189596</link>
         <description><![CDATA[<div>Đề 2 :<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ba lưỡi rìu<br>Có rất nhiều câu chuyện nói về lòng trung thực, nhưng câu chuyện em thích nhất đó là chuyện ba lưỡi rìu .<br><br>&nbsp;Ngày xưa, có một chàng tiều phu đang đốn củi thì không may lưỡi rìu bị văng xuống sông . Chàng than vãn : "Mất lưỡi rìu thì ta kiếm sống bằng cách nào đây."Cùng lúc đó một ông tiên hiện lên, và quyết định giúp chàng tiều phu. Lần thứ nhất, ông vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng sáng chói nhưng chàng từ chối vì nó không phải của anh. Lần thứ hai, ông vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc lấp lánh nhưng chàng vẫn không nhận. Lần ba, ông mang lên một lưỡi rìu bằng sắt cũ kĩ và xấu xí, lần này chàng trai vui vẻ nhận lấy.Lúc chàng định về thì ông tiên đã níu anh lại và nói: "Ta khen con có tấm lòng trung thực hai lưỡi rìu này coi như là phần thưởng cho con."<br> Qua câu chuyện chúng ta học bài học là không nên tham lam và chỉ nhận những thứ của mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 02:06:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835189596</guid>
      </item>
      <item>
         <title>huỳnh anh-đề 3</title>
         <author>trinh040362</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835196367</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp;Lòng trung thực <br>Ngày xửa ngày xưa có một anh chàng phiểu lủ đang đi đún củi thì cầy <mark>riều</mark> lập tức rơi vào một dong xuối.và một ông tiên xuất và đem một cầy riều&nbsp; bắng vàng . <mark>Ông tiên nói&nbsp; đầy là cầy riều của cháu à</mark>. <mark>Chàng trai đáp đây không phải cầy riều của con đâu ạ</mark> . Ông tiên với vớt lên một cái rìu bằng kim cương chàng trai lại đáp đây cũng không phải cây riều của con ạ và cuối cùng thì ông cũng vớt lên một cái riều bằng gỗ . Chàng trai đáp&nbsp; đầy là riều của con ạ. Ông tiên nói cháu rất trung thực ta sẽ cho cháu cả 3 cây rìu .chàng trai cảm ơn ông tiên rồi ra về. Lòng trung thực là một lòng rất quang trọng các bạn đùng nói dối nhé nếu không người ta sẽ mất niềm tin ở bạn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 02:09:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835196367</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thảo Linh - Đề 2</title>
         <author>tlinhhh</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835222681</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ba lưỡi rìu <br>Ăn ngay nói thật mọi tật mọi lành là câu ca dao tục ngữ của người Việt Nam. Chàng tiều phu chính là tôi. Một hôm tôi đang đốn củi, nhưng tôi đã không cầm chiếc chắc rìu của tôi mà làm rơi nó xuống sông. Tôi khá là buồn, bỗng từ dưới nước phát sáng lên.<br>&nbsp;Một ông bụt ngoi lên từ dưới sông lên. Ông bụt nhìn tôi, thấy mặt tôi khá buồn, <br>ông nói:<br>&nbsp;-Tại sao con lại buồn như thế ?. <br>Tôi nói :<br>- Con đang đốn củi nhưng không lỡ tay làm rơi chiêc rìu xuống sông. Sau khi tôi nói như thế, ông liền xuống lại nước lấy lên một chiếc rìu bằng vàng, <br>ông nói :<br>- Đây có phải chiếc rìu mà con đã làm rơi không?.<br>Tôi nói:<br>- Thưa ông, đó không phải chiếc rìu con làm rơi ạ.<br>Ông lại xuống và lần hai ông ngoi lên trong t cầm chiếc rìu bằng bạc<br>ông bảo :<br>- Đây có phải chiếc rìu con đang tìm kiếm không ?. <br>Tôi buồn bã đáp lại:<br>- Thưa ông vẫn không ạ.<br>Lần cuối cùng ông mang lên một chiếc rìu bằng gỗ.<br>Tôi vui mừng nói:<br>- Đây mới chính là chiêc rìu tôi đang bị mất.<br>Ông bụt cũng rất vui khi giúp được tôi.<br>Sau đó, tôi đã cảm ơn ông rất nhiều. Tôi đang định đi về thì <br>ông nói :<br>- Vì ta thấy&nbsp; lòng trung thực của con ta tặng cón hai chiếc rìu này coi như là một lời khên và phần thưởng cho con.<br><mark>Qua câu chuyện này rút ra được không nên tham lam. </mark><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 02:21:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835222681</guid>
