<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Kiểm tra 15p lớp 12a9 by Nhiên Nguyễn Thị Bích</title>
      <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-12-20 02:33:00 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-11-08 01:06:29 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Đề:</title>
         <author>bichnhiennbk20181</author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956172852</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;    Viết một đoạn văn (khoảng 15 đến 20 dòng ) nêu cảm nhận của em về vẻ đẹp của dòng sông Hương ở phương diện địa lí tự nhiên trong tác phẩm " Ai đã đặt tên cho dòng sông ? " của Hoàng Phủ Ngọc Tường.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 02:37:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956172852</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi văn đài 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956187410</link>
         <description><![CDATA[<div>Núi Ngự, sông Hương dường như là hai hình ảnh biểu tượng của xứ Huế mộng mơ. Dòng sông Hương đã gắn bó với cuộc sống và tâm hồn của người dân xứ Huế, trở thành đề tài bất tận trong thơ ca Việt Nam. Đây cũng là con sông được tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường dành nhiều tâm huyết miêu tả trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông của mình.Trong phần đầu đoạn trích Ai đã đặt tên cho dòng sông, sông Hương được tái hiện trong không gian là cái nền của đại ngàn Trường Sơn, dưới ngòi bút của tác giả, nó như một bản trường ca của rừng già. “Giữa rừng già dòng sông là một bản trường ca, nó rầm rộ giữa những bóng cây đại ngàn, nó mãnh liệt vượt qua những ghềnh thác, rồi nó cuộn xoáy như cơn lốc vào đáy vực bí ẩn”. Rõ ràng những hình ảnh trên đã giúp cho người đọc tưởng tượng về một dòng sông Hương khác hẳn trong những trang viết xưa nay.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 02:47:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956187410</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn tiến hoàng an </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956195614</link>
         <description><![CDATA[<div>Sông hương còn là chứng nhân lịch sử, là người chứng kiến sự đổi thay của cố đô Huế từng ngày trong sách Dư địa chí dòng sông viễn châu đã chiến đấu oanh liệt bảo vệ biên giới phía nam của tổ quốc đại việt qua những thế kỉ trung đại, vẻ vang soi bóng kinh thành phú xuân của anh hùng nguyễn huệ có thể nói rằng để cảm nhận sông hương với nhiều góc độ, nhiều vẻ đẹp khác nhau, Hoàng Phủ Ngọc tường phải có trái tim nhạy cảm, yêu và thương tha thiết dòng sông thơ mộng này. Một lối viết giản dị, nhẹ nhàng nhưng đầy lôi cuốn đã khiến độc giả không thể để dứt mạch cảm xúc.&nbsp;</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 02:53:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956195614</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi nữ Hồng hà 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956195735</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Hành trình của dòng sông: với câu hỏi gợi tìm “Ai đã đặt tên cho dòng sông”, bằng những bước chân rong ruổi, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã tìm về cội nguồn và dòng chảy của sông Hương:Ở thượng nguồn sông Hương mang vẻ đẹp hùng vĩ: chảy rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn; phóng khoáng và man dại Ra khỏi đại ngàn, sông Hương chuyển dòng, giấu kín cuộc hành trình gian truân giữa lòng Trường Sơn, ném chìa khóa trong những hang đá dưới chân núi Kim Phụng.&nbsp; Vẻ đẹp dữ dội, hùng vĩ của sông Hương giữa rừng già ít ai biết đến.Chảy qua vùng rừng núi, sông Hương trở nên dịu dàng, uốn mình theo những đường cong thật mềm. Dòng sông mềm như tấm lụa, êm đềm trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành quách, chảy qua những lăng tẩm đồ sộvà những xóm làng trung du bát ngát tiếng gà . Sông Hương trở thành người mẹ phù sa mang vẻ đẹp dịu dàng và trí tuệ.Giữa lòng thành phố Huế, dòng sông trở nên tĩnh lặng, trôi thật chậm, in bóng cầu Tràng Tiền xa trông nhỏ nhắn như những vành trăng non.Xuôi về Cồn Hến quanh năm mơ màng trong sương khói, hòa với màu xanh của thôn Vĩ Dạ, sông Hương mang vẻ đẹp huyền ảo.&nbsp; Nhà văn dùng để nội tâm hóa hình dáng của dòng sông: Đó là nỗi vương vấn, cả một chút lẳng lơ kín đáo của tình yêu.Sông Hương và thiên nhiên Huế: Lần theo dòng chảy của sông Hương, ta bắt gặp những bức tranh thiên nhiên đẹp mượt mà:Thiên nhiên Huế được nhà văn tái hiện với vẻ đẹp đa dạng trong thời gian và không gian. Sông Hương phản quang vẻ đẹp biến ảo của Huế “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím”. Gắn liền với dòng sông, những địa danh quen thuộc: Hòn Chén, Nguyệt Biều, Thiên Thai dường như sống động hơn: sông Hương vẫn đi trong dư vang của Trường Sơn, sắc nước trở nên xanh thẳm Sông Hương tôn tạo vẻ đẹp cho cảnh sắc thiên nhiên Huế và ngược lại dòng sông cũng hun đúc mọi sắc trời, văn hóa của vùng đất cố đô.Qua điệu chảy của dòng sông nhà văn thấy được tính cách con người xứ Huế: mềm mại, mãi mãi chung tình với quê hương xứ xở.Qua màu sắc của trời Huế, màu sương khói trên sông Hương nhà văn thấy cách trang phục trang nhã, dịu dàng của các cô gái Huế xưa “sắc áo cưới màu điều lục các cô dâu trẻ vẫn mặc sau tiết sương giáng”</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 02:53:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956195735</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê thị khánh linh 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956202373</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Sông Hương nhắc đến cái tên người ta chợt nhận thấy cái đặc biệt của nó Sông Hương chỉ nghe thấy thôi thật nồng nàn thật lãng mạn nên thơ vẻ đẹp của dòng sông Hương còn bút ký của nhà văn hoàng phủ Ngọc Tường được khơi gợi từ cảnh sắc thiên nhiên mà nó trải qua trong suốt Thủy trình dài dằng dặc từ rừng già cho tới khi đặt chân vào kinh thành Huế. Bắt nguồn từ giữa lòng rừng già ở khúc thượng nguồn sông Hương khi ấy còn là bản trường ca của rừng già với vẻ đẹp huyền bí thật dữ dội khi nó rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn sông Hương được nhìn ra từ cội nguồn nơi mà dòng chảy của nó gắn bó chặt chẽ với dậy Trường Sơn ở nơi đây nó được tung mình trong đôi cánh của tự do giữa cái thâm sâu của núi rừng nó mãnh liệt vượt qua những bóng cây nhà cuộn qua những ghềnh đá nhấp nhô cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn nó như một con thú hoang giữa đại ngàn xanh thẳm . Những hình ảnh Đối lập làm bật lên vẻ đẹp đa dạng độc đáo của sông Hương&nbsp;mang vẻ đẹp bình lặng nhưng không thể nhạt đơn điệu mà âm trầm sâu sắc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 02:59:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956202373</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồ Hùynh Kha 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956204069</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Hành trình của dòng sông với câu hỏi&nbsp; &nbsp; &nbsp; tìm kiếm rằng ai đã đặt tên cho dòng sông. Ở thượng nguồn sông Hương mang vẻ đẹp hùng vĩ, chảy rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn phóng khoáng và man dại. Ra khỏi đại ngàn, sông Hương chuyển dòng, giấu kín cuộc hành trình gian truân giữa lòng Trường Sơn, ném chìa khóa trong những hang đá dưới chân núi Kim Phụng, vẻ đẹp dữ dội, hùng vĩ của sông Hương giữa rừng già ít ai biết đến.Chảy qua vùng rừng núi, sông Hương trở nên dịu dàng, uốn mình theo những đường cong mềm mại, êm đềm trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững&nbsp; chảy qua những lăng tẩm đồ sộ, chảy qua chùa Thiên Mụ và những xóm làng trung du bát ngát .</div><div>&nbsp;  Sông Hương trở thành người mẹ phù sa mang vẻ đẹp dịu dàng và trí tuệ giữa lòng thành phố Huế.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:00:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956204069</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trần thị thu thương 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956204597</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Hoàng Phủ Ngọc Tường được xem như cây bút dành cho Huế. Hình ảnh Huế trong những trang văn của ông hiện lên không những uyên bác, hấp dẫn mà còn tài hoa. Trong đó, ta không thể quên tác phẩm "Ai đã đặt tên cho dòng sông" ấn tượng về cách miêu tả của ông dành cho Sông Hương ở góc độ địa lí. Giữa núi rừng trường sơn, Sông Hương hiện lên hệt như một bản “trường ca của rừng già” vừa hùng vĩ, hùng tráng, “mãnh liệt qua những ghềnh thác” “rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn” Sông Hương hệt như một bản trường ca sinh động giữa núi rừng trường sơn bạt ngàn hoang sơ và hùng vĩ. Sông Hương trở thành “người mẹ phù sa” mang vẻ đẹp “dịu dàng và trí tuệ”.&nbsp; Xuôi về Cồn Hến “quanh năm mơ màng trong sương khói”, hòa với màu xanh của thôn Vĩ Dạ, sông Hương mang vẻ đẹp huyền ảo, mơ màng. Và thật bất ngờ, trước khi rời khỏi kinh thành Huế, sông Hương “đột ngột rẽ dòng"…Thiên nhiên và dòng sông luôn gắn bó, gần gũi với con người. Qua điệu chảy của dòng sông nhà văn thấy được tính cách con người xứ Huế mềm mại, chí tình, “mãi mãi chung tình với quê hương xứ xở”.. Gắn liền với dòng sông, những địa danh quen thuộc: Hòn Chén, Nguyệt Biều, Vọng Cảnh, Thiên Thai dường như sống động hơn: “sông Hương vẫn đi trong dư vang của Trường Sơn”, “sắc nước trở nên xanh thẳm”… Sông Hương tôn tạo vẻ đẹp cho cảnh sắc thiên nhiên Huế và ngược lại dòng sông cũng hun đúc mọi sắc trời, văn hóa của vùng đất cố đô.