<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Lí luận văn học_DAMH 01 by Đặng Hoàng Oanh</title>
      <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9</link>
      <description>Post your response to the discussion topic by clicking the plus button below.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-02-03 06:29:28 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-04-24 12:42:23 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f4ac.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313262609</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Nguyễn Thị Lan</strong></p><p>Truyện kể về Tachiana Petrovna cùng con gái nhỏ Varia và người vú già chuyển đến sống trong ngôi nhà của cụ Potapov sau khi cụ qua đời. Đây là một tỉnh lị nhỏ, lạnh lẽo và buồn tẻ, khiến Tachiana cảm thấy hối hận vì đã rời Moskva. Tuy nhiên, nàng dần quen với cuộc sống mới và quyết định biểu diễn ở các trạm quân. Tachiana biết cụ Potapov có con trai đang phục vụ ở trong hạm đội "Hắc Hi", trên bàn bên cạnh mô hình tuần dương hạm, có bức ảnh của anh . Đôi lúc, Tachiana cầm bức ảnh lên ngắm ngía rồi lai nghĩ ngợi, có cảm giác là đã gặp anh ở một nơi nào đó. Một hôm nọ Nàng Tachiana&nbsp; đã đọc một bức thư của Nicoolai gửi cho bố của anh ấy là Potapov, Trong thư, anh bày tỏ nỗi nhớ nhà, yêu thương từng góc nhỏ của nơi mình lớn lên. Nhưng nàng cảm thấy mọi thứ trong nhà và xung quanh đều khác xa so với những gì mà mình vừa mới được đọc. Nàng nghĩ rằng rồi đây, ngày một ngày hai người con trai của cu Potapov từ mặt trận trở về ngôi nhà này và người đó sẽ phải đau khổ khi phải gặp những người xa lạ ở đây và phải trông thấy mọi vật hoàn toàn không giống như ý người đó muốn. Nên sáng hôm sau Tachania đã lấy xẻng ra dọn con đường dẫn tới phong đình trên bờ dốc, tự tay chữa lấy quả chuông con treo trên cửa, thuê một ông lão sửa dây đàn đã bị hỏng, tối đến nàng thắp nến, ngồi chơi đàn, và tiếng nhạc tràn ngập ngôi nhà…</p><p>Vào mùa đông, Nicolai trở về nhưng cha đã mất, còn nhà thì có người lạ sinh sống. Ban đầu, anh định không vào nhà vì sợ phải đối diện với thực tế xa lạ, nhưng khi đến nơi, anh phát hiện mọi thứ vẫn được giữ nguyên vẹn. Mọi vật trong nhà xếp đặt đúng theo ý anh muốn, vẫn những bản nhạc ấy trên dương cầm, vẫn những cây nến hình xoắn ốc đang cháy, nổ tí tách và chiếu sáng phòng làm việc của cha anh. Cả những bức thư anh gửi từ bệnh viện về cũng nằm trên bàn, dưới chiếc địa bàn cũ mà ngày trước ông cụ vẫn thường dùng chặn lên thư. Nhờ sự quan tâm và chăm sóc của cô khiến Nicolai cảm thấy như chưa từng rời xa ngôi nhà của mình, hai người nhanh chóng cảm thấy thân thuộc, như thể họ đã quen nhau từ lâu.</p><p>Sau khi Nicolai rời đi, Tachiana nhận được một bức thư từ. Trong thư, anh kể lại rằng họ đã gặp nhau ở Krưm năm 1927. Khi đó, anh nhìn thấy một thiếu nữ 16 tuổi ngồi trên ghế dài trong công viên, tay cầm một cuốn sách. Chỉ trong khoảnh khắc lướt qua nhau, anh đã có cảm giác cô gái ấy có thể làm thay đổi cả cuộc đời mình. Dù không dám bước tới, anh đã luôn nhớ về cô và tin rằng mình phải tìm lại cô bằng mọi giá. Bức thư kết thúc bằng lời khẳng định rằng nếu Tachiana cần anh, thì cả cuộc đời anh sẽ thuộc về cô. Khi đọc xong, Tachiana ngỡ ngàng vì cô chưa từng đến Krưm. Nhưng thay vì phủ nhận sự nhầm lẫn ấy, cô chấp nhận nó với một nụ cười, như thể điều đó chẳng còn quan trọng nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:04:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313262609</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313262722</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>“Tuyết”- Paustovsky một truyện ngắn đầy lãng mạn, chất chứa nhiều kỉ niệm dưới mái nhà mến yêu của anh chàng Nicôlai.</p><p>“Tuyết” đem đến cho bạn đọc cái nhìn thân thương, gần gũi, nhất về hình ảnh làng quê bình dị về “ngôi nhà nhỏ, chỉ có ba gian, ở trên một ngọn đồi trông xuống con sông phía Bắc ngay đầu tỉnh lị. Sau nhà, bên kia khu vườn đã trụi lá là một rừng bạch dương phi màu trắng bạc. ở đó, từ sáng đến tối, lũ quạ kêu quàng quạc, bay thành từng đám mây đen trên những ngọn cây trần trụi báo hiệu trời xấu.”</p><p>Ở đây mọi thứ đều bình yên đến lạ.</p><p>Những câu chữ nhẹ nhàng, thân thương trong những bức thư mà anh con trai Nikôlai gửi cho cha mình “Con luôn nhớ đến cha, đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lị của chúng ta. Tất cả những cái đó xa xăm quá, tưởng như ở đâu mãi chân trời. Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được quét dọn sạch sẽ, còn băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dưng thoang thoảng. Cây dương cầm cuối cùng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nếnvàng hình xoắn ốc con mua từ Leningrad vào những chân đèn. Và vẫn những bản nhạc ấy trên chiếc đàn? Bạn tự khúc của vở nhạc kịch " Con đầm Pích" và tình ca " Trên bờ cõi Tổ quốc xa xôi." Không biết quả chuông treo ở cửa có kêu không? Thế là con vẫn chưa kịp chữa.”</p><p>Những dòng thư mang đậm nỗi nhớ nhà nhớ cha của chàng trai trẻ tuổi, anh nhớ về những giây phút bình yên nơi quê hương gần gũi thân thương, nhớ người cha già của mình. Anh muốn được trở về bên cha, nhưng anh đâu biết cha anh đã không thể đọc được những dòng thư ấy mà người đọc nó lại là một cô gái xa lạ. Và chính cô- Tachiana người thiếu phụ&nbsp; đọc thư đã hoàn thành tất cả những điều anh lính trẻ hằng nhớ nhung. Có lẽ cô mong rằng khi trở về anh có thể nhìn thấy những cảnh vật anh hằng thương nhớ, gần gũi và thân thuộc nhất.</p><p>Có lẽ câu chuyện đã mở ra cho hai nhân vật một cái kết tươi đẹp khi để họ gặp gỡ nhau. Và muốn họ trở thành “người thân” như cô Pachiana đã nói với anh Nicôlai khi anh rời đi: “Anh nhớ viết thư nhé! Giờ đây chúng ta như người thân. Phải vậy không anh? “</p><p>Và cuối câu chuyện, tác giả đã tạo ra cái kết đẹp cho câu chuyện khi cô Pachiana nhận được bức thư của anh lính trẻ: “Tôi đã nhớ ra chúng ta gặp nhau ở đâu - anh viết -nhưng tôi không muốn nói với chị khi còn ở nhà. Chị có nhớ Krưm năm hăm bảy không? Mùa thu. Những cây tiêu huyền cổ thụ ở công viên Livađia. Trời u ám, biển nhợt nhạt. Tôi đi theo con đường nhỏ tới Orêanđa. Trên chiếc ghế dài bên đường có một thiếu nữ đang ngồi. Cô ta chừng 16 tuổi. Trông thấy tôi, cô ta đứng dậy và đi về phía tôi. Khi chúng tôi đi ngang nhau, tôi liếc nhìn cô. Cô ta đi qua tôi rất nhanh, nhẹ nhàng, tay cầm một cuốn sách mở rộng. Tôi dừng lại, nhìn theo cô ta rất lâu. Thiếu nữ đó là chị. Tôi không thể nhầm được. Tôi nhìn theo chị và cảm thấy rằng người con gái vừa đi qua bên cạnh tôi, người có thể làm tan vỡ cả đời tôi mà cũng có thể đem lại hạnh phúc cho tôi. Tôi hiểu rằng mình có thể yêu người con gái ấy đến quên cả thân mình. Lúc đó tôi đã biết rằng phải tìm được chị dù phi trả bằng giá nào. Tôi nghĩ vậy, nhưng vẫn đứng lì tại chỗ. Vì sao - tôi chẳng biết. Từ ngày ấy tôi yêu Krưm và con đường nhỏ, nơi tôi đã gặp chị trong giây lát và mất chị vĩnh viễn. Nhưng cuộc đời đã thương tôi và tôi lại được gặp chị. Nếu mọi việc ổn thoả và chị cần đến cuộc đời tôi, thì tất nhiên nó sẽ là của chị. à, tôi đã thấy bức thư của tôi bị bóc ra để trên bàn. Tôi đã hiểu tất cả và chỉ biết cám ơn chị từ nơi xa này."</p><p>Thật ra nàng thiếu phụ Pachiana chưa từng ở Krưm nhưng cô không nói ra, bởi điều đó không quan trọng nữa. Cô không muốn anh Nicôlai thất vọng và cô cũng không muốn bản thân mình thất vọng.</p><p>Thế đấy, giữa chiến tranh loạn lạc, giữa những nỗi buồn u ám của thế gian hai người họ đã vô tình tìm thấy nhau cho nhau chút dịu dàng, ấm áp giữa mùa tuyết lạnh giá. Những dòng chữ bay bổng, nhẹ nhàng, lãng mạn của Paustovsky như sưởi ấm trái tim bạn đọc qua “Tuyết”- một truyện ngắn đầy xúc động.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:04:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313262722</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>lvanlinh2005</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313277462</link>
         <description><![CDATA[<p>Konstantin Paustovsky (1892–1968) là một trong những nhà văn nổi bật của văn học Nga thế kỷ XX, được biết đến với phong cách trữ tình, sâu lắng và gắn liền với thiên nhiên. Truyện ngắn Tuyết là một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông, thể hiện rõ nét tài năng miêu tả thiên nhiên kết hợp với chiều sâu tâm hồn con người. Câu chuyện xoay quanh Tachiana Petrovna, một ca sĩ trẻ cùng con gái Varia đến sống tại ngôi nhà của cụ Potapov, một người lính già đã qua đời. Tại đây, nàng bắt gặp những lá thư của con trai cụ Potapov, Nicolai, một sĩ quan hải quân đang chiến đấu ngoài mặt trận. Khi Nicolai trở về thăm nhà, hai người gặp nhau, và anh nhận ra rằng họ đã từng chạm mặt nhau nhiều năm trước ở Crimea. Bức thư cuối cùng của Nicolai hé lộ tình cảm sâu sắc của anh dành cho Tachiana, từ cuộc gặp thoáng qua năm xưa đến khoảnh khắc hiện tại.Tác phẩm không chỉ miêu tả vẻ đẹp thiên nhiên nước Nga mà còn gợi lên những ký ức, cảm xúc và suy tư về cuộc sống, tuổi trẻ, tình yêu và sự gắn bó với quê hương.Ông với bút pháp miêu tả thiên nhiên tinh tế,có biệt tài vẽ nên những bức tranh thiên nhiên bằng ngôn từ. Ông không chỉ đơn thuần mô tả tuyết rơi mà còn khiến người đọc cảm nhận được cái lạnh, sự yên tĩnh, cũng như vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên trong mùa đông với tính biểu tượng sâu xắc và lối viết trữ tình gợi cảm. Như vậy,Tuyết của Konstantin Paustovsky không chỉ là một bức tranh thiên nhiên mùa đông tuyệt đẹp mà còn là một tác phẩm đầy chất suy tư, mang lại cảm giác ấm áp trong cái lạnh giá. Đọc truyện, người ta không chỉ thấy tuyết rơi mà còn thấy được chính mình trong những cảm xúc tinh tế mà tác giả truyền tải. Đây là một câu chuyện ngắn nhưng đọng lại nhiều dư vị, phù hợp với những ai yêu thích văn học trữ tình và những tác phẩm mang hơi hướng hoài niệm</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:18:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313277462</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>lanhoangthuy25032005</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313282949</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Hoàng Thuỳ Lan</strong></p><p>Truyện: Tuyết</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Câu chuyện xoay quanh bối cảnh là những năm tháng chiến tranh, khi con người phải rời bỏ quê hương, gia đình để đi sơ tán hoặc ra chiến trận. Câu chuyện xoay quanh 3 nhân vật chính đó là Tachiana – một ca sĩ tản cư, Varia – con gái của Tachiana, và Nicolai – một trung uý hải quân trở về nhà sau chiến trận nhưng lại đối diện với sự mất mát.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Truyện kể về việc Tachiana Petrovna dọn đến nhà cụ Potapov ở được 1 tháng thì cụ mất. Cô đã ở lại ngôi nhà này một mình với con gái và người vú già. Tâm trạng của &nbsp;Tachiana vô cùng buồn bã khi phải rời Moskva để đến sống một tỉnh lị đìu hiu, nhỏ bé, lạnh lẽo với những ngôi nhà cũ, cánh cửa hàng rào ken két và ánh đèn dầu leo lét. Không gian này đối lập hoàn toàn với Moskva nhộn nhịp mà Tachiana đã từng sinh sống, khiến nàng không khỏi tiếc nhớ. Tuy nhiên dần dần cô lại cảm thấy gắn bó với nơi này, tuyết phủ đầy, ngày tháng trôi qua êm đềm với công việc mà cô đã quyết định là biểu diễn trong các trạm quân y.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Câu chuyện có hình ảnh rừng bạch dương xuất hiện nhiều lần thêm cả không gian tuyết phủ đầy khiến ta cảm thấy lạnh lẽo và cũng gợi lên sự hoài niệm.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Ngôi nhà của cụ Potapov không chỉ là một không gian vật lý đơn thuần mà còn chứa đựng quá khứ, ký ức của một gia đình. Khi cụ mất, Tachiana và con gái cô vẫn sống trong ngôi nhà đó, rồi Nicolai trở về ngôi nhà lại chứng kiến một số sự chuyển giao mới.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Chiếc đàn dương cầm trong câu chuyện như một vật mang linh hồn, nó từng bị lạc giọng nhưng sau đó đã được lên dây lại. =&gt; Nó tượng trưng như sự tái sinh của ký ức, của những giá trị tinh thần cũ của Nicolai và bố anh ấy để lại trong ngôi nhà này trước đây.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Khi đọc lá thư của Nicolai viết về cho bố, Tachiana cảm nhận được tình cảm, sự quan tâm của anh ấy giành cho bố của mình cũng như sự gắn bó của người lính ấy với ngôi nhà này, với ký ức của anh.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Sau một thời gian trung uý Nicolai đã lên tàu hở trở về quê nhà nhưng anh không còn được gặp lại ngườicha già của mình nữa. Khi biết ngôi nhà có người lạ đang sống anh định không vào để tránh đối diện với sự thay đổi.</p><p>=&gt; khi bước vào ngôi nhà anh thấy mội thứ đều quen thuộc: những cây nến, những bản nhạc cũ, những bức thư…. Cuộc gặp gỡ giữa anh và Tachiana không phải là cuộc gặp gỡ bình thường, nó gợi ra một khả năng về sự kết nối giữa 2 con người xa lạ nhưng lại có cùng chung những kỉ niệm với ngôi nhà này.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; =&gt;Câu chuyện kết thúc mở khi Nicolai không thể nhớ ra mình đã gặp Tachiana ở đâu khi Nicolai không thể nhớ ra mình đã gặp Tachiana ở đâu, nhưng sự kết nối giưuax 2 người đã vô hình được hình thành. Đây có thể là một sự khởi đầu mới, một gắn kết mới sau những mất mát, là một tia hy vọng trong bối cảnh chiến tranh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:22:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313282949</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313283338</link>
         <description><![CDATA[<p>Lô Thị Mai Hoa</p><p>Mssv: 235714021730113</p><p><strong>Truyện ngắn :</strong></p><p><strong>Tuyết-Paustvsky</strong></p><p>Câu chuyện này là một tác phẩm khá thú vị và đặc sắc, mang đến cho ta nhiều cung bậc cảm xúc. Với chiều sâu tâm lí nhân vật và những mối quan hệ phức tạp, đặc biệt là sự chuyển giao từ một thực tại đau khổ sang một tình cảm đầy quyến luyến và hi vọng. Câu chuyện mô tả về ngôi nhà nhỏ bé, cảnh vật xung quanh và những chi tiết đời sống giúp tạo ra bầu không khí yên ả nhưng cũng đầy nỗi buồn, nơi mà mọi vật đều mang trong mình sự cô đơn và tiếc nuối.</p><p>Câu chuyện xoay quanh Tachiana Petrovna, một phụ nữ sống trong bối cảnh chiến tranh, vừa phải đối diện với sự mất mát của người chồng và cuộc sống đầy khổ sở, vừa tìm cách làm lại từ những mảnh vụn của quá khứ. Tachiana cũng là hình mẫu của người phụ nữ vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối, không thể thoát ra khỏi quá khứ mà vẫn tìm kiếm sự an ủi từ những vật dụng xung quanh mình “chiếc đàn cũ, cây nến, bức thư” những kỷ vật không thể rời bỏ dù chúng có thể làm tổn thương cô.</p><p>Sự xuất hiện của Nicolai Potapov, con trai của cụ Potapov, mang đến một sự gặp gỡ đầy ngẫu nhiên và có chút kỳ lạ, tạo ra một mối liên kết mới nhưng lại được bao phủ bởi sự mơ hồ. Những khoảnh khắc mà họ chia sẻ, dù là về mối quan hệ trong quá khứ hay những chi tiết nhỏ nhặt như chiếc chuông hay bức thư, làm nổi bật lên sự cô đơn của mỗi người. Nicolai, với cảm giác xa lạ khi quay lại ngôi nhà của cha mình, đối diện với cảm xúc lẫn lộn giữa sự quen thuộc và sự mất mát. Những câu hỏi, những hồi tưởng, không lời đáp khiến cho họ cứ mãi đắm chìm trong quá khứ.</p><p>Một điểm đáng chú ý trong tác phẩm là cách tác giả xây dựng các tình huống tinh tế trong từng hành động nhỏ của nhân vật: Tachiana không ngừng tạo dựng lại những thói quen cũ của cha Nicolai, nhưng lại chưa thể hoàn toàn làm chủ được cuộc sống của mình. Cũng như con gái cô-Varia, với những câu hỏi ngây thơ, tưởng chừng vô hại nhưng lại vẽ ra những khía cạnh sâu sắc về mối quan hệ mẹ con.</p><p>Kết thúc của câu chuyện cũng đầy mơ hồ và buồn bã. Tachiana không nhớ được Nicolai trong cuộc gặp đầu tiên, mặc dù một tình yêu sâu sắc dường như đã được gieo trồng từ rất lâu trong một khoảnh khắc thoáng qua. Mối quan hệ giữa họ, mặc dù chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng nó là một sự nối lại những điều chưa được hoàn thành trong quá khứ, tạo nên một cảm giác buồn man mác về sự mất mát và hy vọng.