      </item>
      <item>
         <title>B. Thiên</title>
         <author>thien040861</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835231405</link>
         <description><![CDATA[<div>Đề 2<br><br>Câu chuyện về cậu bé đánh giày<br><br>Bác Hồ đã dạy các nhi đồng là "khiên tốn, thật thà và dũng cảm cậu bé đánh giày kia là một cậu bé quả thực là cháu ngoan Bác Hồ, sau đây em xin kể về câu chuyện cậu bé đánh giày&nbsp;<br><br>Như thường lệ cậu lại tiếp tục đi làm công việc của mình với chiếc áo bẩn và đôi chỗ phải vá lại&nbsp;<br>cậu vào một quán cà phê và hỏi các vị khách ở đó có đánh giày không, hầu như ai cũng không cả và ki đến một bạn ở góc và hỏi tiếp<br>nhưng người đó lại hét vì cậu làm phiền khi người đó làm việc.<br>nhưng một lúc sau người đó đã kêu cậu lại đanh giày, cậu vui mừng lau lau chùi chùi cho chiếc giày&nbsp;<br><br>và vị khách trả tiền, khi vị khách lên xe cậu chạy theo, Khi nhìn ra cửa lính vị khách mới nhìn thấy cậu đang chạy sau, vị khách dừng xe lại rồi cậu bé nói:&nbsp;<br>- Bác ơi, bác trả sai tiền ạ&nbsp;<br>- Của cháu là 20 nghìn thôi nhưng bác trả thành 500 nghìn ạ<br><br>vị khách mỉm cười bảo:<br><br>-Cháu thật là một cậu bé trung thực<br>-Vậy cháu có thích ăn bánh không, bác sẽ đãi cháu&nbsp;<br><br>và cậu đã được vị khách tốt bụng cho tiền không những còn đãi cậu một cái bánh.<br><br>Dù là ở trong bất kì hoàn cảnh nào, bạn cũng phải nhớ thiếu thốn vật chất chẳng là gì so với khiếm khuyết tâm hồn. Dù hoàn cảnh có nghiệt ngã đến đâu hãy luôn giữ lấy đạo đức của mình thì bạn luôn xứng đáng được tôn trọng. Chỉ cần bạn trung thực với chính mình, trung thực với mọi người thì chắc chắn đó là điều đáng tự hào.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/566441210/63e61e9382fae477eda05fe86d1b3f39/c_u_b___anh_gi_y.jpg" />
         <pubDate>2021-10-22 02:25:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1835231405</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>thuong047058</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1839190830</link>
         <description><![CDATA[hất sẽ được truyền ngôi, ai không có thóc sẽ bị trừng phạt. Có một cậu bé tên là Chôm nhận thóc về, ngày hôm sau cậu gieo hạt, một tháng sau Chôm chăm sóc rất cẩn thận nhưng không thấy cây thóc nào mọc lên. Tới ngày dâng thóc lên cho vua, Chôm chạy lên tới vua và tâu con cố gắng chăm sóc nhưng cây chẳng mọc được. Nhà vua đỡ chú bé dậy và nói:
<br>          - " Còn ai bị chết thóc giống nữa không?"
<br>           Không ai trả lời. Nhà vua ôn tồn và nói tiếp:
<br>          - " Trước khi phát những thúng thóc ấy ta đã luộc kĩ rồi, sao có thể mọc được?"
<br>          Rồi nhà vua nói tiếp:
<br>           - " Ta sẽ truyền ngôi cho cậu bé trung thực và rất dũng cảm này. Một tháng sau Chôm được truyền ngôi, và trở thành một ông vua hiền minh và trung thực. Sau bài học này em học được rằng khi chúng ta trung thực chúng ta có thể được đền đáp xứng đáng.
