<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Bài thơ &#39;Trưa vắng&#39; nên được nhìn nhận như một tác phẩm buồn hay lạc quan? by Hồng Đoàn</title>
      <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa</link>
      <description>Đăng phản hồi của bạn về chủ đề thảo luận bằng cách nhấp vào nút dấu cộng dưới đây.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-07-13 05:18:17 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-07-19 01:03:53 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f4ac.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3522870231</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ 'Trưa vắng' nên được nhìn nhận như một tác phẩm hòa quyện giữa nỗi buồn và hoài niệm về quá khứ đẹp đẽ . Những chi tiết 'căn trường nho nhỏ' , ' nước vôi xanh ',' bờ cỏ tươi non' miêu tả ngôi trường cũ gợi lên không gian tĩnh lặng , yên bình.Hai câu thơ 'Bạn trường những bóng phù vân/xót thương mái tóc nay dần hết xanh' thể hiện sự ngậm ngùi với thời gian đã qua . Tuy nhiên , những dòng  thơ như 'đời đẹp quá , tôi buồn sao kịp?/trang sách đầu chép chép hết giây mơ'lại cho thấy sự trân trọng những kỉ niệm thơ mộng . 'Trưa vắng ' không chỉ là bài thơ buồn còn là một sự chiêm nghiệm về cuộc đời và dòng chảy của thời gian . Tóm lại , ' Trưa vắng ' của Hồ Dzếnh là một bài ca sâu lắng về thời gian và hồi ức . Dư âm của tác phẩm vẫn còn vang vọng  mãi trong tâm hồi của mỗi người  nhắc nhở chúng ta hãy tận hưởng thanh xuân  của mình một cách tươi đẹp nhất .</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 02:42:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3522870231</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523168599</link>
         <description><![CDATA[<p>        Bài thơ " Trưa vắng " của tác giả Hồ Dzếnh là một tác phẩm mang chất trữ tình , gợi lên những cảm xúc sâu lắng về quê hương và tuổi thơ . Với ngòi bút tài hoa , tác giả đã khắc khoạ nên một bức tranh trưa hè tĩnh lặng , vắng vẻ , đồng thời miêu tả sự hoà quyện giữa nỗi buồn và hoài niệm về những ký ức tươi đẹp đã qua .</p><p>       Nỗi buồn trong bài thơ còn được thể hiện qua câu thơ " <em>Bạn trường những bóng phù vân / Xót thương mái tóc này dần hết xanh"</em> nói về tình cảnh lẻ loi của chủ thể trữ tình, giờ đây bạn bè cùng trường năm xưa  như bóng mây trôi mỗi người một ngả, hai câu thơ như lời tâm sự của con người khi đã trải qua tuổi học trò ,nhớ về những kỉ niệm với bạn bè của mình kỉ niệm khi đầu xanh tuổi trẻ.</p><p> </p><p>        Giọng điệu của bài thơ cũng là yếu tố quan trọng góp phần tạo nên sự phức tạp trong cảm xúc . Giọng điệu vừa nhẹ nhàng vừa êm ái , vừa có chút buồn man mác. Sự hoà quyện giữa hai sắc thái này tạo nên cảm xúc trọn vẹn , như một bản nhạc du dương vàng vọng trong tâm hồn người đọc . Dù có những  nỗi buồn , những tiếc nuối  , nhưng giọng điệu chúng của bài thơ vẫn là sự thanh thản ,chấp nhận và trân trọng những gì đã qua.</p><p><br/></p><p>       Bài thơ "  Trưa vắng" là một tác phẩm đa chiều , không nhất thiết phải mang một màu sắc buồn hay lạc quan .Nó có thể là sự kết hợp của cả hai , quan trọng là người đọc có thể tìm thấy sự đồng cảm , sự chiêm nghiệm và những giá trị riêng trong không gian" Trưa vắng" đó .Đồng thời , bài thơ cũng là một lời khẳng định về tình yêu quê hương , về những kỉ niệm tuổi học trò đẹp đẽ trong tâm hồn mỗi người.</p><p>           </p><p>         </p><p>      </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 08:15:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523168599</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523299565</link>
         <description><![CDATA[<p>Hồ Dzếch, một nhà thơ tài hoa trong văn đàn Việt Nam, đã để lại dấu ấn sâu sắc qua nhiều tác phẩm, trong đó "Trưa vắng" là một bài thơ nổi bật. Bài thơ được viết bằng giọng điệu trầm lắng và cảm xúc da diết, mang lại cho người đọc những rung động về tình yêu và sự cô đơn. "Trưa vắng" không chỉ là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn là sự biểu đạt tâm trạng sâu lắng của con người. <br>Bài thơ "Trưa vắng" mở đầu bằng hình ảnh thiên nhiên thanh bình và tĩnh lặng. Thời khắc giữa trưa thường được miêu tả là lúc vạn vật lặng im, không gian dường như ngưng đọng. Trong khung cảnh ấy, tác giả đã khéo léo miêu tả sự tĩnh lặng của thiên nhiên qua những câu thơ</p><p>Những hình ảnh "bãi cỏ mềm" và "giọt sương trong vắt" mang lại cảm giác bình yên, thanh khiết. Nhưng sự tĩnh lặng ấy cũng chính là biểu hiện của sự cô đơn, lẻ loi. Thiên nhiên tĩnh lặng, không có bóng dáng con người, khiến không gian trở nên rộng lớn và mênh mông hơn.</p><p>Hình ảnh "nắng trưa vàng rực" và "vườn hoa ngát hương" tượng trưng cho sự rực rỡ và tươi đẹp của cuộc sống. Tuy nhiên, giữa bức tranh thiên nhiên tươi đẹp ấy, con người lại trở nên nhỏ bé và lạc lõng. Câu thơ "Chỉ riêng mình ta trong mộng mơ hoang đường" là sự thổ lộ của tác giả về sự cô đơn, lạc lõng trong cuộc sống. Dù có thiên nhiên tươi đẹp, nhưng con người vẫn cảm thấy thiếu vắng, trống trải</p><p>Tác giả cảm nhận sự trống vắng trong tâm hồn, nhớ nhung về những kỷ niệm và những giấc mơ đã qua. "Trưa vắng mênh mông" không chỉ là sự mô tả về thiên nhiên, mà còn là sự biểu hiện của tâm trạng con người. "Lòng ta trống vắng" là cảm giác của sự cô đơn, thiếu vắng trong cuộc sống.</p><p>"Trưa vắng" là một bài thơ đầy cảm xúc, mang đến cho người đọc những cảm nhận sâu sắc về thiên nhiên và tâm trạng con người. Hồ Dzếch đã khéo léo sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh để biểu đạt sự cô đơn, trống trải trong cuộc sống. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp về sự thiếu vắng và lạc lõng trong cuộc sống, khi con người không tìm thấy sự an ủi và sự kết nối. Bài thơ là một tác phẩm tuyệt vời, mang đậm chất thơ và cảm xúc, là lời tự sự của một tâm hồn nhạy cảm và sâu lắng.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 12:45:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523299565</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523334883</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ “Trưa vắng” khắc họa một khung cảnh buổi trưa vắng vẻ, tĩnh lặng và có phần cô đơn. Mọi âm thanh dường như im lặng, chỉ còn lại cái bóng của người mẹ in trên mặt sân. Hình ảnh ấy gợi cảm giác thời gian trôi chậm và buồn, như thể cả không gian cũng đang lắng xuống.</p><p><br/></p><p>Nhà thơ không chỉ miêu tả cảnh vật, mà còn thể hiện cảm xúc bên trong có thể là nỗi nhớ, sự trống trải hoặc sự yêu thương mẹ trong thầm lặng. Cái vắng không chỉ là cảnh trưa mà còn là sự thiếu vắng về tình cảm, sự gắn bó.</p><p><br/></p><p>Ngôn từ tuy giản dị nhưng lại khiến người đọc cảm thấy nhẹ nhàng, sâu lắng.Đây là một bài thơ ngắn mà giàu cảm xúc thể hiện được chất thơ riêng của Hồ Dzếch.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 13:58:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523334883</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dinhbachhl</author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523341018</link>
         <description><![CDATA[<p>   Tác phẩm<em> 'Trưa vắng' </em>của nam thi sĩ Hồ Dzếnh là một bài thơ đầy ý nghĩa và mang cho độc giả nhiều cảm xúc tích cực xen lẫn tiêu cực. Trên ngòi bút của ông và dưới thể thơ song thất lục bát, ông đã cùng người đọc khắc họa nên bức tranh buổi trưa hè vắng lặng đến não nùng, đồng thời nhớ về những kỉ niệm đã trôi qua. </p><p>      <em> "Hồn tôi đấy: căn trường nho nhỏ</em></p><p><em>        Nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non</em></p><p><em>          Lâu rồi còn thoảng mùi thơm</em></p><p><em>      Chân đi nghe động tới hồn ngây thơ."</em></p><p>mở đầu bài thơ, nhân vật trữ tình hoài niệm về ngôi trường cũ thông qua hình ảnh "nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non". Trong khoảnh khắc đó, vạn vật, không gian dường như ngưng đọng, còn thoảng mùi thơm, tâm hồn thì vẫn còn trẻ thơ. Đến với khổ thơ thứ hai, chủ thể trữ tình mong ước được làm thơ, cống hiến cho nền văn học nước nhà:</p><p>         <em> "Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?</em></p><p><em>           Trang sách đầu chép hết giấy mơ</em></p><p><em>             Ngả mình trên bóng nhung tơ</em></p><p><em>        Tôi nguyền: Sau lớn làm thơ suốt đời!"</em></p><p>Câu thơ <em>"Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?" </em>muốn nói đến mọi người là cần trân trọng từng khoảnh khắc vì nó trôi qua rất nhanh, không thể quay lại được. Còn câu <em>"Tôi nguyền: Sau lớn làm thơ suốt đời!" </em>cho thấy nhân vật trữ tình có đam mê mãnh liệt với việc làm thơ. Trong khổ thơ tiếp theo, là hình ảnh thiên nhiên kết hợp với con người:</p><p>       <em> "Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ</em></p><p><em>         Gió lùa thu trong lá bao lần...</em></p><p><em>           Bạn trường những bóng phù vân</em></p><p><em>     Xót thương mái tóc nay dần hết xanh."</em></p><p><em>"Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ/Gió lùa thu trong lá bao lần": </em>Cỏ xanh tượng trưng cho tuổi trẻ, cho thanh xuân của đời người. Cỏ xanh rồi lại héo để thấy được tuôi trẻ đi qua, sẽ không quay lại, dòng chảy thời gian cứ thế nối tiếp nhau mà để đi từ đó, tác giả muốn nhấn mạnh về sự vô tình của thời gian.<em> "Bạn trường những bóng phù vân": </em>Bạn bè cùng trường năm xưa giờ đây như những bóng mây trời, mỗi người một ngả, chỉ là bóng thoáng qua.<em> "Xót thương mái tóc nay dần hết xanh": </em>Chính bản thân của tác giả, chủ thể trữ tình cũng đã bạc mái đầu. Như vậy, hai câu thơ trên thể hiện tâm sự của con người khi đã trải qua tuổi học trò, nhớ về những kỉ niệm với bạn bè của mình, kỉ niệm khi đầu xanh tuổi trẻ. Qua đó, thể hiện sự tiếc nuối của tác giả khi nghĩ về tuổi học trò, tiếc nuối khi thời gian trôi qua quá nhanh. Kết thúc bài thơ là hình ảnh buổi trưa vắng lặng đến não nùng:</p><p>     <em> "Hồn xưa dậy: chim cành động nắng</em></p><p><em>        Lá reo trên hồ lặng lờ trong</em></p><p><em>           Trưa im im đến não nùng</em></p><p><em>      Tôi ngờ trống học trong lòng trưa vang."</em></p><p>Hình ảnh thiên nhiên của bốn câu thơ trên tuyệt đẹp nhưng vẫn im lặng, nó tạo nên khung cảnh thơ mộng và có một chút cô đơn. Tổng kết lại, bài thơ 'Trưa vắng' là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, sử dụng các biện pháp nghệ thuật tinh thế, ngôn từ giản dị và được nhìn nhận như một tác phẩm vừa lạc quan vừa buồn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 14:07:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523341018</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523365798</link>