</p><p>&nbsp;&nbsp; Tác phẩm này là một câu chuyện về sự tìm kiếm và đối diện với quá khứ, về những mối quan hệ chưa thể hoàn thành và những kỷ niệm không thể quên. Tác giả khéo léo khắc họa tâm lý nhân vật trong một bối cảnh chiến tranh đầy biến động, nhưng đồng thời cũng làm nổi bật sự tĩnh lặng trong những khoảnh khắc bình dị. Câu chuyện là một cuộc hành trình cảm xúc, đầy luyến tiếc và hi vọng, để lại dư âm về những điều chưa thể thành hình trong cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:22:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313283338</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313284888</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Nguyễn Thị Lan</strong></p><p>Truyện kể về Tachiana Petrovna cùng con gái nhỏ Varia và người vú già chuyển đến sống trong ngôi nhà của cụ Potapov sau khi cụ qua đời. Đây là một tỉnh lị nhỏ, lạnh lẽo và buồn tẻ, khiến Tachiana cảm thấy hối hận vì đã rời Moskva. Tuy nhiên, nàng dần quen với cuộc sống mới và quyết định biểu diễn ở các trạm quân. Tachiana biết cụ Potapov có con trai đang phục vụ ở trong hạm đội "Hắc Hi", trên bàn bên cạnh mô hình tuần dương hạm, có bức ảnh của anh . Đôi lúc, Tachiana cầm bức ảnh lên ngắm ngía rồi lai nghĩ ngợi, có cảm giác là đã gặp anh ở một nơi nào đó. Một hôm nọ Nàng Tachiana&nbsp; đã đọc một bức thư của Nicoolai gửi cho bố của anh ấy là Potapov, Trong thư, anh bày tỏ nỗi nhớ nhà, yêu thương từng góc nhỏ của nơi mình lớn lên. Nhưng nàng cảm thấy mọi thứ trong nhà và xung quanh đều khác xa so với những gì mà mình vừa mới được đọc. Nàng nghĩ rằng rồi đây, ngày một ngày hai người con trai của cu Potapov từ mặt trận trở về ngôi nhà này và người đó sẽ phải đau khổ khi phải gặp những người xa lạ ở đây và phải trông thấy mọi vật hoàn toàn không giống như ý người đó muốn. Nên sáng hôm sau Tachania đã lấy xẻng ra dọn con đường dẫn tới phong đình trên bờ dốc, tự tay chữa lấy quả chuông con treo trên cửa, thuê một ông lão sửa dây đàn đã bị hỏng, tối đến nàng thắp nến, ngồi chơi đàn, và tiếng nhạc tràn ngập ngôi nhà…</p><p>Vào mùa đông, Nicolai trở về nhưng cha đã mất, còn nhà thì có người lạ sinh sống. Ban đầu, anh định không vào nhà vì sợ phải đối diện với thực tế xa lạ, nhưng khi đến nơi, anh phát hiện mọi thứ vẫn được giữ nguyên vẹn. Mọi vật trong nhà xếp đặt đúng theo ý anh muốn, vẫn những bản nhạc ấy trên dương cầm, vẫn những cây nến hình xoắn ốc đang cháy, nổ tí tách và chiếu sáng phòng làm việc của cha anh. Cả những bức thư anh gửi từ bệnh viện về cũng nằm trên bàn, dưới chiếc địa bàn cũ mà ngày trước ông cụ vẫn thường dùng chặn lên thư. Nhờ sự quan tâm và chăm sóc của cô khiến Nicolai cảm thấy như chưa từng rời xa ngôi nhà của mình, hai người nhanh chóng cảm thấy thân thuộc, như thể họ đã quen nhau từ lâu.</p><p>Sau khi Nicolai rời đi, Tachiana nhận được một bức thư từ. Trong thư, anh kể lại rằng họ đã gặp nhau ở Krưm năm 1927. Khi đó, anh nhìn thấy một thiếu nữ 16 tuổi ngồi trên ghế dài trong công viên, tay cầm một cuốn sách. Chỉ trong khoảnh khắc lướt qua nhau, anh đã có cảm giác cô gái ấy có thể làm thay đổi cả cuộc đời mình. Dù không dám bước tới, anh đã luôn nhớ về cô và tin rằng mình phải tìm lại cô bằng mọi giá. Bức thư kết thúc bằng lời khẳng định rằng nếu Tachiana cần anh, thì cả cuộc đời anh sẽ thuộc về cô. Khi đọc xong, Tachiana ngỡ ngàng vì cô chưa từng đến Krưm. Nhưng thay vì phủ nhận sự nhầm lẫn ấy, cô chấp nhận nó với một nụ cười, như thể điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Hình ảnh ánh tà dương mãi không tắt gợi lên sự lửng lơ, như thể chuyện tình này vẫn chưa đi đến hồi kết mà còn bỏ ngỏ. Kết thúc mang tính biểu tượng, để lại dư vị sâu lắng về tình yêu, ký ức và sự lựa chọn của con người.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:24:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313284888</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313286807</link>
         <description><![CDATA[<p>Phan Trịnh Hà My</p><p>Dưới bóng liễu già (The Willow Tree) của Hans Christian Andersen là một trong những câu chuyện ngắn nổi bật của ông, với những tầng ý nghĩa sâu sắc về sự cô đơn, hy vọng, và ý nghĩa của sự tồn tại qua thời gian. Trong tác phẩm này, cây liễu già trở thành hình ảnh chủ đạo, tượng trưng cho nhiều khía cạnh trong cuộc sống con người.</p><p>Dưới bóng liễu già, người ta có thể cảm nhận được sự thanh thản, nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy vẻ u hoài, lắng đọng. Cây liễu già không chỉ là bóng mát, mà còn mang theo ký ức của thời gian, những câu chuyện cũ, những cảm xúc thăng trầm.</p><p>Liễu già trong truyện không chỉ đơn giản là một cây mà còn là biểu tượng của sự cô đơn và nỗi niềm của người nghệ sĩ, người tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống trong những khoảnh khắc lặng lẽ, tĩnh mịch. Cây liễu già không còn sức sống mãnh liệt như thuở nào, nhưng vẫn kiên trì chờ đợi, như thể hy vọng vào một điều gì đó có thể xảy ra. Hình ảnh này phản ánh sự kiên nhẫn của con người, khi chúng ta đứng vững trước những khó khăn và thách thức, dù đôi khi cảm thấy bất lực và mệt mỏi. Khi đứng dưới bóng liễu, ta như lắng nghe tiếng thì thầm của gió, của những kỷ niệm xưa, hay chỉ đơn giản là hòa mình vào không gian tĩnh lặng để tìm lại sự bình an trong tâm hồn.</p><p>Andersen rất khéo léo khi lồng ghép giữa thế giới tự nhiên và cảm xúc con người. Cây liễu già không chỉ là một sinh vật thực vật mà còn có thể "nghe" và "cảm nhận" những gì đang xảy ra xung quanh nó. Sự kết nối này thể hiện một mối quan hệ hài hòa, mật thiết giữa con người và thiên nhiên, giữa sự sống và cái chết, giữa quá khứ và tương lai. Liễu già trở thành một chứng nhân của thời gian, như một người bạn thấu hiểu và chia sẻ những nỗi niềm, những tâm sự sâu kín của con người.</p><p>Truyện <em>Dưới bóng liễu già</em> cũng mở ra một suy ngẫm về sự tồn tại và ý nghĩa của cuộc sống. Cây liễu già đứng đó qua năm tháng, dường như không thay đổi, nhưng mỗi ngày nó lại chứng kiến bao nhiêu thay đổi xung quanh. Liễu già chính là hình ảnh của những điều tồn tại bền vững, dù vẻ ngoài có thể tàn tạ, nhưng giá trị nội tại vẫn còn nguyên vẹn. Đây là một lời nhắc nhở về sự quý giá của những điều giản dị, dù thời gian có thể làm phai nhạt vẻ bề ngoài, nhưng giá trị bên trong thì không thể mất đi.</p><p>Truyện <em>Dưới bóng liễu già</em> của Hans Christian Andersen là một tác phẩm đậm chất triết lý, mượn hình ảnh cây liễu để phản ánh những giá trị sống sâu sắc. Bằng cách kết hợp yếu tố thiên nhiên và cảm xúc con người, Andersen đã tạo nên một câu chuyện vừa gần gũi, vừa mang đậm tính suy tư về sự tồn tại, về sự hy sinh, về sự kiên nhẫn, và cả về sự giao thoa giữa con người và thiên nhiên trong hành trình sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:26:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313286807</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313287482</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Trần Lê Na</strong></p><p>“Dưới bóng liễu già" là một trong những truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Andersen. Truyện kể về câu chuyện cảm động về tình bạn giữa hai đứa trẻ Knút và Gian. Họ lớn lên cùng nhau dưới bóng cây liễu già cổ thụ và trải qua những kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp.</p><p>Cây liễu già không chỉ là chứng nhân cho tình bạn của hai người mà còn là nơi họ chia sẻ những tâm tư, ước mơ và cả những nỗi buồn. Dưới bóng liễu già, vô cùng xúc động trước mối tình đơn phương đầy chân thành nhưng cũng thấm đượm nỗi buồn của chàng trai Knút dành cho người bạn thuở ấu thơ – Gian. Truyện kể về mối tình đơn phương đầy sâu lắng của chàng trai Knút dành cho cô bạn thời thơ ấu Gian. Knút là một chàng trai hiền lành, giàu tình cảm và luôn dành tình yêu thương sâu sắc cho Gian. Tình yêu của anh không ồn ào, mãnh liệt mà âm thầm, lặng lẽ dõi theo từng bước trưởng thành của người con gái anh yêu. Gian, ngược lại, là một cô gái vô tư, hồn nhiên, dường như không nhận ra tình cảm chân thành của Knút. Cuộc đời hai người rẽ sang hai hướng khác nhau: Gian lập gia đình và sống xa quê, còn Knút vẫn giữ mãi tình yêu ấy trong lòng, dù không bao giờ được đáp lại. Hình ảnh cây liễu già xuất hiện trong truyện mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Nó không chỉ là nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ của Knút và Gian, mà còn đại diện cho tình yêu đơn phương, bền bỉ nhưng cũng đầy cô đơn của chàng trai. Dưới bóng cây liễu già, Knút từng mơ về hạnh phúc bên Gian, nhưng cuối cùng chỉ còn lại anh và những ký ức không thể phai mờ. Câu chuyện suy ngẫm về những mối tình đơn phương trong cuộc sống. Đôi khi, tình yêu không nhất thiết phải được đáp lại, mà quan trọng là cách ta yêu thương và trân trọng người ấy. Knút có thể không có được Gian, nhưng tình yêu chân thành của anh vẫn đẹp và đáng trân quý. Truyện khiến người đọc cảm thấy tiếc nuối cho Knút, nhưng đồng thời cũng cảm phục sự kiên nhẫn và lòng chung thủy của anh. Qua Dưới bóng liễu già, Cây liễu già trở thành biểu tượng cho tình yêu thầm lặng của Knút—một tình yêu chung thủy nhưng cô đơn, mãi mãi không thể thành hiện thực. Truyện mang đến cho người đọc những cảm xúc nhẹ nhàng, sâu lắng về tình bạn, tình yêu và giá trị đích thực của cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:26:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313287482</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>lethilananhnt2004</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313288486</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Lê Thị Lan Anh</strong></p><p><strong>truyện ngắn: Tuyết-paustvsky</strong></p><p>Truyện ngắn "Tuyết" của Paustovsky kể về một đêm mùa đông ở một ngôi làng nhỏ ở Nga. Nhân vật chính là một cô gái tên là Tatyana, sống một mình trong một ngôi nhà nhỏ. Một đêm nọ, có một người đàn ông lạ mặt đến gõ cửa nhà cô. Người đàn ông này tên là Nikolai, là một nghệ sĩ. Nikolai bị lạc đường và cần tìm chỗ trú chân. Tatyana cho Nikolai vào nhà và họ bắt đầu trò chuyện.</p><p>Trong khi trò chuyện, Tatyana và Nikolai cảm thấy một sự kết nối đặc biệt. Họ chia sẻ với nhau những suy nghĩ và cảm xúc sâu sắc nhất của mình. Nikolai kể cho Tatyana nghe về cuộc đời mình, về những khó khăn mà anh đã trải qua. Tatyana cũng chia sẻ với Nikolai về những ước mơ và khát vọng của mình.</p><p>Đêm đó, tuyết rơi dày đặc. Nikolai không thể rời đi được. Anh ở lại nhà Tatyana thêm một đêm nữa. Trong đêm đó, họ tiếp tục trò chuyện và chia sẻ với nhau. Tình cảm giữa họ ngày càng trở nên sâu đậm hơn.</p><p>Sáng hôm sau, tuyết đã ngừng rơi. Nikolai phải rời đi. Anh hứa với Tatyana rằng anh sẽ quay trở lại. Tatyana tiễn Nikolai ra đi với một trái tim đầy hy vọng.</p><p>Truyện ngắn "Tuyết" là một câu chuyện về tình yêu và hy vọng. Nó cho thấy rằng ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, tình yêu vẫn có thể nảy nở và mang lại hy vọng cho con người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:27:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313288486</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313288972</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Phạm Thị Anh</strong></p><p>"Dưới bóng liễu già" là một trong những truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Đan Mạch Andersen, câu chuyện mang lại những thông điệp ý nghĩa nhưng đồng thời cũng chứa đựng nỗi buồn man mác về sự thay đổi của cuộc sống. Truyện lấy bối cảnh ở một thị trấn yên bình với hình ảnh&nbsp; gốc liễu già và cây hương mộc gắn bó cùng tuổi thơ của hai đứa trẻ Knút và Gian. Đó là hai đứa trẻ nghèo khó, lớn lên cùng nhau và có một tình bạn đẹp. Knút nhút nhát, sợ nước, nhưng giàu tình cảm, Gian mạnh mẽ, mơ mộng và có giọng hát tuyệt vời. Chúng gắn bó với nhau từ thời thơ ấu với những kỷ niệm vui buồn bên gốc liễu già. Điểm nhấn của câu chuyện là lời kể của ông hàng bánh về đôi bánh ngọt cùng mối tình cảm không có kết quả đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Knút và Gian, khiến chúng cảm động và trân trọng tình bạn hơn. Thế nhưng tình bạn đẹp, trong sáng và ngây thơ ấy cuối cùng phải chia xa khi hai gia đình có cuộc sống riêng, "lúc chia tay, đôi bên láng giềng cùng rơi lệ, còn hai đứa trẻ thì khóc oà lên.. ". Câu chuyện vừa tái hiện hiện thực của cuộc sống về sự chia xa để mỗi người trưởng thành và tìm hạnh phúc riêng vừa để cao những giá trị tốt đẹp của tình cảm con người để lại trong lòng người đọc những cảm xúc khó diễn tả. Và chính cây liễu già là chứng nhân cho những kỷ niệm tuổi thơ của hai đứa trẻ, tượng trưng cho sự trường tồn và những giá trị vĩnh cửu. Bằng cách viết giản dị nhưng sâu lắng câu chuyện đã chạm đến trái tim người đọc bằng những gì chân thật, gần gũi nhất, mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:28:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313288972</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phananhthu210824</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313289052</link>
         <description><![CDATA[<p>Tuyết là một trong những truyện ngắn hay và rất đẹp của Pautopxki. Thế giới của "Tuyết" là thế giới của tình yêu dịu dàng và thanh khiết. Tuyết tựa lối đi nhỏ xuyên qua bầu không khí mờ ảo được tuyết che phủ để tìm đến trái tim của những kẻ khắc khổ bị đóng băng từ tận bên trong. Khi ông Nikolai định đến thăm nhà, ông nghĩ rằng ông có thể ở lại với cha của mình chỉ trong một ngày. Thật không may, cha ông qua đời trước khi ông trở về nhà và ông không thể nhìn thấy cha mình ở thời điểm cuối cùng. Những con người ấy, những người sống trong vòng tay của tuyết, ngày ngày đắm chìm vào cái lạnh buồn bã đẹp vô hạn, liệu họ thấy gì từ tinh thể sáu cạnh huyền ảo tinh khôi, hay chưa kịp chạm đến đã vỡ tan. Tôi cứ tưởng có thể bắt gặp cảnh tượng này ở mọi nơi có tuyết.</p><p>"Nghệ thuật là sự cao cả của tâm hồn". Quả đúng là như vậy, nghệ thuật có khả năng kết nối, thể hiện và thấu hiểu sâu sắc về những khía cạnh tinh thần và cảm xúc của con người. Văn chương cũng như thế, văn chương bao đời luôn là kết quả của tình yêu, bồi đắp tâm hồn, là trạm dừng chân cho mỗi chúng ta sau cánh cửa cuộc sống bon chen ngoài kia. Bởi đó, Pau-tốp-xki đã từng nói: “Niềm vui của nhà văn chân chính là niềm vui của người dẫn đường đến xứ sở cái đẹp”.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:28:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313289052</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313289846</link>
         <description><![CDATA[<p>Lê Thị Duyên 64A2 Sư Phạm Ngữ Văn</p><p>“ Dưới bóng liễu già “</p><p>Câu chuyện bắt đầu tại thị trấn Kgiôêgiê nhỏ bé và nghèo nàn, nằm giữa vùng đất trơ trụi của đảo Xilen, Đan Mạch. Hai đứa trẻ, Knút và Gian, là bạn thân từ thuở ấu thơ. Chúng lớn lên cùng nhau, chia sẻ những trò chơi và bí mật dưới bóng cây liễu già, một điểm đặc biệt trong khu vườn của gia đình Gian. Cây liễu không chỉ là nơi vui chơi, mà còn là chứng nhân cho tình bạn đẹp đẽ giữa hai đứa trẻ.Một kỷ niệm sâu sắc trong ký ức của Knút và Gian là câu chuyện về đôi bánh ngọt hình người mà họ được nghe từ ông hàng bánh tại chợ phiên. Câu chuyện về một tình yêu thầm lặng, không dám thổ lộ, cứ thế trôi qua trong tiếc nuối, đã chạm đến trái tim non nớt của hai đứa trẻ. Chúng cảm động trước số phận của đôi bánh và mang chúng đi chôn như một hành động tưởng nhớ, thể hiện sự đồng cảm và trân trọng với những tình cảm chân thành.Thời gian trôi qua, Knút và Gian lớn lên. Gian trở thành một thiếu nữ xinh đẹp với giọng hát tuyệt vời. Tiếng hát của cô trong trẻo như tiếng chuông bạc, làm say đắm lòng người. Knút, dù không có tài năng đặc biệt, vẫn luôn ở bên cạnh Gian, chia sẻ cùng cô những khoảnh khắc vui buồn của cuộc sống. Tình bạn giữa họ ngày càng trở nên sâu sắc và đáng trân trọng.Tuy nhiên, cuộc sống êm đềm của họ bị gián đoạn bởi những biến cố. Mẹ của Gian qua đời, để lại nỗi đau khôn nguôi trong lòng cô. Cha của Gian, một người đàn ông nghèo khó, quyết định rời thị trấn để đến kinh đô làm việc, mang theo hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình. Knút và Gian phải chia xa, nhưng họ đã hứa với nhau sẽ giữ liên lạc và viết thư cho nhau mỗi năm một lần, như một lời hứa hẹn về một tình bạn vĩnh cửu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:29:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313289846</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>trang28605</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313290527</link>