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:01:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956204597</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nếu người Hà Nội tự hào có con sông Hồng đỏ nặng phù sa, thì người Huế cũng tự hào khi có dòng sông Hương thơ mộng chảy qua thành phố cổ kính với những lăng tẩm, đền đài. Con sông ấy đã chứng kiến bao đổi thay của lịch sử, sự thăng trầm của cuộc sống. Dòng nước của con sông Hương ấy đã tươi mát cho cảnh vật cũng như con người nơi xứ Huế này. Vì thế, người Huế rất tự hào về con sông ấy, nó mang đặc trưng của Huế là niềm tự hào kiêu hãnh của những con người xứ Huế.  lẽ cũng vì điều đó mà sông Hương cũng đã đi vào thơ ca, nhạc họa rất trữ tình và sâu lắng. Hoàng Phủ Ngọc Tường, một người con xứ Huế đã bao lần ngắm con sông Hương rồi một lần bất chợt một lần thắc mắc, ai đã đặt tên cho con sông này là sông Hương nhỉ? Nỗi băn khoăn ấy được ông thể hiện trong tùy bút “Ai đã đặt tên cho dòng sông?”. Bằng ngòi bút trữ tình sâu lắng, thể hiện rõ phong cách thể loại Hoàng Phủ Ngọc Tường. Tác phẩm thể hiện sự uyên bác tài hoa của chủ thể sáng tạo trong cái nhìn liên tưởng cùng với những triết luận sâu sắc về quan hệ giữa dòng sông và lịch sử, dòng sông với thi ca nhạc họa, dòng sông và người xứ Huế.  nhất của thành phố. Trước khi về vùng châu thổ êm đềm, con sông thơ mộng ấy đã vượt qua bao thác ghềnh cuốn xoáy. Mang tính lưỡng thể, sông Hương vừa hùng vĩ “</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956205483</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:01:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956205483</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trần phúc anh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956206702</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;ai đã đặt tên cho dòng sông&nbsp;là 1 tác phẩm miêu tả cảnh quan thiên nhiên của sông hương của xứ huế ở đó nhà văn đã dành cho dòng sông niềm tự hào và sâu lắng 2 bút pháp kể và tả được kết được kết hợp hài hòa đã làm nổi bật 1 dòng sông hượng giữa phong cảnh và thiên nhiên phong phú của xứ huế tuy nhiên điều làm nên vẻ đẹp giản dị mà khác thường của dòng sông là ở chổ khi nghe lời gọi nó biết cách tự biến thành 1 chiến công rồi để nó trở về với cuộc sống bình thường làm 1 người con gái dịu dàng nét đặc sắc làm nên vẻ đẹp và sức hút của đoạn văn là tình yêu say đắm vói dòng sông được thể hiện bằng 1 cây bút giàu trí tuệ và văn chương tao nhã hướng nội tinh tế tài hoa ông xứng đáng là 1 thi sĩ của thiên nhiên hoàng phủ ngọc tường.  </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:02:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956206702</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trần xuân hùng 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956207845</link>
         <description><![CDATA[<div>trần xuân hùng 12a9<br>dòng sông hương chảy qua một tành phố huế mơ mộng dòng sông được chay ngang qua thành phố huế hai bên dòng sông là những ngôi nhà cao lớn, nằm bề thế bên con sông là kinh thành huế một trong những di tích lịch sử Việt Nam ta, và hơn hết nhưng cảnh quan bên cạnh dong sông hương làm tô lên vẻ đẹp của dòng sông thơ mộng trưc tình của huế. ở thượng nguồn con sông mang một vẻ đẹp hùng vĩ chảy rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn Chảy qua vùng rừng núi, sông Hương trở nên dịu dàng, uốn mình theo những đường cong thật mềm Dòng sông mềm như tấm lụa êm đềm trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành quách, chảy qua những lăng tẩm đồ sộ, chảy qua chùa Thiên Mụ và những xóm làng trung du bát ngát tiếng gà sông hương mang đến cho nhưng người dân huế một vẻ đẹp khó có thể phai mờ hay những du khách tới huế khi nhìn thấy mọt dong sông hương mang trong mình vẻ đẹp của mẹ tự nhiê ban tặng một vẻ đẹp thơ mộng của dòng sông Giữa lòng thành phố Huế, dòng sông trở nên tĩnh lặng, trôi thật chậm, in bóng cầu Tràng Tiền tô lên vẻ đẹp của dòng sông. dong sông hương cũng chính là vẻ đẹp của người dân huế, dòng sông hương đã gắn bó hàng nghàn năm với người dân huế và dòng sông cũng như tính cách ngời huế dịu dàng thân thiện. vào buổi chiều hoàng hôn trên sông huế thực sự là một vẻ đẹp khó quên một vẻ đẹp khó nói khi nhưng ánh nắng mặt trời được chiếu vào dòn sông đó là một vẻ đẹp yên bình khó diễn tả mà may mắn em được chiêm ngưỡng nhưng lần về quê và cảnh ngày hay đêm của dòng sông ngắm từ trên quả là một vẻ đẹp hùng vĩ khó mà em quên được .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:03:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956207845</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Võ Thanh Hương 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956208543</link>
         <description><![CDATA[<div>Dòng sông Hương qua ngòi bút của Hoàng Phủ Ngọc Tường hiện lên qua nhiều vẻ đẹp ở nhiều phương diện, thể hiện chất trí tuệ và chất thơ, cái tôi uyên bác tài hoa trong phong cách thơ của ông, xét về gốc độ địa lí sông Hương vừa hùng vĩ, man dại vừa trữ tình, say đắm lòng người, sông Hương mang một sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ sự dịu dàng đó như một cái bến bình yên say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa dỗ quyên rừng. Một vẻ đẹp dịu dàng không mờ nhạt ngược lại còn rất nòng nàn đằm thắm và quyến rũ lòng người. Vẻ đẹp của sông Hương được miêu tả qua nhiều cách nhìn từ cội nguồn đến đi ra khỏi rừng đầy sức sống mãnh liệt hoang dại nổi bật lên vẻ đẹp hoang dại của dòng sông. Sông Hương còn là vẻ đẹp của một coi gái Di gan phóng khoáng , mạnh mẽ và man dại một tâm hồn tự so và trong sáng qua bút pháp so sánh liên tưởng độc đáo biến dòng sông thành một cô gái trẻ trung, dạt dào sức sống làm đắm say lòng người. Đoạn văn miêu tả cho thấy vẻ đẹp sông Hương chính là sự hoà quyện, phản chiếu vẻ đẹp của quần thể thiên nhiên mơ mộng sứ Huế&nbsp; qua nhiều gốc độ địa lý với cái nhìn tinh tế, lãng mạn, toàn bộ thuỷ trình độc đáo của con sông được tác giả hình dung như một cuộc tìm kiếm có ý thức người tình đích thực của người con gái trong câu chuyện nhuốm màu cổ tích miêu tả vẻ đẹp sông Hương qua hình ảnh con gái Huế chung tình độc đáo đa dạng ở những chặng hành trình khác nhau .<br>Võ Thanh Hương 12a9</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:03:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956208543</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956212537</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Trần Thị Tú Oanh 12a9</strong><em><br>Sông Hương có vẻ đẹp hoang dại , đầy cá tính là bản trường ca của rừng già, là cô gái digan phóng thoáng và man dại,là người mẹ phù sa của một vùng văn hoá xứ sở. Cảnh Sông Hương ở ngoại vi thành phố Huế như một người con gái ngủ mơ màng giữa cánh đồng Châu hoá đầy hoa dại được người tình mong đợi đến đánh thức . Thủy trình của Sông Hương bắt đầu về xuôi tựa như một cuộc tìm kiếm có ý thức người tình nhân đích thực của một người con gái đẹp trong tình yêu lãng mạn nhuốm màu cổ tích.Rồi Sông Hương trong lòng thành phố Huế như tìm lại chính mình vui hẳn lên ,mền hẳn đi như một tiếng vâng không nói ra của tình yêu. nó có những đường nét tinh tế, đẹp như điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế, như người tài nữ đánh đàn lúc đem khuya. Và trước khi từ biệt Huế sông hương giống như người tình dịu dàng và chung thủy . Con sông như nàng kiều trong đêm tình tự, trở lại tìm Trọng Kim để nói một lời thề trước lúc đi xa.<br>Trần thị Tú Oanh.</em><strong><br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:06:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956212537</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai ngọc tài</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956212587</link>
         <description><![CDATA[<div>Nếu người Hà Nội tự hào có con sông Hồng đỏ nặng phù sa, thì người Huế cũng tự hào khi có dòng sông Hương thơ mộng chảy qua thành phố cổ kính với những lăng tẩm, đền đài. Con sông ấy đã chứng kiến bao đổi thay của lịch sử, sự thăng trầm của cuộc sống. Dòng nước của con sông Hương ấy đã tươi mát cho cảnh vật cũng như con người nơi xứ Huế này. Vì thế, người Huế rất tự hào về con sông ấy, nó mang đặc trưng của Huế là niềm tự hào kiêu hãnh của những con người xứ Huế. Có lẽ cũng vì điều đó mà sông Hương cũng đã đi vào thơ ca, nhạc họa rất trữ tình và sâu lắng. Hoàng Phủ Ngọc Tường, một người con xứ Huế đã bao lần ngắm con sông Hương rồi một lần bất chợt một lần thắc mắc, ai đã đặt tên cho con sông này là sông Hương nhỉ? Nỗi băn khoăn ấy được ông thể hiện trong tùy bút “Ai đã đặt tên cho dòng sông?”. Bằng ngòi bút trữ tình sâu lắng, thể hiện rõ phong cách thể loại Hoàng Phủ Ngọc Tường. Tác phẩm thể hiện sự uyên bác tài hoa của chủ thể sáng tạo trong cái nhìn liên tưởng cùng với những triết luận sâu sắc về quan hệ giữa dòng sông và lịch sử, dòng sông với thi ca nhạc họa, dòng sông và người xứ&nbsp;Huế<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:06:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956212587</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cảm nhận </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956214182</link>