         <description><![CDATA[<p>      Theo em , bài thơ”trưa vắng “ của tác giả Hồ Dzếch là bài thơ thể hiện nỗi lòng cô đơn, trống vắng hòa lẫn với man mán buồn khiến cho người đọc trở nên suy tư sâu lắng hơn .</p><p>      Mở dầu bài thơ cho chúng ta thấy sự yên ả của mùa hè, với hình ảnh buổi trưa nó càn trở nên tĩnh lặng hơn, với những âm thanh , mùi hương nhẹ nhàng khiến cho người đọc cảm nhận được sự hòa quyện giữa tâm hồn và cảnh vật.Bài thơ không chỉ là vẻ đẹp thiên nhiên mà còn là sự trăn trở và cô đơn của tác giả.</p><p>      Bài thơ “trưa vắng” gợi lên một không gian yên ắng.Ngay từ cái tên của bài thơ đã cho chúng ta thấy được một không gian yên tĩnh,gợi lên cảm giác cô đơn và trầm lắng . Hình ảnh “nắng” trong bài thơ không chói chang mà lại mang chất âm u như cảm xúc của tác giả khi nhớ lại ngôi trường đã từng theo học. Các hình ảnh “Chân đi nghe động tới hồn ngây thơ”,”gió lùa thu trong lá bao lần”mang lại cảm giác như thiên nhiên cũng có thể khắc họa tâm hồn của người. Có thể là hành lang vắng , những chiếc lá hay gió lùa cũng có thể cho người đọc cảm nhận sâu sắc về sự cô đơn đơn đó , câu thơ “cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ”Cho thấy quy luật của tạo hóa cũng như thanh Xuân trôi qua không thể quay lại được , đó là quãng thời gian đẹp và rực rỡ nhất trong đời người.Lúc đó ta theo đuổi ước mơ với nhiệt huyết để vươn mình khẳng định bản thân.Tuổi trẻ là hành trình để theo đuổi những đam mê và học cách trưởng thành.Tuy nhiên, thanh xuân lại rất ngắn , nếu ta không trân trọng thì nó sẽ trôi qua một cách vô vị và tiếc nuối.</p><p>       Bài thơ cho ta biết được rằng tuổi trẻ là lúc để ta hết mình với đam mê vì thế ta hãy sống hết mình với lý tưởng, sống có trách nhiệm và ý nghĩa là cách tốt nhất để lưu giữ vẻ đẹp của thanh Xuân trong ký ức của mỗi người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 14:56:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523365798</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523375917</link>
         <description><![CDATA[<p>Tác phẩm 'Trưa nắng'của nam thi sĩ Hồ Dzếnh là 1 bài thơ mang đầy ý nghĩa cho người đọc khi tác giả đã khắc họa được 1 khung cảnh buổi trưa trầm lắng tĩnh lặng có phần lạnh lẽo.</p><p><br/></p><p>Với thể thơ song thất lục bát, ông đã giúp độc giả hình dung được Được sự tĩnh lặng trầm lắng trong từng câu thơ. Từ cái tên "Trưa vắng"  Ta cũng có phần nào có thể cảm nhận được sự yên bình sự trầm lắng trong cái tên mà tác giả đặt cho văn bản. Ở khổ thơ đầu tác giả đã miêu tả những chi tiết về căn trường cũ của tác giả qua hình ảnh "Nước vôi xanh ","bờ cỏ tươi non", "thoảng mùi thơm "đã phần nào cho Người đọc thấy được sự hoài niệm niềm thương nhớ mái trường mà tác giả gửi gắm vào trong bài.Sang khổ hai, chúng ta có thể thấy được Sự đam mê mãnh liệt với việc làm thơ mà chủ thể trữ tình mong muốn cho văn học Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp ?/trang sách đầu chép hết giấy mơ/nhả mình trên bóng nhung tơ/tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời. Ở câu thơ đầu khổ 2 chúng ta có thể thấy dằng tác giả đang muốn nói đến mọi người cần phải trân trọng khoảng thời gian của mọi người bởi vì khoảng thời gian đó rất quý giá."Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ/gió lùa thu trong lá bao lần/ bạn trường những bóng phù vân /xót thương mái tóc này gần hết xanh"."Cỏ xanh"là tượng trưng cho sự thanh xuân của tuổi trẻ, tác giả muốn nói rằng thời gian trôi qua rất nhanh và sẽ không bao giờ quay lại.Câu thơ thứ  2 tác giả muốn cho người đọc thấy rằng những người bạn cùng trường của chúng ta giờ đây họ như là những đám mây trôi linh đình trên trời mỗi người 1 lối đi riêng và mỗi người sẽ có 1 tương lai riêng."Xót thương mái tóc nay dần hết xanh " ý chỉ rằng chúng ta đã già rồi những quãng thời gian tuổi học trò sẽ không thể quay lại được nữa .</p><p><br/></p><p>Tóm lại nhà thơ đã cho ta thấy được sự trân quý của tuổi học trò và cho ta thấy được sự quý giá của thời gian bởi vì thời gian trôi qua rất nhanh và sẽ khó mà quay lại từ đó tác giả muốn gửi gắm thông điệp cho chúng ta rằng chúng ta cần phải biết trân trọng những khoảnh khắc vui vẻ kỷ niệm đẹp đẽ cùng với bạn bè và chúng ta phải biết trân trọng thời gian hơn, và phải biết tận hưởng thanh xuân 1 cách tươi đẹp nhất</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 15:19:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523375917</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hoangbaonam251</author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523382667</link>
         <description><![CDATA[<p>      Bài thơ "Trưa vắng" của nhà thơ Hồ Dzếnh đã mang đến cho ta một cảm xúc tuy nhẹ nhàng,  nhưng đầy sâu lắng và suy tư. Khung cảnh trưa hè vắng lặng ở đồng quê gợi lên một không gian thật quen thuộc và bình yên. Thiên nhiên trong bài hiện lên với vẻ đẹp giản dị nhưng lại hết sức tinh tế, khiến ta liên tưởng đến những buổi trưa quê đầy nắng và yên tĩnh. Qua bài thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, cũng như nỗi nhớ, và cả sự bình yên mà tác giả muốn gửi gắm đến cho độc giả. Mỗi câu thơ như một dòng tâm sự, vừa mộc mạc vừa sâu sắc. Em ấn tượng với hình ảnh “trưa vắng” không chỉ là khung cảnh mà còn là tâm trạng bồi hồi hay khoảng lặng trong tâm hồn của chủ thể trữ tình. Nhà thơ đã dùng những hình ảnh giản đơn nhưng lại giàu sức gợi lên những cảm xúc rất chân thật. Bài thơ khiến em biết trân trọng hơn những khoảnh khắc bình yên của cuộc sống. Nó cũng nhắc em nhớ về quê hương, nơi có những buổi trưa đầy nắng và những kỷ niệm khó phai. Trưa vắng không ồn ào, nhưng để lại dư âm sâu sắc trong lòng người đọc. Qua đó em thấy, đây là một bài thơ giản dị nhưng lại đầy cảm xúc, đồng thời cũng thể hiện lời nhắn nhủ mà nhà thơ Hồ Dzếnh đã gửi gắm vào bài thơ để cho chúng ta ngày càng yêu quê hương của mình hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 15:36:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523382667</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523387398</link>