         <description><![CDATA[<p>HOÀNG THỊ GIANG-235714021730007</p><p>&nbsp;“Tuyết” là một trong những truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Nga Paustovsky. Bao trùm giữa bức tranh thiên nhiên có khi đìu hiu, quạnh quẽ cũng có khi tuyệt đẹp, mê đắm lòng người của mùa Đông nước Nga là giá trị của tình người, của tình yêu thương, sự quan tâm, chia sẻ của con người trong cuộc sống.</p><p>Nhan đề “Tuyết” chỉ có duy nhất một tiếng vừa gợi ra cái cụ thể, vừa khiến cho người đọc thắc mắc cái được ẩn giấu trong đó, làm cho độc giả tò mò mà lật mở từng con chữ trong câu chuyện. Tuyết vừa là biểu tượng của thiên nhiên khắc nghiệt, vừa thể hiện sự tinh khôi, trong trẻo của tâm hồn con người. Truyện ngắn kể về cô nàng Tachiana Petrovna, chàng trai Nicolai &nbsp;(con trai cụ Potapov) và cuộc gặp gỡ định mệnh giữa họ. Chuyện kể rằng cô gái Tachiana cùng con gái Varia chuyển tới nhà cụ Potapov ở, được một tháng thì cụ mất. Ngôi nhà nhỏ chỉ còn hai mẹ con chị và bà vú. Không gian đã ít người lại càng trở nên vắng vẻ, đìu hiu. Nicolai là một lính thủy đang phục vụ ở hạm đội “Hắc Hi”. Cũng như bao chàng trai đang bảo vệ quê hương trên chiến trường, chàng mang nỗi nhớ nhung cha, nhớ ngôi nhà, nhớ từng cảnh vật, mảnh đất mình được sinh ra và lớn lên da diết. Không thể trở về khi chiến trận còn dang dở, anh đã viết thư gửi cha nhưng buồn thay cha anh đã không đợi được nữa rồi. Một đêm tuyết phủ, Tachiana thức giấc, thắp nến cẩn trọng mở bao phong, đọc thư anh viết. Có lẽ tình yêu thương, sự đồng cảm đã khiến cô ngay ngày hôm sau sắp xếp mọi thứ về đúng với ý nguyện trong thư của Nicolai. Cho đến một ngày anh trở về, đã vô cùng bồi hồi xúc động trước tấm chân tình của cô gái Tachiana. Trái ngược với suy nghĩ rằng mình sẽ thật khó chịu khi có người lạ sống trong ngôi nhà của mình thì Nicolai có lẽ là rất hạnh phúc, vui sướng vì người lạ bỗng hóa quen, cảnh vật năm xưa vẫn đẹp, vẫn thân thuộc như ngày nào. Dưới ngòi bút tài hoa, Paustovsky đã sử dụng ngôn từ tinh tế, giàu hình ảnh để tái hiện lên vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên mùa đông nước Nga. “ Một ngôi nhà nhỏ”, ở trên một ngọn đồi, “một rừng bạch dương phi màu trắng bạc”, “lũ quạ kêu quàng quạc”, “những cánh cửa hàng rào kêu ken két, những buổi tối vắng lặng, nghe rõ cả tiếng ngọn đèn dầu ho nổ lép bép” hình ảnh với âm thanh kết hợp không thể thật hơn được nữa, cái cảnh vắng lặng, cô độc nó hiện ra trước mắt người đọc. Như ai đó đã từng nói “ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở/ Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”. Mới đầu chưa quen nhưng càng về sau Tachiana lại càng thích cái tỉnh lị này. Nàng bắt đầu thấy yêu và “&nbsp;nhất là khi đông về và tuyết xuống phủ đầy” trắng xóa. Giữa mùa đông lạnh lẽo, tình người ấm áp của nàng đã ôm trọn, xóa tan sự cô độc, lặng lẽ của cảnh vật xung quanh. “Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được quét dọn sạch sẽ, còn băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dưng thoang thoảng. Cây dương cầm cuối cùng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nếnvàng hình xoắn ốc con mua từ Leningrad vào những chân đèn. Và vẫn những bản nhạc ấy trên chiếc đàn? Bạn tự khúc của vở nhạc kịch " Con đầm Pích" và tình ca " Trên bờ cõi Tổ quốc xa xôi."” Tất cả đã được Tichiana đưa về dáng vẻ cũ, cái mà chàng Nicolai mong muốn sẽ được thấy được. Có lẽ cũng là một người xa xứ nên nàng hiểu và thấy thấu cảm cho nỗi lòng của chàng lính thủy ấy. Nghệ thuật xây dựng nhân vật của Paustovsky quả tài ba, những con người hiện lên phúc hậu, dịu dàng, thẫm đẫm tính nhân văn. Kể cả chàng trai Nicolai cũng thế, một người yêu quê hương, đất nước, yêu cha vô bờ bến. Dù ở nơi xa nhưng chàng không bao giờ quên cha mình, không bao giờ quên đi từng cảnh vật nới mình từng được sống, mỗi một sự vật, khoảnh khắc đều được chàng ghi nhớ, ôm ấp và trân trọng như báu vật. Trước khi rời nhà , chàng cũng không quên viết thư để bày tỏ tấm chân tình với cố gái Tiachian- người đã cố gắng làm mọi thứ vì chàng, để cho chàng một cảm giác thân thuộc, cảm giác yêu thương khi trở về. Hai con người ấy thôi nhưng đã khiến bao trái tim phải xúc động, vì sự đồng cảm, vì tình cảm họ thầm kín trao nhau quá đỗi ngọt ngào và ấm áp. Phải chăng khung cảnh mùa đông lạnh lẽo đang làm nền để những con người ấy tỏa sáng, bừng cháy ngọn lửa tình yêu.</p><p>Điều có lẽ độc giả cảm phục nhất là cô gái Tiachia chưa từng ở Krum như Nicolai viết trong thư, nhưng nàng không vạch trần. Bởi lẽ giờ đây, hơn ai hết, nàng biết điều gì tốt nhất cho Nicolai và chính mình “&nbsp;Trời, mình có ở Krưm bao giờ đâu? Chưa bao giờ! Nhưng lúc này cái đó có gì quan trọng? Và để cho anh ấy tuyệt vọng làm gì? Và cả mình nữa!” Giữa họ không ai nói lời yêu, không ai nói với nhau điều gì ngọt ngào nhưng chắc chính họ đã thầm hiểu tình ý của nhau. Chi tiết cuối truyện “Nàng cười, đưa tay lên che mắt. Ngoài cửa sổ ánh tà dương mờ nhạt vẫn to sáng, mãi không sao tắt được”. Phải chăng ánh dương ấy là biểu tượng của tình yêu thương, của ngọn lửa nhân ái trong trái trái tim Chiatia chưa bao giờ tắt, mà ngày càng to sáng thêm.</p><p>Như vậy, truyện ngắn “Tuyết” không đơn thuần là một bức tranh thiên nhiên mà còn là bài ca về sự nhân ái, vị tha, về tình yêu con người và cuộc sống. Từng câu chữ Paustovski đã khắc&nbsp; họa vào tâm trí độc giả những bài học, thông điệp sâu sắc. Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp và sự ấm áp từ thiên nhiên, từ tình người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:29:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313290527</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313291809</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p>Trịnh Thị Ánh Tuyết </p><p><br></p><p>“Dưới bóng liễu già” kể về chuyện tình đơn phương của chàng trai tên là Knut với cô bạn từ thời thơ ấu là Gian. Hai đứa trẻ là Knut và Gian là hàng xóm gần của nhau, ngày nào hai cô cậu này cũng chui qua hàng cây phúc bồn tử ngăn cách mảnh vườn của cha mẹ chúng để chơi với nhau. Đó là những tháng ngày tuyệt đẹp và sung sướng nhưng chẳng bao lâu thì hai đứa trẻ phải chia tay nhau do mẹ Gian mất, bố Gian định lấy vợ ở tận kinh đô nên dĩ nhiên cô bé phải chào tạm biệt mảnh đất gắn bó và người bạn thân nhất của mình là anh Knut. Từ đấy về sau Knut và Gian cũng chưa lần nào gặp lại nhau, nhưng đổi lại Gian và Knut vẫn giữ được tình cảm thân thiết với nhau bằng cách thỉnh thoảng gửi thư hỏi thăm nhau, ít nhất là một năm một lần. Sau này, khi Knut đã trở thành một chàng thanh niên thì lúc nào trong tâm trí của chàng cũng nhớ đến hình ảnh của Gian. Và chàng biết rằng nếu cứ ở mãi mảnh đất Kigioegie thì sẽ không bao giờ gặp và nói được với nàng về tâm tình của mình. Cũng là vì nhờ câu chuyện của hàng bánh về cặp tình nhân được làm bằng bánh ngọt vì không mở lời với nhau nên đã không đem lại kết quả đẹp mà Knut luôn khắc ghi trong lòng, xem nó như một bài học của đời mình để không bao giờ trở thành cậu con trai bánh ngọt trong lời kể của ông hàng bánh. Chính vì vậy, Knut đã quyết tâm đi tìm và can đảm để tìm cơ hội ngỏ lời với người mà mình thương nhớ từng ngày từng giờ. Nhưng đáng buồn thay, sự thật phũ phàng rằng cô bé thời thơ ấu bấy giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp ấy chỉ luôn xem nàng như một người anh trai tốt. Knut không khỏi đau đớn và bàng hoàng trước cú sốc ấy, anh quyết định đi đến nhiều nơi thật xa, thật xa để nguôi ngoai đi phần nào, cố tình lảng tránh những thứ khiến anh nhớ đến kỉ niệm... Nhưng dường như càng làm vậy càng khiến anh nhớ hơn. Sau này khi vô tình khi gặp lại Gian ở một tiệc hát nơi mà anh đang lưu lạc xa xứ, anh đã nghe người ta đồn thổi sự thật rằng cô đã đính hôn. Anh quyết định trở về quê nhà, trong cái rét mướt, buốt lạnh cũng sự mỏi mệt, tuyệt vọng của suy nghĩ đến nỗi anh mơ một giấc mơ cuối cùng, giấc mơ đẹp nhất của đời anh là được lấy Gian làm vợ, sau đó anh đã trút hơi thở cuối cùng trong cái đêm lạnh lẽo ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:30:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313291809</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313291898</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của Tachiana Petrovna và con gái Varia sau khi cô chuyển đến sống ở ngôi nhà của cụ Potapov, người đã qua đời. Môi trường xung quanh là một tỉnh lỵ yên tĩnh, đầy tuyết và rừng bạch dương, khiến Tachiana cảm thấy lạc lõng và nhớ về cuộc sống trước đây ở Moskva.</p><p>Tuy nhiên, qua thời gian, cô bắt đầu cảm thấy gắn bó với ngôi nhà cũ và những kỷ niệm của cụ Potapov. Một trong những điểm đặc biệt trong câu chuyện là những lá thư mà cụ Potapov nhận từ con trai mình, Nicolai. Khi Nicolai trở về sau một thời gian dài phục vụ ở mặt trận, anh gặp lại Tachiana và cảm nhận được sự thân thuộc lạ kỳ giữa họ. Họ đã từng gặp nhau ở Krưm, dù Tachiana không nhớ, và cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng Nicolai.</p><p>Câu chuyện "Tuyết" của Paustovsky thật sự cảm động, nó mang một không gian tĩnh lặng và đầy cảm xúc, với những mối quan hệ tưởng chừng như xa lạ nhưng lại rất gần gũi và sâu sắc.Với những chi tiết như chiếc đàn dương cầm cũ, ngôi nhà phủ tuyết, cùng với những sự vật khác nó khiến ta cảm thấy sự buồn bã, sự tiếc nuối và cả sự hy vọng.</p><p>Tình cảm giữa Nicôlai và Tachiana như một vòng xoáy đầy phức tạp, có sự trùng hợp kỳ lạ và cũng là nhấn mạnh vào sự trôi qua của thời gian, nơi mà những kỷ niệm và cảm xúc dường như có thể quay lại, nhưng chỉ là những dấu vết mờ nhạt không thể tái hiện hoàn toàn. Những câu hỏi về quá khứ, về những cuộc gặp gỡ tưởng chừng thoáng qua nhưng lại có sức ảnh hưởng lâu dài, khiến câu chuyện này trở nên thật đặc biệt.</p><p>Chắc hẳn tác phẩm này đã khắc sâu một thông điệp về sự mất mát, hy vọng và sự kết nối lạ kỳ giữa những con người xa lạ nhưng lại có mối quan hệ vô hình với nhau</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:30:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313291898</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313294473</link>
         <description><![CDATA[<p>Nguyễn Thị Phương Thảo 067</p><p>Dưới bóng liễu già</p><p>Dưới bóng liễu già là một câu chuyện của tác giả andersen, câu chuyện mang vẻ man mác buồn thương , cái dáng vẻ khiến con người ta xúc động từ chuyện tình đơn phương của chàng trai knut đối với người bạn thơ ấu của mình là gian . Câu chuyện mở đầu bằng khung cảnh rộng lớn của những cánh đồng trải dài tới tận rừng xanh , dọc theo nhưng dòng suối xinh đẹp . Ở nơi ấy chúng ta bắt gặp 2 đứa trẻ láng giềng là knut và gian vui đùa bên nha , hai đứa trẻ thường cùng nhau chơi dưới cây hương mộc và cây liễu . Ở đó chúng mơ những giấc mơ khác lạ của tươi thơ ấu và thường tung tăng chạy nhảy và lắng nghe nhưng câu chuyện của ông chủ của hàng bánh . Vào một ngày chúng nghe về một câu chuyện tình yêu của cặp đôi bánh ngọt , một chuyện tình câm lặng không có kết quả từ sự im lặng của hai phía. Câu chuyện kia đã tạo cho knut một suy nghĩ chủ động trong tình yêu của mình. Sau câu chuyện ấy hai đứa trẻ chôn các mảnh bánh vỡ của cô gái trong chuyện tình ấy . Đôi trẻ kia vẫn tiếp tục bên nhau và gian dần lộ ra giọng hát tuyệt vời của bản thân . Cuối cùng , bữa tiệc nào cũng phải tàn và các cuộc chia ly cũng phải diễn ra , Knut và Gian phải xa nhau vì hòan cảnh gia đình . Kết thúc phần một là câu chuyện ngây thơ hồn nhiên của những đứa trẻ ở vung quê nghèo nhưng cũng là những điều chân thật nhất từ đôi mắt ngây thơ của chúng.</p><p>Tiếp sang phần hai của câu chuyện là sự trưởng thành của cả &nbsp;knut và gian . Hoàn cảnh của chúng bây giờ đã khác , không còn cảnh gắn bó trong nghèo khó nữa , gian bây giờ đã là một nàng thiếu nữ sống trong sự sung sướng , chiều chuộng, váy vóc lụa là còn knut lại là một chàng thợ giày nghèo – một chàng trai mang trong mình giấc mơ hoài bão và tình cảm chôn giấu trong đáy lòng mình đối với cô em gái nhà bên . Tuy xa cách về địa lí nhưng gian và knut vẫn gửi gắm tinh cảm của bản thân qua từng lá thư gửi đối phương , cũng chính điều đó đã tạo động lực cho tình yêu của knut . Rồi một ngày chàng trai mang theo hành&nbsp; lí và cả trai tim của mình đi tìm cô gái. Chàng knut gặp lại gian , họ xúc động nhìn nhau , họ nhìn thấy ở nhau tinh cảm thuở nhỏ nhưng phải chăng chàng trai ấy nhìn gian với thứ tình cảm khác lạ mà gian không phát hiện ra . Knut tiếp tục ở lại thành phố nơi có tình yêu của đời mình và vẫn đến gặp gian hàng tuần sau cùng chàng quyết định phải nói ra lòng mình , phải bày tỏ tình yêu của của mình với gian , chàng không thể như chàng trai của câu chuyện bánh ngọt bi thương kia được . Nhưng mà có lẽ knut chưa từng nghi rằng tình cảm kia của knut sẽ không được đáp lại một cách vẹn toàn vì đối với gian thì knut là một người anh trai không hơn không kém và nàng gian kể với knut về chuyến đi pháp của mình . Trong tâm trạng đau thương ấy , knut và gian chia tay nhau . Bây giờ họ thật sự chia tay nhau rồi , tinh cảm ấy của knut dường như bị cuốn theo chiều gió , tình yêu ấy như bông hoa lay lắt trên cành cuối đông , rồi nó cũng phải ngắt cành mà bay xa , trái tim chàng trai như vang lên 1 tiếng choang – tiếng vỡ nát của một trái tim chân thành.</p><p>Kết thúc phần hai , đôi trẻ phải xa nhau&nbsp; và sau cuối &nbsp;chàng trai ấy lại lạc lối trong thành phố mà mình từng yêu , chàng băng qua từng ngõ phố nơi từng hiện diện bóng hình người mình thương nhưng cảnh còn đó còn người nơi đâu. Mang trong mình trai tim vụn vỡ knut quyết định đi đến một nơi khác – một nơi sẽ không khiến chàng vấn vương nhười xưa cũ . Chàng tới Nuyrembe – một thành phố với những kiến trúc mới lạ, độc đáo với nhưng pho tượng , ngôi nhà đặc biệt . Trên chặng đường bôn ba của minh , knut gặp được nhiều người mới , gặp được chị gái xinh đẹp và ông chủ nhà . &nbsp;Đã đi xa đến thế nhưng những kỉ vật về người tinh thơ ấu của chàng vẫm đeo bám lấy tâm trí chàng trai , nó cuốn lấy chàng trai , thắt chặt lại con tim chàng , khiến chàng luôn mang vẻ buồn man mác -cây hương mộc , cây liễu già kia luôn hiện diễn xung quang nơi chàng ta sống khiến chàng khó chịu . Rồi chàng lại đi đến vung đất mới , chàng muốn tìm đến nơi khác lạ . Thật may mắn làm sao , knut đến được nơi có những dãy núi phủ đầy cánh hồng xinh tươi , dòng sông Ranh trong vắt , và cả những con đường rợp bóng cây nho quấn lấy cây hạt dẻ . Chính núi non hiểm trở ấy lại ngăn cách knut với quá khứ buồn thương kia .</p><p>Phần cuối cùng của chuyện tinh đơn phương này là sự gặp lại của knut và gian . Thật quái lạ làm sau , sau bao năm phiêu bạt nơi xa xứ . Hai đứa trẻ thơ ấu lại gặp nhau nhưng tại một nơi xa lạ , nơi không có người cha hương mộc và mẹ liễu già kia . Chàng knut quyết định dừng chân tại nơi này và trong một buổi đi xem&nbsp; ca nhạc knut gặp lại gian nhưng phải làm sao đây khi gian đã có hôn phu của mình . Đáng lí ra trái tim kia đang dần hàn gắn bởi vết thương lòng thì nay nó lại lần nữa vỡ ra lần nữa vì tin tức&nbsp; gian đã đính hôn . Ôi thật khốn nạn làm sao ! , linh hồn đã phiêu bạt bốn phương trời nay biết tìm chỗ trốn nơi đâu đây .&nbsp; Mùa đông sắp đến nhưng trái tim knut còn chịu cái lạnh giá hơn cả mùa đông và lần cuối cùng chàng đối mặt với kí ức xưa bằng cách trở về chốn cũ – nơi vừa mang niềm vui vừa chứa bao nỗi buồn của knut.&nbsp; Băng qua các canh đồng tuyết , knut vội vã về phương bắc&nbsp; , trước màn trời phủ trắng tuyết , ấy vậy mà knut lại thấy hai đứa trẻ là minh và gian của ấu thơ , thấy cả chàng trai và cô gái banh ngọt năm xưa hạnh phúc cùng nhau . chàng thấy minh và gian quý dưới lễ đường và tinh yêu của chàng đã trọn vẹn . Nhưng mà liệu &nbsp;điều đó có phải sự thật không khi chàng đã ra đi dưới gốc cây liễu &nbsp;, thật đau đơn làm sao khi knut không ra đi trong giấc mơ ngọt ngao ấy mà lại chết đi khi tỉnh dậy và sự thật phũ phang rằng tình yêu của đời chàng lại không cạnh chàng vào giây phút cuối đời .</p><p>Câu chuyện tình đơn phương của knut đối với gian đến đây kết thức nhưng cảm xúc mà nó gửi đi vẫn còn lưu giữ nơi từng câu chữ đau thương , vào cuộc đời đây đau đớn của chàng thợ giây đã từng ngầy thơ , đã từng mang trong minh hoài bão khát vọng lớn lao và giác mơ về một ngôi nhà có người chàng thương .</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:33:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313294473</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313297015</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưới bóng liễu già kể về câu chuyện của Knut và Gian, đôi bạn thân từ bé đã từng cùng nhau chơi đùa dưới tán cây hương mộc và cây liễu già ở quê hương. Trong suốt thời gian ấy, cùng nhau trải qua những câu chuyện vui buồn của cuộc sống, đặc biệt là câu chuyện của bác thợ làm bánh về cô nàng bánh mật và chàng trai có hạt hạnh nhân đắng phía bên trái, câu chuyện ấy đã khắc cốt ghi tâm nơi Knut, và cũng từ đây, mối tình đơn phương vẫn luôn đợi tới ngày được thổ lộ. Và rồi ai cũng lớn, ai cũng có một cuộc sống cho riêng mình, một chân trời rộng mở hơn đối với Gian khi cô chia xa quê hương và lên kinh đô cùng bố. Giọng hát đã đưa Gian đến với cuộc sống tốt đẹp, xứng đáng với những gì cô có, nhưng cô vẫn có một trái tim ấm áp, trọng nghĩa trọng tình và vẫn nhớ tới người bạn từ bé của mình mỗi khi viết thư gửi về quê hương. Knut, trong lòng vẫn luôn muốn thổ lộ nhưng sự thật trước mắt vẫn khiến cậu chùn bước, suốt khoảng thời gian cậu đi thật xa để lãng quên những điều khiến cậu cảm thấy buồn tủi, nơi đâu cũng là kỉ niệm, dẫu chỉ là một thoảng mùi hương mộc, hay một cành liễu cạnh bờ sông. Có lẽ, cho tới khi cậu đặt chân tới nhà hát, nơi ông chủ cuối cùng đưa cậu đến, cũng là nơi cậu gặp lại Gian kể từ buổi tối ở kinh đô, đấy là khoảnh khắc trái tim cậu ấm lại, nhưng rồi hi vọng nhiều, thất vọng càng nhiều thêm. Gian chẳng hề nhớ cậu, và cũng có thể, cô nhớ, nhưng cô sợ lại một lần nữa gieo hi vọng cho Knut. Gốc liễu già, nơi cuối cùng Gian tựa lưng, nhưng lại chẳng phải là nơi tuổi thơ cậu từng gửi gắm. Một giấc mơ thật ngắn, nhưng lại là mơ ước gần như cả một đời của chàng trai này. Nếu Knut đủ can đảm, liệu cậu có một lần nữa thổ lộ với Gian? Và nếu cậu thổ lộ, liệu hiện thực có dễ dàng đến mực, Gian đã có gia đình, vẫn quay trở về gốc liễu nơi chôn rau cắt rốn của hai người…?</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:35:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313297015</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313297099</link>