         <description><![CDATA[<div>Bắt nguồn từ giữa lòng rừng già, ở khúc thượng nguồn, sông Hương còn được gọi là "bản trường ca của rừng già" với vẻ đẹp vừa huyền bí, thật dữ dội khi nó "rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn". Sông Hương được nhìn ra từ cội nguồn nơi mà dòng chảy của nó gắn bó chặt chẽ với dãy Trường Sơn. Ở đó nó được tung mình trong đôi cánh của tự do, giữa cái thâm sâu của núi rừng, nó vượt qua những bóng cây già, cuộn qua những ghềnh đá nhấp nhô, "cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn". Nó như một con thú hoang đáng sợ, thế rồi lại có lúc nó trở lại êm dịu, nhẹ nhàng "giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng". Và không chỉ thế, nó "sống nửa đời của mình như một cô gái Di – gan phóng khoáng và man dại" đầy cá tính và tự do giữa những núi non xanh thẳm. Chắc chắn chỉ có tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường với sự tường tận và tấm lòng yêu quý sông Hương đến bất tận mới có được sự so sánh độc đáo như vậy.<br>Hồ thị ngọc nhi<br>Lớp 12a9</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:08:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956214182</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956214901</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường dùng ngòi bút điêu luyện đi đến từng ngõ ngách trong tâm hồn “cô gái Huế” từ khi còn mang những nét thơ dại và hoang dã, đến khi trưởng thành, là một cô gái đẹp tìm về với tiếng gọi của trái tim. Hành trình sông Hương không những độc đáo, sắc nét, mà còn gợi cho ta nhiều ấn tượng khó phai mờ.Sông Hương hiện lên hệt như một bản "trường ca của rừng già"vừa hùng vĩ, hùng tráng, "mãnh liệt qua những ghềnh thác","rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn". Sông Hương hệt như một bản trường ca sinh động giữa núi rừng trường sơn bạt ngàn hoang sơ và hùng vĩ. Tuy nhiên, nó cũng không kém phần trữ tình, khi Sông Hương đổi sắc qua những dặm dài chói lọi của hoa đỗ quyên rừng mang một thứ mà gọi như "dịu dàng và say đắm" Giữa lòng trường sơn, sông Hương hiện lên với vẻ nữ tính đầy hoang dại, vừa phóng khoáng say mê,quyên rũ.Sông Hương còn đảm nhiệm vị trí quan trọng khi là một người "mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở" sông Hương tuyệt đẹp, bởi vẻ đẹp của sự trí tuệ và dịu dàng biết mấy.Dòng sông chuyển động liên tục, uốn mình theo những đường cong. khi trôi chãy giữa đôi bờ của ngoại vi TP Huế, sông Hương mang vẽ đẹp bếo ảo đang dạng .Sông hương vừa êm đềm vừa thơ mộng trữ tình.&nbsp;<br>(Lê Thị Tuyết Trang)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:08:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956214901</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Nguyễn Uyên Nhi 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956214986</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường là cây bút nổi tiếng trong văn học Việt Nam hiện đại. Ông có sở trường về tuỳ bút và bút kí. Các tác phẩm của Hoàng Phủ Ngọc Tường tạo được dấu ấn riêng trong nền văn học nhờ chất trữ tình đằm thắm cùng tư duy đa chiều, giàu chất trí tuệ. “Ai đã đặt tên cho dòng sông” rút từ tập bút ký cùng tên là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của ông. Trước hết, dưới góc nhìn địa lý, sông Hương được miêu tả ở thượng nguồn và ở châu thổ. Ở nơi thượng nguồn, sông Hương như “bản trường ca của rừng già”, với nhiều tiết tấu: khi “rầm rộ” giữa bóng cây đại ngàn, khi “mãnh liệt” qua những ghềnh thác, khi “dịu dàng, say đắm” giữa những rặng dài chói lọi màu đỏ của hoa Đỗ Quyên rừng. Trong cái nhìn của Hoàng Phủ Ngọc Tường dòng sông còn giống như một cô gái Di - gan phóng khoáng và man dại với những ghềnh thác cuộn xoáy như cơn lốc để xuống những vực sâu giữa lòng Trường Sơn. Rồi khi ra khỏi rừng già sông Hương mang vẻ đẹp của sự dịu dàng, trí tuệ. Đến lúc này, mọi sóng gió dữ dội nơi đại ngàn đã không còn nữa mà sông Hương giống như một bến đỗ bình an mà con người vẫn mong đợi sau những thác ghềnh, bão tố. Vẻ đẹp trí tuệ của dòng sông là vẻ đẹp của một con người từng trải biết giấu kín đi sự dữ dội, hoang sơ đằng sau những êm đềm, bình lặng. Sông Hương đã tích tụ cho mình một lượng phù sa lớn để trở thành bà mẹ của một vùng văn hoá xứ sở và sẽ không thể có kinh thành Huế ngày hôm nay nếu như không có sông Hương miệt mài bồi đắp phù sa suốt bao thế kỷ. Có thể nói rằng để cảm nhận sông hương với nhiều góc độ, nhiều vẻ đẹp khác nhau, Hoàng Phủ Ngọc tường phải có trái tim nhạy cảm, yêu và thương tha thiết dòng sông thơ mộng này. Một lối viết giản dị, nhẹ nhàng nhưng đầy lôi cuốn đã khiến độc giả không thể để dứt mạch cảm xúc. Tác giả đã phát huy được đặc trưng của thể loại bút kì đầy sắc bén và tình cảm này. “Ai đã đặt tên cho dòng sông này” thực sự là bài bút kí độc đáo. Sông hương hiện lên với tất cả vẻ đẹp mà nó mang.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:08:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956214986</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đề: Viết một đoạn văn ngắn cảm nhận về &quot;Ai đã đặt tên cho dòng sông&quot;.</title>
         <author>nnguyen01012004</author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956215664</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Đình Trung Nguyên 12@9<br>                        Bài làm<br>Ai đã đặt tên cho dòng sông là tác phẩm cùng tên tập bút ký xuất bản vào năm 1986 của Hoàng Phủ Ngọc Tường sau hai tập bút ký Ngôi sao trên đỉnh Phu Văn Lâu (1971), Rất nhiều ảnh lửa (1979). Tám bút ký trong tập sách vẫn được Hoàng Phủ Ngọc Tường viết với cảm hứng ngợi ca và âm hưởng sử thi bởi người yêu nước Hoàng Phủ Ngọc Tường luôn tri ân với sự hi sinh cao cả và những chiến công anh hùng của nhân dân. Nhưng điều đặc biệt ở Hoàng Phủ Ngọc Tường, lòng yêu nước, tinh thần dân tộc còn gắn với tình yêu sâu sắc đối với thiên nhiên và truyền thống văn hoá của dân tộc. Ông đặc biệt trân trọng say mê văn hoá và lịch sử của mảnh đất quê hương. Bằng giọng văn đẹp, trầm lắng và tha thiết, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã viết về dòng sông quê hương, về hoa trái quanh ông với một tình cảm gắn bó sâu nặng lớn lên ở Huế. Ai đã đặt tên cho dòng sông? là bút ký trữ tình sâu lắng, thể hiện rõ phong cách thể loại của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Tác phẩm thể hiện sự uyên bác tài hoa của chủ thể sáng tạo trong cái nhìn liên tưởng cùng với những triết luận sâu sắc về quan hệ giữa dòng sông và lịch sử, dòng sông với thi ca nhạc hoạ. Dòng sông và con người xứ Huế.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:09:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956215664</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngô Thị Vân Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956216470</link>
         <description><![CDATA[<div>Vẻ đẹp của sông Hương từ góc nhìn địa lý. Hành trình của sông Hương với câu hỏi gợi tìm "Ai đã đặt tên cho dòng sông?", bằng những bước chân rong ruổi, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã tìm về cội nguồn và dòng chảy của sông Hương. Ở thượng nguồn, sông Hương vùng thượng lưu mang vẻ đẹp của một sức sống mãnh liệt, hoang dại, bí ẩn sâu thẳm nhưng cũng có lúc dịu dàng, say đắm. Sự mãnh liệt hoang dại ấy của dòng sông được thể hiện qua những so sánh " một bản trường ca của rừng già, rầm rỗ giữa bóng cây đại ngàn". Khi chảy qua miền địa hình hiểm trở, sông Hương mang vẻ đẹp dữ dội, nhưng cũng có lúc dịu dành trữ tình. Nhà văn nhân hóa dòng sông như một "cô gái Di gan phóng khoáng mà man dại. Con sông được rừng già hun đúc cho "một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự do và trong sáng." Đó là sức mạnh bản năng của một người con gái, sức mạnh ấy được chế ngự bởi cấu trúc địa lý lãnh thổ để đi ra khỏi rừng, nó "nhanh chóng mang một sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành người mẹ phù xa của một vùng văn hóa xứ sở". Ở đồng bằng, sông Hương trở nên dịu dàng. Sông Hương trở thành người mẹ phù sa mang vẻ đẹp dịu dàng mà trí tuệ. Soong Hương có vẻ đẹp trầm mặc chảy dưới chân những dòng sông u tịch với những lăng mộ âm u mà kiêu hãnh của các vua chúa triều Nguyễn. Có vẻ đẹp "vui tươi" khi đi qua những bãi bờ xanh biếc vùng ngoại ô Kim Long, có vẻ đẹp "mơ màng trong sương khói" khi nó rời xa thành phố để đi qua những bờ tre, lũy trúc và những hàng cau thôn Vĩ Dạ. Giữa lòng thành phố Huế, dòng sông trở nên tĩnh lặng, trôi thật chậm, im bóng cầu Tràng Tiền xa trông nhỏ nhắn như "những vàng trăng non". Từ sông Hương xinh đẹp, tác giả đã liên tưởng đến nhiều con sông khác như sông Xen, sông Nê-va... và nhận ra sự tương đồng giữa chúng là cùng chảy trong lòng thành phố. Nhưng sông Hương khác với những dòng sông khác bởi vì nó vẫn giữ được nét cổ kính, sông Hương chảy chậm như "điệu slow tình cảm dành cho riêng Huế". Tình cảm của sông Hương dành cho Huế cũng rất sâu nặng, như không nỡ rời xa thành phố "Rồi sực nhớ ra điều gì đó chưa kịp nói. Nó đột ngột đổi dòng rẽ ngoặt sang hướng Đông Tây để gặp lại thành phố lần cuối ở góc Bao Vinh xưa cổ" nhà văn ví von sông Hương như nàng Kiều chí tình trở lại tìm Kim Trọng.. vì thế nên nhìn "khúc quanh này thấy nó thật bất ngờ". Nhà văn cảm nhận nó giống như "là nỗi vương vấn, cả một chút lẳng lơ kín đáo của tình yêu".