         <description><![CDATA[<p>  "Trưa vắng" của Hồ Dzếnh đã vẽ lại bức  tranh trữ tình tĩnh lặng, sâu lắng về buổi trưa miền quê. Qua những câu từ tuy giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ tinh tế, tác giả đã vẽ nên một khung cảnh yên bình, êm đềm. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa vọng xa, tiếng lá rơi xào xạc... tất cả tạo hình ảnh trên tạo nên một bản hòa ca nhẹ nhàng, đưa chúng ta trở về với những ký ức tuổi thơ. Cảm giác cô đơn, man mác buồn len lỏi trong từng câu thơ gợi lên nỗi nhớ da diết về quê hương. Hình ảnh người mẹ ngồi bên bếp lửa, đôi tay thoăn thoắt làm việc càng làm tăng thêm sự ấm áp, tần tảo.Bài thơ không chỉ đơn giản là một bức tranh phong cảnh nơi quê hương mà còn là lời tự sự nhẹ nhàng, gửi gắm những tâm tư, tình cảm sâu kín của tác giả dành cho nơi mình sinh ra. Đọc "Trưa vắng", ta như được gợi tả hết sức chân thực lại những khoảnh khắc bình yên, thư giãn, tạm xa lánh những ồn ào, xô bồ của cuộc sống hiện đại.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 15:47:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523387398</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523387777</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ "Trưa vắng" mang đến cho người đọc một cảm xúc sâu lắng và đầy hoài niệm. Trong không gian tĩnh lặng của buổi trưa, nhà thơ đã khắc họa hình ảnh quê hương với những nét rất đỗi thân quen: con ngõ nhỏ, hàng cây, tiếng chim hót. Không khí vắng vẻ ấy gợi nhớ đến những kỷ niệm tuổi thơ, những buổi trưa hè yên bình nơi làng quê. Qua bài thơ, ta cảm nhận được sự gắn bó sâu sắc của tác giả với quê hương – nơi chứa đựng tình cảm chân thành, giản dị. Trưa vắng không chỉ là bức tranh thiên nhiên mà còn là bức tranh tâm hồn – nơi chất chứa nỗi nhớ, niềm yêu thương và sự lắng đọng trong tâm hồn người xa quê. Sự yên tĩnh của buổi trưa như làm dịu đi những bộn bề cuộc sống, giúp con người tìm lại chính mình. Tác giả đã sử dụng ngôn ngữ tinh tế, hình ảnh gần gũi, tạo nên một không gian nghệ thuật giàu cảm xúc. Bài thơ khiến người đọc bồi hồi, thổn thức khi nghĩ về quê nhà. Nó nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những khoảnh khắc bình yên và giữ gìn tình cảm với nơi chôn nhau cắt rốn. Trưa vắng không ồn ào mà nhẹ nhàng, sâu lắng, thấm vào lòng người đọc như một làn gió mát giữa trưa hè oi ả.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 15:48:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523387777</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523393807</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ “Trưa vắng” của Hồ Dzếnh là một bức tranh đầy cảm xúc về sự tĩnh lặng của thiên nhiên và nỗi cô đơn trong tâm hồn con người. Bằng ngôn ngữ thơ nhẹ nhàng, tác giả đã khắc họa một không gian trưa vắng vẻ, nơi mà “Trưa vắng mênh mông bãi cỏ mềm, Giọt sương trong vắt lặng yên trên lá”. Những hình ảnh này không chỉ gợi lên vẻ đẹp thanh bình mà còn tạo ra một cảm giác cô tịch, trống trải. Trong khung cảnh ấy, tâm hồn con người trở nên nhạy cảm hơn, dễ dàng cảm nhận được sự thiếu vắng, lạc lõng. Hồ Dzếnh đã sử dụng các hình ảnh đối lập như “nắng trưa vàng rực, vườn hoa ngát hương” để làm nổi bật sự cô đơn của “chỉ riêng mình ta trong mộng mơ hoang đường”. Sự kết hợp giữa cảnh vật và tâm trạng đã tạo nên một bài thơ sâu lắng, khiến người đọc cảm nhận được sự đồng điệu với nỗi lòng của tác giả. “Trưa vắng” không chỉ là một bài thơ tả cảnh mà còn là một lời tự sự về những cảm xúc sâu kín trong tâm hồn con người, là sự hòa quyện giữa thiên nhiên và tâm trạng, giữa cái hữu hình và cái vô hình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 16:01:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523393807</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523405405</link>
         <description><![CDATA[<p>    Hồ Dzếch là một nhà thơ nổi tiếng trong nền văn học Việt Nam, thơ của ông mang đâm chất trữ tình, giọng thơ nhẹ nhàng, giàu cảm xúc. Và một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông đó là bài thơ "trưa vắng". Bài thơ là một bức tranh tinh tế khắc hoạ nên tâm trạng cô đơn, trống trải của con người trước vẻ đẹp của thiên nhiên buổi trưa hè. Gợi lên trong người đọc nỗi buồn man mác, những suy tư về kiếp người ngắn ngủi. Bên cạnh đó, những hình ảnh vô cùng thân quen "căn trường nhi nhỏ", "nước vôi xanh", "bờ cỏ tươi non",... khiến ta nhớ về những kỉ niệm tuổi thơ yên bình nơi thôn quê. Thể hiện sự tiếc nuối và hoài niệm của tác giả về kí ức tuổi học trò cùng với những người bạn cùng trường năm xưa giờ đây như những bóng mây trôi, mỗi người một ngả. Từ đó, cho thấy quy luật tất yếu của thời gian, "cỏ xanh" rồi lại héo như thanh xuân, tuổi trẻ trôi qua và không quay trở lại, dòng chảy của thời gian cứ thế nối tiếp nhau mà đi để rồi từ đó, tác giả nhấn mạnh sự vô tình của thời gian. Có thể thấy, bài thơ không đơn thuần chỉ là một bức tranh thể hiện sự cô đơn, trống vắng của con người, mà còn là lời nhắn nhủ  của tác giả c đến tất cả mọi người - hãy biết trận trọng những kỉ niệm, những giây phút bình yên của cuộc sống. Bởi dù cho con người có thay đổi, có già đi thì tất cả những kí ức và thiên nhiên sẽ vẫn còn mãi. Qua bài thơ trên, nhà thơ Hồ Dzếch đã sử dụng không gian trưa vắng để gửi gắm cảm xúc, nỗi lòng của bản thân về tuổi trẻ đã trôi xa. Cùng với đó, ông đã sử dụng thành công thể thơ song thất lục bát, kết hợp ngôn ngữ thơ tinh tế, tài hoa, hình thơ phong phú, giàu cảm xúc, góp phần tạo nên chất thơ riêng của Hồ Dzếch.