         <description><![CDATA[<p>Bùi Thị Lan </p><p>Msv: 235714021730031</p><p><br/></p><p>"Tuyết" là một câu chuyện kể về Tachiana Petrovna cùng con gái nhỏ Varia và người vú già chuyển đến sống trong ngôi nhà của cụ Potapov sau khi cụ qua đời 1 tháng. Ngôi nhà nhỏ nằm trên một ngọn đồi trong một tỉnh lị vắng vẻ, nơi Tachiana ban đầu cảm thấy cô đơn và hối tiếc khi rời Moskva.</p><p>&nbsp;Tuy nhiên, nàng dần quen với cuộc sống mới và quyết định biểu diễn ở các trạm quân y để giúp đỡ thương binh. Một ngày nọ, nàng vô tình đọc được thư của con trai cụ Potapov – trung úy Nicolai Potapov, người đang điều trị vết thương ở bệnh viện. Những lá thư thể hiện tình yêu sâu sắc của Nicolai với quê hương và ngôi nhà cũ. Cảm động trước tình cảm đó, Tachiana bắt đầu chăm sóc ngôi nhà như thể chuẩn bị chào đón người chủ thực sự của nó như là dọn con đường dẫn tới phong đình trên bờ dốc, sửa quả chuông treo trên cửa, chiễ đàn cũ. Khi được nghỉ phép, Nicolai trở về thăm nhà nhưng hay tin cha đã mất và có một người phụ nữ lạ đang ở đó. Ban đầu, anh định không vào, nhưng khi thấy vườn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, quả chuông được sửa lại, anh cảm thấy có sự thân thuộc và bước vào. Tachiana đón anh như một người quen cũ dù cả hai không nhớ đã từng gặp nhau ở đâu. Sau một ngày ở nhà, Nicolai rời đi.</p><p>&nbsp;Sau đó, anh gửi thư cho Tachiana, tiết lộ rằng họ đã gặp nhau từ lâu ở Krưm khi nàng mới 16 tuổi. Khi ấy, chỉ trong khoảnh khắc thoáng qua, anh đã cảm nhận rằng nàng có thể mang lại hạnh phúc hoặc làm tan vỡ cuộc đời anh. Tuy nhiên ngườ mà anh nhớ là mình đã gặp ở Krưm lại không phải Tachiana. Nhưng điều này đã trở nên không còn quan trọng vì nó đã giúp cho Nicolai có thêm hi vọng để trở về.</p><p><br><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:35:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313297099</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313299093</link>
         <description><![CDATA[<p>Nguyễn Thúy Hiền</p><p>Truyện: "dưới bóng liễu già"</p><p><br/></p><p>Câu chuyện kể về Knud, một cậu bé nhà nghèo sống trong một ngôi làng nhỏ ven biển, và Johanna, con gái của một gia đình giàu có. Dù có sự khác biệt về địa vị xã hội, hai đứa trẻ vẫn lớn lên bên nhau, trở thành đôi bạn thân thiết.</p><p>Knud là một cậu bé chân thành, giàu tình cảm, trong khi Johanna hồn nhiên và mộng mơ. Dưới bóng cây liễu già, hai người thường ngồi bên nhau, tâm sự và kể cho nhau nghe những giấc mơ về tương lai.</p><p>Knud và Johanna là đôi bạn thân từ nhỏ.</p><p>Một trong những kỷ niệm đẹp nhất của họ là những buổi chiều ngồi dưới bóng cây liễu già, nơi họ kể chuyện, tưởng tượng về những vùng đất xa xôi và ước mơ về tương lai. Knud ngày càng dành tình cảm sâu đậm cho Johanna, nhưng cô vẫn chỉ xem cậu như một người bạn thân thiết.</p><p>Một ngày nọ, cha của Johanna quyết định đưa cả gia đình lên thành phố để tìm kiếm cuộc sống tốt hơn. Trước khi đi, Johanna tạm biệt Knud. Cô ôm cậu, hôn lên má cậu một cách hồn nhiên, không biết rằng đối với Knud, đó là một khoảnh khắc thiêng liêng và ý nghĩa vô cùng.</p><p>Johanna rời đi với sự háo hức khám phá thế giới mới, còn Knud ở lại với nỗi buồn và trống trải. Cậu vẫn ngày ngày đến dưới gốc cây liễu già, nhớ lại những ký ức đẹp đẽ của họ.</p><p>Thời gian trôi qua, Knud không thể quên được Johanna. Cậu mong mỏi được gặp lại cô, hy vọng rằng cô vẫn còn nhớ đến tình bạn của họ. Cuối cùng, cậu quyết định rời quê lên thành phố để tìm Johanna.</p><p>Với số tiền ít ỏi, Knud lên đường, mang theo hy vọng và niềm tin mãnh liệt. Cậu tin rằng khi gặp lại Johanna, mọi thứ sẽ trở lại như xưa, và cô sẽ vui mừng chào đón cậu.</p><p>Khi đến thành phố, Knud tìm được Johanna. Nhưng cô gái ngày nào giờ đã khác. Cô ăn mặc lộng lẫy, giao du với những người bạn giàu có và sống trong thế giới xa hoa. Cô không còn là cô bé hồn nhiên chơi đùa dưới bóng liễu già nữa.</p><p>Knud vui mừng khi gặp lại Johanna, nhưng cô chỉ chào hỏi cậu một cách lạnh nhạt, như thể họ chỉ là những người quen cũ. Knud cảm thấy xa cách và lạc lõng trong thế giới của Johanna.</p><p>Dần dần, cậu nhận ra rằng Johanna không còn nhớ về những kỷ niệm xưa nữa. Đối với cô, quá khứ ở làng quê chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời, không còn ý nghĩa như với Knud.</p><p>Knud tuyệt vọng và đau khổ. Cậu nhận ra rằng Johanna đã thay đổi mãi mãi, và tình cảm của cậu không thể làm cô trở lại như trước.</p><p>Không còn lý do để ở lại thành phố, Knud quyết định quay về quê. Nhưng khi trở về, cậu cảm thấy quê hương cũng không còn như trước. Mọi thứ vẫn như xưa, nhưng trong lòng cậu chỉ còn lại sự trống rỗng.</p><p>Cậu đến dưới gốc liễu già, nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của cậu và Johanna. Nhưng giờ đây, chỉ còn Knud một mình với nỗi cô đơn vô tận.</p><p>Nỗi buồn và sự tuyệt vọng khiến Knud dần héo mòn. Cậu không còn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống nữa. Cuối cùng, cậu kiệt sức và qua đời, mang theo một tình yêu không được đáp lại và những ký ức đẹp đẽ bị lãng quên. Cây liễu già vẫn đứng đó, như một nhân chứng lặng lẽ cho tình yêu chân thành của Knud và những kỷ niệm đã bị chôn vùi theo thời gian.</p><p>Phải chăng "Dưới bóng liễu già" của Hans Christian Andersen là một câu chuyện đầy trữ tình, sâu sắc nhưng cũng bi thương, phản ánh sự đổi thay của con người theo thời gian và hoàn cảnh.</p><p>Câu chuyện mở ra bằng một tình bạn hồn nhiên giữa Knud và Johanna, nơi tình yêu chân thành của Knud được vun đắp dưới bóng cây liễu già. Thế nhưng, thời gian và khoảng cách đã làm thay đổi Johanna, khiến cô lãng quên những ký ức đẹp đẽ thuở ấu thơ. Trong khi đó, Knud vẫn mang trong lòng một tình cảm vẹn nguyên, để rồi cuối cùng phải đối diện với sự mất mát và cô đơn tột cùng.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:37:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313299093</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313303256</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Lê Thùy Dương</strong></p><p>Câu chuyện "Dưới bóng liễu già" của Hans Christian Andersen là một tác phẩm mang đậm tính thơ mộng, vừa giản dị vừa chứa đựng triết lý sâu xa về cuộc đời.. Câu chuyện bắt đầu từ một khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, nơi hai đứa trẻ Knút và Gian thường xuyên vui chơi bên góc liễu già. Tuy nhiên, sự đơn giản ban đầu của cuộc sống trẻ thơ dần bị cuốn vào những biến thiên của số phận. Từ những trang văn tươi sáng, Andersen đã khắc họa rõ nét cuộc sống và tình bạn thuần khiết của hai đứa trẻ Knút và Gian bên gốc liễu, tạo nên một bức tranh sống động về tuổi thơ, tình yêu, và những nỗi đau rời xa.</p><p>Câu chuyện "Dưới bóng liễu già" xoay quanh tình bạn sâu sắc giữa hai đứa trẻ Knút và Gian. Dưới bóng cây liễu, họ đã cùng nhau trải qua nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, tạo nên những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng tràn đầy niềm vui; đôi khi nó ẩn chứa những bi kịch. Câu chuyện về tình yêu của đôi uyên ương bánh ngọt làm cho Knút và Gian thêm phần cảm động. Khi nhắc đến cặp đôi này, hai đứa trẻ không chỉ thấy buồn mà còn đau xót khi biết cô gái đã biến mất do hoàn cảnh xô đẩy, khiến chúng cảm nhận rõ rệt sự tàn nhẫn của cuộc sống. Hình ảnh cặp uyên ương này nhắc nhở Knút và Gian về những giá trị của tình bạn và tình yêu, kèm theo nỗi buồn về sự phân ly. Tuy nhiên, trong lúc đối mặt với nỗi đau ấy, họ vẫn tìm thấy niềm an ủi và niềm vui bên nhau. Giọng hát của Gian là một điểm sáng trong câu chuyện. Giọng ca của Gian được mô tả là trong vắt như tiếng chuông bạc, mang lại một cảm giác tươi vui và hạnh phúc cho những người xung quanh. Mọi người ở Kgiôêgiê, đặc biệt là dân làng và cả vợ của ông chủ hiệu đồ chơi, đều mê mẩn khi nghe giọng hát của Gian. Họ dừng lại, lắng nghe từng âm thanh xuất phát từ sự hồn nhiên, lạc quan của em. Điều này không chỉ phản ánh rõ nét tài năng của Gian mà còn làm sáng lên giá trị nghệ thuật, sự kết nối giữa âm nhạc và tâm hồn, thể hiện rằng giọng hát có thể mang lại niềm vui, sự chữa lành cho cả tâm hồn và cuộc sống. Giọng hát của Gian không chỉ là một phần của tính cách mà còn là biểu tượng cho vẻ đẹp trong tâm hồn của trẻ thơ. Trong không gian ảm đạm sau khi biết tin về cặp uyên ương xấu số, giọng hát của Gian đã mang lại sự nhẹ nhàng và hy vọng cho Knút và cả những người xung quanh. Hơn nữa, việc Knút không có giọng hát nhưng vẫn thuộc lời bài ca cho thấy rằng không phải ai cũng cần tài năng vượt trội để thể hiện tình cảm của mình. Sự kết nối giữa Knút và Gian được thể hiện qua tình bạn chân thành và sự đồng điệu trong tâm hồn. Câu chuyện vì vậy không chỉ làm nổi bật nghệ thuật mà còn lồng ghép ý nghĩa về tình bạn, tình yêu, và những giá trị nhân văn của cuộc sống. <br>Hình ảnh đẹp đẽ của tuổi thơ được khắc họa qua những trò chơi, những giấc mơ và cảm xúc thuần khiết của Knút và Gian. Dưới bóng liễu già, hai đứa trẻ thường tìm đến để nô đùa, tạo dựng những kỷ niệm ngọt ngào trong lòng. Tuy nhiên, tình yêu của họ lại không được thổ lộ, không được bày tỏ ra ngoài lời nói mà chỉ âm thầm hiện hữu trong từng ánh mắt, từng sự quan tâm vô hình. Hai nhân vật, với tâm hồn trong sáng, luôn tìm kiếm sự kết nối, nhưng lại không dám bày tỏ tình cảm của mình. Đây chính là tâm tư điển hình của nhiều mối tình thời thơ ấu, nơi tình yêu chân thành nhưng bị chôn vùi bởi những e ngại và thiếu dũng cảm trong việc thổ lộ cảm xúc.</p><p>Câu chuyện còn tạo ra một bi kịch nhân văn rất sâu sắc, khi mối tình giữa họ không thể diễn ra trọn vẹn. Người ta thường không thể bày tỏ tình cảm chân thành mà chỉ giữ chặt trong lòng, dẫn đến nỗi đau và tiếc nuối về sau. Hình ảnh hai chiếc bánh được ông hàng bánh tặng là một biểu tượng cho tình yêu không lời, cho những điều chưa nói và sự tiếc nuối trong đời sống tình cảm, phản ánh chân thực những khó khăn trong việc giao tiếp và bộc lộ tình cảm. Sự lặng im trong tình yêu đã dẫn đến bi kịch, nhắc nhở người đọc rằng sự im lặng sẽ không bao giờ mang lại kết quả tốt đẹp.</p><p>Cây liễu già, chứng nhân thầm lặng của tình bạn và tình yêu trẻ thơ, không chỉ là một yếu tố cảnh quan, mà còn mang một ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Cây liễu già đứng đó, trải qua bao mùa xuân, mùa thu, chứng kiến sự lớn lên, trưởng thành, và cả sự chia ly của Knút và Gian. Bóng liễu như một sự che chở, an toàn, là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ. Nhưng thời gian không chờ đợi ai, sự chia ly là điều không thể tránh khỏi. Knút và Gian, với những hoàn cảnh khác nhau, đã phải xa nhau, để lại trong lòng mỗi người một nỗi nhớ da diết về những ngày tháng êm đềm dưới bóng liễu già. "Dưới bóng liễu già" không chỉ là câu chuyện về một tình yêu tuổi thơ, mà còn là một bài học sâu sắc về cuộc sống. Sự trôi chảy của thời gian, sự thay đổi của hoàn cảnh, sự xa cách của con người... đều được Andersen khắc họa một cách tinh tế và đầy cảm xúc. Câu chuyện gợi cho người đọc những suy ngẫm về giá trị của tuổi thơ, về tầm quan trọng của tình bạn, tình yêu, và cả những tiếc nuối khi những cơ hội tốt đẹp đã vụt mất. Sự im lặng, sự e ngại, đôi khi lại là rào cản lớn nhất cho hạnh phúc. Câu chuyện nhắn nhủ rằng, hãy sống trọn vẹn với cảm xúc của mình, hãy dũng cảm bày tỏ tình cảm, để không phải hối tiếc về những điều chưa nói ra. Sự kết thúc mở của câu chuyện càng làm tăng thêm sức nặng của những suy tư. Knút và Gian liệu có gặp lại nhau? Tình cảm của họ sẽ ra sao? Câu trả lời nằm trong lòng mỗi người đọc, tùy thuộc vào sự cảm nhận và trải nghiệm sống của mỗi người. "Dưới bóng liễu già" không chỉ là một câu chuyện hay, mà còn là một tác phẩm giàu ý nghĩa, để lại trong lòng người đọc nhiều xúc cảm sâu lắng và những bài học quý giá về cuộc sống, về tình yêu, về tuổi thơ, và cả về sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Đó là một câu chuyện mà mỗi lần đọc lại, người ta lại có thể khám phá ra những tầng ý nghĩa mới, sâu sắc hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:42:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313303256</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313305385</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353603144/890b14cd5faebf810c4c5f95085d0654/B_I_TH__H_NG.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 08:43:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313305385</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313305573</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353425238/d8acc0f9fc801ce7e40ae4619fbb8fec/tuyet.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 08:44:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313305573</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313309293</link>
         <description><![CDATA[<p>Lê Thị Linh Chi</p><p>Truyện ngắn Tuyết mô tả một giai đoạn khó khăn trong cuộc sống của Tachiana Petrovna khi cô phải rời Moskva để tìm sự yên tĩnh ở một tỉnh lị hẻo lánh, nơi chỉ có ba gian nhà, một khu vườn, và một người vú già. Sự cô đơn của cô, nhất là sau cái chết của cụ Potapov, khiến cho không gian xung quanh trở nên trầm lắng và đầy u uất. Tuy nhiên, giữa bối cảnh đượm buồn ấy, Tachiana dần tìm thấy chút an ủi qua những kỷ niệm về quá khứ và những món đồ cũ của cụ Potapov. Tachiana dù đã quen với sự cô độc, nhưng lại không thể nào từ bỏ nỗi nhớ về những gì đã mất—những cuộc sống sôi động ở Moskva, những người bạn cũ, và đặc biệt là những ký ức về người con trai của cụ Potapov, Nicolai. Dù chỉ là những hình ảnh mơ hồ, một cảm giác bất an trong trái tim Tachiana, mối liên kết giữa cô và Nicolai trở thành sợi dây níu kéo giữa hiện tại và quá khứ. Chính những ký ức này tạo nên sự giằng xé trong lòng nhân vật, khi cô cố gắng tìm kiếm một điều gì đó bền vững, dù là mong manh, giữa cuộc sống chiến tranh đầy bất trắc. Cảnh gặp gỡ cuối cùng giữa Nicolai và Tachiana cũng khiến người đọc cảm thấy xúc động, khi họ chia tay nhau mà không thể thốt lên lời yêu, nhưng giữa họ vẫn còn một mối dây liên kết lạ lùng. Câu chuyện là một bài học về sự tiếc nuối, mất mát và những mối quan hệ phức tạp mà đôi khi không thể hoàn thiện. Nó cho thấy rằng, dù chúng ta có gặp lại những người đã quen, đôi khi chúng ta vẫn không thể nhận ra nhau và cảm nhận được tình cảm đó như lần đầu. Cảm xúc của các nhân vật rất thực và chân thật, nhưng sự thiếu hoàn thiện trong mối quan hệ và quá khứ tạo nên một cảm giác nuối tiếc và mơ hồ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:47:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313309293</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313313637</link>