<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:09:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956216470</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tên: Nguyễn Bảo Hoan</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956216820</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài bút kí đã ca ngợi vẻ đẹp của sông Hương gắn liền với xứ hue mơ mộng đã đi vào lòng người và với truyền thống lịch sử xứ Huế.Lúc ở thượng nguồn, sông Hương có vẻ đẹp mãnh liệt và hoang dại, có nhiều ghềnh thác đáy vực bí ẩn. Có thể xem sông Hương như bản trường ca của rừng già.Lúc về đồng bằng, sông Hương thơ mộng làm say đắm lòng người. Hai bên bờ sông Hương chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên. Dòng sông mềm như tấm lùa uốn cong, cảnh đẹp như bức tranh có đường nét, hình khối trôi đi giũa hai dãy đồi sừng sửng như thành quách, cao đột ngột như VỌNG CẢNH, TAM THAI, LƯU BẢO. Sông hương có vẻ đẹp da màu biến ảo: sớm xanh, trưa vàng, chiều tím.Lúc qua thành phố Huế, sông Hương trôi đi thực chậm chảy lặng lờ như điệu slow. Sông Hương đã trở thành một người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya. Trên sông vọng lại tiếng hát trong một khoang thuyền nào đó. Sông Hương mang vẻ đẹp vừa trữ tình, vừa trầm mặc gắn liền với lịch sử bi tráng của dân tộc mà trên thế giới không có dòng sông nào như thế. Và trước về với biển sông hương lưu luyến tình cảm với thành phố Huế ví như nỗi vấn vương của nàng Kiều với Kim Trọng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:10:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956216820</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Minh Thư </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956217249</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; “Ai đã đặt tên cho dòng sông” rút từ tập bút ký cùng tên là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của ông.<br>&nbsp; &nbsp; Tác phẩm đã tái hiện chân thực, sống động vẻ đẹp của sông Hương.Sông Hương ở thượng nguồn.Sông Hương như “bản trường ca của rừng già”.Nhiều tiết tấu: khi “rầm rộ” giữa bóng cây đại ngàn, khi “mãnh liệt” qua những ghềnh thác, khi “dịu dàng, say đắm” giữa những rặng dài chói lọi màu đỏ của hoa Đỗ Quyên rừng.Như một cô gái Di - gan phóng khoáng và man dại.Sông Hương đã tích tụ cho mình một lượng phù sa lớn để trở thành bà mẹ của một vùng văn hoá xứ sở<br>&nbsp; &nbsp;Sông Hương vừa êm đềm, vừa thơ mộng trữ tình nhưng cũng vừa mãnh liệt, hoang sơ.<br>&nbsp; &nbsp;Sông Hương hoà làm một với đời sống văn hoá.Từ xa, sông Hương đã nhìn thấy cầu Tràng Tiền như vành trăng non nhỏ nhắn in ngần trên nền trời hoàng hôn.Các nhánh sông toả đi khắp thành phố như muốn ôm trọn Huế vào lòng.Sông Hương gắn với những giá trị lịch sử: trải qua nhiều cuộc kháng chiến → chứng nhân lịch sử<br>&nbsp; &nbsp;“Ai đã đặt tên cho dòng sông?” không chỉ là một trong những tác phẩm hay nhất viết về sông Hương mà còn là bút kí đặc sắc vào bậc nhất của VHVN hiện đại.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:10:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956217249</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956219096</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên : Trần Như Quỳnh<br>Bài làm:<br><br>Thiên nhiên nước ta có vô vàng những cảnh đẹp, sông núi hùng vĩ . Nhắc đến sông chúng ta không thể không bàn về sông Hương đã được tác giả Hoàng Ngọc Phủ Tường đã đề cập đến trong tác phẩm " ai đã đặt tên cho dòng sông ". Với những ca từ đẹp đẽ tác giả đã vẽ lên một dòng sông đã đẹp lại càng thêm sống động . Từ phóng khoáng man dại ở thượng nguồn thì khi chảy khỏi phạm vi ở vùng đại ngàn lại ẩn thân trong hành trình về Trường Sơn đó là vẻ đẹp ít ai biết khi chảy trong rừng già đại ngàn.Hết man dại , ẩn thân thì lại dịu dàng khi chảy qua vùng núi hiểm trở&nbsp; , uyển chuyển uốn lượn như tấm lụa ngà giữa&nbsp; hai thành đồi rồi cứ thế êm ái chảy qua các lăng tẩm đồ sộ, khi chảy đến thành phố Huế lại bỗng nhiên dịu dàng , tĩnh lặng&nbsp; chôi chậm để lại những hình bóng Cầu Tràng Tiền trên bề mặt như những vành trăng non .Đến với Cồn hến lại hoà cùng màu xanh của sương khói bao trùm&nbsp; Vũ dạ tạo thành bức tranh đầy vẻ đẹp huyền bí thơ mộng , khi ra khỏi kinh thành thì lại rẽ dòng vì còn vương vấn.Qua màu sắc không gian đất trời của Huế, màu sương khói ẩn hiện trên sông Hương, người con gái xứ Huế hiện lên qua ánh nhìn tinh tế của nhà văn với trang phục trang nhã, dịu dàng đậm chất người con gái Huế xưa "sắc áo cưới màu điều - lục các cô dâu trẻ" qua tà áo dài mềm mại , uyển chuyển đầy quyến rũ nhưng vẫn kín đáo .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:11:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956219096</guid>
      </item>
      <item>
         <title>La nguyên</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956220409</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trí thức yêu nước, có vốn hiểu biết sâu rộng trên nhiều hình vực. Ông chuyên về thể loại bút kí. Nét đặc sắc trong sáng tác của Hoàng Phủ Ngọc Tường là ở sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và tính trữ tình, giữa nghị luận sắc bén với suy tư đa chiều được tổng hợp từ vốn kiến thức sâu rộng về triết học, văn hoá, lịch sử, địa lí, lối hành văn hướng nội súc tích, mê đắm và tài hoa. Ai đã đặt tên cho dòng sông? là bài bút kí xuất sắc, viết tại Huế 1981, in trong tập sách cùng tên của ông.Tác phẩm đã miêu tả cảnh quan thiên nhiên sông Hương, sự gắn bó của con sông với lịch sử và văn hoá của xứ Huế, của đất nước. Qua đó nhà văn bộc lộ niềm tự hào tha thiết, sâu lắng dành cho dòng sông Hương, cho xứ Huế thân yêu và cũng là cho đất nước.Sông Hương nhìn từ cội nguồn là dòng chảy có mối quan hệ sâu sắc với dãy Trường Sơn. Trong mối quan hệ đặc biệt này, sông Hương tựa như một bản trường ca của rừng già với nhiều tiết tấu hùng tráng, dữ dội: khi rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, lúc mãnh liệt vượt qua ghềnh thác, khi cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực sâu, lúc dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng.<br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:12:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956220409</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956220855</link>
         <description><![CDATA[<div>Đậu thị phương thi 12a9<br>"Ai đã đặt tên cho dòng sông " hoàng phủ ngọc tường đã nhìn ra vẻ đẹp từ cội nguồn và dòng chảy của dòng sông hương . Ở dòng thượng nguồn dòng sông hương mang một vẻ đẹp tinh khiết , hùng vĩ . Dòng nước chảy rầm rộ  giữa bóng cây đại ngàn cuộn xoáy như một cơn lốc vào vực sâu bí ẩn . Một hình ảnh phóng khoáng và man dại hiện lên rõ rệt của dòng nước . sau khi vượt ra khỏi đại ngàn , sông hương chuyển dòng và giấu kín đi cuộc hành trình gian nan giữ dòng Trường Sơn . Hình ảnh ném chìa khóa trong chân núi Kim Phụng đã toát lên 1 vẻ đẹp hùng vĩ , dữ dội của sông hương mà ít ai biết được . "Uốn mình theo nhưng làn cong thật mềm " lại cho ta thấy sông Hương thật dịu dàng đằm thắm khi  chảy qua rừng núi .  Dòng sông như1 tấm lụa đào chảy nhẹ nhàng trôi qua giữa 2 quả đồi sừng sững  , rồi nó lại uốn lượn thân mình chảy qua các lăng mộ và chùa Thiên Mụ " những xóm làm trung du bát ngát tiếng gà ". Qua một chút ít hình ảnh đó thì ta thấy sông hương được ví như một người mẹ phù sa mang một vẻ đẹp dịu dàng , hùng vĩ và trí tuệ .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:13:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956220855</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đạt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956221968</link>