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 16:29:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523405405</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523409796</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ “Trưa Vắng” của nhà thơ Hồ Dzếnh đã vẽ lên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp để lại nỗi vấn vương khó phai trong lòng mỗi độc giả. Bài thơ được tác giả vẽ lên những khung cảnh “nước vôi xanh”, “chim cành động nắng”,… và sự tĩnh lặng bao trùm lên cả không gian . Bài thơ là nơi tác giả gửi gắm những nỗi niềm và ký ức sâu thẳm trong tâm hồn, bài thơ gợi nhớ cho ta về những tháng ngày tuổi thơ, những năm tháng được cắp sách đến trường, cũng cho ta cảm nhận được sự nhớ nhung, tiếc nuối những tháng ngày thanh xuân học trò của tác giả. Tóm lại, nhà thơ Hồ Dzếnh đã sử dụng thể thơ song thất lục bát kết hợp với những từ ngữ có chọn lọc để tái hiện lại khung cảnh ngồi trường năm xưa, khiến bài văn trở nên giàu cảm xúc, gợi lên những suy nghĩ sâu thẳm trong lòng độc giả, từ đó tạo nên một khung cảnh đượm buồn, hoà trộn giữa yếu tố thiên nhiên và cảm xúc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 16:43:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523409796</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523411881</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ “Trưa vắng” của tác giả Hồ dzếch là một tác phẩm đặc sắc, nó mang đậm chất những cảm xúc lắng đọc trong lòng người đọc mang đầy những nỗi niềm về thời trẻ thơ. Mở đầu bài có thể thấy, tác giả đã khác hoạ lên một bức tranh yên bình mà thơ mộng </p><p> “Hồn tôi đấy: căn trường nho nhỏ</p><p>  Nước vôi xanh bờ cỏ tươi non</p><p>  Lâu rồi nghe thoang thoảng mùi thơm</p><p>  Chân đi nghe động tới hồn ngây thơ”</p><p>Khổ thơ này thể hiện được sựtrong sáng, tươi vui, mỗi bước chân đi thể hiện tâm hồn ngây thơ và mộng mơ tuổi học trò. Còn khổ thơ sau nó thể hiện các trò chơi dân gian như “ném đầu chim chích, bắt đuôi chuồn chuồn” thể hiên một tuổi thơ vô tư hồn nhiên đầy ắp kỉ niệm đẹp, ngây ngô lúc còn nhỏ. Trong khổ tiế theo thể hiện một sự yêu đời, mến đời chỉ được sống thôi là đã hạnh phúc rồi. Những “trang sách đầu chép hết giây mơ”</p><p>“ngã mình trên bóng nhung tơ”</p><p>qua 2 câu văn đó còn thể hiện một tâm hồn trẻ thơ, đắm chìm trong những giấc mơ tươi vui, sâu xa. “Tôi nguyện sau lớn làm thơ suốt đời”, đó như là một lời hứa chính mình về ước mơ hay sự yêu thích của mình với văn chương. </p><p>“Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ</p><p>Gió lùa thu trong lá bao lần..” </p><p>là hình ảnh biểu tượng cho sự thay đổi của thiên nhiên, tượng trưng cho sự thay đổi của con người cỏ xanh mấy rồi cũng phải tan, mọi thứ dù đẹp đến đâu cũng sẽ tàn.</p><p>“Bạn trường những bóng phù vân</p><p> Xót thương mái tóc nay dần hết xanh” </p><p>khắc hoạ lên sự nuối tiếc của tuổi trẻ, thời gian trôi đi thì sẽ không bao giờ quay trở lại, mái tóc xanh giờ đây đã không còn xanh nữa. Có một cảm nuối tiếc cho quá khứ.</p><p>“Chim cành động nắng</p><p> Lá reo trên hồ lặng lờ trong”</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 16:49:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523411881</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523413426</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ “Trưa vắng” của tác giả Hồ dzếch là một tác phẩm đặc sắc, nó mang đậm chất những cảm xúc lắng đọc trong lòng người đọc mang đầy những nỗi niềm về thời trẻ thơ. Mở đầu bài có thể thấy, tác giả đã khác hoạ lên một bức tranh yên bình mà thơ mộng    </p><p>“Hồn tôi đấy: căn trường nho nhỏ  </p><p>  Nước vôi xanh bờ cỏ tươi non </p><p>   Lâu rồi nghe thoang thoảng mùi thơm    Chân đi nghe động tới hồn ngây thơ”  Khổ thơ này thể hiện được sựtrong sáng, tươi vui, mỗi bước chân đi thể hiện tâm hồn ngây thơ và mộng mơ tuổi học trò. Còn khổ thơ sau nó thể hiện các trò chơi dân gian như “ném đầu chim chích, bắt đuôi chuồn chuồn” thể hiên một tuổi thơ vô tư hồn nhiên đầy ắp kỉ niệm đẹp, ngây ngô lúc còn nhỏ. Trong khổ tiế theo thể hiện một sự yêu đời, mến đời chỉ được sống thôi là đã hạnh phúc rồi. Những “trang sách đầu chép hết giây mơ”  “ngã mình trên bóng nhung tơ”  qua 2 câu văn đó còn thể hiện một tâm hồn trẻ thơ, đắm chìm trong những giấc mơ tươi vui, sâu xa. “Tôi nguyện sau lớn làm thơ suốt đời”, đó như là một lời hứa chính mình về ước mơ hay sự yêu thích của mình với văn chương.   “Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ  Gió lùa thu trong lá bao lần..”   là hình ảnh biểu tượng cho sự thay đổi của thiên nhiên, tượng trưng cho sự thay đổi của con người cỏ xanh mấy rồi cũng phải tan, mọi thứ dù đẹp đến đâu cũng sẽ tàn.  “Bạn trường những bóng phù vân   Xót thương mái tóc nay dần hết xanh”   khắc hoạ lên sự nuối tiếc của tuổi trẻ, thời gian trôi đi thì sẽ không bao giờ quay trở lại, mái tóc xanh giờ đây đã không còn xanh nữa. Có một cảm nuối tiếc cho quá khứ.  “Chim cành động nắng  </p><p>           Lá reo trên hồ lặng lờ trong”</p><p>là một hình ảnh về sự đơn độc, cô đớn, nhớ nhung về kỉ niệm xưa, những kí ức đã xa vời chẳng thể quay lạii. Cuối bài thơ tác giả đã nhắc đến hình ảnh “buổi trưa im im” “ tôi ngờ trống học trong lòng trưa vang”; hình ảnh này còn thể hiện qua tên của bài thơ đó là “trưa vắng”, tác giả viết lên một buổi trưa buồn bã, cô đơn, vắng vẻ một mình. Một cảm giác “não nùng” khi cảm thấy đã trôi qua khoảng thời gian thơ ngây, ngây dại mà giờ chắc thể nào có được. Tóm lại qua bài thơ trưa vắng của tác giả Hồ dzếch nó mang lại rất nhiều cảm xúc, nó cho người đọc cảm nhận được thời gian quý báu đến nhường nào, một khi thời gian đã trôi qua thì nó sẽ không bao giờ quay trở lại. Sự nuối tiếc về quá khứ và những ước mơ chưa thể hoàn thành hết.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 16:54:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523413426</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523413895</link>