         <description><![CDATA[<p>Nguyễn Trần Vân Anh</p><p>truyện: Tuyết</p><p>Trong caí tiết trời se lạnh này, tôi lại nhớ đến truyện ngắn của Paustovsky. Những câu chuyện đầy ấn tượng về cảnh vật và con người nước Nga-Xô Viết trong chiến tranh. Có lẽ một số phan hâm mộ của Paustovky đã không còn xa lạ với truyện ngắn"Tuyết ". Đây là một truyện ngắn mà tôi đã say mê từ lần đọc đầu tiên và thật đáng tiếc cho bạn đọc nào chưa thử chiêm nghiệm qua một lần .Truyện ngắn xoay quanh tình tiết gặp gỡ giữa người chiến sĩ Liên Xô và một thiếu phụ Nga trong cái gấp gáp của chiến tranh khắc nghiệt. Tuy chỉ là hai người xa lạ nhưng họ đã cho đối phương cảm nhận được tình cảm ấm áp như gia đình. Tachiana cùng con gái nhỏ của cô là Varia và người vú già chuyển đến ngôi nhà của cụ Potapov khi cụ đã qua đời. </p><p>Một ngôi làng tuyết phủ lãng mạn nhưng lại heo hút và xám xịt. Những ngày đầu tiên với Tachiana thật xa lạ và buồn tẻ, nhưng rồi cô cũng dần quen với cuộc sống nơi đây.Cũng từ một lần tình cờ thấy dược bức ảnh của Nicoolai con trai cụ Potapov  và bức thư của anh, người thiếu phụ ngắm nhìn bức ảnh với một cảm giác quen thuộc đến kì lạ.Trong bức thư là nỗi nhớ cha, nhớ nhà, nhớ những cảnh vật quen thuộc của ngôi làng nhỏ nơi anh lớn lên. Nhưng cảnh vật trong ngôi nhà ấy thật khác xa với những gì trong bức thư của người lính trẻ. Nàng nghĩ bụng mai đây người con trai ấy trở về sẽ thật buồn khi phải thấy những người xa lạ và cái cảnh vật buồn tẻ xám xịt này. Nàng quyết định đưa những cảnh vật trong bức thư của chàng trai trở thành hiện thực. Ngày trở về người lính chiến ấy mang một nỗi buồn cô đơn cùng cực , người thân yêu nhất không còn ,anh cũng không tính ở lại lâu và cũng rất sợ phải đối mặt với những cảnh vật và những con người xa lạ. Nhưng khi bước vào căn nhà a lại một lần nữa ược sống lại cái cảm giác quen thuộc những cây nến hây những bản nhạc cũ ... vẫn đó. Cuộc gặp gỡ tuy ngắn giữa thiếu phụ Tachiana và chàng lính Nicoolai chỉ trong một thời gian ngắn rồi vội vã rời xa nhưng họ đã cảm nhận được tình cảm yêu thương và thân thuộc như những người thân trong gia đình. Thế là hai con người xa lạ đã có một sự kết nối vô hình khó lí giải, họ đều có những kỉ niệm gắn bó với ngôi nhà này. Cuối câu chuyện tác giả đã để  lại một kết thúc mở khi hai người Nicoolai và Tachiana không thể nhớ ra họ đã gặp nhau ở đâu, nhưng sự kêt nối giưã hai người đã tạo nên một khởi đầu mới một sự gắn kết đầy xúc động của tình người sau những mất mát của chiến tranh . Câu chuyện như một tia sáng rực rỡ, tràn đầy hy vọng và hứa hẹn về một tương lai tươi sáng ấm áp của cuộc sống hòa bình và một cuộc đời tràn ngập trong ánh sáng ấm áp của tình người. Truyện ngắn tuyết thật giản dị mà ấm áp nó như đốm lửa sưởi ấm cho bạn đọc trong tiết trời đông lạnh giá hay chính là động lực niềm tin để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống hướng đến những điều tốt đẹp hơn .</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 08:52:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313313637</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313313778</link>
         <description><![CDATA[<p>Trương Thị Châu Anh</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353605795/55d5f52370936a596f60a527a766962e/Review_truy_n_ng_n_Tuy_t.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 08:52:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313313778</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>vokhanhhien81105</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313319049</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353604647/732dd66213120f98b24489a0b43d3417/Ca_u_chuye__n_ve___Khu_t_va__Gian_mang__e__n_nhu__ng_ca_m_xu_c_trong_tre_o_nhu_ng_cu_ng__a__y_tie__c_nuo__i_ve___ti_nh_ba_n_tuo__i_tho__va__su___chia_ly_kho_ng_the___tra_nh_kho_i_trong_cuo__c__o__i__Khung_ca.pdf" />
         <pubDate>2025-02-03 08:58:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313319049</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313323530</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện “Dưới bóng liễu già” <em>&nbsp;</em>kể về mối tình đơn phương của chàng trai Knút với cô bạn gái thời thơ ấu Gian. Một câu chuyện buồn nhưng sâu sắc như phong cách thường thấy trong những câu&nbsp;<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://doctruyencotich.vn/truyen-co-andersen">chuyện cổ tích của Andersen</a></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353605955/7072e7b39ffab7116a6e76bb27c78a69/d__i_b_ng_li_u_gi_.docx" />
         <pubDate>2025-02-03 09:03:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313323530</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phuongthao17042021</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313326649</link>
         <description><![CDATA[<p>Nguyễn Thị Phương Thảo 073, truyện ngắn Dưới bóng liễu già </p><p>"Dưới bóng liễu già" là một truyện ngắn của nhà văn Hans Christian Andersen. Truyền qua quanh mối tình đơn phương của Knut và cô bạn nhỏ thời thơ ấu Gian. Từ nhỏ thì cả hai luôn cùng chơi chung với nhau dưới gốc liễu già mọc sát bên dòng suối dù rất sợ nước. Một dịp hiếm có, có người chủ hàng bánh đến chợ phiên ở trọ nhà Knut người thợ bánh đã kể câu chuyện về những chiếc bánh ngọt hình người trong tủ hàng của ông và tình yêu của họ dù yêu nhau là không tỏ tình với nhau và kết quả là những chiếc bánh hình người ấy đã không đưa đến kết quả nào vì nó là một mối tình câm. Sau khi kể chuyện thì chủ học bạn đã tặng những chiếc bánh hình người cho Knut và Gian. Cả hai người đều vì câu chuyện mà cảm động không nỡ ăn cặp bánh ấy và đem câu chuyện kể cho lũ trẻ con khác nghe nhưng không may một cậu trai trong lũ trẻ đã ăn mất chiếc bánh hình cô gái để chắc bánh hình cậu trai không cô đơn một mình họ đã ăn nó. Câu chuyện của cặp bánh như là lời tiên tri về sự chia cắt của hai người khi mẹ Gian chết bố em lấy vợ mới tận Kinh đô. Lúc chia xa hai người hứa sẽ viết thư cho nhau. Lớn hơn một chút thì Knut được gửi đi học nghề tại nhà một bác thở giày. Knut muốn đi gặp Gian nhưng phát hiện mình không thể dù khoảng cách giữa thị trấn Kgioegie và Kinh đô có 5 dặm đường. Nhờ giọng hát hay Gian tại viện hí kịch kiếm được tiền. Tại bút cô còn thêm "Rất thân ái gửi thăm Knut". Cả hai đọc xong bức thư đều khóc họ khóc vì vui mừng sung sướng hình ảnh Gian ngày nào cũng chiếm tâm hồn Knut cậu cứ nghĩ hai người sẽ trở thành vợ chồng. Sau khi học thành nghề Knut ra Côpenhage nhận việc rồi tìm đến gặp Gian. Knut không thể rơi mất khỏi hình ảnh thiếu nữ Gian khi trưởng thành. Dù cảm thấy không xứng với gian nhưng vì có thể cưới được nàng Knut đã thầm nghĩ sẽ cố gắng làm việc để trở thành ông chủ. Cứ mỗi chủ nhật Knut đều đến tìm Gian cho đến khi gian bảo sẽ sang Pháp. Thấy Gian muốn ra đi Knut đã nói lên nỗi lòng mình với nàng và vì làm từ chối và nói sẽ mãi là em gái tốt lắm tin cậy của Knut. Nuốt đau lòng tưởng như trời xa đất sụp khi cô chịu coi anh là anh trai rồi họ chia tay nhau từ đấy. Gian đã đi rồi nhưng Knut lại không thể quên được nàng. Knut đã đi du lịch thật lâu đến nhiều nơi và quyết định dừng chân tại thành phố Nuyrember thành phố cổ kính, yên bình. Ở đây nó đã tìm được một công việc mà ở trước cửa xưởng có một góc liễu già bạn rẽ vào căn nhà rất giống khi ở thị trấn Kgioegie. Nhìn cái liễu khiến nhớ về lúc nhỏ lại khiến chàng chạnh lòng và chán nản quyết định rời khỏi Nuyrember. Cũng là lúc này Knút mới hiểu hết ý nghĩa câu chuyện của hai chiếc bánh ngọt. Knut tiếp tục đi khắp nơi nhưng đến đâu đều khiến cậu nhớ đến quê hương Kgioegie. Đến thành phố Milano trang tìm được một công việc ở đây đang giải thoát được nỗi sầu nặng trĩu trong lòng và cứ thế sống tại thành phố này một năm cho đến một hôm Knut đã gặp lại được Gian trên sân khấu khi được ông chủ nhà dẫn đến kịch viện cuộn thành phố. Gặp lại Gian khiến Knut rất vui sướng. Kết thúc buổi diễn Knut đứng gần cửa xe nàng nhưng khi hai người nhìn vào nhau Gian đã không nhận ra chàng là ai cả. Rồi chàng nhìn thấy nàng khoác tay một người đàn ông trẻ và nghe tin họ đã đính hôn. Knút về nhà thu xếp hành lý trang quyết định trở về quê hương về dưới bóng liễu trong tâm trí. Knút đeo hành lý chống gậy ra đi càng đi chẳng còn thấy ốm yếu chồng quyết định dừng chân tại một quán trọ nghèo nàn đem đó và cả ngày hôm sau. Cho đến khi nghỉ ngơi đủ Knút lại lên đường đi mãi về phương Bắc trong sự chết lặng của tâm hồn cho đến một hôm trời tối gió lạnh tại một gốc liễu to bên đường Knut ngồi xuống nhắm mắt ngủ tiếp đi. Chàng thấy mình đã về được chính quê hương mình trong vòng tay của cây liễu già, thấy được anh con trai và cô gái bằng bánh ngọt năm xưa, thấy được trái tim Gian vì chàng mà hoà tan nhưng tất cả đều biến mất khi chàng tỉnh dậy trong đêm đông giá rét. Chàng tự nhủ đó là giây phút đẹp nhất đời và tiếc thay nó chỉ là một giấc mơ và mong Thượng Đế cho cơ hội mơ lại lần nữa rồi nhắm mắt ngủ tiếp và lại mơ cho đến chết rét bên gốc cây liễu. </p><p>Truyện ngắn lấy tên là "Dưới gốc cây liễu" cho thấy kết thúc câu chuyện là cái chết dưới gốc liễu của nhân vật Knut cũng như hình ảnh cây liễu như là một bến cảng của tâm hồn dù khi nào đi nữa mỗi người đều cần một nơi để trở về để tâm hồn được nghỉ ngơi, che chở.</p><p>Câu chuyện kết thúc với một màu u ám cho cái chết của nhân vật Knut. Mối tình đơn phương của cậu đã khiến cậu bỏ qua mọi thứ bất chấp tất cả đến cuối cùng không nhận được gì. Truyện ngắn để lại những tiếc nuối cũng như cảnh tỉnh đừng vì tình yêu không có kết quả mà bỏ qua mọi thứ xung quanh bạn mà hãy bước ra khỏi tình yêu mù quáng và nhìn nhận những điều tốt đẹp xung quanh. Tình yêu là không lý trí nhưng vì tình yêu không kết quả đánh mất bản thân thì tình yêu đó cũng không đáng một đồng.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 09:06:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313326649</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313332289</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Bùi Thị Kim Anh</strong></p><p>Từ câu truyện “Dưới bóng liễu già”, tôi thấy rằng hình ảnh cây liễu hiện lên gợi những cảm xúc về tình yêu, sự gắn bó gia đình, quê hương. Ngoài ra, hình ảnh cây liễu như một minh chứng sống, nó đã chứng kiến biết bao thế hệ con người với mỗi câu truyện khác nhau. Từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành lớn lên. Qua truyện cho thấy Knút là một người kiên định, từ lúc nhỏ được ông chủ kể cho nghe câu chuyện bánh ngọt cậu xúc động và suốt đời không quên và cậu luôn cho rằng “mình cứ nói thẳng. Mối tình câm không đem lại kết quả gì cả. Câu chuyện những chiếc bánh ngọt đã chứng minh cho ta điều đó từ lâu”. Knút còn tự nhủ “Ta yêu nàng biết bao! nàng cũng yêu ta”. Sự gần gũi của Gian đối với Knut chỉ là người em gái đối với người anh thủa nhỏ. Như lại tạo cho Knut luôn nghĩ đó là tình yêu, anh yêu cô nồng nàn và nghĩ nhất định Gian sẽ trở thành vợ anh. Nên anh luôn chờ để nói ra tình cảm của mình, anh không muốn chuyện tình của mình không có kết quả gì như câu chuyện bánh ngọt hồi nhỏ được nghe. Nhưng đâu phải ta cứ thổ lộ tình cảm là được cái kết đẹp khi đối phương không có tình cảm gì. Sao khi anh nghe Gian nói chỉ xem mình là anh trai, Tim anh dường như sắp tan ra thành muôn mảnh. Sau đó anh muốn bỏ quên hương, gia đình để đi đến một nơi xa đi từ tỉnh này qua tỉnh nọ và được ngắm nhìn những cảnh vật, phong cảnh, thiên nhiên hùng vĩ nhưng anh vẫn không thể quên Gian người con gái anh yêu sâu đậm. Và tình cờ anh gặp Gian, nhưng cô lại mang hào quang đi với người khác anh sụp đổ và quyết định trở về quê hương, gia đình của anh. Kết quả là anh vẫn không từ bỏ được tình yêu của mình đối với Gian và chết trong chính giấc mơ mà Knut vẫn hằng mong chở thành sự thật. Câu truyện trên bằng một cách nào đó đã cho ta những cảm xúc sâu lắng, chân thành chạm đến trái tim người đọc. Tôi nghĩ tình yêu không nhất thiết là cần có sự đền đáp và không nên cố chấp trong tình yêu mặc dù nó thể hiện sự kiên định và trung thành nhưng sự cố chấp trong tình yêu nó như con dao hai lưỡi và không mang lại kết quả tốt đẹp như cái chết của Knut.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 09:12:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313332289</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313336188</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Truyện: "Dưới bóng liễu già"- Andersen</p><p>Câu chuyện kể về một cậu bé và một cô bé sống cạnh nhau từ nhỏ. Cậu bé tên Knud, con trai một ngư dân nghèo, còn cô bé là Joanna, con gái một gia đình giàu có. Họ lớn lên bên nhau, cùng chơi đùa dưới bóng một cây liễu già. Knud yêu Joanna, nhưng vì gia cảnh nghèo khó, cậu không dám thổ lộ tình cảm của mình.</p><p>Sau này, Joanna được gửi đến thành phố để học tập và sống trong môi trường giàu sang, còn Knud vẫn ở lại quê nhà. Khi Joanna trở về, cô đã thay đổi, không còn là cô bé hồn nhiên ngày nào nữa. Cô sắp kết hôn với một chàng trai giàu có ở thành phố. Knud buồn bã nhưng vẫn chúc phúc cho cô.</p><p>Sau khi Joanna rời đi, Knud cảm thấy cô đơn và quyết định lên đường ra đi. Tuy nhiên, trên chuyến hành trình, cậu bị lạc trong một trận bão tuyết và kiệt sức dưới bóng một cây liễu già. Trong giấc mơ cuối cùng, cậu thấy mình gặp lại Joanna như thuở bé, cùng nhau vui đùa và hạnh phúc. Cuối cùng, Knud qua đời, để lại tình yêu đơn phương thầm lặng và nỗi buồn man mác dưới bóng cây liễu già.</p><p>Câu chuyện mang màu sắc buồn, thể hiện sự hy sinh thầm lặng, tình yêu trong sáng nhưng không được đáp lại, và sự chia ly đầy tiếc nuối của những trái tim thuần khiết.</p><p>Truyện cổ tích <em>Dưới bóng liễu già</em> của Andersen là một câu chuyện buồn nhưng đầy ý nghĩa về tình yêu đơn phương, sự hy sinh thầm lặng và nỗi cô đơn của con người.</p><p>Tình yêu của Knud dành cho Joanna là một tình yêu trong sáng, chân thành nhưng lại không được đáp lại. Dù rất yêu Joanna, Knud vẫn giữ tình cảm ấy trong lòng mà không dám bày tỏ, bởi sự chênh lệch giàu nghèo giữa hai người. Khi Joanna rời quê, Knud vẫn mong chờ, nhưng khi cô trở về, khoảng cách giữa họ đã quá lớn. Đây là một sự thật đau lòng trong cuộc sống: không phải mọi tình cảm đều có thể được đáp trả, và đôi khi, hoàn cảnh có thể thay đổi con người.</p><p>Hình ảnh cây liễu già không chỉ là một nơi kỷ niệm tuổi thơ của hai nhân vật mà còn tượng trưng cho sự che chở, ký ức và nỗi buồn. Dưới bóng cây liễu, Knud đã mơ về hạnh phúc, nhưng thực tế lại quá phũ phàng. Cái chết của Knud không chỉ là sự kết thúc cuộc đời cậu mà còn là sự tan biến của một giấc mơ không thành.</p><p>Andersen luôn mang đến những câu chuyện không chỉ dành cho trẻ em mà còn chứa đựng nhiều triết lý sâu sắc về cuộc sống. Qua "<em>Dưới bóng liễu già"</em>, ông gợi lên sự tiếc nuối, nỗi cô đơn và sự mất mát của những con người chân thành nhưng không có được hạnh phúc. Câu chuyện khiến ta suy ngẫm về giá trị của tình yêu, sự thay đổi của con người theo thời gian và những cảm xúc không thể nói thành lời.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 09:16:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313336188</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313338688</link>