         <description><![CDATA[<div>Vẻ đẹp qua góc nhìn địa lý  của sông Hương qua "Ai đã đặt tên cho dòng sông" . Sông Hương ở thượng nguồn: Sông Hương như 'bản trường ca của rừng già'. Nhiều tiết tấu như, khi “rầm rộ” giữa bóng cây đại ngàn, khi “mãnh liệt” qua những ghềnh thác, khi “dịu dàng, say đắm” giữa những rặng dài chói lọi màu đỏ của hoa Đỗ Quyên rừng.<br>Như một cô gái Di - gan phóng khoáng và man dại. Sông Hương đã tích tụ cho mình một lượng phù sa lớn để trở thành bà mẹ của một vùng văn hoá xứ sở và sẽ không thể có kinh thành Huế ngày hôm nay nếu như không có sông Hương miệt mài bồi đắp phù sa suốt bao thế kỷ. Sông Hương ở châu thổ: Dòng sông chuyển dòng liên tục, uốn mình theo những đường cong thật mềm. Khi trôi chảy giữa đôi bờ của ngoại vi thành phố Huế, sông Hương mang vẻ đẹp biến ảo, đa dạng. SôngHương vừa êm đềm, vừa thơ mộng trữ tình nhưng cũng vừa mãnh liệt, hoang sơ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:14:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956221968</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Thu Thảo 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956222839</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn chuyên viết về bút kí, một loại văn giàu tính chân thưch của đời sống. Điên nghiệp văn chương của ông để lại rất nhiều trong đó tập bút kí " Ai đã đặt tên cho dòng sông" 1968 là một tập văn tiêu biểu. Phần đầu bài bút kid này tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp đa chiều đa dạng của dòng sông Hương xứ Huế trong mối quan hệ với địa lí lịch sử thi ca. Vẻ đẹp của sông Hương trước khi vào thành phố Huế là cái đẹp mềm mại của một người con gái đang phô khoe những đường cong tuyệt mĩ. Về mặt địa lý, hành trình đến với " người tình mong đợi " của người gái đẹp này khá gian truân và nhiều thử thách khi nó phải vượt qua Hòn Chén, Ngọc Trản, Nguyệt Biều, Lương Quán. Nhưng chính trong quá trình ấy , con sông lại như có cơ hội phô khoe tất cả vẻ đẹp của mình- vẻ đẹp gợi cả của người thiếu nữ. Từ tuần về đây, sông Hương vẫn đi trong dư vang của Trường Sơn, vượt qua một lòng vực sâu dưới chân núi Ngọc Trản để sắc nước trở nên xanh thẳm, và từ đó trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành quách. Có thể thấy, bằng một lối văn uyển chuyển, ngôn ngữ đa dạng và giàu hình ảnh , Hoàng Phủ Ngọc Tường đã diễn tả một cách sinh động và hấp dẫn. Mỗi đường đi nước bước của sông Hương&nbsp; gắn liền với những địa danh khác nhau của xứ Huế được nhà văn dành cho một cách diễn đạt riêng. Có những câu văn giàu châts hoạ đến mức cứ ngỡ như đường cọ của người hoạ sĩ đang đưa những nét vẽ về sồn Hương trên bức tranh thiên nhiên xứ Huế. Hoàng Phủ Ngọc đã vẽ lên bằng chất liệu ngôn tưg cái dáng điệu yêu kiều và rất tạo hình của sông Hương khi nó ở ngoại vi thành phố Huế. Nhà văn không chỉ tái tạo một cách chân thực dòng chảy địa lý tự nhiên của con sông mà quan trọng hơn cái thủy trình ấy thành " hành trình đi tìm người yêu" của một người con gái đẹp.<br>  NGUYỄN THỊ THU THẢO 12a9</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:14:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956222839</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê thị Lựu 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956225402</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng&nbsp;Phủ Ngọc Tường là một nhà văn viết về bút kí . Nét đặc sắc trong sáng tác của ông là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và tính trữ tình. Nó đc thể hiện qua tác phẩm " Ai đã đặt tên cho dòng sông"  nằm ở phần thứ nhất của tác phẩm cùng tên. Vẻ đẹp của Sông Hương từ góc nhìn địa lí . Ở đoạn thượng nguồn Sông Hương được thể hiện qua ba yếu tố đó là Sông Hương mang vẻ đẹp của một cô gái Di-gan man dạ và phóng khoáng , Sông Hương là một bản trường ca và sông Hương là một người mẹ phù sa mang vẻ đẹp dịu dàng và trí tuệ. Khi chảy qua đồng bằng , sông Hương chảy trong dư vang của trường sơn , sông Hương chuyển động liên tục , giữa cánh đồng Châu Hoá đây hoang dại sông Hương như người gái đẹp nằm ngủ mơ màng chờ người tình đánh thức vs bộc lộ vẻ đẹp trầm mặc , như triết lí , như cổ thi. Khi chảy qua vùng ngoại ô thành phố tác giả đã nhân cách hóa dòng sông khiến nó như một người tình của Huế khao khát đoàn tụ với tình nhân. Khi chảy vào thành phố bằng con mắt của một hoạ sĩ tác giả đã thấy các nhánh của sông Hương tạo ra những đường nét uyển chuyển mềm mại làm nên vẻ đẹp cổ kính và sang trọng của cố đô Huế , từ góc nhìn âm nhạc Tác giả cảm nhận sông Hương chảy chầm chậm như một điệu slow chậm rãi và sâu lắng trữ tình vì lưu tốc của nó đã giảm đi bởi những nhánh sông đào lấy nước của sông Hương toả đi khắp phố thị . Khi sông Hương rời thành phố Huế về với biển cả sông Hương như nhớ một điều gì đó chưa kịp nói với người Huế nó đột ngột đổi dòng để gặp lại thành phố một lần cuối , tác giả gọi đó là nỗi vấn vương pha chút lẳng lở tình tứ kín đáo của tình yêu. Qua đó ta thấy sông Hương mang một sức hấp dẫn và những cảm xúc sâu lắng qua vốn hiểu biết phong phú về góc nhìn địa lí .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:16:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956225402</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Rơ mah Nam- 12A9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956225410</link>
         <description><![CDATA[<div>Với vị trí nằm ở giữa núi rừng trường sơn , sông hương mang đậm cảnh sắc thiên nhiên đa dạng , quyến rũ .Như một chất bản trường ca của rừng già , vừa hùng vĩ , hùng tráng , mãnh liệt qua những gềnh thác.sông hương hệt như bản trường ca sinh động giữa núi rừng trường sơn rầm rộ.nhưng nó cũng mang nhiều chất chữ tình , "dịu dàng và say đắm "giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng.và cũng có lúc sông Hương mang một vẻ đẹp như một cô gái Di-gan phóng khoáng và man dại, mang sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ .bằng bút pháp nghệ thuật độc đáo , chất thơ , với diễn tả phong phú , tác giả đã mang đến cho bạn đọc 1 một dòng sông  vừa mang tính đậm đà , giản dị , không kém phần gần gũi để chúng ta có thể cảm nhận hết được những  vẻ đẹp ấy , qua góc độ địa lý và giúp ta nhận ra những giá trị độc đáo của dòng sông này.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:16:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956225410</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956228053</link>
         <description><![CDATA[<div><em>PHAN THỊ ANH THƯ&nbsp;<br>Hoàng Phủ Ngọc Tưởng là một ngòi bút tài hoa, uyên bác khi ông đã vẽ nên bức tranh vẽ đẹp sông Hương vô cùng sống động ở phương diện địa lý tự nhiên. Sông Hương ở vùng thượng nguồn được tác giả so sánh như "một bản trường ca của rừng già, rầm rộ như những bóng cây đại ngàn, mãnh liệt qua những nghềnh thác, cuồn cuộn như cơn lốc và những đáy vực bí ẩn." Một vẻ đẹp hùng vĩ của sông Hương được Hoàng Phủ Ngọc Tường khắc họa hết sức rõ nét. Dẫu vậy, đôi lúc Sông Hương cũng trở nên dịu dàng như "một cô gái di-gan phóng khoáng và man dại ". Tất cả sự hùng vĩ ấy được sông Hương giấu kỹ, để khi ra khỏi rừng ,trở thành một người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở ". Xuôi về đồng bằng của thành phố Huế, sông Hương mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác," dòng sông mềm như tấm lụa, với những chiếc thuyền xuôi ngược chỉ bé bằng con thoi" Nhắc đến Huế người ta nhớ ngay đến sắc màu của sông Hương "sớm xanh ,trưa vàng ,chiều tím" mà không một dòng sông nào có được." Đó là vẻ đẹp trầm mặc của sông Hương, như triết lý như cổ thi." Khi vào đến thành phố Huế, sông Hương "như vui tươi hẳn lên" vì đã gặp được người tình mong đợi của mình . Dòng sông mềm mại và như cánh cung uốn nhẹ ," như một tiếng "vâng "không nói ra tình yêu Hoàng Phủ Ngọc Tường đã nói rằng dòng chảy của sông Hương chính là điệu chậm rãi tình cảm dành riêng cho Huế mà không có một một con sông nào trên thế giới có được. Rời khỏi kinh thành như lưu luyến, nhưng nhớ nhung sông Hương đột ngột đổi dòng trên mặt bước sang đông tây để gặp lại thành phố lần cuối ở góc thị trấn Bao Vinh xưa cổ"để rồi được tác giả ví như nàng Kiều chí tình trở lại tìm Kim Trọng Đây chính là vẻ đẹp vô cùng đặc biệt về phương diện địa lý của sông Hương dưới ngòi bút thấm đẫm tình yêu nước của Hoàng Phủ Ngọc Tường.</em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:19:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956228053</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Rơ Mah Duyên 12 a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956228937</link>
         <description><![CDATA[<div>Đằng sau lời khẳng định&nbsp; ấy, tác giả sử dụng bút pháp miêu tả kết hợp động từ mạnh làm nổi bật vẻ đẹp của sông Hương ở đại ngàn. Sông Hương ở thượng nguồn có mối quan hệ sâu sắc với dãy Trường Sơn. Tác giả đã  hiện lên thật sống động hình ảnh của sông Hương ở rừng già và hiện lên như một " cô gái Di Gần phong khoáng và man dại" ... Sông Hương qua những câu văn ấy thật đẹp, hai nét tính cách hùng vĩ và thơ mộng đan cài dệt nên chất thơ, chất hùng của dòng sông mang tên một người con gái. Tác giả đã huy động một loại động từ, so sánh,... làm dòng sông trở nên sinh động, có hòn cốt : tác giả gọi sông Hương là "bản trường ca", "rầm rộ", " mãnh liệt", "cuộn xoáy"... nhưng đằng sau nét đẹp dữ dội hùng vĩ ấy chính là một sông Hương thơ mộng trữ tình với mái tóc thướt tha, kiều diễm, bung nở "giữa những dặm dài" và " cài lên màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng " làm náo nức lòng người.&nbsp;<br>RơMah Duyên </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:19:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956228937</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Võ Đoàn Quyên Linh 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956229047</link>
         <description><![CDATA[<div>Sông Hương ở thượng nguồn như " bản trường ca của rừng già " khi " rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn " , khi&nbsp;" mãnh liệt qua những ghềnh thác " , khi "dịu dàng và say đắm giữa những rặng dài chói lọi màu đỏ của hoa Đỗ Quyên rừng " , " như một cô gái Di - gan phóng khoáng và man dại " . Sông Hương đã bồi đắp cho mình một lượng phù sa lớn để trở thành " người mẹ của một vùng văn hoá xứ sở " và sẽ không thể có kinh thành Huế ngày hôm nay nếu như không có sông Hương bồi đắp phù sa suốt bao thế kỷ . Sông Hương ở châu thổ thì chuyển dòng liên tục, uốn mình theo những đường cong mềm mại . Khi chảy giữa đôi bờ của ngoại vi thành phố Huế, sông Hương mang vẻ đẹp huyền ảo, đa dạng. Sông Hương vừa êm đềm, vừa thơ mộng trữ tình nhưng cũng vừa mãnh liệt, hoang sơ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:19:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956229047</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Văn Viết Vinh 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956229922</link>