         <description><![CDATA[<p>   Bài thơ '' Trưa vắng '' của nhà thơ Hồ Dzếnh</p><p>là một bức tranh thơ mộc mạc mà sâu lắng, gợi tả một khung cảnh đầy hoài niệm về tuổi học trò, về mái trương xưa cùng với giọng điệu tha thiết tác giả không chỉ miêu tả cảnh trưa yên ả mà còn khơi dậy cảm xúc bâng khuâng, tiếc nuối trước sự đỏi thay của thời gian và con người.</p><p>    '' Hồn tôi đấy : căn trường nho nhỏ </p><p>       Nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non </p><p>       Lâu rồi còn thoảng mùi thơm </p><p>       Chân đi nghe dộng tới hồn ngây thơ ''</p><p>Mở đầu bài thơ tác giả đã đặt cả tâm hồn mình vào những kí ức đẹp về mái trường xưa,''căn trường nho nhỏ '' đó không chỉ đơn thuần là một ngôi trường mà đó còn là biểu tượng về một tuổi thơ trong sáng, tươi đẹp đã trôi xa.'' nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non'' là những hình ảnh rất quen thuộc mang tính trong trẻo, xanh mát đậm chất thôn quê, đây là những kí ức cụ thể, không hề mơ hồ cho thấy những kỉ niệm đó đã khắc sâu trong tâm trí tác giả.Từ '' thoảng'' cho thấy mùi hương quen thuộc vẫn còn đâu đó một cách mờ nhạt nhưng đủ để nhớ cả một thời đã qua. đó lầ biểu hiện cho thấy nỗi nhớ sâu sắc về mái trường xưa.</p><p>     '' Đời đẹp quá, tô buồn sao kịp?</p><p>       Trang sách đầu chép hết giấy mơ </p><p>       Ngả mình trên bóng nhung tơ </p><p>       Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!''</p><p>Ở khổ thơ này, cảm xúc của tác giả được đẩy lên cao trào, thể hiện tâm hồn nhạy cảm, mộng mơ và đầy lý tưởng của nhân vật trữ tình. Qua đó Hồ Dzếnh thể hiện tình yêu sâu sắc dành ho thơ ca như một cách gìn giữ vẻ đẹp trong trắng của tuổi thơ và cuộc sống.</p><p>      '' Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ</p><p>         Gios lùa thu trong lá bao lần </p><p>         Bạn trường những bóng phù vân </p><p>         Xót thương mái tóc nay dần hết xanh.''</p><p>Khổ thơ này mang đậm chất trầm buồn, hoài niệm và tiếc nuối sự trôi đi của thời gian. '' Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ'', '' gió lùa thu trong lá bao lần '' chỉ những điều tốt đẹp rồi cũng phải úa tàn theo thời gian. Cách tác giả gọi bạn học xưa là '' Bạn trường, những bóng phù vân '' đó là cách nói đầy xót xa về những người bạn thời thơ ấu giờ như những đám mấy trôi chẳng chạm tới. '' Xót thương mái tóc nay dần hết xanh '' không chỉ nói về sự lão hóa mà còn khơi gợi nên sự tiếc nuối về thời thanh xuân tươi đẹp của nhân vật trữ tình.</p><p>   '' Hồn xưa dậy: chim cành động nắng </p><p>      Lá reo trên hồ lặng lờ trong </p><p>      Trưa im im đến não nùng</p><p>     Tôi ngờ trống học trong lòng trưa vang..''</p><p>Khép lại khổ thơ là sự hòa quyện giữa thực tại và kí ức, khi mà khung cảnh bây giờ chỉ còn lại âm thanh và hình ảnh của buổi trưa tĩnh lặng. '' trưa im im đến não nùng '' đã gợi nên sự yên ắng đến mức con ngời phải chìm vào hoài niệm. Điều đó cho thấy những kí ức xưa vẫn còn im đậm trong tâm trí tác giả, không hề phai mờ theo năm tháng </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 16:55:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523413895</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523415879</link>
         <description><![CDATA[<p>       Bài thơ "Trưa vắng" của nhà thơ Hồ Dzếnh như muốn nói lên những suy tư và nỗi nhớ của người đọc. Ở đó hình ảnh thiên nhiên kết hợp với cảm xúc của con người đã đưa chúng ta vào một khung cảnh tĩnh lặng nhưng đầy thơ mộng.</p><p>      Mở đầu bài thơ tác giả bồi hồi khi nói về căn trường nho nhỏ ở đó ngôi trường được miêu tả xen kẽ với "nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non" làm lời văn thêm phần tươi mát. Câu thơ "Lâu rồi còn thoảng mùi thơm" đang nói lên nỗi nhớ của tác giả về ngôi trường xưa cũ nỗi nhớ ấy được thể hiện qua lời nói của tác giả dù đã ra trường từ lâu nhưng mỗi khi đến trường tác giả vẫn cảm nhận được mùi thơm quen thuộc.</p><p>      Ở khổ thơ thứ hai tác giả đã nhớ về những kỉ niệm khi lần đầu tiên đặt chân đến ngôi trường, nhớ về những trang sách đầu, "Ngả mình trên bóng nhung tơ"  đã nói lên sự tận hưởng của tác giả trong buổi học đầu tiên. Không chỉ nói những kỉ niệm ở khổ thơ thứ hai tác giả cũng đã nói lên ước mơ của mình qua câu thơ "Tôi nguyền: Sau lớn làm thơ suốt đời</p><p>       Khổ thơ thứ ba tác giả kể về những tiếc nuối của bản thân và hình ảnh ngôi trường khi ngày càng già đi theo năm tháng "Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ" như một phép ẩn dụ khi nói về những ước mơ và hoài bão tuổi trẻ của bản thân chỉ đến với con người ta một lần vì vậy ta cần biết chân quý. "Gió lùa thu trong lá bao lần" cho thấy sự trống vắng khi mỗi mùa thu đến lại có những chiếc lá rụng xuống, để lại cho ta những sự nuối tiếc của tuổi trẻ, "Bạn trường những bóng phù vân" ý muốn nói bạn bè trong trường từng thân thiết với nhau giờ cũng chỉ là đám mây trôi trong cuộc sống xô bồ hiện tại, câu thơ cuối ở khổ ba đã cho ta biết tác giả nay đã già đầu đã hai thứ tóc giờ chỉ còn ngồi một chỗ nhớ về những kỉ niệm xưa.</p><p>       Khổ thơ cuối cùng cũng là kết thúc của một câu chuyện nơi mà tâm hồn của tác giả nhớ về khung cảnh buổi trưa im đến não nùng cho thấy sự buồn chán của tác giả. Từ những điều trên ta có thể nhìn nhận đây như là một tác phẩm buồn nhưng cũng xen kẽ với niềm vui trong đó.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 17:01:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523415879</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523419176</link>