         <description><![CDATA[<p>"Dưới bóng liễu già" Andersen</p><p> Tuổi thơ chúng ta có lẽ đã quá quen thuộc với những câu chuyện cổ tích của Andersen  “cha đẻ” của các tác phẩm như  “Nàng tiên cá”, “Công chúa tuyết”, “Chú lính chì dũng cảm”… TRong kho tàng truyện của ông không thể không kể đến truyện "Dưới bóng liễu già". Hiện thực luôn là cái nôi cho sự ra đời của những tác phẩm, điều này có lẽ đúng. Khi cụ thân sinh ra Andersen là một thợ đóng giày , là nguồn cảm hứng để cho ông hình thành hình tượng nhân vật trong " dưới bóng liễu già". Truyện kể về tình cảm đơn phương của <em>tràng trai knút giành cho người bạn thuở nhỏ của mình là Gian. Hai nhà họ gần nhau nên từ nhỏ hai người đã vô cùng thân thiết, gốc cây liễu già và cây hương mộc  nơi sân vườn là nơi họ thích thú nhất, nơi lưu giữ hết thảy những kỉ niệm tươi đẹp và hạnh phúc nhất với anh chàng Knút. Knút và Gian đã được nghe ông hàng kẹo kể cho nghe câu chuyện về  mối tình câm của những chiếc bánh ngọt nên anh chàng knút cũng đã rút ra được rất nhiều bài học cho mình. Tưởng chừng như họ sẽ vui vẻ trải qua cuộc sống bình dị nơi thôn quê dưới gốc cây liễu già thì mẹ của Gian mất, gia đình Gian chuyển lên thành phố sống cùng với người vợ mới của bố Gian. Họ vẫn liên lạc với nhau qua những lá thư, giờ đây Gian đã kiếm được tiền nhờ giọng hát của mình,còn Knút thì đi học nghề cùng thợ Giày. Học nghề xong năm 19 tuổi knút đã lên thành phố kiếm Gian và mang theo hi vọng sẽ thổ lộ tình cảm và sẽ cưới nàng làm vợ. Lần đầu tiên cả hai ặp nhau sau bao năm xa cách hai người vô cunngf xúc động như muốn lao vào ôm lấy nhau. Sau lần đó Knút luôn luôn âm thầm đi qua nhà và trông chờ đến ngày chủ nhật dể gặp lại nàng một lần nữa. Và lần gặp tiếp theo của họ đã là chủ nhật hai tuần sau vì tuần trước gia đình Gian bân. Chàng knút quyết tâm thổ lộ tình cảm và nói với nàng về tình yêu sâu đậm của mình. Nhưng Gian đã khẳng định rằng giữa chúng ta chỉ có tình cảm anh em, cô ấy chỉ coi anh là anh trai. Sau hôm đó, Gian đi Pháp để tiếp tục với công việc ca hát. Knút suy sụp vô cùng, chàng cũng bỏ đi bỏ khỏi thành phố đến thành phố mới là Nuyrember. Chàng tìm được một ông chủ tốt và chàng ở lại nhà ông chủ nhưng gần đó có hương mộc, "</em>Hương mộc ra hoa thơm ngát làm cho Knút nhớ tới một cây hương mộc khác và chàng cảm thấy hình như được đưa về mảnh vườn nhỏ ở Kgiôêgiê", rồi chàng lại bỏ đi tìm ông chủ khác, ở chỗ mới không có hương mộc nhưng lại có liễu già. Cuối cùng không chịu nổi nữa chàng bỏ khỏi thành phố Nuyrember đi mãi đi mãi Knút dừng lại ở Milanô, ông chủ và môi trường ở đây rất tốt, chàng đã nghĩ rằng mình sẽ yên bình ở đâythì, chàng gặp lại nàng - Gian nàng biểu diễn ở nơi đây. Giường như Gian không hề nhận ra anh và Knút nghe mọi người đồn nhau rằng Giang sắp kết hôn. Anh suy sụp hoàn toàn, bỏ mặc mọi thứ quyết trở về quê hương, về bên cây kiễu giànăm xưa. Chàng đi mãi đi mãi, trời sẩm tối Knút gặp một cây liễu lớn làm chàng nhớ về quê hương mình. Knút mệt mỏi thiếp đi dưới gốc cây liễu. Trong mơ chàng thấy anh con trai và chị con gái bằng kẹo năm xưa, họ cảm ơn anh và thực hiện đám cưới cho anh cùng nàng Gian, ánh mắt cùng tình yêu của Gian đã sưởi ấm trái tim anh. Nhưng lúc này anh lại chợt tỉnh hoá ra tất cả chỉ là mơ và khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời anh cũng chỉ là mơ. Sáng sớm hôm sau họ thấy một anh thợ đã chết rét bên gốc cây liễu. Đến cuối đời niềm hạnh phúc của anh cũng chỉ được tìm thấy ở trong mơ, thực tế anh vẫn cô đơn  nhưng ít ra anh cũng đã bộc bạch được lòng mình để không phải nuối tiếc. Qua câu chuyện này ta cũng có thể thấy nhận xét của Lev Tolstoy là đúng, Andersen là một người cô đơn: <em>“Mười năm sau, tôi lấy sách ra đọc lại thì bỗng thấy rõ rằng Andersen rất cô đơn. Cô đơn lắm! Tôi không biết thân thế ông ra sao. Hình như ông sống lang thang, đi đây đi đó rất nhiều. Nhưng điều đó chỉ xác nhận thêm cảm giác của tôi, ông sống rất cô đơn. Chính vì vậy, ông ấy mới nói chuyện với trẻ con!…”. Sự cô đơn ấy của ông đã từng được thể hiện trong "Cô bé bán diêm" và một lần nữa ta lại bắt gặp trong truyện cổ tích" Dưới bóng liễu già".</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 09:18:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313338688</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313342261</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện “Dưới bóng liễu già” kể về mối tình đơn phương của chàng trai Knút với cô bạn gái thời thơ ấu Gian. Một câu chuyện buồn nhưng sâu sắc như phong cách thường thấy trong những câu chuyện cổ tích của Andersen. Hình ảnh cây liễu như một minh chứng sống cho tình yêu của Gian và Knút, cho bao thế hệ con người với mỗi hoàn cảnh và câu chuyện khác nhau. Câu truyện có một màu sắc đượm buồn, sự hy sinh thầm lặng và tình yêu trong sáng nhưng lại không được đền đáp, sự chia ly đầy tiếc nuối. “Dưới bóng liễu già” kể về mối tình đơn phương của chàng trai Knút với cô bạn gái thời thơ ấu tên Gian. Một câu chuyện buồn nhưng sâu sắc như phong cách thường thấy trong những câu chuyện cổ tích của Andersen.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 09:21:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313342261</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313367748</link>
         <description><![CDATA[<p>Lê Thị Mai Linh</p><p>Truyện ngắn "Dưới bóng liễu già" của Hans Christian Andersen là một câu chuyện cảm động và sâu sắc về tình bạn thời thơ ấu, tình yêu đơn phương và những giá trị tinh thần trong cuộc sống. Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật chính là Knút và Gian, hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau dưới bóng cây liễu già trong một thị trấn nhỏ ở Đan Mạch.</p><p>Hai người có tình bạn đẹp và nhiều kỷ niệm tuổi thơ cùng nhau. Knút và Gian là đôi bạn thân thiết, cùng nhau trải qua những ngày thơ ấu đầy ắp tiếng cười và kỷ niệm. Họ thường chơi đùa dưới gốc liễu già, cùng nhau khám phá thế giới xung quanh và chia sẻ những ước mơ, bí mật. Và cây liễu già đã trở thành chứng nhân cho tình bạn trong sáng, hồn nhiên của hai đứa trẻ.</p><p>Một chi tiết đáng chú ý trong truyện là câu chuyện về những chiếc bánh ngọt hình người. Câu chuyện này không chỉ mang tính giải trí mà còn chứa đựng một thông điệp sâu sắc về tình yêu và sự trân trọng những giá trị tinh thần. Hai chiếc bánh ngọt tượng trưng cho hai đứa trẻ là Knút và Gian, những người bạn tri kỷ luôn bên nhau, chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn. Qua nhiều năm tháng lớn lên cùng nhau, Knút đã dành cho Gian một tình cảm đặc biệt, một tình yêu đơn phương thầm lặng. Cậu luôn bên cạnh Gian, lắng nghe cô hát, chia sẻ những câu chuyện buồn vui. Tuy nhiên, Knút không dám thổ lộ tình cảm của mình, có lẽ vì cậu sợ bị từ chối hoặc vì cậu muốn giữ gìn tình bạn đẹp đẽ của họ.</p><p>Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Knút và Gian cũng phải đối mặt với những thử thách, khó khăn. Mẹ của Gian qua đời, và gia đình cô phải chuyển đến kinh đô để sinh sống. Sự chia ly khiến cả hai đều đau khổ, nhưng họ vẫn giữ liên lạc và hy vọng một ngày nào đó sẽ được gặp lại.</p><p>Thời gian trôi qua, Gian rời quê hương sau đó theo đuổi sự nghiệp ca hát, Knút tiếp tục cuộc sống bình dị ở quê nhà, nhưng trong Knut trái tim anh luôn nhớ và hướng về Gian. Sau khi học việc Knút quyết định đến thành phố với hy vọng được gặp Gian để bày tỏ tình cảm.&nbsp;</p><p>Nhưng sau khi gặp được Gian, nàng đã không nhận ra Knút, lúc này Gian mình đầy lụa là châu báu, đầu đội chiếc mũ miện bằng vàng. Gian đã đạt được ước mơ trở thành ca sĩ, một ca sĩ nổi tiếng đầy tham vọng. Nàng cũng đã đính hôn với một người khác.</p><p>Knút sau khi gặp Gian đã về nhà thu xếp hành lý và quyết định rời đi với trái tim tan vỡ, trở về quê hương, về dưới bóng liễu. Tuy nhiên trong hành trình trở về quê hương, Knút đã bị lạc vào một cơn bão tuyết và kiệt sức dưới bóng câu liễu già. Và trong giấc mơ cuối cậu đã mơ thấy mình nắm tay Gian như thuở nhỏ, cùng chơi đùa với nhau. Cuối cùng Knút qua đời mang theo tình yêu đơn phương thầm lặng…</p><p>Câu chuyện có giá trị nhân văn sâu sắc:&nbsp;</p><p>"Dưới bóng liễu già" không chỉ là một câu chuyện về tình bạn, tình yêu mà còn là một bài học về giá trị của những kỷ niệm tuổi thơ,câu chuyện về sự trưởng thành, gửi gắm thông điệp về sự đồng cảm, sẻ chia…</p><p>Và thể hiện phong cách viết đặc trưng của Andersen:</p><p>Hans Christian Andersen là một nhà văn tài ba với phong cách viết độc đáo, tinh tế. Ông thường sử dụng những hình ảnh gần gũi, giản dị để truyền tải những thông điệp sâu sắc. Và tác phẩm "Dưới bóng liễu già" là một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông, thể hiện rõ phong cách viết đặc trưng này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 09:42:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313367748</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>ngdbao205</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313380552</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><em>Nguyễn Duy Bảo</em></strong></p><p><strong><em>235714021730060</em></strong></p><p>Nếu bạn muốn được hòa mình, đắm chìm vào khung cảnh thiên nhiên yên bình, vắng lặng để cảm nhận tình yêu thuần khiết trong sáng như những bông tuyết trắng đọng lại trên lá cây bạch dương nước Nga thì tôi nghĩ bạn nên đọc thử “Tuyết” của Paustovsky.</p><p>“Tuyết” kể về cuộc sống của người thiếu phụ Tachina Petrovna cùng cô con gái Varina và người vú già sau khi rời khỏi thủ đô Moskva chuyển tới sống ở nhà cụ Potapov - một ngôi nhà nhỏ trên ngọn đồi tỉnh lị xung quanh được bao phủ bởi một rừng bạch dương trắng bạc.</p><p>Một tháng sau khi cô tới thì cụ Potapov mất. Tachina quyết định ở lại nơi này, không phải vì sự yên bình, lặng lẽ mà thậm chí là ngược lại. Cô còn chẳng thể thích nghi được với cái nơi đìu hiu, vắng lặng đến đáng sợ này . Cô muốn trở lại Moskva nơi đầy ồn ào náo nhiệt mà cô từng sống. Nhưng điều đó là không thể khi thành phố của cô đã bi đánh bom và cô không thể quay trở lại được đó nữa.</p><p>Dần dần, cô bắt đầu quen hơn, sống những ngày tháng êm đềm ở đây. Cứ ngỡ rằng cuộc sống của cô mãi là nốt nhạc trầm trôi theo dòng chảy không ngừng của thời gian nhưng mọi thứ bắt đầu chuyển biến tốt lên sau khi cô đọc được lá thư trong một ngày đông. Lá thư của trung úy Nicolai Potapov - con trai cụ Potapov viết cho cụ vì nghĩ cụ vẫn còn sống. Bức thư ấy tuy chỉ là những dòng chữ đơn giản được viết vội khi anh đang trên giường bệnh nhưng lại chưa đựng biết bao tình cảm. Đó là những kỉ niệm giữa 2 cha con, những lời thương yêu và biết bao lời hứa hẹn còn dang dở mà anh sẽ thực hiện cho cha mình sau khi trở về.</p><p>Tachina bắt tay sửa soạn lại mọi thứ trong căn nhà như những gì ghi anh trong bức thư. Từ con dường dẫn tới phong đỉnh trên bờ dốc, quả chuông con treo trên cửa cho tới chiếc đàn dương cầm bị đứt dây, tất cả đều được sửa lại.</p><p>Ngày Nicolai trở về, anh nghe được tin dữ của cha từ người trưởng ga. Thế giới của anh như sụp đổ. Tưởng rằng mình sẽ được ở bên cạnh cha trong khoảng thời gian nghỉ phép về nhà ngắn ngủi chỉ hơn một ngày này nhưng giờ nó đã quá muộn và hơn nữa, lại có một người phụ nữ ở trong nhà mình.</p><p>Anh không muốn về nhà chỉ muốn đi ngang qua nó, chỉ muốn đứng ở ngoài thôi. Có phải vì anh không muốn gặp người phụ nữ kia hay là vì anh không muốn nhìn những thứ đã lưu giữ biết bao kỉ niệm giữa anh với người cha than yêu của mình, anh sợ phải đối diện với nó?</p><p>Trời đông nước Nga lạnh giá, anh chỉ đứng ở vườn ngoài để nhìn mọi thứ. Nhưng rồi điều gì đến rồi cũng đến anh dã gặp người con gái ấy. Người con gái với những lời nói, hành động nhẹ nhàng, ân cần mà đầy tinh tế đã khiến anh đã phải lòng cô từ lúc nào không hay.</p><p>Sáng hôm sau anh phải ra nhà ga để quay lại chiến trường, Tachina lo lắng cho anh đến mức không ngủ được và anh cũng vậy. Ra ga, Tachina muốn được anh viết thư cho cô va anh cũng muốn được như vậy, cũng muốn được viết thư cho cô.</p><p>Bức thư anh viết khi trên tàu mà anh gửi cho cô như một lời tỏ tình, nó nói về điều khiến anh cảm thấy quen thuộc với cô khi anh nhìn thấy cô trước sân vườn với đôi má đỏ hồng nâng niu những cánh hoa tuyết đang tan dần khiến yêu cô từ lúc nào chẳng hay. Chỉ biết rằng anh đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, từ khi 2 người lướt qua nhau ở Krum chẳng nghĩa sẽ được gặp lại như thế này.</p><p>Co cũng vậy, khi đọc đươc những dòng thư của anh cô lại trở nên ngại ngùng mà đỏ mặt phải vội ôm lấy mặt mà cười, dù cho cô chưa từng đến Krum nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng vì giờ họ đã có tình cảnh với nhau rồi.</p><p>Đoạn kết này làm tôi nhớ đến một bộ phim của nước Mĩ nói về người phụ nữ 65 năm ra nhà ga xe lửa để đợi chòng đi nhập ngũ trở về. Họ cũng có một tình yêu với nhau. Yêu nhau từ những cuộc chiến tranh, từ nhà ga xe lửa, từ những bức thư vớ cảm xúc bồi hồi khó tả. Nhưng bộ phim mà tôi xem thì có kết cục khá buồn còn câu chuyện này của Paustovsky thì chúng ta mới chỉ biết rằng họ đã yêu nhau, ta chưa biết bao giờ họ sẽ gặp lại. Vậy nên vẫn có thể hy vọng vào tương lại rằng họ sẽ gặp lại và sẽ hạnh phúc bên nhau.</p><p>Tổng kết lại “Tuyết” là một tác phẩm đáng để đọc, để nghe, để chiêm nghiệm. Nó như một câu chuyện tình chữa lành lãng mạn đầy ấm áp giữa trời tuyết nước Nga lạnh giá. Có thể đọc lần đầu sẽ hơi khó hiểu nhưng tin tôi; hãy đọc lại, đọc thật chậm rãi và cảm nhận bạn sẽ thấy câu chuyện này đẹp biết nhường nào.</p><p>Cảm ơn bạn</p><p>Nguyễn Duy Bảooooooooo</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3240989263/bc9461cfa6b3d63f2d32a8b08f0ec9a0/Screenshot_2025_02_03_165229.png" />
         <pubDate>2025-02-03 09:53:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313380552</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313383582</link>
         <description><![CDATA[<p>&nbsp;Thái Mai Lan</p><p>“ Tuyết”</p><p>  Tách biệt khỏi sự ồn ào của Moskva, Tachiana Petrovna đã phải dọn đến sống ở ngôi nhà của cụ Potapov – một nơi vắng lặng và cô quạnh, nơi cô và con gái Varia phải đối mặt với sự cô đơn và nỗi nhớ nhà. Cô cảm thấy thật ngốc khi không để con gái Varia về quê cùng bà vú ở Puskino, còn mình ở lại Moskava với bạn bè và nhà hát. Cuộc sống ở tỉnh lị này khiến Tachiana cảm thấy lạc lõng, bế tắc, khi những âm thanh quen thuộc từ thành phố lớn đã không còn, thay vào đó là sự tĩnh lặng và những cảm giác nặng nề của chiến tranh. Những buổi tối vắng lặng, chiếc dương cầm cũ kỹ và những lá thư từ chiến trường đã tạo nên một bức tranh đầy buồn bã, chán nản về cuộc sống của cô. Cụ Potapov đã qua đời sau một tháng Tachiana đến nhưng những đồ vật trong nhà vẫn còn lại dấu ấn của ông từ chiếc dương cầm bị lạc giọng, mô hình tuần dương hạm mà ông đã làm việc trên đó, và những bức ảnh cũ. Tất cả những thứ này là những kỷ vật gắn liền với quá khứ, với một thời đã qua và cũng là những gì mà Tachiana cảm thấy xa lạ, nhưng lại dần dần trở thành một phần trong cuộc sống của cô. Cô đã dần quen với cuộc sống ấy và bắt đầu biểu diễn ở các trạm quân y. Câu chuyện tiếp diễn với sự xuất hiện của những lá thư từ người con trai của cụ Potapov, Nicolai. Những lá thư của Nicolai được gửi về cùng những dòng tâm sự về nỗi nhớ cha, ngôi nhà cùng những sự quen thuộc từ trong kĩ ức. Nhưng hiện thực phũ phàng, và Tachiana hiểu “ người đó sẽ phải đau khổ khi phải gặp những người xa lạ ở đây và phải trông thấy mọi vật hoàn toàn không giống như ý người đó muốn”. Nên cô đã sửa sang lại ngôi nhà như trong thư mà cậu con trai muốn thấy. Nicolai, trong những ngày nghỉ phép ngắn ngủi, trở về thăm nhà, nhưng lại nghe tin rằng cha anh đã mất và có người tản cư xa lạ đang ở nhà anh. Anh lang thang trên con đường về nhà và lo sợ sẽ phải đối diện với thực tế phũ phàng nhưng anh làm sao dứt ra khỏi những kỉ niệm ấy được. Nhưng &nbsp;khi anh gặp Tachiana và bước vào ngôi nhà, cảnh tượng làm anh kinh ngạc mọi thứ vẫn vậy – vẫn là nhứng thứ nằm sâu trong kĩ ức anh. Nicolai và Tachinan lần đầu tiên gặp nhau, họ chưa hề quen biết nhưng lại thân quen đến lạ thường. Sau khi rời đi Nicolai đã viết cho Tachiana một bức thư kể về khi Nicolai gặp Tachiana trong quá khứ tại Krưm, khi cô còn là một thiếu nữ. Dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng đó là một khoảnh khắc đã in sâu vào lòng anh. Câu chuyện kết thúc khi Tachiana ngỡ ngàng rằng mình chưa bao giờ đến Krưm nhưng rồi lại chấp nhận nó với nụ cười. Câu chuyện kết thúc trong mơ hồ nhưng, chính sự mơ hồ này lại làm cho câu chuyện trở nên sâu sắc và ám ảnh. Mối quan hệ của họ, dù chưa thực sự đi đến một kết thúc rõ ràng, nhưng lại mở ra một cánh cửa cho những suy ngẫm về tình yêu, về sự mất mát và về những ký ức không bao giờ phai.