         <description><![CDATA[<div>Vẻ đẹp của sông Hương từ góc độ địa lý, ta thấy hình ảnh của sông Hương được mô tả 1 cách đặc biệt và để lại cho độc giả nhiều ấn tượng .Sông Hương được miêu tả như <em>“một bản trường ca của rừng già”,</em> với nhiều tiết tấu hùng tráng và dữ dội.Nhiều khung bậc trạng thái cảm xúc của sông Hương cũng&nbsp; có sự thay đổi theo từng chặng đường .Khi thì rầm rộ, mãnh liệt, khi lại diệu dàng say đắm.Con sông nơi thưowng nguồn còn hiện ra với 1 vẽ đẹp phóng khoáng có phần hoang dạii , đầy sức spongs của 1 cô gái di-gan.Qua đó ta thấy trong nét diệu dàng thơ mộng đấy vẫn ẩn chứa 1 sự hoang dại manhx liệt. Đấy mới chỉ là một phần, còn khi ở Huế người đọc sẻ cảm nhânn đc đó là cả một đoann đưowngc dài khi tìm đến nơi đây của con sông này. Trước khi trở thành một người tình dịu dàng chung thủy của cố đô dòng sông đã trải qua một hành trình đầy gian truân vất vả với nhiều thử thách.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:20:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956229922</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thị Hiền Lương 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956230611</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường sinh năm 1937 tại thành phố Huế, quê gốc ở làng Bích Khê, xa Triệu Long, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.<br><br>Ông học tại Huế hết bậc Trung học, tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm Sài Gòn năm 1960 và trường Đại học Huế năm 1964.Các tác phẩm chính: Ngôi sao trên đỉnh Phu Văn Lâu, Rất nhiều ánh lửa, Ai đã đặt tên cho dòng sông...<br>Bài tùy bút lột tả vẻ đẹp nhiều khía cạnh để bộc lộ những vẻ đẹp khác nhau nhưng vô cùng trọn vẹn của dòng sông Hương. Qua đó thể hiện tình cảm yêu thương, quý mến của tác giả không chỉ đối với dòng sông này mà còn đối với thành phố Huế và con người nơi đây.Ở thượng nguồn sông Hương mang vẻ đẹp hùng vĩ: chảy "rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, cuộn xoáy như con lốc vào những đáy vực bí ẩn..."; "phóng khoáng và man dại"Ra khỏi đại ngàn, sông Hương chuyển dòng, giấu kín cuộc hành trình gian truân giữa lòng Trường Sơn, "ném chìa khóa trong những hang đá dưới chân núi Kim Phụng"&nbsp; vẻ đẹp dữ dội, hùng vĩ của sông Hương giữa rừng già ít ai biết đến.Chảy qua vùng rừng núi, sông Hương trở nên dịu dàng, "uốn mình theo những đường cong thật mềm". "Dòng sông mềm như tấm lụa", êm đềm trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững, chảy qua những lăng tẩm đồ sộ, chảy qua chùa Thiên Mụ và "những xóm làng trung du bát ngát tiếng gà" .Sông Hương trở thành "người mẹ phù sa" mang vẻ đẹp "dịu dàng và trí tuệ".Thiên nhiên Huế được nhà văn tái hiện với vẻ đẹp đa dạng trong thời gian và không gian. Sông Hương phản quang vẻ đẹp biến ảo của Huế "sớm xanh, trưa vàng, chiều tím, "sông Hương vẫn đi trong dư vang của Trường Sơn", "sắc nước trở nên xanh thẳm"...Sông Hương tôn tạo vẻ đẹp cho cảnh sắc thiên nhiên Huế. Thiên nhiên và dòng sông luôn gắn bó, gần gũi với con người. Qua điệu chảy của dòng sông nhà văn thấy được tính cách con người xứ Huế: mềm mại, chí tình, "mãi mãi chung tình với quê hương xứ xở".Qua màu sắc của trời Huế, màu sương khói trên sông Hương nhà văn thấy cách trang phục trang nhã, dịu dàng của các cô gái Huế xưa. "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" không chỉ là một trong những tác phẩm hay nhất viết về sông Hương mà còn là bút kí đặc sắc vào bậc nhất của văn học Việt Nam hiện đại.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:21:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956230611</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Bảo Uyên 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956230757</link>
         <description><![CDATA[<div>Giữa núi rừng trường sơn, Sông Hương hiện lên giống hệt như một bản “trường ca của rừng già” vừa hùng vĩ, hùng tráng, “mãnh liệt qua những ghềnh thác” ,“rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn”. Sông Hương giống như một bản trường ca sinh động giữa núi rừng trường sơn bạt ngàn hoang sơ và hùng vĩ. Dù vậy nhưng nó cũng không kém phần trữ tình, khi Sông Hương đổi sắc qua những dặm dài chói lọi của hoa đỗ quyên rừng mang một thứ mà gọi như “dịu dàng và say đắm”. Giữa lòng trường sơn, sông Hương hiện lên với vẻ nữ tính đầy hoang dại, vừa phóng khoáng say mê, lại quyến rũ như một “cô gái di gan” và cũng vì “rừng già đã hun đúc cho nó một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự do và trong sáng”. Sông Hương còn đảm nhiệm vị trí quan trọng khi là một người “mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở” . Bước tới vùng châu thổ, là một cuộc hành trình của "người gái đẹp"  bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài được đánh thức khi tìm thấy người mình hằng mong ước. Bước qua lăng tẩm, Sông Hương trở thành một nét mặt nghiêm trang, trầm uất, trầm mặc biết mấy. Nhưng khi vừa nghe thấy tiếng gọi con tim, khi nghe tiếng thành phố Huế yêu thương vẫy gọi, Sông Hương chợt như tỉnh giấc, vui tươi hẳn lên, và qua đây cũng chính là hành trình để sông hương hoàn thiện mình, mang đến vẻ đẹp hoàn thiện nhất dâng tặng cho người mình yêu.<br>Ở kinh thành Huế, khi bắt đầu vào thành phố, Sông Hương vui tươi như người tình duyên dáng, vì bắt đầu nhận ra những dấu hiệu đầu tiên của người yêu, như biền bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long, hay cây cầu như vầng trăng non. Tại đây Sông Hương cất lên tiếng “vâng” như sự làm dáng cuối cùng. Bước vào lòng thành phố, với mực nước thật chậm, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã ví Sông Hương như dành cho Huế “điệu slow dành riêng cho Huế” vì Sông Hương đoạn này chảy rất chậm. Như là 1 mặt hồ yên tĩnh, so sánh với tốc độ dòng chảy của dòng sông Neva vốn chảy rất nhanh ta càng thấy yêu quý điều đặc biệt này của Sông hương. Đến lúc từ biệt thành phố, sông Hương hiện lên như “người tình dịu dàng và chung thủy” hình ảnh này rất đỗi đẹp đẽ, khiến ta nhận ra như vẻ đẹp tự nhiên của Sông Hương, cũng tượng trưng cho tấm lòng chung thủy của “người dân nơi châu hóa xưa mãi mãi chung tình với quê hương xứ xở”. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:21:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956230757</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Giang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956230989</link>
         <description><![CDATA[<div>‘’ Ai đã đặt tên cho dòng sông?” là bài bút kí xuất sắc của tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường. Ông là một tri thức yêu nước, một chiến sĩ trong phong trào chống Mỹ. Nét đặc sắc trong phong cách nghệ thuật của ông là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và trữ tình,giữa nghị luận sắc bén với duy tả đa chiều được tổng hợp từ vốn kiến thức sâu rộng về nhiều lĩnh vực. Đoạn trích “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” có ba phương diện đó là về địa lý, lịch sử và văn hoá. Về địa lý, hành trình đến với “người tình mong đợi” của con sông Hương hay “người gái đẹp” khá gian truân và nhiều thử thách khi nó phải vượt qua Hòn Chén, Ngọc Trản, Nguyệt Biều, Lương Quán. Nhưng cái hành trình khá gian truân ấy lại giúp cho dòng sông khoe lên được tất cả vẻ đẹp của nó, một cái vẻ đẹp gợi cảm của người thiếu nữ đi ra từ “cánh đồng Châu Hoá đầy hoa dại”: “qua điện Hòn Chén, vấp Ngọc Trản, nó chuyển hướng sang tây bắc, vòng qua thềm đất bãi Nguyệt Biều, Lương Quán rồi đột ngột vẽ một hình cung thật tròn về phía đông bắc, ôm lấy chân đồi Thiên Mụ xuôi dần về Huế. Từ Tuần về đây, sông Hương vẫn đi trong dư vang của Trường Sơn, vượt qua một lòng&nbsp; vực sâu dưới chân núi Ngọc Trản để sắc nước trở nên xanh thẳm, và từ đó nó trôi đi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành quách”.Giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại, sông Hương như “cô gái đẹp ngủ mơ màng”, một vẻ đẹp màu màu sắc của câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp. Và sông hương bỗng “chuyển dòng liên tục” “ôm lấy chân đồi Thiên Mụ”, “trôi giữa hai dãy đồi sững sững như thành quách”.Dòng chảy của sông Hương, cũng linh hoạt và nhạy cảm như chính tâm hồn của nó, biến chuyển sống động khi qua những địa danh khác nhau. Nó khiến cho cảm nhận về con sông như người con gái đẹp càng trở nên rõ nét và gợi cảm : sông Hương “ôm lấy chân đồi Thiên Mụ” trước khi “xuôi dần về Huế”; sông Hương như con người biết tự làm mới mình, trang điểm cho mình đẹp hơn trước khi gặp người tình mà nó mong đợi : “vượt qua một lòng vực sâu dưới chân núi Ngọc Trản để sắc nước trở nên xanh thẳm”. Có lúc, sông Hương “mềm như tấm lụa” khi qua Vọng Cảnh, Tam Thai, Lựu Bảo. Và như một cô gái điệu đà duyên dáng, sông Hương ánh lên những phản quang nhiều màu “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím” khi lướt qua những dãy đồi phía Tây Nam thành phố, nhưng lại ngay lập tức “mang vẻ trầm mặc” khi qua những lăng tẩm, đền đài. Nhà văn không chỉ tái hiện lại một cách chân thực dòng chảy địa lý tự nhiên của con sông mà quan trọng hơn biến cái thủy trình ấy thành “hành trình đi tìm người yêu” của một người con gái đẹp, duyên dáng và tình tứ.