         <description><![CDATA[<p>Dương</p><p>Bài làm:</p><p>Tác phẩm”trưa vắng” mang đến cho mỗi độc giả về những cung bậc cảm xúc đặc biệt,tác giả Hồ dzếnh đã viết lên những dòng chữ cho người đọc nhìn thấy được một văn cảnh của buổi trưa vắng đó là khi mỗi người chúng ta có những cảm xúc suy tư về nhiều điều.Bằng thể thơ song thất lục bát tác giả đã khiến người đọc như hoà mình vào văn thơ đặt cảm nhận vào khung cảnh vắng vẻ của buổi trưa.Trong khổ đầu tác giả đã sử dụng các từ ngữ:”Căn trường nho nhỏ”,”nước vô xanh”,”bờ cỏ tươi non”,”thoảng mùi thơm”gợi lên những cảm xúc hoài niệm và gắn bó với ngôi trường quen thuộc , nơi đã cho ông những ngày thơ của tuổi học trò.Ở khổ hai,tác giả đã bộc lộ lên đam mê mãnh liệt với việc làm thơ của mình cho thấy ông là con người có niềm tin vào những dòng thơ ca,hoà mình vào những cảm xúc của thơ văn.ở khổ ba tác giả đã nói lên cảm xúc nuối tiếc của mình ở dòng thơ”những bóng phù vân”,”xót thương mái tóc đang dần hết xanh” bộc lộ cám giác xót xa khi những người bạn đồng chăng lứa ngày nào giờ đây đã ở tuổi xế chiều, đã không còn liên lạc khi mỗi người đã sống cuộc đời riêng của họ.khổ thơ thứ tư,cho thấy tác giả đang hoài niệm vì tiếng trống trường năm nào còn vang vọng mãi trong lòng của ôg ở buổi trưa vắng, tuy chỉ là một buổi trưa bình thường nhưng lại khiến tác giả nghĩ tới bao điều trước kia. Qua đó , bài thơ đã bộc lộ lên cảm xúc sâu lắng của tác giả cho bài thơ, cho người đọc thấy những khoẳng khắc quý giá tuổi niên thiếu của ôg, từ đó tác giả đã gửi gắm tới chúng ta về sự quý giá của thời gian,sự chân quý của tuổi học trò, là thời điểm khởi đầu để thực hiện những khát vọng và ước mơ riêng của mỗi người chúng ta.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 17:11:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523419176</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>bangkhanhhuyen47</author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523419816</link>
         <description><![CDATA[<p>Khánh Huyền </p><p><br/></p><p>Bài thơ Trưa Vắng của nhà thơ Hồ Dzếnh đã vẽ lên một bức tranh mùa thu nhẹ nhàng nhưng để lại những rung cảm mạnh mẽ trong lòng độc giả . Hình ảnh "căn trường nho nhỏ" cùng với nước vôi , bờ cỏ , thi thoảng còn vương vấn những mùi hương trên đầu mũi gợi nhớ lại những khoảng kí ức về tuổi học trò tươi đẹp rực rỡ muôn sắc màu . "Trưa hè thường thấy hai tôi/Ném đầu chim chích, bắt đuôi chuồn chuồn" , những kí ức thuở thơ bé của nhân vật trữ tình của mình cùng anh trai , cả hai cùng nhau bắt những con côn trùng chơi đùa cùng nhau qua ngững ngày hè nóng nực . Khổ thơ thứ ba , chính là  những ước mơ hoài bão của nhân vật trữ tình . "Tôi nguyền: Sau lớn làm thơ suốt đời!" , nhân vật trữ tình mong muốn lưu giữ những vẻ đẹp của kí ức tuổi thơ muốn lưu giữu lại vẻ đẹp của những bài học đầu tiên , những xúc cảm trong cuộc sống qua thơ ca . Cỏ xanh tốt đến mấy cũng có lúc tàn , gió màu thu cứ đến rồi lại đi lùa qua những chiếc lá . Đó chính là quy luật tất yếu của cuộc sống , từng kẽ lá sẽ không thể đếm được là có bao nhiêu mùa thu đã qua . "Bạn trường những bóng phù vân/Xót thương mái tóc nay dần hết xanh" hai câu thơ thể hiện tâm sự của con người khi cùng nhau trải qua tuổi học trò , nhớ về những kỉ niệm đẹp vơis bạn bè . Đòng thời thể hiện sự tiếc nuối của nhân vật trữ tình khi nghĩ về tuổi học trò , tiếc nuối về thời gian trôi qua quá nhanh , vô tình với con người như thế nào . Khổ thơ cuối khép lại , những kí ức của quá khứ và hiện tại hào quyện lại với nhau , mang đến những cơn sóng đang dàn nổi trong tâm hồn . Buổi trưa im lặng , tiếng lá reo trên mặt hồ tiếng trống vang lên trong lòng vọng lại những hồi ức của nhân vật trữ tình. Cuối cùng, "Trưa vắng" cho ta thấy được những kỷ niệm tươi đẹp tuổi học trò , đòng thời dạy ta cách trân quý những người xung quanh . Biết tận dụng thanh xuân tuổi trẻ làm những điều mơ ước , để không phải hối tiếc về những điều bản thân bỏ lỡ .  </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 17:13:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523419816</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523503799</link>
         <description><![CDATA[<p>Hồ Dzếch, một nhà thơ tài hoa trong văn đàn Việt Nam, đã để lại dấu ấn sâu sắc qua nhiều tác phẩm, trong đó "Trưa vắng" là một bài thơ nổi bật. Bài thơ được viết bằng giọng điệu trầm lắng và cảm xúc da diết, mang lại cho người đọc những rung động về tình yêu và sự cô đơn. "Trưa vắng" không chỉ là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn là sự biểu đạt tâm trạng sâu lắng của con người.</p><p><br/></p><p>Bài thơ "Trưa vắng" mở đầu bằng hình ảnh thiên nhiên thanh bình và tĩnh lặng. Thời khắc giữa trưa thường được miêu tả là lúc vạn vật lặng im, không gian dường như ngưng đọng. Trong khung cảnh ấy, tác giả đã khéo léo miêu tả sự tĩnh lặng của thiên nhiên qua những câu thơ:  </p><p> </p><p>"Trưa vắng mênh mông bãi cỏ mềm,  </p><p>Giọt sương trong vắt lặng yên trên lá."  </p><p><br/></p><p>Những hình ảnh "bãi cỏ mềm" và "giọt sương trong vắt" mang lại cảm giác bình yên, thanh khiết. Nhưng sự tĩnh lặng ấy cũng chính là biểu hiện của sự cô đơn, lẻ loi. Thiên nhiên tĩnh lặng, không có bóng dáng con người, khiến không gian trở nên rộng lớn và mênh mông hơn.