</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 09:55:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313383582</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313389706</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưới bóng liễu già_ Phan Thị Tú</p><p><br/></p><p>Sau khi đọc xong câu chuyện đã để lại trong em sự xáo trộn và vương vấn biết bao cung bậc cảm xúc: buồn, vui, nhớ nhung, hi vọng, hụt hẫng,..và đặc biệt là vô cùng xúc động.</p><p><br/></p><p>Andersen với ngòi bút tài ba đã dẫn dắt người đọc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác về lối suy tưởng phong phú cùng lối viết tả thực tạo nên những làn sóng chuyển biến trong “nội tâm người đọc”.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện tưởng chừng như là một  chuyện tình yêu hạnh phúc viên mãn giữa hai người bạn thời thơ ấu có tên là Gian và Knut. Thế nhưng, thật buồn khi hiện thực lại là một chuyện tình đơn phương dưới bóng cây liễu già của chàng Knut đối với cô nàng Gian xinh đẹp với giọng hát hay ở thị trấn thiên đường Kgiôêgiê.</p><p><br/></p><p>Khi phải rời xa thị trấn Kgiôêgiê để sống một cuộc sống mới chàng Knut dường như vẫn luôn mang theo tình yêu nồng nàn thời thơ ấu cùng với ấn tượng sâu sắc với câu chuyện buồn kể về hai chiếc bánh ngọt của ông chủ tiệm bánh - người quen của gia đình Gian.</p><p><br/></p><p>Đúng là những cảnh vật, kỉ niệm hay bất kể hình bóng con người nào đã ăn sâu vào tiềm thức và trái tim của chúng ta thì có lẽ dù mất cả đời cũng chẳng thể nào quên đi được!</p><p> Như chàng Knut nỗi nhớ về bóng liễu già, cây hương mộc, câu chuyện bánh ngọt về chàng trai đầu đội mũ và cô gái để đầu trần cùng câu chuyện tình với cô nàng Gian dù cho đi bất cứ nơi đâu, qua thành phố nào đi chăng nữa thì những hình ảnh ấy luôn ám ảnh trong tâm trí Knut!</p><p><br/></p><p>Để rồi, Knut dường như sống và chết dần trong kỉ niệm sau lời từ chối của nàng Gian. Tâm trí ám ảnh đến nỗi khi chuyển đến nơi làm việc mới và nhìn thấy cây hương mộc Knut đã quyết định đổi nơi làm việc để không còn nhìn thấy cây hương mộc nữa, thực chất Knut đang sợ hãi khi trái tim luôn nhớ lại những kỉ niệm ở thị trấn Kgiôêgiê với mối tình xưa cũ..</p><p><br/></p><p>Trong lòng ôm chặt cay đắng với mối tình đơn phương cho nên dù đi rất nhiều nơi thì ở đâu cũng chỉ thấy nỗii buồn sâu thẳm đan xen nhớ nhung da diết bởi “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”!</p><p><br/></p><p>Em vô cùng ấn tượng với chi tiết “giấc mơ về hạnh phúc của Knut” ở cuối truyện. Knut mơ về cái nắm tay cùng bước vào nhà thờ với nàng Gian, cho thấy cõi lòng của Knut ẩn chứa một sự cô đơn tột cùng, giờ đây đến lúc kiệt sức chàng mới mơ về chút hạnh phúc nhỏ nhoi mà cả đời này chàng cũng không thể có.</p><p><br/></p><p>Cái chết của Knut do giá lạnh của tiết trời hay chính là do sự lạnh lẽo trong tận cõi lòng ấy…</p><p><br/></p><p>Như vậy, yêu đơn phương cũng như là chết trong lòng, lạnh lẽo, cô đơn, hoài niệm, mong nhớ cũng đủ để giết chết trái tim của mỗi một con người!</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3353511667/e04a11ce2acfb1a7d3fc15a4fbec4096/711B2F05_C4FA_4367_9832_C55B558640F0.jpeg" />
         <pubDate>2025-02-03 10:01:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313389706</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313434718</link>
         <description><![CDATA[<p>Trần Thị Kim Anh </p><p>Truyện: “Dưới bóng liễu già”</p><p>Câu chuyện dưới bóng liễu già của nhà văn Hans Christian Andersen kể về một mối tình đơn phương và giản dị nhưng cũng thật sâu sắc và cao cả của chàng trai Knút đối với cô nàng Gian. Họ là hai người bạn thời niên thiếu của nhau, Knut là một cậu bé thật thà sống tình cảm  còn Gian một cô bé hồn nhiên được trời phú một giọng hát tuyệt vời. Câu chuyện tình bạn của họ có sự hiện diện của cây liễu, chính nơi đây chứng kiến những câu chuyện tuổi thơ của họ. Nhưng rồi vì những biến cố trong cuộc sống hai người phải rời xa nhau, Gian phải bố lên tận kinh đô sinh sống tạm biệt quê hương và người bạn thân nhất của mình. Kể từ đó họ chưa một lần gặp lại nhau, những đã hứa sẽ viết thư cho nhau ít nhất mỗi năm một lần. Thời i gian trôi  qua càng không khiến hình bóng Gian phai mờ mà ngày càng in hằn trong tâm trí Knút như những mũi kim xuyên thủng tấm gia giày. Cậu  đã nghĩ đến câu chuyện cặp đôi bánh ngọt đã được nghe kể xưa kia cùng Gian và thầm nghĩ: “ Chắc chắn mình sẽ chẳng  đóng vai một anh câm như  đôi thanh niên bằng bánh ngọt. Vì vậy sau khi lành nghề cậu quyết định lên đường đi tìm Gian, đúng như mong đợi sau bao nhiêu năm hai người đã có một cuộc gặp gỡ đầy xúc động. Nhưng Gian chỉ coi Knut là người anh trai của mình hay có lẽ chính cô cũng sợ phải làm tổn thương cả hai và đánh mất đi thứ tình cảm cao đẹp và trong sáng ấy. Chạy trốn thực tại nhưng nơi dừờng như hình bóng Gian vẫn luôn hằn trong tâm khảm Knút. Và rồi hai người đã tiếp tục có cuộc gặp gỡ đầy nhân duyên tưởng chừng như không bao giờ xảy ra ở một đất nước xa lạ khác, nhưng cuối cùng họ vẫn bỏ lỡ nhau một lần nữa. Trên đường trở về quê hương cuối cùng chàng cũng được ở bên người mình yêu nhưng đó chỉ là một giấc mơ “ giờ phút ấy là giờ phút đẹp nhất đời ta thế mà lại là một giấc mơ! xin thượng đế hãy cho tôi lại được mơ nữa như thế!” bóng cây liễu già chính là nơi bắt nguồn cho tình yêu đơn phương giờ đây cũng chính loài cây đó đã cùng Knút chôn vùi nơi gió tuyết tuyết đầy cô đơn lạnh lẽo.  Qua câu chuyện đầy tiếc nuối của Knút và Gian cho ta những bài học về Tình yêu sâu sắc, nó là liều thuốc nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta, giúp ta biết yêu thương người xung quanh, nhưng bên cạnh đó để có thể yêu thương người khác chúng ta phải yêu thương chính  bản thân mình để có đủ sức mạnh bảo vệ người mình yêu thương, để không phải nuối tiếc như Knút.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 10:40:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313434718</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>thanhminhtrinh54</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313444391</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Trịnh Thanh Minh</strong></p><p><strong>MSSV: 235714021730064</strong></p><p>Với lối hành văn giản dị, ngôn từ trong sáng cùng những giá trị nhân sinh đáng trân trọng được truyền tải, An-đéc-xen nổi tiếng là nhà văn thiếu nhi nổi tiếng thế giới, được mệnh danh là <em>"ông vua kể chuyện cổ tích"</em> hay <em>"báu vật của xử sở Đan Mạch".</em> Những câu chuyện cổ tích của ông đều mang sự tinh tế và đầy ý nghĩa, vì vậy luôn được bạn đọc thế giới đón nhận ở mọi thời đại. Kho tàng văn học của An-đéc-xen có thể kể đến: Cô bé bán diêm, Bà Chúa Tuyết, Con vịt xấu xí,... trong đó, không thể không kể đến "Dưới bóng liễu già", được xuất bản lần đầu năm 1852. </p><p>"Dưới bóng liễu già" là câu chuyện kể 2 nhân vật: Knút và Gian từ thuở tấm bé tới khi chúng trưởng thành. Với giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng kết hợp cùng sự lãng mãn, An-đéc-xen đã dẫn dắt bạn đọc tới một thế giới vô cùng xinh đẹp nhưng lại tạo cảm giác rất gần gũi với cuộc sống thường ngày của con người.  Knút và Gian là hai đứa trẻ láng giềng với nhau ở thị trấn Kgiôêgiê - một thị trấn bên bờ biển đầy xinh đẹp.</p><p> Hai người họ đã gắn bó cùng nhau trong suốt quãng thời thơ ấu, có cho nhau những kỉ niệm đẹp bên "mẹ" Hương mộc và "bố" liễu già. Họ đã được ông chủ tiệm bánh lớn kể cho nghe câu chuyện về đôi thanh niên được làm bằng bánh ngọt. Đôi uyên ương xấu số ấy cùng ở trong tủ hàng của ông chủ lâu đến độ đâm ra yêu nhau, thế nhưng họ không hề tỏ tình hay có một sự ngỏ lời nào. Và cuối cùng chuyện tình của họ chẳng đi đến đâu. Câu chuyện ấy đã trở thành kỉ niệm chẳng bao giờ quên trong tâm trí của lũ trẻ, đặc biệt là Knút và Gian. Hơn thế, bài học "một mối tình câm chẳng đi đến đâu" đã khắc sâu và nương theo tâm trí lẫn hành động của Knút sau này.</p><p> Vì biến cố của gia đình, Gian phải rời xa thị trấn cùng bố cùng mình, tới một nơi ở khác, và đó cũng là lúc Knút nhận ra tình yêu của mình dành cho Gian, nó được bắt đầu bằng nỗi nhớ, sự tương tự và cuối cùng là hành động để anh chàng có thể đến bên cạnh Gian. Anh chàng đã rất vui mừng, xúc động khi gặp lại cô bạn thuở bé - người mà anh đã thầm thương trộm nhớ, và mong muốn được cưới cô làm vợ. Với giọng văn lãng mạn đặc trưng, nhà văn đã diễn đạt một cách chân thực cảm xúc của chàng Knút khi cách xa và khoảnh khắc gặp lại Gian, đem đến cho người đọc cảm giác được đắm chìm trong những ý nghĩ và xúc của nhân vật. Thế nhưng, Gian đã không đáp lại tình cảm của anh chàng và đã quyết định đã tới Pháp, bắt đầu một cuộc sống mới với tài năng ca hát của mình. Knút đã chôn vùi nỗi đau khổ của mình và tiếp tục hành trình tha hương của mình suốt 3 năm. Knút đã đi đến khắp nơi với mong muốn có thể giải tỏa cảm xúc, quên đi hình bóng của Gian, thế nhưng những hình ảnh cây hương mộc hay liễu già đâu đâu cũng xuất hiện trong hành trình của Knút, và từ đó lại làm tái hiện những kỉ niệm cũ đầy tươi đẹp trong tâm trí của anh. Và một lần nữa, Knút gặp lại Gian khi cô biểu diễn trên sân khấu ở thành phố Milanô, nơi anh đang tạm dừng chân. Khi nhìn thấy hình bóng của Gian xuất hiện, khoảnh khắc ấy như một ngọn lửa cháy bỏng đang rực lên đầy mãnh liệt trong anh, khi ấy người đọc có thể cảm nhận được tình cảm của Knút dành cho Gian chưa từng vơi đi, nó vốn dĩ chỉ được anh chàng tạm cất giấu vào một góc nơi tận sâu thẳm trong đáy lòng của mình. Knút vẫn mê đắm vẻ đẹp và tài năng của Gian, vẫn có những cảm xúc cuồng nhiệt, rung động mãnh liệt như thời xưa cũ "chàng sung sướng và vui như điên, hơn cả những người khác", chỉ cần một câu văn giản đơn như thế nhà văn đã có thể truyền tải đến người đọc cảm xúc được đẩy lên đỉnh điểm của nhân vật Knút. Khi biết tin cô đã đính hôn, anh chàng đã ngay lập tức quyết định trở về quê nhà ở phương Bắc. Sự vội vã ấy giúp ta cảm nhận được rằng chỉ có quê hương Kgiôêgiê mới có thể "chữa lành" được trái tim đã vụn vỡ của Knút. Tôi rất ấn tượng với hình ảnh cây liễu to mà Knút đã gục xuống trên đường trở về quê hương. Hình ảnh cây liễu là hình ảnh được tác giả cho xuất hiện xuyên suốt câu chuyện, nó vừa gợi nỗi nhớ quê hương của người xa xứ, vừa là minh chứng cho những kỉ niệm xưa cũ đầy tươi đẹp của Knút và Gian. <em>"..cây liễu vươn cành xà thấp xuống mình chàng, dường như một ông lão cường tráng,.. chính là bố Liễu già giơ tay đón chàng, đưa đứa con trai mệt mỏi và kiệt sức về quê hương xứ sở". </em>Trong lúc thiếp đi dưới gốc cây, Knút đã mơ mình và Gian trở về quê hương, kết hôn giữa giáo đường lớn. Thế nhưng, đó vẫn chỉ là một giấc mơ, là giây phút đẹp nhất đời anh chàng. Chính vì thế Knút đã <em>"Xin Thượng Đế hãy cho tôi lại được mơ nữa như thế!". </em>Đọc đến đấy chắc hẳn bạn đọc đều cảm nhận được tình cảm mà Knút dành cho Gian là vô cùng sâu đậm, cho dù trải qua nhiều lần tự nhủ, tự dằn vặt, tự chôn vùi chúng vào sâu đáy lòng thì suy cho cùng, chúng vẫn hiện hữu trong tâm trí của anh chàng, ngay cả giây phút cuối đời.</p><p>Văn học được bén rễ từ mảnh đất hiện thực, và nó là nơi để người nghệ sĩ ký thác những tâm tư tình cảm của mình, và An - đéc - xen đã gửi gắm những suy tư, trăn trở của mình về cuộc đời, về con người. Truyện cho ta thấy rằng yêu là bắt đầu bằng những rung động mãnh liệt, từ sự vấn vương tương tư đầy mơ hồ và say đắm. </p><p>Đọc tác phẩm này, người đọc không chỉ "phải lòng" với những giá trị nhân văn cao cả được gửi gắm mà còn ấn tượng bởi lối hành văn lãng mạn, nhẹ nhàng nhưng đầy gợi cảm của An- đéc-xen. Ông xây dựng một cốt truyện tương đối đơn giản nhưng lại chứa đựng nhiều ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Câu chuyện không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn gửi gắm thông điệp về tình yêu, tình bạn và sự biết ơn. Không chỉ vây, nhà văn đã chắt lọc, chọn lựa sử dụng những từ ngữ,gần gũi, dễ hiểu nhưng vẫn giàu hình ảnh và cảm xúc, dễ dàng dẫn dắt người đọc bước vào thế giới "ảo" của tác phẩm. Câu chuyện tình yêu của Knút đã chạm tới trái tim, len lỏi vào những ngóc ngách sâu nhất trong tâm trí của bạn đọc, giúp ta nhận ra những xúc cảm và giá trị của tình yêu muôn thưở.</p><p>Qua đó, có thể thấy "Dưới bóng liễu già" là một trong tác phẩm rất đáng đọc của nhà văn nổi tiếng xứ sở Đan Mạch, nó đã dẫn dắt người đọc vào thế giới diệu kì của ngôn từ, cũng từ đó giúp ta cảm nhận được những cung bậc cảm xúc đa dạng, phong phú và thấm thía hơn hết những giá trị nhân văn cao cả. </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3102298005/372fd3169619e922527b6545c7b1ceef/image.png" />
         <pubDate>2025-02-03 10:49:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313444391</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tranthianh13012005</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313466234</link>
         <description><![CDATA[<p>Trần Thị Ánh </p><p>Truyện ngắn “Tuyết” được viết bởi nhà văn người Nga Paustovsky. Truyện ngắn kể về cuộc gặp gỡ đặc biệt giữa hai người lạ đó là thiếu phụ Tachiana Petrovna và anh chàng lính thủy Nicolai Potapov. Tachiana một thiếu phụ từ thành phố Moskva đến tạm lánh tại vùng tỉnh lị do chiến tranh tại nhà cụ Potapov được một tháng thì cụ già qua đời. Từ một người không sao quen được cái tỉnh lị đìu hiu với những ngôi nhà nhỏ bé, những cánh cửa hàng rào kêu ken két, những buổi tối vắng lặng, nghe rõ cả tiếng ngọn đèn dầu ho nổ lép bép cô đã dần quen và thích cuộc sống nơi đây. Dường như mảnh đất tuyết phủ đầy “Ngày lại ngày, êm dịu và xám ngắt. Sông mãi chưa đóng băng, mặt nước màu xanh lá cây bốc khói” đã làm cho Tachiana yêu và muốn gắn bó. Nicolai Potapov là một anh chàng lính thủy binh, anh thường xuyên viết thư gửi về cho cha mình. Dưới ngòi bút lãng mạn, sâu lắng của Paustovky người đọc xúc động trước tình cảm, nỗi nhớ nhà, nhớ những cảnh vật quen thuộc với người cha qua trí tưởng tượng của chàng lính thủy khi Tachiana đọc bức thư của anh " Con luôn nhớ đến cha,- đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lị của chúng ta. Tất cả những cái đó xa xăm quá, tưởng như ở đâu mãi chân trời. Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được quét dọn sạch sẽ, còn băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương.” Đọc “Tuyết ’’ta dường như nhớ đến lời thơ của nhà thơ Chế Lan Viên: Khi ta ở chỉ là nơi đất ở / Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”. Người lính ra đi bảo vệ quê hương đất nước nhưng chưa bao giờ nguôi nỗi nhớ về quê hương mình, về mọi sự vật xung quanh ngôi nhà nhỏ nơi in dấu tuổi thơ mình. Mảnh đất yêu dấu với bao kỉ niệm vẫn luôn được anh gửi dấu trong tim ngay cả những thời khắc ác liệt nhất của trận đánh chẳng biết rằng mình có thể nào trở về không. Chiến tranh làm cho mọi thứ chia cắt, phá hủy đi tất cả nhưng dường như tình yêu quê hương, tình cảm gia đình,.. chẳng bao giờ có thể dập tắt.Biết được cụ Potapov còn có một người con trai đang phục vụ tại chiến trường Tachiana nghĩ rằng một ngày nào đó người lính quay về sẽ nghĩ sao, chắc hẳn sẽ rất đau khổ khi gặp một người xa lạ và trông thấy mọi thứ không như ý muốn nhưng sau tất cả cô vẫn làm mọi việc để chào đón một ngày nào đó người lính Hồng quân trở về. Nicolai Potapov trở về nhà với mong muốn gặp cha nhưng anh không biết rằng cha mình đã mất, khi đến ga về nhà anh mới nhận được tin. Tâm trạng của người đọc dường như lặng xuống, tất cả trầm lặng theo tâm trạng của ngòi bút Paustovsky của người lính Hồng quân “ Chậm mất rồi! Và giờ đây cái tỉnh lị này, cả con sông và ngôi nhà - mọi thứ đối với ta gần như xa lạ!". Tất cả mọi hi vọng mong muốn trở về gặp lại người cha khép lại, nỗi buồn nặng trĩu trong anh, mọi ý định của anh bây giờ chỉ là ghé qua ngắm nhìn ngôi nhà, chẳng muốn lòng mình buồn thêm khi phải thấy những người xa lạ. Nhưng không, dưới ngòi bút của Paustovky truyện ngắn Tuyết đã được thắp sáng “ Niềm vui của nhà văn chân chính là niềm vui của người mở đường đến xứ sở của cái đẹp” và phải chăng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa Nicolai và Tachiana – lại là “niềm vui của cái đẹp” trong họ dường như đã cùng thắp lên niềm tin hi vọng về những điều tốt đẹp có thể đến trong tương lai. Với giọng văn nhẹ nhàng sâu lắng, ngòi bút miêu tả lãng mạn “Tuyết ”của nhà văn người Nga đã đem đến cho bạn đọc bao cảm xúc lắng đọng, đó là nỗi nhớ da diết của của người lính vì chiến tranh rời xa quê hương, gia đình là niềm tin, niềm hi vọng vào điều tốt đẹp trong cuộc sống. “Tác phẩm nghệ thuật chân chính không bao giờ kết thúc ở trang cuối cùng, không bao giờ hết khả năng kể chuyện về các nhân vật đã kết thúc. Tác phẩm nhập vào tâm hồn và ý thức của bạn đọc, tiếp tục sống và hành động như một lực lượng sống nội tâm, như sự dằn vặt và ánh sáng của lương tâm, không bao giờ tàn tạ như thi ca của sự thật” (Aimatop). Truyện ngắn “Tuyết” của nhà văn Paustovsky dường như phản ánh điều đó kết thúc tác phẩm người đọc như hình dung ra một cuộc sống mới đầy tươi đẹp, hạnh phúc đang chào đón nhân vật. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 11:09:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313466234</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313858829</link>