<br>
<br>2
<br>minh trí
<br>minh trí
<br>
<br>Tôi là An-đrây-ca,tôi hiện đang làm ở công ty Brentag.Tôi có một câu chuyện để kể cho bạn nghe về câu chuyện thời thơ ấu của tôi,câu chuyện sau đây:Hồi nhỏ,tôi ở cùng với ông của tôi và mẹ của tôi.Một ngày nọ,ông của em nói với mẹ em:"bố khó thở quá"Mẹ nói tôi đi mua thuốc cho ông.Tôi đi thật nhanh nhưng dọc đường có một nhóm bạn tôi đang chơi bóng đá.Bạn tôi rủ tôi vô chơi.Mấy phút sau,tôi chợt nhớ ra lời mẹ dặn nên chạy đi mua thuốc.Khi về nhà,tôi nghe mẹ tôi khóc nức nở.Tôi nhận ra là ông đã qua đời.Chỉ vì tôi ham chơi mà ông đã qua đời.Tối hôm đó,tôi ngồi khóc dưới cây táo do ông trồng.Sau này,tôi luôn tự nhủ :Việc gì làm trước thì làm trước còn việc gì làm sau thì làm sau.Thời gian chơi thì có thể lấy lại được nhưng khi  sức khỏe bị tổn thất thì không có gì để bù đáp lại.
<br>
<br>1
<br>Ngân Thương
<br>Ngân Thương
<br>Tấm lòng trung thực:
<br>Cây ngay không sợ chết đứng, thuốc đắng giã tật là những ca dao tục ngữ về tấm lòng trung thực, là một thứ quý giá nhất của con người. Vì vậy, Hôm nay mình sẽ kể câu chuyện Ba cây bút để biết tấm lòng trung thực nó quý giá đến mình như thế nào.
<br>
<br>Tên tôi là Be-la, lúc tôi còn nhỏ bé xíu, tôi có rất là nhiều cây bút, có loại thì màu xanh, có cái thì màu đỏ và còn nhiều loại khác nữa. 
<br>Một hôm nọ, tôi đang trên đường đi học về, bỗng có cái tiếng đồ vật bị r]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-24 12:59:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1839190830</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngân Thương</title>
         <author>thuong047058</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1839191920</link>
         <description><![CDATA[<div>Tấm lòng trung thực:<br>Cây ngay không sợ chết đứng, thuốc đắng giã tật là những ca dao tục ngữ về tấm lòng trung thực, là một thứ quý giá nhất của con người. Vì vậy, Hôm nay mình sẽ kể câu chuyện Ba cây bút để biết tấm lòng trung thực nó quý giá đến mình như thế nào.<br><br>Tên tôi là Be-la, lúc tôi còn nhỏ bé xíu, tôi có rất là nhiều cây bút, có loại thì màu xanh, có cái thì màu đỏ và còn nhiều loại khác nữa.&nbsp;<br>Một hôm nọ, tôi đang trên đường đi học về, bỗng có cái tiếng đồ vật bị rớt, Nhưng tôi vẫn không quan tâm. Về tới nhà tôi lật hết đồ đạc ra bừa bãi như một đống rác, tôi tìm mãi cây bút màu trắng của tôi mà vẫn không tìm thấy đâu hết. Tôi hoảng hốt, sững sờ thốt lên: " Ôi! cây bút của tôi đã mất rồi, làm sao tôi còn có cây bút yêu quý của tôi để viết nữa?"<br>Tôi chợt nhớ lại có một tiếng đồ vật bị rớt giữa đường tôi đi, và tôi nghĩ là cái tiếng mà cây bút của tôi rớt. Tôi đi lại đến chỗ đó tìm mãi vẫn không thấy, tôi buồn bã đi về nhà với một cách ê chề. Về tới nhà, tôi ngủ thiếp đi bỗng tôi mơ thấy có một bà lão tóc bạc phơ, trông thân gầy gùa, già yếu và bà hứa sẽ giúp tôi tìm ra được cây bút màu trắng của tôi.<br><br>Lần thứ nhất, bà cầm lên một cây bút bảy màu, trông thật sặc sỡ và thu hút ánh mắt của tôi. Bà hỏi:<br>- Đây có phải là cây bút của con không?<br>- Dạ không. Tôi đáp.<br>Lần thứ hai, bà cầm lên một cây bút màu vàng sáng chói như ông mặt trời đang tỏa sáng. Bà hỏi:<br>- Còn đây, có phải cây bút của cháu không?<br>- Dạ không. Tôi thưa một lần nữa.<br>Lần thứ ba, bà cầm lên một cây bút màu trắng, trông rất quen thuộc và đơn sơ. Bả hỏi:<br>- Còn đây, có phải cây bút của cháu không?<br>Tôi vui mừng khôn xiếc đáp:<br>- Dạ vâng, đây mới chính là cây bút của con!