<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>MKT1718 by Hoang Viet Hoang QP2601</title>
      <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-02-22 06:16:01 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-10-28 12:49:28 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490717938</link>
         <description><![CDATA[<div>2 năm rồi nhưng m vẫn ko quên cảm giác trượt đại học , ko biết nói ntn nhưng m cảm thấy ngại thấy tự ti vì mình là đứa thất bại , mình cố gắng rất nhiều nhưng ko hiểu sao kết quả của m lại ko như kì vọng , m có một nhóm bạn thân , mình là đứa học tốt nhất rồi lúc thi lại là đứa điểm kém nhất , cảm giác thật thất vọng</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 06:36:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490717938</guid>
      </item>
      <item>
         <title>...</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490722207</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi&nbsp;nghĩ thì ai cũng từng có cái áp lực học hành từ gia đình hoặc vấn đề tình cảm. Tôi cũng như vậy là con trai của giáo viên thế nên vấn đề học tập lúc nào cũng là ưu tiên số 1. Tôi học không được giỏi nên luôn bị so sánh với con của các giáo viên khác  từ nhỏ đến lớn đỉnh điểm là năm lớp 11. Nhiều lúc nhìn người khác học giỏi như vậy mình cũng ham lắm mà sao tôi học nó không có gì vào đằu. đôi lúc tôi nghĩ thực sự thì việc học giỏi nó quan trọng vậy sao sao cứ phải so sánh. Xóm tôi có nhiều người học giỏi học trưowngc chuyên và được giải quốc gia nên áp lực nó rất nặng. Nhưng mà tôi cũng đã cố gắng rồi mà sao mọi người không hiểu có lúc học đến 2-3h sáng mà vẫn k ăn thua người ta chỉ nhìn vào kết quả thôi. Rồi đợt  năm lớp 11 tôi có crush 1 bạn cùng lớp nhưng mà sau vài tháng mập mờ thì cũng không có kết quả gì. Vừa áp lực học hành vừa tình cảm làm tôi stress rất nhiều nhiều lúc chỉ muốn biến mất cho đỡ.  Nỗ lực bản thân được đền đáp vào năm 12 khi thành tích từ cuối lớp lên đứng đầu lớp làm tôi cảm thấy mọi nỗ lực cuối cùng cũng có kết quả .Tôi không phải chịu sự sợ sánh nữa mọi thứ nhẹ nhàng đi rất nhiều</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 06:41:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490722207</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trưởng thành quá nhanh khiến tôi mệt mỏi (6)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490725848</link>
         <description><![CDATA[<div>Thứ khiến tôi sụp đổ vốn dĩ chỉ là những thứ nhỏ nhặt thôi. Đại loại như phút bất lực trong công việc, sự ngu ngốc trong suy nghĩ hay đơn giản là một câu nói vu vơ từ những người thân yêu. Chính những khoảnh khắc vô tình thờ ơ ấy chất chồng khiến tôi đôi lúc tuyệt vọng với thế giới này. <br>Trong <em>Reply 1988</em> có câu thoại thế này:<em> "Người lớn chỉ là đang chịu đựng. Chỉ là đang bận rộn chuyện của những con người trưởng thành. Chỉ là đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để gánh vác trách nhiệm của tuổi tác. Người lớn cũng biết đau".<br></em>Nhưng điều này không phải cứ muốn nói là nói ra dễ dàng được. Đã có những lúc, tôi phải mượn rượu để khóc thật to, không kể lể, không than phiền, chỉ khóc.&nbsp;<br>Sau này lớn lên mới biết, làm người lớn chẳng dễ dàng gì. Người lớn trong xã hội ngày nay lại càng không dễ, thậm chí là rất khắc nghiệt. Công việc thì bận rộn, cuộc sống quanh đi quẩn lại chỉ có những điều nhỏ nhoi mà hết cả một ngày. Đi học đi làm gì cũng vậy, thời gian trôi nhanh thoăn thoắt, ngày qua ngày, tháng qua năm, xuân hạ thu đông, bốn mùa chẳng có gì lạ lẫm.<br>Tôi chính đang trong cái giai đoạn cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, cảm nhận rất rõ bản thân đang cố níu giữ thời gian. Một phần nào đó tôi nhận ra rằng làm người trưởng thành chẳng vui vẻ gì so với làm con nít cả. So với việc lớn lên thì tôi thích mình nhỏ lại hơn. Đơn giản là ai cũng thích mình được bao bọc, bảo vệ trước sóng gió.<br>Thế nhưng đó là một phần của trưởng thành, tôi không cách nào thoát khỏi nó, cảm giác bối rối này sẽ như hình với bóng đi theo tôi suốt một khoảng thời gian dài. Cảm giác ấy sẽ không ngừng nhắc nhở tôi rằng, tôi đã trưởng thành, tôi cần chuẩn bị cho tốt.