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:21:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956230989</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn thị thuý tiên 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956232774</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn chuyên viết về bút kí, một loại văn giàu tính chân thực của đời sống. Nét đặc sắc trong sáng tác của ông là sự keets hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và chất trữ tình, giữa nghị luận sắc bén với tư duy tổng hợp đa chiều đa diện. Sự nghiệp văn chương của ông để lại rất nhiều trong đó tập bút kí “Ai đã đặt tên cho dòng sông” 1986 là một tập văn tiêu biểu. Bài bút kí “Ai đã đặt tên cho dòng sông” được lấy làm tựa đề cho tập bút kí nói trên là một tác phẩm đặc sắc của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Phần đầu bài bút kí này tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp đa chiều đa diện của dòng sông Hương xứ Huế trong mối quan hệ với địa lí lịch sử thi ca. Tìm hiểu sâu sắc bài bút kí chúng ta sẽ thấy được sắc diện và tâm hồn của dòng sông Hương thơ mộng.<br><br></div><div>Bài viết mang tính bút kí nên nhà văn khi giới thiệu về dòng sông Hương tác giả bắt đầu từ phía thượng nguồn của dòng sông. Một nhận xét chung của tác giả về dòng sông Hương khi ở thượng nguồn “là một bản trường ca của rừng già”. Bản trường ca này thể hiện hai cung bậc mạnh mẽ hoang dại và dịu dàng say đắm.<br><br></div><div>Trước hết vì dòng sông sinh ra giữa rừng già giữa đại ngàn nên nó mang âm hưởng của vùng núi cao vực sâu, nó ‘rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, mãnh liệt qua những ghềnh thác, cuộn xoáy như những cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn’. Tuy nhiên “cũng có lúc nó trở nên dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài cói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng”. Cũng có lúc nó “phóng khoáng và man dại như cuộc đời của cô gái Digan” ở vùng nước Nga xa xôi.<br><br></div><div>Ngoài những dáng vẻ nói trên, cái nhìn tổng thể của nhà văn là sông Hương ở phía thượng nguồn có “tâm hồn sâu thẳm”, “đã đóng kín ở cữ rừng và ném chìa khóa trong những hang đá’ như giữ nguyên điều bí ẩn của mình. Qua vài nét phác thảo của nhà văn sông Hương phía đại ngàn có sức sống mãnh liệt, hoang dại nhưng cũng đầy cá tính bí ẩn.<br><br></div><div>Khác với sông Hương ở thượng nguồn, sông Hương khi về phía đồng bằng ở ngoại vi thành phố Huế đã có một hình dáng và một màu sắc mới. Đó là sông Hương luôn uốn lượn xanh thẳm và trầm mặc.<br><br></div><div>Khi “ra khỏi vùng núi”, sông Hương “chuyển mình một cách liên tục” nó vòng khúc nó vặn mình, khi thì “theo hướng nam bắc”, khi “sang hướng tây bắc”, khi “về phía đông bắc”, rồi “xuôi dần về Huế”. Về với vùng thấp sông Hương “mềm như tấm lụa xanh thẳm”. Nhìn chung sông Hương khi về phía đồng bằng nó chạy qua những vùng đồi những rừng thông có lăng mộ của các vua chúa với giấc ngủ nghìn năm nên sông Hương có “vẻ đẹp trầm mặc nhất”.<br><br></div><div>Nếu như sông Hương ở phía thượng nguồn hoang dã man dại thì sông Hương khi về đồng bằng có vẻ đẹp uốn lượn trầm mặc.<br><br></div><div>Đoạn sông Hương chảy qua thành phố Huế được nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường tả một cách cụ thể và tinh tế hơn. Đoạn sông này vừa mang dáng dấp xanh thẳm dịu dàng của đoạn sông ở phía ngoại ô nhưng lại vừa có nét rất riêng của nó là mềm mại dịu dàng yên tĩnh.<br><br></div><div>Sông Hương “khi giáp mặt thành phố”, nó “vui tươi hẳn lên”. Nét nổi bật của dòng sông qua thành phố là “uốn một cánh cũng rất nhẹ” rồi “mềm hẳn đi” như một tiếng “vâng” không nói ra của tình yêu. Khi đi qua thành phố sông Hương “trôi đi chậm thực chậm cơ hồ chỉ còn là mặt hồ yên tĩnh”.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:22:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956232774</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Thị Thanh Trúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956234352</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi nhắc đến Hoàng Phủ Ngọc Tường là trong tiềm thức của mỗi chúng ta sẽ đều nhớ đến nhà văn của những dòng sông. Ông là nhà văn chuyên ở thể kí thành công với đề tài tình yêu quê hương, tình yêu đất nước, trong đó bài ai đã đặt tên cho dòng sông đã viết để dành riêng cho dòng sông hương xứ Huế.<br>Dòng sông hương về vẻ đẹp từ góc nhìn địa lí với liến thức uyên bác của mình nhà văn đã ngược dòng cảm xúc của mình để phóng chiếu thuỷ trình của sông Hương qua các chặn với những vẻ đẹp khác nhau. Từ thượng nguồn- về châu thổ - ngoại vi của thành phố - TP Huế - ra biển lớn. Khi nhắc đến sông Hương người ta thường nhớ đến sự phẳng lặng, êm đềm trong cảnh thanh bình nhưng cũng mang vẻ đẹp của một sức sống mãnh liệt, hoang dại,bí ẩn, sâu thẳm.. Khi chảy qua những địa hình hiểm trở sông Hương lại mang vẻ đẹp dữ dội. Dòng sông hương được ví như một bản trường ca rừng già , điều này gợi cho ta thấy một dòng sông dài hùng vĩ và dòng chảy mãnh liệt. Sông Hương còn mang vẻ đẹp trầm mặt khi chảy dưới chân những " rừng thông u tịch ", " Những lăng mộ âm u mà kiu hãnh của các vị vua chúa triều Nguyễn. "...&nbsp;<br>Hoàng Phủ Ngọc Tường đã lột tả được rất nhiều vẻ đẹp của dòng sông Hương qua góc nhìn địa lí. Đó cũng là bản năng , sức mạnh của dồng sông.  Và vẻ đẹp, sức mạnh ấy được chế ngử bởi cấu trức địa lí của lãnh thổ .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:24:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956234352</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tăng Thị Kim Liên 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956234826</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn chuyên viết về bút kí, một loại văn giàu tính chân thực của đời sống. Bài viết mang tính bút kí nên nhà văn khi giới thiệu về dòng sông Hương tác giả bắt đầu từ những vẻ đẹp của dòng sông từ các phương diện khác nhau . Sông Hương khi ở thượng nguồn như “một bản trường ca của rừng già”. Bản trường ca này thể hiện hai cung bậc mạnh mẽ hoang dại và dịu dàng say đắm. Nó ‘rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, mãnh liệt qua những ghềnh thác ... Và những vẻ đẹp ấy đã cho ta thấy được một cái nhìn tổng quan của tác giả đối với sống Hương như thể là một “ tâm hồn sâu thẳm”. Qua vài nét hiện lên&nbsp; của nhà văn sông Hương phía đại ngàn có sức sống mãnh liệt, hoang dại nhưng cũng đầy cá tính bí ẩn. Ta có thể thấy khác với sông Hương ở thượng nguồn, sông Hương khi về phía đồng bằng ở ngoại vi thành phố Huế đã có một hình dáng và một màu sắc mới.Nếu như sông Hương ở phía thượng nguồn hoang dã man dại thì sông Hương khi về đồng bằng có vẻ đẹp uốn lượn trầm mặc. Với một vốn kiến thức phong phú uyên bác về lịch sử văn hoá văn chương, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dựng lên một chân dung về sông Hương với một vẻ đẹp rất đa dạng về địa lí.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:24:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956234826</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huỳnh Thị Kim Hà 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956235537</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trí thức yêu nước, quê gốc ở Quảng Trị nhưng sống và học tập, hoạt động ở Huế nên tâm hồn thấm đẫm văn hóa Huế.Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dẫn người đọc vào cuộc hành trình khám phá nét đẹp của thiên nhiên Huế . Lần lượt theo dòng chảy của dòng sông, khung cảnh thiên nhiên Huế lúc nguyên sơ trong trẻo lúc mượt mà khi kì ảo lúc dịu dàng say đắm khi thâm trầm trang nghiêm. Sông Hương tôn lên vẻ đẹp của cảnh sắc thiên nhiên Huế . Tất cả đều sống động qua tình yêu tha thiết của Hoàng Phủ Ngọc Tường với con sống này.Sông Hương là dòng sông duy nhất chảy qua lòng thành phố Huế nên nó mang những nét đẹp riêng mà không có dòng sông nào có được.Sông Hương bắt nguồn từ dãy núi Trường Sơn, với hai dòng chính, đó là dòng Tả Trạch và dòng Hữu Trạch. Hai dòng này gặp nhau tại ngã ba Bằng Lãng. Từ nguồn về, sông Hương chảy quanh các chân núi, xuyên qua các cánh rừng rậm của hệ thực vật nhiệt đới hoà mình cùng màu xanh của thiên nhiên tạo nên khung cảnh sinh động huyền ảo.Vẻ đẹp dòng sông Hương ẩn hiện dưới ngòi bút tinh tế và một tình yêu tha thiết đã khiến cho nó càng trở nên mê đắm đối với người đọc. Sông Hương được nhìn từ nhiều gốc độ, từ nhiều khía cạnh, từ chiều dài của thời gian và chiều sâu của không gian. Nhưng dù ở góc độ nào thì sông Hương vẫn mang một nét đẹp riêng rất Huế.Vẻ đẹp sông Hương là vẻ đẹp vang bóng một nền văn hóa trầm tích, nhiều thăng trầm, nhưng không kém phần dịu dàng và quyến rũ. Sông hương còn là dòng sông chứng kiến biết bao đổi thay của Huế, của những thăng trầm lịch su .Có lẽ đối với Hoàng Phủ Ngọc tường nói chung, với nhân dân Huế nói chung thì sông Hương chính là một biểu tượng đẹp đẽ nhất tạo nên vẻ đẹp Huế suốt mấy nghìn năm lịch sử,một vẻ đẹp rất riêng rất dịu dàng đã vẻ nên bức tranh tuyệt đẹp về sông Hương.