<br>Bà liền tặng cả ba cây bút cho tôi nói: " Trung thực là đức tính quý giá nhất của con người, không có một thứ nào quý giá hơn trung thực. Vì vậy, ta sẽ tặng cho con cả ba cây bút này như là một món quà quý giá nhé!"<br>Tôi liền tỉnh dậy và thấy cả ba cây bút kế bên người mình, lúc đó tôi chỉ mỉm cười thì thầm nói: " cảm ơn bà ạ "<br><br>Lúc tôi lớn lên, tôi lúc nào cũng nhớ lời nói của bà lão. bây giờ tôi mới biết là trung thực nó quý giá như thế nào.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-24 13:00:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1839191920</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên Ngân</title>
         <author>ntthaiuyen</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1840780342</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu chuyện nhóm Mầm Xanh</div><div>&nbsp;</div><div>Trong tình hình dịch Covid-19 có rất nhiều tổ chức thiện nguyện được thành lập để giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Ở khu em sống, một nhóm thiện nguyện được các cô chú cư dân lập nên có tên là Mầm Xanh.</div><div>Hàng ngày, các cô chú làm các công việc như nấu các phần cơm, quyên góp quần áo, đồ dùng từ cư dân, bán hàng online để lấy lợi nhuận giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn…</div><div>Nhóm Mầm Xanh đã nghĩ ra cách quyên góp các phần cơm từ gia đình cư dân nấu hàng ngày. Đến 5 giờ chiều, các cô chú sẽ tập hợp các phần cơm đó lại để mang tới tặng cho những người có hoàn cảnh khó khăn.</div><div>Công việc tuy vất vả, nhưng các cô chú đều tự nguyện dành một chút thời gian và công sức của mình cùng nhau giúp đỡ những hoàn cảnh bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh.<br><br></div><div><strong><em>Lý do em thích câu chuyện này vì việc làm của các cô chú rất ý nghĩa và rất đáng trân trọng, đặc biệt trong hoàn cảnh dịch bệnh hoành hành, có rất nhiều người cần sự giúp đỡ.<br></em></strong><br></div><div><strong><em>Qua câu chuyện trên em rút ra bài học là hãy cùng nhau chung tay dành một chút thời gian và công sức của mình để giúp đỡ mọi người.<br></em></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-25 06:15:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1840780342</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Định </title>
         <author>ntthaiuyen</author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1844422098</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-26 09:20:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1844422098</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bích thủy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1863282860</link>
         <description><![CDATA[<div>Đề 1 Sáng hôm nay lan phải&nbsp; đến trường 1 mình , Mẹ Lan thì đi chợ xa bán bánh vẫn chưa về Lan đang ngồi cắt những tàu lá chuối để tối mẹ về gói bánh để mai đi bán hôm nay lan vào lớp các bạn thấy lan cùng bộ đồ rách rưới&nbsp; các bn xúm đến trêu chọc Lan buồn bả quay về chỗ ngồi khóc 1 mình&nbsp;<br>Sáng mai lan không đến lớp cô và các bạn ghé qua thăm lan&nbsp;<br>Vào nhà lan thì thấy lan đang cắt lá chuối để cho mẹ đi bán bánh lúc ấy các bạn hiểu hoàn cảnh gia đình lan và xin lỗi lan&nbsp; đã hối hận những gì mình đã làm..!<br>Cô giáo và các gửi tặng lan 1 bộ đồ xinh đẹp lan hạnh phúc vui vẻ và cảm ơn cô và các bạn&nbsp;<br>Sáng hôm sau lan đi học cùng các bạn ..!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-03 01:51:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phatlek41/2wpbthw0kvlv4fch/wish/1863282860</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