         <description><![CDATA[<p>Vi Thị May Hiếu</p><p>Truyện ngắn “Tuyết”-Paustovsky</p><p>Paustovsky đã từng nói: “Niềm vui của nhà văn chân chính là niềm vui của người dẫn đường đến xứ sở cái đẹp”. Nhận định này cho thấy rằng việc viết và sáng tác của nhà văn không chỉ mang lại niềm vui cho chính họ mà còn có khả năng dẫn dắt người đọc đến một thế giới tưởng tượng, nơi mà cái đẹp và sự tinh tế tồn tại. Cũng giống như truyện ngắn “Tuyết” của chính Paustovsky đã từng viết, hoà mình vào câu chuyện tôi như đã thấy được một “xứ sở về cái đẹp” không chỉ bởi những ngôn từ văn chương, về nghệ thuật hành văn mà hơn cả đó là giá trị nhân đạo, là tình người, là tình yêu của con người ở trong những hoàn khác nhau.</p><p>Tôi đã thấy được một hình tượng Nikolai Potapop thật đẹp qua những dòng thư viết gửi cho cha:</p><p><em>“Con luôn nhớ đến cha, đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lỵ của chúngta. Tất cả những cái đó xa xăm quá, tưởng như ở đâu mãi chân trời. Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được sửa sang sạch sẽ và băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dương thoang thoảng. Cây dương cầm, cuối cùng cũng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nến vàng hình xoắn ốc con mua từ Lêningrát vào những chân đèn.Và vẫn những bản nhạc ấy trên chiếc đàn: bản tự khúc của vở nhạc kịch Con ĐầmPích và tình ca Trên Những Bờ Tổ Quốc Xa Xôi….”</em></p><p><em>Hẳn đó là những nỗi nhớ nhung, những niềm gắn bó của một kẻ thứ lữ xa quê và luôn mang trong mình một tình yêu da diết đối với chốn này, từng chi tiết, từ sự vật, cảnh vật được Nikolai viết ra, nếu chỉ là một kẻ có một tình yêu tầm thường hay “viết cho có” thì không thể nhớ kĩ từng chi tiết như vậy</em></p><p><em>Huống hồ, chàng trai này còn phục vụ trong hạm đội “ Hắc Hi” , ắt sẽ rất nhớ người cha già yết ớt nơi góc nhà hẻo lánh, nhớ ngôi nhà và cảnh vật xưa quen.Nikolai còn viết bằng cả sự yêu thương vô bờ :”Ôi nếu cha biết được rằng ở đây, ở một nơi xa xôi, con yêu mến tất cả những cái đó biết chừng nào! Cha đừng ngạc nhiên, nhưng con nói với cha một cách thật đứng đắn rằng con nhớ đến những cái đó trong những phút ác liệt nhất của trận đánh. Con biết rằng con đang bảo vệ không riêng gì tất cả đất nước mà cả cái góc nhỏ bé và thân yêu ấy trong lòng con: tức là cả cha, cả khu vườn nhà ta, cả những em bé đầu bù tóc rối trong làng ta, cả những cánh rừng bạch dương bên kia sông và cả con mèo Ackhip nữa. Xin cha đừngg cười và đừng lắc đầu cha nhé!….</em></p><p><em>Một xứ sở đẹp hiện lên từ đó, lúc này tình yêu đối với phụ tử, với ngôi nhà, với khu vườn trong Nikolai đã bao trùm thành một tình yêu đất nước, tình yêu bắt nguồn từ những cái bình dị nhất.</em></p><p><em>Người đã viết tiếp nên xứ sở đẹp ấy chính là người thiếu phụ Tachiana</em></p><p><em>Tachiana dọn đến nhà cụ potapop, tức là cha của nikolai cùng với cô con gái là Varia và người vú già.</em></p><p><em>Tachiana đã đọc được bức thư đầy thân tình mà nikolai đã gửi cho cụ potapop, với một người như cô, là một cô ca sĩ trẻ, nghệ sĩ biết chơi dương cầm, bằng một trái tim nghệ sĩ đầy nhạy cảm như thế cô đã phần nào hiểu được những gì mà người con trai đang viết cho cụ potapop</em></p><p><em>Và thế là sáng hôm sau, Tachiana đã lấy xẻng ra dọn con đường, tự tay chữa quả chuông treo,…mọi thứ dường như đã được người thiếu phụ sửa soạn lại như những gì nikolai viết trên bức thư, và rồi Nikolai đã có dịp trở về sau khi nghe tin cha mất, lúc đầu anh </em>nghĩ rằng trong ngôi nhà của cha anh giờ đây đã có những người hoàn toàn xa lạ, vô tình đến ở. Tốt hơn hết là chẳng nhìn thấy gì hết để khỏi phải đau lòng, cứ đi đi và lãng quên dĩ vãng.</p><p>Nhưng sau cuộc gặp gỡ tình cờ giữa anh là thiếu phụ Tachiana, mọi cảm giác xa lạ trong anh đã khác, và tất thảy mọi góc nhà mà anh chăm chú quan sát, mọi thứ như thân thuộc đến lạ. Suốt buổi tối hôm ấy, anh không sao xua đuổi được cái cảm giác kỳ lạ là mình đang ở trong một giấc mộng nhẹ nhàng nhưng rất vững chắc. Mọi vật ở trong nhà xếp đặt đúng theo ý anh muốn. Vẫn những bản nhạc ấy trên đàn dương cầm, vẫn những cây nến hình xoắn ốc đang cháy, nổ tí tách và chiếu sáng căn phòng làm việc của cha anh. Cả những bức thư anh gửi từ bệnh viện về cũng thấy nằm trên bàn, dưới chiếc địa bàn cũ kỹ ngày xưa mà ông cụ vẫn thường dùng chặn lên trên những bức thư….</p><p>Và cuối cùng là những cảm xúc đọng lại trong Nikolai bà Tachiana, kèm theo bức thư mà sau đó nikolai đã gửi về cho nàng, như một sự bén duyên hay tình cờ sắp đặt, Nikolai đã thầm yêu cô gái từ rất lâu, và càng bất ngờ hơn, chỉ trong một chốc thoáng qua người con gái, Nikolai đã nghĩ “<em>người đó có thể làm tan vỡ cả đời tôi mà cũng có thể đem lại cho tôi hạnh phúc. Tôi hiểu rằng mình có thể yêu người con gái ấy đến hy sinh cả bản thân mình. Lúc đó tôi đã biết rằng tôi phải tìm em cho bằng được, dù cho có phải trả bất cứ giá nào….”</em></p><p><em>Hằn là một tình yêu thật đẹp, nó đẹp từ trong chính con người nikolai, nó hiện lên trong từng câu chữ khi viết cho người cha quá cố, và cả tình yêu trong bức thư mà anh viết cho Tachiana</em></p><p>Qua đó mới thấy được thiên chức của một nhà văn quả thực cao cả, nó không chỉ cho nhà văn viết về cái đẹp, ca ngợi cái đẹp qua nội dung và hình thức nghệ thuật, mà còn chạm tới người đọc, giúp người đọc khám phá được cái đẹp ở trong tác phẩm của mình!</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 15:50:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313858829</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313914460</link>
         <description><![CDATA[<p>Trần Thị Mĩ Hạnh </p><p>Truyện: Dưới bóng liễu già</p><p>Tác giả : Andersen </p><p>Câu chuyện kể về một cậu bé và một cô bé sống cạnh nhau từ nhỏ. Cậu bé tên Knud, con trai một ngư dân nghèo, còn cô bé là Joanna, con gái một gia đình giàu có. Họ lớn lên bên nhau cùng chơi đùa dưới bóng một cây liễu già. Knud yêu Joanna, nhưng vì gia cảnh nghèo khó, cậu không dám thổ lộ tình cảm của mình.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Sau này Joanna được gửi đến thành phố để học tập và sống trong môi trường giàu sang, còn Knud vẫn ở quê nhà. Khi Joanna trở về, cô đã thay đổi, không còn là cô bé hồn nhiên ngày nào nữa. Cô sắp kết hôn với một chàng trai giàu có ở thành phố. Knud buồn bã nhưng vẫn chúc phúc cho cô. Sau khi Joanna rời đi, Knud cảm thấy cô đơn và quyết định ra đi. Tuy nhiên, trên chuyến hành trình, cậu bị lạc trong một trận bão tuyết và kiệt sức dưới bóng một xcây liễu già. Trong giấc mơ cuối cùng, cậu thấy mình gặp lại joanna như thuở bé, cùng nhau vui đừa và hạnh phúc. Cuối cùng Knud chọn cách yêu đơn phương thầm lặng và nỗi buồn man mác dưới bóng cây liễu già. Câu chuyện mang màu sắc buồn, thể hiện sự hi sinh thầm lặng, tình yêu trong sáng nhưng không được đáp lại, và sự chia ly đầy tiếc nuối của những trái tim thuần khiết.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Truyện cổ tích <em>Dưới bóng liễu già</em> của Andến là một câu chuyện buồn nhưng đầy ý nghĩa về tình yêu đơn phương, sự hi sinh thầm lặng và nỗi cô đơn của con người. Tình yêu knud dành cho Joanna là một tình yêu trong sáng, chân thành nhưng không được đáp lại. Dù rất yêu Joanna, knud vẫn giũ tình cảm ấy trong lòng &nbsp;mà không dám bày tỏ, bởi sự chênh lệch giàu nghèo giũưa hai người. Khi Joanna rời quê, Knud vẫn mong chờ, nhưng khi cô trở về, khoảng cách giữa họ là quá lớn. Đây là một sự thật đau lòng trong cuộc sống: Không phải mọi tình cảm cảm đều có thể được đáp trả, và đôi khi , hoàn cảnh có thể thay đổi con người.</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Hình ảnh cây liễu già &nbsp;không chỉ là kỉ niệm tuổi trhơ của hai nhân vật mà còn tượng trưng cho sự che chở, kí ức và nỗi buồn. Dươi sbóng cây liễu Knud mơ về cảm xúc, nhưng thưc tế lại quá phũ phàng. Cái chết của Knud không chỉ là sự kết thúc cuộc đời cậu mà cònd là sự tan biến của một giấc mơ không thành</p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Andersen luôn mang đến những câu chuyện không chỉ dành cho trẻ em mà còn chứa đựng nhiều triết lý sâu sắc về cuộc sống.Qua “<em>Dưới bóng liễu già</em>” ông gợi lên sự tiếc nuối, nỗi cô đơn và sự mất mát của con người chân thành nhưng không có dược hạnh phúc, cau chyuện khiến người ta suy ngẫm về giá trị cảu tình yêu, sự thay đổi của những con người theo thời gian và những cảm xúc không thể nói thành lời</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 16:24:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313914460</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>tranthianh13012005</author>
         <link>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313981171</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện ngắn Tuyết – Paustovsky</p><p>Truyện ngắn Tuyết được viết bởi nhà văn người Nga Paustovky. Tuyết – Tên truyện hơi lạ khiến người đọc hình dung đến kiểu thời tiết lạnh, khí hậu giảm sâu gây ra hiện tượng băng tuyết. Nhưng đọc hết tác phẩm người đọc chẳng thấy một cảm giác lạnh ở chỗ nào, chỉ thấy rằng ngòi bút của Paustovky thật lãng mạn sâu lắng và tài tình làm sao. Khi truyện khéo léo vừa tả cảnh vừa tả tình, thể hiện tấm lòng cao cả của nhà văn. Cốt truyện kể về Cô gái Tachiana và con gái cùng bà vú rời thành phố đến lánh tị ở một tỉnh lị nông thôn tránh chiến tranh cô ở nhà của cụ Pautavop được một tháng thì cụ qua đời. Tachiana từng buồn bã và muốn trở lại thành phố tấp nập với bạn bè trước cuộc sống nông thôn với những ngôi nhà đìu hiu, bé nhỏ, hẻo lánh nhưng cô dần quen thuộc và thấy yêu quý nơi đây. Cụ Pautavop còn có một người con trai anh là trung úy Nicolai đang ở nơi chiến trường, anh không biết được cha mình đã mất nên vẫn gửi thư về cho cha. Trong một đêm đông lạnh tuyết phủ trắng, Tachiana không ngủ được cô đã tình cờ đọc bức thư của anh. Dưới ngòi bút của mình, Paustovky dường như dẫn người đọc cùng suy tưởng với nỗi nhớ của Nicolai khi anh viết vội thư gửi về cho cha mình trong lúc được trị thương tại bệnh viện. “Con luôn nhớ đến cha - đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lị của chúng ta. Tất cả những cái đó xa xăm quá, tưởng như ở đâu mãi chân trời. Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được quét dọn sạch sẽ, còn băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương.” Trong thư dù đang bị thương nhưng lúc nào anh cũng nhớ tới cha mình, mong muốn cha dừng việc hút thuốc bảo vệ sức khỏe, anh không biết rằng người cha yêu quý anh hằng nhớ đã qua đời, anh vẫn luôn nhớ những gì thân thuộc nhất từ ngôi nhà, đến tỉnh lị đến con đường nhỏ phủ những khóm tử đinh hương, những đồ vật thân thuộc nhất, những dấu ấn kỉ niệm tuổi thơ mình. Ngòi bút nhà văn người Nga miêu tả trọn vẹn nỗi nhớ của người lính. Chiến tranh đã chia cắt mọi thứ, hủy hoại đi tất cả nhưng tình yêu quê hương, gia đình, cảnh vật của con người thì vẫn nguyên vẹn mãi thậm chí còn bồi đắp sâu nặng tình cảm ấyNỗi nhớ gia đình quê hương vẫn luôn thường trực cháy bỏng trong lòng người lính trẻ. Đọc và dường như đồng cảm với tình cảm của người lính, Tachiana làm theo ước nguyện mà anh đã mong món được thực hiện khi trở về. Tachiana đã nghĩ rằng rồi ngày một ngày hai người ấy trở về và sẽ cảm thấy khó chịu đau buồn khi mọi thứ trong nhà đã bị đảo lộn không theo ý muốn nhưng bỏ qua tất cả cô đã dần làm hồi sinh ngôi nhà chờ đợi sự trở về của người lính. Nicolai về phép với thời gian ngắn ngủi mong gặp lại cha mình nhưng rồi anh nhận được tin rằng cha đã mất. Người đọc dường như lặng xuống trước ngòi bút của Paustovky, trước tâm trạng trĩu nặng của Nicolai, áng văn trở nên trầm lặng tất cả niềm hân hoan của người lính chìm xuống trước cảnh vật “Phía trên là một bầu trời xanh xám. Tuyết lơ thơ, bay chênh chếch giữa trời và đất. Mấy con quạ bước đi bước lại trên con đường phân rác bẩn thỉu. Trời sẩm tối. Gió thổi từ bên kia bờ sông, từ những cánh rừng, làm anh chảy nước mắt”, như thể hiện nỗi lòng con người – Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. "Làm sao được! - Nicôlai nói! - Chậm mất rồi! Và giờ đây cái tỉnh lị này, cả con sông và ngôi nhà - mọi thứ đối với ta gần như xa lạ!". Nỗi đau đớn tuyệt vọng bao trùm lên những suy nghĩ của anh làm anh. Lúc này mọi ý định của anh chỉ dừng lại việc ghé qua nhà để ngắm nhìn ngôi nhà nhỏ, anh không muốn rằng bản thân sẽ đau buồn khi nghĩ tới những người xa lạ đang ở ngôi nhà của mình. Nhưng suy nghĩ ấy đã dần được loại bỏ khi anh nhận thấy sự thay đổi của ngôi nhà mình, việc gặp Tachiana và nhìn thấy sự quen thuộc vốn có của ngôi nhà khi mọi vật trong nhà được sắp xếp theo đúng ý anh muốn đem lại cho anh một cảm giác nhẹ nhàng sâu lắng. Họ trò chuyện với nhau và Tachiana nói nghĩ rằng đã gặp anh ở đâu rồi, Nicolai cũng đáp lại nhưng cuối cùng anh không nhớ ra được,đối với Nicolai mỗi phút trong ngôi nhà này thực sự quý báu và dường như Tachiana đã thức suốt để đánh thức anh. Trong buổi tiễn đưa anh tại ga họ từ giã nhau, Tachiana đã ngỏ lời muốn Anh viết thư gửi về và dường như cô đã xem anh như người thân khi đặt câu hỏi với anh. Trong bức thư viết dọc đường, Nicolai đã viết rằng anh đã gặp chị ở Krum, trong lần gặp đầu tiên đó anh đã cảm thấy rằng người con gái vừa đi qua mình có thể làm tan vỡ cả đời anh mà cũng có thể đem đến hạnh phúc cho anh.  Và anh chắc rằng đó là chị, người mà anh có thể yêu đến quên cả thân mình. Anh bày tỏ sự biết ơn đối với chị. Tuy nhiên, người con gái mà Nicolai nhớ đến lại không phải là Tachiana nhưng sau tất cả nàng đã không gạt bỏ hi vọng niềm tin trong anh và cả hi vọng ở chính mình. Ngòi bút của Paustovky vẫn luôn thắp sáng lên ngọn lửa niềm tin hi vọng cho nhân vật của mình như chính tư tưởng của chính ông “ Niềm vui của nhà văn chân chính là niềm vui của người mở đường tới xứ sở của cái đẹp”. Và cái đẹp của Tuyết được nhà văn thể hiện trong chính tâm hồn của nhân vật mình, một nàng Tachiana cao cả và chàng Nicolai với niềm tin vào tình yêu cháy bỏng. “Tác phẩm nghệ thuật chân chính không bao giờ kết thúc ở trang cuối cùng, không bao giờ hết khả năng kể chuyện về các nhân vật đã kết thúc. Tác phẩm nhập vào tâm hồn và ý thức của bạn đọc, tiếp tục sống và hành động như một lực lượng sống nội tâm, như sự dằn vặt và ánh sáng của lương tâm, không bao giờ tàn tạ như thi ca của sự thật” (Aimatop). Truyện ngắn Tuyết khép lại với kết thúc mở nhưng câu chuyện về cái kết tốt đẹp của hai nhân vật Tachiana và Nicolai sẽ luôn trong tâm tưởng của người đọc, chắc hẳn rằng trong chúng ta ai cũng hi vọng và hình dung ra những điều tốt đẹp đang chờ đón họ ở phía trước. Với Truyện ngắn Tuyết người đọc dường như được tận hưởng vẻ đẹp khung cảnh trời âu dưới ngòi bút nhẹ nhàng, áng văn lãng mạn của nhà văn người Nga, Tuyết nhưng lại không lạnh lẽo mà ấm áp tình người, mang nặng tấm lòng của nhà văn chân chính. ( Em cũng ngại vì viết lần 2 nhưng cũng chẳng khác lần 1 cho lắm, nhưng thôi em vẫn muốn gửi để mong được chê để lần sau viết tốt hơn ).</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-03 17:10:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tamthoi201119/1l5ymbwdor9rwhp9/wish/3313981171</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