</p><p><br/></p><p>Trong bài thơ, tác giả đã sử dụng các hình ảnh đối lập để làm nổi bật cảm giác trống trải. Nếu ban đầu là sự yên bình, thì càng về sau, cảm giác cô đơn càng trở nên rõ nét. Đó là khi tác giả miêu tả:</p><p><br/></p><p>"Nắng trưa vàng rực, vườn hoa ngát hương,  </p><p>Chỉ riêng mình ta trong mộng mơ hoang đường."  </p><p><br/></p><p>Hình ảnh "nắng trưa vàng rực" và "vườn hoa ngát hương" tượng trưng cho sự rực rỡ và tươi đẹp của cuộc sống. Tuy nhiên, giữa bức tranh thiên nhiên tươi đẹp ấy, con người lại trở nên nhỏ bé và lạc lõng. Câu thơ "Chỉ riêng mình ta trong mộng mơ hoang đường" là sự thổ lộ của tác giả về sự cô đơn, lạc lõng trong cuộc sống. Dù có thiên nhiên tươi đẹp, nhưng con người vẫn cảm thấy thiếu vắng, trống trải.</p><p><br/></p><p>Sự cô đơn còn được thể hiện qua việc tác giả nhắc đến "mộng mơ hoang đường." Điều này cho thấy tác giả cảm thấy lạc lõng trong những giấc mơ, không thể tìm thấy sự an ủi trong những ước mơ của mình. Đó là sự hoang mang và bối rối, không biết đi về đâu trong cuộc sống.</p><p><br/></p><p>Bài thơ "Trưa vắng" kết thúc bằng sự tĩnh lặng và cảm giác trống trải:</p><p><br/></p><p>"Trưa vắng mênh mông, lòng ta trống vắng,  </p><p>Nhớ người xa xôi, nhớ những giấc mơ vàng."  </p><p><br/></p><p>Tác giả cảm nhận sự trống vắng trong tâm hồn, nhớ nhung về những kỷ niệm và những giấc mơ đã qua. "Trưa vắng mênh mông" không chỉ là sự mô tả về thiên nhiên, mà còn là sự biểu hiện của tâm trạng con người. "Lòng ta trống vắng" là cảm giác của sự cô đơn, thiếu vắng trong cuộc sống.</p><p><br/></p><p>"Trưa vắng" là một bài thơ đầy cảm xúc, mang đến cho người đọc những cảm nhận sâu sắc về thiên nhiên và tâm trạng con người. Hồ Dzếch đã khéo léo sử dụng ngôn ngữ và hình ảnh để biểu đạt sự cô đơn, trống trải trong cuộc sống. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp về sự thiếu vắng và lạc lõng trong cuộc sống, khi con người không tìm thấy sự an ủi và sự kết nối. Bài thơ là một tác phẩm tuyệt vời, mang đậm chất thơ và cảm xúc, là lời tự sự của một tâm</p><p> hồn nhạy cảm và sâu lắng</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-18 23:32:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523503799</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523513180</link>
         <description><![CDATA[<p>Thuỳ Dung</p><p>bài làm:</p><p>Bài thơ “Trưa vắng” của tác giả Hồ Dzếnh nên được nhìn nhận như một tác phẩm buồn bởi nó khắc họa một khoảnh khắc yên tĩnh nhưng chất chứa nhiều suy tư và cảm xúc cô đơn. Không gian trưa vốn dĩ đã vắng lặng, khi vạn vật dường như chìm vào giấc nghỉ ngắn, càng làm nổi bật sự trống trải trong tâm hồn con người. Sự vắng vẻ ấy không chỉ là sự tĩnh lặng của cảnh vật bên ngoài mà còn là tiếng vọng của nội tâm, khi con người không còn bị cuốn theo những chuyển động ồn ào thường ngày mà phải đối diện với chính mình, với những cảm xúc vốn bị lãng quên hay cố giấu đi. Nếu bài thơ sử dụng hình ảnh như ánh nắng hiu hắt, khoảng sân không người, tiếng gió nhẹ rung cây, hay một căn phòng trống thì tất cả đều góp phần tạo nên một không gian giàu tính biểu cảm, gợi lên nỗi nhớ, sự chờ đợi hoặc tâm trạng buồn không tên. Dưới cái nhìn này, “Trưa vắng” không đơn thuần là sự ghi chép lại một khoảnh khắc trong ngày, mà là một biểu tượng cho trạng thái lặng thầm, cho nỗi buồn dịu nhẹ mà sâu lắng, khiến người đọc không khỏi liên tưởng đến chính những giây phút cô đơn của bản thân trong cuộc sống. Do đó, bài thơ “Trưa vắng” nên được cảm nhận như một tác phẩm buồn, nhưng là nỗi buồn đẹp, nhẹ nhàng và mang tính gợi mở, khiến người đọc rung động bởi sự tinh tế trong cách thể hiện cảm xúc qua hình ảnh và không gian thơ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-19 00:20:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523513180</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523523580</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài thơ trưa vắng của nhà thơ hồ Dzếnh là một trong bài thơ nổi tiếng của ông nói về tuổi học trò tươi đẹp bài thơ được đọc bằng chất dọng trầm lặng câu thơ “Hồn tôi đấy : căn trường nho nhỏ ,nước vôi xanh,bờ cỏ tươi non” nói về sự nhớ thương của tác giả  về những căn trường xưa bờ cỏ tươi non lâu rồi còn thoang thoảng mùi thơm làm cho chúng ta nhớ về những ngày tháng học trò tươi đẹp trước đây còn câu thơ</p><p>Đời đẹp quá ,tôi buồn sao kịp?</p><p>Trang sách đầu chép hết giây mơ</p><p>Câu thơ nói về sự buồn bã và nhớ tuổi học trò của tacs giả  trong thơ “Trang sách đầu chép hết giây mơ” nói về sự mơ mộng của tác giả khi đang viết thơ , còn câu thơ “Tôi nguyền:Sau lớn làm thơ suốt đời! Làm cho chúng ta thấy dược sự thư giãn sau khi mơ mộng của tác giả </p><p>“Cỏ mấy bận xanh rồi lại ta</p><p>“Gió lùa thu trong lá bao lần</p><p>Câu thơ trên nói cỏ xanh tượng chưng thanh Xuân của đời người “cỏ xanh” rồi lại héo để thấy được tuổi trẻ đã qua sẽ không bao giờ quay lại với chúng ta</p><p>“Banj trường những bóng phù Vân</p><p>Xót thương mái tóc nay dần hết xanh”</p><p>Hai câu thơ trên nói về khi con người đã trải qua tuổi học trò nhớ về những kỉ niệm với bạn bè của mình khi đã không còn là những đưa học sinh nữa mà bây giờ ai cũng đã có gia đình và công việc nên.Qua đó thể hiện sự tiếc nuối của tác giả khi nói về tuổi học trò vì thế nên chúng ta hãy trân quý thanh Xuân của bản thân </p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-07-19 01:03:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hongdtb93/2a447gjjgps7zxa/wish/3523523580</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