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 06:46:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490725848</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TỚ CHƯA TỪNG QUÊN ĐI </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490727407</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;<br>từ năm ba tuổi tớ đã chứng kiến cảnh bạo lực gia đình, lúc trước tớ vẫn là đứa trẻ, tớ vẫn còn bé lúc đó tớ nghĩ là do tớ còn bé thôi nên tớ chưa bảo vệ được mẹ mình, đợi khi tớ lớn rồi tớ sẽ bảo vệ mẹ mình. Nhưng chỉ trong khoảng thời gian gần đây tớ cảm thấy bất lực tớ vẫn nhìn thấy cảnh bạo lực đó rất nhiều lần , tớ nhìn thấy mẹ mình bệnh liệt giường hai tuần liền và vẫn chưa hồi phục. tớ cảm thấy thực sự rất bất lực, trong lòng tớ thật sự có những lúc rất gào thét, vì tớ không muốn cam chịu như vậy. tớ không muốn sống trong cảnh lúc nào cũng sợ hãi, lo lắng.&nbsp; hiện tại tớ cảm thấy rất nhiều lần tớ gặp ám ảnh, ám ảnh về những điều tớ trải qua: ám ảnh về giọng nói đó, tiếng gào thét, sự giận dữ, và sự tuyệt vọng, ám ảnh về những khung cảnh ngày hôm đấy. mà những thứ đó không phải là điều mà tớ có thể kiềm chế được. mỗi lần như vậy tớ đều rất sợ hãi. tớ sợ rằng một ngày nào đó tớ không thể kiểm soát được cảm xúc mình, tớ cũng rất sợ rằng tớ không thể bảo vệ được gia đình của mình. tớ cũng sợ rằng tớ sẽ mất đi nó .&nbsp;<br>ngày tết luôn là những ngày tớ cảm thấy mệt mỏi và áp lực, tớ nhìn ra bên ngoài mn đều đi chơi tết, và có gia đình rất hạnh phúc, nhưng tại sao những thứ đơn giản đó lại là thứ ao ước. tại sao trong chính ngày mùng 2 tết tớ phải chịu cảnh bạo lực, ngày bình thường cũng thôi đi, nhưng trong chính những ngày đầu năm mới lại như vậy, kể từ lúc đấy căn nhà của tớ chỉ còn là lạnh lẽo, chứ làm gì còn không khí ngày tết nữa. những ngày lên trường rồi vẫn còn phất phảng không khí ngày tết. tớ nghĩ rằng tết qua thật nhanh, , mà còn không để tớ chạm vào nó.<br>Có những lúc tớ không hề muốn quên đi, tớ&nbsp; muốn nhớ rõ để lấy đó làm động lực cố gắng. tớ luôn cười rất nhiều chỉ đơn giản tớ không muốn cuộc sống của tớ trở lên u buồn một lần nữa. có những lúc tớ tập cười, rồi tớ cảm thấy cười nhiều rồi sẽ quen. tự nhiên tớ thấy cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn với tớ.&nbsp;<br>CẢM ƠN CẬU ĐÃ LẮNG NGHE CÂU CHUYỆN CỦA TỚ, TỚ ĐÃ MẠNH MẼ, VÀ TRƯỞNG THÀNH HƠN RỒI, TỚ SẼ KHÔNG BỎ CUỘC ĐÂU, MỘT NGÀY NÀO ĐÓ TỚ SẼ BƯỚC RA KHỎI NÓ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 06:48:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490727407</guid>
      </item>
      <item>
         <title>7</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490739560</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 07:04:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490739560</guid>
      </item>
      <item>
         <title>7</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740167</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 07:05:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740167</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740290</link>
         <description><![CDATA[<div>7-8/10</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 07:05:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740290</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740294</link>
         <description><![CDATA[<div>8</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 07:05:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740294</guid>
      </item>
      <item>
         <title>3</title>
         <author>thuttths173446</author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740516</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 07:05:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740516</guid>
      </item>
      <item>
         <title>10</title>
         <author>hoanghvhs173067</author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740843</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 07:05:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490740843</guid>
      </item>
      <item>
         <title>8.86</title>
         <author>thugiang6884</author>
         <link>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490741134</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-02-22 07:06:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hoanghvhs173067/1y4lsbv8ubw6fq02/wish/2490741134</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