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:25:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956235537</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thuý Huyền </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956235754</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhắc đến xứ Huế chắc chắn người đọc sẽ nghĩ ngay đến dòng sông Hương , sông Hương từ xưa đến nay được coi là biểu tượng của xứ Huế thơ mộng . Qua ngòi bút của tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường , sông Hương càng trở nên đẹp đẽ hơn . Hoàng Phủ Ngọc Tường được coi là cây bút đáng giá trong thời kì văn học Việt Nam hiện đại . tác phẩm "Ai dax đặt tên cho dòng sông ?" mang đậm đặc trưng buts kí của ông khi miêu tả vẽ đẹp của dòng sông Hương qua ba góc độ và đặc biệt là ở góc độ địa lí . Cái nhìn đầu tiên của ông khi miêu tả về vẻ đẹp địa lí là vùng thượng nguồn vẻ đẹp noiw đây khiến tác giả liên tưởng đến cô gái Di gan phóng khoáng,đầy sức hút. Qua ngòi bút của tác giả, sông Hương hiện lên thật kì vĩ “sông Hương tựa như một bản trường ca của rừng già, khi rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, lúc mãnh liệt vượt qua nhiều ghềnh thác, khi cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực sâu, lúc dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu hoa đỗ quyên rừng”. Chỉ với một vài nét bút Hoàng Phủ Ngọc Tường đã lột tả được vẽ đepj&nbsp; mãnh liệt, dịu êm của sông Hương. Có lẽ đây chính là đặc trưng của sông hương khi ở thượng nguồn, hứng chịu nhiều biến đổi của thời tiết.Thật độc đáo khi dưới con mắt quan sat của tác giả, sông hương tựa như “Cô gái di gan phóng khoáng và man dại với bản lĩnh gan dạ, tâm hồn tự do và trong sáng”. Như vậy có thể thấy được qua ngòi bút phóng khoáng của tác giả, sông Hương vùng thượng nguồn toát lên vẻ đẹp kì bí, hùng vĩ và đầy cá tính. Vẻ đẹp không chỉ là ở vungf thượng nguồn maf tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường còn&nbsp; khám phá vẻ đẹp của dòng sông này khi chảy về thành phố Huế. Có lẽ người đọc sẽ không tránh khỏi bất ngờ với vẻ đẹp dịu dàng, mềm mại và uyển chuyển của nó. Sông Hương khi chảy về thành phố có sức hấp dẫn tuyệt vời đối với người đọc. Ở đây chúng ta nhận ra một lối viết nhẹ nhàng, tinh tế, rất mực tài hoa của tác giả. Ông vẽ lên vẻ đẹp của sông hương không chỉ bằng ngôn ngữ mà còn bằng cả trái tim đầy tình yêu thương. Giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại, sông Hương như “cô gái đẹp ngủ mơ màng” – một vẻ đẹp màu màu sắc của câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp. Và sông hương bỗng “chuyển dòng liên tục” “ôm lấy chân đồi Thiên Mụ”, “trôi giữa hai dãy đồi sừng sững như thành quách”. Một sự diễn tả quá trữ tình, quá độc đáo khiên ngưỡng đọc khó cưỡng lại được vẻ đẹp nơi đây . Sông Hương tạo nên nét đẹp của đất cố đô Huế, ẩn mình trong trầm tích của nét văn hóa hàng nghìn năm lịch sử.Vẻ đẹp của dòng sông này được cảm nhận dưới nhiều góc độ khác nhau. Mỗi góc độ mang một đặc trưng riêng , qua ngòi bút của tác giả sông Hương được lột tả một cách sinh động và đặc sắc những nét cổ kính và thơ mông của dòng sông xứ Huế tưởng chừng như đơn sơ , yên tĩnh nhưng lại vô cùng đawc sắc và sinh đôngj khiến người đọc đã có một cách nhìn khác về dòng soong Hương </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:25:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956235754</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan thị Loan </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956236673</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoàng Phủ Ngọc Tường là người có tri thức yêu nước ,người con của xứ Huế,có vốn hiểu biết sâu rộng về nhiều lĩnh vực .Ông chuyên về thể loại bút kí.Nét đặc sắc trong sáng tác của ông là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và chất trữ tình ,giữa nghị luận sắc bén với suy tư đa chiều về nhiều lĩnh vực như :văn hoá ,lịch sử ,địa lí,...Ai đã đặt tên cho sông Đà đã khắc họa được vẽ đẹp thiên nhiên của sông hương qua phương diện địa lí.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Khi qua dãy Trường Sơn hùng vĩ thì sông Hương là bản tình ca của trung già rầm rộ và mãnh liệt ,dịu dàng và say đắm ...,giữa những bóng" cây đại ngàn ","mãnh liệt qua ghềnh thác ","cuộn xoáy như cơn lốc",những dặm dài chối lọi của hoa Đỗ Quyên rừng. Sông hương như một cô gái Di gan phóng khoáng man dại .Rừng già thì mang một tâm hồn tự do , phóng khoáng đã hun đúccho nó một bản tính gan dạ .Thể hiện một vẽ đẹp của một sức sống trẻ trung mảnh liệt .<br>&nbsp; &nbsp;Khi ra khỏi rừng già thì đóng kín phần tâm hồn sâu thắm của mình ở cửa rừng .,..mang sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ trở thành người mẹ phù xa của một vùng văn hóa xứ sở&nbsp; đó là vẽ đẹp đầy bí ẩn ,sâu thẳm của đồng sông.<br>&nbsp; &nbsp; Sông hương ở châu thổ thì đồng sông chuyển mình liên tục ,uốn mình theo những đường cong mềm mại.Khi trôi chảy giữa ngoại vì thanh phố Huế,sông hương mang vẻ đẹp biến ảo,đa dạng đã thể hiện đồng sông Hương vừa êm đềm ,vừa hoang sơ , thơ mộng .<br>      Qua đó cho thấy Hoàng Phủ Ngọc Tường đã giành tình yêu cho đồng sông Hương ,giành cho xứ Huế ,tái hiện lại vẻ đẹp của đồng sông qua nhiều khía cạnh.Một lối viết giản dị vừa nhẹ nhàngvaf tác giả đã phát huy được đặt trưng của thể loại bút kí này.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:25:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956236673</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn thu phương 12a9</title>
         <author>nguyenphuong031100</author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956238450</link>
         <description><![CDATA[<div>Cái nhìn đầu tiên của tác giả khi viết về sông hương là cái nhìn từ thượng nguồn, vẻ đẹp của dong sông đã khiến tác giả ví sông hương "là bản tình ca của rừng già "thể hiện qua vẻ đẹp oai hùng,hung bạo, trữ tình. Sông Hương được liên tưởng đến "như một cô gái Di Gan phóng thoáng và man dại "vẻ đẹp cuồng say, phóng khoáng ,tự do và trong sáng.Sông Hương trở thành người mẹ phù sa của cùng một văn hóa xứ sở ,đẹp dịu dàng và trí tuệ ".Chỉ với những chi tiết ấy Hoàng Phủ Ngọc Tường đã lột tả được vẻ đẹp của lúc mãnh liệt lúc dịu êm . có lẽ đây chính là đặc trưng của sông Hương khi ở thượng nguồn, hứng chịu nhiều biến đổi của thời tiết.Sông Hương khi trở về châu thổ, trở về với thành phố Huế thành phố tình yêu của nó . Trước khi có sông Hương Huế là một cách đồng châu hóa đầy hoang dại với những "quần sơn lô xô"Huế hoang dại và đơn điệu như đang thiếu vắng một cái gì đó. Khi ra khỏi vùng núi sông Hương bỗng bừng lên một khoa khát cuat tuổi trẻ ,dòng sông chuyển dòng liên tục uốn mình theo những đường cong, từ ngã ba sông chảy theo hướng nam bắc qua Nguyệt Biều, Lương Quán, cuối cùng cũng đột ngột vẽ một hình cung thật tròn về phía đông bắc. Trước khi có thể trở thành người tình dịu êm sông Hương đã trải qua rất nhiều khó khăn và thử thách.Khi sông Hương chảy về thành phố mang một vẻ đẹp huyền ảo và đa dạng, nó giống như một cô gái khi tìm thấy được tấm lụa thật mền mại ,giống như một tấm gương đa màu sắc sớm xanh ,trưa vàng và chiều màu tím .Đến những nơi u tịch với nhiều lăng tầm của nhiều vua chúa thời xưa ,đén vùng ngoại ô Kim Long, sông Hương bỗng trở nên vui hẳn. đó đã thể hiện tinh thần của nguoiwf đi xa tìm thấy đường về nơi quê huong thân thuộc.Khi ra khỏi kinh thành Huế sông Huong ôm lấy cồn đảo Cồn Hến để lưu luyến ra đi, rồi chạy theo hướng chính Bắc , dòng sông đột ngột rẽ ngoặt sang hướng đông tây để gặp lại thành phố thân yêu lầ cuối .cái khúc quanh đột ngột này của sông Hương được người ta ví như nỗi vương vấn trong tình yêu.có thể thấy dưới góc nhìn địa lí, sông Hương vừa êm đài vừa trữ tình nhưng cũng vừa oanh liệt&nbsp; oai phong và hoang sơ. toàn bộ thủy trình của dòng sông như một cuộc tìm kiến một tình yêu đích thực trong câu chuyện tình đẹp như cổ tích của mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:27:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956238450</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần văn tuấn 12a9</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956239752</link>
         <description><![CDATA[<div>Sông Hương bắt nguồn từ dãy núi Trường Sơn, với hai dòng chính, đó là dòng Tả Trạch và dòng Hữu Trạch. Hai dòng này gặp nhau tại ngã ba Bằng Lãng. Từ Bằng Lãng đến cửa sông Thuận An, sông Hương dài 33 km và chảy rất chậm, bởi vì mực nước sông ở đây không cao hơn mấy so với mực nước biển. Từ nguồn về, sông Hương chảy quanh các chân núi, xuyên qua các cánh rừng rậm của hệ thực vật nhiệt đới. Con sông chảy chậm qua các làng mạc như Kim Long, Nguyệt Biều, Vĩ Dạ, Gia Hội, Bao Vinh… Hai bên bờ sông gồm thành quách, chùa chiền, tháp và đền đài.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-20 03:28:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/bichnhiennbk20181/2ajeyqm5u4360l4c/wish/1956239752</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
